Buổi học Hóa cuối cùng của ngày trôi qua trong sự nặng nề lạ thường, ít nhất là đối với Trần Hoàng Long. Ánh nắng chiều vàng vọt hắt qua khung cửa sổ lớp học, nhuộm vàng từng hàng bàn ghế, từng hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí. Tiếng cô giáo giảng bài đều đều, tiếng bút viết trên giấy sột soạt, tất cả dường như chỉ là một phông nền mờ ảo cho nỗi lo lắng đang cồn cào trong lòng cậu. Long ngồi ở bàn cuối, ánh mắt không rời khỏi bóng lưng nhỏ nhắn của Lê Ngọc Linh, cô bạn gái cậu yêu hơn cả bản thân mình.
Linh ngồi ngay trước Long, vai gầy hơi khom xuống, mái tóc đen dài óng ả thường ngày nay lại không được buộc gọn gàng như mọi khi, mà rủ xuống che đi một phần khuôn mặt. Từ góc nhìn này, Long có thể thấy rõ bờ vai cô run lên khe khẽ mỗi khi cô thở dài. Nụ cười rạng rỡ như ánh nắng Hạ Long, đôi mắt to tròn long lanh thường xuyên ánh lên vẻ tinh nghịch, hoạt bát, giờ đây đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt ưu tư, đăm chiêu. Cô bé luôn sôi nổi, tràn đầy năng lượng, luôn là tâm điểm của mọi ánh nhìn, vậy mà hôm nay lại thu mình lại, như một cánh hoa đang héo úa dần dưới cái nắng gay gắt của áp lực. Long cảm thấy trái tim mình như bị ai bóp nghẹt. Cậu biết, đó là lỗi của cậu. Cuộc tranh cãi hôm trước tại Quán Cafe Sắc Màu, sự thiếu kiên nhẫn của cậu khi Linh muốn tìm hiểu sâu bản chất vấn đề, và đỉnh điểm là khoảnh khắc gượng gạo ở hành lang trường chiều qua, khi ánh mắt họ chạm nhau rồi vội vàng lảng tránh. Một cái gật đầu vô nghĩa, một cái cúi đầu đầy buồn bã, và rồi bước chân vội vã của Linh đã bỏ lại cậu một mình trong khoảng không tĩnh lặng của hành lang, với một khoảng cách vô hình đang ngày càng lan rộng giữa hai người.
Cậu hối hận. Cậu đã quá tập trung vào "hiệu quả", vào "kết quả", mà quên mất rằng Linh không chỉ cần một con đường tắt, cô ấy cần sự thấu hiểu, sự đồng cảm. Cô ấy cần cậu là chỗ dựa, không phải là người đẩy cô ấy vào thêm áp lực. Long siết chặt cây bút trong tay, gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay. Cậu cảm thấy mình thật tồi tệ. Cậu đã tự hứa sẽ luôn là người bảo vệ cô, là người cùng cô vượt qua mọi khó khăn, vậy mà giờ đây, chính cậu lại là nguyên nhân khiến đôi mắt long lanh ấy ngập tràn nỗi buồn. Long nhớ lại lời Mai và Lan đã nói với Linh, về việc cậu yêu cô ấy và sẽ hiểu. Cậu có hiểu không? Cậu có thực sự hiểu nỗi sợ hãi không định hướng, nỗi hoang mang về tương lai mà cô ấy đang phải đối mặt? Hay cậu chỉ mải mê với những mục tiêu của riêng mình, mà vô tình bỏ quên những rung động tinh tế, những nỗi lo lắng đang gặm nhấm tâm hồn cô?
Tiếng chuông hết giờ học vang lên, xé tan bầu không khí tĩnh lặng. Cả lớp xôn xao đứng dậy, tiếng ghế kéo loẹt quẹt, tiếng trò chuyện râm ran vỡ òa. Linh giật mình, như thoát ra khỏi dòng suy nghĩ miên man. Cô khẽ thở dài, chậm rãi thu dọn sách vở. Cô di chuyển thật chậm, như muốn kéo dài thêm chút nữa thời gian ở lại lớp, như thể bên ngoài kia là một thế giới đầy rẫy những câu hỏi chưa có lời giải. Long đứng dậy, bước đến bên bàn cô, không nói một lời. Ánh mắt sâu màu hổ phách của cậu ánh lên vẻ lo lắng rõ rệt, không còn chút nào của sự lạnh lùng thường ngày. Cậu muốn nói gì đó, muốn xin lỗi, muốn trấn an cô, nhưng những lời nói cứ nghẹn lại ở cổ họng.
Linh cảm nhận được sự hiện diện của Long. Cô khẽ ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn long lanh nhìn cậu, nhưng không có chút nào là vui vẻ hay bất ngờ, chỉ là một chút mệt mỏi và bối rối. Cô cố gắng nặn ra một nụ cười, nhưng nụ cười ấy còn nhợt nhạt hơn cả ánh nắng cuối chiều.
"Linh, có chuyện gì sao?" Long khẽ hỏi, giọng cậu thì thầm, trầm ấm, như sợ làm vỡ tan lớp vỏ bọc mỏng manh của cô. "Em ổn không?"
Linh giật mình nhẹ, đôi vai cô khẽ rụt lại, như một chú chim non đang co mình trước cơn bão. Cô cúi đầu xuống, ánh mắt lảng tránh ánh mắt đầy quan tâm của cậu. Mùi phấn bảng còn vương trong không khí, hòa lẫn với mùi giấy sách cũ, tạo nên một mùi hương đặc trưng của tuổi học trò, nhưng hôm nay lại mang theo một chút gì đó của nỗi buồn. "À... không có gì." Cô nói, giọng nhỏ xíu, gần như không nghe thấy. "Em ổn mà."
Nhưng ánh mắt cô, dù đã cố gắng che giấu, vẫn hiện rõ sự lo lắng, sự mông lung không thể nào che đậy. Long nhìn cô, cảm nhận rõ rệt sự bất an từ cô. Cậu biết, cô không ổn. Cô đang cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, nhưng bên trong lại là một tâm hồn đang chao đảo. Cậu nhớ lại hình ảnh cô gái hoạt bát, luôn nở nụ cười tươi rói, luôn là người dẫn đầu trong mọi hoạt động. Vậy mà giờ đây, cô lại trở nên yếu đuối và mong manh đến lạ. Cậu không thể để cô tiếp tục như vậy. Cậu sẽ không để cô phải một mình đối mặt với những nỗi sợ hãi này. Cậu sẽ là chỗ dựa vững chắc cho cô, dù cho bản thân cậu cũng đang phải gánh vác những áp lực không hề nhỏ. Cậu quyết định, cậu sẽ đợi cô, sẽ nói chuyện với cô, dù có phải nói cả đêm. Cậu sẽ không để khoảng cách này kéo dài thêm một khoảnh khắc nào nữa. Long nhìn Linh với ánh mắt kiên định, rồi chậm rãi gật đầu, dù cô vẫn không nhìn cậu. Cậu hiểu, cô cần thời gian, và cậu sẽ cho cô thời gian. Nhưng cậu cũng sẽ không bỏ mặc cô một mình. Long khẽ thở dài, rồi lặng lẽ đi ra khỏi lớp, để lại Linh một mình trong căn phòng đã vắng tanh, với nỗi ưu tư vẫn còn đọng lại trong đôi mắt to tròn long lanh của cô. Cậu sẽ đợi cô ở cổng trường, như mọi khi.
Gió nhẹ mang theo hơi mặn của biển Hạ Long vuốt ve khuôn mặt, thổi tung những lọn tóc mai của Linh khi cô bước lên những bậc thang của cầu vượt bộ hành. Hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm một màu cam đỏ rực rỡ lên nền trời, vẽ nên một bức tranh tuyệt đẹp. Dưới chân cầu, tiếng xe cộ gầm rú, tiếng còi inh ỏi, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào của phố thị. Nhưng trên cầu vượt, không khí lại yên bình đến lạ. Những tia nắng cuối cùng của ngày hắt lên những thanh sắt vững chãi, tạo nên những bóng đổ dài trên mặt cầu.
Long đã đứng đợi Linh ở giữa cầu, lưng tựa vào lan can, ánh mắt dõi về phía chân trời. Dáng người cao ráo, bờ vai rộng nam tính của cậu như một bức tượng vững chãi giữa khung cảnh lãng mạn của buổi chiều tà. Khi thấy Linh bước lên, cậu khẽ xoay người lại, ánh mắt hai người chạm nhau. Không còn sự lảng tránh, không còn sự gượng gạo như chiều hôm qua. Chỉ có sự chân thành, sự lo lắng và một chút gì đó của nỗi buồn đang hiện rõ trong đôi mắt hổ phách của cậu.
"Em cứ nghĩ anh đã về rồi," Linh khẽ nói, giọng cô nhỏ xíu, như một làn gió thoảng qua. Cô đứng cách Long một đoạn, không dám lại gần. Mùi khói bụi xe cộ xen lẫn mùi hoa sữa thoảng nhẹ từ công viên gần đó, tạo nên một mùi hương vừa quen thuộc vừa xa lạ.
Long không trả lời ngay. Cậu chỉ lặng lẽ tiến lại gần cô, đứng đối diện, rồi khẽ đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ bé, lạnh ngắt của Linh. Bàn tay Long ấm áp, vững chãi, như một dòng suối ấm áp chảy vào trái tim đang đóng băng của cô. "Anh sẽ không về khi chưa nói chuyện với em," cậu nói, giọng trầm ấm, chứa đựng sự kiên định. Cậu kéo cô lại gần hơn một chút, để hai người có thể đứng cạnh nhau, cùng nhìn về phía hoàng hôn. "Anh xin lỗi về hôm trước, Linh. Anh đã quá nóng vội, quá tập trung vào những con số, những phương pháp mà quên mất em đang cần gì. Anh đã không lắng nghe em đủ."
Linh ngước nhìn Long, đôi mắt to tròn long lanh rưng rưng. Cô đã cố gắng kìm nén cảm xúc suốt cả ngày, nhưng sự dịu dàng, sự chân thành trong ánh mắt và lời nói của Long đã làm lớp vỏ bọc mỏng manh của cô tan chảy. Nước mắt chực trào ra, nhưng cô vẫn cố gắng kìm lại. "Không phải lỗi của anh..." Linh khẽ lắc đầu, giọng cô nghẹn lại. "Em chỉ... em chỉ sợ..." Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng nói ra những điều đang đè nặng trong lòng. "Em sợ rằng chúng ta sẽ không còn đi chung đường nữa, khi mỗi người chọn một lối đi khác nhau. Em nhìn Mai, nhìn Lan, nhìn bạn bè xung quanh, ai cũng có một định hướng rõ ràng, ai cũng biết mình muốn gì. Còn em... em thì mông lung quá, anh ạ. Em không biết mình muốn gì, em sợ em sẽ không theo kịp anh, sợ anh sẽ đi xa quá, bỏ lại em một mình."
Cô nắm chặt tay Long, như muốn bám víu vào một điều gì đó thật chắc chắn giữa biển cả mênh mông của sự hoang mang. "Em cảm thấy mình thật vô dụng. Em không giỏi như anh, không thông minh như anh. Em sợ mình sẽ là gánh nặng, sẽ cản bước anh. Và em sợ... em sợ tình yêu của chúng ta sẽ không đủ mạnh mẽ để vượt qua những khác biệt đó. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, đẹp đẽ và trong trẻo, nhưng liệu nó có đủ sức chống chọi với những con sóng lớn của cuộc đời không, anh?"
Long lắng nghe Linh nói, từng lời, từng chữ đều như kim châm vào trái tim cậu. Cậu cảm nhận được nỗi sợ hãi thật sự trong giọng nói của cô, nỗi bất an đang gặm nhấm tâm hồn cô gái bé nhỏ mà cậu yêu thương. Cậu siết chặt tay cô hơn, dùng ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay cô, như muốn truyền hơi ấm và sức mạnh cho cô. "Sẽ không đâu, Linh." Long nói, giọng cậu kiên định, dứt khoát. "Anh sẽ không để chuyện đó xảy ra. Anh sẽ không bao giờ bỏ lại em một mình. Dù cho con đường phía trước có khác biệt đến mấy, anh cũng sẽ tìm cách để chúng ta luôn đi cùng nhau. Anh hứa với em."
Cậu nhìn sâu vào đôi mắt long lanh của Linh, cố gắng truyền cho cô tất cả sự chân thành và tình yêu của mình. "Nhưng em biết không, Linh? Anh cũng có áp lực, Linh ạ. Áp lực phải chọn con đường tốt nhất, không chỉ cho anh, mà còn cho cả hai chúng ta. Một con đường mà chúng ta vẫn có thể ở bên nhau, vẫn có thể cùng nhau xây dựng tương lai. Em không phải là gánh nặng của anh, Linh. Em là động lực của anh. Chính vì có em, anh mới muốn cố gắng nhiều hơn, muốn trở thành một người tốt hơn, một người xứng đáng với em."
Long khẽ đặt tay lên má Linh, ngón tay cái nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt đang lăn dài trên gò má cô. "Em có thể không biết mình muốn gì ngay bây giờ. Điều đó không sao cả. Anh sẽ ở bên cạnh em, cùng em tìm kiếm. Chúng ta có thể cùng nhau khám phá, cùng nhau học hỏi. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của chúng ta, cũng sẽ là nơi chứng kiến chúng ta trưởng thành, cùng nhau vượt qua mọi thử thách." Cậu dừng lại một chút, hít một hơi thật sâu. "Anh cũng sợ, Linh ạ. Sợ không đủ giỏi, sợ không đủ mạnh mẽ để bảo vệ em, sợ không đủ tốt để giữ em ở bên cạnh. Nhưng anh tin, chỉ cần chúng ta tin tưởng vào nhau, tin tưởng vào tình yêu của chúng ta, thì không có khó khăn nào là không thể vượt qua."
Linh nhìn Long, đôi mắt cô rưng rưng, nhưng dần ánh lên tia hy vọng. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng không còn quá đè nặng nữa. Lời nói của Long như một luồng gió mát lành xoa dịu tâm hồn cô. Cô không còn cảm thấy đơn độc nữa. Cậu đã hiểu cô, đã lắng nghe cô, và quan trọng hơn, cậu cũng có những nỗi lo lắng của riêng mình, nhưng vẫn kiên định nắm chặt tay cô. Cô khẽ gật đầu, tựa đầu vào vai Long, hít hà mùi hương quen thuộc từ áo cậu. Tiếng xe cộ dưới cầu vẫn ồn ào, nhưng trong vòng tay Long, cô cảm thấy bình yên đến lạ. Hoàng hôn đã lặn hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, và những ánh đèn đường bắt đầu bật sáng, lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Họ đứng cạnh nhau, nhìn về phía thành phố đang lên đèn, nơi những ước mơ và hy vọng đang chờ đợi. Cây cầu vượt bộ hành, vốn là một công trình vô tri, nay lại trở thành nhân chứng cho lời hẹn ước của hai trái tim đang cùng nhau vượt qua bão tố.
Đêm đã về khuya, những tiếng sinh hoạt của hàng xóm trong khu căn hộ tập thể cũ của Long đã thưa thớt dần. Tiếng rao hàng rong ngoài ngõ cũng đã vắng bóng, chỉ còn tiếng quạt trần quay đều đều trong căn phòng, tạo nên một âm thanh rì rào quen thuộc. Long ngồi trước bàn học, chồng sách vở cao ngất ngưởng, ánh đèn học vàng dịu hắt lên khuôn mặt góc cạnh của cậu. Mùi thức ăn từ bữa tối còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi giấy sách, mùi mực viết, tạo nên một không gian ấm cúng, quen thuộc đến lạ. Nhưng tâm trí Long không hề tập trung vào những con chữ hay những công thức phức tạp. Những lời nói của Linh, nỗi sợ hãi của cô, cùng với áp lực cậu vừa bộc bạch, cứ luẩn quẩn trong tâm trí cậu, như những con sóng không ngừng vỗ vào bờ.
Cậu nhớ lại đôi mắt rưng rưng của Linh, nhớ lại sự run rẩy trong giọng nói của cô khi cô chia sẻ nỗi hoang mang về tương lai. Cậu biết, cô bé của cậu đang thực sự sợ hãi. Và cậu, với tư cách là người yêu, là chỗ dựa của cô, phải làm gì để trấn an cô, để cùng cô vượt qua giai đoạn khó khăn này? Áp lực thi cử đã đủ lớn, nhưng áp lực về định hướng tương lai, về việc lựa chọn con đường phù hợp cho cả hai, còn lớn hơn gấp bội. Cậu muốn Linh được hạnh phúc, muốn cô được sống với ước mơ của mình. Nhưng ước mơ của cô là gì? Và liệu ước mơ của cậu có thể song hành cùng ước mơ của cô?
Long khẽ thở dài, tựa lưng vào ghế. Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm Hạ Long tĩnh mịch bao trùm thành phố. Những ánh đèn xa xa lấp lánh như những vì sao trên mặt đất, nhưng không thể xua tan đi những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong đầu cậu. Cậu muốn cả hai đứa đều có được điều tốt nhất, một tương lai rạng rỡ, một con đường mà họ có thể cùng nhau bước đi. Nhưng cuộc sống không phải lúc nào cũng trải đầy hoa hồng. Sẽ có những thử thách, những ngã rẽ, và cậu phải đủ mạnh mẽ để đối diện với tất cả.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng của mẹ cậu, Trần Thu Hà, vang lên ngoài hành lang. Cậu nghe thấy tiếng mẹ khẽ mở cửa phòng, rồi bước vào. Mẹ cậu, với gương mặt phúc hậu, dịu dàng, ánh mắt luôn chứa chan tình yêu thương, đến bên cạnh cậu. Bà nhẹ nhàng đặt tay lên vai cậu, cảm nhận sự căng thẳng từ cậu con trai.
"Con vẫn thức à, Long?" Giọng mẹ Hà trầm ấm, dịu dàng, như một làn gió mát lành xoa dịu tâm hồn đang rối bời của cậu. "Áp lực quá sao, con trai?"
Long khẽ gật đầu, quay sang nhìn mẹ. "Con đang nghĩ về tương lai mẹ ạ... và về Linh. Con muốn cả hai đứa đều có được điều tốt nhất. Con muốn tìm một con đường mà chúng con có thể cùng nhau đi tiếp, nhưng con đường đó không phải lúc nào cũng rõ ràng."
Mẹ Hà mỉm cười nhẹ. Bà ngồi xuống chiếc ghế cạnh bàn học của cậu, nhìn cậu với ánh mắt đầy thấu hiểu. "Con đường nào cũng có thử thách, con trai ạ. Cuộc sống là một hành trình dài, và những ngã rẽ, những lựa chọn là điều không thể tránh khỏi. Quan trọng là con tin vào lựa chọn của mình, và cùng người con yêu thương vượt qua. Tình yêu không phải là sự ràng buộc, mà là động lực để cả hai cùng tiến lên, cùng hoàn thiện bản thân."
Bà khẽ vuốt mái tóc của Long, ánh mắt bà xa xăm, như đang nhớ về những kỷ niệm của riêng mình. "Ngày xưa, mẹ và bố con cũng từng có những lúc như vậy. Những áp lực của cuộc sống, những lo toan cơm áo gạo tiền, những ước mơ dang dở. Nhưng chúng ta đã cùng nhau vượt qua, vì chúng ta tin vào nhau, tin vào tình yêu của mình. Con trai của mẹ đã trưởng thành rồi. Con sẽ tìm thấy câu trả lời của riêng mình."
Long nhìn mẹ, một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng cậu. Lời nói của mẹ như một luồng ánh sáng soi rọi vào tâm trí cậu, giúp cậu nhìn rõ hơn con đường phía trước. Đúng vậy, tình yêu không phải là sự ràng buộc, mà là động lực. Cậu không thể để nỗi sợ hãi về tương lai chia cắt cậu và Linh. Cậu phải là người dẫn đường, là chỗ dựa vững chắc cho cô, và cùng cô xây dựng một tương lai chung.
Mẹ Hà đứng dậy, khẽ vỗ vai cậu. "Nghỉ ngơi sớm đi con. Mai còn phải học nữa."
Long gật đầu, nhìn theo bóng mẹ khuất dần sau cánh cửa. Cậu quay lại bàn học, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Cậu cầm lấy cây bút chì khắc tên mà Linh đã tặng cậu nhân dịp sinh nhật năm ngoái, khẽ vuốt ve những đường nét tinh xảo trên thân bút. Đó là một vật phẩm nhỏ bé, nhưng lại mang một ý nghĩa lớn lao, là biểu tượng cho tình yêu và sự gắn kết giữa hai người. Cậu nhớ lại lời hứa của mình với Linh, lời hứa sẽ luôn ở bên cô, sẽ không bao giờ bỏ cô lại một mình.
Cậu sẽ không để những áp lực, những nỗi sợ hãi chia cắt hai người. Cậu và Linh sẽ bắt đầu tìm hiểu sâu hơn về các lựa chọn đại học, về những con đường mà họ có thể cùng nhau bước đi. Sẽ có những cuộc tranh luận, những thỏa hiệp, nhưng quan trọng nhất là họ sẽ cùng nhau đối mặt. Tình cảm của họ, dù đang được củng cố, vẫn sẽ phải đối mặt với những thử thách lớn hơn khi các kỳ thi thử và kỳ thi chính thức đến gần, đòi hỏi cả hai phải có những quyết định táo bạo. Nhưng Long tin, sự đồng lòng và sẻ chia gánh nặng này sẽ là nền tảng quan trọng cho họ để vượt qua những khó khăn sắp tới và củng cố tình yêu của họ. Cậu sẽ không còn là một Long thiếu kiên nhẫn, mà sẽ là một Long trưởng thành hơn, biết lắng nghe và thấu hiểu. Cậu sẽ là chỗ dựa vững chắc cho cô gái của mình, cùng cô viết tiếp câu chuyện rực rỡ của tuổi thanh xuân, dưới bầu trời Hạ Long đầy nắng và gió.