Rực rỡ thanh xuân
Chương 442

Lời Hẹn Ước Dưới Bầu Trời Hạ Long

3616 từ
Mục tiêu: Long và Linh cùng nhau đối mặt với nỗi lo lắng về tương lai xa cách, củng cố quyết tâm và tình yêu của họ.,Khám phá sâu sắc hơn nội tâm của Long và Linh khi họ tưởng tượng về cuộc sống đại học, những thử thách sắp tới và cách họ sẽ vượt qua.,Tạo ra một khoảnh khắc lãng mạn, ý nghĩa, nơi họ đưa ra một 'lời hẹn ước' cụ thể, tượng trưng cho sự bền vững của tình yêu.,Chuyển tiếp từ giai đoạn áp lực thi cử sang giai đoạn chờ đợi kết quả, với tâm lý vững vàng hơn nhưng vẫn còn những ẩn số.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh
Mood: Lãng mạn, trầm tư, hy vọng, đôi chút u hoài, quyết tâm.
Kết chương: [object Object]

Mùi cà phê và bánh ngọt quen thuộc của Quán Cafe Sắc Màu dường như đã bị cuốn trôi theo những làn sóng ý kiến đổ dồn vào Long và Linh. Hai trái tim non trẻ, tưởng chừng đã vững vàng hơn sau bao thử thách, giờ lại chênh vênh trước ngã ba đường mang tên “tương lai đại học”. Lời hẹn ước tuổi thanh xuân của họ, rực rỡ như nắng Hạ Long, đang đứng trước những ngọn sóng dữ dội hơn bao giờ hết, và dù họ tin tưởng, sâu thẳm trong lòng vẫn là một nỗi bất an khó tả.

Long siết chặt tay Linh, cố gắng truyền cho cô hơi ấm và sự kiên định, nhưng chính cậu cũng cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên đôi vai. Cậu biết, mình không chỉ phải đưa ra lựa chọn cho bản thân mà còn phải là chỗ dựa cho Linh, để cô không cảm thấy đơn độc. Những lời khuyên của bạn bè, dù chân thành hay thực tế, đều chỉ làm tăng thêm sự bối rối. Long ngước nhìn Linh, đôi mắt hổ phách sâu thẳm ánh lên một tia quyết tâm.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của một ngày mới rải vàng trên những con phố Hạ Long, Long đã đứng trước cửa nhà Linh. Cô nàng, với mái tóc dài đen óng ả vẫn còn vương chút ngái ngủ, đôi mắt to tròn long lanh nhìn cậu đầy ngạc nhiên.

“Long, sao cậu đến sớm vậy?” Linh khẽ hỏi, giọng cô vẫn còn hơi khàn sau một đêm không ngủ trọn vẹn. Cô bước ra ngoài, khép nhẹ cánh cửa, mùi hương hoa sữa từ góc vườn nhà ai đó thoang thoảng trong gió sớm.

Long, cao ráo với dáng người cân đối, bờ vai rộng, tiến lại gần, khẽ nắm lấy tay Linh. Bàn tay cậu ấm và vững chãi. “Tớ nghĩ chúng ta cần một khoảng lặng, Linh à. Một nơi mà chúng ta có thể thật sự lắng nghe nhau, không bị chi phối bởi bất kỳ ai khác.” Cậu nhìn cô, ánh mắt kiên định nhưng cũng ẩn chứa sự lo lắng. “Đi Hạ Long với tớ nhé? Tớ đã mua vé chuyến xe buýt cuối cùng rồi.”

Linh hơi sững lại. Hạ Long. Thành phố biển thơ mộng ấy, nơi cất giữ biết bao rung động đầu đời của họ, nơi chứng kiến tình yêu này nảy nở và lớn lên. Giờ đây, khi đứng trước một tương lai mịt mờ, Long lại muốn trở về nơi đó. Cô không biết liệu sự bình yên của biển cả có đủ sức xoa dịu những lo âu trong lòng cô hay không. Nhưng nhìn vào đôi mắt đầy tin tưởng của Long, cô gật đầu.

“Được thôi,” cô thì thầm, “chúng ta đi.”

***

Bến xe buýt liên tỉnh vào buổi chiều muộn là một thế giới hoàn toàn khác. Không còn sự yên bình của buổi sớm hay sự ồn ào náo nhiệt của quán cà phê. Ở đây, một dòng người hối hả, mỗi người mang theo một câu chuyện, một hành trình riêng. Tiếng loa phát thanh thông báo chuyến đi vang vọng, đôi khi bị át bởi tiếng động cơ xe buýt gầm rú, tiếng bánh xe vali kéo rồ rẹt trên nền xi măng. Không khí đặc quánh mùi dầu diesel, bụi đường, và thoang thoảng cả mùi đồ ăn nhanh từ những quầy hàng vỉa hè. Long và Linh đứng giữa dòng người, trông có vẻ lạc lõng. Linh, dù xinh đẹp nổi bật, với làn da trắng hồng và đôi mắt to tròn, nhưng nét ưu tư vẫn còn hiện rõ trên gương mặt. Long, với vẻ ngoài lạnh lùng thường thấy, lại mang một sự kiên nhẫn và ấm áp khác lạ khi ở bên cô.

“Chuyến 17h30 đi Hạ Long… Chuyến 17h30 đi Hạ Long…” Tiếng loa vang lên lần nữa, nhắc nhở họ về chuyến đi sắp tới.

Long siết nhẹ bàn tay Linh, kéo cô đi về phía cửa lên xe. “Đừng lo, chúng ta sẽ ổn thôi.” Giọng cậu trầm ấm, như một lời cam đoan không chỉ dành cho Linh mà còn cho chính bản thân cậu.

Linh khẽ gật đầu, cố gắng nén lại những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong đầu. Bố mẹ cô, ông Lê Quang Minh và bà Lê Thanh Hương, vẫn đang mong muốn cô chọn một ngành học ổn định ở thành phố gần nhà, thậm chí gợi ý một ngành du lịch, cho rằng nó sẽ phù hợp với tính cách năng động của cô và dễ kiếm việc làm ở Hạ Long. Còn bà ngoại Nguyễn Thị Bích, người đã từng nói những lời triết lý về việc tự quyết định con đường của mình, lại khiến cô cảm thấy áp lực hơn bởi cô không biết mình có đủ dũng khí để thực sự làm điều đó hay không. Ngành Sư phạm, ước mơ cháy bỏng bấy lâu, giờ đây lại bị đặt lên bàn cân với tương lai của hai người. Liệu cô có nên từ bỏ để ở gần Long? Hay cô sẽ hối hận nếu không theo đuổi điều mình thực sự muốn?

Long đưa vé cho nhân viên, rồi dẫn Linh đến hàng ghế cuối cùng của xe buýt. Chỗ ngồi bên cửa sổ, nơi họ có thể nhìn ngắm cảnh vật trôi qua. Chiếc xe bắt đầu lăn bánh, chậm rãi rời khỏi bến, hòa vào dòng xe cộ tấp nập của buổi chiều tan tầm.

Linh tựa đầu vào vai Long, hít một hơi thật sâu mùi hương quen thuộc từ áo cậu – mùi của nắng, của gió, và một chút hương trầm đặc trưng của cậu. Bờ vai rộng của Long là điểm tựa vững chắc nhất lúc này. Cô nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh, những lời nói cứ lởn vởn trong tâm trí.

“Long,” cô khẽ gọi, giọng thì thầm, như sợ làm vỡ tan bầu không khí tĩnh lặng hiếm hoi này. “Long, liệu chúng mình có ổn không, sau tất cả những chuyện này?” Câu hỏi của cô chứa đựng tất cả những nỗi bất an, sự lo lắng không tên mà cô đã cố gắng giấu kín.

Long không trả lời ngay. Cậu khẽ siết nhẹ tay Linh đang đặt trên đùi, dùng ngón cái nhẹ nhàng xoa xoa mu bàn tay cô. Hành động đó, dù nhỏ bé, lại mang một sức mạnh trấn an kỳ diệu. Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tòa nhà cao tầng dần nhường chỗ cho những cánh đồng xanh mướt và những rặng cây xa xa.

“Sẽ ổn thôi, Linh à,” Long cuối cùng cũng lên tiếng, giọng cậu trầm ấm, vang vọng trong tai cô. “Chỉ cần chúng mình tin tưởng nhau và vào những gì chúng mình muốn. Anh tin vào tình yêu của chúng ta, tin rằng nó đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi thứ.” Long nói, dùng “anh” thay cho “tớ”, như một cách khẳng định sự trưởng thành và trách nhiệm của cậu. “Và anh tin, em cũng sẽ tìm được con đường của mình.”

Linh mở mắt, ngước nhìn Long. Trong ánh mắt hổ phách của cậu, cô thấy một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Cô biết, Long cũng đang phải đối mặt với áp lực không kém. Bố cậu, ông Trần Văn Hùng, và mẹ cậu, bà Trần Thu Hà, đều muốn cậu theo ngành Kỹ thuật Điện tử ở Bách Khoa, một ngành học danh giá và hứa hẹn một tương lai xán lạn. Họ thậm chí đã sắp xếp các mối quan hệ để đảm bảo cậu có một suất vào đó. Long có vẻ ngoài lạnh lùng, ít biểu cảm, nhưng cô hiểu cậu là người rất có trách nhiệm và luôn đặt gia đình lên hàng đầu. Việc phải đối đầu với kỳ vọng của bố mẹ để theo đuổi tình yêu của họ chắc chắn không phải là điều dễ dàng.

Cả hai lại chìm vào im lặng. Chiếc xe buýt tiếp tục lướt đi trên đường cao tốc, cảnh vật bên ngoài cứ thế vụt qua. Hoàng hôn dần buông, nhuộm đỏ một vệt dài phía chân trời. Những suy nghĩ cứ thế trôi nổi trong tâm trí họ, như những đám mây lững lờ trên bầu trời bao la. Linh cảm thấy hơi lạnh từ cửa kính phả vào, nhưng bàn tay ấm áp của Long và bờ vai vững chãi của cậu khiến cô cảm thấy an toàn hơn một chút. Cô biết, dù con đường phía trước có gập ghềnh đến đâu, chỉ cần có Long bên cạnh, cô sẽ không đơn độc.

***

Khi chiếc xe buýt dừng bánh ở Hạ Long, màn đêm đã buông xuống. Không khí không còn cái ồn ào, ngột ngạt của bến xe thành phố, mà thay vào đó là mùi mặn đặc trưng của biển, hòa lẫn với làn gió mát lành. Tiếng sóng biển vỗ rì rào từ xa xa như một bản nhạc chào đón họ trở về. Long và Linh bước xuống xe, cảm nhận hơi lạnh se sắt của gió biển luồn qua từng lớp áo.

“Đi thôi,” Long khẽ nói, vẫn nắm chặt tay Linh. Cậu dẫn cô đi bộ dọc theo con đường ven biển, nơi những ánh đèn lung linh từ các con tàu du lịch và những nhà hàng ven bờ phản chiếu lấp lánh trên mặt nước. Dù đã quen thuộc với cảnh sắc Hạ Long, nhưng hôm nay, trong không khí trầm lắng này, mọi thứ dường như mang một vẻ đẹp khác, vừa lãng mạn vừa ưu tư.

Họ tìm một bãi biển vắng, nơi những ngọn sóng nhỏ vỗ nhẹ vào bờ cát mịn. Tiếng gió biển thổi lồng lộng, mang theo âm thanh xa xăm của tiếng hải âu. Ánh trăng chưa lên cao, chỉ có ánh đèn vàng dịu từ xa hắt xuống, tạo nên một khung cảnh huyền ảo. Linh cởi giày, để đôi chân trần chạm vào nền cát mát lạnh, cảm nhận từng hạt cát nhỏ len lỏi qua kẽ chân. Long cũng làm theo, và họ cứ thế bước đi, những dấu chân in hằn trên cát rồi lại bị sóng biển cuốn trôi.

“Em sợ lắm, Long à,” Linh đột ngột lên tiếng, giọng cô nghẹn ngào trong tiếng sóng biển. Cô đưa đôi mắt to tròn, long lanh nhìn vào khoảng không vô định. “Em sợ tương lai. Sợ rằng nếu chúng ta học xa nhau, mọi thứ sẽ thay đổi. Em sợ mình sẽ phải sống một mình ở một thành phố lạ, không có anh bên cạnh. Em tưởng tượng những đêm thức trắng ôn bài, một mình đối mặt với những bài toán khó, không có anh kiên nhẫn giảng giải. Hay những buổi tan học, không có anh chờ đợi ở cổng trường, không còn những buổi chiều đi dạo cùng nhau dưới bóng hoàng hôn Hạ Long…” Giọng cô run rẩy, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa vào làn gió biển se lạnh. “Em sợ mình sẽ lạc lõng giữa dòng người xa lạ, sợ mình sẽ không đủ mạnh mẽ. Và em sợ nhất… sợ anh sẽ thay đổi, sợ tình yêu này không đủ mạnh mẽ để vượt qua khoảng cách và thời gian.”

Linh quay lại, nhìn Long, đôi mắt cô ngấn nước. “Nếu chúng ta học xa nhau, Long có sợ không? Em sợ lắm…”

Long kiên nhẫn lắng nghe từng lời của Linh, từng nỗi sợ hãi sâu kín nhất của cô. Cậu cảm nhận được sự run rẩy trong giọng nói của cô, thấy rõ sự bối rối và yếu lòng của người con gái cậu yêu. Cậu biết, Linh không phải là người yếu đuối, cô luôn hoạt bát, mạnh mẽ, nhưng đứng trước ngã rẽ cuộc đời, đứng trước viễn cảnh phải xa cách, cô cũng chỉ là một cô gái nhỏ bé, cần được che chở.

Long bước đến gần, vòng tay ôm Linh từ phía sau, kéo cô vào lòng. Bờ vai rộng của cậu bao bọc lấy thân hình nhỏ nhắn của cô, như muốn che chắn cô khỏi mọi sóng gió cuộc đời. Mùi hương quen thuộc từ cậu lại một lần nữa trấn an cô. Gió biển thổi mạnh hơn, khiến mái tóc dài của Linh bay rối tung, nhưng vòng tay của Long vẫn vững vàng.

“Ngốc ạ,” Long khẽ thì thầm vào tai cô, giọng cậu trầm ấm và đầy kiên định. “Anh cũng sợ chứ. Anh sợ mình không đủ mạnh mẽ, không đủ tốt để trở thành chỗ dựa vững chắc cho em. Anh sợ mình không thể thực hiện được lời hứa sẽ luôn ở bên em. Anh sợ em sẽ phải một mình đối mặt với những khó khăn mà không có anh.”

Linh im lặng lắng nghe, cảm nhận từng nhịp đập của trái tim Long sau lưng cô.

Long tiếp tục, giọng cậu càng thêm quả quyết. “Nhưng nỗi sợ lớn nhất của anh không phải là khoảng cách, Linh à. Mà là việc chúng ta đánh mất niềm tin vào nhau. Khoảng cách không thể làm thay đổi tình cảm thật sự. Anh tin vào chúng ta, Linh à. Em cũng phải tin. Dù ở đâu, dù có bao nhiêu thử thách, trái tim anh vẫn luôn hướng về em. Tình yêu của chúng ta sẽ là sợi dây kết nối, là bến bờ vững chãi nhất. Anh sẽ luôn là Long của em, và em sẽ luôn là Linh của anh.”

Cậu khẽ xoay người Linh lại, để cô đối mặt với cậu. Trong ánh mắt Long, không còn sự lạnh lùng thường thấy, chỉ còn lại sự ấm áp, yêu thương và một niềm tin mãnh liệt. Cậu dùng ngón tay cái khẽ lau đi những giọt nước mắt còn vương trên má cô.

“Chúng ta đã cùng nhau vượt qua bao nhiêu chuyện rồi, Linh nhớ không? Từ những ngày đầu bỡ ngỡ ở trường, những lần anh giảng bài cho em, những trận bóng em cổ vũ, cho đến những hiểu lầm, những ghen tuông vu vơ. Tình yêu của chúng ta đã được vun đắp từ những điều nhỏ nhặt nhất, trải qua những thử thách đầu đời. Vậy thì hà cớ gì mà lại không thể vượt qua thử thách này?” Long nói, giọng cậu đầy thuyết phục. “Em là nguồn cảm hứng, là động lực của anh. Và anh tin, anh cũng là của em. Chúng ta sẽ cùng nhau tìm cách, cùng nhau vượt qua. Dù con đường phía trước có khó khăn đến đâu, dù có phải xa cách về địa lý, trái tim chúng ta vẫn sẽ luôn ở cạnh nhau.”

Linh nhìn Long, đôi mắt cô dần trở nên trong trẻo hơn, những giọt nước mắt đã ngừng rơi. Cô cảm nhận được sự chân thành trong từng lời nói của cậu, sự kiên định trong ánh mắt cậu. Hơi lạnh của gió biển vẫn còn, nhưng trong vòng tay Long, cô cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa khắp cơ thể. Cô khẽ gật đầu, một nụ cười yếu ớt nhưng đầy hy vọng dần nở trên môi.

Họ đứng đó một lúc lâu, chỉ có tiếng sóng biển vỗ về và hơi thở của hai người hòa quyện vào nhau. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng đã được xoa dịu phần nào bởi niềm tin và tình yêu mà họ dành cho nhau. Long và Linh cùng nhau nhặt những vỏ ốc nhỏ trên bãi biển, như thể đang thu gom lại những mảnh ký ức đẹp đẽ của họ, để cất giữ trong lòng.

***

Đêm dần buông sâu, ánh trăng bắt đầu ló dạng, phản chiếu lấp lánh trên mặt nước biển, tạo thành một dải bạc mềm mại. Sóng biển vỗ nhẹ nhàng hơn, như một lời ru êm đềm. Mùi biển đậm hơn, trong lành hơn, mang theo một sự tĩnh lặng đến lạ kỳ. Sau khi trút hết lòng mình, Long và Linh cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều, gánh nặng trong lòng dường như đã được biển cả bao la cuốn đi.

Long dẫn Linh đến một tảng đá phẳng, nhẵn nhụi nằm ngay sát mép nước. Cậu quỳ xuống, nhặt một viên đá cuội đen bóng, kích thước vừa phải trong lòng bàn tay. Sau đó, cậu tìm một hòn đá nhỏ hơn, có đầu nhọn.

“Linh này,” Long nói, ánh mắt cậu đầy vẻ nghiêm túc nhưng cũng ẩn chứa một sự dịu dàng đặc biệt. “Đây sẽ là lời hứa của anh.”

Cậu bắt đầu cẩn thận khắc lên bề mặt viên đá cuội những đường nét đơn giản nhưng đầy ý nghĩa. Tiếng cọ xát của đá vào đá nghe thật nhỏ, nhưng lại vang vọng trong không gian tĩnh mịch của đêm biển. Linh đứng cạnh Long, dõi theo từng động tác của cậu, trái tim cô đập rộn ràng.

Chỉ một lát sau, hai chữ cái “LL” – viết tắt của Long và Linh – hiện lên rõ nét, bên dưới là dòng số “02.09” – ngày mà họ chính thức trao nhau lời yêu.

Long nhẹ nhàng đặt viên đá đã khắc chữ vào lòng bàn tay Linh. Hơi lạnh từ viên đá lan tỏa, nhưng nó không thể sánh bằng sự ấm áp mà lời nói của Long mang lại. “Viên đá này sẽ là lời hứa của anh. Dù có chuyện gì xảy ra, dù có xa cách, tình yêu của chúng ta sẽ vững bền như nó, không bao giờ phai nhạt.” Ánh mắt hổ phách của cậu nhìn sâu vào đôi mắt long lanh của Linh, chứa đựng một lời cam kết tuyệt đối. “Nó sẽ nhắc nhở anh về em, về tình yêu của chúng ta, và về lời hứa anh đã dành cho em.”

Linh xúc động nhìn viên đá nhỏ trong lòng bàn tay. Cô cảm nhận được trọng lượng của nó, không chỉ là trọng lượng vật lý mà còn là trọng lượng của tình yêu và niềm tin. Bỗng, cô nhớ đến chiếc vòng tay may mắn mà cô luôn đeo trên cổ tay từ khi còn nhỏ, do bà ngoại tự tay tết cho. Chiếc vòng màu đỏ tươi, tượng trưng cho may mắn và sự gắn kết.

Cô khẽ gỡ chiếc vòng ra, cẩn thận tháo một phần sợi dây tết lại thành một chiếc nhẫn nhỏ, vừa vặn với ngón út của Long. Động tác của cô vừa khéo léo vừa đầy thành kính.

“Và chiếc nhẫn này…” Linh nói, giọng cô run nhẹ vì xúc động. Cô nắm lấy bàn tay Long, nhẹ nhàng đeo chiếc nhẫn nhỏ màu đỏ vào ngón út của cậu. “Là lời hứa của em. Em sẽ luôn giữ gìn tình yêu này, Long, và chờ đợi ngày chúng ta lại được ở bên nhau.” Cô ngước nhìn cậu, đôi mắt to tròn, long lanh ánh lên sự tin tưởng tuyệt đối. “Chiếc vòng tay này đã mang lại may mắn cho em, và giờ đây, nó sẽ mang may mắn cho cả hai chúng ta, để tình yêu của chúng ta luôn bền chặt và vượt qua mọi khó khăn.”

Họ nhìn sâu vào mắt nhau, không cần thêm bất kỳ lời nói nào nữa. Trong khoảnh khắc ấy, không gian như ngừng lại, chỉ có hai tâm hồn hòa quyện vào nhau, đối diện với biển cả bao la và một tương lai đầy hứa hẹn nhưng cũng không ít thử thách. Ánh trăng sáng vằng vặc soi sáng hai bóng hình đứng cạnh nhau, như chứng giám cho lời hẹn ước thiêng liêng ấy.

Long và Linh nắm chặt tay nhau. Bàn tay Long ấm áp, vững chãi, còn bàn tay Linh mềm mại, tinh tế. Hai bàn tay đan vào nhau, tạo thành một biểu tượng của sự gắn kết không thể tách rời. Họ biết, con đường phía trước sẽ không trải hoa hồng, sẽ có những lúc yếu lòng, những lúc hoài nghi, nhưng viên đá khắc chữ “LL” và chiếc nhẫn nhỏ từ vòng tay may mắn sẽ trở thành biểu tượng quan trọng, gợi nhắc về lời hẹn ước của họ trong những thời điểm khó khăn khi phải đối mặt với khoảng cách.

Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, giờ đây còn là nơi chứng kiến lời thề nguyền cho một tình yêu sẽ vượt qua mọi giới hạn. Họ đã cùng nhau tưởng tượng về tương lai xa cách và những thử thách mà tình yêu của họ sẽ phải đối mặt, và rồi, họ đã chọn cách đối diện với nó bằng niềm tin và sự cam kết. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây đã đủ mạnh mẽ để cùng nhau đương đầu với những ngọn sóng dữ dội của cuộc đời, tin tưởng rằng dù có phải xa cách, tình yêu của họ vẫn sẽ tiếp tục. Lời hẹn ước dưới bầu trời đêm Hạ Long sẽ là điểm tựa vững chắc, mở ra cánh cửa cho một hành trình mới, nơi họ sẽ trưởng thành và khám phá thế giới đại học, nhưng vẫn luôn giữ trọn vẹn lời hứa yêu thương.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ