Rực rỡ thanh xuân
Chương 491

Những Lời Chia Tay Mang Theo Hẹn Ước

4599 từ
Mục tiêu: Hoàn thành định hướng cụ thể cho chương 491: 'Sau bữa tiệc, các thành viên trong nhóm lần lượt nói lời chia tay, hứa hẹn sẽ gặp lại và giữ vững tình bạn dù mỗi người mỗi ngả.',Khắc họa sâu sắc cảm xúc bittersweet (ngọt ngào và cay đắng) của sự chia ly tuổi học trò, nỗi buồn man mác nhưng cũng đầy hy vọng.,Củng cố tình bạn gắn bó của nhóm, cho thấy dù mỗi người mỗi ngả nhưng liên kết tình cảm vẫn bền chặt.,Làm nổi bật sự trưởng thành của các nhân vật qua cách họ đối diện với sự chia xa và nhìn về tương lai.,Tạo tiền đề cảm xúc cho Lễ bế giảng (Ch.492) và 'lời hẹn ước thanh xuân' chính thức của Long và Linh.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan
Mood: Bittersweet, nostalgic, hopeful, emotional, reflective
Kết chương: [object Object]

Ánh đèn lồng rực rỡ của Phố Đèn Lồng vẫn lung linh huyền ảo, nhưng dường như không còn đủ sức xua tan đi cái không khí trầm lắng đang bao trùm lấy nhóm bạn thân. Tiếng ly cốc chạm vào nhau khô khốc đã vang lên, lời hứa hẹn về thanh xuân bất diệt đã được thốt ra, nhưng sự thật nghiệt ngã của cuộc chia ly vẫn lơ lửng, nặng trĩu trong từng ánh mắt, từng hơi thở. Long và Linh nhìn nhau, nụ cười trên môi cô nàng pha lẫn chút chua xót, nhưng ánh mắt kiên định của cậu vẫn là điểm tựa vững chắc. Chiếc vòng tay may mắn trên cổ tay Linh, và chiếc vòng tương tự trên tay Long, không chỉ là một món trang sức, mà là một minh chứng sống động cho lời hẹn ước thầm kín của họ, một lời thề sẽ vượt qua mọi giông bão của thời gian và khoảng cách. Cả hai biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình dài, một chương mới đầy hứa hẹn nhưng cũng không ít thử thách đang chờ đợi.

***

Bữa tiệc chia tay tại Khu ẩm thực đêm Phố Đèn Lồng cuối cùng cũng đến hồi kết. Các món ăn trên bàn đã vơi đi quá nửa, chỉ còn trơ lại vài cọng bún, vài miếng thịt nướng cháy cạnh và những vỏ ốc biển nằm ngổn ngang. Những ly trà sữa vừa mới được Hùng gọi thêm giờ cũng đã cạn đáy, in hằn những vết son môi nhạt màu của Linh, Mai và Lan. Dù đã hết đồ ăn thức uống, không ai trong nhóm muốn là người đầu tiên đứng dậy. Một sự im lặng nặng nề bao trùm, khác hẳn với sự ồn ào náo nhiệt thường thấy của khu ẩm thực đêm. Tiếng nhạc acoustic dịu nhẹ từ một quán cà phê đối diện vẫn vọng lại, những nốt nhạc buồn cứ thế len lỏi vào từng ngóc ngách tâm hồn, như đang tự sự về một câu chuyện tình yêu dang dở hoặc một cuộc chia ly không thể tránh khỏi.

Hùng, với bản tính hoạt bát thường lệ, cố gắng phá vỡ bầu không khí u ám. Nó vươn vai một cái thật dài, giả vờ ngáp ngắn ngáp dài rồi nói với giọng điệu nửa đùa nửa thật, cố gắng kéo dài khoảnh khắc này: "Ê, chưa gì đã muốn về rồi à? Tuổi trẻ được mấy khi mà! Tớ thấy tớ vẫn còn sức quẩy đến sáng mai luôn đấy!" Nói rồi nó chớp mắt tinh nghịch, liếc nhìn Long và Linh, như muốn tìm kiếm sự đồng tình. Nhưng nụ cười trên môi nó có vẻ gượng gạo, đôi mắt híp thường ngày giờ ánh lên vẻ mệt mỏi và một nỗi buồn khó tả. Ngay cả cái cách nó cố gắng pha trò cũng không còn sự lanh lảnh, hồn nhiên như mọi khi.

Thảo Mai khẽ lắc đầu, mái tóc dài đen óng ả lay động nhẹ nhàng. Cô bé vuốt ve chiếc điện thoại trong tay, ánh mắt lướt qua một tin nhắn nào đó rồi thở dài. "Thôi, cũng muộn rồi. Bố tớ nhắn bảo về sớm. Mai còn..." Mai ngập ngừng, câu nói cuối cùng cứ thế trôi tuột vào không khí, để lại một khoảng trống mơ hồ mà ai cũng hiểu. Mai vốn là một cô gái trầm tính, ít nói, nhưng sự tinh tế của cô bé luôn khiến người khác phải chú ý. Nỗi buồn của Mai không bộc lộ ra ngoài bằng lời nói hay hành động lớn, mà nó len lỏi trong từng cử chỉ nhỏ, từng ánh mắt xa xăm. Cô bé nhìn những người bạn của mình, ánh mắt ấy chứa đựng cả một trời kỷ niệm và sự lưu luyến vô bờ. Mùi đồ nướng đã nguội lạnh, mùi trà sữa đã tan đi, chỉ còn lại mùi không khí đêm mát lạnh và một chút hương hoa nhài thoang thoảng từ đâu đó bay đến, càng làm tăng thêm vẻ u hoài.

Long đặt tay lên vai Linh, khẽ siết nhẹ. Cậu nhìn xung quanh, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt thân thuộc. Hùng đang cố tỏ ra mạnh mẽ nhưng đôi vai nó hơi trùng xuống. Mai trầm ngâm nhìn xa xăm. Lan thì vẫn cố gắng giữ vẻ dứt khoát nhưng đôi môi cô nàng mím chặt, đôi mắt đỏ hoe đã tố cáo tất cả. Cậu biết, đây là khoảnh khắc khó khăn nhất. Cậu hít một hơi thật sâu, chất giọng trầm ấm vang lên, phá tan sự im lặng đang nuốt chửng mọi người. "Mấy đứa đi cẩn thận. Về đến nhà nhớ nhắn tin cho tớ." Giọng Long không quá cao nhưng đủ để mọi người nghe thấy, mang theo sự quan tâm chân thành và một chút gì đó của người anh cả. Cậu không muốn ai phải lo lắng cho nhau, dù chỉ là một quãng đường ngắn từ Phố Đèn Lồng về nhà.

Linh tựa đầu vào vai Long, cô nàng không giấu được vẻ xúc động. Giọng nói trong trẻo thường ngày giờ nghẹn lại trong cổ họng, mang theo chút run rẩy. "Mình sẽ nhớ những buổi như thế này lắm... Nhớ những lúc tụi mình cùng nhau tám chuyện, cùng nhau ăn uống, cùng nhau cười đùa." Nước mắt cô nàng đã chực trào ra, nhưng Linh cố gắng kiềm chế, không muốn làm cho không khí thêm nặng nề. Cô nàng ngước nhìn những ánh đèn lồng đủ màu sắc đang dập dềnh trong gió, mỗi chiếc đèn như một kỷ niệm rực rỡ của tuổi thanh xuân mà họ đã cùng nhau trải qua. Từ những lần đầu gặp gỡ, những buổi học nhóm căng thẳng, những trận bóng đá nảy lửa, đến những lần cùng nhau khám phá Phố Đèn Lồng này, tất cả đều hiện về rõ nét như thước phim quay chậm.

Cả nhóm đứng dậy khỏi bàn một cách chậm rãi, như thể đang cố kéo dài thêm từng giây phút cuối cùng. Long rút ví, thanh toán tiền cho bữa ăn. Cậu không nói nhiều, chỉ nở một nụ cười nhẹ với chủ quán, ánh mắt vẫn hướng về nhóm bạn đang lững thững bước ra khỏi khu ẩm thực. Họ cùng nhau hòa vào dòng người thưa thớt trên phố, tiếng cười nói, tiếng rao hàng của Phố Đèn Lồng dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho tiếng bước chân chậm rãi và những suy tư miên man của những người bạn trẻ. Không khí đêm Hạ Long mát lạnh, gió biển thổi nhẹ mang theo hơi ẩm mặn mà, lướt qua những khuôn mặt đang cố gắng giữ vẻ bình thản. Mỗi bước chân đi ra khỏi khu phố lồng đèn, dường như cũng là một bước chân xa rời những ngày tháng vô tư của tuổi học trò. Họ không nói gì nhiều, chỉ đơn giản là đi cạnh nhau, cảm nhận sự hiện diện của những người bạn thân thiết nhất, như một lời tạm biệt không cần nói thành lời.

***

Năm người bạn cùng bước trên con đường lớn dẫn vào khu dân cư, ánh đèn đường vàng vọt chiếu xuống, vẽ nên những cái bóng đổ dài, xiêu vẹo. Ban đầu, Thanh Lan cố gắng khơi gợi vài câu chuyện bâng quơ, về bài tập, về thầy cô, hay về những dự định mơ hồ cho kỳ nghỉ hè. Nhưng rồi, những câu chuyện ấy cũng dần tắt lịm, thay vào đó là một sự im lặng nặng trĩu, thấm đẫm nỗi buồn và những suy nghĩ miên man về tương lai. Con đường vốn đã vắng người giờ lại càng trở nên tĩnh mịch hơn, chỉ còn tiếng bước chân nhịp nhàng của năm người và tiếng gió đêm xào xạc qua những tán cây bàng lá đỏ. Mùi khói xe cộ đã tan biến, thay vào đó là mùi ẩm ướt của đất sau một ngày nắng, hòa cùng hương hoa sữa thoang thoảng từ đâu đó trong đêm.

Linh khẽ nắm nhẹ lấy tay Long, đan mười ngón tay vào nhau. Hơi ấm từ bàn tay cậu truyền sang, như một liều thuốc an ủi, giúp cô nàng cảm thấy vững vàng hơn giữa những cảm xúc hỗn độn đang bủa vây. Cô nàng ngước nhìn Long, ánh mắt long lanh như muốn nói điều gì đó, nhưng rồi lại thôi, chỉ khẽ tựa đầu vào bờ vai rộng của cậu. Sự im lặng lúc này không còn đáng sợ nữa, nó trở thành một sợi dây vô hình kết nối hai tâm hồn đang cùng chung một nhịp đập, cùng chia sẻ nỗi lo âu và hy vọng.

Thảo Mai và Thanh Lan đi cạnh nhau, Thảo Mai vẫn giữ vẻ trầm tư, ánh mắt cô bé lướt qua những ngôi nhà đã tắt đèn, những con hẻm nhỏ quen thuộc. Lan thì thỉnh thoảng lại liếc nhìn Linh và Long, ánh mắt trìu mến nhưng cũng có chút tiếc nuối. Cô nàng hít một hơi thật sâu, giọng nói rõ ràng, dứt khoát thường ngày giờ lại mang một chút gì đó hoài niệm, như đang tự sự với chính mình. "Mấy năm cấp ba trôi nhanh thật. Cứ như mới hôm qua còn tranh nhau cái ghế cửa sổ để ngắm Long đá bóng vậy." Lan cười nhẹ, nụ cười phảng phất nỗi buồn. "Nhớ lúc đấy, đứa nào cũng bảo không thể chịu nổi cái đứa ngồi cạnh, vậy mà giờ lại sắp phải xa nhau rồi." Cô nàng đưa mắt nhìn Mai, rồi nhìn sang Linh, như muốn tìm kiếm sự đồng cảm.

Mai khẽ gật đầu, đồng tình với lời của Lan. Giọng cô bé nhỏ nhẹ, như một tiếng thở dài trong đêm. "Đúng vậy. Sau này mỗi đứa một nơi, mỗi người một trường, không biết khi nào mới lại được tụ tập đông đủ thế này." Mai nói rồi quay sang Linh, ánh mắt cô bé chứa đựng sự lo lắng nhưng cũng đầy tin tưởng. "Cậu và Long phải thật hạnh phúc nhé. Tớ tin là tình yêu của hai cậu sẽ vượt qua mọi khó khăn. Đó là điều tớ mong muốn nhất cho hai cậu." Lời nói của Mai tuy nhỏ nhẹ nhưng lại mang một sức nặng vô cùng lớn, là lời chúc phúc chân thành từ một người bạn thân.

Linh nghe những lời của Mai, nước mắt cô nàng bắt đầu lăn dài trên má. Cô nàng vội vàng dùng tay lau đi, nhưng những giọt nước mắt nóng hổi cứ thế tuôn ra không ngừng. Giọng cô nàng nghẹn ngào, cố gắng để không bật khóc thành tiếng. "Nhất định phải giữ liên lạc nha! Skype, Zalo, đủ cả! Đứa nào mà không nhắn tin cho tớ, tớ sẽ gọi điện làm phiền cho đến khi nào nghe máy mới thôi!" Linh nói với vẻ hờn dỗi pha lẫn sự yêu thương, cố gắng tạo ra một không khí nhẹ nhàng hơn, nhưng ai cũng hiểu được nỗi lòng của cô nàng lúc này. Cô nàng tin vào tình bạn của họ, tin rằng những sợi dây gắn kết này sẽ không bao giờ đứt đoạn, dù cho mỗi người có đi về đâu.

Long siết nhẹ bàn tay Linh thêm lần nữa, ánh mắt cậu kiên định nhìn về phía trước. Cậu hiểu nỗi lo lắng của Linh, của Mai, của Lan, và cả Hùng. Tương lai là một ẩn số, nhưng tình bạn và tình yêu của họ lại là một điều chắc chắn. "Chúng ta sẽ vẫn là bạn tốt. Bất kể thế nào đi chăng nữa." Giọng Long trầm ấm, mang theo sự vững vàng, như một lời cam kết không thể lay chuyển. Cậu biết, lời nói của mình lúc này có thể không xua tan hết nỗi buồn, nhưng ít nhất nó sẽ là một niềm hy vọng, một lời khẳng định cho tất cả. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ, sẽ mãi là nơi họ có thể tìm về.

Đến một ngã rẽ quen thuộc, nơi con đường rẽ vào khu nhà của Thảo Mai và Thanh Lan, cả hai dừng lại. Ánh đèn đường mờ nhạt chiếu xuống, tạo nên một khoảnh khắc tĩnh lặng và đầy cảm xúc. Thảo Mai và Thanh Lan quay lại, ánh mắt họ lần lượt lướt qua Long, Linh và Hùng, chất chứa biết bao kỷ niệm. Không ai nói thêm lời nào, chỉ có những cái ôm thật chặt, thay cho vạn lời muốn nói. Bốn cô gái ôm nhau thật chặt, như muốn truyền cho nhau hơi ấm và sức mạnh. Nước mắt Linh đã không thể kìm nén được nữa, cô nàng vùi mặt vào vai Mai, rồi đến vai Lan, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, thấm ướt cả chiếc áo của bạn. Mùi hương dịu nhẹ từ tóc Mai, mùi nước hoa thoang thoảng của Lan, tất cả đều trở nên thật thân thuộc và đáng nhớ.

Thảo Mai khẽ thì thầm vào tai Linh, giọng cô bé nhỏ đến mức chỉ có Linh mới nghe thấy. "Cậu và Long phải thật hạnh phúc nhé. Tớ sẽ luôn ủng hộ hai cậu. Và nhớ giữ lời hứa, chúng ta nhất định sẽ gặp lại." Lời thì thầm của Mai như một lời động viên, một lời chúc phúc, và cả một lời hẹn ước cho tương lai. Thanh Lan thì vỗ vai Long thật mạnh, ánh mắt cô nàng ẩn chứa sự tin tưởng tuyệt đối. "Lo cho Linh thật tốt đấy. Đừng có mà làm cô ấy buồn. Nếu không, tớ sẽ không tha cho cậu đâu!" Lan cố gắng nói giọng đanh đá, nhưng đôi mắt cô nàng cũng đã đỏ hoe, và một giọt nước mắt đã kịp lăn dài xuống má. Long khẽ gật đầu, ánh mắt nghiêm túc, như muốn nói rằng cậu hiểu và sẽ làm theo lời dặn dò của bạn. Hùng đứng đó, nhìn những người bạn của mình, nụ cười gượng gạo trên môi nó đã tắt hẳn, thay vào đó là một vẻ mặt trầm tư, ánh mắt xa xăm.

Thảo Mai và Thanh Lan quay lưng, bước đi trên con đường rẽ vào khu nhà của họ. Hai cái bóng nhỏ nhắn dần khuất dạng trong ánh đèn đường mờ ảo. Long, Linh và Hùng đứng đó, không ai muốn rời đi, chỉ lặng lẽ nhìn theo cho đến khi cả hai hoàn toàn biến mất. Tiếng bước chân của Mai và Lan cũng dần nhỏ lại, rồi tan vào không gian tĩnh mịch của đêm khuya. Một cảm giác trống trải đột ngột ập đến, như thể một phần của tuổi thanh xuân vừa rời đi cùng với họ.

***

Chỉ còn lại Long, Linh và Hùng tiếp tục bước đi trên con đường vắng. Sự im lặng sau lời chia tay đầu tiên lại càng trở nên nặng nề hơn. Hùng không còn cố gắng pha trò nữa, nó đi cạnh Long, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, vẻ mặt nghiêm túc và chân thành hiếm thấy. Long và Linh vẫn nắm tay nhau, cảm nhận sự hiện diện của đối phương, như một cách để xoa dịu nỗi buồn đang dâng lên trong lòng. Tiếng gió đêm vẫn xào xạc, thỉnh thoảng tiếng chó sủa vọng lại từ một ngôi nhà xa xăm, tạo nên một bản hòa tấu buồn bã của đêm khuya.

Đến trạm xe buýt ven đường, một mái che bằng kim loại cũ kỹ và chiếc ghế bê tông lạnh lẽo, Hùng dừng lại. Nó quay người lại, đối mặt với Long và Linh. Khuôn mặt bầu bĩnh thường ngày của nó không còn vẻ tếu táo, thay vào đó là sự nghiêm túc và có chút gì đó trang trọng. Ánh mắt nó nhìn Long, rồi lại nhìn Linh, nở một nụ cười ấm áp, chất chứa nhiều điều muốn nói. Đó là nụ cười của một người bạn thân, một người đã chứng kiến và đồng hành cùng họ trong suốt chặng đường thanh xuân. Mùi khói xe buýt đã tan đi, chỉ còn lại mùi ẩm ướt của đất và hương hoa đêm thoang thoảng.

"Long à," Hùng bắt đầu, giọng nói của nó trầm hơn bình thường, không còn vẻ lanh lảnh quen thuộc. "Cậu phải lo cho Linh thật tốt đấy. Sau này xa nhau, mỗi đứa một nơi, đừng có mà lơ là, đừng có mà để cô ấy một mình đâu đấy." Lời nói của Hùng như một lời dặn dò từ một người anh, một người bạn chí cốt, gửi gắm niềm tin và sự phó thác quan trọng nhất. Nó không chỉ là sự tin tưởng vào tình yêu của Long và Linh, mà còn là sự lo lắng cho tương lai, cho những thử thách mà cả hai sẽ phải đối mặt. Hùng biết, tình yêu xa không hề dễ dàng, và nó muốn Long phải thật sự kiên định.

Long khẽ gật đầu, ánh mắt cậu nghiêm túc đáp lại cái nhìn của Hùng. "Tớ biết rồi, ông bạn. Cậu cũng vậy, cố gắng học hành cho tốt, đừng có mà mê game quá. Nhớ giữ liên lạc đấy. Có gì khó khăn, cứ gọi cho tớ, tớ sẽ luôn ở đây." Long vỗ nhẹ vào vai Hùng, một cử chỉ thân thiết đầy tin cậy. Tình bạn của họ, trải qua bao năm tháng, đã trở nên bền chặt như keo sơn, dù có đi đâu, làm gì, họ vẫn sẽ luôn là những người bạn tốt nhất của nhau. Long hiểu rằng Hùng đang cố gắng giữ vẻ mạnh mẽ, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt nó, cậu vẫn thấy được nỗi buồn và sự lưu luyến.

Hùng quay sang Linh, ánh mắt nó dịu dàng hơn, nhưng vẫn không giấu được vẻ tiếc nuối. "Linh à, sau này có gì buồn cứ gọi điện cho tớ. Tớ vẫn là 'cây hài' của cậu mà." Nó cố gắng nháy mắt tinh nghịch, nhưng một giọt nước mắt đã kịp lăn xuống khóe mi. "Đừng có mà khóc một mình đấy. Tớ sẽ luôn sẵn sàng lắng nghe mọi chuyện của cậu, dù là chuyện vui hay chuyện buồn." Hùng nói, giọng nó chứa đựng sự chân thành và một chút gì đó của sự bảo vệ. Nó biết Linh là một cô gái mạnh mẽ, nhưng cũng rất nhạy cảm, và nó không muốn cô nàng phải đối mặt với khó khăn một mình.

Linh nghe Hùng nói, nước mắt cô nàng lại tuôn rơi. Cô nàng vội vàng ôm chặt lấy Hùng, vùi mặt vào vai nó. "Cảm ơn cậu, Hùng. Cậu là người bạn tuyệt vời nhất của tớ. Tớ sẽ nhớ cậu nhiều lắm." Giọng Linh nghẹn ngào, cô nàng cảm nhận được hơi ấm từ cái ôm của Hùng, một hơi ấm của tình bạn chân thành, không vụ lợi. Mùi hương quen thuộc từ quần áo của Hùng, mùi mồ hôi đặc trưng của một thằng con trai ham chơi và năng động, giờ đây cũng trở nên thật thân thương và khó quên. Khoảnh khắc ấy, họ không chỉ là bạn bè, mà còn là những người thân, những người đã cùng nhau sẻ chia mọi buồn vui của tuổi học trò.

Hùng vỗ vai Long thật mạnh, một cái vỗ vai đầy sức nặng, như muốn truyền đi tất cả những lời dặn dò, những lời chúc phúc cuối cùng. Sau đó, nó ôm Linh một cái thật chặt, một cái ôm tạm biệt đầy cảm xúc, không nói thêm lời nào nữa. Nó buông Linh ra, rồi quay lưng bước nhanh về phía xe buýt đang đến. Chiếc xe buýt cũ kỹ, rầm rì tiến lại gần trạm, ánh đèn pha chiếu sáng rực cả một góc phố. Hùng không quay đầu lại, như thể không muốn kéo dài thêm khoảnh khắc chia ly đau lòng. Nó bước lên xe, rồi nhanh chóng tìm một chỗ ngồi. Cánh cửa xe đóng lại với một tiếng "phập" nặng nề, và chiếc xe lăn bánh, mang theo Hùng khuất dần trong đêm.

Long và Linh đứng đó, nắm chặt tay nhau, đôi mắt họ không rời khỏi bóng chiếc xe buýt cho đến khi nó hoàn toàn khuất dạng ở cuối con đường, chỉ còn lại ánh đèn hậu mờ dần trong bóng tối. Một cảm giác trống rỗng bao trùm lấy cả hai. Hùng đã đi, Mai và Lan cũng đã đi. Nhóm bạn thân thiết giờ đây chỉ còn lại hai người. Sự chia ly, dù đã được chuẩn bị tinh thần, vẫn để lại một vết hằn sâu trong tim họ, một sự mất mát không thể gọi tên. Tiếng động cơ xe buýt đã tắt hẳn, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng của đêm khuya, chỉ còn lại tiếng gió rì rào và tiếng côn trùng kêu rả rích.

***

Chỉ còn lại Long và Linh trên con đường vắng. Họ không nói gì, chỉ nắm chặt tay nhau, bước chậm rãi trên con hẻm quen thuộc dẫn về nhà Linh. Ánh đèn đường vàng vọt chiếu xuống, tạo nên những cái bóng đổ dài, hòa quyện vào nhau, như chính hai con người đang bước đi cạnh nhau vậy. Sự im lặng lúc này không còn là gánh nặng hay nỗi buồn, mà là một sự thấu hiểu, một sự đồng điệu sâu sắc giữa hai tâm hồn. Mỗi bước chân của họ đều như đang khắc ghi một kỷ niệm, mỗi hơi thở là một lời hứa thầm kín cho tương lai. Họ không cần nói, chỉ cần cảm nhận hơi ấm từ bàn tay đối phương, cảm nhận sự hiện diện của nhau, là đủ.

Linh tựa đầu vào bờ vai Long, cô nàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương quen thuộc từ áo cậu, mùi hương của nắng, của gió, và một chút gì đó rất riêng của Long. Cô nàng nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp đập vững vàng từ trái tim cậu. "Long à," Linh thì thầm, giọng cô nàng nhỏ đến mức gần như tan biến vào gió đêm. "Em sợ lắm... sợ sau này chúng ta sẽ xa nhau thật. Sợ khoảng cách, sợ những khó khăn mà chúng ta sẽ phải đối mặt khi mỗi đứa một nơi." Nỗi sợ hãi ấy, dù đã cố gắng kiềm nén, giờ đây lại trỗi dậy mạnh mẽ, như một con sóng ngầm len lỏi trong trái tim cô nàng. Nỗi sợ hãi ấy là có thật, là điều mà bất cứ cặp đôi nào cũng phải đối mặt khi đứng trước ngưỡng cửa của tình yêu xa.

Long dừng lại, cậu quay người sang, ôm Linh vào lòng thật chặt. Cậu vùi mặt vào mái tóc mềm mại của cô nàng, hít hà hương thơm dịu nhẹ. Cậu biết Linh đang lo lắng, và cậu muốn xoa dịu những nỗi lo ấy bằng tất cả sự chân thành và kiên định của mình. Cậu siết chặt tay Linh, như muốn truyền cho cô nàng toàn bộ sức mạnh và niềm tin mà cậu đang có. "Đừng sợ, Linh. Anh đã hứa rồi. Dù có chuyện gì xảy ra, dù khoảng cách có xa đến đâu, chúng ta vẫn sẽ luôn ở bên nhau. Em tin anh, đúng không?" Giọng Long trầm ấm, vang lên như một lời thề, một lời cam kết không thể lay chuyển. Cậu muốn Linh biết rằng, tình yêu của họ không phải là thứ dễ dàng bị lung lay bởi những thử thách bên ngoài.

Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn long lanh nhìn sâu vào mắt Long. Trong ánh mắt cậu, cô nàng thấy sự kiên định, sự chân thành và một tình yêu sâu sắc. Nước mắt cô nàng vẫn còn đọng lại trên khóe mi, nhưng nụ cười đã bắt đầu hé nở trên môi. "Em tin anh," Linh khẽ nói, giọng cô nàng tuy nhỏ nhưng lại chứa đựng tất cả niềm tin và hy vọng của cô nàng. Cô nàng biết, Long sẽ không bao giờ làm cô thất vọng. Chiếc vòng tay trên cổ tay cô nàng như đang phát sáng trong bóng đêm, nhắc nhở cô nàng về lời hẹn ước của họ.

Long khẽ vuốt ve mái tóc của Linh, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán cô. "Đây mới chỉ là khởi đầu thôi, Linh. Một khởi đầu mới cho hành trình của chúng ta." Cậu nói, ánh mắt xa xăm nhìn về phía bầu trời đêm đầy sao, như đang hình dung về tương lai phía trước. "Thanh xuân của chúng ta, rực rỡ như nắng Hạ Long, đã khép lại một chương, nhưng nó sẽ mở ra một chương mới, một hành trình trưởng thành và khám phá thế giới đại học. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với những thử thách mới, cùng nhau xây đắp những kỷ niệm mới. Anh tin, tình yêu của chúng ta sẽ là kim chỉ nam, là điểm tựa vững chắc để chúng ta vượt qua tất cả."

Đến trước cổng nhà Linh, Long nhẹ nhàng buông cô nàng ra. Cậu đặt một nụ hôn nhẹ lên môi cô, một nụ hôn tạm biệt đầy dịu dàng và lưu luyến. Hơi ấm từ nụ hôn ấy lan tỏa khắp cơ thể Linh, xua tan đi phần nào nỗi buồn chia ly. Linh mỉm cười, ánh mắt cô nàng lấp lánh như những vì sao đêm, dù vẫn còn chút buồn man mác nhưng đã tràn đầy hy vọng. Cô biết, lời hẹn ước của họ, lời thề của tuổi thanh xuân, sẽ vượt qua mọi khoảng cách, mọi thử thách. Cô nàng tin vào Long, tin vào tình yêu của họ, và tin vào một tương lai tươi sáng đang chờ đợi.

Long đứng đó, nhìn Linh bước vào nhà, cho đến khi cánh cửa khép lại. Cậu vẫn đứng yên một lúc lâu, cảm nhận sự trống trải của con hẻm vắng. Tiếng khóa cửa "cạch" một tiếng, rồi mọi thứ lại trở về với sự tĩnh lặng của đêm khuya. Cậu ngước nhìn lên bầu trời, những vì sao vẫn lấp lánh, như những ánh mắt dõi theo bước chân của cậu. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của cậu và Linh, giờ đây lại mang một ý nghĩa sâu sắc hơn bao giờ hết. Đây không chỉ là thành phố biển thơ mộng, mà còn là nơi lưu giữ những kỷ niệm, những lời hứa, và là điểm tựa cho những ước mơ. Cậu biết, con đường phía trước còn dài, còn nhiều chông gai và thử thách. Nhưng cậu tin rằng, với tình yêu làm kim chỉ nam, với tình bạn làm điểm tựa, cậu và Linh sẽ vượt qua tất cả. Tuổi thanh xuân của họ, rực rỡ như nắng Hạ Long, đã khép lại một chương, để mở ra một hành trình mới, đầy hứa hẹn và hy vọng. Cậu quay người, bước đi trên con đường vắng, mang theo những lời hẹn ước và niềm tin vững chắc vào một tương lai không xa.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ