Tiếng “ting” nhỏ vang lên trong quán cà phê ấm cúng, hòa cùng tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, như một lời hẹn ước thầm lặng. Long nhìn Linh, ánh mắt cậu tràn đầy yêu thương và kiên định, như thể muốn nói rằng dù thế giới có thay đổi thế nào, tình yêu của họ sẽ vẫn là một hằng số. Cậu biết rằng, chặng đường phía trước sẽ không dễ dàng. Tình yêu xa, tình bạn bị phân tán, những môi trường mới lạ và những con người mới sẽ là những thử thách mà họ phải đối mặt. Nhưng cậu tin, với lời hẹn ước đã trao, và với tình yêu làm kim chỉ nam, họ sẽ vượt qua tất cả. Tuổi thanh xuân của họ, dù có những ngã rẽ khác nhau, vẫn sẽ rực rỡ như nắng Hạ Long. Và một ngày không xa, họ sẽ lại hội ngộ, để kể cho nhau nghe những câu chuyện mới, những trải nghiệm mới trên hành trình trưởng thành của mình. Buổi tiệc chia tay thật sự, có lẽ, sẽ còn nhiều nước mắt hơn thế. Nhưng trước khi cái ngày đó đến, họ còn có những khoảnh khắc cuối cùng để khắc ghi vào trái tim, để mãi mãi là hành trang quý giá nhất trên con đường sắp tới.
***
Chiếc đồng hồ treo tường hình bánh xe gỗ cũ kĩ trong quán Cafe Sắc Màu khẽ điểm năm giờ chiều. Ánh nắng đã dịu bớt, vàng óng như mật rót qua khung cửa sổ lớn, phủ lên những chiếc bàn gỗ sẫm màu và từng chậu cây xanh treo tường. Không gian quán, vốn dĩ đã ấm cúng, giờ đây càng thêm phần lãng mạn dưới thứ ánh sáng ma mị của buổi chiều tà. Mùi cà phê đậm đà, quyện với hương thơm ngọt ngào của bánh sừng bò mới ra lò, khiến tâm hồn ai cũng thấy nhẹ nhõm lạ thường. Tiếng nhạc acoustic du dương, giai điệu bài hát về tuổi học trò vang lên nhè nhẹ, như một lời thì thầm của quá khứ.
Nhóm bạn ngồi quây quần bên một chiếc bàn lớn đặt ở góc quán, nơi có thể nhìn ra con hẻm nhỏ rợp bóng cây. Ban đầu, ai nấy đều có vẻ trầm lắng hơn mọi khi. Sự hân hoan vỡ òa khi biết tin đỗ đại học đã qua đi, nhường chỗ cho một nỗi niềm man mác, khó tả. Nó không phải là nỗi buồn đau khổ, mà là một cảm giác bittersweet, ngọt ngào và cay đắng đan xen. Họ đã cùng nhau chạm tới ước mơ, nhưng cái giá phải trả lại là sự chia xa.
Hùng, với bản tính sôi nổi, dường như cảm nhận được bầu không khí đang chùng xuống. Cậu ta hắng giọng, cố nặn ra một nụ cười thật tươi, phá vỡ sự im lặng. "Này, mấy đứa có nhớ hồi đó Long bị phạt đứng ngoài lớp vì quên làm bài tập Toán không? Cô Lan Anh còn tưởng Long bị ốm đấy!" Cậu ta kể, rồi tự mình bật cười ha hả, tiếng cười vang vọng khắp một góc quán, thu hút vài ánh mắt tò mò.
Long, người thường ngày trầm tính, cũng không khỏi bật cười trước câu chuyện của Hùng. Cậu lắc đầu, khẽ nhéo tai Linh đang ngồi cạnh mình. Linh tủm tỉm cười, nhớ lại khoảnh khắc đó. "Thật ra lúc đó mình lo lắm, cứ sợ Long bị cô mắng. Ai ngờ Long lại đứng chống tay lên bàn, nhìn ra cửa sổ như đang suy tư gì đó. Đến cô Lan Anh cũng phải phì cười." Giọng Linh trong trẻo, mang theo chút hồi ức ngọt ngào. Cô nàng đưa tay vuốt nhẹ cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" đang nằm trên bàn, nơi họ đã cùng nhau ghi chép bao điều ngây thơ, khờ dại.
Mai, cô bạn trầm tư với đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính cận, cũng mỉm cười nhẹ. Cô nàng nhấp một ngụm trà đào cam sả, rồi khẽ nói, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy cảm xúc. "Tớ nhớ nhất là lần cả nhóm trốn học phụ đạo đi ăn kem ở Tiệm bánh ngọt Hương Vị Tuổi Thơ. Hùng còn suýt làm đổ cả cây kem lên đầu cô giáo khi cô bất ngờ đi ngang qua." Ký ức ùa về, khiến Mai không kìm được nụ cười. Mọi người lại được phen cười rộ lên, tưởng tượng ra cảnh Hùng lúng túng với cây kem chảy.
"Ấy, đấy là do cô giáo xuất hiện đột ngột thôi chứ! Ai bảo cô không báo trước!" Hùng phân bua, rồi lại làm mặt tỉnh bơ khiến cả nhóm càng cười to hơn. Cậu ta đúng là "cây hài" của nhóm, luôn biết cách khuấy động không khí, dù trong lòng cậu ta cũng chất chứa bao nỗi niềm. Long có thể thấy, đằng sau những câu nói đùa và nụ cười vô tư ấy, Hùng đang cố gắng xua đi cảm giác trống rỗng sắp đến. Cậu bạn sẽ là người duy nhất trong nhóm ở lại Hạ Long, điều đó chắc chắn sẽ khiến Hùng cảm thấy cô đơn hơn ai hết.
Long khẽ nắm lấy tay Linh đang đặt trên cuốn sổ, siết nhẹ. Hơi ấm từ bàn tay cô truyền sang cậu, một sự an ủi dịu dàng. Cậu nhìn Linh, ánh mắt tràn đầy sự thấu hiểu. "Mỗi khoảnh khắc đều thật đáng nhớ," cậu nói, giọng trầm ấm. "Từ những lần trốn học đi chơi, những buổi học nhóm căng thẳng đến tận khuya ở đây, hay những lần cả lũ cùng nhau chạy mưa về nhà." Mỗi lời Long nói ra đều gợi lại một kỷ niệm, một mảnh ghép của bức tranh thanh xuân rực rỡ mà họ đã cùng nhau tô vẽ.
Lan, cô nàng năng động với mái tóc ngắn ngang vai, cũng không thể thoát khỏi vòng xoáy của hoài niệm. Cô nàng gác cằm lên tay, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những chiếc lá me bay lả tả trong gió chiều. "Tớ nhớ cả những lần chúng ta cùng nhau đạp xe dọc bờ biển Bãi Cháy, ngắm hoàng hôn. Đẹp lắm..." Giọng Lan bỗng nhiên chùng xuống. Cô nàng, người luôn tràn đầy năng lượng và quyết đoán, giờ đây cũng không kìm được sự xao xuyến.
Hùng nhanh chóng chen vào, cố gắng đẩy lùi không khí trầm lắng. "Thôi thôi, đừng có sướt mướt thế chứ! Sài Gòn của Lan có thiếu gì hoàng hôn đẹp đâu! Hạ Long của tớ cũng có hoàng hôn, mà lại còn có hải sản tươi ngon nữa chứ!" Cậu ta nói, nhưng ánh mắt lại liếc nhìn Long và Linh, như muốn tìm kiếm sự đồng tình.
Long mỉm cười, ánh mắt cậu vẫn không rời Linh. Cô nàng tựa nhẹ đầu vào vai cậu, khẽ nhắm mắt, như đang cố gắng cảm nhận và lưu giữ từng khoảnh khắc này. Hương cà phê thoang thoảng, tiếng nhạc du dương, những câu chuyện cười đùa và cả những nỗi niềm sâu kín. Tất cả hòa quyện lại, tạo nên một bản giao hưởng của tuổi trẻ, một bản giao hưởng sắp sửa đi đến hồi kết.
Linh mở mắt, nhìn cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17". Cô nàng khẽ lật dở từng trang. Những nét chữ nắn nót, những hình vẽ nguệch ngoạc, những ước mơ ngây thơ ngày ấy hiện ra rõ mồn một. "Long còn nhớ cái ước mơ này không?" Linh chỉ vào một dòng chữ nhỏ, "Long sẽ đỗ Bách Khoa, Linh sẽ đỗ Sư phạm Hà Nội, và chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng một thư viện nhỏ ở Hạ Long sau này." Cô nàng đọc, giọng đầy xúc động. "Thật không ngờ, hai ước mơ đầu tiên đã thành hiện thực rồi. Còn cái thứ ba thì... không biết bao giờ mới làm được nhỉ?"
Long siết chặt tay Linh hơn. "Chắc chắn sẽ làm được. Thậm chí còn hơn thế nữa." Cậu nói, ánh mắt kiên định. "Chỉ cần chúng ta luôn ở bên nhau."
Mai khẽ đẩy gọng kính. "Tớ thì ước được làm bác sĩ, chữa bệnh cho mọi người. Giờ thì cũng sắp thành hiện thực rồi." Cô nàng lại nhìn về phía Long và Linh. "Nhưng tớ cũng ước là chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau."
Lan gật đầu đồng tình. "Đúng vậy. Dù ở đâu, chúng ta vẫn là một nhóm. Sài Gòn hay Hà Nội, hay Hạ Long, tất cả đều là nhà. Chúng ta sẽ giữ liên lạc, gọi video call mỗi ngày, và cứ vài tháng lại tụ tập một lần. Nhất định đấy!" Giọng Lan dứt khoát, như muốn khẳng định điều đó sẽ thành hiện thực, xua tan mọi nỗi lo lắng về khoảng cách.
Hùng ngả người ra sau ghế, nhìn trần nhà, ánh mắt xa xăm. "Mà này, dù sao thì cũng là những ngày cuối cùng của tuổi học trò rồi. Chúng ta phải tận hưởng từng giây, từng phút. Sau này mà có đứa nào quên tớ, tớ sẽ ám ảnh nó trong giấc mơ mỗi đêm!" Cậu ta lại cố làm trò, nhưng Long và Linh đều hiểu, đó là cách Hùng che giấu cảm xúc thật của mình.
Trong ánh đèn vàng dịu của quán cà phê, những nụ cười vẫn nở trên môi, nhưng trong sâu thẳm ánh mắt, ai nấy đều mang theo một chút ưu tư. Họ đang cố gắng khắc ghi từng khoảnh khắc cuối cùng này vào trái tim, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, để khi chia xa, ký ức sẽ mãi vẹn nguyên, rực rỡ như nắng Hạ Long. Chiếc vòng tay may mắn mà Linh đã tặng Long, và Long tặng Linh, như một lời nhắc nhở thầm lặng về tình cảm và lời hẹn ước không bao giờ phai.
***
Rời khỏi quán Cafe Sắc Màu khi trời đã ngả vàng cam rực rỡ, nhóm bạn quyết định ghé qua trường. Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương, nơi họ đã gắn bó suốt ba năm thanh xuân, giờ đây hiện ra trong một vẻ tĩnh lặng đến lạ. Cánh cổng sắt đã khép hờ, không còn tiếng chuông reo giòn giã, không còn tiếng hò reo của học sinh tan trường, hay những buổi chào cờ trang nghiêm dưới sân.
Họ cùng nhau đi bộ vào sân trường, bước chân khẽ khàng trên nền gạch quen thuộc. Mùi lá bàng rụng khô, mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều, và mùi phấn bảng vẫn còn vương vấn trong không khí, tất cả gợi lên một nỗi nhớ cồn cào. Họ đi thẳng đến sân bóng rổ, nơi đã chứng kiến biết bao trận đấu nảy lửa, bao niềm vui chiến thắng và cả những giọt mồ hôi, nước mắt.
Sân bê tông được sơn màu xanh và đỏ, giờ đây vắng lặng, không một bóng người. Cột rổ bằng kim loại chắc chắn đứng sừng sững giữa sân, như một nhân chứng thầm lặng cho những ngày tháng sôi nổi đã qua. Ánh hoàng hôn vàng cam như mật rót xuống, phủ một lớp màu kỳ ảo lên toàn bộ sân, tạo nên những bóng đổ dài của cột rổ và hàng rào lưới bảo vệ.
Long và Hùng, hai chàng trai đã từng là những "chiến binh" trên sân này, đứng giữa sân, nhìn về phía rổ. Khuôn mặt Long trầm tĩnh, nhưng ánh mắt cậu ánh lên biết bao hoài niệm. "Đây là nơi tớ nhận ra mình yêu bóng rổ đến mức nào..." Long khẽ nói, giọng trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Và cũng là nơi tớ lần đầu tiên thấy Linh cổ vũ cho tớ. Cái ngày đó, cậu mặc chiếc áo phông màu vàng, buộc tóc đuôi ngựa, đứng ở hàng ghế đầu tiên, reo hò đến khản cả giọng." Cậu quay sang nhìn Linh, nở một nụ cười ấm áp, khiến đôi mắt cô nàng long lanh.
Linh, Mai và Lan đang ngồi trên hàng ghế đá ở khán đài, nơi họ đã từng cổ vũ hết mình cho đội bóng rổ của trường. Linh khẽ đưa tay chạm vào mặt ghế đá mát lạnh, như muốn cảm nhận lại hơi ấm của những ngày tháng ấy. "Tớ vẫn còn nhớ rõ cảm giác vỡ òa khi đội mình thắng trận chung kết. Mọi người đều ôm chầm lấy nhau, hò reo vang cả sân. Lúc đó, tớ cảm thấy hạnh phúc vô cùng, không chỉ vì đội thắng, mà còn vì chúng ta, những người bạn, đã cùng nhau trải qua khoảnh khắc đó." Giọng Linh trong trẻo, mang theo chút nghẹn ngào.
Hùng vỗ vai Long, ánh mắt cậu ta thoáng buồn nhưng vẫn cố giữ vẻ lạc quan. "Mày nhớ cú úp rổ cuối cùng trận chung kết không? Tuyệt vời! Cả sân như nổ tung! Mày đúng là ngôi sao của Ánh Dương!" Cậu ta nói, rồi lại tự mình làm điệu bộ úp rổ, khiến không khí bớt đi phần nào sự nặng nề. "Mà nói thật, hồi đó mỗi lần thấy Linh cổ vũ là Long lại chơi sung hơn hẳn đấy nhé! Đúng là có động lực tinh thần khác hẳn." Hùng cười trêu, nhưng Long chỉ khẽ lắc đầu, nụ cười vẫn đọng trên môi.
Lan, ngồi cạnh Linh, khẽ thở dài. "Giờ thì mỗi đứa một nơi rồi... Ai sẽ cổ vũ cho Long nữa đây?" Câu nói của Lan như một gáo nước lạnh tạt vào giữa những ký ức ngọt ngào, kéo mọi người trở về với thực tại phũ phàng. Một sự thật hiển nhiên rằng những ngày tháng vô tư dưới mái trường này đã thật sự kết thúc. Sân bóng rổ, từng là nơi tràn đầy sức sống và tiếng cười, giờ đây chỉ còn lại sự tĩnh lặng, như một minh chứng cho sự kết thúc của một giai đoạn.
Mai, thường ngày trầm tĩnh, cũng không kìm được sự xao xuyến. "Tớ nhớ những buổi tập luyện đến tối mịt, rồi cả nhóm cùng nhau đi ăn chè. Hùng luôn là người ăn nhiều nhất, nhưng cũng là người trả tiền nhiều nhất." Cô nàng cười nhẹ, nhớ lại những kỷ niệm nhỏ nhặt mà giờ đây bỗng trở nên vô cùng quý giá.
Long nhìn quanh sân bóng, ánh mắt cậu lướt qua từng góc, từng chi tiết nhỏ. Cậu nhớ từng vết xước trên cột rổ, từng mảng sơn bong tróc trên nền sân. Mỗi vết tích đều là một câu chuyện, một ký ức. Cậu nhớ cả mùi mồ hôi, mùi cao su từ quả bóng, mùi đất ẩm sau những trận mưa bất chợt. Cậu nhớ cả tiếng giày thể thao kẹt trên sân, tiếng bóng nảy liên hồi, tiếng hò reo cổ vũ của đám bạn. Tất cả giờ đây chỉ còn là âm thanh trong ký ức.
Linh đứng dậy, bước đến gần Long, khẽ nắm lấy tay cậu. "Chúng ta sẽ không bao giờ quên những ngày tháng này, đúng không Long?" Cô nàng hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ, như một lời thì thầm.
Long siết chặt tay cô. "Không bao giờ, Linh ạ. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của chúng ta, sẽ mãi là nơi chúng ta tìm về." Cậu nói, ánh mắt cậu vẫn kiên định, như một lời khẳng định cho tương lai. Dù mỗi người một ngả, dù những con đường phía trước có khác biệt, thì những gì họ đã trải qua cùng nhau sẽ mãi là một phần không thể thiếu trong mỗi người. Và tình yêu của cậu và Linh, được vun đắp từ những khoảnh khắc giản dị nhất dưới mái trường này, sẽ là kim chỉ nam, là sợi dây vô hình níu giữ họ lại.
Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Gió thổi nhẹ, mang theo chút hơi lạnh của buổi tối đang đến. Nhóm bạn đứng giữa sân bóng rổ trống vắng, những bóng hình đổ dài trên nền sân, như những mảnh ghép của một bức tranh thanh xuân đang dần khép lại. Họ biết, đây là một trong những khoảnh khắc cuối cùng, những khoảnh khắc mà sau này, khi mỗi người đã trưởng thành, đã đi qua nhiều sóng gió cuộc đời, họ sẽ vẫn nhớ về với một nỗi hoài niệm khôn nguôi. Nỗi buồn chia xa là có thật, nhưng cũng đi kèm với niềm hy vọng về một tương lai tươi sáng, nơi họ sẽ được gặp lại, để kể cho nhau nghe những câu chuyện mới, những trải nghiệm mới trên hành trình trưởng thành của mình.
***
Khi màn đêm buông xuống, thành phố Hạ Long bắt đầu lên đèn, lấp lánh như một dải ngân hà dưới mặt đất. Nhóm bạn quyết định đi bộ lên Cầu vượt bộ hành, nơi họ có thể ngắm nhìn toàn cảnh thành phố trong đêm. Từ trên cao, những ánh đèn đủ màu sắc của các tòa nhà, đường phố, và những con thuyền du lịch trên vịnh khẽ lung linh, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, thơ mộng. Gió đêm thổi nhẹ, mang theo chút hơi biển mặn mà và mùi khói bụi xe cộ từ phía dưới đường, nhưng không khí trên cầu vẫn trong lành và mát mẻ. Tiếng xe cộ gầm rú từ xa vọng lên, hòa lẫn với tiếng bước chân thưa thớt của những người qua lại và tiếng gió rì rào qua những kết cấu thép của cầu.
Không khí trên cầu vượt bỗng trở nên trầm lắng hơn. Không còn những tiếng cười đùa rộn ràng như ở quán cà phê, hay những lời trêu chọc vui vẻ ở sân bóng rổ. Thay vào đó là sự im lặng, xen kẽ những tiếng thở dài khe khẽ. Mỗi người đều tựa vào lan can cầu, nhìn về phía xa xăm, nơi những con đường mới đang chờ đợi. Ai nấy đều cảm nhận được áp lực vô hình từ sự thay đổi của thời gian và cuộc sống, từ những ngã rẽ không thể tránh khỏi.
Mai là người phá vỡ sự im lặng. Cô nàng khẽ đẩy gọng kính, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy tâm sự. "Tớ sẽ nhớ những buổi học nhóm đến khuya ở Quán Cafe Sắc Màu lắm. Nhớ cả những lần chúng ta cùng nhau giải đề thi, rồi tranh luận đến tận khuya, cuối cùng lại gọi đồ ăn đêm về ăn chung." Ánh mắt Mai xa xăm, như đang nhìn thấy lại những hình ảnh thân thuộc ấy. "Giờ thì mỗi đứa một nơi rồi, không biết khi nào mới có thể cùng nhau học nhóm như thế nữa."
Lan, người thường ngày luôn mạnh mẽ và thực tế, cũng không giấu được sự xúc động. "Ai rồi cũng phải lớn, phải bước đi trên con đường riêng thôi. Đó là quy luật mà. Nhưng đừng quên nhau nhé! Dù cho có đi đâu, làm gì, chúng ta vẫn phải giữ liên lạc. Hứa với tớ đi!" Lan quay sang nhìn từng người bạn, ánh mắt cô nàng chất chứa đầy tình cảm và sự gắn bó. Cô nàng vươn tay ra, như muốn níu giữ lấy những gì sắp sửa vụt mất.
Hùng, với bản tính lạc quan cố hữu, cũng không khỏi rưng rưng. Cậu ta vỗ mạnh vào vai Long và Mai, giọng nói khàn khàn hơn mọi khi. "Dù ở đâu, làm gì, chúng ta vẫn là một nhóm, mãi mãi là bạn thân của nhau. Sài Gòn, Hà Nội, hay Hạ Long, tất cả đều là nhà. Nếu có đứa nào buồn hay gặp khó khăn, cứ gọi điện cho tớ. Tớ sẽ bay đến ngay, dù có phải bơi qua biển cũng được!" Cậu ta cố gắng pha trò, nhưng ánh mắt đỏ hoe đã tố cáo cảm xúc thật của cậu. Long biết, Hùng sẽ là người cảm thấy cô đơn nhất khi tất cả bạn bè đều rời đi.
Linh khẽ tựa đầu vào vai Long, cảm nhận hơi ấm từ bờ vai vững chãi của cậu. Mái tóc dài đen óng ả của cô nàng khẽ bay trong gió đêm, thoang thoảng hương bưởi quen thuộc. "Tớ sẽ nhớ mọi người rất nhiều," cô nàng thì thầm, giọng nói như tan vào gió. "Nhớ cả những lần chúng ta cùng nhau vượt qua những khó khăn, những lần cùng nhau chia sẻ niềm vui, nỗi buồn. Những kỷ niệm ấy, tớ sẽ cất giữ thật kỹ trong trái tim." Nước mắt Linh khẽ lăn dài trên má, nhưng cô nàng vẫn cố gắng nở một nụ cười yếu ớt.
Long vòng tay ôm nhẹ Linh, siết chặt cô vào lòng. Cậu nhìn về phía xa, nơi những ánh đèn thành phố trải dài tít tắp, như một con đường vô tận. "Chúng ta sẽ luôn tìm thấy đường về với nhau, Linh ạ. Thanh xuân này, không ai có thể thay thế được. Và tình bạn của chúng ta cũng vậy." Cậu nói, giọng trầm ấm và kiên định, như một lời hứa, một lời cam kết. "Sẽ có những lúc khó khăn, những lúc chúng ta cảm thấy cô đơn. Nhưng hãy nhớ rằng, chúng ta luôn có nhau. Dù cho mỗi người có một con đường riêng, có một ngã rẽ khác nhau, thì trái tim chúng ta vẫn luôn hướng về nhau."
Cậu nhấc tay Linh lên, khẽ vuốt ve chiếc vòng tay may mắn mà cô đã tặng cậu. Chiếc vòng tay đơn giản, nhưng lại chứa đựng bao nhiêu ý nghĩa, bao nhiêu kỷ niệm. Linh cũng đưa tay lên chạm vào chiếc vòng tay tương tự trên cổ tay mình, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Nó như một sợi dây vô hình, kết nối họ lại với nhau, bất chấp khoảng cách địa lý.
Hùng, Mai và Lan nhìn Long và Linh, trong ánh mắt họ có sự ngưỡng mộ và cả chút ghen tị. Tình yêu của Long và Linh, dù còn non nớt của tuổi học trò, nhưng lại bền chặt và kiên định đến lạ thường. Nó như một ngọn hải đăng, soi sáng cho họ giữa những bão tố của cuộc đời.
"Chúng ta sẽ có một bữa tiệc chia tay thật hoành tráng trước khi mỗi đứa một ngả," Hùng nói, cố gắng xua đi không khí trầm lắng. "Đó sẽ là đêm chúng ta sống hết mình, không hối tiếc, để sau này có cái mà kể lại cho con cháu!"
Long gật đầu. "Đúng vậy. Một bữa tiệc thật đáng nhớ. Và sau đó, dù ở đâu, làm gì, chúng ta vẫn sẽ giữ liên lạc. Đừng bao giờ quên nhau."
Cả nhóm cùng nhìn về phía xa, nơi những con thuyền nhỏ lấp lánh trên mặt biển Vịnh Hạ Long, như những vì sao trên mặt nước. Gió đêm vẫn thổi nhẹ, mang theo những lời hứa, những ước vọng, và cả những nỗi niềm sâu kín của tuổi trẻ. Họ đứng đó, những người bạn thân, những mảnh ghép của một bức tranh thanh xuân rực rỡ, sẵn sàng đối mặt với những thử thách mới, những chân trời mới. Dù biết rằng con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng họ tin rằng, với tình bạn và tình yêu làm kim chỉ nam, họ sẽ vượt qua tất cả. Tuổi thanh xuân của họ, rực rỡ như nắng Hạ Long, sẽ mãi là một chương đẹp đẽ nhất trong cuốn tiểu thuyết cuộc đời. Và họ sẽ luôn tìm về, về với Hạ Long, về với những rung động đầu đời, về với nhau.