Tiếng bàn phím từ những bàn khác vọng lại, như một lời nhắc nhở về sự tĩnh lặng đã bị phá vỡ. Long vẫn giữ chặt tay Linh, ánh mắt cậu vẫn còn vương vấn sự khó chịu. Linh, dù đã cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, cũng không khỏi cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai.
Hùng là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Cậu thở dài một tiếng thật dài, rồi cố gắng pha trò để làm dịu không khí. Khuôn mặt bầu bĩnh của cậu giãn ra, thay thế vẻ lo lắng bằng một nụ cười gượng gạo. “Đúng là ‘đối thủ không đội trời chung’ mà. Nhưng mà Linh ơi, cậu đã có Long rồi, lo gì!” Cậu vỗ nhẹ vai Long, như một lời động viên và cũng là một lời khẳng định về sức mạnh của cặp đôi. Hùng biết Linh đang gặp áp lực, và cậu muốn nhắc nhở cô rằng cô không hề đơn độc.
Mai, với vẻ mặt lo lắng, đẩy gọng kính lên. Đôi mắt sáng thông minh của cô nhìn Linh đầy quan tâm. “Thùy Chi luôn là người giỏi Hóa nhất khối mình. Cậu có ổn không Linh? Đừng để lời cô ta làm cậu mất tinh thần nhé.” Giọng Mai nhỏ nhẹ nhưng chân thành, thể hiện sự lo lắng thực sự của một người bạn thân. Cô đưa tay chạm nhẹ vào tay Linh, như muốn truyền thêm hơi ấm và sự an ủi.
Lan, vẫn còn bực bội, khoanh tay trước ngực. Ánh mắt cô vẫn gườm gườm nhìn về phía hành lang nơi Thùy Chi vừa khuất dạng. Giọng cô dứt khoát, đầy vẻ bất bình: “Cái kiểu người đó chỉ giỏi ba hoa thôi. Linh không cần để ý làm gì. Cứ mặc kệ cô ta đi.” Lan luôn là người thẳng thắn và bảo vệ bạn bè, cô không thích những chiêu trò khiêu khích như của Thùy Chi.
Linh cảm nhận được sự quan tâm từ bạn bè, và một nụ cười nhẹ nhàng, đầy biết ơn hiện lên trên môi cô. Cô khẽ siết nhẹ tay Long, rồi quay sang nhìn các bạn. Ánh mắt cô rạng rỡ, đầy quyết tâm. “Tớ ổn mà, mọi người đừng lo. Cậu ta muốn thách thức thì mình chấp nhận. Anh Long và tớ sẽ cùng nhau cố gắng. Lần này, tớ sẽ không để cậu ta có cơ hội cười được đâu.” Lời nói của Linh không chỉ là sự trấn an, mà còn là một lời tuyên bố về ý chí kiên cường của cô. Cô biết, Thùy Chi có thể giỏi, có thể kiêu ngạo, nhưng cô cũng không phải là người dễ dàng bỏ cuộc. Đặc biệt là khi cô có một Long luôn tin tưởng và đồng hành.
Long mỉm cười dịu dàng, ánh mắt cậu ánh lên niềm tin tuyệt đối vào Linh. Cậu siết chặt tay cô, như một lời cam kết không lời. “Anh tin chúng ta sẽ làm được, Linh. Cứ theo kế hoạch của mình. Chúng ta đã chuẩn bị rất kỹ rồi.” Giọng cậu trầm ấm, như một lời neo giữ cho Linh giữa những sóng gió của sự cạnh tranh. Cậu biết, lời thách thức của Thùy Chi không phải là chuyện nhỏ, nó sẽ tạo thêm áp lực không hề nhỏ lên Linh. Nhưng cậu cũng tin rằng, chính áp lực này sẽ là động lực để Linh bứt phá.
Họ cùng nhau nhìn về phía trước, về chồng sách vở vẫn đang chờ đợi. Những ánh đèn vàng dịu của thư viện vẫn chiếu sáng, nhưng giờ đây, chúng không chỉ soi rọi những trang sách mà còn soi rọi cả những ánh mắt đầy quyết tâm. Bóng đêm Hạ Long bên ngoài cửa sổ đã buông xuống hoàn toàn, nhưng trong lòng họ, một ngọn lửa của ý chí và niềm tin vẫn đang bùng cháy rực rỡ. Lời thách thức trực diện của Thùy Chi báo hiệu một cuộc đối đầu gay gắt và kéo dài giữa cô ta và Long-Linh trong suốt năm học lớp 12, không chỉ dừng lại ở kỳ thi thử này. Nhưng sự đồng lòng và quyết tâm của Long và Linh trong việc chấp nhận thách thức cho thấy họ sẽ cùng nhau vượt qua mọi khó khăn. Việc Thùy Chi nhấn mạnh môn Hóa học sẽ là một chi tiết quan trọng, một mũi tên đã được bắn đi, và kết quả của nó sẽ được chứng minh bằng điểm số ở kỳ thi thử sắp tới.
Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, đâu chỉ có những buổi hẹn hò lãng mạn, mà còn có những cuộc chiến không tiếng súng trên giảng đường, những lời thách thức từ đối thủ. Nhưng chính trong những thử thách ấy, tình yêu và tình bạn mới được tôi luyện, trở nên vững chắc và bền bỉ hơn. Long và Linh nhìn nhau, trao nhau một nụ cười thầm. Họ biết, con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhưng Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, cũng sẽ là nơi chứng kiến họ cùng nhau vượt qua, cùng nhau trưởng thành, và cùng nhau tạo nên một câu chuyện tình yêu rực rỡ, bất chấp mọi sóng gió.
***
Đêm hôm đó, và cả những đêm sau đó nữa, Thư viện Thành phố trở thành chiến trường không tiếng súng của Long và Linh. Tòa nhà lớn, với kiến trúc có phần cổ kính, nằm trầm mặc giữa lòng thành phố Hạ Long, trở thành nơi cất giữ không chỉ tri thức mà còn là bao ước mơ, hoài bão của tuổi trẻ. Bên trong, không khí luôn giữ được vẻ trầm mặc, yên tĩnh đáng kinh ngạc, chỉ có tiếng lật sách sột soạt, tiếng gõ bàn phím nhẹ nhàng từ khu vực máy tính công cộng, hay tiếng chân đi lại khẽ khàng của những nhân viên thư viện sắp xếp sách. Mùi giấy cũ, mùi gỗ sồi lâu năm, quyện lẫn chút bụi sách và đôi khi là mùi nước tẩy rửa thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí rất riêng, rất tri thức và tập trung. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn bàn rọi xuống từng trang sách, như muốn ôm ấp, vỗ về những tâm hồn đang miệt mài tìm kiếm kiến thức.
Chiều tối, khi ánh hoàng hôn đỏ rực buông xuống Vịnh Hạ Long, nhuộm hồng cả một góc trời, Long và Linh đã có mặt ở thư viện. Họ ngồi đối diện nhau tại một bàn lớn ở góc yên tĩnh nhất, xung quanh là chồng sách giáo khoa, sách tham khảo, đề thi thử cao ngất. Gió heo may se lạnh thổi nhẹ từ ngoài cửa sổ, báo hiệu một mùa đông đang đến gần, nhưng bên trong, hơi nóng từ sự tập trung và ý chí của họ vẫn sưởi ấm cả không gian.
Linh, với mái tóc dài đen óng ả được buộc cao gọn gàng, gương mặt xinh đẹp thường ngày giờ đây lộ rõ vẻ căng thẳng. Đôi mắt to tròn long lanh thường ngày giờ đây lại đăm chiêu, đôi lúc cau mày khi cô bé vật lộn với những công thức Hóa học phức tạp. Chiếc bút chì xoay xoay trong tay cô, rồi bất chợt dừng lại, gạch một đường mạnh xuống giấy.
Cô thở dài, đặt bút xuống, ngẩng mặt lên nhìn Long, ánh mắt đầy bất lực. “Bài Hóa này khó quá, tớ cảm thấy mình vẫn chưa nắm chắc được phần này, nhất là phần hữu cơ… Sợ thật đấy.” Giọng cô nhỏ dần, như thể đang nói với chính mình hơn là với Long. Trong tâm trí Linh, hình ảnh Phạm Thùy Chi với nụ cười khiêu khích lại hiện lên, càng khiến nỗi sợ hãi trong cô lớn dần. Cô sợ sẽ lại thua cuộc, sợ sẽ không thể đáp lại niềm tin của Long và các bạn.
Long, người đang chăm chú lật dở sách Lý, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Linh. Cậu cao ráo, bờ vai rộng, mặc chiếc áo sơ mi đồng phục đã sờn vai nhưng vẫn rất chỉnh tề. Khuôn mặt góc cạnh, sống mũi cao, đôi mắt sâu màu hổ phách của cậu ánh lên vẻ lo lắng nhưng cũng đầy kiên định. Nghe thấy tiếng thở dài của Linh, cậu khẽ gấp sách lại, dịch ghế sát hơn về phía cô. Hơi ấm từ cơ thể cậu như muốn xoa dịu sự lo lắng đang bao trùm lấy Linh.
“Đừng lo.” Giọng cậu trầm ấm, như một bản nhạc xoa dịu tâm hồn. “Nhớ lời Thùy Chi nói không? Càng áp lực càng phải bình tĩnh. Cứ đưa đây, tớ sẽ giảng lại cho cậu. Chúng ta đã có kế hoạch rồi mà.” Long nhẹ nhàng cầm lấy cuốn sách Hóa của Linh, lướt qua những trang cô đang đánh dấu. Cậu biết, Linh đang đối mặt với một cuộc chiến nội tâm không hề nhỏ. Lời thách thức của Thùy Chi đã gieo vào lòng cô một hạt mầm lo lắng, khiến cô bé hoạt bát, tự tin ngày nào giờ đây lại trở nên bất an. Nhưng Long tin vào Linh, tin vào sự cố gắng của cô. Cậu sẽ không để cô đơn độc chiến đấu.
Ánh mắt Linh sáng lên một chút, như thể một tia hy vọng vừa lóe lên trong màn đêm. “Cậu thật tốt. Nhờ có cậu mà tớ mới có động lực để không bỏ cuộc… Nhưng tớ vẫn sợ…” Cô bé nhìn Long, đôi mắt to tròn lại ánh lên vẻ bất an. “Tớ sợ không đủ giỏi, sợ không thể vượt qua Thùy Chi, sợ mình sẽ làm cậu thất vọng.” Những lời nói ấy như những con sóng nhỏ vỗ nhẹ vào bờ cát tâm hồn cô, mang theo nỗi ưu tư, chất chứa.
Long không nói gì, chỉ nhẹ nhàng xoa đầu Linh. Bàn tay cậu ấm áp và vững chãi, như một lời động viên không lời. “Không có gì phải sợ cả, Linh. Cậu đã rất giỏi rồi. Ai cũng có những môn mình không thực sự mạnh, quan trọng là mình biết cố gắng và không ngừng học hỏi.” Cậu bắt đầu kiên nhẫn giảng bài Hóa cho Linh, giải thích từng khái niệm, từng phản ứng hóa học một cách tỉ mỉ. Cậu chỉ ra những lỗi sai nhỏ mà Linh mắc phải, không phải bằng giọng điệu trách móc mà bằng sự thấu hiểu, ân cần. Cậu hướng dẫn cô cách tư duy, cách phân tích đề bài, cách liên kết các kiến thức lại với nhau.
Linh chăm chú lắng nghe, ghi chép cẩn thận vào cuốn sổ tay của mình. Từng nét chữ bay bướm của cô giờ đây trở nên ngay ngắn, vững vàng hơn. Dần dần, vẻ căng thẳng trên gương mặt cô vơi đi, thay vào đó là sự tập trung và một chút ánh sáng của sự tự tin. Cô đặt câu hỏi, Long kiên nhẫn trả lời. Họ cùng nhau giải quyết từng bài tập khó, trao đổi kiến thức, tranh luận những điểm chưa rõ. Thời gian cứ thế trôi đi, không gian thư viện dần vắng lặng hơn. Tiếng quạt trần quay đều đều trên cao như một bản nhạc nền êm ái cho sự miệt mài của họ.
Khi đồng hồ trên tường thư viện điểm mười hai giờ đêm, chỉ còn lác đác vài người vẫn còn ngồi lại. Long và Linh vẫn cặm cụi bên chồng sách. Dù sự mệt mỏi bắt đầu ập đến, những cái ngáp ngắn ngáp dài bắt đầu xuất hiện, nhưng cả hai vẫn không muốn dừng lại. Ánh đèn bàn vàng dịu vẫn chiếu sáng, soi rõ quầng thâm dưới mắt Long, và vẻ phờ phạc trên gương mặt Linh. Nhưng trong ánh mắt cả hai, vẫn còn đó ngọn lửa của ý chí và niềm tin. Họ biết, con đường phía trước còn rất dài, nhưng chỉ cần có nhau, họ sẽ không bao giờ bỏ cuộc.
***
Trong căn hộ tập thể cũ kỹ của mình, bóng đêm đã trùm phủ không gian, mang theo cái lạnh tê tái của những ngày cuối năm. Long ngồi trước bàn học, chồng sách vở cao ngất che khuất cả tầm nhìn. Chiếc đèn bàn tỏa ra ánh sáng vàng vọt, yếu ớt, soi rõ gương mặt cậu trai cao ráo, bờ vai rộng nhưng giờ đây lại lộ rõ vẻ mệt mỏi. Đôi mắt sâu màu hổ phách thường ngày ánh lên sự thông minh, lạnh lùng, nay đã có quầng thâm rõ rệt, mí mắt nặng trĩu. Cậu thỉnh thoảng day day thái dương, cố gắng xua đi cơn đau đầu âm ỉ, rồi lại gác bút, nhìn ra cửa sổ tối đen, nơi những vì sao lấp lánh như đang chế nhạo sự nhỏ bé của con người trước vũ trụ tri thức bao la.
Tiếng sinh hoạt của hàng xóm xung quanh đã tắt hẳn từ lâu, chỉ còn lại tiếng quạt trần cũ kỹ quay đều đều, tạo ra một âm thanh đều đặn, mơ hồ, như tiếng thời gian đang trôi đi. Mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu tập thể cũ, quyện với mùi sách cũ và mùi nước hoa của Mẹ Hà, tạo nên một không khí quen thuộc, ấm cúng nhưng cũng đầy áp lực. Long biết, Mẹ Hà luôn lo lắng cho cậu, và cậu không muốn làm bà thất vọng.
Cánh cửa phòng khẽ mở, Mẹ Hà bước vào, bước chân nhẹ nhàng như sợ làm vỡ tan bầu không khí tĩnh lặng. Bà là một người phụ nữ dịu dàng, gương mặt phúc hậu luôn nở nụ cười ấm áp, nhưng giờ đây, trên đó lại ẩn chứa một nỗi lo lắng sâu sắc. Trên tay bà là một cốc sữa nóng bốc hơi nghi ngút và một đĩa hoa quả đã được gọt sẵn, xếp đặt đẹp mắt.
“Long ơi, khuya lắm rồi con. Uống cốc sữa rồi nghỉ ngơi đi con. Đừng cố quá, mệt rồi lại ốm. Mẹ thấy con gầy đi nhiều rồi.” Giọng Mẹ Hà nhỏ nhẹ, nhưng chất chứa đầy sự quan tâm và tình yêu thương vô bờ bến của một người mẹ. Bà đưa tay vuốt nhẹ mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng của Long, như muốn xoa dịu những căng thẳng đang hiện hữu trên gương mặt cậu.
Long cố gắng nở một nụ cười, quay lại nhìn mẹ. Nụ cười gượng gạo, không thể che giấu được sự mệt mỏi đang xâm chiếm toàn thân. “Con biết rồi mẹ. Con làm nốt bài này một chút nữa thôi. Gần thi rồi nên phải cố mẹ ạ.” Cậu nhận cốc sữa từ tay mẹ, hơi ấm từ cốc sữa truyền sang lòng bàn tay, xoa dịu một chút cái lạnh từ ngoài cửa sổ.
Mẹ Hà không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng vuốt tóc Long một lần nữa. Ánh mắt bà đầy yêu thương nhưng cũng chất chứa nỗi lo lắng không nguôi. “Mẹ biết con áp lực, nhưng sức khỏe là quan trọng nhất. Cố gắng hết sức là được rồi, đừng tự tạo gánh nặng cho mình quá. Mẹ tin con.” Lời nói của bà như một luồng gió mát lành thổi vào tâm hồn đang căng thẳng của Long. Cậu biết mẹ không muốn tạo áp lực cho mình, nhưng chính sự quan tâm và kỳ vọng đó, dù nhỏ bé, cũng đã trở thành một gánh nặng vô hình.
Sau khi Mẹ Hà rời khỏi phòng, Long nhìn cốc sữa nóng trên bàn, rồi lại nhìn ra cửa sổ. Bóng đêm Hạ Long vẫn bao trùm, nhưng trong lòng cậu, một trận chiến nội tâm vẫn đang diễn ra. Cậu muốn đạt kết quả tốt nhất, không chỉ cho bản thân mà còn vì Linh, vì lời hẹn ước của họ. Cậu không muốn làm cô thất vọng, không muốn cô phải chiến đấu một mình.
Cậu mở điện thoại, ánh sáng xanh yếu ớt từ màn hình chợt bùng lên trong bóng tối. Tin nhắn cuối cùng của Linh từ vài tiếng trước vẫn còn đó: *'Cậu cũng ngủ sớm đi nhé, đừng để mệt quá. Mai chúng ta lại chiến đấu tiếp!'* Long mỉm cười nhẹ. Nụ cười không chỉ là sự mệt mỏi mà còn là niềm hạnh phúc khi có Linh đồng hành. Cô bé ấy, dù đang rất sợ hãi và áp lực, vẫn không quên động viên cậu.
Cậu tắt đèn bàn, cả căn phòng chìm vào bóng tối. Long cố gắng nhắm mắt lại, nhưng tâm trí cậu vẫn vẩn vơ với những công thức Lý phức tạp, những phương trình Hóa học khó nhằn. Cảm giác se lạnh của đêm khuya len lỏi qua tấm chăn mỏng. Cơ thể cậu mệt mỏi rệu rã, nhưng ý chí vẫn kiên định. Cậu biết, ngày mai sẽ lại là một ngày chiến đấu mới, và cậu cần phải thật mạnh mẽ để cùng Linh vượt qua.
***
Cách đó không xa, trong không gian yên tĩnh và sang trọng của một căn hộ tại khu chung cư cao cấp Galaxy, Lê Ngọc Linh cũng đang trải qua một đêm không ngủ. Kiến trúc hiện đại, tầm nhìn ra toàn cảnh thành phố lung linh ánh đèn, hồ bơi vô cực trên cao hay khu vườn trên không xanh mát, tất cả đều không thể xoa dịu được nỗi lo lắng đang cồn cào trong lòng cô bé. Căn phòng của Linh được thiết kế tinh tế, với ánh đèn ngủ dịu nhẹ, tạo cảm giác ấm áp nhưng đêm nay, nó không thể xua tan đi sự trằn trọc của chủ nhân. Mùi hương dịu nhẹ từ nến thơm, quyện với mùi điều hòa không khí sang trọng, bao trùm lấy không gian, tạo nên một bầu không khí có phần tách biệt khỏi sự ồn ào của thế giới bên ngoài.
Linh nằm trên chiếc giường êm ái, nhưng đôi mắt to tròn long lanh của cô vẫn mở thao láo, nhìn chằm chằm vào trần nhà. Bên cạnh cô là cuốn sổ tay mang tên “Ước mơ tuổi 17” đã cũ kỹ, cùng với một vài tờ công thức Hóa học chi chít chữ viết, những nét vẽ sơ đồ phản ứng phức tạp. Cô bé thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, mang theo tất cả những gánh nặng đang đè lên đôi vai nhỏ nhắn của mình. Cô cầm điện thoại lên, ngập ngừng gõ tin nhắn cho Long, rồi lại xóa đi, rồi lại gõ. Cô không muốn Long phải lo lắng thêm.
Cánh cửa phòng khẽ mở, Mẹ Hương bước vào. Bà là một người phụ nữ thanh tú, dịu dàng, luôn nở nụ cười ấm áp, nhưng giờ đây, nụ cười ấy lại ẩn chứa một nỗi lo âu sâu sắc. Bà thấy Linh còn thức, ánh mắt bà tràn ngập sự thấu hiểu và xót xa.
“Linh à, con vẫn chưa ngủ sao? Mẹ thấy con lo lắng lắm. Có chuyện gì cứ nói với mẹ. Đừng giữ trong lòng.” Mẹ Hương nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh giường, vuốt ve mái tóc dài đen óng ả của Linh. Hơi ấm từ bàn tay mẹ như truyền sang Linh, sưởi ấm trái tim đang lạnh giá vì lo sợ của cô bé.
Linh quay sang ôm lấy mẹ, dụi đầu vào lòng bà, giọng cô khàn đi vì mệt mỏi và vì những cảm xúc chất chứa. “Con sợ mẹ ạ. Sợ không làm được, sợ không bằng Thùy Chi, sợ làm mọi người thất vọng. Con đã cố gắng rất nhiều rồi, nhưng vẫn cảm thấy chưa đủ.” Những lời nói ấy như được giải tỏa khỏi lồng ngực cô, mang theo nỗi sợ hãi mà cô đã cố gắng kìm nén bấy lâu. Cô đã cố tỏ ra mạnh mẽ trước Long, trước các bạn, nhưng giờ đây, trước mẹ, cô không cần phải che giấu điều gì.
Mẹ Hương ôm con vào lòng, vỗ về tấm lưng gầy của Linh. Giọng bà nhẹ nhàng, ấm áp, như một dòng suối mát lành xoa dịu tâm hồn cô bé. “Không ai là hoàn hảo cả con gái. Điều quan trọng nhất là con đã cố gắng hết sức. Mẹ tin con. Cố gắng vì bản thân con, vì ước mơ của con, không phải vì ai khác. Hãy cứ là Linh của mẹ.” Lời nói của mẹ như một liều thuốc an thần, giúp Linh bình tâm trở lại. Cô cảm nhận được tình yêu thương vô bờ bến từ mẹ, và điều đó tiếp thêm sức mạnh cho cô.
Sau khi Mẹ Hương rời khỏi phòng, Linh vẫn nằm yên một lúc, suy nghĩ về những lời mẹ nói. Đúng vậy, cô phải cố gắng vì chính mình, vì ước mơ của mình. Áp lực từ Thùy Chi, từ kỳ vọng của mọi người, tất cả chỉ là động lực, chứ không phải gánh nặng. Cô lại cầm điện thoại lên, lần này, cô không xóa đi nữa.
*“Tớ mệt quá, nhưng không muốn bỏ cuộc. Tớ tin chúng ta sẽ làm được. Cậu cũng vậy nhé!”* Cô gửi tin nhắn cho Long, ánh mắt ánh lên sự quyết tâm. Dù mệt mỏi đến đâu, dù nỗi sợ hãi có lớn đến mấy, cô cũng sẽ không từ bỏ. Bởi vì cô có Long, người luôn tin tưởng và đồng hành cùng cô trên con đường chông gai này.
Linh nhẹ nhàng đặt điện thoại xuống, cố gắng nhắm mắt lại. Bên ngoài cửa sổ, ánh bình minh yếu ớt bắt đầu len lỏi qua những đám mây mỏng, báo hiệu một ngày mới sắp đến. Cơ thể cô bé vẫn còn mệt mỏi, nhưng trong lòng, một ngọn lửa của hy vọng đã được thắp lên. Cô sẽ cố gắng, không chỉ vì bản thân, mà còn vì Long, vì tình yêu rực rỡ của tuổi thanh xuân, nơi Hạ Long chứng kiến những rung động đầu đời. Họ biết, kỳ thi thử sắp tới có thể không diễn ra suôn sẻ hoàn toàn, và kết quả có thể không như mong đợi, điều đó sẽ thử thách niềm tin và sự đồng hành của họ. Đặc biệt, việc Linh vẫn vật lộn với môn Hóa học cho thấy đây có thể là điểm yếu chí tử của cô trong kỳ thi sắp tới, một thử thách lớn khi đối đầu trực diện với Thùy Chi. Nhưng lời hẹn ước và sự động viên lẫn nhau giữa Long và Linh đã củng cố mối quan hệ của họ, cho thấy họ sẽ cần dựa vào nhau rất nhiều để vượt qua những khó khăn lớn hơn sắp tới, không chỉ về học tập mà còn là những lựa chọn tương lai.