Rực rỡ thanh xuân
Chương 204

Lời Khép Lại Và Bình Minh Mới

4707 từ
Mục tiêu: Tùng chính thức thông báo việc từ bỏ việc tranh giành Ngọc Linh với Linh và Long, mang lại sự bình yên trở lại cho mối quan hệ của Long và Linh.,Khắc họa sự trưởng thành và chấp nhận thực tế của Tùng sau những thất bại, đánh dấu bước chuyển mình quan trọng của cậu ta.,Củng cố niềm tin và tình cảm giữa Long và Linh, cho thấy họ đã vượt qua thử thách đầu tiên và mối quan hệ của họ trở nên bền chặt hơn.,Đặt nền móng cho quyết định chuyển trường hoặc tìm hướng đi mới của Tùng, chuẩn bị cho chương tiếp theo.
Nhân vật: Nguyễn Trọng Tùng, Lê Ngọc Linh, Trần Hoàng Long, Trần Minh Quân, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai
Mood: Nhẹ nhõm, giải tỏa, lãng mạn, trưởng thành, có chút hoài niệm và hy vọng.
Kết chương: [object Object]

Tiếng chuông vào lớp cuối cùng đã reo vang, giòn tan trong không khí cuối chiều, nhưng những âm hưởng của nó dường như không thể xua đi cái dư vị đặc biệt còn đọng lại trong tâm trí Long và Linh cùng nhóm bạn. Cậu ấy và cô ấy, vừa trải qua một khoảnh khắc tĩnh lặng đầy ý nghĩa, khi lời tuyên bố của Tùng vẫn còn văng vẳng bên tai, vừa bất ngờ, vừa nhẹ nhõm, lại vừa mang một chút xót xa. Linh mỉm cười, đôi mắt to tròn long lanh nhìn Long, trong đó có cả sự bất ngờ, nhẹ nhõm và một chút thấu hiểu cho Tùng. Cô nàng xinh đẹp nổi bật với làn da trắng hồng, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng Hạ Long, giờ đây càng thêm phần dịu dàng và thanh thoát. "Long... cậu thấy sao?" Giọng cô nàng trong trẻo, nhẹ như gió thoảng, nhưng chứa đựng một câu hỏi quan trọng, một sự chia sẻ cảm xúc sâu sắc. Cô muốn biết Long nghĩ gì, muốn cùng cậu chia sẻ khoảnh khắc giải tỏa này, bởi từ giờ trở đi, gánh nặng mang tên Tùng đã thực sự được trút bỏ.

Long khẽ siết nhẹ tay Linh, một cử chỉ vô cùng tự nhiên và ấm áp, như một lời khẳng định không lời, một lời trấn an. Bờ vai rộng của cậu ấy khẽ nghiêng về phía Linh, tạo thành một vòng tay che chở vô hình. Ánh mắt cậu ấy sâu thẳm, màu hổ phách, nhìn thẳng vào mắt cô, đầy tin tưởng và kiên định. "Cậu ấy đã chọn con đường riêng. Còn chúng ta... chỉ cần tin tưởng nhau là đủ." Lời nói của Long trầm ấm, không hoa mỹ nhưng chất chứa tất cả những gì cậu muốn truyền tải. Cậu ấy hiểu rằng Tùng đã thực sự buông bỏ, và giờ đây, gánh nặng từ bên ngoài đã không còn là vấn đề nữa. Điều quan trọng nhất vẫn là mối quan hệ giữa cậu và Linh, và niềm tin mà cả hai dành cho nhau. Mùi phấn bảng còn vương vấn từ các lớp học hòa quyện với mùi nắng ấm, tạo nên một cảm giác an yên đến lạ. Tiếng gió nhẹ xào xạc qua tán lá cây phượng ngoài sân trường như một lời thì thầm của thiên nhiên, chúc phúc cho khoảnh khắc này, một khoảnh khắc mà tình yêu và tình bạn được thử thách và lớn lên cùng thời gian.

Linh siết nhẹ tay Long đáp lại, nở một nụ cười rạng rỡ như ánh nắng Hạ Long. "Ừm. Chúng ta sẽ luôn tin tưởng nhau." Nụ cười của cô nàng không chỉ đẹp mà còn chứa đựng một lời khẳng định, một lời hứa hẹn. Gánh nặng đã được trút bỏ, những lời đồn thổi, những hiểu lầm đã tan biến như bọt biển, tựa như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát rồi rút đi, để lại bãi cát mịn màng và trong trẻo. Lúc này, trong tim Linh chỉ còn lại sự bình yên và niềm hạnh phúc khi có Long ở bên, một cảm giác ấm áp và an toàn, vững chãi như bờ biển Hạ Long.

Cả hai nhìn sâu vào mắt nhau, một sự thấu hiểu không cần lời nói, một lời hẹn ước tuổi thanh xuân. Trong khoảnh khắc ấy, tình yêu đầu đời của họ như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, bình yên và dịu dàng, nhưng ẩn chứa sức mạnh của đại dương. Họ đã cùng nhau vượt qua một thử thách lớn, không chỉ là thử thách từ bên ngoài mà còn là thử thách về sự kiên định trong lòng mỗi người, chứng minh rằng tình cảm chân thành có thể vượt qua mọi rào cản, mọi thị phi. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ, đã chứng kiến một bước ngoặt quan trọng này. Tình cảm của Long và Linh, sau bao sóng gió, giờ đây càng trở nên bền chặt và rõ ràng hơn bao giờ hết, như một viên ngọc được mài giũa qua thử thách, càng thêm lấp lánh và quý giá.

Họ cùng nhóm bạn quay về lớp, bước chân nhẹ nhõm và vững vàng hơn. Tiếng chuông cuối cùng đã reo, báo hiệu giờ vào lớp. Dù có thể phía trước vẫn còn nhiều thử thách khác của tuổi thanh xuân rực rỡ này, những lựa chọn con đường khác nhau khi đứng trước ngưỡng cửa đại học, nhưng họ tin rằng, chỉ cần có nhau, cùng nhau tin tưởng, mọi chuyện đều sẽ ổn. Tùng đã tìm thấy hướng đi riêng của mình, một con đường có thể không có Linh, nhưng chắc chắn sẽ có chính cậu, mạnh mẽ và kiên định hơn bao giờ hết, hướng tới một "rực rỡ thanh xuân" theo cách riêng. Còn Long và Linh, họ sẽ tiếp tục hành trình của mình, cùng nhau vun đắp tình yêu và tình bạn, vững vàng hơn sau bão giông, sẵn sàng cho những sóng gió tiếp theo, tạo tiền đề cho những phát triển sâu sắc hơn của mối quan hệ, mở ra cánh cửa cho phần 2 – hành trình trưởng thành và khám phá thế giới đại học. Cuộc sống học đường của họ, dù đã trải qua nhiều cung bậc cảm xúc, giờ đây lại càng thêm ý nghĩa, bởi chính những thử thách đã giúp họ hiểu rõ hơn về bản thân và về tình cảm dành cho nhau, viết nên những trang đẹp nhất của tuổi trẻ.

***

Tiếng trống trường tan học vừa dứt, hàng trăm học sinh ùa ra như ong vỡ tổ, mang theo tiếng cười nói rộn ràng lấp đầy sân trường Ánh Dương. Ánh nắng chiều vàng óng như rót mật xuống sân bê tông được sơn màu xanh và đỏ, tạo nên những mảng màu tương phản rực rỡ. Gió heo may cuối thu thổi nhẹ, mang theo mùi lá khô thoảng lẫn mùi cỏ non sau trận mưa đêm qua, tạo nên một cảm giác thật dễ chịu. Long và Linh cùng Hùng và Mai đang thong thả bước ra cổng trường, tiếng cười đùa của Hùng vang vọng, pha trò về bài kiểm tra Toán vừa rồi.

"Mày có thấy cái bài hình học không gian không, Long? Tao thề là giáo viên muốn thử thách giới hạn chịu đựng của học sinh mà!" Hùng vừa nói vừa gãi đầu, khuôn mặt bầu bĩnh của cậu ấy nhăn nhó, đôi mắt híp lại khi cười.

Long chỉ khẽ cười, bờ vai rộng của cậu ấy vẫn vững chãi, nam tính. "Cũng không đến nỗi khó lắm nếu chịu khó vẽ hình." Giọng cậu ấy trầm ấm, chậm rãi.

Linh đi bên cạnh, mái tóc dài đen óng ả khẽ lay động theo mỗi bước chân. Cô nàng mỉm cười, đôi mắt to tròn long lanh nhìn Hùng. "Tại cậu không chịu học bài cũ đó thôi. Long giảng cho tớ mãi mà tớ còn thấy khó, cậu thì cứ mải chơi game."

Mai, cô bạn nhỏ nhắn đeo kính cận, đẩy nhẹ gọng kính. "Đúng rồi đó Hùng. Kiến thức cơ bản mà nắm chắc thì không có gì phải sợ cả." Giọng cô ấy nhỏ nhẹ, từ tốn như thường lệ.

Khi họ chuẩn bị rẽ ra cổng chính, một bóng người cao ráo, quen thuộc bất ngờ xuất hiện chắn ngang lối đi của cả nhóm. Đó là Tùng, đứng đó cùng Trần Minh Quân. Tùng vẫn giữ phong thái lịch lãm, mái tóc tạo kiểu sành điệu, đôi mắt sắc sảo nhìn thẳng vào Long và Linh. Không khí xung quanh đột ngột trở nên tĩnh lặng một cách lạ thường, như thể có một bức tường vô hình vừa được dựng lên, tách biệt họ khỏi sự ồn ào của sân trường. Một vài học sinh còn nán lại gần sân bóng rổ, tò mò nhìn về phía họ, những tiếng bóng nảy trên sân cũng dường như nhỏ lại. Tiếng giày thể thao kẹt trên sân, tiếng hò reo cổ vũ hay tiếng còi trọng tài giờ đây đều bị nuốt chửng bởi sự im lặng đầy căng thẳng.

Minh Quân đứng cạnh Tùng, vẫn giữ vẻ ngoài bảnh bao quen thuộc, nhưng ánh mắt cậu ấy có vẻ hơi ngạc nhiên, và một chút lo lắng. Cậu ấy biết Tùng đã có quyết định, nhưng không ngờ lại là ở đây, lúc này. Quân khẽ nhún vai với Hùng và Mai, như một lời trấn an vô hình, hoặc có thể là một lời xin lỗi trước.

Long cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, bờ vai rộng của cậu ấy khẽ căng lên, dù vẻ mặt vẫn bình tĩnh. Cậu ấy hơi nghiêng người, nhẹ nhàng đưa tay ra sau lưng Linh, như một phản xạ bảo vệ tự nhiên. Ánh mắt hổ phách của cậu ấy đối diện trực tiếp với Tùng, không né tránh.

Linh khẽ giật mình, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Nụ cười trên môi cô nàng tắt dần, thay vào đó là vẻ bối rối và một chút e ngại. Cô nàng không biết Tùng muốn nói gì, sau những gì đã xảy ra.

Tùng hít một hơi thật sâu, đôi mắt cậu ấy lướt qua Linh, dừng lại ở Long, rồi lại quay về Linh. Giọng cậu ấy, dứt khoát và rõ ràng, vang lên giữa không gian tĩnh lặng. "Linh, Long... Tôi muốn nói chuyện thẳng thắn với hai người một lần cuối cùng."

Hùng và Mai đứng sững lại, trao đổi ánh mắt ngạc nhiên. Hùng, với khuôn mặt bầu bĩnh thường ngày đầy vẻ hài hước, giờ đây cũng trở nên nghiêm túc bất ngờ. Mai khẽ siết chặt quai cặp sách, theo bản năng lùi lại một bước nhỏ, nhường không gian cho ba người họ. Cậu ấy hiểu rằng đây không phải là một cuộc đối thoại bình thường, mà là một sự kiện quan trọng, một lời kết thúc.

Tùng tiếp tục, ánh mắt cậu ấy giờ đây không còn sự tranh giành hay ghen tị, mà thay vào đó là một sự bình thản đến lạ. "Tôi đã nhận ra rằng... tình cảm không thể ép buộc." Cậu ấy ngừng lại một chút, như để cho những lời đó thấm vào không khí, và cả vào chính bản thân cậu. Trong tim Tùng, những ký ức về việc theo đuổi Linh, về những nỗ lực vô vọng, về những lần nhìn thấy Linh hạnh phúc bên Long bỗng chốc ùa về. Sự thật đã quá rõ ràng. "Và tôi cũng nhận ra, Hạ Long có lẽ không phải là nơi tôi thuộc về nữa."

Câu nói này như một tiếng sét đánh ngang tai. Linh sững sờ, đôi mắt to tròn long lanh mở to. "Tùng... cậu..." Giọng cô nàng nghẹn lại, một chút bối rối, một chút cảm thông dâng lên trong lòng. Cô nàng không hề mong muốn điều này xảy ra, dù cô biết đó là cách tốt nhất. Cảm giác nhẹ nhõm trộn lẫn với một chút tội lỗi mơ hồ, như thể cô là nguyên nhân dẫn đến quyết định lớn lao này của Tùng.

Long vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng cậu ấy cũng dâng lên một sự ngạc nhiên không nhỏ. Cậu ấy đã dự đoán Tùng sẽ rút lui, nhưng không nghĩ mọi chuyện lại đi xa đến mức này. Long siết nhẹ bàn tay đang đặt sau lưng Linh, như muốn trấn an cô, và cũng như một lời động viên thầm lặng cho Tùng.

Tùng nhìn thẳng vào Linh, ánh mắt dịu đi một chút, không còn sắc sảo như trước. "Tôi sẽ không theo đuổi Linh nữa." Lời nói này, từng chữ một, như trút đi gánh nặng vô hình đã đè nén lên vai Long và Linh bấy lâu. "Và tôi... có thể sẽ chuyển trường."

Minh Quân khẽ thở phào, như trút được gánh nặng trong lòng. Cậu ấy đã biết về ý định này của Tùng từ trước, nhưng việc nghe Tùng nói ra một cách công khai vẫn khiến cậu ấy cảm thấy có chút bất ngờ. Quân nhìn Tùng với ánh mắt thấu hiểu và ủng hộ.

Hùng thì không giấu nổi sự ngạc nhiên. Miệng cậu ấy há hốc, suýt nữa thì đánh rơi chiếc cặp sách. "Cái gì cơ? Chuyển trường á?" Giọng cậu ấy lanh lảnh, nhưng Long chỉ khẽ lắc đầu, ra hiệu cho cậu ấy giữ im lặng.

Tùng nở một nụ cười nhạt, không còn vẻ kiêu ngạo thường thấy, mà là một nụ cười đầy sự trưởng thành và chấp nhận. "Cảm ơn vì đã cho tôi một bài học. Chúc hai người hạnh phúc." Cậu ấy quay sang Minh Quân, khẽ gật đầu. "Đi thôi, Quân."

Long nhìn Tùng, ánh mắt hổ phách sâu thẳm. Cậu ấy không nói nhiều, chỉ khẽ gật đầu, một lời cảm ơn không lời, một sự thấu hiểu chân thành dành cho đối thủ đã từng mang lại nhiều sóng gió. "Cảm ơn cậu, Tùng." Giọng Long trầm ấm, đủ để Tùng nghe thấy.

Tùng không quay đầu lại, cậu ấy cùng Minh Quân bước đi, hòa vào dòng học sinh đang dần thưa thớt trên sân trường. Dáng người cao ráo của cậu ấy dần khuất sau những hàng cây phượng vĩ. Bước chân Tùng vẫn dứt khoát, phong độ, nhưng trong đó không còn sự hối hả của một người đang chạy đua, mà là sự kiên định của một người đã tìm thấy hướng đi riêng của mình. Mùi mồ hôi và cao su từ bóng, mùi đất ẩm sau mưa vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây, chúng như minh chứng cho một cuộc đối đầu đã kết thúc, nhường chỗ cho một sự khởi đầu mới. Bầu không khí năng động, cạnh tranh của sân bóng rổ giờ đây lắng xuống, nhường chỗ cho một cảm giác nhẹ nhõm và thanh bình. Ánh nắng chiều vẫn bao phủ sân, tạo nên những bóng đổ dài, nhưng giờ đây, chúng dường như không còn mang theo gánh nặng của sự chờ đợi hay áp lực nào nữa.

Long nhẹ nhàng đặt bàn tay ấm áp lên vai Linh, khẽ siết. Cậu ấy cảm nhận được cơ thể cô nàng khẽ run lên. "Cậu ấy đã thực sự buông bỏ rồi." Giọng Long trầm ấm, trấn an.

Linh quay lại nhìn Long, đôi mắt vẫn còn ngập tràn cảm xúc. Cô nàng thở phào, một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể. Nụ cười rạng rỡ như ánh nắng Hạ Long lại dần trở về trên môi cô nàng, nhưng lần này, nó pha lẫn một chút xao xuyến, một chút suy tư.

Hùng vỗ vai Long. "Thôi được rồi, bớt drama đi các bạn ơi! Trễ rồi, về thôi chứ đói bụng quá." Giọng cậu ấy lanh lảnh, pha trò, cố gắng phá tan bầu không khí còn đang căng thẳng.

Mai khẽ mỉm cười. "Đi thôi. Chắc chắn sau chuyện này, mọi thứ sẽ bình yên hơn nhiều." Giọng cô ấy nhỏ nhẹ, nhưng đầy sự chắc chắn.

Họ cùng nhau bước ra khỏi sân trường, để lại phía sau những dư âm của một cuộc đối thoại quan trọng. Ánh nắng chiều vẫn vàng óng, gió vẫn thổi nhè nhẹ, nhưng cảm giác trong lòng mỗi người đã hoàn toàn khác. Một chương cũ đã khép lại, và một chương mới đang từ từ mở ra.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời Hạ Long. Con hẻm nhỏ khu dân cư mà Long và Linh thường đi về mỗi ngày, giờ đây chìm trong ánh sáng dịu nhẹ của buổi chiều tà. Tường gạch cũ kỹ, đôi khi có những mảng tường bong tróc, in hằn dấu vết của thời gian, nhưng lại mang đến một cảm giác quen thuộc, bình yên đến lạ. Dây điện chằng chịt vắt ngang trên đầu, những chậu cây cảnh nhỏ trước cửa nhà vẫn xanh tốt, tô điểm thêm chút sức sống cho con hẻm. Lối đi hẹp, hơi ẩm ướt sau trận mưa hôm qua, nhưng lại là con đường mà cả hai đã quá đỗi quen thuộc, nơi cất giữ biết bao nhiêu kỷ niệm của tuổi học trò.

Tiếng bước chân của Long và Linh khẽ khàng vang vọng trên nền đất, hòa lẫn với tiếng mèo kêu đâu đó từ một mái hiên, tiếng sinh hoạt gia đình vọng ra từ các ngôi nhà, và tiếng xe máy chạy qua nhẹ nhàng ở phía xa. Mùi thức ăn từ các nhà hàng xóm bắt đầu lan tỏa, xen lẫn mùi cây cỏ mọc dại và mùi ẩm ướt đặc trưng của con hẻm, tạo nên một bản giao hưởng mùi hương vừa dân dã, vừa thân thuộc. Bầu không khí yên tĩnh, đôi khi có chút bí ẩn, nhưng lại mang đến cảm giác thân thuộc và gần gũi đến lạ thường. Ánh sáng yếu hơn so với đường lớn, tạo nên một không gian riêng tư, tách biệt khỏi sự ồn ào của phố thị.

Linh bước đi bên cạnh Long, mái tóc dài đen óng ả khẽ bay trong gió. Cô nàng vẫn còn trầm tư, đôi mắt to tròn long lanh nhìn xa xăm. Dù đã nhẹ nhõm hơn rất nhiều, nhưng sự kiện với Tùng ở trường vẫn còn đọng lại trong tâm trí cô nàng. Cảm giác nhẹ nhõm khi gánh nặng được trút bỏ là thật, nhưng cùng với đó là một chút bối rối, một chút xót xa.

"Em... em thấy hơi lạ." Linh khẽ nói, giọng cô nàng trong trẻo, hơi thì thầm. "Cứ như là một gánh nặng vừa được trút bỏ vậy. Nhưng mà... cũng thấy hơi buồn cho Tùng."

Long khẽ quay sang nhìn Linh, ánh mắt hổ phách dịu dàng và thấu hiểu. Cậu ấy cảm nhận được tâm trạng phức tạp của cô nàng. Long nhẹ nhàng đưa tay, khẽ siết lấy bàn tay nhỏ nhắn của Linh, bàn tay cậu ấy ấm áp và vững chãi, như một lời trấn an không lời. Hơi ấm từ bàn tay Long truyền sang, xua đi chút cảm giác bối rối trong lòng Linh.

"Anh biết." Giọng Long trầm ấm, đều đều, như tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ cát. "Cậu ấy đã trưởng thành hơn rất nhiều. Việc chấp nhận buông bỏ không phải là điều dễ dàng, nhất là với một người như Tùng."

Linh khẽ thở dài, tựa đầu vào bờ vai rộng của Long trong giây lát. Cảm giác an toàn và bình yên bao trùm lấy cô nàng. "Anh nghĩ Tùng sẽ đi thật sao? Chuyển trường thật sao?" Trong giọng cô nàng có chút lo lắng, nhưng cũng có chút tò mò.

Long khẽ lắc đầu, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, nơi ánh hoàng hôn đang dần lụi tàn. "Có lẽ. Nhưng quan trọng là, bây giờ chúng ta có thể thở phào rồi." Cậu ấy siết nhẹ tay Linh một lần nữa, như muốn nhấn mạnh điều đó. "Dù cậu ấy có đi đâu, làm gì, đó cũng là lựa chọn của cậu ấy. Chúng ta không thể can thiệp."

Linh ngẩng đầu nhìn Long, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ biết ơn. Cô nàng cảm nhận được sự ấm áp và kiên định từ cậu ấy, một điểm tựa vững chắc giữa những bão tố của tuổi trẻ. "Cảm ơn anh, Long. Cảm ơn vì luôn ở bên em."

Long khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng rạng rỡ như ánh nắng Hạ Long, làm tan chảy mọi âu lo trong lòng Linh. Cậu ấy đưa tay còn lại, nhẹ nhàng xoa đầu cô nàng. "Ngốc. Anh sẽ luôn ở đây." Lời nói của Long không hoa mỹ, nhưng lại chứa đựng tất cả sự chân thành, tình yêu và lời hứa hẹn của một người con trai đang ở tuổi rực rỡ thanh xuân.

Họ cùng nhau bước đi trong ánh hoàng hôn dần buông xuống. Bóng của họ đổ dài trên con hẻm, hai cái bóng chập vào làm một, như một lời khẳng định cho tình yêu và sự gắn bó không thể tách rời. Tiếng gió nhẹ trên con hẻm, mùi cỏ sau mưa, ánh nắng chiều tà nhuộm vàng mọi thứ xung quanh, tất cả đều trở thành chứng nhân cho khoảnh khắc bình yên và lãng mạn này.

Linh tựa đầu vào vai Long, cảm nhận sự bình yên và an toàn tuyệt đối. Trong khoảnh khắc ấy, cô nàng không còn nghĩ về Tùng, về những lời đồn thổi, hay bất kỳ áp lực nào khác. Trong tim cô nàng chỉ còn lại Long, và tình yêu mà họ dành cho nhau. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, bình yên và dịu dàng, nhưng ẩn chứa sức mạnh của đại dương. Họ đã cùng nhau vượt qua một thử thách, và giờ đây, mối quan hệ của họ càng trở nên bền chặt hơn bao giờ hết. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ, đã chứng kiến khoảnh khắc này, một khoảnh khắc mà tình yêu và tình bạn được thử thách và lớn lên cùng thời gian.

Cả hai cứ thế bước đi, từng bước chân khẽ khàng, chậm rãi, để tận hưởng trọn vẹn những giây phút yên bình hiếm hoi này. Con hẻm nhỏ quen thuộc, giờ đây không chỉ là con đường về nhà, mà còn là nơi cất giữ những rung động đầu đời, những lời hứa hẹn thầm kín của tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long.

***

Đêm buông xuống, bao trùm lên thành phố Hạ Long. Từ căn hộ tập thể cũ của mình, Tùng có thể nhìn thấy ánh đèn lấp lánh của thành phố trải dài tít tắp, tựa như những vì sao trên mặt đất. Gió nhẹ thổi qua khung cửa sổ mở hé, mang theo chút se lạnh của đêm, nhưng không thể xua đi cái cảm giác bình thản, nhẹ nhõm đang ngập tràn trong lòng cậu. Căn hộ vắng lặng, chỉ có tiếng gió khẽ rít qua khe cửa và tiếng côn trùng kêu rả rích từ đâu đó vọng lại. Sự yên tĩnh này khác hẳn với sự ồn ào náo nhiệt của sân trường ban chiều, và cũng khác với sự hỗn loạn trong tâm trí Tùng những ngày qua.

Cậu ngồi xuống bàn học, chiếc bàn gỗ cũ kỹ đã gắn bó với cậu suốt những năm tháng học trò. Trên bàn vẫn còn vài cuốn sách giáo khoa, một chiếc bút chì và một cuốn sổ tay bìa da đã sờn cũ. Tùng khẽ chạm tay vào cuốn sổ, cảm nhận từng đường nét đã in hằn thời gian. Cậu mở nó ra, lật từng trang giấy, nơi lưu giữ biết bao suy nghĩ, ước mơ và cả những nỗi niềm của cậu.

Ánh mắt cậu dừng lại ở một bức ảnh nhỏ kẹp trong trang cuối cùng. Đó là bức ảnh chụp Linh và cậu trong một hoạt động của trường, nụ cười của cả hai vẫn còn rất hồn nhiên, trong trẻo. Hồi ấy, cậu vẫn còn tràn đầy hy vọng, tràn đầy sự tự tin rằng mình có thể chinh phục được trái tim cô nàng. Tùng khẽ thở dài, một tiếng thở dài không còn mang theo sự tiếc nuối hay hối hận, mà là một sự chấp nhận, một sự giải thoát.

Cậu nhìn chằm chằm vào bức ảnh một lúc lâu, như để khắc ghi lại những kỷ niệm đẹp đẽ ấy vào sâu thẳm tâm trí. Tình cảm cậu dành cho Linh là thật, và những khoảnh khắc bên cô nàng cũng là thật. Nhưng giờ đây, đã đến lúc phải đặt chúng vào một góc riêng, một góc hoài niệm, không còn là động lực hay mục tiêu để theo đuổi nữa. Cái cảm giác đau đáu, dằn vặt bấy lâu nay đã tan biến, thay vào đó là sự thanh thản đến lạ. Cậu đã trải qua một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội, giữa sự kiêu ngạo muốn chiếm hữu và sự thật hiển nhiên rằng tình cảm không thể ép buộc. Và cuối cùng, sự thật đã chiến thắng.

Tùng khẽ nhắm mắt, hình ảnh Long và Linh nắm tay nhau, ánh mắt trao nhau sự tin tưởng và hạnh phúc hiện rõ trong tâm trí cậu. Đúng vậy, họ xứng đáng với nhau. Họ đã cùng nhau vượt qua bao nhiêu sóng gió, bao nhiêu thị phi. Tình yêu của họ như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, bình yên và dịu dàng, nhưng ẩn chứa sức mạnh của đại dương, một sức mạnh mà cậu không thể nào phá vỡ.

Cậu mở mắt, đôi mắt sắc sảo giờ đây ánh lên một vẻ kiên định mới. Tùng nhẹ nhàng gỡ bức ảnh ra khỏi cuốn sổ tay. Cậu không vứt bỏ nó, mà đặt nó vào một chiếc hộp nhỏ, cất sâu vào ngăn kéo bàn học. Đây là một phần của tuổi thanh xuân rực rỡ của cậu, một phần không thể chối bỏ, nhưng cũng là một phần cần được khép lại để mở ra một chương mới.

Thay vào chỗ bức ảnh, Tùng đặt một tờ giấy trắng tinh khôi. Cậu cầm bút, nét chữ dứt khoát, cậu viết dòng chữ lớn: "KẾ HOẠCH TƯƠNG LAI". Dòng chữ ấy không chỉ là tiêu đề, mà còn là tuyên ngôn cho một khởi đầu mới, một con đường mới mà cậu sẽ tự mình kiến tạo. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của cậu, nơi cậu đã trải qua những cung bậc cảm xúc dữ dội nhất, giờ đây sẽ trở thành một điểm dừng chân, một kỷ niệm đẹp. Nhưng nó không còn là đích đến cuối cùng của cậu nữa.

Tùng nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm nhìn ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Một tia sáng mới lóe lên trong đôi mắt cậu, không còn là sự cạnh tranh hay khao khát chiếm hữu, mà là một khao khát khẳng định bản thân trên một con đường hoàn toàn khác. Cậu đã chấp nhận thất bại trong tình cảm, nhưng không có nghĩa là cậu sẽ thất bại trong cuộc đời. Trái lại, việc buông bỏ đã giúp cậu nhìn rõ hơn về bản thân, về những gì mình thực sự muốn. Cậu sẽ tập trung vào việc học, vào những mục tiêu lớn hơn, những hoài bão mà cậu từng gác lại vì một bóng hình.

"Đã đến lúc nhìn về phía trước." Tùng thầm nhủ, giọng cậu ấy trầm thấp, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của căn phòng. "Hạ Long chỉ là một điểm dừng chân... Thế giới rộng lớn ngoài kia đang chờ mình khám phá."

Một cảm giác phấn khởi pha lẫn chút bồn chồn len lỏi trong tim Tùng. Cậu biết rằng con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng, nhưng cậu đã sẵn sàng. Cậu đã trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn sau những thử thách. Giờ đây, Tùng không còn là cậu học sinh kiêu ngạo, bướng bỉnh chỉ biết chạy theo một bóng hình nữa. Cậu đã trở thành một chàng trai biết chấp nhận, biết buông bỏ, và quan trọng nhất, biết tự mình định hướng cho tương lai của mình. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long vẫn còn dài, và cậu sẽ viết nên những trang tươi đẹp nhất của riêng mình, theo một cách khác, một cách mà cậu tin rằng sẽ mang lại cho cậu một "rực rỡ thanh xuân" đúng nghĩa.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ