Chiếc xe buýt cũ kỹ chầm chậm lăn bánh, kéo theo những ước mơ và nỗi niềm của tuổi trẻ qua từng ngọn đồi, cánh đồng lúa xanh mướt. Hoàng Minh cảm nhận sự ấm áp lan tỏa từ cuộc trò chuyện vừa rồi với Lê Ngân, một sự ấm áp xua đi cái lạnh của gió đầu đông đang len lỏi qua khe cửa kính. Ngân ngồi bên cạnh, mái tóc đen dài khẽ đung đưa theo nhịp xe, ánh mắt cô vẫn trầm tĩnh nhìn ra ngoài, nhưng anh biết, giữa họ đã có một sợi dây vô hình vừa được nối kết, mỏng manh nhưng bền chặt.
Chuyến xe cuối cùng cũng dừng lại, không phải ở một bến xe ồn ào mà là một con dốc nhỏ dẫn vào làng, nơi những tán cây xanh rì rào đón gió. Không khí nơi đây khác hẳn với Hà Nội, một sự tĩnh lặng đến lạ, chỉ có tiếng chim hót líu lo và tiếng gió xào xạc qua những rặng tre. Hoàng Minh hít một hơi thật sâu, lồng ngực anh căng tràn mùi đất ẩm, mùi cỏ cây xanh mát sau đêm mưa phùn. Cái se lạnh vẫn còn vương vấn, nhưng những tia nắng ban mai đã len lỏi qua từng kẽ lá, rải vàng trên con đường đất đỏ dẫn vào thôn.
Hải Anh, với dáng người năng động và mái tóc đuôi ngựa buộc cao, là người đầu tiên bước xuống. Nụ cười rạng rỡ của cô ấy dường như thắp sáng cả không gian. "Chào mừng cả nhà đến với thôn X! Tuy điều kiện còn thiếu thốn nhưng hy vọng chúng ta sẽ có một tuần thật ý nghĩa!" Giọng cô ấy vang lên đầy nhiệt huyết. Đức Anh nhanh nhẹn theo sau, vai đeo chiếc ba lô to sụ, mắt đảo quanh tìm kiếm. "Oa, không khí trong lành thật đấy! Khác hẳn với khói bụi Hà Nội." Thảo Vy thì nhẹ nhàng hơn, cô ấy chỉnh lại chiếc khăn quàng cổ, đôi mắt to tròn lấp lánh sự tò mò.
Alex, chàng sinh viên trao đổi người nước ngoài, không giấu nổi sự phấn khích. Cậu ấy vươn vai, hít hà bầu không khí trong lành. "Ồ, thật tuyệt vời! Rất khác Hà Nội, tôi rất thích không khí này!" Cậu ấy nói bằng tiếng Việt lơ lớ nhưng đầy vẻ hào hứng.
Hoàng Minh và Lê Ngân cũng bước xuống xe. Anh cảm thấy một chút bỡ ngỡ, nhưng không còn là sự lạc lõng như khi mới đặt chân lên Hà Nội. Anh nhìn quanh, khung cảnh đơn sơ nhưng bình dị ấy khiến anh nhớ về quê hương mình, một cảm giác vừa thân thuộc vừa xa lạ. Một ngôi nhà gạch cũ kỹ hiện ra phía xa, với sân rộng và một cây đa cổ thụ khổng lồ đứng sừng sững, tán lá xum xuê như một chiếc ô xanh che chở cả một khoảng trời. Đó hẳn là Nhà Văn Hóa thôn X, nơi họ sẽ sinh hoạt trong những ngày tới.
Lê Ngân, đứng cạnh Hoàng Minh, khẽ thở dài một tiếng thật nhẹ. "Nơi này thật yên bình..." Giọng cô ấy nhỏ nhẹ, nhưng anh cảm nhận được một sự rung động tinh tế trong đó. Cô ấy nhìn về phía cây đa cổ thụ, ánh mắt xa xăm như thể đang tìm kiếm điều gì đó đã bị bỏ quên. Hoàng Minh lặng lẽ quan sát cô. Anh biết Ngân, cô gái Hà Nội gốc, luôn mang trong mình một tình yêu sâu sắc với những giá trị văn hóa cổ kính. Chắc hẳn, sự bình yên và vẻ đẹp giản dị của nơi đây đã chạm đến tâm hồn cô ấy.
Cả nhóm bắt đầu khuân vác đồ đạc xuống xe. Những thùng sách, giấy vẽ, đồ dùng học tập, và cả những vật phẩm quyên góp được xếp gọn gàng trên con đường đất. Đức Anh nhanh nhảu. "Để tớ giúp Minh khiêng thùng đồ này lên!" Cậu ấy nói, rồi không đợi Minh trả lời đã vác chiếc thùng nặng trịch lên vai. Hoàng Minh mỉm cười, cảm kích sự nhiệt tình của bạn. Anh cũng bắt tay vào việc, cẩn thận nhấc từng chiếc thùng, cố gắng không gây ra tiếng động lớn. Anh muốn mọi thứ thật chỉn chu, gọn gàng, như một cách để khẳng định bản thân, để hòa nhập.
Lê Ngân cũng không đứng ngoài, cô ấy nhẹ nhàng nhặt lấy những tập giấy vẽ, những hộp bút chì màu, cẩn thận sắp xếp chúng vào chiếc giỏ lớn. Cô ấy làm việc một cách tỉ mỉ, đôi tay thon dài khéo léo. Hoàng Minh thỉnh thoảng liếc nhìn cô. Anh thấy Ngân dù trầm tĩnh, nhưng khi làm việc lại rất tập trung và có trách nhiệm.
Mùi đất ẩm và cỏ cây càng lúc càng rõ ràng hơn khi họ tiến vào sân Nhà Văn Hóa. Ngôi nhà gạch cũ kỹ, tường vôi đã bạc màu, nhưng vẫn toát lên một vẻ đẹp mộc mạc, vững chãi. Sân gạch rộng rãi, vài luống hoa dại khoe sắc. Dưới bóng cây đa, những chiếc ghế đá cũ kỹ nằm rải rác, chờ đợi những câu chuyện sẽ được kể. Hoàng Minh cảm thấy một luồng năng lượng mới chảy trong mình. Anh không chỉ đến đây để giúp đỡ, mà còn để học hỏi, để tìm thấy một phần của chính mình trong sự giản dị này. Anh nhìn sang Ngân, cô ấy đang cẩn thận lau chùi một chiếc bàn gỗ cũ. Ánh nắng nhẹ chiếu qua tán lá đa, vẽ lên khuôn mặt cô ấy những vệt sáng lung linh. Trong khoảnh khắc đó, anh cảm thấy một sự bình yên lạ thường, một sự kết nối sâu sắc hơn cả những lời nói.
Cả buổi sáng trôi qua trong tiếng cười nói rộn ràng của nhóm tình nguyện. Họ cùng nhau dọn dẹp, sắp xếp lại Nhà Văn Hóa. Những chiếc bàn ghế được lau sạch bóng, những bức tường được trang trí bằng những tấm áp phích đầy màu sắc. Tiếng búa đóng đinh, tiếng chổi quét sân, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự nhiệt huyết và khát vọng cống hiến. Hoàng Minh không còn rụt rè nữa, anh chủ động khuân vác, sắp xếp, thậm chí còn giúp Đức Anh sửa lại cánh cửa sổ bị kẹt. Anh cảm thấy mình thực sự thuộc về nơi này, thuộc về tập thể này, và thuộc về khoảnh khắc này.
***
Buổi chiều, nắng vẫn dịu nhẹ, không khí êm đềm nhưng lại tràn đầy sức sống. Sau giờ nghỉ trưa ngắn ngủi, Nhà Văn Hóa thôn X bắt đầu đón những vị khách đặc biệt: các em nhỏ trong làng. Từng nhóm, từng nhóm nhỏ lũ lượt kéo đến, đôi mắt tròn xoe tò mò nhìn chằm chằm vào những người lạ mặt và những vật dụng mới lạ trong căn nhà quen thuộc. Tiếng cười nói líu lo, tiếng chân chạy lạch bạch xua tan đi sự tĩnh lặng vốn có của buổi chiều quê.
Hoàng Minh, ban đầu, vẫn còn chút ngượng ngùng. Anh không biết phải bắt đầu thế nào với lũ trẻ. Anh đứng đó, nhìn những ánh mắt ngây thơ, cảm thấy một chút lúng túng. Anh vốn là người ít nói, lại không mấy khi tiếp xúc với trẻ con. Anh sợ mình sẽ không biết cách để gần gũi, để thu hút sự chú ý của chúng.
Nhưng Lê Ngân thì khác. Ngay cả khi đối diện với sự dè dặt của Hoàng Minh, cô ấy vẫn giữ được vẻ trầm tĩnh vốn có. Tuy nhiên, khi các em nhỏ bắt đầu tò mò tiến lại gần, vẻ mặt cô ấy bỗng rạng rỡ hơn. Từ một cô gái Hà Nội gốc có chút lạnh lùng, Ngân bỗng trở nên hoạt bát, dịu dàng một cách bất ngờ. Cô ấy khẽ ngồi xuống, ngang tầm với những em nhỏ nhất, nở một nụ cười tươi tắn. "Các con có thích vẽ không? Chúng ta hãy cùng vẽ những gì mình yêu thích nhất ở làng mình nhé!" Giọng cô ấy nhẹ nhàng, ấm áp, như một làn gió mát xoa dịu sự bỡ ngỡ của lũ trẻ.
Ngân rút ra một tập giấy và vài chiếc bút chì màu. Cô ấy còn mang theo một cuốn sổ phác thảo nhỏ. Mở ra trang đầu tiên, cô ấy nhẹ nhàng chỉ vào một bức vẽ nhỏ, tinh xảo: một góc phố cổ Hà Nội với mái ngói rêu phong, những gánh hàng rong và một cây hoa sữa đang mùa nở rộ. Cô ấy giải thích cho các em nhỏ về vẻ đẹp của Hà Nội, về những nét văn hóa mà cô ấy yêu quý. "Đây là phố cổ Hà Nội, là nơi mà cô sinh ra và lớn lên. Mỗi góc phố, mỗi con hẻm đều có một câu chuyện riêng. Các con cũng vậy, làng mình cũng có rất nhiều điều đẹp đẽ, hãy vẽ lại những điều mà các con cảm thấy đẹp nhất nhé!"
Những ánh mắt tò mò của lũ trẻ dán chặt vào bức phác thảo của Ngân, rồi chúng bắt đầu xì xào bàn tán. Một em nhỏ mạnh dạn giơ tay. "Cô ơi, con vẽ con trâu có được không?" Ngân mỉm cười dịu dàng. "Tất nhiên rồi! Con trâu là bạn của nhà nông mà. Con cứ vẽ những gì con thích nhất."
Dần dần, không khí trở nên sôi nổi hơn. Lê Ngân hướng dẫn các em cách cầm bút, cách phối màu. Cô ấy đi từng bàn, cúi xuống trò chuyện với từng em, nhẹ nhàng sửa những nét vẽ còn lóng ngóng. Hoàng Minh đứng từ xa quan sát Ngân. Anh thấy cô ấy giống như một người hoàn toàn khác, một Ngân đầy nhiệt huyết và sự kiên nhẫn. Sự tinh tế của cô ấy không chỉ thể hiện qua lời nói, mà còn qua cách cô ấy tương tác với trẻ em, qua cách cô ấy truyền tải tình yêu với cái đẹp.
Được thôi thúc bởi sự nhiệt tình của Ngân, Hoàng Minh cũng dần hòa nhập. Anh bắt đầu bằng việc giúp các em nhỏ lấy thêm bút, giấy, sắp xếp chỗ ngồi. Sau đó, anh mạnh dạn hơn, ngồi xuống cạnh một nhóm trẻ, bắt đầu kể một câu chuyện cổ tích ngắn. "Ngày xửa ngày xưa, ở một kinh thành xa xôi..." Giọng anh nhỏ nhẹ, nhưng đầy cuốn hút. Những câu chuyện cổ tích về các vị anh hùng, về những nàng công chúa hiền lành, về những con vật biết nói... đã nhanh chóng mê hoặc lũ trẻ. Chúng lắng nghe một cách chăm chú, đôi mắt mở to, trí tưởng tượng bay bổng theo từng lời kể của anh. Hoàng Minh cảm thấy một niềm vui lạ lùng. Anh nhận ra, sự chân thành đôi khi còn hiệu quả hơn cả những lời nói hoa mỹ. Anh không cần phải cố gắng để trở thành một người khác, chỉ cần là chính mình, và chia sẻ những điều anh biết, anh yêu.
Trong lúc các em đang say sưa vẽ và nghe chuyện, Hoàng Minh chợt để ý thấy một chiếc kệ sách gỗ cũ kỹ ở góc phòng. Chiếc kệ trông đã rất lâu đời, một chân bị lung lay, những cuốn sách cũ xếp chồng lên nhau có nguy cơ đổ sập bất cứ lúc nào. Anh biết, nếu không sửa chữa kịp thời, sẽ rất nguy hiểm cho lũ trẻ. Không nói một lời nào, anh lặng lẽ rời khỏi chỗ ngồi, tìm đến chiếc hộp dụng cụ mà họ đã mang theo. Với sự khéo léo và tỉ mỉ của một chàng trai tỉnh lẻ quen với những công việc chân tay, anh bắt đầu sửa chữa chiếc kệ. Tiếng cưa nhỏ, tiếng búa gõ nhẹ nhàng vang lên, hòa vào tiếng cười nói của lũ trẻ. Anh tập trung cao độ, đôi bàn tay thoăn thoắt, cẩn thận vặn chặt từng con ốc, gia cố lại chiếc chân kệ đã mục nát.
Đức Anh, đang giúp các em tô màu, chợt nhìn thấy Hoàng Minh. Cậu ấy khẽ huých tay Thảo Vy. "Minh nhà mình khéo tay thật đấy, Ngân nhìn kìa!" Thảo Vy quay sang nhìn, rồi mỉm cười gật đầu, ánh mắt cô ấy đầy vẻ ngưỡng mộ. Lê Ngân cũng không bỏ qua hành động của Hoàng Minh. Cô ấy thoáng liếc nhìn về phía anh, đôi mắt sâu trầm của cô ấy dường như lóe lên một tia sáng dịu dàng. Cô ấy không nói gì, nhưng trong lòng cô ấy, một sự thấu hiểu và trân trọng đang dần nảy nở. Cô ấy nhìn thấy ở Hoàng Minh không chỉ là một chàng trai rụt rè, mà còn là một người tỉ mỉ, chu đáo và rất biết cách quan tâm đến những điều nhỏ nhặt. Anh ấy không cần phải nói nhiều, hành động của anh ấy đã nói lên tất cả.
Chiếc kệ sách nhanh chóng được sửa chữa xong, vững chãi hơn hẳn. Hoàng Minh phủi bụi trên tay, khẽ mỉm cười hài lòng. Anh quay lại với lũ trẻ, tiếp tục câu chuyện cổ tích còn dang dở. Buổi chiều trôi qua thật nhanh, trong tiếng cười trong trẻo của các em nhỏ và sự nhiệt huyết của những người tình nguyện. Mùi giấy mới, mùi bút chì màu, mùi đất ẩm quyện vào nhau, tạo nên một không khí ấm áp, tràn đầy hy vọng.
***
Hoàng hôn buông xuống, những tia nắng vàng cuối cùng cũng nhạt dần, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Các em nhỏ đã được bố mẹ đón về, tiếng cười nói líu lo đã lắng xuống, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng của làng quê. Nhóm tình nguyện cũng đã dọn dẹp xong xuôi, chuẩn bị cho buổi tối đầu tiên ở thôn X.
Hoàng Minh và Lê Ngân, sau một ngày dài hoạt động, tìm đến bậc thềm của Nhà Văn Hóa, dưới bóng cây đa cổ thụ khổng lồ. Cây đa đứng sừng sững, những tán lá xum xuê rung rinh trong gió nhẹ, như một người khổng lồ đang lặng lẽ dõi theo mọi thứ. Không khí se lạnh hơn khi màn đêm buông xuống, và từ xa, mùi khói bếp thoảng qua, mang theo chút hương vị của những bữa cơm chiều quen thuộc. Hoàng Minh cảm nhận sự mát lạnh của những viên gạch dưới lòng bàn tay, nhưng trong lòng anh lại ấm áp lạ thường.
Họ ngồi cạnh nhau, không nói một lời nào, chỉ lặng lẽ ngắm nhìn những bức vẽ đầy màu sắc mà lũ trẻ đã để lại. Những bức tranh ngây thơ về con trâu, cánh đồng, ngôi nhà sàn, hay đơn giản chỉ là những nét nguệch ngoạc đầy ý nghĩa. Mỗi bức vẽ đều là một câu chuyện, một thế giới riêng của các em. Hoàng Minh khẽ mỉm cười khi nhìn thấy một bức vẽ con trâu với đôi mắt to tròn và chiếc sừng vươn cao, trông thật đáng yêu.
"Minh giỏi thật đấy," Lê Ngân bất chợt lên tiếng, phá vỡ sự im lặng. Giọng cô ấy nhẹ nhàng, nhưng rõ ràng. "Chiếc kệ sách trông chắc chắn hơn nhiều rồi." Cô ấy không nhìn anh, ánh mắt vẫn dán vào những bức vẽ, nhưng anh cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của cô.
Hoàng Minh hơi ngượng ngùng. "Em chỉ là sửa vặt thôi. Nhưng nhìn các em nhỏ vui vẻ, em thấy rất vui." Anh nói, giọng anh có chút bối rối, nhưng cũng tràn đầy niềm vui. Niềm vui ấy không chỉ đến từ việc giúp đỡ, mà còn đến từ sự công nhận của Ngân. Một sự công nhận nhỏ bé, nhưng lại có ý nghĩa lớn đối với một chàng trai vẫn còn mang trong mình sự tự ti về xuất thân như anh.
Lê Ngân khẽ quay sang nhìn anh. Ánh mắt cô ấy không còn vẻ trầm tĩnh như thường ngày, mà thay vào đó là một sự tò mò dịu dàng. "Anh đã kể những câu chuyện rất hay cho các em. Nghe anh nói, em lại muốn biết thêm về quê hương anh." Cô ấy nói, ánh mắt cô ấy lấp lánh dưới ánh trăng mờ vừa hé.
Câu hỏi của Ngân khiến Hoàng Minh hơi ngập ngừng. Quê hương, đó là một phần sâu kín trong anh, là nơi anh đã lớn lên, là nguồn gốc của những khát vọng và cả những nỗi lo của anh. Anh hít một hơi thật sâu, hơi thở hóa khói mờ ảo trong không khí se lạnh. "Quê em... không có nhiều thứ đặc biệt như Hà Nội đâu." Anh bắt đầu, giọng anh khẽ run, rồi dần trở nên chậm rãi hơn. "Chỉ có những cánh đồng lúa bạt ngàn, những con đường đất đỏ, và những câu chuyện cổ tích mà bà em thường kể vào những đêm trăng sáng." Anh nhìn lên bầu trời, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh, như thể anh đang nhìn về phía quê nhà mình. Những ký ức ùa về, bình dị và thân thương. Anh vẫn còn một chút dè dặt, một chút ngần ngại khi chia sẻ quá sâu về mình, về nơi đã nuôi dưỡng anh, nơi mà anh sợ rằng sẽ không đủ tốt để sánh với sự tinh tế của Ngân, của Hà Nội.
Lê Ngân lắng nghe anh một cách chăm chú, ánh mắt cô ấy vẫn đầy sự thấu hiểu. Cô ấy không thúc giục, không phán xét. Cô ấy chỉ ngồi đó, im lặng, để Hoàng Minh có thể tự do trải lòng theo cách của mình. Giữa họ, sự im lặng không còn là rào cản, mà là một khoảng không gian để cảm xúc được lắng đọng, để những điều chưa nói được cảm nhận. Mùi đất ẩm và cỏ cây vẫn vương vấn trong không khí, hòa cùng tiếng côn trùng đêm rả rích. Hoàng Minh cảm thấy sự ấm áp từ bên cạnh, từ sự hiện diện của Ngân. Anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình, không chỉ là hành trình tình nguyện, mà còn là hành trình khám phá bản thân và khám phá cả những điều tuyệt vời đang nhen nhóm giữa hai tâm hồn, dưới bóng cây đa cổ thụ và ánh trăng mờ ảo của một đêm thôn quê thanh bình.