Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 267

Bàn Tay Nắm Chặt Giữa Giao Lộ

3673 từ
Mục tiêu: Tiếp tục cao trào cảm xúc sau lời chấp nhận tình cảm của Lê Ngân, đi sâu vào việc đối diện với vấn đề thực tế.,Bắt đầu cuộc thảo luận sâu sắc, chân thành giữa Hoàng Minh và Lê Ngân về cơ hội học bổng/công việc và tương lai của họ, đặt nền móng cho quyết định lớn.,Khám phá những nỗi sợ hãi và hy vọng tiềm ẩn của cả hai khi đối mặt với quyết định lớn này, thể hiện sự trưởng thành trong cách họ xử lý vấn đề.,Củng cố ý chí cùng nhau tìm kiếm giải pháp, dù chưa đưa ra được quyết định cuối cùng, cho thấy một cam kết mới trong mối quan hệ.,Tăng cường nhịp độ và sự căng thẳng cảm xúc, dẫn dắt mạch truyện hướng đến Ch.268 và Ch.272.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân
Mood: Emotional, tense, reflective, hopeful yet uncertain, mature.
Kết chương: [object Object]

Ngân vẫn tựa đầu vào vai cậu, nhìn những ánh đèn lấp lánh dưới kia, lòng đầy suy tư. Cô biết, quyết định này sẽ không hề dễ dàng. Nó sẽ thay đổi cuộc đời của cả hai. Nhưng trong khoảnh khắc này, giữa cái rét ngọt của Hà Nội và vòng tay ấm áp của Minh, cô cảm thấy mình đã sẵn sàng để đối mặt với mọi thử thách. Cô tin vào cậu, tin vào tình yêu mà họ đã vun đắp. Cuộc hành trình này, dù không biết sẽ đi về đâu, nhưng cô biết, cô sẽ không còn đi một mình nữa.

Gió đêm trên sân thượng vẫn lộng, mang theo cái lạnh cắt da, khiến hơi thở của cả hai hóa thành những làn khói trắng mờ ảo, bồng bềnh tan biến vào khoảng không đen kịt. Phía dưới, thành phố Hà Nội vẫn miệt mài thức, những ánh đèn lấp lánh như hàng vạn đốm lửa nhỏ đang nhảy múa trên tấm thảm dệt kim khổng lồ. Tiếng ồn ào đô thị đã dịu đi rất nhiều, chỉ còn vọng lại từ xa xa như một bản giao hưởng trầm mặc của cuộc sống về đêm, đôi khi bị át bởi tiếng gió rít qua những khe hở của lan can cũ kỹ. Mùi ẩm mốc đặc trưng của những mái nhà cũ, mùi bụi, đôi khi thoang thoảng mùi hoa sữa còn sót lại từ những con phố xa xăm, tất cả hòa quyện vào không khí lạnh lẽo, tạo nên một bản hòa tấu của cảm giác, của Hà Nội về đêm.

Hoàng Minh vẫn giữ chặt tay Ngân, ngón tay cậu khẽ vuốt ve mu bàn tay cô, như một lời trấn an không lời. Lời nói "Anh sẽ không để mất em" vẫn còn vang vọng trong không khí, mạnh mẽ và dứt khoát, nhưng đồng thời cũng gieo vào lòng cậu một nỗi lo lắng mơ hồ. Cậu biết, đó không phải là một lời hứa suông. Đó là một lời thề, một lời cam kết cho tương lai mà cậu phải thực hiện, dù cho cái giá phải trả có là gì đi nữa. Trong lòng Minh, cuộc đấu tranh nội tâm vẫn diễn ra dữ dội. Một bên là khát vọng vươn lên, là những năm tháng học hành miệt mài, là lời hứa với gia đình ở quê, là ước mơ về một tương lai tươi sáng mà cậu đã luôn cố gắng theo đuổi. Cơ hội học bổng hay công việc ở nước ngoài đó, nó không chỉ là một bước tiến cá nhân, mà còn là con đường để cậu thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn của cuộc sống tỉnh lẻ, để có thể đỡ đần gia đình, để mang lại một cuộc sống tốt đẹp hơn. Nhưng giờ đây, bên cạnh khát vọng ấy, còn có một Ngân đang tựa vào vai cậu, ấm áp và mong manh.

Cậu không muốn Ngân phải hy sinh, không muốn cô phải chịu đựng bất cứ điều gì vì cậu. Nhưng liệu có cách nào để có cả hai? Liệu cậu có đủ sức, đủ tài để cân bằng giữa lý trí và tình cảm? Cậu cảm thấy một gánh nặng vô hình đang đè lên vai, nhưng đồng thời, cậu cũng cảm nhận được một sức mạnh mới đang trỗi dậy từ sâu thẳm trong tim. Đó là sức mạnh của tình yêu, của sự kiên định, của niềm tin rằng họ sẽ cùng nhau tìm ra lối thoát. Ánh mắt Minh nhìn thẳng vào màn đêm thăm thẳm, vào những ánh đèn lấp lánh xa xăm, như thể đang tìm kiếm một câu trả lời từ những điều vô định ấy. Hơi thở cậu khẽ thoát ra, trắng xóa, rồi tan nhanh trong gió. Cái rét ngọt của Hà Nội len lỏi vào từng thớ thịt, nhưng hơi ấm từ bàn tay Ngân, từ cái tựa đầu của cô, lại sưởi ấm tâm hồn cậu.

Lê Ngân vẫn tựa đầu vào vai Minh, lắng nghe nhịp thở đều đều của cậu, cảm nhận hơi ấm từ chiếc áo khoác dày. Chiếc khăn len dệt tay cô tặng Minh vẫn còn quấn quanh cổ cậu, mang theo chút mùi hương quen thuộc của cậu, và cũng của chính cô. Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, lòng Ngân tràn ngập những cảm xúc lẫn lộn. Nỗi sợ hãi đã vơi bớt nhiều sau lời thổ lộ chân thành của Minh, nhưng sự lo lắng vẫn còn đó, âm ỉ như một đốm lửa nhỏ. Cô sợ, rất sợ. Sợ rằng Minh sẽ vì cô mà từ bỏ ước mơ lớn của mình. Cô hiểu rõ giá trị của cơ hội đó đối với một người như Minh, một người đã luôn nỗ lực không ngừng để vươn lên. Cô không muốn mình trở thành gánh nặng, trở thành lý do khiến cậu phải hối tiếc về sau.

"Minh...", giọng cô khẽ thì thầm, lạc đi trong tiếng gió. "Em đã nghĩ gì về cơ hội đó?" Cô cố gắng cất lời, dù cổ họng vẫn còn nghẹn ngào. "Em sợ... sợ rằng anh sẽ phải từ bỏ quá nhiều vì em, hoặc em sẽ không thể theo kịp anh." Nỗi sợ hãi ấy chân thực đến nhói lòng. Cô biết, khoảng cách địa lý không chỉ là vấn đề, mà còn là khoảng cách về sự phát triển, về môi trường, về những trải nghiệm mà mỗi người sẽ có. Liệu tình yêu của họ có đủ mạnh mẽ để vượt qua tất cả những điều đó? Liệu cô có đủ bản lĩnh để chấp nhận một mối quan hệ yêu xa, đầy thử thách và không chắc chắn? Cô không muốn chỉ là người đứng chờ, không muốn bị bỏ lại phía sau. Cô muốn cùng cậu tiến lên, nhưng cô cũng không muốn cậu phải đánh đổi quá nhiều cho mình.

Minh khẽ siết chặt tay Ngân hơn, ánh mắt cậu từ những ánh đèn xa xăm quay về nhìn thẳng vào cô. Đôi mắt cậu toát lên vẻ kiên định, dù vẫn ẩn chứa chút lo lắng. "Không có gì phải sợ cả, Ngân. Chúng ta sẽ cùng nhau tìm cách. Anh không muốn xa em, không muốn mất em. Dù phải làm gì..." Giọng cậu vẫn nhỏ nhẹ, nhưng ngữ điệu lại đầy sức nặng, như một lời khẳng định không thể lay chuyển. Cậu biết Ngân đang lo lắng điều gì. Cậu hiểu nỗi sợ hãi của cô, nỗi sợ hãi về sự hy sinh, về việc một trong hai sẽ phải đánh đổi quá nhiều. Nhưng đối với cậu, việc mất Ngân mới chính là sự hy sinh lớn nhất, là điều cậu không thể chấp nhận. Minh hít một hơi thật sâu, làn khói trắng lại bốc lên từ miệng cậu. Cậu cảm thấy mệt mỏi, nhưng không nao núng. Cậu phải mạnh mẽ, phải là chỗ dựa cho Ngân. Cậu phải cho cô thấy rằng, tình yêu của họ đủ lớn để vượt qua mọi trở ngại. Cậu không muốn cô phải lo lắng một mình, không muốn cô phải gánh vác áp lực này một mình.

Ngân ngẩng đầu lên khỏi vai Minh, nhìn vào đôi mắt cậu. Trong ánh mắt ấy, cô thấy sự chân thành, sự quyết tâm, nhưng cũng cả một chút mệt mỏi. Cô không muốn Minh phải gồng mình như vậy. "Nhưng Minh...", giọng cô run rẩy, "liệu có cách nào mà cả hai chúng ta đều không phải hy sinh quá lớn không? Em không muốn anh phải đánh đổi ước mơ của mình." Nỗi lo lắng của cô không phải là sự nghi ngờ tình cảm của Minh, mà là sự thực tế, sự trân trọng đối với con đường mà cậu đã chọn. Cô muốn cậu được là chính mình, được theo đuổi những gì cậu khao khát. Cô không muốn mình là một trở ngại, một vật cản trên con đường thành công của Minh. Ánh mắt cô vẫn chất chứa sự giằng xé, giữa tình cảm và lý trí, giữa mong muốn giữ cậu lại và mong muốn để cậu bay cao.

Minh khẽ lắc đầu, nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi, dù đôi mắt vẫn đầy suy tư. "Không có sự hy sinh nào là quá lớn nếu đó là để giữ lấy điều quý giá nhất, Ngân." Cậu ngừng một lát, ánh mắt lại hướng về phía những ánh đèn thành phố. "Nhưng em nói đúng. Chúng ta không thể chỉ nói về hy sinh. Chúng ta phải tìm cách để không ai phải hy sinh một mình, để chúng ta có thể cùng nhau tiến lên." Cậu siết chặt tay Ngân thêm lần nữa, như muốn truyền cho cô tất cả sự kiên định của mình. "Anh đã nghĩ về nó rất nhiều, Ngân. Ngay cả trước khi em chấp nhận anh. Anh đã cố gắng tìm hiểu mọi khả năng, mọi lựa chọn." Cậu biết, đây không phải là lúc để ủy mị hay than vãn. Đây là lúc để đối mặt với thực tế, để cùng nhau tìm giải pháp. Cậu không muốn chỉ là một chàng trai lãng mạn biết nói lời yêu, mà còn là một người đàn ông có trách nhiệm, có khả năng bảo vệ và vun đắp cho tương lai của họ.

Ngân hít một hơi thật sâu, gật đầu nhẹ. "Vậy thì... chúng ta hãy cùng nhau tìm hiểu thật kỹ, từng chi tiết nhỏ nhất. Đừng bỏ cuộc, Minh. Em tin chúng ta sẽ tìm ra cách." Những lời nói của cô, dù nhỏ nhẹ, lại mang theo một sức mạnh kỳ lạ. Đó không chỉ là sự chấp nhận lời hứa của Minh, mà còn là một cam kết từ chính cô. Cô không còn chỉ là người đón nhận, mà đã trở thành người đồng hành, cùng Minh gánh vác những lo toan, cùng Minh tìm kiếm con đường phía trước. Bàn tay cô siết chặt lại tay Minh, không còn yếu ớt mà đã vững vàng hơn. Trong khoảnh khắc ấy, giữa cái rét ngọt của Hà Nội và vòng tay ấm áp của Minh, cô cảm thấy mình đã sẵn sàng để đối mặt với mọi thử thách. Cô tin vào cậu, tin vào tình yêu mà họ đã vun đắp. Cuộc hành trình này, dù không biết sẽ đi về đâu, nhưng cô biết, cô sẽ không còn đi một mình nữa. Cả hai cùng ngắm nhìn những ánh đèn lấp lánh dưới chân, những ánh đèn vẫn nhấp nháy không ngừng, như những tia hy vọng nhỏ bé đang soi sáng con đường phía trước.

***

Cái lạnh trên sân thượng trở nên tê tái hơn sau những lời thổ lộ nặng trĩu. Hoàng Minh nhìn Ngân, thấy đôi môi cô hơi tái đi vì gió, và biết rằng không gian này không còn thích hợp để tiếp tục cuộc trò chuyện quan trọng. Cần một nơi ấm áp hơn, kín đáo hơn, nơi họ có thể thực sự ngồi xuống và suy nghĩ thấu đáo. Quán cà phê "Hoa Sữa" chợt hiện lên trong tâm trí Minh, như một bến đỗ an lành giữa đêm đông lạnh giá. Nơi đó ấm cúng, quen thuộc, và từng chứng kiến bao nhiêu khoảnh khắc của họ.

"Lạnh quá, Ngân. Chúng ta xuống dưới đi," Minh nói, giọng cậu khẽ khàng, rồi đứng dậy. Cậu không quên nhẹ nhàng vòng tay qua vai Ngân, kéo cô đứng lên và siết cô vào lòng một chút, truyền hơi ấm. "Mình qua quán Hoa Sữa nhé. Ở đó ấm hơn, dễ nói chuyện hơn." Ngân gật đầu, khuôn mặt cô hơi rụt lại trong chiếc khăn len, nhưng ánh mắt lại chứa đựng một sự tin tưởng và một chút tò mò. Cô cũng cảm thấy cái lạnh đang dần thấm vào da thịt, và một không gian ấm cúng hơn sẽ giúp cô tập trung.

Họ cùng nhau bước xuống những bậc thang cũ kỹ, tiếng bước chân khẽ khàng vọng lại trong cầu thang tối. Con đường từ chung cư cũ đến quán cà phê "Hoa Sữa" không xa, nhưng trong cái đêm đông rét buốt này, mỗi bước đi đều như được kéo dài ra. Gió vẫn lùa qua những con phố vắng, mang theo cái lạnh thấu xương. Hơi thở của họ vẫn hóa thành khói trắng, nhưng không còn tan biến nhanh như trên sân thượng, mà lởn vởn lâu hơn trong không khí tĩnh mịch của đêm khuya. Thi thoảng, một chiếc xe máy vụt qua, ánh đèn pha xé toang màn đêm, rồi lại chìm vào bóng tối. Những hàng cây ven đường trơ trụi lá, khẳng khiu như những bộ xương khô, càng khiến khung cảnh thêm phần u tịch. Tay Minh vẫn nắm chặt tay Ngân, hơi ấm từ bàn tay cậu như một sợi dây vô hình kết nối họ, chống lại cái giá lạnh từ bên ngoài. Dù không nói gì, nhưng cả hai đều cảm nhận được sự hiện diện của đối phương, một sự hiện diện đầy an ủi và tin cậy.

Khi cánh cửa gỗ kính của quán "Hoa Sữa" mở ra, một làn hơi ấm dịu dàng ập vào mặt, xua tan đi cái lạnh buốt bên ngoài. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, mùi bánh ngọt mới ra lò, hòa quyện với chút mùi trà thảo mộc, lập tức xoa dịu mọi giác quan. Âm nhạc acoustic nhẹ nhàng, quen thuộc vang lên, như một bản ru êm ái xoa dịu những lo toan. Quán vẫn sáng đèn vàng dịu, tạo cảm giác ấm cúng và hoài cổ. Vài ba cặp đôi khác đang ngồi thì thầm bên những chiếc bàn gỗ mộc, không gian không quá đông đúc nhưng đủ để tạo nên sự sống động. Những bức tranh cũ kỹ treo trên tường, những kệ sách đầy ắp, tất cả đều gợi lên một cảm giác bình yên, tách biệt khỏi sự hối hả của thế giới bên ngoài.

Minh chọn một góc khuất, gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con phố vắng, nhưng vẫn đủ riêng tư để họ có thể thoải mái trò chuyện. Cậu kéo ghế cho Ngân, rồi mới ngồi xuống đối diện. Cái khăn len dệt tay Ngân tặng vẫn quấn quanh cổ cậu, nhưng cậu không quên tháo nó ra, đặt nhẹ nhàng lên đùi cô, như một lời nhắc nhở về sự ấm áp mà cô đã mang đến cho cậu. "Cho anh hai ly cà phê nóng nhé," Minh gọi vọng ra, rồi quay sang nhìn Ngân, ánh mắt đầy trìu mến. "Em muốn uống gì khác không?" Ngân khẽ lắc đầu, "Cà phê nóng là được rồi." Cô cảm thấy hơi ấm lan tỏa từ chiếc khăn len, từ hơi nóng của cốc cà phê sắp được mang ra, và từ chính sự quan tâm của Minh. Nỗi lo lắng vẫn còn đó, nhưng sự yên bình trong không gian này, cùng với sự hiện diện vững chãi của Minh, đã giúp cô trấn tĩnh hơn rất nhiều.

Khi hai cốc cà phê nóng được đặt xuống bàn, Minh đưa một cốc cho Ngân. Hơi nóng từ chiếc cốc tỏa ra, làm ấm lòng bàn tay cô. Cậu nhẹ nhàng khuấy đều cốc cà phê của mình, rồi nhìn Ngân, ánh mắt dần trở nên nghiêm túc hơn. "Anh đã tìm hiểu kỹ về học bổng này, Ngân. Có một số điều kiện mà anh nghĩ chúng ta có thể xem xét, có thể thương lượng về thời gian nhận, hoặc khả năng chuyển tiếp sau này." Giọng Minh nhỏ nhẹ, nhưng rõ ràng, từng lời cậu nói đều đã được cậu cân nhắc kỹ lưỡng. Cậu rút điện thoại ra, mở một số trang web và tài liệu đã đánh dấu, rồi đặt lên bàn, xoay màn hình về phía Ngân. Hình ảnh những dòng chữ tiếng Anh, những biểu đồ, những con số phức tạp hiện lên, như một lời nhắc nhở về sự nghiêm trọng của vấn đề.

Ngân chăm chú lắng nghe, ánh mắt cô lướt qua màn hình điện thoại. Cô không hiểu hết tất cả những thuật ngữ chuyên ngành, nhưng cô hiểu được sự nghiêm túc và nỗ lực của Minh. Cô cầm chiếc bút và cuốn sổ tay nhỏ từ trong túi xách ra, đặt lên bàn. Đó là cuốn sổ cô thường dùng để ghi lại những ý tưởng, những cảm xúc, nhưng hôm nay, nó sẽ được dùng cho một mục đích khác, một mục đích thực tế hơn. "Em cũng đã nghĩ," Ngân nói, giọng cô có chút ngập ngừng, "nếu anh đi, em có thể thử tìm một công việc tự do liên quan đến chuyên ngành của mình ở đây, để duy trì cuộc sống và... chờ anh." Cô không nói hết câu, nhưng Minh hiểu ý cô. Nỗi sợ hãi của Ngân về việc trở thành gánh nặng vẫn còn đó, và cô muốn chứng minh rằng mình cũng có thể tự chủ, có thể tự lo cho bản thân. Cô muốn cậu thấy rằng, cô cũng sẵn sàng làm mọi thứ để giữ lấy tình yêu của họ.

Minh nghe Ngân nói, ánh mắt cậu thoáng nét đau đáu. Cậu biết Ngân đang cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, nhưng cậu không muốn cô phải chịu đựng sự cô đơn và gánh nặng của việc chờ đợi. "Không, Ngân," cậu nói, giọng cậu dứt khoát, "Anh không muốn em chờ đợi trong vô vọng. Anh không muốn em phải hy sinh tương lai của mình để chờ anh. Chúng ta phải tìm cách để cùng nhau đi, hoặc cùng nhau ở lại. Anh không muốn em hy sinh." Cậu không muốn Ngân phải đánh đổi tuổi trẻ, đánh đổi những cơ hội của mình để chờ đợi một điều không chắc chắn. Tình yêu của cậu không phải là sự chiếm hữu hay ích kỷ. Cậu muốn một tình yêu bền vững, nơi cả hai cùng nhau phát triển, cùng nhau trưởng thành, chứ không phải một người phải đứng lại để chờ người kia. Ánh mắt Minh nhìn Ngân đầy kiên định, như một lời hứa không thể phá vỡ. Cậu muốn cô hiểu rằng, quyết định này sẽ là của cả hai, và họ sẽ cùng nhau đối mặt với nó.

Ngân nhìn vào đôi mắt Minh, lòng cô trào dâng một cảm xúc khó tả. Vừa là sự xúc động trước tình cảm chân thành của cậu, vừa là sự lo lắng về con đường phía trước. Cô biết Minh nói thật. Cậu không muốn cô phải khổ. Nhưng liệu có thực sự có cách nào vẹn toàn? Cô khẽ thở dài, rồi đặt bút xuống bàn. "Vậy thì... chúng ta hãy cùng nhau tìm hiểu thật kỹ, từng chi tiết nhỏ nhất. Đừng bỏ cuộc, Minh. Em tin chúng ta sẽ tìm ra cách." Lời nói của Ngân không chỉ là sự đồng tình, mà còn là một sự cam kết. Cô đã không còn giữ lại những dè dặt, những sợ hãi cá nhân. Cô đã sẵn sàng cùng Minh đối mặt với mọi thử thách. Trong ánh mắt cô, không còn là sự giằng xé đơn thuần, mà là một niềm tin mạnh mẽ, một ý chí kiên cường.

Minh mỉm cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi nhưng đầy chân thành, làm ấm lên cả không gian. Cậu siết nhẹ bàn tay Ngân đang đặt trên mặt bàn, cảm nhận sự tin tưởng đang lan tỏa giữa hai người. Cậu bắt đầu lướt qua các trang tài liệu trên điện thoại, chỉ vào từng đoạn, giải thích cặn kẽ cho Ngân. Cậu chỉ ra những điều khoản về thời gian học, khả năng xin chuyển tiếp, những chương trình trao đổi sinh viên quốc tế mà Ngân cũng có thể tham gia nếu họ tìm được cách. Cậu cũng nói về những lựa chọn công việc ở Hà Nội, những cơ hội mới, những con đường khác mà cậu đã âm thầm tìm kiếm. Ngân lắng nghe chăm chú, đôi khi cô cúi xuống ghi chú vào cuốn sổ tay, đôi khi lại ngẩng lên nhìn Minh, đặt những câu hỏi thực tế và sắc sảo. Tiếng nhạc acoustic vẫn nhẹ nhàng vang lên, tiếng pha chế cà phê lách cách từ quầy bar, tiếng trò chuyện thì thầm của những người khác, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian ấm cúng và đầy hy vọng.

Cả hai ngồi đó, bên cốc cà phê nóng, giữa cái rét ngọt của Hà Nội và mùi hoa sữa thoang thoảng từ đâu đó vọng về. Họ không vội vàng. Họ không tìm kiếm một quyết định tức thì. Họ chỉ đơn giản là cùng nhau tìm hiểu, cùng nhau cân nhắc, từng chi tiết nhỏ nhất. Họ vạch ra những ưu nhược điểm, những phương án có thể xảy ra, và những câu hỏi cần được giải đáp. Nỗi lo lắng vẫn còn đó, nhưng đã không còn là nỗi sợ hãi đơn độc. Giờ đây, họ đã có nhau. Và trong khoảnh khắc ấy, Lê Ngân biết, dù con đường phía trước có chông gai đến mấy, dù quyết định cuối cùng có là gì đi nữa, thì cô cũng sẽ không còn đi một mình nữa. Cô tin vào Minh, tin vào tình yêu mà họ đã vun đắp. Và quan trọng hơn cả, cô tin rằng, giữa cái giao lộ định mệnh của tuổi trẻ, họ sẽ tìm thấy một con đường chung. Ánh đèn vàng dịu của quán cà phê hắt xuống hai bóng hình đang cúi đầu bên nhau, kiên định và đầy hy vọng, như một lời hứa thầm lặng giữa lòng Hà Nội về đêm.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ