Rực rỡ thanh xuân
Chương 48

Dự Án Chung, Nhịp Đập Chung

3305 từ
Mục tiêu: Khắc họa áp lực lớn từ dự án học tập quan trọng, buộc Long và Ngọc Linh phải hợp tác chặt chẽ hơn để hoàn thành nhiệm vụ.,Củng cố sự tin tưởng và hiểu nhau hơn giữa Long và Ngọc Linh thông qua quá trình làm việc nhóm dưới áp lực.,Giải quyết một phần căng thẳng ngầm từ Tùng bằng cách Long và Linh tập trung vào mục tiêu chung.,Tiếp tục phát triển mạch 'rising_action' bằng cách tăng cường áp lực học tập và tạo cơ hội cho những rung động tinh tế giữa Long và Linh.,Cho thấy sự đoàn kết và vai trò của nhóm bạn trong việc cùng nhau vượt qua thử thách học tập.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Nguyễn Lan Anh, Trần Quang Hải
Mood: Lãng mạn, trong trẻo, tập trung, đôi khi căng thẳng nhẹ vì áp lực học tập, ấm áp.
Kết chương: [object Object]

Buổi chiều tà cuối thu buông dần trên thành phố Hạ Long, nắng dịu nhẹ như tơ lụa vương vấn qua những tán cây bàng cổ thụ trong sân trường Ánh Dương. Tiếng trống tan học đã ngân vang từ lâu, nhưng tại góc yên tĩnh nhất của thư viện, nhóm của Long vẫn đang say sưa với dự án khoa học xã hội mà cô Lan Anh vừa giao. Bầu không khí trong thư viện lúc này đặc quánh mùi giấy cũ, mực in và thoảng nhẹ hương gỗ trầm mặc từ những kệ sách cao ngất. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn bàn tỏa ra, tạo nên một vầng hào quang ấm cúng xung quanh chiếc bàn lớn nơi họ đang ngồi.

Trên mặt bàn, một “chiến trường” thu nhỏ đã được thiết lập. Sách giáo khoa, tài liệu tham khảo chất thành chồng, những bản nháp chi chít chữ viết, sơ đồ và cả những cuốn sổ tay cá nhân được trải ra. Long, với dáng người cao ráo và bờ vai rộng, là người chủ trì cuộc họp. Ánh mắt cậu ấy sắc bén, chăm chú lướt qua từng trang tài liệu, khuôn mặt góc cạnh thường ngày ít biểu cảm giờ đây lộ rõ vẻ tập trung cao độ. Bên cạnh cậu ấy, Ngọc Linh xinh đẹp với mái tóc dài đen óng, đôi mắt to tròn long lanh, đang nghiêng đầu đọc một cuốn sách dày cộp, đôi lúc lại nhíu mày suy nghĩ. Cô ấy đặt bút lên vở, sẵn sàng ghi chép bất cứ ý tưởng nào chợt nảy ra.

Hùng, với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt híp khi cười, không còn vẻ tếu táo thường ngày mà thay vào đó là một sự nghiêm túc hiếm thấy. Cậu ấy thở dài thườn thượt, tay vuốt vuốt mái tóc đầu nấm, cằn nhằn: “Trời ơi, cái đề này khó nhằn quá đi mất! Làm sao mà gom hết được đống kiến thức này vào đây chứ? Nào là ô nhiễm biển, rồi rác thải nhựa, rồi cả du lịch bền vững… Đầu tớ muốn nổ tung mất rồi!” Giọng cậu ấy vẫn lanh lảnh nhưng pha chút oán than, khiến không khí căng thẳng giảm bớt đôi phần.

Lan, cô nàng năng động với mái tóc ngắn ngang vai và đôi mắt tinh nhanh, lập tức phản bác: “Đừng có than vãn nữa Hùng. Cái gì cũng có cách giải quyết hết. Mình nghĩ chúng ta nên tập trung vào một vấn đề cụ thể, ví dụ như tác động của rác thải nhựa đối với hệ sinh thái vịnh Hạ Long, rồi từ đó đưa ra các giải pháp khả thi.” Giọng cô ấy dứt khoát, mang tính thực tế cao như mọi khi.

Mai, nhỏ nhắn và mảnh mai, với chiếc kính cận trên sống mũi thanh tú, nhẹ nhàng lên tiếng: “Mình nghĩ chúng ta nên chia nhỏ từng phần, nhưng phần nào là trọng tâm đây? Việc thu thập số liệu cũng cần phải cẩn thận. Mình có đọc được một số nghiên cứu về mật độ vi hạt nhựa trong nước biển ở các khu vực du lịch trọng điểm của Hạ Long, có thể dùng làm dẫn chứng.” Giọng cô ấy nhỏ nhẹ, từ tốn nhưng lại chứa đựng lượng thông tin đáng kể.

Long lắng nghe tất cả các ý kiến, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, ánh mắt trầm tư. Cậu ấy biết, việc lựa chọn chủ đề và xây dựng sườn bài là bước quan trọng nhất. Một chủ đề độc đáo và có ý nghĩa không chỉ giúp nhóm dễ dàng khai thác mà còn tạo ấn tượng mạnh với giáo viên. Cậu ấy nhìn sang Linh, ánh mắt đầy tin tưởng, như muốn tìm kiếm một nguồn cảm hứng mới.

“Chúng ta cần một sườn bài thật rõ ràng,” Long chậm rãi nói, giọng trầm ấm. “Linh, cậu có ý tưởng gì không? Cậu là người nhạy cảm với các vấn đề xã hội, có lẽ cậu sẽ có góc nhìn khác biệt.”

Ngọc Linh giật mình ngẩng lên, đôi má ửng hồng khi nhận ra ánh mắt tin tưởng của Long đang hướng về mình. Cô nàng khẽ chỉnh lại tóc, đôi mắt to tròn lấp lánh suy nghĩ. “Ừm… mình thì nghĩ, thay vì chỉ tập trung vào những vấn đề tiêu cực, sao chúng ta không thử tìm hiểu về những sáng kiến cộng đồng đang được triển khai để bảo vệ môi trường Hạ Long nhỉ? Ví dụ như các chiến dịch dọn rác bãi biển, hay những mô hình du lịch xanh… Sau đó, mình có thể đề xuất một kế hoạch cụ thể để lan tỏa những sáng kiến đó đến cộng đồng học sinh.”

Ý tưởng của Linh như một luồng gió mới, thổi bùng lên sự hào hứng trong cả nhóm.

“Hay đấy Linh!” Hùng vỗ đùi đánh đét một cái, quên mất cả việc đang ở trong thư viện. “Đúng rồi, mình có thể phỏng vấn các bạn tình nguyện viên, hoặc các cô chú làm du lịch nữa!”

Lan cũng gật gù: “Em nghĩ nên tập trung vào phần ứng dụng thực tiễn, sẽ dễ gây ấn tượng hơn. Một kế hoạch hành động cụ thể, có thể áp dụng được ngay trong trường hoặc cộng đồng nhỏ của chúng ta.”

Mai mỉm cười qua cặp kính: “Đúng vậy, điều đó sẽ khiến dự án có tính khả thi và ý nghĩa hơn nhiều.”

Long nhìn Linh, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên khuôn mặt cậu ấy. Linh không chỉ xinh đẹp, hoạt bát mà còn rất thông minh, tinh tế. Những ý tưởng của cô ấy luôn mang một sự ấm áp, hướng đến cộng đồng. Cậu ấy khẽ ghi lại ý chính của Linh vào cuốn sổ tay “Ước mơ tuổi 17” của mình, nét chữ ngay ngắn, dứt khoát.

Khi cả nhóm đang hăng say thảo luận, một bất đồng nhỏ bắt đầu nảy sinh. Hùng, sau khi đã hết mệt mỏi, lại muốn đưa thêm yếu tố hài hước vào phần trình bày để thu hút khán giả, còn Lan thì lại muốn mọi thứ phải thật khoa học, nghiêm túc.

“Thôi nào, mình nghĩ phần mở đầu có thể làm một tiểu phẩm ngắn, kiểu như các bạn học sinh đi du lịch Hạ Long, rồi thấy rác thải bừa bãi, xong bắt đầu suy nghĩ về giải pháp ấy!” Hùng đề xuất, tay chân múa may quay cuồng, dáng người hơi tròn trịa của cậu ấy lúc này trông thật buồn cười.

“Không được!” Lan lập tức phản đối, giọng nói dứt khoát. “Dự án này là khoa học xã hội, cần sự nghiêm túc và chuyên nghiệp. Một tiểu phẩm sẽ làm giảm đi tính học thuật của nó. Mình nên tập trung vào số liệu, biểu đồ và các giải pháp cụ thể.”

“Nhưng mà nghiêm túc quá thì ai mà xem chứ! Cần có chút gì đó để gây ấn tượng chứ!” Hùng cãi lại, khuôn mặt bầu bĩnh của cậu ấy hơi đỏ lên.

“Ấn tượng phải đến từ nội dung và giải pháp, không phải từ mấy trò hài hước vô bổ!” Lan cũng không chịu nhượng bộ, đôi mắt tinh nhanh của cô ấy ánh lên sự kiên định.

Hai người bắt đầu tranh luận qua lại, giọng nói lớn hơn một chút so với quy định của thư viện. Ngọc Linh nhìn hai người bạn, đôi mắt to tròn lộ rõ vẻ lo lắng. Cô ấy biết cả Hùng và Lan đều có lý lẽ riêng, nhưng nếu cứ thế này thì dự án sẽ khó mà tiến triển được. Long, ngồi giữa hai người, trầm tư quan sát. Cậu ấy không vội vàng can thiệp, mà để cho các bạn bộc lộ hết ý kiến của mình, như một người đội trưởng đang đánh giá tình hình. Ánh mắt Long lướt qua Linh, như muốn trấn an cô nàng rằng mọi thứ vẫn trong tầm kiểm soát. Cậu ấy tin rằng, từ những va chạm nhỏ này, cả nhóm sẽ tìm ra được tiếng nói chung, bởi lẽ, Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long của họ không chỉ có những niềm vui mà còn có cả những thử thách cần phải vượt qua bằng sự đoàn kết.

***

Khi đồng hồ trên tường thư viện điểm chín giờ tối, hầu hết các học sinh đã rời đi. Tiếng lật trang sách nhẹ nhàng đã nhường chỗ cho sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối, chỉ còn tiếng bút sột soạt trên giấy và tiếng gõ bàn phím laptop của Long vang lên đều đặn. Hùng, Mai và Lan đã về từ lâu, sau khi thống nhất được sườn bài cơ bản và phân công nhiệm vụ thu thập thông tin. Tuy nhiên, phần phân tích dữ liệu và hệ thống hóa giải pháp vẫn là một tảng đá lớn.

Long và Linh là hai người cuối cùng còn lại. Ánh sáng vàng dịu từ đèn đọc sách càng làm không gian thêm ấm cúng, thoảng nhẹ mùi cà phê từ góc tự phục vụ khiến không khí bớt đi phần nào sự căng thẳng của buổi làm việc. Bên ngoài cửa sổ, trời đã trở gió, se lạnh dần, những đợt gió thu luồn qua khe cửa, tạo nên những tiếng vi vu khe khẽ.

Ngọc Linh chăm chú đọc một biểu đồ phức tạp về sự biến đổi khí hậu ảnh hưởng đến mực nước biển ở Hạ Long. Đôi mắt to tròn của cô nàng nhíu lại, hàng mi cong vút khẽ chớp. Phần kiến thức này thực sự quá chuyên sâu, và dù đã đọc đi đọc lại mấy lần, cô ấy vẫn cảm thấy mơ hồ. Cô khẽ chạm vào cuốn sổ tay “Ước mơ tuổi 17” của mình, lật tìm những ghi chú về môn Địa lý, nhưng dường như chúng không đủ để giải thích hết những thuật ngữ khó nhằn này.

“Chỗ này… mình vẫn chưa hiểu rõ lắm,” Linh khẽ càu nhàu, giọng nói trong trẻo của cô ấy gần như chìm vào khoảng không tĩnh lặng. “Cái công thức này áp dụng thế nào nhỉ? Và mối tương quan giữa nhiệt độ trung bình toàn cầu với sự tan băng ở Bắc Cực… nó ảnh hưởng trực tiếp đến Hạ Long ra sao?”

Long, người đang gõ lạch cạch trên laptop, ngay lập tức nhận ra sự khó khăn của Linh. Cậu ấy ngẩng đầu lên, ánh mắt hổ phách sâu thẳm lướt qua vẻ bối rối trên khuôn mặt cô nàng. Long biết Linh không giỏi các môn tự nhiên, nhưng cô ấy luôn cố gắng hết sức. Cậu ấy khẽ mỉm cười nhẹ, tắt màn hình laptop, sau đó nhẹ nhàng dịch ghế lại gần hơn một chút, đủ để hai người có thể cùng nhìn vào trang sách. Khoảng cách giữa họ bỗng chốc được rút ngắn lại, một sự gần gũi vô hình len lỏi vào không gian.

“Cậu nhìn này, nguyên lý của nó là…” Long bắt đầu, giọng cậu ấy trầm ấm, kiên nhẫn. Cậu ấy chỉ vào biểu đồ bằng đầu bút chì, giải thích từng khái niệm một cách chậm rãi, rõ ràng. “Đây là một chuỗi phản ứng. Nhiệt độ tăng lên làm tan băng, khối lượng nước biển tăng, dẫn đến mực nước biển dâng cao. Đối với Hạ Long, một thành phố biển có nhiều đảo đá vôi, sự dâng lên của mực nước biển có thể gây xói mòn, ngập lụt, và ảnh hưởng đến cả hệ sinh thái dưới nước…”

Linh lắng nghe chăm chú, cảm thấy tim mình đập nhanh hơn một chút khi Long ở gần. Mùi hương nam tính thoang thoảng từ cậu ấy, pha lẫn mùi giấy và mực, tạo nên một sự kết hợp lạ lùng nhưng đầy dễ chịu. Cô ấy nhìn vào ngón tay thon dài của Long đang chỉ trên trang sách, rồi lại ngước lên nhìn vào đôi mắt cậu ấy. Ánh mắt Long tập trung vào bài giảng, nhưng đôi lúc vẫn lướt qua Linh, như muốn kiểm tra xem cô nàng có hiểu không. Mỗi cái liếc nhìn ấy lại khiến Linh cảm thấy một dòng điện nhẹ chạy qua người.

Cậu ấy kiên nhẫn giải thích, thậm chí còn vẽ sơ đồ minh họa đơn giản vào một góc cuốn sổ nháp của mình, biến những khái niệm khô khan thành hình ảnh trực quan, dễ hiểu. Linh cảm thấy như đang được Long kéo ra khỏi một mê cung của những con số và thuật ngữ.

“À… ra là vậy!” Linh reo khẽ, như vừa tìm thấy ánh sáng cuối đường hầm. “Thế mà mình cứ nghĩ mãi không ra. Cậu giảng dễ hiểu hơn thầy cô nhiều!” Cô nàng cười tươi rói, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng mùa hạ, xua đi vẻ mệt mỏi ban nãy.

Long khẽ cười nhẹ, ánh mắt dịu dàng hơn thường lệ. “Chỉ là cậu tập trung hơn thôi.” Cậu ấy biết, Linh là một cô gái thông minh, chỉ cần có người kiên nhẫn dẫn dắt, cô ấy sẽ nhanh chóng nắm bắt vấn đề. Khoảnh khắc này, Long cảm nhận được sự ấm áp, tin tưởng tuyệt đối từ Linh. Cậu ấy thích cảm giác được ở cạnh cô ấy, được chia sẻ kiến thức và giúp đỡ cô ấy vượt qua khó khăn. Đối với Linh, Long không chỉ là một người bạn học giỏi, mà còn là một điểm tựa vững chắc, một người luôn sẵn lòng giúp đỡ cô mà không một lời than vãn. Sự ngưỡng mộ dành cho Long trong lòng cô nàng càng lớn hơn.

Họ tiếp tục làm việc, cùng nhau giải quyết từng phần khó nhằn của sườn bài. Tiếng bút sột soạt, tiếng gõ phím laptop lại vang lên đều đặn. Thời gian cứ thế trôi đi trong yên lặng, chỉ có sự trao đổi ánh mắt và những lời thì thầm nhỏ nhẹ. Từng trang tài liệu được hoàn thành, từng ý tưởng được sắp xếp ngăn nắp. Khi nhìn vào thành quả của mình, Long và Linh đều cảm thấy một sự nhẹ nhõm và hài lòng sâu sắc. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, mỗi khoảnh khắc Long và Linh ở bên nhau, cùng nhau vượt qua thử thách, lại khiến tình cảm giữa họ thêm sâu sắc và bền chặt hơn. Dự án này không chỉ là một bài tập học thuật, mà còn là một phép thử cho sự gắn kết của họ, một cơ hội để họ nhận ra tầm quan trọng của đối phương trong cuộc sống và học tập của mình.

***

Sáng hôm sau, Hạ Long đón chào một ngày mới với nắng nhẹ và gió mát lành. Từ hành lang tầng hai của trường Ánh Dương, có thể ngắm nhìn xa xa những dãy núi đá vôi hùng vĩ ẩn hiện trong làn sương mỏng, và thấp thoáng màu xanh biếc của biển cả. Tiếng chuông báo hiệu hết tiết một vừa vang lên, tiếng chân học sinh vội vã từ các lớp học đổ ra hành lang, tạo nên một bầu không khí sôi động, náo nhiệt. Mùi phấn bảng từ các lớp học hòa quyện với mùi gió biển từ sân trường thổi vào, mang theo hơi thở trong lành của thành phố biển.

Long và Linh đi bộ cạnh nhau trên hành lang, trên tay là bản nháp sườn bài đã hoàn chỉnh, vừa nộp cho giáo viên hướng dẫn. Cả hai đều cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều sau buổi làm việc nhóm hiệu quả tối qua. Khuôn mặt góc cạnh của Long giãn ra, không còn vẻ căng thẳng như hôm trước, thay vào đó là một sự bình yên hiếm thấy. Ngọc Linh, với nụ cười rạng rỡ như ánh nắng, đôi mắt to tròn lấp lánh niềm vui, quay sang nhìn Long.

“May mà có cậu, Long ạ,” Linh nói, giọng nói trong trẻo mang theo sự biết ơn chân thành. “Nếu không thì mình không biết phải làm sao với cái dự án này nữa. Mấy cái biểu đồ và công thức phức tạp đó làm mình đau đầu quá chừng.” Cô nàng khẽ lắc đầu, như vẫn còn ám ảnh bởi những con số.

Long khẽ mỉm cười, ánh mắt cậu ấy dịu dàng hơn thường lệ khi nhìn Linh. “Không sao đâu, Linh. Có gì mà không giải quyết được chứ. Cả nhóm đã rất cố gắng, và cậu cũng đã rất nỗ lực mà.” Cậu ấy biết, Linh luôn là người đặt nhiều tâm huyết vào mọi việc mình làm, và sự nỗ lực của cô nàng là điều Long luôn trân trọng.

“Dù sao thì… cảm ơn cậu rất nhiều,” Linh ngập ngừng một chút, cảm thấy một dòng cảm xúc ấm áp chạy qua. Sự quan tâm và kiên nhẫn của Long tối qua đã chạm đến trái tim cô nàng. Cô ấy cảm thấy không chỉ là sự biết ơn, mà còn là một thứ tình cảm khó gọi tên, một sự tin tưởng tuyệt đối vào người con trai đang bước đi cạnh mình. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, dường như đang thì thầm những giai điệu tình yêu trong gió biển.

“Chúng ta là bạn mà.” Long nói, giọng cậu ấy vẫn trầm ấm, nhưng ánh mắt lại chứa đựng nhiều hơn một lời "bạn bè". Cậu ấy thầm nghĩ về việc cậu thích cảm giác được ở cạnh Linh, được hỗ trợ cô ấy, được nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của cô ấy khi cô ấy hiểu ra vấn đề. Tình cảm của cậu dành cho Linh đã vượt xa khái niệm bạn bè thông thường từ lâu rồi. Mỗi khi ở gần Linh, Long đều cảm thấy một sự bình yên lạ lùng, một cảm giác muốn được che chở, bảo vệ cô nàng khỏi mọi khó khăn.

Long và Linh trao đổi ánh mắt, một sự gắn kết vô hình được củng cố sau những giờ làm việc căng thẳng. Không cần nói thành lời, cả hai đều cảm nhận được sự tin tưởng và hiểu nhau hơn. Long khẽ đưa tay ra, chạm nhẹ vào vai Linh, một cử chỉ thầm kín nhưng đầy ý nghĩa, như một lời động viên và trấn an, báo hiệu rằng cậu sẽ luôn ở bên cô ấy, cùng cô ấy vượt qua mọi thử thách. Cái chạm nhẹ nhàng nhưng đầy ấm áp ấy khiến Linh khẽ giật mình, một cảm giác an toàn lan tỏa khắp cơ thể.

Cả hai cùng hướng về phía lớp học, sẵn sàng cho những thử thách tiếp theo của dự án và của tình bạn đang chớm nở. Dự án khoa học xã hội này chỉ là bước khởi đầu. Long biết, sẽ còn nhiều khó khăn nữa ở phía trước, từ việc thu thập dữ liệu, phân tích, đến việc thuyết trình trước toàn trường. Nhưng cậu ấy tin tưởng vào Linh, tin tưởng vào nhóm bạn của mình. Họ sẽ cùng nhau vượt qua, cùng nhau trưởng thành, để tình yêu và tình bạn được thử thách và lớn lên cùng thời gian, kiên cường và rực rỡ như chính thành phố biển xinh đẹp này. Tuổi thanh xuân của họ đang ở giai đoạn đẹp nhất, nơi mỗi thử thách đều là cơ hội để họ khám phá bản thân và những rung động sâu kín nhất trong trái tim.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ