Ánh sáng yếu ớt của bình minh len lỏi qua tán lá cây rừng, vẽ lên con đường mòn gồ ghề những vệt sáng bạc. Tiếng gió đêm vẫn còn vương vấn hơi lạnh, lướt qua những ngọn cây lao xao như lời thì thầm cuối cùng của màn đêm. Tùng đã rời đi, mang theo nỗi lòng nặng trĩu và quyết tâm tìm kiếm một con đường mới, bỏ lại phía sau khu cắm trại vẫn còn say ngủ trong làn sương mỏng. Nhưng ở một góc khác, nơi con đường ven biển uốn lượn ôm lấy bờ cát, một bình minh mới đang thực sự bắt đầu, không chỉ trên nền trời mà còn trong trái tim của hai người.
Long và Linh bước đi bên nhau, những bước chân chậm rãi, nhẹ nhàng trên nền cát ẩm ướt còn vương hơi sương. Ánh bình minh đầu tiên từ phía Đông đang từ từ vươn mình thức giấc, nhuộm hồng cả một khoảng chân trời rộng lớn, biến mặt biển mênh mông thành một dải lụa màu cam tím huyền ảo. Những con sóng nhỏ rì rào vỗ vào bờ, mang theo mùi mặn mà đặc trưng của biển cả, như đang hát khúc ca chào đón một ngày mới, một khởi đầu mới. Bầu không khí se lạnh buổi sớm ôm lấy họ, nhưng bàn tay đang nắm chặt của Long và Linh lại ấm nóng đến lạ. Đó là một cái nắm tay không chỉ đơn thuần là sự chạm vào da thịt, mà là sự giao thoa của hai tâm hồn vừa tìm thấy nhau sau bao ngày chờ đợi, bao ngày hoài nghi và giấu giếm.
Ngọc Linh vẫn còn cảm thấy một chút ngượng ngùng, hơi thở khẽ khàng vương vấn sự thẹn thùng. Khuôn mặt cô ửng hồng dưới ánh sáng dịu dàng của buổi sớm, đôi mắt to tròn long lanh khẽ cụp xuống, không dám nhìn thẳng vào Long. Đêm qua, mọi thứ diễn ra như một giấc mơ, một giấc mơ quá đẹp, quá đỗi chân thực đến mức cô vẫn còn muốn véo nhẹ vào tay mình để đảm bảo rằng đây không phải là ảo ảnh. Cậu ấy đã tỏ tình. Cậu ấy đã nói yêu cô. Và cô đã đáp lại. Cả thế giới như bừng sáng ngay trong khoảnh khắc ấy, mọi lo lắng, mọi nghi ngại đều tan biến như bọt biển.
"Tối qua... em không nghĩ là mọi chuyện sẽ thành ra như vậy," Linh khẽ thì thầm, giọng nói trong trẻo vẫn còn pha chút ngạc nhiên và bẽn lẽn. Cô không nói hết câu, nhưng Long hiểu. Cậu khẽ siết nhẹ bàn tay cô, mang đến một cảm giác ấm áp và an toàn.
Trần Hoàng Long nhìn cô, đôi mắt hổ phách thường ngày lạnh lùng giờ đây ánh lên vẻ dịu dàng, trìu mến mà chỉ mình cô mới có thể cảm nhận được. Khóe môi cậu khẽ cong lên thành một nụ cười nhẹ, đủ để làm tan chảy mọi sự ngại ngùng trong lòng Linh. Cậu cũng không nghĩ mọi chuyện sẽ diễn ra một cách bùng nổ và cảm xúc đến vậy. Nhưng chính sự chân thành, sự dũng cảm của cậu đã được đền đáp. Cậu vẫn nhớ như in ánh mắt sáng rỡ của Linh khi cô nói "Em cũng yêu anh", và cảm giác như một dòng điện chạy khắp cơ thể cậu. Từ giờ, cô là của cậu, và cậu là của cô. Một ý nghĩ đơn giản nhưng lại mang đến một niềm hạnh phúc tột độ, một cảm giác bình yên và mãn nguyện chưa từng có.
"Anh cũng vậy," Long đáp, giọng trầm ấm, nhẹ nhàng như gió biển. "Nhưng anh hạnh phúc, Linh à." Cậu quay hẳn người sang nhìn cô, ánh mắt như muốn hút trọn hình bóng cô vào đáy sâu tâm hồn. Cậu thấy sự ngượng nghịu đáng yêu trên gương mặt cô, mái tóc dài đen óng ả khẽ bay bay trong gió, và nụ cười mỉm chúm chím như nụ hoa chớm nở. Cô thật xinh đẹp, như một nàng tiên cá bước ra từ truyền thuyết, và cậu cảm thấy mình là người may mắn nhất thế gian này. Cậu đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu rồi, từ những ánh mắt chạm nhau đầu tiên trong lớp học, từ những buổi học nhóm dưới tán cây phượng, từ những lần cậu vô thức dõi theo bóng lưng cô trên sân trường.
Linh ngẩng đầu lên, ánh mắt cô chạm vào ánh mắt cậu. Trong khoảnh khắc ấy, mọi lời nói đều trở nên thừa thãi. Chỉ có sự rung động mãnh liệt của hai trái tim đang hòa chung nhịp đập. Cô không còn cảm thấy ngại ngùng nữa, mà thay vào đó là một niềm tin tưởng tuyệt đối, một sự bình yên lạ kỳ khi ở bên cậu. "Em cũng vậy, Long," cô lặp lại, giọng nói ngọt ngào như mật ong. Cô khẽ tựa đầu vào vai cậu trong giây lát, cảm nhận bờ vai rộng lớn và vững chãi của cậu. Đó là nơi cô thuộc về, là bến đỗ bình yên mà cô vẫn luôn tìm kiếm. Cảm giác này, sự ấm áp này, sự an toàn này, đã xoa dịu mọi lo lắng và bất an còn sót lại trong lòng cô. Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương thoang thoảng của gió biển và mùi hương đặc trưng của Long, một mùi hương nam tính, mạnh mẽ nhưng cũng thật dịu dàng.
Long khẽ nghiêng đầu, cảm nhận mái tóc mềm mại của Linh chạm vào má cậu. Một cảm giác hạnh phúc dâng trào, lan tỏa khắp cơ thể cậu. Cậu biết, mối quan hệ này sẽ không chỉ dừng lại ở những rung động tuổi học trò. Cậu muốn cùng cô đi thật xa, cùng cô trải qua những năm tháng thanh xuân rực rỡ nhất, và xa hơn nữa. Cậu đã quyết tâm, sẽ không để cô phải chịu bất cứ tổn thương nào. Tùng, dù cậu không muốn nghĩ đến, đã từng là một mối bận tâm lớn. Nhưng giờ đây, mọi thứ đã rõ ràng. Linh đã chọn cậu. Và cậu sẽ không phụ sự tin tưởng đó. Cậu khẽ vuốt nhẹ mu bàn tay cô bằng ngón cái, như một lời khẳng định không cần nói thành lời. Bình minh trên biển Hạ Long lúc này không chỉ đẹp bởi sắc màu, mà còn đẹp bởi khởi đầu của một tình yêu mới, trong trẻo và đầy hứa hẹn. Những tia nắng đầu tiên xuyên qua những đám mây, chiếu rọi xuống mặt biển lấp lánh, như những hạt kim cương vương vãi trên nền lụa. Cả khung cảnh như một bức tranh thủy mặc sống động, là phông nền hoàn hảo cho chương mới của cuộc đời họ.
Họ tiếp tục bước đi, không nói thêm lời nào, chỉ có sự im lặng của thấu hiểu và hạnh phúc. Đôi khi, Long khẽ liếc nhìn Linh, và cô cũng ngước lên nhìn cậu, trao nhau ánh mắt ngại ngùng nhưng tràn đầy yêu thương, như hai ngôi sao vừa tìm thấy nhau giữa bầu trời đêm. Mối tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, có lúc êm đềm, có lúc dữ dội. Và giờ đây, nó đang là những con sóng êm đềm nhất, mang theo những lời hứa hẹn và hy vọng về một tương lai tươi sáng. Cậu cảm nhận được sự nhẹ nhõm khi không còn phải che giấu cảm xúc của mình, không còn phải cố tỏ ra lạnh lùng khi cô ở gần Tùng. Giờ đây, cậu có thể tự do nắm tay cô, tự do nhìn cô, và tự do yêu cô một cách công khai. Đó là một gánh nặng đã được trút bỏ, để lại một khoảng trống tràn ngập niềm vui và sự thanh thản.
Long nhớ lại những ngày đầu, khi cậu và Linh chỉ là bạn học cùng lớp, những tương tác ban đầu còn đầy khoảng cách. Nhưng qua từng buổi học nhóm, từng lần cậu giảng bài cho cô, từng trận bóng có cô cổ vũ, sợi dây vô hình giữa họ ngày càng bền chặt. Cậu tự hỏi, liệu cô có cảm nhận được những rung động ấy sớm như cậu không? Hay là cô chỉ mới nhận ra gần đây? Dù thế nào đi nữa, điều quan trọng là giờ đây họ đã ở bên nhau, chính thức và công khai. Đây không chỉ là một cái kết cho một chương, mà là một sự mở đầu cho một hành trình mới, đầy những khám phá và trải nghiệm ngọt ngào. Ánh nắng ban mai dần trở nên rực rỡ hơn, xua tan đi màn sương mỏng, chiếu sáng rực rỡ cả con đường và hai trái tim đang cùng chung nhịp đập.
***
Sau khi tản bộ dọc bờ biển, Long và Linh quyết định tìm một nơi yên tĩnh hơn để trò chuyện, để thực sự đối diện với những cảm xúc còn đang chới với trong lòng. Long đưa Linh đến Công viên Bình Minh, một địa điểm quen thuộc với cả hai, nơi họ từng có những buổi chiều ngồi học bài hay đơn giản chỉ là ngắm hoàng hôn. Nhưng hôm nay, không gian này lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.
Công viên Bình Minh vào buổi sáng muộn thật trong lành và tràn đầy sức sống. Ánh nắng vàng dịu len lỏi qua những tán cây cổ thụ, tạo nên những vệt sáng lung linh trên con đường đi bộ lát gạch sạch sẽ. Tiếng chim hót líu lo từ vòm cây xanh mướt, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước nhỏ ở trung tâm công viên. Mùi cỏ xanh tươi mới cắt thoang thoảng trong gió, xen lẫn hương hoa lài dịu nhẹ từ những khóm hoa ven lối đi, tạo nên một bản giao hưởng của thiên nhiên. Những người dân địa phương đang tập thể dục buổi sáng, tiếng cười nói và trò chuyện của họ vang vọng trong không gian, nhưng không làm mất đi sự yên bình chung của công viên. Có những người chèo thuyền kayak trên mặt hồ phẳng lặng, tạo nên những gợn sóng lăn tăn phản chiếu ánh nắng.
Long và Linh tìm đến một chiếc ghế đá khuất dưới tán cây bàng cổ thụ rợp bóng mát, nhìn ra mặt hồ gợn sóng lăn tăn. Cậu biết Linh thích sự yên tĩnh, và nơi đây là hoàn hảo để họ có thể nói chuyện riêng tư mà không bị ai làm phiền. Trước khi ngồi xuống, Long tinh tế dùng tay phủi nhẹ lớp bụi trên ghế cho cô. Linh nhìn hành động nhỏ đó của Long, lòng cô ấm áp lạ thường. Những cử chỉ quan tâm nhỏ nhặt như vậy càng khiến cô cảm thấy mình được trân trọng và yêu thương.
"Em đợi anh một chút nhé," Long nói, giọng dịu dàng. Cậu buông tay Linh, nhưng ánh mắt vẫn không rời cô. "Anh đi mua sữa đậu nành nóng cho em." Cậu biết Linh thích sữa đậu nành nóng vào buổi sáng se lạnh. Linh gật đầu, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai. Cô ngồi xuống ghế đá, nhìn theo bóng Long khuất dần sau những hàng cây. Lòng cô vẫn còn đong đầy cảm xúc, như một ly nước vừa được rót đầy, tràn trề hạnh phúc. Cô tựa lưng vào thành ghế, nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng chim hót và cảm nhận làn gió mát rượi mơn man trên da mặt. Tựa như một giấc mơ, nhưng đây lại là hiện thực.
Khi Long quay lại, trên tay cậu là hai ly sữa đậu nành nóng hổi, tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ và mùi thơm quen thuộc. Cậu đưa một ly cho Linh, tay kia cầm ly của mình, rồi ngồi xuống cạnh cô. Khoảng cách giữa hai người dường như đã bị xóa nhòa. Vai kề vai, hơi ấm từ ly sữa đậu nành truyền qua lòng bàn tay, và hơi ấm từ người Long truyền sang cô.
"Của em đây," Long nói, ánh mắt trìu mến.
Linh đón lấy ly sữa, môi khẽ nở nụ cười. "Cảm ơn anh." Cô nhấp một ngụm nhỏ, vị ngọt dịu và ấm áp của sữa đậu nành lan tỏa trong khoang miệng, xua đi cái lạnh còn sót lại của buổi sáng. Long cũng nhấp một ngụm sữa, rồi quay sang nhìn Linh, ánh mắt đầy sự nghiêm túc nhưng cũng tràn đầy yêu thương.
"Linh à," cậu cất tiếng, giọng trầm ấm vang vọng trong không gian yên tĩnh. "Em có muốn... chúng ta sẽ cùng nhau đi hết quãng đường này không? Con đường phía trước có thể còn nhiều khó khăn, nhiều thử thách, nhưng anh muốn có em bên cạnh."
Ngọc Linh nghe những lời đó, trái tim cô như thắt lại vì xúc động. Cô ngẩng đầu lên, nhìn sâu vào đôi mắt hổ phách của Long. Trong đó, cô thấy sự chân thành, sự kiên định, và một tình yêu sâu sắc mà cô đã luôn mong ước. Cô biết, Long không phải là người dễ dàng nói ra những lời ngọt ngào, nên mỗi câu nói của cậu đều mang một sức nặng riêng, một ý nghĩa sâu xa. Không chút do dự, không chút ngập ngừng, cô đáp lời.
"Em muốn. Rất muốn, Long." Giọng cô thì thầm, nhưng lại chứa đựng một sự kiên định lạ thường. "Em muốn cùng anh đi hết quãng đường này. Dù khó khăn đến đâu, em cũng tin rằng chúng ta có thể vượt qua, miễn là có anh bên cạnh."
Long siết chặt ly sữa trong tay, lòng cậu trào dâng một niềm hạnh phúc không thể diễn tả bằng lời. Một nụ cười thật tươi, thật ấm áp nở trên môi cậu, làm đôi mắt cậu sáng rực lên. Cậu nhẹ nhàng đặt ly sữa xuống ghế, rồi đưa tay lên má Linh, vuốt ve làn da mềm mại của cô. Cảm giác ấm áp từ bàn tay cậu truyền sang cô, làm cô khẽ rùng mình.
"Anh sẽ không để em phải buồn nữa," Long nói, ánh mắt đầy hứa hẹn. "Anh hứa."
Linh khẽ ngả đầu vào lòng bàn tay cậu, cảm nhận sự dịu dàng và che chở. "Em tin anh." Cô nói, giọng nói chứa đựng tất cả niềm tin yêu mà cô dành cho cậu. Trong khoảnh khắc ấy, mọi lo toan về tương lai, về những áp lực học tập, về những lựa chọn sắp tới dường như tan biến. Chỉ còn lại hai trái tim đang cùng chung nhịp đập, cùng chia sẻ một ước mơ, một lời hứa hẹn về một tương lai tươi sáng.
Họ cùng nhìn ra mặt hồ gợn sóng, nơi những tia nắng ban mai nhảy múa lung linh. Công viên Bình Minh, nơi cất giữ những rung động đầu đời, giờ đây lại chứng kiến một chương mới, một khởi đầu mới cho tình yêu của Long và Linh. Mối quan hệ của họ, dù mới bắt đầu, nhưng đã được xây dựng trên nền tảng của sự thấu hiểu, tin tưởng và yêu thương chân thành. Long biết, đây chỉ là sự khởi đầu. Con đường phía trước còn dài, còn nhiều thử thách, đặc biệt là khi cả hai sẽ phải đối mặt với áp lực học tập và định hướng tương lai. Nhưng cậu tin, với Linh bên cạnh, cậu sẽ đủ mạnh mẽ để vượt qua tất cả. Cậu sẽ vun đắp mối tình này, bảo vệ nó, và cùng cô viết nên những trang đẹp nhất của tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long.
***
Buổi chiều hôm đó, Long quyết định đưa Linh đến một nơi đặc biệt, một tiệm bánh ngọt mà cô luôn yêu thích, Tiệm bánh ngọt Hương Vị Tuổi Thơ. Cậu muốn buổi hẹn hò đầu tiên đúng nghĩa của họ phải thật trọn vẹn, ngọt ngào và đáng nhớ. Nắng vàng nhẹ trải dài trên những con phố Hạ Long, vẽ nên những vệt sáng ấm áp trên vỉa hè. Gió biển thổi nhẹ, mang theo chút hơi mát dịu dàng, xua đi cái oi ả của buổi trưa.
Tiệm bánh ngọt Hương Vị Tuổi Thơ nằm nép mình trong một con phố nhỏ, với mặt tiền màu kem dịu mắt và cánh cửa kính lớn, luôn mời gọi những tâm hồn yêu thích sự ngọt ngào. Tiếng chuông cửa leng keng vui tai vang lên khi Long và Linh bước vào, như một lời chào đón ấm áp. Bên trong, không gian được trang trí đơn giản nhưng tinh tế, với những chiếc bàn ghế gỗ nhỏ xinh xắn, những chậu cây xanh tươi tắn và luôn có một lọ hoa tươi khoe sắc trên mỗi bàn. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn trần tỏa ra, tạo nên một bầu không khí ấm cúng và thân mật.
Mùi hương ngọt ngào đặc trưng của bơ, vani, socola và bánh mới ra lò quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan. Tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của khách hàng, tiếng dao cắt bánh lách cách và tiếng thìa va vào đĩa sứ tạo nên một bản nhạc nền êm ái, dễ chịu. Linh hít một hơi thật sâu, đôi mắt cô sáng rỡ khi nhận ra mùi hương quen thuộc này. Long mỉm cười nhìn cô, thấy cô vui vẻ như vậy, lòng cậu cũng ngập tràn hạnh phúc.
"Anh biết em thích chỗ này mà," Long nói, giọng cậu tràn đầy sự cưng chiều. Cậu nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, dẫn cô đến một góc nhỏ khuất trong cùng của tiệm, nơi có một chiếc bàn cạnh cửa sổ, nhìn ra con phố yên bình.
Họ gọi hai chiếc bánh kem dâu tây và hai ly cà phê sữa đá. Linh chọn chiếc bánh kem dâu tây vì màu sắc tươi tắn và vị chua ngọt dễ chịu, còn Long thì chỉ đơn giản là muốn ăn món giống cô. Khi những chiếc bánh và đồ uống được mang ra, Linh không kìm được sự thích thú. Chiếc bánh kem dâu tây trông thật hấp dẫn, lớp kem trắng mịn màng được điểm xuyết bằng những quả dâu tây đỏ mọng.
"Chiếc bánh này ngọt y như cảm giác của em bây giờ vậy," Linh nói, đôi mắt cô lấp lánh hạnh phúc. Cô đưa thìa lên, nhẹ nhàng xúc một miếng bánh nhỏ, rồi từ từ thưởng thức. Vị ngọt của kem, vị chua thanh của dâu tây tan chảy trong miệng, khiến cô khẽ nhắm mắt lại vì sự mãn nguyện.
Long nhìn cô, nụ cười trên môi cậu càng thêm sâu sắc. "Vậy thì anh sẽ mua cho em thật nhiều bánh ngọt," cậu nói, giọng điệu trêu chọc nhưng tràn đầy yêu thương. Cậu cũng xúc một miếng bánh của mình, nhưng ánh mắt cậu vẫn không rời khỏi cô. Cậu thích nhìn cô vui vẻ, thích nhìn nụ cười rạng rỡ của cô.
Linh bật cười khúc khích, tiếng cười trong trẻo như tiếng chuông gió. "Anh biết không, em từng nghĩ những khoảnh khắc như thế này chỉ có trong truyện thôi." Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chiều vẫn đang nhảy múa trên những tán lá cây. "Những chuyện tình yêu lãng mạn, những buổi hẹn hò ngọt ngào... em luôn nghĩ chúng chỉ tồn tại trong sách vở."
Long nhẹ nhàng đặt tay mình lên tay Linh đang đặt trên bàn, siết nhẹ. Hơi ấm từ bàn tay cậu truyền sang cô, mang theo một cảm giác an toàn và vững chãi. "Giờ thì nó là sự thật rồi," cậu nói, giọng trầm ấm và chắc nịch. "Sự thật của chúng ta." Cậu nhìn sâu vào mắt cô, ánh mắt chứa đựng tất cả tình yêu và lời hứa hẹn.
Khi Linh đang thưởng thức chiếc bánh, một chút kem dâu tây vô tình dính trên khóe môi cô. Long khẽ cười, rồi nhẹ nhàng đưa ngón cái lên, lau đi vết kem cho cô. Một cử chỉ nhỏ, nhưng lại chứa đựng tất cả sự dịu dàng và quan tâm của cậu. Tim Linh đập lỗi nhịp, má cô ửng hồng. Cô nhìn cậu, rồi cả hai cùng bật cười, tiếng cười hòa quyện vào nhau, tạo nên một âm thanh hạnh phúc.
Họ tiếp tục trò chuyện, không chỉ về những chuyện vui vẻ của buổi hẹn hò, mà còn về những ước mơ, những dự định cho tương lai. Long kể cho Linh nghe về kế hoạch học tập của cậu, về những dự định tham gia các câu lạc bộ thể thao ở trường đại học. Linh cũng chia sẻ về những môn học cô yêu thích, về mong muốn được trải nghiệm cuộc sống sinh viên ở một thành phố mới. Mối quan hệ của họ không chỉ dừng lại ở những rung động ban đầu, mà còn đang được vun đắp bằng sự thấu hiểu và chia sẻ những khía cạnh sâu sắc hơn của cuộc sống. Long biết, sự khởi đầu ngọt ngào này sẽ là nền tảng cho những thử thách lớn hơn về áp lực học tập và định hướng tương lai mà cả hai sẽ phải đối mặt. Sắp tới là những kỳ thi quan trọng, những quyết định lớn về trường đại học, về con đường sự nghiệp. Mối quan hệ của họ sẽ cần sự vun đắp và thấu hiểu không ngừng để vượt qua những khó khăn sắp tới. Nhưng ngay tại khoảnh khắc này, dưới ánh nắng vàng ươm và mùi bánh ngọt thơm lừng, tất cả những lo lắng đó đều trở nên xa vời.
Linh cảm nhận được sự vững chãi từ bàn tay Long đang nắm chặt tay cô. Cô biết, hành trình phía trước sẽ không hoàn toàn là màu hồng, sẽ có những lúc khó khăn, những lúc họ phải đối mặt với áp lực từ gia đình, từ xã hội, hay thậm chí là từ chính bản thân họ. Nhưng cô tin, với Long bên cạnh, cô sẽ có đủ sức mạnh để vượt qua tất cả. Tình yêu của họ, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, có lúc êm đềm, có lúc dữ dội, nhưng sẽ luôn bền bỉ và không ngừng chảy. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đang chứng kiến một câu chuyện tình yêu mới chớm nở, trong trẻo và đầy hứa hẹn.
Long nhìn Linh, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ và yêu thương. Cô gái này, người đã khiến trái tim cậu rung động từ những ngày đầu, giờ đây đã chính thức trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc đời cậu. Cậu nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay cô, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp. Một nụ cười mãn nguyện nở trên môi Long. Cậu biết, đây là hạnh phúc. Đây là thanh xuân. Và cậu sẽ trân trọng từng khoảnh khắc được ở bên cô.