Rực rỡ thanh xuân
Chương 271

Lời Thú Nhận Của Tùng

2328 từ
Mục tiêu: Khắc họa Nguyễn Trọng Tùng có một cuộc trò chuyện ngắn với bạn thân, bày tỏ sự mệt mỏi nhưng cũng hé lộ ý định sẽ chấp nhận và bước tiếp.,Làm nổi bật quá trình Tùng chấp nhận sự thật về mối quan hệ của Long và Linh, chuyển từ nỗi đau sang sự thanh thản.,Thể hiện sự trưởng thành trong cảm xúc của Tùng, khi anh bắt đầu tìm kiếm con đường riêng và mục tiêu mới cho bản thân.,Đóng lại tuyến truyện 'tam giác tình yêu' ở góc độ của Tùng, tạo tiền đề cho những phát triển nhân vật tiếp theo.,Gieo mầm về một tương lai mà Tùng sẽ không còn là rào cản mà có thể trở thành một người bạn đúng nghĩa hơn.
Nhân vật: Nguyễn Trọng Tùng, Trần Minh Quân
Mood: Reflective, emotional, cathartic, hopeful
Kết chương: [object Object]

Những ánh đèn vàng vọt từ tiệm bánh ngọt Hương Vị Tuổi Thơ dần lùi xa phía sau lưng, nhường chỗ cho không gian tĩnh lặng hơn của màn đêm Hạ Long. Long và Linh cùng nhau bước đi trên con đường quen thuộc, những câu chuyện về tương lai vẫn thì thầm trong gió, dệt nên một bức tranh rực rỡ, tràn đầy hy vọng. Trong khi tình yêu của họ đang đơm hoa kết trái, thì ở một góc khác của thành phố biển, một câu chuyện khác cũng đang được viết tiếp, về sự chấp nhận và hành trình tìm lại chính mình.

**Cảnh 1: Cửa hàng tiện lợi 24/7**

Đồng hồ điểm quá mười một giờ đêm, đường phố Hạ Long đã chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió biển rì rào vọng lại từ xa và ánh đèn cao áp hiu hắt. Nguyễn Trọng Tùng bước vào Cửa hàng tiện lợi 24/7, cảm giác mệt mỏi bủa vây từng thớ thịt. Ánh đèn trắng lạnh của cửa hàng dội thẳng vào mắt anh, càng làm nổi bật vẻ phờ phạc trên khuôn mặt đã mất đi vẻ sắc sảo thường ngày. Những kệ hàng cao ngút với đủ loại sản phẩm được sắp xếp gọn gàng, ngăn nắp, nhưng Tùng chẳng buồn để ý. Anh lướt qua khu vực đồ ăn nhanh, chọn một lon nước tăng lực lạnh ngắt và một gói mì ly hương vị tôm chua cay, những món ăn tạm bợ cho một cái dạ dày trống rỗng và một tâm hồn đang cố gắng tìm kiếm sự an ủi.

Từng cử chỉ của Tùng đều chậm rãi, nặng nề, như thể mỗi động tác đều phải tiêu hao rất nhiều năng lượng. Đôi mắt sắc sảo, thường ngày tràn đầy tự tin và kiêu ngạo, giờ đây chỉ còn lại một màu mệt mỏi, trĩu nặng. Mái tóc tạo kiểu sành điệu cũng không còn giữ được nếp, rũ xuống một cách lộn xộn. Anh không còn là chàng trai ăn mặc phong độ, dùng đồ hiệu không quá phô trương thường thấy, mà chỉ là một cậu học sinh bình thường, khoác chiếc áo hoodie rộng thùng thình, cố gắng che giấu đi sự yếu đuối bên trong.

Tiếng mở tủ lạnh kêu cạch một cái, tiếng máy quét mã vạch lách tách vang lên đều đặn, và tiếng thông báo cửa tự động mỗi khi có khách ra vào tạo thành một thứ âm thanh nền quen thuộc của cửa hàng tiện lợi. Xen lẫn trong đó là tiếng nhạc nhẹ nhàng, vô vị, cố gắng xoa dịu không khí có phần cô đơn của đêm khuya. Tùng đứng ở quầy thanh toán, chờ đợi đến lượt mình, ánh mắt vô định nhìn ra ngoài cửa kính, nơi những chiếc xe cộ thưa thớt lướt qua, mang theo một chút hơi lạnh và mùi khói bụi đô thị đặc trưng.

“Này Tùng, cậu làm gì ở đây giờ này? Trông cậu… có vẻ không ổn.”

Giọng nói quen thuộc vang lên bên tai khiến Tùng giật mình. Anh quay đầu lại, thấy Trần Minh Quân, cậu bạn thân bảnh bao với mái tóc vuốt keo gọn gàng, đang đứng cạnh mình, trên tay cũng cầm một chai nước ngọt. Minh Quân nhìn Tùng với ánh mắt đầy vẻ quan tâm, khác hẳn vẻ bất cần thường ngày của cậu ấy. Ngoại hình sành điệu, phong cách thời thượng của Minh Quân càng làm nổi bật sự phờ phạc, uể oải của Tùng.

Tùng thở dài, một tiếng thở ra như trút bỏ cả gánh nặng vô hình. “Chỉ là… không ngủ được.” Anh lảng tránh ánh mắt của Minh Quân, chỉ tập trung vào gói mì và lon nước tăng lực trên tay, như thể chúng là thứ quan trọng nhất trên thế giới này. Mùi đồ ăn vặt, mì gói, cà phê đóng chai, lẫn với mùi nhựa từ sản phẩm mới, tất cả quyện vào nhau tạo thành một thứ hỗn hợp khó tả, dường như cũng đang cố gắng xoa dịu sự khó chịu trong lòng Tùng. Cậu không muốn nói dối Minh Quân, nhưng cũng không biết phải bắt đầu từ đâu, hay liệu có nên nói ra tất cả những hỗn loạn trong lòng mình hay không. Bao nhiêu đêm rồi cậu không thể chợp mắt, cứ nhắm mắt lại là hình ảnh Long và Linh lại hiện về, nụ cười hạnh phúc của họ như cứa vào trái tim đang rỉ máu của cậu. Cậu đã cố gắng rất nhiều, đã thử mọi cách để quên đi, nhưng tình cảm đó, nó cứ bám riết lấy cậu như một bóng ma.

Minh Quân không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ đặt chai nước của mình lên quầy và thanh toán. Cậu hiểu Tùng hơn ai hết, và biết rằng đôi khi sự im lặng lại là câu trả lời tốt nhất. Cậu biết Tùng đang trải qua một giai đoạn khó khăn, và việc ép buộc cậu ấy phải nói ra sẽ chỉ khiến mọi thứ tồi tệ hơn. Cậu chỉ cần ở bên cạnh Tùng, để cậu ấy biết rằng mình không hề đơn độc. Bầu không khí trong cửa hàng tiện lợi, vốn đã nhanh chóng và tiện lợi, giờ đây lại mang thêm một chút gì đó nặng nề, u ám bởi sự hiện diện của hai cậu thiếu niên đang mang trong mình những tâm sự riêng. Ánh sáng trắng lạnh của đèn neon phản chiếu trên sàn gạch bóng loáng, tựa như đang soi rọi vào tận cùng những góc khuất trong tâm hồn mỗi người.

**Cảnh 2: Bên ngoài Cửa hàng tiện lợi 24/7**

Sau khi thanh toán xong, Tùng và Minh Quân cùng bước ra khỏi cửa hàng tiện lợi. Tiếng thông báo "cảm ơn quý khách" từ chiếc máy tự động vang lên một cách vô cảm, hoàn toàn trái ngược với dòng suy nghĩ đang cuộn trào trong tâm trí Tùng. Không khí bên ngoài se lạnh hơn hẳn, một làn gió nhẹ thoảng qua mang theo hơi ẩm của đêm khuya và mùi mặn mòi đặc trưng của biển Hạ Long. Tiếng xe cộ thưa thớt từ xa vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng nhẹ nhàng của đô thị về đêm, không ồn ào, không vội vã, chỉ có chút tĩnh mịch và suy tư. Ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống vỉa hè, vẽ nên những vệt sáng dài, mơ hồ.

Minh Quân kéo Tùng lại, chỉ vào chiếc băng ghế đá gần đó, nằm dưới tán cây bàng cổ thụ. "Ngồi đây chút đi, đừng vội về làm gì." Giọng Minh Quân trầm ấm, pha chút lo lắng. Tùng không phản đối, lặng lẽ ngồi xuống, hơi lạnh từ mặt đá truyền lên cơ thể, khiến anh khẽ rùng mình. Minh Quân ngồi cạnh, mở chai nước của mình, rồi im lặng đợi. Cậu nhận thấy sự khác lạ rõ rệt ở Tùng. Không còn là vẻ kiêu ngạo, bất cần thường thấy. Thay vào đó là một sự trầm lắng, thậm chí là suy sụp. Đôi mắt Tùng nhìn xa xăm vào màn đêm, như đang cố gắng tìm kiếm một thứ gì đó vô định. Gói mì ly và lon nước tăng lực vẫn nằm nguyên trên đùi anh, chưa hề được động đến.

Mùi khói bụi đô thị pha lẫn hương cây xanh từ công viên gần đó lan tỏa trong không khí, tạo nên một mùi hương đặc trưng của Hạ Long về đêm. Tùng hít một hơi thật sâu, như muốn lấp đầy phổi bằng sự tĩnh lặng này, hy vọng nó có thể xoa dịu phần nào những vết thương lòng. Anh siết chặt lon nước trong tay, cảm nhận cái lạnh buốt của kim loại thấm qua lòng bàn tay.

Cuối cùng, Minh Quân phá vỡ sự im lặng. "Cậu vẫn còn buồn chuyện Linh à? Hay là... chuyện của Linh và Long?" Minh Quân hỏi thẳng, ánh mắt nhìn thẳng vào Tùng. Cậu biết rằng Tùng cần một cú hích để mở lòng, và cậu sẵn sàng lắng nghe.

Tùng khẽ giật mình, ánh mắt chớp chớp vài cái rồi lại hướng về phía xa xăm. Giọng anh khàn đặc, yếu ớt hơn hẳn so với giọng nói nhanh, dứt khoát thường ngày. "Tớ... tớ đã nhìn thấy họ." Anh ngừng lại, như thể đang sắp xếp lại những mảnh ký ức vụn vỡ. "Ở công viên, rồi cả ở Phố Đèn Lồng nữa." Khuôn mặt Tùng thoáng hiện lên một nỗi đau âm ỉ, nhưng rồi nhanh chóng được thay thế bằng một sự chấp nhận, một sự bình thản đến lạ thường. "Họ... thực sự rất hợp nhau. Và Linh, cô ấy rất hạnh phúc khi ở bên Long." Giọng Tùng nhỏ dần, như thì thầm với chính mình. Anh nhớ lại hình ảnh Long nhẹ nhàng xoa má Linh, nụ cười rạng rỡ của cô ấy khi ở bên cậu bạn thân. Anh nhớ cách Long bảo vệ Linh, cách Linh dựa vào Long một cách tự nhiên. Những hình ảnh đó, dù đau đớn, nhưng cũng mang đến cho Tùng một sự giải thoát kỳ lạ. Nó không còn là sự ghen tị cháy bỏng, mà là một cảm giác bình yên đến từ việc nhìn thấy người mình yêu hạnh phúc, dù hạnh phúc đó không phải do mình mang lại.

Minh Quân lắng nghe một cách chăm chú, ánh mắt đầy thông cảm. Cậu không ngắt lời Tùng, chỉ đơn giản là ở đó, làm điểm tựa. "Vậy là... cậu định bỏ cuộc à?" Minh Quân hỏi, giọng nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng sự kỳ vọng. Cậu biết Tùng là người kiên định, đôi khi cố chấp, nên việc cậu ấy thừa nhận điều này là một bước tiến lớn.

Tùng lắc đầu nhẹ, ánh mắt vẫn nhìn thẳng vào màn đêm, nhưng giờ đây có thêm một tia sáng, như thể anh đã nhìn thấy một con đường mới. "Không phải bỏ cuộc." Anh ngừng lại, tìm kiếm từ ngữ thích hợp. "Chỉ là... tớ mệt rồi. Mệt vì phải chạy theo một thứ không thuộc về mình." Một nụ cười nhạt hiện trên môi Tùng, nụ cười không còn cay đắng hay bi lụy, mà là nụ cười của sự giải thoát. "Có lẽ... đã đến lúc tớ nên tìm một con đường khác." Lời nói của Tùng vang lên trong không khí se lạnh, mang theo một sự quyết tâm đáng kinh ngạc. Anh đã chấp nhận rằng, tình yêu không phải lúc nào cũng là sự sở hữu. Anh đã chấp nhận rằng, có những thứ không thuộc về mình, dù mình có cố gắng đến đâu. Gánh nặng bấy lâu nay đè nén trong lòng Tùng dường như đã được trút bỏ, để lại một khoảng trống nhẹ nhõm.

Minh Quân nhìn Tùng, ánh mắt đầy bất ngờ nhưng cũng dần hiểu ra. Cậu đặt tay lên vai Tùng, siết nhẹ. "Cậu nói thật à? Tùng, tớ luôn ủng hộ cậu, nhưng nếu đó là điều cậu thực sự muốn..." Giọng Minh Quân đầy sự tin tưởng. Cậu biết rằng quyết định này không hề dễ dàng với Tùng, và cậu tôn trọng điều đó. Cậu bạn thân của cậu, người luôn tỏ ra mạnh mẽ và bất cần, cuối cùng cũng đã cho phép mình yếu đuối, và quan trọng hơn, đã tìm thấy con đường để đứng dậy.

Tùng quay sang nhìn Minh Quân, ánh mắt anh giờ đây đã bớt đi vẻ mệt mỏi, thay vào đó là một tia hy vọng. "Tớ sẽ tập trung vào việc học." Anh nói, giọng nói đã lấy lại được chút dứt khoát. "Và tìm xem, rốt cuộc mình thực sự muốn gì." Anh biết rằng thanh xuân không chỉ có tình yêu, mà còn có những ước mơ, những hoài bão khác. Anh đã phí hoài quá nhiều thời gian và năng lượng vào một thứ không thuộc về mình. Giờ là lúc anh phải tự mình xây dựng một tương lai mới, một con đường mới. Có thể là một sở thích mới, một mục tiêu học tập cao hơn, hay một định hướng nghề nghiệp hoàn toàn khác. Anh không còn muốn là người thứ ba trong câu chuyện của Long và Linh. Anh muốn là nhân vật chính trong câu chuyện của chính mình.

Minh Quân gật đầu, siết chặt vai Tùng hơn. "Tớ tin cậu sẽ làm được." Lời nói của Minh Quân như một luồng gió mát xoa dịu tâm hồn đang dần bình yên của Tùng. Anh biết rằng mình không đơn độc, rằng luôn có Minh Quân bên cạnh, ủng hộ mọi quyết định của mình. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, hình ảnh hai cậu thiếu niên ngồi cạnh nhau trên băng ghế đá, chia sẻ những tâm sự thầm kín, như một biểu tượng cho tình bạn bền chặt và sự trưởng thành không ngừng của tuổi trẻ.

Hạ Long về đêm, vẫn dịu dàng và thơ mộng như thế, nhưng trong lòng Tùng, một bình minh mới đã bắt đầu hé rạng. Anh đã tìm thấy sự thanh thản, sự chấp nhận, và quan trọng hơn cả, anh đã tìm thấy chính mình. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, đôi khi mang đến những tổn thương, nhưng cũng chính là động lực để con người trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn, và sẵn sàng đối mặt với những hành trình mới trong cuộc đời. Tùng đã sẵn sàng cho một chương mới của tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nơi anh sẽ không còn chạy theo bóng hình người khác, mà sẽ tự mình vẽ nên con đường của riêng mình, đầy ước mơ và hy vọng.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ