Rực rỡ thanh xuân
Chương 486

Nước Mắt Phượng Vĩ: Những Lời Chia Tay Đầu Tiên

3695 từ
Mục tiêu: Khắc họa chân thực những khoảnh khắc chia ly đầy xúc động giữa Long, Linh và nhóm bạn ngay sau lễ bế giảng và lời hẹn ước, làm nổi bật cảm xúc bittersweet của tuổi trẻ.,Làm rõ sự thật rằng mỗi người sắp bước trên con đường riêng, tạo ra xung đột nội tâm về sự chia xa và tương lai bất định.,Củng cố tình bạn bè và tình yêu của Long - Linh như một điểm tựa vững chắc giữa những thay đổi sắp tới.,Tiếp nối trực tiếp cao trào cảm xúc từ Chương 485 và dẫn dắt mạch truyện đến các sự kiện chia tay tiếp theo trong Arc.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Tuấn Anh, Nguyễn Thị Hương, Hoàng Minh Khôi, Cô Nguyễn Lan Anh
Mood: Emotional, nostalgic, bittersweet, hopeful
Kết chương: [object Object]

**CHƯƠNG 486: NƯỚC MẮT PHƯỢNG VĨ: NHỮNG LỜI CHIA TAY ĐẦU TIÊN**

Ánh nắng ban mai như rót mật lên từng phiến lá, nhảy nhót trên mặt sân gạch sạch sẽ của trường Trung học Phổ thông Ánh Dương, xua đi màn sương mỏng còn vương trên những bãi cỏ xanh mướt. Tiếng ve râm ran cuối mùa hè đã trở nên rộn ràng hơn, như bản giao hưởng chào đón một ngày mới, một chương mới của cuộc đời. Long và Linh, tay vẫn đan chặt, bước chậm rãi từ phía cổng trường trở lại khu vực sân hội trường, nơi họ biết nhóm bạn thân vẫn đang nán lại. Khoảnh khắc riêng tư dưới ánh bình minh vừa qua đã neo giữ tâm hồn cả hai trong một khoảng lặng ngọt ngào, như một viên ngọc quý được cất giấu sâu trong trái tim. Giờ đây, khi trở lại với thực tại, cảm giác hụt hẫng và nỗi buồn chia xa bắt đầu len lỏi, hòa lẫn với niềm hy vọng mãnh liệt về tương lai mà họ vừa cùng nhau hứa hẹn.

Từ xa, họ đã thấy bóng dáng quen thuộc của Hùng, Lan, Mai, Tuấn Anh, Hương và Khôi đang tụ tập dưới tán cây phượng già, nơi đã chứng kiến không biết bao nhiêu buổi học nhóm, những giờ giải lao và cả những lần trốn học. Dù mùa hoa phượng đã qua đi, nhưng những cánh hoa cuối cùng vẫn vương vãi trên mặt đất, như những đốm lửa nhỏ còn cháy âm ỉ của một thời tuổi trẻ rực rỡ. Nhóm bạn đang ngồi bệt trên bậc thềm đá, tiếng cười nói thỉnh thoảng lại vang lên, nhưng Long cảm nhận được một nỗi buồn man mác đang bao trùm lấy không gian. Cậu khẽ xiết tay Linh, như muốn truyền thêm hơi ấm và sự vững chãi cho cô nàng. Linh tựa đầu vào vai Long, đôi mắt to tròn long lanh nhìn về phía bạn bè, trong lòng tràn ngập cảm xúc lẫn lộn. Nụ cười hạnh phúc còn đọng lại trên môi cô nàng, nhưng khóe mắt lại vương vấn một nỗi niềm khó tả. Chiếc vòng tay may mắn trên cổ tay cô nàng lấp lánh dưới nắng, như một lời nhắc nhở dịu dàng về lời hẹn ước không bao giờ phai mờ.

Khi Long và Linh tiến đến gần, Hùng là người đầu tiên phát hiện ra họ. Cậu ta vội vã đứng dậy, khuôn mặt bầu bĩnh nở một nụ cười tinh quái, nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự thấu hiểu. "Ối giời ơi, hai ông bà này làm gì mà biến mất lâu thế, tưởng trốn về luôn rồi chứ!" Hùng cố gắng nói một cách hài hước, giọng lanh lảnh vang vọng trong không gian tĩnh mịch của buổi sáng muộn. Cậu ta tiến đến, vỗ vai Long một cái thật mạnh, như một lời chào hỏi quen thuộc, nhưng lực vỗ lại nhẹ hơn mọi khi, pha chút e dè và cảm thông.

Lan, với mái tóc ngắn ngang vai cá tính, nhìn chằm chằm vào Linh, đôi mắt tinh nhanh của cô nàng không giấu được sự lo lắng. "Mắt cậu sưng hết rồi kìa, Linh. Khóc nhiều lắm hả?" Lan hỏi, giọng nói rõ ràng nhưng lại pha chút dịu dàng, khác hẳn vẻ ngoài mạnh mẽ thường thấy. Cô nàng tiến đến, ôm nhẹ Linh, vỗ về bờ vai nhỏ nhắn của cô bạn. Hương, cô bé dễ thương với mái tóc dài, đang ngồi nép vào Mai, cũng ngẩng đầu lên nhìn Linh với ánh mắt lo lắng.

Linh khẽ cười, một nụ cười nhẹ pha lẫn chút ngượng ngùng, cô nàng tựa sát hơn vào Long, tìm kiếm sự an ủi từ hơi ấm của cậu. "Đâu có, chỉ là... xúc động thôi," cô nàng lí nhí trả lời, giọng nói trong trẻo khẽ rung lên. Cô nàng không muốn thừa nhận mình đã khóc nhiều đến thế, nhưng những giọt nước mắt hạnh phúc và lo âu đã không ngừng rơi trong khoảnh khắc riêng tư ấy. Long nhẹ nhàng xoa mái tóc dài của Linh, như một lời khẳng định thầm lặng.

Mai, cô bạn nhỏ nhắn đeo kính cận, vẫn giữ vẻ trầm tư thường thấy. Cô nàng nhìn cả nhóm, ánh mắt thông minh lướt qua từng gương mặt thân quen, cuối cùng dừng lại ở Linh và Long. "Thật sự là... hết rồi sao?" Mai hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng lại chứa đựng một nỗi buồn sâu sắc, như tiếng lòng của cả một thế hệ sắp phải chia xa. Câu hỏi của Mai như một gáo nước lạnh tạt vào không khí đang cố gắng vui vẻ, khiến cả nhóm chìm vào im lặng. Tiếng ve bỗng chốc trở nên chói tai hơn, như muốn nhấn chìm những cảm xúc đang trỗi dậy.

Khôi, chàng trai cao ráo, khỏe khoắn, nước da ngăm, thường ngày rất thẳng tính và lạc quan, giờ đây cũng chỉ biết thở dài. Cậu ta nhìn chằm chằm vào những bức tường gạch cũ kỹ của trường, nơi đã in hằn bao nhiêu dấu vết của tuổi học trò. Tuấn Anh, với vẻ ngoài thư sinh, đeo kính, khẽ đẩy gọng kính lên, ánh mắt lộ rõ vẻ lo lắng về tương lai. Hương thì đã bắt đầu rưng rưng nước mắt, cô nàng nép sát hơn vào Mai, cảm nhận được sự mất mát lớn lao đang đến gần.

Không khí bỗng trở nên nặng trĩu. Long nhìn từng gương mặt quen thuộc, những người đã cùng cậu trải qua ba năm thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long. Từ những buổi học thêm cùng nhau, những lần trốn tiết ra canteen ăn vụng, những trận bóng đá nảy lửa trên sân trường, đến những lần cùng nhau thức đêm ôn thi. Mọi kỷ niệm cứ thế ùa về, sống động như thước phim quay chậm. Cậu cảm thấy một nỗi buồn trào dâng, nhưng đồng thời cũng là niềm biết ơn sâu sắc. Họ không chỉ là bạn bè, mà còn là gia đình thứ hai, là một phần không thể thiếu trong hành trình trưởng thành của cậu.

Linh cũng cảm nhận được điều đó. Cô nàng nhìn quanh, nụ cười trên môi dần tắt. Cô nàng nhớ những lần Mai kiên nhẫn giảng bài cho mình, những lần Lan bảo vệ cô nàng khỏi những lời trêu chọc, những lần Hùng làm trò cười để cả nhóm bớt căng thẳng. Tình bạn của họ, trong trẻo như làn nước biển Hạ Long, đã vun đắp nên những giá trị không gì có thể đánh đổi được. Nỗi lo lắng về việc mỗi người sẽ đi một con đường, một thành phố, khiến trái tim cô nàng thắt lại. Liệu họ có còn giữ được sự gắn kết này không? Hay thời gian và khoảng cách sẽ dần xóa nhòa tất cả?

Long biết rằng đây chỉ là khởi đầu của những cuộc chia ly. Lễ bế giảng hôm nay mới chỉ là dấu chấm hết cho một chặng đường, nhưng những cuộc chia tay thật sự sẽ còn đến. Cậu đưa tay ôm nhẹ vai Linh, kéo cô nàng sát lại gần hơn, như muốn bảo vệ cô nàng khỏi những cảm xúc tiêu cực đang vây lấy. Cậu tin rằng, dù có chuyện gì xảy ra, lời hẹn ước của họ sẽ là sợi chỉ đỏ bền chặt, kết nối hai tâm hồn, là điểm tựa vững chắc để cả hai cùng vượt qua mọi thử thách của cuộc sống.

Long thở dài, rồi khẽ nói, giọng trầm ấm vang lên giữa không gian im ắng. "Hết một chặng đường, nhưng không phải là hết tất cả." Cậu nhìn Mai, rồi nhìn cả nhóm. "Chúng ta sẽ vẫn là bạn, mãi mãi." Lời nói của cậu như một lời cam kết, một lời hứa chắc nịch, xua tan đi phần nào sự u buồn đang bao trùm. Cậu biết rằng, những lời này không thể xoa dịu hoàn toàn nỗi buồn, nhưng ít nhất, nó cũng mang đến một tia hy vọng nhỏ bé. Cậu không muốn thấy bạn bè mình chìm trong nỗi thất vọng khi một cánh cửa vừa khép lại, bởi vì cậu tin rằng, có những cánh cửa khác đang chờ đón họ.

Nhóm bạn nhìn nhau, rồi gật đầu nhẹ. Dù sao thì, Long luôn là người trầm tĩnh và lý trí nhất trong nhóm, lời nói của cậu luôn có trọng lượng. Tiếng ve vẫn râm ran, nhưng giờ đây, nó không còn nghe chói tai nữa, mà như một khúc ca chia tay dịu dàng của tuổi học trò. Họ cùng nhau ngồi xuống bậc thềm, tựa vào nhau, tận hưởng những giây phút cuối cùng bên nhau trước khi mỗi người một ngả, bắt đầu hành trình riêng của mình.

***

Tiếng chuông cổng trường vang lên một lần cuối, báo hiệu giờ tan học đã thực sự kết thúc, dù hôm nay không còn giờ học nào nữa. Ánh nắng trưa đã trở nên gay gắt hơn một chút, nhưng những làn gió nhẹ vẫn thổi qua, mang theo mùi phấn bảng và giấy sách cũ từ các phòng học trống rỗng. Mùi hoa phượng cuối mùa thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi đất ẩm sau trận mưa đêm qua. Sân trường đã vắng bóng học sinh, chỉ còn lại lác đác vài nhóm bạn đang cố gắng níu kéo những khoảnh khắc cuối cùng.

Cô Nguyễn Lan Anh, giáo viên chủ nhiệm của lớp, xuất hiện từ phía hành lang, trên tay cầm một tập hồ sơ và một túi quà nhỏ. Cô điềm đạm tiến đến chỗ nhóm Long và Linh, nở một nụ cười hiền hậu. Mái tóc cô được búi gọn gàng, ánh mắt cô chất chứa sự tự hào và cả nỗi bùi ngùi khó tả. "Cô biết là các em vẫn còn ở đây mà," cô nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng ấm áp, như một dòng suối mát xoa dịu tâm hồn. Cô Lan Anh ngồi xuống bên cạnh nhóm, đặt tập hồ sơ xuống đất, ánh mắt cô lướt qua từng gương mặt thân quen, từng ánh mắt đang nhìn cô với sự kính trọng và yêu mến.

"Các em là khóa học đặc biệt của cô," cô bắt đầu, giọng cô hơi trầm xuống, "Mỗi đứa một tính, một cá tính riêng, nhưng đều để lại dấu ấn rất riêng trong lòng cô." Cô dừng lại một chút, như đang tìm kiếm những từ ngữ phù hợp nhất để diễn tả cảm xúc của mình. "Cô đã chứng kiến các em trưởng thành từng ngày, từ những cô cậu học trò còn rụt rè, bỡ ngỡ, đến những chàng trai cô gái đầy hoài bão và ước mơ như bây giờ."

Hùng, với bản tính thích khuấy động không khí, dù đang buồn, vẫn cố gắng pha trò. "Cô nhớ hồi Long bị Linh phạt chép phạt không? Cả lớp cười bò!" Cậu ta kể lại một kỷ niệm cũ, khi Long, vì một lần vô tình làm đổ nước vào bài kiểm tra của Linh, đã phải chép phạt một bài văn dài để “chuộc lỗi”, dưới sự “giám sát” nghiêm khắc của Linh. Long chỉ khẽ cười, ánh mắt cậu hướng về Linh với sự dịu dàng. Linh thì đỏ mặt, khẽ đánh nhẹ vào tay Hùng, nhưng rồi cũng không nhịn được cười. Ký ức về những trò nghịch ngợm, những tiếng cười giòn tan chợt ùa về, xua tan đi phần nào nỗi buồn chia ly.

Cả nhóm cùng nhau lật xem những bức ảnh cũ trong điện thoại, những dòng lưu bút còn dang dở. Tiếng cười khúc khích xen lẫn những tiếng thở dài, những giọt nước mắt lăn dài trên má của Hương và cả Mai. Lan, dù cố tỏ ra mạnh mẽ, cũng không giấu được ánh mắt đỏ hoe. Những hình ảnh về những buổi dã ngoại, những lần học nhóm, những cuộc thi thể thao, những buổi liên hoan lớp... tất cả đều hiện lên sống động, như vừa mới xảy ra ngày hôm qua.

Linh không kìm được xúc động, cô nàng đứng dậy, sà vào lòng cô Lan Anh, ôm chặt lấy cô. "Cô ơi, chúng con sẽ nhớ cô nhiều lắm!" Cô nàng thốt lên, giọng nói nghẹn ngào. Cảm giác được ôm ấp bởi vòng tay ấm áp của cô giáo chủ nhiệm, người đã dẫn dắt họ suốt ba năm qua, khiến Linh cảm thấy như một đứa trẻ, yếu lòng trước ngưỡng cửa chia xa. Cô Lan Anh vỗ nhẹ lưng Linh, ánh mắt cô cũng rưng rưng.

Mai, nhìn những bức ảnh cũ, khẽ hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ mang theo nỗi lo lắng về tương lai: "Tụi mình... mỗi người một trường hả?" Câu hỏi ấy như một lời nhắc nhở phũ phàng về thực tại. Mỗi người trong nhóm đều có những lựa chọn và dự định riêng. Long đã quyết định thi vào Đại học Bách Khoa Hà Nội, Linh thì chọn Đại học Kinh tế Quốc dân, cũng ở Hà Nội. Hùng muốn theo học ngành du lịch tại một trường ở Đà Nẵng, còn Mai thì dự định thi vào trường Sư phạm. Lan thì có ý định học ngành thiết kế đồ họa tại TP. Hồ Chí Minh. Tuấn Anh và Khôi cũng có những lựa chọn riêng, có thể sẽ không cùng thành phố. Khoảng cách địa lý, những môi trường mới lạ, liệu có làm phai nhạt tình bạn của họ?

Long nhìn Linh, rồi nhìn bạn bè mình, ánh mắt cậu kiên định. Cậu biết rằng, những con đường phía trước có thể khác biệt, nhưng tình cảm mà họ dành cho nhau sẽ không bao giờ thay đổi. "Dù ở đâu, chúng ta vẫn là bạn. Luôn là vậy," cậu khẳng định một lần nữa, giọng nói trầm ấm, đầy sức nặng. Cậu tin vào điều đó. Cậu tin rằng tình bạn của họ đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi thử thách của thời gian và không gian. Cậu nhẹ nhàng đưa tay lau đi giọt nước mắt đang lăn dài trên má Linh, ánh mắt cậu tràn đầy yêu thương và sự trấn an.

Cô Lan Anh nhìn Long với ánh mắt tự hào. Cô biết Long luôn là một chỗ dựa vững chắc cho bạn bè và cho cả Linh. Cô cũng tin tưởng vào thế hệ học trò này. "Đúng vậy," cô nói, "Tình bạn là một điều quý giá, các em hãy biết trân trọng nó. Và hãy nhớ rằng, dù có đi đâu, làm gì, hãy luôn là chính mình, hãy sống thật rực rỡ, như tuổi thanh xuân này của các em." Lời dặn dò của cô như một lời chúc phúc, một nguồn động lực cho tất cả.

Nhóm bạn cùng nhau chia sẻ về dự định trường đại học, về những ước mơ và hoài bão. Có tiếng cười, có tiếng thở dài, có những cái ôm siết chặt. Họ không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng trong khoảnh khắc này, họ chỉ muốn níu giữ lấy tình bạn, giữ lấy những kỷ niệm đẹp đẽ của tuổi học trò. Tiếng ve vẫn râm ran, ánh nắng trưa đã dịu dần, nhưng không khí trong nhóm vẫn ấm áp, tràn đầy tình cảm. Mùi phấn bảng, giấy sách cũ, mùi hoa phượng thoang thoảng, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh chia ly đầy cảm xúc, một bức tranh mà họ sẽ mãi mãi khắc ghi trong ký ức.

***

Hoàng hôn bắt đầu buông xuống trên thành phố biển Hạ Long. Những tia nắng cuối cùng nhuộm đỏ rực cả một góc trời, in bóng những ngọn núi đá vôi kỳ vĩ lên mặt biển phẳng lặng. Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương, dưới ánh chiều tà, mang một vẻ đẹp trầm mặc, hoài niệm. Tiếng chuông cổng trường vang lên một lần nữa, một tiếng chuông dài, như một lời tạm biệt cuối cùng của mái trường với những người học trò sắp ra đi. Tiếng xe cộ bên ngoài cổng trường đã thưa thớt dần, chỉ còn lại mùi khói bụi đặc trưng của đường phố len lỏi vào, hòa lẫn với mùi hoa phượng còn vương vấn trong không khí.

Từng người trong nhóm bạn bắt đầu chia tay nhau. Lan là người đầu tiên phải về, vì gia đình cô nàng ở khá xa. Cô nàng ôm chặt từng người, nước mắt lăn dài. "Tớ đi đây, nhớ giữ liên lạc nha mấy đứa!" Lan nói, giọng cô nàng nghẹn ngào. Cô nàng vẫy tay chào cả nhóm, rồi nhanh chóng bước đi, như muốn chạy trốn khỏi nỗi buồn đang bao trùm. Bóng dáng nhỏ nhắn của cô nàng dần khuất sau hàng cây.

Tiếp theo là Tuấn Anh và Hương. Hương vẫn còn sụt sịt, cô nàng ôm chặt Linh, như muốn níu kéo khoảnh khắc này mãi mãi. "Linh ơi, tớ sẽ nhớ cậu lắm," cô nàng lí nhí. Tuấn Anh thì vỗ vai Long, ánh mắt có chút lo lắng nhưng cũng đầy kiên định. "Có gì cứ hỏi tớ, tớ sẽ giúp hết sức," cậu ta nói, lời hứa hẹn quen thuộc của một người bạn đáng tin cậy.

Hùng, dù cố gắng tỏ ra mạnh mẽ và hài hước, nhưng khi đến lượt mình, cậu ta cũng không kìm được xúc động. Cậu ta ôm Long thật chặt, vỗ mạnh vào lưng cậu bạn, như một lời tạm biệt của những người anh em. "Thằng Long, nhớ giữ Linh cẩn thận, không là tao qua giành đó!" Hùng nói đùa, nhưng trong giọng nói lại ẩn chứa sự chân thành và chút gì đó nghèn nghẹn. Long chỉ khẽ cười, vỗ lại lưng Hùng. Cậu biết đó là cách Hùng thể hiện tình cảm của mình. Hùng quay sang ôm Linh, rồi vẫy tay chào Mai và Khôi, ánh mắt cậu ta thoáng buồn nhưng vẫn cố nở một nụ cười. "Hẹn gặp lại nha!" cậu ta hét lớn trước khi quay lưng bước đi, bóng dáng hơi tròn trịa của cậu ta dần nhỏ lại trên con đường.

Mai, cô bạn trầm tư, nhìn những người bạn lần lượt ra về, ánh mắt cô nàng chất chứa nhiều suy nghĩ. Cô nàng ôm Linh và Long, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy tình cảm. "Mọi người nhớ giữ gìn sức khỏe, rồi gặp lại! Dù ở đâu, hãy luôn nhớ về nhau nhé." Lời dặn dò của Mai như một lời nhắc nhở về giá trị của tình bạn, một lời hứa cho tương lai.

Cuối cùng, chỉ còn lại Long, Linh và cô Lan Anh đứng ở cổng trường. Ánh nắng hoàng hôn đã chuyển sang màu tím hồng, phủ lên sân trường một vẻ đẹp lãng mạn nhưng cũng đầy u hoài. Cô Lan Anh nhìn hai học trò của mình, ánh mắt cô dịu dàng. "Các em về cẩn thận nhé. Cánh cửa đại học đang chờ đón các em. Hãy sống thật tốt, và đừng quên mái trường này, đừng quên những kỷ niệm đã có ở đây." Cô Lan Anh nói, giọng cô tràn đầy tình cảm.

Long và Linh cùng cúi đầu chào cô giáo, lòng tràn ngập sự biết ơn. "Chúng con sẽ không quên đâu ạ," Linh nói, giọng cô nàng vẫn còn nghèn nghèo. "Con cảm ơn cô rất nhiều ạ." Long bổ sung, ánh mắt cậu kiên định, hứa hẹn sẽ không phụ lòng tin của cô.

Sau khi cô Lan Anh cũng rời đi, cổng trường được đóng lại, chỉ còn lại một khoảng trống vắng lặng. Long và Linh nắm chặt tay nhau, đứng trước cánh cổng sắt to lớn, đã chứng kiến bao nhiêu thế hệ học sinh trưởng thành. Ánh đèn đường bắt đầu bật sáng, chiếu rọi lên hai bóng người đang đứng đó. Cảm giác trống trải khi mái trường thân yêu dần vắng bóng, khi những người bạn thân thiết đã rời đi, khiến lòng họ chùng xuống. Nhưng trong cái trống trải ấy, vẫn có một niềm hy vọng, một sự kiên định vào lời hẹn ước thanh xuân mà họ đã trao.

Linh tựa đầu vào vai Long, đôi mắt cô nàng nhìn về phía cổng trường. "Em sẽ nhớ mọi người lắm. Và... anh nữa," cô nàng lí nhí, giọng nói nhỏ đến mức Long phải cúi xuống mới nghe rõ. Long xiết chặt tay cô nàng, trái tim cậu cảm nhận được nỗi buồn của Linh. Cậu biết rằng, những ngày sắp tới sẽ là những thử thách lớn, không chỉ cho tình yêu của họ mà còn cho cả những tình bạn đã gắn bó keo sơn.

Long khẽ hôn lên trán Linh, ánh mắt cậu tràn đầy yêu thương và niềm tin. "Anh cũng sẽ nhớ em, nhớ mọi người. Nhưng chúng ta sẽ gặp lại mà, đúng không?" Cậu nói, giọng trầm ấm, như một lời trấn an. Cậu tin rằng, Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ, sẽ mãi là chứng nhân cho tình yêu này, và là nơi họ sẽ luôn tìm về. Cậu không biết chính xác điều gì đang chờ đợi họ phía trước, nhưng cậu biết rằng, với tình yêu làm kim chỉ nam, họ sẽ tìm thấy con đường của riêng mình, và cùng nhau viết tiếp câu chuyện rực rỡ của tuổi thanh xuân, dù có phải tạm thời xa cách. Cánh cổng trường Ánh Dương, giờ đây đã đóng lại, như một dấu chấm hết cho một giai đoạn, nhưng cũng là khởi đầu cho một hành trình mới, một hành trình mà Long và Linh sẽ cùng nhau bước tiếp, với lời hẹn ước thanh xuân mãi mãi không đổi thay.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ