Tiếng trống hết giờ học vang lên như một hồi chuông giải thoát, nhưng với Lê Ngọc Linh, nó chỉ càng làm tăng thêm sự bối rối trong tâm trí cô. Cô bé gấp lại quyển vở, đôi mắt mơ màng vẫn còn vương vấn hình ảnh vành tai ửng đỏ của Long khi cậu ấy quay mặt đi. Lời nhắc nhở tinh tế của cô giáo Lan Anh, ánh mắt dò xét từ bạn bè, và cả nụ cười nhạt đầy ẩn ý của Tùng, tất cả như một thước phim quay chậm, in đậm vào tâm trí cô. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, dường như đang thì thầm những điều bí mật, những câu hỏi mà cô bé chưa từng dám đối mặt. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, mỗi con sóng mang theo một chút cảm xúc mới mẻ, khiến trái tim cô bé loạn nhịp.
Buổi chiều hôm ấy, Linh gần như không thể tập trung vào bất cứ điều gì. Cô bé cứ nghĩ mãi về Long, về những hành động khó hiểu của cậu ấy. Cậu ấy lạnh lùng, nhưng lại ấm áp một cách vụng về. Cậu ấy giữ khoảng cách, nhưng ánh mắt lại luôn dõi theo cô. Sự mâu thuẫn ấy khiến Linh vừa tò mò, vừa hoang mang, nhưng cũng không thể phủ nhận rằng nó đang làm cô bé xao xuyến. Có phải cô bé đã thực sự "cảm" Long rồi không? Câu hỏi đó lặp đi lặp lại trong đầu Linh, khiến cô bé mất ngủ cả đêm, chỉ mong trời mau sáng để chuyến đi Hạ Long bắt đầu, để cô bé có thể tìm kiếm câu trả lời cho những rung động đang len lỏi trong trái tim mình.
Sáng hôm sau, khi ánh bình minh còn chưa kịp nhuộm vàng cả thành phố Hạ Long, chiếc xe buýt du lịch đã chờ sẵn trước cổng trường, lấp lánh dưới làn sương sớm. Không khí trên xe đầy ắp tiếng cười nói, tiếng reo hò của đám học trò đang hào hứng với chuyến dã ngoại. Linh ngồi cạnh Thảo Mai, cô bạn thân lúc nào cũng trầm tính và tinh tế. Linh vẫn còn hơi ngái ngủ, nhưng đôi mắt cô bé không ngừng tìm kiếm một bóng hình quen thuộc. Và rồi, cô bé thấy cậu ấy. Trần Hoàng Long, cao ráo trong chiếc áo phông trắng đơn giản, đang bước lên xe, tóc vẫn còn hơi rối nhẹ vì gió sớm. Cậu ấy ngồi ở hàng ghế phía trên, cạnh cửa sổ, để lộ vạt áo sơ mi đồng phục được gấp gọn gàng trong chiếc balo nhỏ.
Linh lén nhìn Long qua khung cửa sổ xe. Ánh nắng ban mai xuyên qua lớp kính, chiếu lên mái tóc đen nhánh và đường nét góc cạnh trên gương mặt cậu ấy, tạo nên một vầng sáng dịu dàng. Cậu ấy đang nhìn ra ngoài, đôi mắt hổ phách sâu thẳm, trầm tư, dường như đang đắm chìm trong những suy nghĩ riêng. Tim Linh lại đập thình thịch, một cảm giác vừa ngại ngùng, vừa thích thú len lỏi khắp cơ thể.
"Cậu cứ nghĩ về cậu ấy mãi thế này thì làm sao mà tập trung chơi được?" Thảo Mai khẽ thì thầm, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy sự tinh ý, đánh thức Linh khỏi dòng suy nghĩ. Cô bạn khẽ đẩy nhẹ khuỷu tay Linh.
Linh giật mình, má ửng hồng. "Nghĩ... nghĩ ai cơ chứ!" Cô bé lắp bắp, cố gắng né tránh ánh mắt của Mai.
Mai chỉ cười nhẹ, không nói gì thêm, nhưng ánh mắt cô bạn dường như đã hiểu tất cả. Mai quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, để lại Linh với những bối rối của riêng mình.
Chiếc xe buýt lăn bánh, tiếng động cơ đều đều hòa cùng tiếng nhạc nhẹ nhàng và những câu chuyện rôm rả của các bạn. Phan Việt Hùng, cậu bạn thân lanh lảnh của Long, ngồi ngay phía sau cậu ấy, không ngừng pha trò. Vũ Thanh Lan, cô bạn sắc sảo và năng động, cũng đang cười phá lên với những câu chuyện của Hùng.
"Này Long, sao mặt cứ đăm chiêu thế? Có phải nhớ ai không đấy?" Hùng bất chợt nói lớn, vỗ vai Long một cái rõ kêu. Cả đám bạn xung quanh đều bật cười khúc khích, mắt hướng về phía Long.
Long giật mình, quay lại nhìn Hùng, ánh mắt cậu ấy có phần hơi khó chịu. "Nói linh tinh gì đấy!" Giọng cậu ấy trầm và hơi gắt, nhưng Linh biết, đó chỉ là cách Long che giấu sự ngượng ngùng của mình.
Hùng không chịu buông tha. "Làm gì mà căng! Thấy cậu cứ nhìn ra ngoài cửa sổ, nghĩ ngợi cái gì mà sâu xa thế. Hay là đang nghĩ đến cảnh lãng mạn nào đó với ai đó ở Hạ Long?" Cậu bạn nháy mắt tinh nghịch, cố ý kéo dài hai chữ "ai đó", khiến một vài bạn nữ bật cười khúc khích.
Linh, ngồi cách đó vài hàng ghế, cảm thấy tai mình nóng bừng. Cô bé cúi gằm mặt xuống, giả vờ xem điện thoại, nhưng đôi tai thì dỏng lên nghe ngóng. Cô biết, Hùng đang cố ý trêu chọc Long và cả cô nữa.
Trong một khoảnh khắc, Long khẽ quay đầu lại, ánh mắt cậu ấy vô tình lướt qua hàng ghế của Linh. Một cái chạm mắt nhanh như điện xẹt. Linh cảm thấy như có một dòng điện chạy qua người. "Anh ấy... đang nhìn mình sao?" Cô bé thầm nghĩ, tim đập thình thịch. Long vội vàng quay đi, nhưng Linh thấy vành tai cậu ấy lại hơi ửng đỏ. Một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi Linh, một nụ cười đầy ẩn ý và có chút tinh nghịch. Sự bối rối của Long luôn khiến cô bé cảm thấy đáng yêu.
Thảo Mai khẽ chạm vào tay Linh. "Cậu ấy đúng là không biết giấu cảm xúc gì cả." Mai thì thầm, đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính cận. "Nhưng cậu thì cũng có khác gì đâu."
Linh chỉ biết đỏ mặt, không nói được lời nào. Cô bé biết Mai nói đúng. Cô bé đang bị cuốn vào vòng xoáy cảm xúc này, một cách không thể kiểm soát.
Chuyến xe tiếp tục hành trình, đưa cả lớp đến với thành phố biển Hạ Long thơ mộng. Khi chiếc xe đi qua những con đường ven biển, gió biển mát rượi thổi vào qua khung cửa sổ, mang theo mùi muối biển mặn mòi đặc trưng. Khung cảnh hùng vĩ của những hòn đảo đá vôi nhấp nhô trên mặt nước xanh biếc hiện ra trước mắt, khiến mọi người đều ồ lên thích thú. Linh cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn một chút, hòa mình vào không khí vui tươi của bạn bè. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, đang chào đón họ với một ngày đầy ắp những điều bất ngờ.
Nguyễn Trọng Tùng, ngồi ở một hàng ghế khác, cũng đang quan sát tất cả. Hắn ta không tham gia vào những câu chuyện phiếm hay trêu chọc bạn bè. Đôi mắt sắc sảo của hắn lướt qua Long, rồi dừng lại lâu hơn một chút trên gương mặt đang ửng hồng của Linh. Một nụ cười nhạt hiện lên trên môi hắn. Tùng biết rõ có điều gì đó đang nảy nở giữa Long và Linh, và hắn không hề dễ dàng từ bỏ. Hắn gõ nhẹ ngón tay xuống đùi, như thể đang tính toán một kế hoạch nào đó. Sự im lặng của Tùng lại càng làm cho sự hiện diện của hắn trở nên đáng gờm hơn.
Sau khoảng hai giờ di chuyển, chiếc xe buýt dừng lại ở một bãi biển vắng người, cát trắng mịn màng trải dài như vô tận, ôm lấy làn nước biển xanh ngắt màu ngọc bích. Nắng vàng rực rỡ đổ xuống bãi cát, làm nổi bật những hàng dừa xanh tươi đang đung đưa theo gió. Gió biển mơn man trên da, mang theo hương muối và một chút gì đó rất trong lành, rất Hạ Long. Tiếng sóng vỗ rì rào vào bờ cát như một bản nhạc dịu êm, mời gọi mọi người hòa mình vào thiên nhiên.
Cả nhóm học sinh ùa xuống xe, tiếng reo hò, tiếng cười đùa vang vọng khắp bãi biển. Các bạn nhanh chóng cởi bỏ đồng phục, thay vào những bộ đồ bơi năng động, sẵn sàng cho các trò chơi trên cát và dưới nước. Linh mặc một bộ đồ bơi liền thân màu xanh pastel, khoác ngoài là chiếc áo sơ mi mỏng nhẹ. Làn da trắng hồng của cô bé càng nổi bật dưới ánh nắng. Cô bé cùng Mai và Lan nhanh chóng tìm một chỗ râm mát để đặt đồ đạc.
Long cũng đã thay một chiếc quần bơi ngắn và áo ba lỗ thể thao, khoe bờ vai rộng và dáng người săn chắc. Cậu ấy cùng Hùng và vài bạn nam khác bắt đầu chơi bóng chuyền trên cát. Linh không thể rời mắt khỏi Long. Mỗi động tác của cậu ấy đều mạnh mẽ, dứt khoát, toát lên vẻ nam tính cuốn hút. Những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán Long, dưới ánh nắng Hạ Long, lại càng khiến cậu ấy trở nên rực rỡ.
"Này Linh, cậu không xuống nước à?" Lan hỏi, cô bạn đã sẵn sàng với bộ đồ bơi năng động của mình.
Linh giật mình, cố gắng che giấu ánh mắt đang dõi theo Long. "À... tớ xuống liền đây. Để tớ bôi kem chống nắng đã." Cô bé vội vàng lấy tuýp kem chống nắng ra, thoa lên cánh tay.
Bỗng, một quả bóng chuyền bay lạc hướng, lao thẳng về phía Linh. Cô bé đang mải mê thoa kem, không kịp phản ứng. Cứ tưởng quả bóng sẽ đập vào mình, nhưng một bàn tay nhanh như cắt đã đỡ lấy quả bóng ngay trước khi nó chạm vào người cô. Linh ngẩng đầu lên, bắt gặp đôi mắt hổ phách quen thuộc của Long. Cậu ấy đứng ngay cạnh cô, hơi thở còn phập phồng vì vừa chạy tới.
"Cẩn thận chứ, ngã bây giờ." Giọng Long trầm ấm, mang theo chút lo lắng. Cậu ấy khẽ đặt quả bóng xuống cát, rồi nhìn Linh, ánh mắt dịu dàng hơn hẳn vẻ lạnh lùng thường ngày.
Linh cảm thấy tim mình đập liên hồi, má ửng hồng. "Cảm ơn cậu..." Cô bé thì thầm, không dám nhìn thẳng vào mắt Long quá lâu. Tay cô bé vô tình chạm nhẹ vào cánh tay rắn chắc của Long khi cậu ấy đặt bóng xuống, một cảm giác ấm áp lan tỏa.
Long không nói gì, chỉ khẽ gật đầu rồi quay lại với trận bóng chuyền. Nhưng Linh biết, cậu ấy đã ở đó, đã quan tâm đến cô. Cái chạm tay vô tình đó, cái ánh mắt dịu dàng đó, tất cả như một lời khẳng định thầm lặng, khiến trái tim Linh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
"Hai đứa này đúng là... cứ như trong phim ấy nhỉ?" Hùng thì thầm với Mai và Lan, cả ba đang ngồi gần đó, không bỏ sót bất kỳ khoảnh khắc nào.
Lan cười khẩy. "Cần gì nói, nhìn là biết rồi. Tớ cá là Long chẳng thèm để ý đến trận bóng nữa đâu." Cô bạn nháy mắt tinh nghịch.
Mai chỉ khẽ mỉm cười. "Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát... Cứ từ từ rồi sẽ tới." Giọng cô bạn nhỏ nhẹ, mang chút triết lý.
Nghe những lời trêu chọc của bạn bè, Linh chỉ biết cúi gằm mặt xuống, giả vờ xem xét lại tuýp kem chống nắng. Cô bé cảm thấy vừa ngượng ngùng, vừa hạnh phúc. Những rung động này, cô bé không thể phủ nhận được nữa.
Trong suốt buổi chiều, dù Long cố gắng tỏ ra bình thường, nhưng Linh luôn cảm nhận được ánh mắt cậu ấy dõi theo mình. Khi cô bé tham gia trò chơi kéo co trên cát, cậu ấy luôn ở gần, sẵn sàng giúp đỡ. Khi cô bé đùa nghịch dưới nước và bị sặc, cậu ấy là người đầu tiên bơi đến hỏi han. Mỗi lần như vậy, ánh mắt họ lại chạm nhau, một nụ cười nhẹ trao đổi, khiến không khí xung quanh họ dường như trở nên khác biệt, lãng mạn hơn.
Về phía Tùng, hắn vẫn xuất hiện trên bãi biển, nhưng không còn chủ động tiếp cận Linh nữa. Hắn ta đứng một mình dưới bóng cây dừa, đôi mắt sắc lạnh không ngừng quan sát Long và Linh. Tùng không nói gì, nhưng ánh mắt hắn ta như muốn thiêu đốt hai người. "Xem ra cũng không dễ dàng như mình nghĩ." Hắn ta thầm nghĩ, ngón tay khẽ siết chặt chiếc điện thoại trong túi. Sự kiên nhẫn của Tùng đang bị thử thách, nhưng hắn ta không muốn để lộ sự khó chịu của mình quá sớm. Hắn ta biết, đây chỉ là khởi đầu, và hắn sẽ không dễ dàng bỏ cuộc. Hắn ta sẽ tìm một thời điểm thích hợp hơn để hành động.
Buổi chiều dần buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời Hạ Long. Những tia nắng cuối ngày yếu ớt trải dài trên mặt biển, tạo nên một khung cảnh huyền ảo. Nhóm bạn rời bãi biển, lên đường đến bến cảng để chuẩn bị cho bữa tối trên du thuyền.
Hoàng hôn trên Vịnh Hạ Long là một bức tranh tuyệt đẹp mà Linh chưa bao giờ quên. Những hòn đảo đá vôi sừng sững giờ đây được bao phủ bởi một màu tím hồng huyền ảo, phản chiếu xuống mặt nước tĩnh lặng. Gió biển thổi mát rượi, mang theo hơi ẩm mặn mòi, làm tóc Linh bay nhẹ trong gió. Chiếc du thuyền neo đậu giữa vịnh, những ánh đèn lung linh bắt đầu thắp sáng, tạo nên một không gian lãng mạn như trong cổ tích.
Linh cùng Mai và Lan lên du thuyền, tìm một chỗ ngồi trên boong tàu để ngắm cảnh. Tiếng nhạc nhẹ nhàng vang lên từ bên trong, hòa cùng tiếng sóng vỗ mạn thuyền, tạo nên một bản giao hưởng êm ái. Mùi đồ ăn hấp dẫn bắt đầu lan tỏa, kích thích vị giác của mọi người.
Bữa tối trên du thuyền được sắp xếp theo kiểu buffet, mọi người có thể tự do chọn món và ngồi cùng nhau. Linh đang mải mê ngắm cảnh thì Mai khẽ huých tay cô bé. "Nhìn kìa, cậu ấy kìa."
Linh quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt Long. Cậu ấy đang cầm một đĩa thức ăn, đi về phía bàn của cô bé. Hùng và Lan cũng đang ngồi ở đó. Long khẽ cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng lại ấm áp vô cùng, khiến trái tim Linh lỗi nhịp. Cậu ấy đặt đĩa thức ăn xuống, rồi kéo ghế ngồi xuống ngay cạnh Linh. Một cảm giác ngại ngùng nhưng cũng đầy hạnh phúc len lỏi trong lòng cô bé.
"Ngắm cảnh đẹp quá nhỉ?" Long khẽ nói, giọng trầm ấm vang lên ngay bên tai Linh.
Linh gật đầu, mặt hơi đỏ. "Ừm... Đẹp thật." Cô bé không dám nhìn thẳng vào mắt Long.
Long quay sang nhìn Linh, đôi mắt hổ phách dịu dàng. "Hạ Long đẹp thật, nhưng... có lẽ còn đẹp hơn khi có người đặc biệt ở bên." Cậu ấy nói, giọng trầm, ánh mắt ẩn chứa một điều gì đó sâu sắc, khiến Linh không khỏi bối rối.
Linh cảm thấy má mình nóng bừng. "Cậu nói gì lạ vậy..." Cô bé cúi gằm mặt xuống, giả vờ tập trung vào đĩa thức ăn. Cô bé biết Long đang nói đến ai, và lời nói của cậu ấy như một lời thú nhận thầm lặng, khiến cô bé vừa hạnh phúc vừa sợ hãi.
Hùng, ngồi đối diện, không thể nhịn được nữa. Cậu bạn khẽ huých tay Lan, rồi cười phá lên. "Hình như có người đang 'thả thính' công khai kìa."
Lan cũng không kém phần tinh nghịch. "Thính này chắc dính lắm đây." Cô bạn nháy mắt với Linh, khiến cô bé càng thêm ngượng ngùng.
Mai chỉ khẽ cười, lắc đầu. "Mấy cậu cứ làm quá lên." Nhưng ánh mắt cô bạn cũng ánh lên vẻ thích thú.
Long khẽ ho một tiếng, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng vành tai cậu ấy lại ửng đỏ. Cậu ấy khẽ chạm nhẹ vào tay Linh khi cô bé định lấy một miếng tôm, một cái chạm vô tình nhưng lại đầy chủ ý, khiến Linh giật mình, rụt tay lại. Tim cô bé đập loạn xạ.
"Chúc mừng đôi trẻ sắp công khai!" Hùng bất ngờ giơ ly nước ngọt lên, hô lớn, khiến cả bàn bật cười. Mấy bạn ở bàn bên cạnh cũng quay sang nhìn, cười tủm tỉm.
Linh chỉ muốn chui xuống gầm bàn. Cô bé cảm thấy vừa xấu hổ, vừa hạnh phúc. Long thì chỉ khẽ cười, ánh mắt cậu ấy vẫn dịu dàng nhìn Linh, như muốn trấn an cô bé.
Trong suốt bữa tối, Long và Linh liên tục trao đổi những ánh mắt, những nụ cười bẽn lẽn. Những câu chuyện của họ không còn chỉ xoay quanh bài vở hay trường lớp nữa, mà đã chuyển sang những điều sâu sắc hơn, những ước mơ về tương lai, những cảm nhận về cuộc sống. Long kể cho Linh nghe về những dự định của cậu ấy, về đam mê với bóng đá và ước mơ trở thành một kiến trúc sư. Linh cũng chia sẻ những suy nghĩ của mình về nghệ thuật, về những bức tranh cô bé muốn vẽ. Dường như, mọi rào cản giữa họ đã dần được dỡ bỏ, nhường chỗ cho một sự kết nối ngày càng sâu sắc.
Nguyễn Trọng Tùng, ở một góc khác của du thuyền, vẫn không ngừng quan sát. Hắn ta ngồi cùng vài người bạn khác, nhưng ánh mắt luôn hướng về phía Long và Linh. Nụ cười trên môi hắn ta đã biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt lạnh lùng và đầy tính toán. Hắn ta thấy rõ sự gắn kết giữa hai người, và hắn biết mình phải hành động. Nhưng không phải bây giờ. Hắn ta sẽ chờ đợi thời cơ thích hợp. Ánh mắt quan sát của Tùng như một lời cảnh báo thầm lặng, rằng cuộc chiến giành lấy trái tim Linh vẫn chưa kết thúc.
Long và Linh thì không mấy để tâm đến sự hiện diện của Tùng. Họ đang đắm chìm trong thế giới của riêng mình, một thế giới được dệt nên từ những rung động đầu đời, từ những ánh mắt chạm nhau, từ những lời nói ẩn ý. Gió biển mơn man thổi qua, mang theo mùi muối biển và hương vị của tình yêu chớm nở. Ánh đèn lung linh từ du thuyền, cùng với ánh trăng non đầu tháng, chiếu sáng khung cảnh lãng mạn, như một lời chúc phúc cho những trái tim đang xao xuyến.
Khi bữa tối kết thúc, cả nhóm cùng nhau lên boong tàu để ngắm sao. Bầu trời đêm Hạ Long trong vắt, hàng ngàn vì sao lấp lánh như những viên kim cương, phản chiếu xuống mặt biển đen huyền. Long và Linh đứng cạnh nhau, bờ vai khẽ chạm vào nhau trong đêm gió. Linh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, rồi khẽ quay sang nhìn Long. Cậu ấy cũng đang nhìn cô.
"Thanh xuân của chúng ta, rực rỡ thật đấy, phải không Long?" Linh khẽ nói, giọng cô bé nhỏ nhẹ, mang theo chút mơ màng.
Long khẽ cười, ánh mắt dịu dàng hơn bao giờ hết. "Ừ. Rất rực rỡ." Cậu ấy khẽ nắm lấy bàn tay Linh, một cái nắm tay nhẹ nhàng nhưng đầy ý nghĩa, như một lời hẹn ước thầm lặng dưới bầu trời đầy sao của Hạ Long.
Linh cảm thấy tim mình như vỡ òa. Cô bé không còn bối rối nữa. Cô bé biết, đây không còn là những rung động vu vơ, mà là một điều gì đó lớn lao hơn, đang dần hình thành trong trái tim cô bé. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đang dần trở thành nhân chứng cho một tình yêu chớm nở, đầy bối rối và thử thách. Cô bé biết, những ngày tới sẽ không hề dễ dàng, nhưng cô bé cũng cảm thấy một sự tò mò, một sự háo hức khó tả về những gì sắp tới. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, và tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, đang bắt đầu cất lên khúc ca đẹp nhất của nó. Linh khẽ siết chặt tay Long, cảm nhận sự ấm áp từ bàn tay cậu ấy, và biết rằng, đây chính là khởi đầu cho một hành trình đầy ý nghĩa.