Rực rỡ thanh xuân
Chương 148

Ánh Sáng Chói Lòa và Nỗi Lo Thầm Kín

4006 từ
Mục tiêu: Thể hiện sự tự tin và tài năng của Nguyễn Trọng Tùng trong một hoạt động trường học, thu hút sự chú ý của Ngọc Linh và bạn bè.,Làm sâu sắc thêm cảm giác bất an và nỗi lo lắng của Long khi chứng kiến sự nổi bật của Tùng và cách cậu ấy thu hút Linh.,Khắc họa sự khó xử và bối rối của Ngọc Linh trước sự quan tâm công khai, phô trương của Tùng, đồng thời cho thấy cô bắt đầu cảm thấy áp lực từ dư luận.,Củng cố vai trò của các nhân vật phụ (Hùng, Mai, Lan, Yến, Chi) trong việc phản ánh không khí cạnh tranh và tin đồn trong trường.,Thúc đẩy Long đến một hành động cụ thể hơn để thể hiện tình cảm của mình, nối tiếp quyết tâm ở cuối chương 147.
Nhân vật: Nguyễn Trọng Tùng, Lê Ngọc Linh, Trần Hoàng Long, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Trần Minh Quân, Trần Thị Yến, Phạm Thùy Chi
Mood: Tense, uneasy, determined, slightly romantic.
Kết chương: [object Object]

Trần Hoàng Long rời khỏi thư viện với một trái tim nặng trĩu. Cậu không đạp xe về nhà ngay, mà cứ thế lang thang trên những con phố quen thuộc của Hạ Long, mặc cho gió biển lùa vào tâm trí, cuốn đi chút bình yên ít ỏi còn sót lại. Nỗi lo lắng từ một sợi chỉ mơ hồ giờ đã dệt thành một tấm lưới vô hình, siết chặt lấy cậu. Cảnh tượng Tùng nghiêng người về phía Linh, giọng nói thủ thỉ và nụ cười thân mật đó cứ ám ảnh trong tâm trí, tựa như một thước phim quay chậm không ngừng lặp lại. Cậu biết Tùng có ý đồ, và điều đó khiến cậu phát điên. Cậu đã tự hứa sẽ hành động, nhưng hành động thế nào đây khi đối thủ lại khéo léo và phô trương đến vậy? Long nhìn về phía Vịnh Hạ Long đang dần chìm vào màn đêm, nơi những ngọn đèn bắt đầu thắp sáng, hứa hẹn một tương lai đầy thử thách nhưng cũng rực rỡ. Cậu biết mình không thể cứ đứng nhìn như thế này mãi được. Cậu sẽ không để tình đầu của mình trôi đi như những con sóng vô định. Cậu sẽ bảo vệ nó, bảo vệ tuổi thanh xuân rực rỡ này, bằng cách của riêng cậu, một cách mạnh mẽ hơn, rõ ràng hơn, mà không cần đến sự phô trương hào nhoáng. Ánh mắt Long kiên định, như một lời thề với chính bản thân mình.

Sáng hôm sau, Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương chìm trong một bầu không khí khác hẳn mọi ngày. Không phải là sự tĩnh lặng của giờ học hay tiếng ồn ào vội vã của giờ ra chơi, mà là một sự náo nhiệt, tưng bừng rất riêng của Ngày hội Câu lạc bộ. Sân trường lát gạch sạch sẽ, rộng lớn, giờ đây được chia thành nhiều khu vực với các gian hàng trang trí đủ màu sắc, biểu ngữ rực rỡ của các CLB. Những cây xà cừ cổ thụ rợp bóng mát, nhưng ánh nắng ban mai rực rỡ vẫn len lỏi qua từng kẽ lá, chiếu xuống sân trường, tạo nên một khung cảnh tươi mới và đầy hy vọng. Tiếng nhạc nền sôi động từ chiếc loa lớn đặt ở sân khấu chính hòa cùng tiếng cười nói rôm rả của học sinh, tiếng reo hò cổ vũ, và đôi khi là tiếng thử mic "alo, alo" lộn xộn, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của tuổi trẻ. Mùi phấn bảng, giấy sách mới hôm nay nhường chỗ cho mùi cà phê thơm lừng từ căng tin dã chiến, mùi bỏng ngô và cả mùi hoa sữa thoảng nhẹ trong gió, báo hiệu một mùa mới đang đến.

Long bước đi giữa đám đông, cố gắng lờ đi cái cảm giác nóng ran trong lồng ngực. Cậu không tìm thấy Hùng, Thảo Mai hay Thanh Lan ở đâu cả, nhưng ánh mắt cậu lại vô thức quét một lượt khắp sân trường. Và rồi, nó dừng lại ở một gương mặt quen thuộc. Lê Ngọc Linh đang đứng cùng nhóm bạn thân của cô ấy, bao gồm cả Mai và Lan, gần khu vực sân khấu chính. Cô ấy mặc chiếc áo đồng phục trắng tinh, tà áo bay nhẹ trong gió, mái tóc dài đen óng ả được buộc gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú. Đôi mắt to tròn long lanh của cô ấy đang dán chặt lên sân khấu, nơi một người đang đứng.

Đó chính là Nguyễn Trọng Tùng.

Cậu ta, với vai trò là thành viên mới nhưng đã nhanh chóng trở thành một nhân vật nổi bật của CLB Debate (Tranh biện), đang trình bày một dự án đầy tham vọng trước toàn trường. Tùng đứng trên sân khấu, ánh đèn sân khấu chói lóa từ phía trước hắt vào khuôn mặt cậu ta, khiến cậu ta trông càng thêm phần rạng rỡ. Mái tóc vuốt keo sành điệu, đôi mắt sắc sảo lướt qua đám đông, dừng lại một chút ở Ngọc Linh, rồi lại tiếp tục quét qua. Tùng mặc chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, nhưng cách cậu ta đứng, cách cậu ta di chuyển, và đặc biệt là cách cậu ta nói, đều toát lên một vẻ tự tin đến đáng kinh ngạc. Giọng nói của Tùng nhanh, dứt khoát, đầy sức thuyết phục, vang vọng qua hệ thống loa, thu hút mọi ánh nhìn. Cậu ta không chỉ đơn thuần trình bày, mà còn dùng ngôn ngữ cơ thể rất cuốn hút, đôi tay linh hoạt minh họa cho từng ý tưởng, đôi khi nhún vai nhẹ nhàng, đôi khi lại đưa tay lên vờ như đang trầm ngâm suy nghĩ.

"...Và tớ tin rằng, với sức mạnh của tri thức và tinh thần dám nghĩ dám làm, chúng ta hoàn toàn có thể biến những ý tưởng tưởng chừng điên rồ nhất thành hiện thực! Hãy cùng nhau xây dựng một cộng đồng học sinh không ngừng sáng tạo, không ngừng bứt phá!" Tùng kết thúc bài thuyết trình của mình bằng một câu nói đầy tính kêu gọi, đôi mắt cậu ta ánh lên vẻ nhiệt huyết. Cậu ta cúi đầu chào, rồi lại liếc nhìn về phía Ngọc Linh một lần nữa, nở một nụ cười đầy ẩn ý, như thể muốn nói rằng: "Cậu thấy không, đây là những gì tớ có thể làm."

Tiếng vỗ tay vang dội khắp sân trường. Không chỉ có học sinh, mà cả một vài thầy cô giáo cũng gật gù tán thưởng. Tùng bước xuống sân khấu trong tiếng reo hò cổ vũ, gương mặt vẫn giữ nguyên nụ cười tự tin, không hề có chút dấu hiệu của sự căng thẳng hay lo lắng.

Long đứng giữa đám đông, hai tay siết chặt thành nắm đấm trong túi quần. Cậu cảm nhận rõ cái cảm giác nóng bừng, khó chịu lan tỏa khắp người. Những lời nói đầy hào nhoáng, phong thái lôi cuốn của Tùng như một đòn giáng mạnh vào sự trầm lặng vốn có của cậu. Cậu không thể phủ nhận rằng Tùng thực sự có tài, có sức hút, nhưng cái cách cậu ta phô trương, cái cách cậu ta cố tình hướng ánh mắt về phía Linh khiến Long thấy gai mắt vô cùng. Nó không phải là sự ghen tuông tầm thường nữa, mà là một nỗi lo sợ bị thay thế, bị bỏ lại phía sau.

"Cậu ta đúng là có sức hút thật đấy, nhìn Linh kìa, mặt đỏ hết cả lên." Một giọng nói thì thầm vang lên bên cạnh Long. Cậu quay sang, thấy Trần Thị Yến đang đứng cùng Phạm Thùy Chi. Hai cô bạn này luôn là tâm điểm của những lời bàn tán trong trường. Yến, với mái tóc uốn xoăn nhẹ và chiếc áo đồng phục được sửa cho ôm sát người, khẽ huých tay Chi, đôi mắt tinh quái dán chặt vào Ngọc Linh.

Thùy Chi, với phong cách cá tính và đôi mắt sắc sảo, khẽ nhếch môi: "Đúng là 'nam thần' mới của trường rồi còn gì. Xem ra Linh nhà ta lại có thêm vệ tinh xịn sò rồi."

Những lời nói đó như những mũi kim châm vào tai Long. Cậu cố gắng giữ vẻ mặt bình thản, nhưng lồng ngực cậu lại co thắt lại. Cậu biết rõ Linh là một cô gái tốt, cô ấy không dễ bị lung lay bởi những thứ hào nhoáng bên ngoài. Nhưng Tùng quá khéo léo, quá biết cách gây ấn tượng. Hơn nữa, những lời đồn thổi, những ánh mắt dò xét từ bạn bè xung quanh, liệu có khiến Linh cảm thấy áp lực và dần chấp nhận những điều mà cô ấy không thực sự muốn?

Đúng lúc đó, Phan Việt Hùng xuất hiện, vỗ mạnh vào vai Long. "Này, cậu bạn mới này ghê gớm thật Long nhỉ? Cứ như ngôi sao Hollywood ấy!" Hùng nói, giọng pha chút phấn khích, đôi mắt híp lại khi cười. Cậu ta không nhận ra sự căng thẳng trên gương mặt Long, vẫn vô tư bình luận. "Tớ nghe nói cậu ta còn giỏi cả bóng đá, rồi chơi guitar cũng hay nữa cơ. Đa tài thật!"

Long chỉ gật đầu nhẹ, không nói gì. Cậu nhìn về phía Linh. Cô ấy vẫn đang đứng đó, giữa Mai và Lan. Dù cố gắng tỏ ra bình thường, nhưng Long có thể nhận ra một chút bối rối trong ánh mắt cô ấy. Cô ấy khẽ đưa tay vén mái tóc sang một bên, động tác nhỏ nhưng lại bộc lộ sự không thoải mái. Khi ánh mắt Tùng lại một lần nữa vô tình lướt qua cô, Linh khẽ cúi đầu xuống, đôi má ửng hồng. Nụ cười của Tùng sau đó dường như càng thêm phần đắc thắng.

Cảnh tượng đó như một cú đấm vào dạ dày Long. Cậu không thể cứ để mọi chuyện diễn ra như vậy. Tùng đang công khai tuyên bố chủ quyền, dùng mọi tài năng và sự nổi bật của mình để thu hút Linh, và đáng sợ hơn, cậu ta đang thành công. Cậu ta đang tạo ra một sức ép vô hình lên Linh, khiến cô ấy phải đối mặt với những lời bàn tán và những kỳ vọng từ mọi người. Long cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một sự kiên quyết đến lạ lùng. Cậu không thể im lặng nữa. Cậu phải hành động, không phải để cạnh tranh với Tùng, mà để bảo vệ Linh, để khẳng định tình cảm của mình một cách rõ ràng nhất, chân thành nhất. Cậu sẽ không để tuổi thanh xuân rực rỡ của mình bị nhuốm màu bởi sự do dự.

***

Buổi chiều, sau giờ học, Long và Hùng bước đi trên con hẻm nhỏ quen thuộc dẫn về nhà. Nắng đã tắt, không khí trở nên dịu mát hơn, nhưng vẫn còn vương vấn chút hơi nóng của một ngày hè rực rỡ. Con hẻm với những bức tường gạch cũ kỹ, đôi khi có những mảng tường bong tróc, mang một vẻ đẹp trầm mặc, hoài niệm. Dây điện chằng chịt vắt ngang trên đầu, những chậu cây cảnh nhỏ trước cửa nhà tạo nên một chút màu xanh tươi mát. Lối đi hẹp, ẩm ướt nhẹ sau cơn mưa đêm qua, in hằn những vết chân và bánh xe. Tiếng mèo kêu rên rỉ từ một mái nhà nào đó, tiếng sinh hoạt gia đình vọng ra từ các ngôi nhà, tiếng xe máy chạy qua nhẹ nhàng ở đầu hẻm, tất cả tạo nên một bản nhạc nền quen thuộc, yên bình. Mùi thức ăn từ các nhà, mùi rác thải nhẹ, mùi cây cỏ mọc dại quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương đặc trưng của khu dân cư.

Long bước đi chậm rãi, đôi mắt nhìn xuống đất, vẻ mặt đầy suy tư. Cậu vẫn còn bị ám ảnh bởi cảnh tượng trên sân khấu sáng nay. Hùng đi bên cạnh, vẫn huyên thuyên không ngớt về những gì đã diễn ra.

"Công nhận Tùng đỉnh thật Long nhỉ? Vừa đẹp trai, nhà giàu, lại còn giỏi giang nữa. Hôm nay cậu ta thuyết trình đúng là ngầu bá cháy bọ chét luôn! Linh đúng là số hưởng, tự nhiên đâu ra có thêm vệ tinh 'xịn sò' thế kia." Hùng nói, giọng đầy vẻ ngưỡng mộ, không hề nhận ra sự im lặng và căng thẳng của người bạn. Cậu ta còn huých nhẹ tay Long, muốn tìm sự đồng tình.

Long khẽ nhíu mày. "Cậu không thấy cậu ta quá phô trương sao?" Giọng Long trầm hơn bình thường, có chút gì đó bực dọc không thể che giấu. Cậu không muốn thừa nhận sự tài năng của Tùng, nhưng sự thật thì cậu ta đúng là có khả năng thu hút người khác.

Hùng tròn mắt nhìn Long. "Phô trương gì chứ? Người ta tài giỏi thì người ta thể hiện thôi. Với lại, phô trương mà được việc, mà được nhiều người biết đến, thì cũng tốt chứ sao? Cậu cứ nhìn xem, cả trường ai cũng khen ngợi cậu ta đấy thôi."

Long thở dài, không đáp lời. Cậu hiểu ý Hùng, nhưng trong lòng cậu, sự phô trương đó lại là một điều gì đó khó chấp nhận. Tình cảm không nên dựa trên sự hào nhoáng. "Tớ... tớ chỉ sợ Linh sẽ bị những thứ hào nhoáng đó làm cho lung lay." Cậu cuối cùng cũng thốt ra điều mà mình đã lo lắng bấy lâu. Nỗi lo lắng đó không chỉ là về Tùng, mà là về sự nhạy cảm của Linh, về áp lực mà cô ấy phải chịu đựng từ những lời đồn thổi, những ánh mắt nhìn soi mói. Cậu sợ Linh sẽ nghĩ rằng những điều Tùng mang lại là tốt đẹp, là những gì cô ấy cần, và quên đi những giá trị mà cậu và cô ấy đã cùng nhau xây dựng.

Hùng ngẩng đầu nhìn Long, vẻ mặt dần trở nên nghiêm túc hơn, không còn sự vô tư thường ngày. "Lung lay hay không là do Linh thôi. Nhưng mà Long này, cậu cũng phải nhìn lại mình đi chứ. Người ta nhiệt tình theo đuổi như thế, còn cậu thì cứ im lặng. Tớ biết cậu không thích phô trương, nhưng mà tình cảm thì cũng phải thể hiện ra chứ. Cậu cứ im lặng thế thì ai mà biết được cậu nghĩ gì? Ai mà biết được cậu yêu Linh nhiều đến mức nào?"

Những lời nói của Hùng như một gáo nước lạnh tạt vào Long, nhưng lại là một gáo nước lạnh cần thiết. Long khựng lại, dừng bước. Cậu ngước nhìn lên bầu trời chiều, nơi những đám mây trắng vẫn còn vương vấn chút nắng vàng cuối cùng, rồi dần chuyển sang màu tím hồng. Hùng nói đúng. Cậu đã quá im lặng. Cậu nghĩ rằng tình cảm của mình là hiển nhiên, là điều mà Linh chắc chắn phải cảm nhận được. Nhưng tình yêu không phải là một điều mặc định. Nó cần được nuôi dưỡng, cần được thể hiện, và đôi khi, nó cần được bảo vệ.

"Cậu nói đúng..." Long thì thầm, giọng cậu khẽ khàng nhưng đầy sự quyết tâm. Cậu quay sang nhìn Hùng, ánh mắt cậu không còn vẻ mông lung, lo lắng nữa, mà thay vào đó là một sự kiên định lạ thường. "Tớ không thể cứ đứng nhìn như thế này mãi được."

Hùng vỗ vai Long động viên, nở một nụ cười tươi rói. "Thế mới là Long chứ! Cậu phải hành động đi thôi. Cậu là Long mà, đâu có kém cạnh gì ai đâu. Cứ là chính cậu, và làm những gì mà trái tim cậu mách bảo."

Long gật đầu, ánh mắt cậu hiện lên sự quyết tâm. Cậu không biết mình sẽ làm gì, nhưng cậu biết mình sẽ không để Tùng giành mất Linh. Cậu sẽ không để tuổi thanh xuân rực rỡ này trôi qua trong sự hối tiếc. Cậu sẽ bảo vệ tình đầu của mình, bằng cách của riêng cậu. Cậu sẽ thể hiện tình cảm của mình một cách rõ ràng hơn, chân thành hơn, không cần đến sự phô trương hào nhoáng của Tùng, nhưng chắc chắn sẽ khiến Linh cảm nhận được. Bước chân Long trở nên dứt khoát hơn, như thể cậu đã tìm thấy con đường cho riêng mình giữa những con sóng cảm xúc dữ dội.

***

Trong khi Long đang vật lộn với những suy nghĩ và quyết tâm của riêng mình, thì Lê Ngọc Linh lại đang chìm trong một mớ bòng bong cảm xúc phức tạp tại Quán trà sữa Trăng Khuyết. Đó là một buổi chiều tối mát mẻ, và quán trà sữa nằm trên con phố nhỏ gần trường, với mặt tiền tươi sáng, nội thất màu pastel nhẹ nhàng, và rất nhiều cây xanh nhỏ trang trí khắp nơi, tạo nên một không gian ấm cúng và trẻ trung. Bàn ghế nhỏ gọn, có cả khu vực ngồi bệt được trải thảm lông mềm mại, luôn đông đúc học sinh sau giờ tan học. Tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng nhạc Kpop/Vpop sôi động nhưng vừa đủ nghe, tiếng máy pha chế đồ uống xè xè, tất cả tạo nên một bầu không khí vui vẻ, nhộn nhịp. Mùi trà sữa thơm lừng, mùi trân châu ngọt ngào, mùi đường đen và sữa quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan. Ánh đèn vàng ấm áp từ trần nhà hắt xuống, làm không gian thêm phần lung linh.

Ngọc Linh ngồi đối diện với Hoàng Thảo Mai và Vũ Thanh Lan, ba cô gái ngồi ở một chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ, nhìn ra con phố đã lên đèn. Linh vẫn đang khuấy nhẹ ly trà sữa trân châu đường đen của mình, những viên trân châu đen bóng xoay tròn trong dòng sữa ngọt ngào. Đôi mắt to tròn của cô ấy nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, vẻ mặt không được vui vẻ như mọi ngày. Dù Tùng không có mặt ở đây, nhưng sự hiện diện của cậu ta, hay đúng hơn là những dư âm từ những hành động của cậu ta, vẫn ám ảnh Linh.

Thảo Mai, với dáng người nhỏ nhắn, mái tóc đen dài thường tết gọn gàng, đeo kính cận, tinh ý nhận ra sự khác lạ của cô bạn thân. "Linh này, cậu có vẻ không vui lắm từ sáng đến giờ. Có phải vì Tùng không?" Giọng Mai nhỏ nhẹ, từ tốn, nhưng lại rất thẳng thắn. Cô ấy luôn là người quan sát kỹ lưỡng và có khả năng phân tích cảm xúc của người khác.

Ngọc Linh thở dài, đặt ly trà sữa xuống. "Tớ... tớ không biết nữa." Cô ấy ngập ngừng, đôi má hơi ửng hồng. "Cậu ấy nhiệt tình quá, nhưng tớ thấy hơi khó xử. Mọi người cứ nhìn tớ mãi, rồi còn bàn tán này nọ..." Linh thừa nhận, giọng cô ấy mang theo chút mệt mỏi. Cô ấy không thích trở thành tâm điểm của những lời đồn thổi, đặc biệt là những chuyện liên quan đến tình cảm.

Vũ Thanh Lan, với mái tóc ngắn ngang vai cá tính và đôi mắt tinh nhanh, đặt ly nước của mình xuống bàn. "Tớ đã bảo mà. Tùng cậu ta thích phô trương mà. Cậu ta muốn cả trường biết cậu ta đang theo đuổi cậu đấy. Cậu mà cứ im lặng như thế này, thì mọi người sẽ càng nghĩ rằng cậu cũng có ý với cậu ta thôi." Giọng Lan rõ ràng, dứt khoát, mang theo một chút gay gắt. Cô ấy luôn là người đưa ra cái nhìn thực tế và đôi khi có phần phũ phàng, nhưng lại rất quan tâm đến bạn bè.

"Nhưng tớ... tớ sợ làm cậu ấy buồn." Linh lí nhí nói, ánh mắt lại nhìn xuống ly trà sữa. Cô ấy không muốn làm tổn thương ai, đó là bản tính của cô. Hơn nữa, Tùng đã giúp cô rất nhiều trong chuyện học hành, và cậu ta cũng rất tốt bụng.

"Buồn cái gì mà buồn? Cậu không có tình cảm với cậu ta thì nói rõ ràng ra chứ. Cứ để vậy Long lại hiểu lầm thì sao?" Lan lập tức phản bác. Cô ấy luôn thẳng thắn và không thích sự mập mờ, đặc biệt là khi nó có thể ảnh hưởng đến mối quan hệ của bạn thân mình. "Cậu ấy đã làm nhiều việc để giúp cậu, nhưng không có nghĩa là cậu phải đáp lại tình cảm của cậu ấy. Tình cảm là chuyện của hai người, không phải của cả trường đâu Linh ạ."

Mai gật đầu đồng tình với Lan. "Lan nói đúng đấy Linh. Cậu phải rõ ràng với Tùng. Nếu không, không chỉ Long hiểu lầm, mà Tùng cũng sẽ nuôi hy vọng, rồi đến lúc mọi chuyện đi quá xa thì lại càng khó xử hơn." Cô ấy nói thêm, giọng dịu dàng hơn nhưng vẫn đầy sự nghiêm túc. "Hơn nữa, tớ thấy dạo này Long có vẻ hơi lạ. Cậu ấy ít nói hơn, cứ suy tư mãi. Chắc là cậu ấy cũng cảm nhận được những chuyện đang diễn ra."

Ngọc Linh nghe những lời của hai cô bạn mà lòng càng thêm rối bời. Cô biết Long có vẻ lạ, cô cũng cảm thấy ánh mắt của cậu ấy thỉnh thoảng nhìn về phía mình với một nỗi buồn khó tả. Cô không muốn Long hiểu lầm, không muốn cậu ấy nghĩ rằng cô đang rung động trước Tùng. Tình cảm của cô dành cho Long vẫn vẹn nguyên, trong sáng như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát Hạ Long. Nhưng cô cũng không biết phải làm sao để mọi chuyện không trở nên phức tạp hơn.

"Tớ sợ làm cậu ấy buồn, mà tớ cũng không biết phải nói thế nào..." Linh lặp lại, như thể đang nói với chính bản thân mình. Cô ấy sợ đối mặt với sự từ chối, sợ làm tổn thương cảm xúc của người khác. Đó là một điểm yếu trong tính cách của cô, một sự mềm yếu đôi khi khiến cô gặp khó khăn trong việc đưa ra những quyết định dứt khoát. Cô thực sự ngưỡng mộ tài năng và sự tự tin của Tùng, nhưng cô biết trái tim mình thuộc về ai.

Mai nhẹ nhàng đặt tay lên tay Linh. "Không sao đâu. Chúng tớ sẽ giúp cậu. Quan trọng là cậu phải biết cậu muốn gì. Cậu có muốn mối quan hệ của cậu với Long bị ảnh hưởng không?"

Linh lập tức lắc đầu. "Không! Tuyệt đối không!" Cô nói, giọng quả quyết hơn hẳn. "Long... cậu ấy rất quan trọng với tớ."

Lan nhìn Linh, ánh mắt bớt đi sự gay gắt. "Vậy thì cậu phải hành động thôi. Cậu không thể cứ để mọi chuyện trôi đi như thế này được. Cậu phải cho Tùng biết giới hạn của cậu, và cho Long biết cậu thực sự cảm thấy thế nào."

Ngọc Linh im lặng, nhìn ly trà sữa đã vơi đi một nửa. Lời nói của Lan và Mai như những tia sáng nhỏ, dần dần chiếu rọi vào mớ bòng bong trong tâm trí cô. Cô biết mình không thể trốn tránh mãi được. Tuổi thanh xuân rực rỡ này, cô không muốn phải hối tiếc vì những điều mình đã không dám nói, không dám làm. Cô sẽ phải tìm cách giải quyết mọi chuyện, một cách khéo léo nhất, để không làm tổn thương ai, nhưng cũng để bảo vệ tình cảm mà cô trân trọng.

Bên ngoài quán, ánh đèn đường đã thắp sáng cả con phố. Những chiếc xe máy, xe đạp lướt qua, tạo nên những vệt sáng dài trong màn đêm. Gió biển thổi nhẹ, mang theo hơi mặn đặc trưng của Hạ Long. Ngọc Linh hít một hơi thật sâu, như thể đang cố gắng thu hết không khí trong lành vào lồng ngực để tìm kiếm sự bình tĩnh. Cô biết, một cuộc đối thoại thẳng thắn với Tùng, và một lời khẳng định với Long, là điều không thể tránh khỏi. Nỗi lo lắng và sự bối rối vẫn còn đó, nhưng đã nhường chỗ cho một chút quyết tâm. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, cô không muốn nó bị cuốn đi bởi những cơn gió lạ. Cô sẽ bảo vệ nó, bằng cách của riêng mình.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ