Ngọn lửa trại dần tàn, để lại những đốm than hồng lập lòe trong màn đêm se lạnh của Hạ Long. Tiếng guitar cũng đã im bặt, chỉ còn tiếng sóng vỗ rì rào từ phía xa và tiếng gió khẽ luồn qua kẽ lá. Long và Linh cùng nhóm bạn đã rời đi, mang theo những kỷ niệm ngọt ngào của hội trại và một tương lai mới đang chờ đợi. Nhưng không phải ai cũng tìm thấy sự bình yên trong khoảnh khắc đó.
**Cảnh 1:**
Chiều muộn buông xuống trên Công viên Bình Minh, nhuộm vàng cả không gian bằng thứ ánh sáng dịu dàng, lãng mạn. Những tia nắng cuối ngày len lỏi qua tán lá bàng cổ thụ, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên con đường lát gạch sạch sẽ. Tùng bước đi thong thả, cố gắng hít thở thật sâu thứ không khí trong lành, mang theo mùi cỏ xanh tươi và hơi đất ẩm sau cơn mưa chiều. Cậu cần một khoảng lặng, một nơi để những mớ hỗn độn trong lòng có thể lắng xuống. Từ sau đêm hội trại, dù đã tự nhủ phải chấp nhận, phải buông bỏ, nhưng trái tim cậu vẫn còn nặng trĩu. Mỗi khi nhắm mắt, hình ảnh Linh tựa vào vai Long, nụ cười rạng rỡ của cô ấy lại hiện về, như một vết cứa âm ỉ.
Công viên lúc này khá đông đúc. Tiếng chim hót líu lo trên những vòm cây cao, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước trung tâm, tạo nên một bản giao hưởng êm ái của chiều tà. Xa xa, tiếng cười nói và trò chuyện của những gia đình đi dạo, tiếng nhạc tập thể dục nhẹ nhàng từ khu thể dục ngoài trời, hay tiếng chèo thuyền khua nước trên hồ nhân tạo, tất cả đều tạo nên một bầu không khí tấp nập nhưng không hề ồn ào, trái lại còn mang một vẻ rất đỗi thân thuộc và bình yên. Tùng đi qua cổng đá cổ kính, những phiến đá rêu phong như kể về câu chuyện của thời gian, rồi rẽ vào con đường nhỏ rợp bóng cây. Cậu muốn tìm một chiếc ghế đá khuất nẻo, nơi có thể lặng lẽ nhìn ngắm hoàng hôn buông xuống trên mặt hồ. Mùi hương hoa sữa thoang thoảng từ những khóm cây ven đường, quyện lẫn mùi nước hồ đặc trưng, phả vào lòng cậu một nỗi niềm man mác.
Khi cậu đang định rẽ vào một lối đi nhỏ dẫn đến cầu gỗ bắc qua hồ, ánh mắt cậu bất chợt dừng lại. Dưới một gốc cây bàng cổ thụ lớn, nơi có chiếc ghế đá quen thuộc mà cậu vẫn thường ngồi, là một nhóm bạn trẻ. Trong số đó, hai bóng hình nổi bật ngay lập tức thu hút sự chú ý của cậu. Long và Linh. Tim Tùng khẽ hẫng đi một nhịp, một cảm giác quen thuộc, vừa đau đáu vừa ghen tị, dâng lên. Cậu lập tức lùi lại, nấp sau thân cây cổ thụ gần đó, nơi những tán lá dày đặc có thể che khuất cậu khỏi tầm nhìn của họ.
Từ vị trí ẩn nấp, Tùng có thể thấy rõ Long và Linh. Họ đang đi dạo cùng Hùng và Mai. Cả bốn người đều mặc những bộ quần áo giản dị nhưng năng động, phù hợp với buổi đi chơi chiều. Linh khoác một chiếc áo thun trắng, quần jean năng động, mái tóc dài đen óng ả được buộc cao gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú và nụ cười rạng rỡ như ánh nắng. Bên cạnh cô, Long cao ráo, bờ vai rộng vững chãi, mặc chiếc áo phông màu xám đơn giản nhưng vẫn toát lên vẻ cuốn hút. Khoảng cách giữa họ đã không còn là sự e dè của những người bạn thân nữa. Ngón tay Long đan chặt vào tay Linh, tự nhiên như hơi thở. Họ trò chuyện rôm rả, thỉnh thoảng Linh lại ngả đầu vào vai Long, rồi Long lại khẽ xoa đầu cô ấy, ánh mắt cậu luôn dõi theo cô, đầy ắp sự quan tâm và chiều chuộng.
Tùng cắn môi, cảm giác chua xót vẫn còn đó, nhưng không mãnh liệt như trước. Cậu nhớ lại những lần mình cố gắng nắm lấy tay Linh, những lần cậu tìm cách kéo cô ấy lại gần, nhưng luôn có một bức tường vô hình ngăn cách. Còn Long, cậu ấy không cần phải cố gắng. Mọi thứ giữa họ cứ tự nhiên như vốn dĩ phải thế. Cậu ấy cúi xuống, khẽ thì thầm điều gì đó vào tai Linh, khiến cô ấy bật cười khúc khích, má ửng hồng.
"Đi cẩn thận nhé, đừng để vấp," Tùng nghe thấy giọng Long trầm ấm, đầy vẻ lo lắng, khi cậu ấy khẽ siết tay Linh, kéo nhẹ cô qua một mô đất nhỏ gồ ghề trên đường đi.
Linh ngước nhìn Long, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên niềm hạnh phúc. "Được rồi mà, cậu cứ lo xa," cô đáp, giọng trong trẻo như tiếng chuông gió, nhưng nét mặt thì tràn đầy sự tin tưởng và dựa dẫm vào cậu. Cô ấy không hề tỏ ra khó chịu hay e ngại, mà hoàn toàn thoải mái đón nhận sự quan tâm của Long.
Hùng, với dáng người hơi tròn trịa và khuôn mặt bầu bĩnh, đi ngay phía sau, tay ôm một túi bỏng ngô lớn. Cậu ấy vừa nhai tóp tép vừa nói với Mai đang đi bên cạnh. "Này Mai, cậu thấy không? Tình bể bình là có thật đấy chứ." Hùng nháy mắt tinh nghịch, chỉ về phía Long và Linh bằng cằm.
Mai, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh và nhẹ nhàng thường thấy, khẽ cười. Cô ấy đeo chiếc kính cận trên sống mũi, ánh mắt sáng thông minh. "Cậu ấy nói đúng đấy. Hạnh phúc của họ giờ đây thật sự rạng rỡ." Mai đáp, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy sự thấu hiểu. "Mình vui cho Linh."
Tùng nấp sau gốc cây, trái tim cậu vẫn còn nhói lên từng đợt, nhưng lạ thay, xen lẫn trong nỗi đau ấy là một cảm giác khác, mơ hồ và khó định nghĩa. Đó là sự nhẹ nhõm. Cậu đã từng ao ước được thấy Linh hạnh phúc đến thế, nhưng cậu luôn nghĩ người mang lại nụ cười ấy phải là mình. Giờ đây, khi nhìn thấy Linh rạng rỡ bên Long, cậu nhận ra rằng, hạnh phúc của cô ấy là điều quan trọng nhất, dù cho người mang lại hạnh phúc đó không phải là cậu. Ánh mắt Long dành cho Linh không phải là sự chiếm hữu, mà là sự bảo bọc, trân trọng. Cách Linh dựa dẫm vào Long không phải là yếu đuối, mà là sự tin tưởng tuyệt đối.
Tùng cảm thấy gió mát mơn man qua tóc, nghe tiếng cười nói xa xăm của nhóm bạn. Cậu nhắm mắt lại một lúc, hít một hơi thật sâu, rồi từ từ thở ra. Một gánh nặng vô hình dường như đang được trút bỏ khỏi lồng ngực cậu. Cậu mở mắt, nhìn theo bóng lưng của Long và Linh đang khuất dần trên con đường lát gạch, hướng về phía cầu gỗ. Hoàng hôn đã buông hẳn, nhuộm tím cả một góc trời, những đám mây trôi lững lờ như những dải lụa mềm mại. Cầu gỗ bắc qua hồ, giờ đây lung linh dưới ánh đèn vàng, trở thành một điểm nhấn lãng mạn trong bức tranh chiều tà.
Cậu đã từng cố gắng rất nhiều để chinh phục Linh, để cô ấy nhìn về phía cậu. Nhưng tình yêu không phải là một cuộc chạy đua, càng không phải là một cuộc chiến. Tình cảm mà Long và Linh dành cho nhau là thứ tình cảm tự nhiên, không gượng ép, không cần bất cứ nỗ lực nào để chứng minh. Nó giống như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, êm đềm nhưng bền bỉ, tạo nên những đường nét duyên dáng trên bãi biển Hạ Long.
Tùng vẫn đứng đó, chìm trong dòng suy nghĩ. Cậu chợt nhận ra rằng, dù nỗi buồn còn vương vấn, nhưng sự cố chấp đã không còn. Thay vào đó là một cảm giác bình yên lạ thường, như thể một nút thắt trong lòng đã được gỡ bỏ. Cậu không còn muốn xen vào hạnh phúc của họ nữa. Cậu muốn tìm con đường của riêng mình, con đường không có hình bóng của Linh, mà là con đường mà cậu có thể tự mình vẽ nên, tự mình định hướng. Có lẽ, đây chính là lúc để cậu bước tiếp, để tìm kiếm giá trị của bản thân, không phải qua việc chinh phục một ai đó, mà qua việc hoàn thiện chính mình. Cậu khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhõm và có chút gì đó chua xót, nhưng không còn là nụ cười gượng gạo nữa. Cậu quay người, rời khỏi gốc cây bàng, để lại Công viên Bình Minh lãng mạn và yên tĩnh phía sau, với những ký ức về một tình yêu đã qua và một tương lai đang chờ đợi.
**Cảnh 2:**
Đêm đã về khuya. Thành phố Hạ Long lên đèn, rực rỡ và sống động hơn bao giờ hết. Tùng lang thang trên những con phố, ánh đèn đường vàng vọt hắt bóng cậu đổ dài trên vỉa hè. Cậu không biết mình nên đi đâu, chỉ biết mình cần một nơi nào đó để đối diện với chính mình, với những cảm xúc đang dần được gỡ bỏ. Bất chợt, tiếng cười nói rộn ràng và mùi thức ăn thơm lừng từ xa đã kéo cậu về phía Khu ẩm thực đêm Phố Đèn Lồng. Nơi đây, vào mỗi tối, lại biến thành một thế giới khác, đầy màu sắc và hương vị.
Khi cậu đặt chân vào khu phố ẩm thực, một làn sóng âm thanh và mùi hương lập tức ập vào giác quan cậu. Tiếng trò chuyện râm ran, tiếng gọi món lanh lảnh, tiếng xèo xèo của các món nướng trên chảo nóng, tiếng lách cách của đũa bát, tất cả hòa quyện tạo nên một bản nhạc sống động của đêm Hạ Long. Mùi đồ nướng quyện với mùi lẩu, mùi hải sản tươi rói, mùi trà sữa ngọt ngào và vô vàn món ăn vặt đặc trưng khác lan tỏa trong không khí, kích thích mọi giác quan. Các gian hàng, quán ăn nhỏ san sát nhau, được trang trí bằng vô số đèn lồng đủ màu sắc: đỏ, vàng, xanh, tím… Chúng treo lủng lẳng trên cao, phản chiếu ánh sáng lung linh xuống những chiếc bàn ghế nhựa kê tạm trên vỉa hè, tạo nên một bầu không khí náo nhiệt, sôi động nhưng cũng vô cùng ấm cúng.
Tùng đi chậm rãi, ánh mắt lướt qua từng gian hàng, từng nhóm khách. Cậu gọi một xiên chả mực Hạ Long nướng và một cốc trà sữa trân châu, rồi tìm một góc khuất, sát bên một quầy hàng bán đồ lưu niệm, nơi có thể quan sát mà không bị ai chú ý. Cậu ngồi xuống chiếc ghế nhựa, ánh đèn lồng màu đỏ treo ngay trên đầu hắt xuống, làm nổi bật sự suy tư trên gương mặt cậu. Đôi mắt sắc sảo của Tùng giờ đây không còn vẻ lạnh lùng hay cố chấp, mà thay vào đó là một sự trầm tĩnh lạ thường.
Và rồi, cậu lại nhìn thấy họ. Long và Linh cùng nhóm bạn đang ngồi ở một chiếc bàn gần trung tâm khu phố, nơi ánh đèn lồng rực rỡ nhất. Hùng vẫn đang pha trò, Mai thì mỉm cười nhẹ nhàng lắng nghe, còn Long và Linh thì ngồi sát bên nhau, như một cặp đôi thực sự, không còn che giấu hay e dè.
"Cái này ngon này, Linh ăn thử đi," Long nói, giọng trầm ấm, cậu ấy gắp một miếng nem chua rán vàng ươm vào bát của Linh. Cử chỉ tự nhiên, không chút gượng ép, như thể đó là điều cậu ấy vẫn thường làm.
Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn long lanh nhìn Long, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai. "Cảm ơn Long nha!" Cô đáp, rồi vui vẻ thưởng thức miếng nem. Má cô ửng hồng, không phải vì ngượng, mà là vì hạnh phúc. Cô ấy hoàn toàn tin tưởng và dựa dẫm vào Long, không chút phòng bị.
Tùng nhìn thấy cảnh tượng đó, trái tim cậu lại rung lên, nhưng lần này không phải là đau đớn hay ghen tị. Thay vào đó là một cảm giác chấp nhận sâu sắc. "Không còn chút gượng gạo nào… họ sinh ra là để dành cho nhau hay sao?" cậu tự hỏi trong lòng, giọng nói nội tâm nhỏ dần. Cậu đã từng nghĩ mình có thể mang lại cho Linh hạnh phúc, nhưng rõ ràng, thứ hạnh phúc rạng ngời này chỉ có Long mới có thể mang lại. Mối quan hệ của họ, dưới ánh đèn lồng lung linh, trông thật đẹp, thật bình yên. Những cử chỉ nhỏ nhặt, ánh mắt trao nhau, nụ cười rạng rỡ của Linh khi ở bên Long… tất cả đều chân thật đến mức không thể phủ nhận.
Cậu bắt đầu chậm rãi ăn xiên chả mực của mình, nhai kỹ từng miếng, cảm nhận vị giòn sần sật, thơm lừng của hải sản đặc trưng Hạ Long. Cốc trà sữa trân châu mát lạnh trong tay cũng giúp cậu giải tỏa phần nào cảm xúc. Tùng dõi theo từng tương tác của nhóm bạn, đặc biệt là Long và Linh. Cậu thấy Long thỉnh thoảng lại đưa tay vuốt nhẹ mái tóc của Linh, hay Linh lại tự nhiên dựa đầu vào vai Long khi nghe Hùng kể chuyện cười. Không có lời nói hoa mỹ nào, không có hành động phô trương nào, chỉ là sự thoải mái và gắn kết tự nhiên.
Một làn gió mát lướt qua, mang theo mùi biển mặn mòi từ xa. Tùng thở dài, một tiếng thở dài thật dài, như trút đi bao nhiêu gánh nặng, bao nhiêu nỗi buồn đã đè nén cậu suốt thời gian qua. Lần này, tiếng thở dài không còn là sự tiếc nuối, mà là một sự giải thoát. Cậu cảm thấy một sự nhẹ nhõm dần thay thế nỗi đau. Đúng là cậu đã từng đau khổ, từng ghen tị, từng cố chấp không muốn buông tay. Nhưng khi đứng ở vị trí này, nhìn thấy hạnh phúc chân thật của Linh, cậu nhận ra rằng, việc níu kéo chỉ khiến cả ba người thêm mệt mỏi.
Cậu chợt nhớ lại những lời thầy giáo đã từng nói về việc chấp nhận thất bại và tìm kiếm con đường mới. Có lẽ, đây chính là lúc để Tùng thực sự tìm thấy con đường của riêng mình, một con đường không còn bị ám ảnh bởi tình yêu đơn phương nữa. Sự nhẹ nhõm này báo hiệu một hành trình mới, tập trung vào bản thân, vào việc học tập, vào những mục tiêu khác mà cậu đã từng bỏ quên. Cậu không còn muốn làm người thứ ba, chen chân vào mối quan hệ của họ. Thay vào đó, cậu muốn trở thành một người bạn đúng nghĩa, một người có thể ủng hộ hạnh phúc của họ, dù cho đó là một điều khó khăn.
Tùng khẽ mỉm cười, một nụ cười thật sự, không còn chút gượng gạo nào. Ánh đèn lồng lung linh phản chiếu trong đôi mắt cậu, giờ đây không còn sắc sảo lạnh lùng, mà dịu đi, mang theo sự thanh thản. Cậu biết rằng, cuộc sống sẽ không dừng lại ở đây. Tình yêu của Long và Linh chắc chắn sẽ phải đối mặt với nhiều áp lực hơn khi họ trở lại trường học, đối diện với năm cuối cấp đầy cam go, với những kỳ thi quan trọng và những quyết định lớn lao về định hướng tương lai. Nhưng nhìn cách họ gắn kết, ăn ý bên nhau, Tùng tin rằng họ sẽ vượt qua được.
Cậu ấy đứng dậy, đặt chiếc cốc trà sữa đã cạn xuống bàn. Cậu không lại gần nhóm Long và Linh, cũng không muốn họ nhìn thấy cậu. Cậu chỉ muốn giữ lại khoảnh khắc này cho riêng mình, khoảnh khắc mà cậu đã tìm thấy sự bình yên. Bước chân cậu giờ đây nhẹ bẫng, không còn nặng nề như khi cậu bước vào công viên chiều nay. Cậu rời khỏi khu phố ẩm thực, để lại phía sau những ánh đèn lồng rực rỡ và những nụ cười hạnh phúc. Đêm Hạ Long vẫn tiếp tục câu chuyện của nó, và Tùng biết rằng, câu chuyện của cậu cũng sẽ tiếp tục, theo một hướng khác, một hướng đi mới, đầy hứa hẹn và hy vọng. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, không chỉ có tình yêu mà còn có sự trưởng thành, sự chấp nhận và hành trình tìm kiếm chính mình.