Rực rỡ thanh xuân
Chương 125

Bàn Thắng Vàng: Khúc Ca Khải Hoàn Giữa Sân Thiên Thanh

3932 từ
Mục tiêu: Miêu tả chi tiết pha bóng xuất thần và bàn thắng gỡ hòa của Long, biến cậu thành người hùng của trận đấu.,Khắc họa sự bùng nổ cảm xúc của khán giả, đặc biệt là Ngọc Linh và đội cổ động viên, củng cố sự ngưỡng mộ dành cho Long.,Làm nổi bật tố chất lãnh đạo, kỹ năng cá nhân và tinh thần không bỏ cuộc của Long dưới áp lực.,Tăng cường sự gắn kết tình cảm giữa Long và Linh thông qua khoảnh khắc Long ghi bàn và Linh cổ vũ.,Thể hiện rõ sự ghen tị và phức tạp trong ánh mắt của Tùng trước thành công của Long.,Dẫn dắt mạch truyện đến cao trào của trận chung kết, chuẩn bị cho những diễn biến cuối cùng.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Minh Khôi, Nguyễn Thành, Lê Duy, Ông Hùng (Lê Văn Hùng), Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Nguyễn Trọng Tùng
Mood: Tense, thrilling, emotional, triumphant, hopeful.
Kết chương: [object Object]

Tiếng còi dài của trọng tài vang lên, xé tan bầu không khí tĩnh lặng tạm thời của giờ nghỉ giải lao, báo hiệu hiệp hai trận chung kết chính thức bắt đầu. Từ trên khán đài, Ngọc Linh cảm thấy trái tim mình lại đập thình thịch trong lồng ngực, một nhịp điệu nhanh và dồn dập hơn cả tiếng trống cổ vũ. Cô gái trẻ như bị thôi miên bởi từng cử động của Trần Hoàng Long trên sân. Cậu ấy vừa uống vội ngụm nước cuối cùng, vừa dùng tay áo lau đi những giọt mồ hôi còn vương trên vầng trán. Làn da trắng nhưng săn chắc của cậu giờ đây ửng đỏ vì nắng và cường độ vận động cao, nhưng đôi mắt hổ phách sâu thẳm vẫn ánh lên vẻ kiên cường, không một chút nao núng. Long gật đầu dứt khoát với Ông Hùng, sau đó quay sang động viên đồng đội bằng một vài lời nói ngắn gọn nhưng đầy sức nặng. Giọng cậu trầm, rõ ràng, đủ để vực dậy tinh thần của cả đội.

Bầu không khí trên sân vận động Thiên Thanh bỗng chốc trở nên đặc quánh. Ánh nắng chiều Hạ Long vẫn rực rỡ, nhưng đã bắt đầu dịu đi đôi chút, vẽ nên những vệt sáng tối tương phản trên thảm cỏ xanh mướt. Mùi cỏ non ẩm ướt hòa lẫn với mùi mồ hôi đặc trưng của các cầu thủ, tạo nên một thứ mùi hương rất riêng của sân cỏ, thứ mùi mà Linh đã quen thuộc qua từng buổi tập luyện, từng trận đấu. Tiếng reo hò từ khán đài lại bùng lên, dồn dập hơn, cuồng nhiệt hơn. Những tiếng trống cổ vũ vang dội, hòa cùng tiếng kèn, tiếng loa phát thanh, tất cả tạo thành một bản giao hưởng hùng tráng, như tiếp thêm lửa cho các chiến binh áo xanh của đội Ánh Dương.

Đúng như lời dặn dò của huấn luyện viên, Long và đồng đội đẩy cao đội hình ngay từ những phút đầu hiệp hai. Họ dồn ép đối thủ sang phần sân nhà, cố gắng kiểm soát bóng và tạo ra những cơ hội nguy hiểm. Phan Việt Hùng, với dáng người hơi tròn trịa nhưng nhanh nhẹn, liên tục có những pha bứt tốc ở cánh, cố gắng tạt bóng vào trong. Hoàng Minh Khôi và Nguyễn Thành, hai tiền vệ trung tâm, cày nát khu vực giữa sân, không ngừng tranh chấp bóng quyết liệt, mỗi pha va chạm đều nghe rõ tiếng "thịch" khô khốc. Lê Duy, với mái tóc xoăn đặc trưng và vẻ ngoài lanh lợi, cũng không ngừng di chuyển, tìm kiếm khoảng trống.

Long, với vai trò đội trưởng và trái tim của hàng công, không ngừng chỉ đạo đồng đội. Cậu ấy không nói nhiều, chỉ dùng những cái vẫy tay, những cái gật đầu hay ánh mắt sắc lẹm để điều phối chiến thuật. “Duyệt, che chắn tốt!”, cậu ấy thỉnh thoảng lại hét lớn, giọng trầm vang vọng cả một góc sân. Cậu ấy lùi về hỗ trợ phòng ngự khi cần, rồi lại nhanh chóng dâng cao, liên tục di chuyển không bóng để kéo giãn hàng thủ đối phương. Từng bước chạy của cậu ấy vẫn dứt khoát, mạnh mẽ, dù sức lực đã tiêu hao không ít. Linh dõi theo Long, mỗi lần cậu ấy chạm bóng, cô lại nín thở. Mỗi pha cản phá thành công của đội nhà, cô lại thở phào. Niềm tin của cô vào Long và các đồng đội chưa bao giờ lung lay, nhưng sự căng thẳng tột độ của trận đấu khiến cô không thể ngừng lo lắng. Cả Mai và Lan, hai cô bạn thân, cũng không khác gì, đôi mắt họ dán chặt vào sân cỏ, không bỏ lỡ một khoảnh khắc nào. Lan, với dáng người khỏe khoắn và năng động, thỉnh thoảng lại đứng bật dậy, hai tay chắp thành loa, hô vang tên đội: "Ánh Dương cố lên! Long ơi, ghi bàn đi!". Mai, dù nhỏ nhẹ hơn, cũng không ngừng vỗ tay cổ vũ, ánh mắt đeo kính cận sáng lên vẻ hồi hộp.

Ông Hùng đứng ngoài đường biên, khuôn mặt nghiêm nghị, từng cái nhíu mày, từng cái gật đầu của ông đều chứa đựng biết bao suy tính chiến thuật. “Dâng cao đi Long! Tạo áp lực!”, ông liên tục nhắc nhở, thúc giục các học trò. Ông hiểu rằng, hiệp hai sẽ là cuộc chiến về thể lực và ý chí, và đội nào bản lĩnh hơn, đội đó sẽ giành chiến thắng. Ánh mắt ông dõi theo Long, người đội trưởng mà ông đặt rất nhiều niềm tin. Cậu ấy là linh hồn của đội bóng này, là người có thể tạo ra khác biệt trong những thời khắc then chốt. Cậu ấy là một nam sinh tài năng toàn diện, nhưng chính sự quyết tâm và tinh thần thép trong những trận đấu như thế này mới thực sự định nghĩa cậu ấy.

Ở một góc khán đài khác, Nguyễn Trọng Tùng vẫn ngồi đó, ánh mắt sắc lạnh không rời Long. Cậu ta đã không còn vẻ hả hê như trước nữa. Sự quyết tâm của đội Ánh Dương và đặc biệt là của Long khiến Tùng không khỏi khó chịu. Cậu ta muốn Long thất bại, muốn nhìn thấy cái vẻ tự tin trên khuôn mặt Long biến mất. Nhưng càng nhìn, Tùng càng thấy Long kiên cường. Cậu ta khẽ nhếch mép, một nụ cười đầy vẻ khinh miệt và ghen tị. Cậu ta cảm thấy như có một ngọn lửa khó chịu đang âm ỉ cháy trong lòng mình, thiêu đốt từng chút sự bình yên. Tùng không muốn chỉ đứng nhìn, cậu ta muốn làm điều gì đó, bất cứ điều gì để Long không thể tỏa sáng. Ánh mắt Tùng tối sầm lại, một sự tính toán phức tạp bắt đầu hình thành trong tâm trí cậu ta, báo hiệu những toan tính đen tối hơn sẽ được thực hiện. Cậu ta ghen tỵ với sự chú ý mà Long nhận được, với tình cảm mà Linh dành cho cậu. Cậu ta biết rằng, sự nổi bật của Long và Linh đang thu hút sự chú ý của toàn trường, đặc biệt là những ánh mắt ghen tị, và cậu ta không thể chấp nhận điều đó.

Thời gian cứ thế trôi đi, từng phút một như dài vô tận. Cả hai đội đều chơi rất rắn, không ai chịu nhường ai. Những pha tranh chấp bóng ở giữa sân ngày càng trở nên quyết liệt, tiếng còi trọng tài vang lên liên tục. Long vẫn miệt mài di chuyển, cố gắng tạo ra những đường chuyền đột phá, nhưng hàng phòng ngự của đối thủ quá chắc chắn. Mồ hôi thấm đẫm chiếc áo đấu màu xanh, cơ bắp cậu ấy căng cứng, nhưng ý chí thì chưa bao giờ suy giảm. Từng nhịp thở của cậu ấy nặng nề hơn, nhưng ánh mắt vẫn rực lửa. Đây là trận đấu của cậu, của đồng đội, và của những tháng ngày thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, cậu biết mình không thể gục ngã.

***

Trong một khoảnh khắc tưởng chừng như tất cả đang bế tắc, một pha phản công nhanh như chớp của đội Đỉnh Cao bất ngờ diễn ra. Từ một pha mất bóng ở giữa sân của Ánh Dương, Quang, tiền vệ cánh của đối thủ, như một cơn lốc xoáy, bứt tốc dọc biên, vượt qua sự truy cản của Hùng. Đường chuyền xẻ nách sắc lẹm của cậu ta đưa bóng đến chân Hải, tiền đạo cắm của Đỉnh Cao, người đã chờ sẵn trong vòng cấm. Hải không chần chừ, tung một cú sút chéo góc nhanh như điện. Thủ môn của Ánh Dương dù đã đổ người hết sức nhưng vẫn không kịp. Bóng găm thẳng vào góc lưới trong sự ngỡ ngàng của tất cả.

"VÀO!!!"

Tiếng bình luận viên như muốn xé toạc không khí, nhưng ngay sau đó là một khoảng lặng chết chóc bao trùm sân vận động Thiên Thanh. Cả khán đài như nín thở trong giây lát, trước khi tiếng hò reo bùng nổ từ phía khán giả của đội Đỉnh Cao, xen lẫn những tiếng thở dài thất vọng từ phía cổ động viên Ánh Dương. Tỷ số lúc này đã là 1-0 nghiêng về đội bạn, và kim đồng hồ thì cứ nhích dần về những phút cuối.

"Không thể nào...!" Ngọc Linh thốt lên, giọng nói khản đặc, đôi mắt to tròn long lanh mở to vì kinh ngạc và đau đớn. Cô cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng, như thể vừa bị một gáo nước đá dội vào. Niềm tin vừa mới nhen nhóm bỗng chốc như muốn vụt tắt. Cô siết chặt hai bàn tay vào nhau đến trắng bệch, móng tay hằn sâu vào da thịt. Nỗi lo lắng tột độ ập đến, khiến cô cảm thấy bất lực. Nhìn Long và các đồng đội đứng chết lặng trên sân, cô cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim châm vào trái tim mình.

"Không sao đâu Linh, còn thời gian mà!" Hoàng Thảo Mai vội vàng an ủi cô bạn. Giọng Mai nhỏ nhẹ, cố gắng trấn an Linh, nhưng ánh mắt cô cũng lộ rõ vẻ lo âu. Vũ Thanh Lan, với dáng người khỏe khoắn, cũng không giấu nổi sự thất vọng. Cô ấy thở dài thườn thượt, hai tay ôm đầu. "Trời đất ơi! Sao lại thế này chứ? Cố lên Ánh Dương ơi!" Lan hét lên, giọng đầy bức xúc, nhưng tiếng cổ vũ của cô lạc lõng giữa tiếng hò reo của phe đối thủ. Cả ba cô gái đều hiểu rằng, đây là một khoảnh khắc bước ngoặt, một đòn giáng mạnh vào tinh thần của đội Ánh Dương.

Trên sân, các cầu thủ Đỉnh Cao đang ăn mừng bàn thắng trong cuồng nhiệt, chạy đến ôm chầm lấy nhau, nụ cười đắc thắng nở trên môi. Quang và Hải, hai cầu thủ vừa lập công, giơ cao tay, hướng về phía khán đài của mình, tận hưởng giây phút vinh quang.

Trần Hoàng Long đứng giữa sân, bờ vai rộng hơi chùng xuống. Cậu ấy cúi gằm mặt, mái tóc đen cắt ngắn hơi rủ xuống trán, che đi một phần đôi mắt. Một cảm giác thất vọng và tức giận dâng trào trong lòng cậu. Cậu đã nỗ lực hết mình, nhưng một sai lầm nhỏ lại có thể phá hỏng tất cả. Cậu ấy hít thở sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. Tiếng còi trọng tài vang lên, nhắc nhở các cầu thủ trở về vị trí. Long ngước mắt lên, ánh mắt hổ phách không còn vẻ mệt mỏi mà bùng lên một ngọn lửa quyết tâm dữ dội. Cậu biết, đây chưa phải là kết thúc.

Long quay lại nhìn các đồng đội đang đứng rải rác trên sân, vẻ mặt ai cũng thất thần và chán nản. "Đừng bỏ cuộc! Chúng ta sẽ gỡ hòa!" Long khẽ nói, giọng trầm vang, nhưng đầy sự cương quyết. Cậu ấy đi đến vỗ vai Hùng, rồi nhìn sang Minh Khôi, Thành và Duy. Tất cả đều gật đầu, ánh mắt từ từ lấy lại sự tập trung. Ông Hùng đứng ngoài đường biên, khuôn mặt vẫn giữ vẻ nghiêm nghị nhưng ánh mắt ông đã lóe lên một tia sáng khích lệ khi nhìn thấy phản ứng của Long. Ông tin vào bản lĩnh của cậu học trò. Ông biết Long là người sẽ không bao giờ đầu hàng.

Linh, từ trên khán đài, dõi theo Long từng cử chỉ. Cô thấy cậu cúi đầu, thấy cậu siết chặt tay, rồi lại thấy cậu ngẩng lên, ánh mắt rực sáng. Một tia hy vọng lại bùng lên trong lòng cô. Cô biết Long sẽ không bỏ cuộc. Cậu ấy không phải là người như vậy. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, có lúc dịu êm, có lúc dữ dội, nhưng luôn khắc sâu trong tâm trí. Và Long, chính là con sóng mạnh mẽ nhất trong trái tim cô. "Cố lên Long! Cố lên Ánh Dương!", Linh hét lên, giọng nói khản đặc, nhưng chứa chan tất cả niềm tin và hy vọng của cô. Cô ước mình có thể xuống đó, đứng cạnh cậu, chia sẻ áp lực này cùng cậu. Sự bất lực khi chỉ có thể đứng nhìn khiến cô càng sốt ruột.

Ở hàng ghế phía trên, Nguyễn Trọng Tùng quan sát tất cả với ánh mắt sắc lạnh. Một nụ cười tự mãn hiện trên môi cậu ta. "Cuối cùng thì Long cũng chỉ đến thế thôi," cậu ta thầm nghĩ, giọng điệu đầy vẻ khinh thường. Cậu ta thấy Long chỉ là một cầu thủ có kỹ năng, nhưng chưa đủ để làm nên chuyện lớn. Điều đó khiến Tùng cảm thấy hả hê. Cậu ta muốn Long phải thất bại một cách thảm hại, không chỉ trên sân cỏ, mà còn trong mọi khía cạnh. Sự gắn kết không lời giữa Long và Linh trên sân cỏ và khán đài, cái cách mà Long nhìn Linh, cái cách mà Linh cổ vũ Long, tất cả đều là cái gai trong mắt Tùng. Cậu ta biết đó chính là động lực lớn cho Long, nhưng cũng có thể là điểm yếu để cậu ta lợi dụng sau này. Ánh mắt Tùng lạnh lùng như băng, chứa đựng một sự tính toán phức tạp. Cậu ta không muốn chỉ đứng nhìn Long thất bại, cậu ta muốn là người tạo ra sự thất bại đó.

***

Đồng hồ điểm sang những phút cuối cùng của hiệp hai. Sân vận động Thiên Thanh chìm trong một bầu không khí căng như dây đàn. Đội Ánh Dương dồn toàn lực tấn công, nhưng hàng thủ của Đỉnh Cao chơi vô cùng kiên cường. Từng pha bóng đều là một cuộc chiến khốc liệt, tiếng bóng nảy, tiếng giày kẹt trên sân, tiếng va chạm cơ thể vang lên liên tục. Mùi mồ hôi của các cầu thủ hòa quyện với mùi cỏ, mùi ẩm của đất, tạo nên một thứ hỗn hợp nồng nặc, căng thẳng. Ánh nắng chiều đã dần dịu xuống, nhuộm một màu vàng cam lên bầu trời Hạ Long, nhưng sức nóng của trận đấu thì vẫn không hề suy giảm.

Linh cảm thấy như trái tim mình sắp nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô và Mai, Lan ôm chặt lấy nhau, không dám rời mắt khỏi sân. Mọi người trên khán đài đều đứng bật dậy, tiếng hô vang tên Long và "Ánh Dương" đã khản đặc nhưng vẫn không ngừng nghỉ. Từng giây trôi qua, hy vọng càng trở nên mong manh.

Trong một pha tấn công cuối cùng, bóng bật ra từ một pha phạt góc, lăn đến chân Long ở khu vực giữa sân. Cậu ấy nhận bóng trong một tư thế không mấy thuận lợi, nhưng ánh mắt cậu vẫn kiên định, nhìn thẳng về phía khung thành đối phương. Cậu ấy không chần chừ một giây nào, như một mũi tên xé gió, bắt đầu một pha solo đầy dũng mãnh. Từng bước chạy của Long dứt khoát, mạnh mẽ, bờ vai rộng lướt qua như một cơn gió.

Cầu thủ số 7 của Đỉnh Cao lao đến truy cản. Long xoay người, một pha đảo chân tinh tế, loại bỏ đối thủ một cách dễ dàng. Bóng vẫn như dính vào chân cậu, nhảy múa theo từng nhịp điệu. Cậu ấy tăng tốc, lao thẳng vào vòng cấm. Cầu thủ số 5, một trung vệ cao lớn, chắn trước mặt. Long không nao núng, một pha giật gót điệu nghệ, bóng vượt qua giữa hai chân đối thủ. Cậu ấy vượt qua một, rồi hai hậu vệ đối phương bằng những pha xử lý bóng tinh tế, tốc độ và sức mạnh phi thường. Tiếng hò reo từ khán đài bỗng chốc lặng đi, tất cả đều nín thở dõi theo từng bước chân của Long. Không khí như đặc quánh lại, chỉ còn nghe thấy tiếng thở dốc của các cầu thủ và tiếng bóng nảy nhịp nhàng dưới chân Long.

Ánh mắt Long chỉ hướng về khung thành, đôi mắt hổ phách sáng rực, khóa chặt vào góc cao. Cậu ấy tung một cú sút quyết đoán, mạnh như búa bổ. Trái bóng rời chân Long, bay thẳng, căng như kẻ chỉ, xé gió lao vút đi. Thủ môn đối phương bay người hết cỡ, nhưng tất cả đã quá muộn.

"VÀO!!!"

Tiếng bình luận viên hét lớn, gần như vỡ giọng, như một tia sét xé toạc bầu trời yên tĩnh. "Vào rồi! Một pha bóng quá đẳng cấp của đội trưởng Long! Tỷ số được san bằng! Một bàn thắng vàng! Một người hùng giữa sân Thiên Thanh!" Giọng ông ấy vang vọng khắp sân vận động, hòa cùng tiếng nổ tung của hàng vạn trái tim.

Bóng găm thẳng vào góc lưới, rung lên bần bật. Cả sân vận động Thiên Thanh như nổ tung trong một tiếng hò reo điên cuồng, dữ dội chưa từng có. Tiếng trống cổ vũ dồn dập hơn bao giờ hết, tiếng kèn, tiếng còi hòa lẫn vào nhau, tạo thành một bản hùng ca chiến thắng. Long giơ cao hai tay, đôi mắt rực sáng, khuôn mặt lấm tấm mồ hôi nhưng rạng rỡ niềm kiêu hãnh. Cậu ấy chạy về phía khán đài, nơi Linh đang đứng, nụ cười hiếm hoi nở trên môi.

***

Ngọc Linh trên khán đài bật khóc nức nở. Không phải những giọt nước mắt của nỗi buồn hay sự lo lắng, mà là những giọt nước mắt của sự vỡ òa, của niềm hạnh phúc tột độ. Cô không thể tin vào mắt mình. Long đã làm được! Cậu ấy thực sự đã làm được! Cô cảm thấy một dòng điện chạy dọc khắp cơ thể, một cảm xúc bùng nổ, không thể kiềm chế. Hai tay cô ôm chặt lấy khuôn mặt, rồi vội vàng gỡ ra, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm vào bóng dáng Long đang đứng giữa sân, như một vị thần.

"LONGGGGGGG!" Linh hét lên, giọng cô khản đặc vì xúc động, hòa vào tiếng hò reo cuồng nhiệt của hàng ngàn khán giả. Cô nhảy cẫng lên, ôm chầm lấy Mai và Lan, cả ba cô gái cùng nhau reo hò, nhảy múa, không ngừng hô vang tên Long. Mai, với vẻ ngoài nhỏ nhắn, cũng không kiềm được nước mắt, cô ấy ôm chặt Linh, thì thầm: "Tuyệt vời quá Linh ơi! Long giỏi quá!". Lan, người bình thường năng động và mạnh mẽ, giờ đây cũng nghẹn ngào, cô ấy vỗ mạnh vào lưng Linh, giọng run run: "Tuyệt vời! Tuyệt vời quá!". Tình bạn của họ, những tháng ngày thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, đã chứng kiến khoảnh khắc đỉnh cao này.

Ánh mắt Linh không rời Long một giây nào. Cô thấy cậu ấy quay đầu về phía khán đài, nở một nụ cười hiếm hoi, ấm áp, ánh mắt giao nhau với cô. Một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng đầy ý nghĩa, như một lời khẳng định, một lời hứa hẹn không lời. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, dường như cũng đang chứng kiến tình yêu của họ đơm hoa kết trái. Nụ cười ấy, ánh mắt ấy, chính là tất cả động lực mà Long cần, và cũng là tất cả niềm hạnh phúc mà Linh có thể có được lúc này. Khoảnh khắc Long và Linh giao tiếp bằng ánh mắt giữa sân và khán đài thể hiện sự gắn kết sâu sắc, là động lực lớn cho Long, nhưng cũng có thể là 'gót chân Achilles' để đối thủ lợi dụng.

Đồng đội của Long lao vào ôm chầm lấy cậu, tạo thành một cụm người ăn mừng giữa sân. Phan Việt Hùng, với dáng người hơi tròn trịa, là người đầu tiên tiếp cận Long, cậu ta ôm chặt lấy Long, vỗ mạnh vào lưng cậu: "Tuyệt vời, Long ơi! Mày là số một! Mày là người hùng!". Hoàng Minh Khôi và Nguyễn Thành cũng lao đến, đấm nhẹ vào vai Long, khuôn mặt ai cũng rạng rỡ niềm vui và sự giải tỏa. Lê Duy cũng không kém phần hưng phấn, cậu ấy nhảy chồm lên, cố gắng ôm lấy Long. Tiếng reo hò, tiếng vỗ tay vang dội khắp sân, tiếng lưới rung khi bóng vào gôn như vẫn còn vang vọng trong không trung.

Ông Hùng đứng ngoài đường biên, đôi tay ông ấy khoanh trước ngực, khuôn mặt nghiêm nghị giờ đây đã giãn ra, thay vào đó là một nụ cười hài lòng và đầy tự hào. Ông gật đầu nhẹ, ánh mắt dõi theo cậu học trò mà ông đã đặt trọn niềm tin. Long đã không phụ lòng ông, đã không phụ lòng cả đội. Bàn thắng xuất thần của Long càng củng cố vị thế của cậu như một người hùng, thu hút sự chú ý và ngưỡng mộ lớn, không chỉ từ khán giả mà còn từ những người thầy, người bạn.

Ở một góc khán đài, Nguyễn Trọng Tùng đứng chết trân. Nụ cười tự mãn trên môi cậu ta vụt tắt, thay vào đó là một khuôn mặt tối sầm lại, đôi mắt sắc lạnh giờ đây ánh lên sự tức tối và ghen tị tột độ. Cậu ta không thể tin vào những gì mình vừa chứng kiến. Long, cái thằng Long chết tiệt đó, lại có thể làm được điều không tưởng! "Chết tiệt!" Tùng lẩm bẩm, giọng nói gần như bị nuốt chửng bởi tiếng hò reo xung quanh, nhưng vẫn chứa đựng sự căm phẫn sâu sắc. Cậu ta nắm chặt hai bàn tay đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. Một cảm giác nóng ran, khó chịu bốc lên trong lòng Tùng, thiêu đốt mọi lý trí. Cậu ta không thể chịu đựng được cảnh Long tỏa sáng, được cả sân vận động tung hô, và đặc biệt là ánh mắt ngưỡng mộ mà Linh dành cho cậu. Không một lời nào, Tùng quay người bỏ đi một cách bực bội, bước chân nặng nề, như muốn trốn tránh thực tại cay đắng này. Ánh mắt Tùng tối sầm lại, báo hiệu những hành động tiêu cực có thể xảy ra sau này.

Trận đấu vẫn còn những phút cuối cùng. Bầu trời Hạ Long đã dần chuyển sang sắc hoàng hôn, những vệt nắng cuối cùng rải vàng trên sân cỏ, tạo nên một khung cảnh hùng vĩ. Tiếng còi trọng tài vang lên, trận đấu lại tiếp tục. Tỷ số đã là 1-1, và tất cả đang chờ đợi một kết thúc không thể đoán trước, nơi Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đang chờ đợi một câu chuyện cổ tích được viết tiếp, hay một bi kịch sẽ xảy ra. Niềm vui vừa rồi chỉ là khoảnh khắc tạm thời, trận đấu vẫn chưa kết thúc, và bất cứ điều gì cũng có thể xảy ra.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ