Rực rỡ thanh xuân
Chương 72

Băng Đội Trưởng: Tài Năng Được Khẳng Định

3668 từ
Mục tiêu: Diễn tả chi tiết buổi tuyển chọn đội bóng đá trường, làm nổi bật tài năng vượt trội của Long.,Khẳng định tố chất lãnh đạo bẩm sinh của Long thông qua cách cậu tương tác và dẫn dắt trong buổi tuyển chọn.,Huấn luyện viên chính thức bổ nhiệm Long làm đội trưởng đội bóng đá trường.,Ghi nhận phản ứng của các thành viên trong đội và sự lan truyền của tin tức đến Ngọc Linh, củng cố mối quan hệ 'ngầm hiểu' giữa Long và Linh.,Thiết lập vị trí của Long trong Arc 2 như một lãnh đạo quan trọng của trường.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Minh Khôi, Ông Hùng (Lê Văn Hùng), Nguyễn Thành, Lê Duy, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan
Mood: Quyết tâm, tự hào, vui vẻ, lãng mạn (từ góc nhìn Linh)
Kết chương: [object Object]

Tiếng trống trường vừa dứt, cũng là lúc ánh nắng chiều Hạ Long bắt đầu nghiêng mình, dát vàng lên những mái ngói rêu phong và những con đường rợp bóng cây. Nắng không còn gay gắt mà trở nên dịu nhẹ, lấp lánh như dát kim cương trên mặt biển xa xa, báo hiệu một buổi chiều muộn dễ chịu. Tại sân vận động Thiên Thanh, không khí lại hoàn toàn khác biệt. Tiếng giày đinh ma sát trên mặt cỏ, tiếng bóng nảy lộc cộc, tiếng hô hào dứt khoát của huấn luyện viên vang vọng khắp không gian rộng lớn, hòa cùng tiếng gió biển rì rào mang theo hơi mặn đặc trưng. Buổi tuyển chọn đội bóng đá trường cấp ba Ánh Dương đang diễn ra sôi nổi, thu hút hàng chục học sinh từ các khối lớp, ai nấy đều tràn đầy năng lượng và khao khát được thể hiện bản thân.

Trần Hoàng Long, trong chiếc áo phông thể thao thấm đẫm mồ hôi, vẫn giữ vẻ ngoài điềm tĩnh đáng kinh ngạc. Cậu cùng Phan Việt Hùng và Hoàng Minh Khôi đang thực hiện những động tác khởi động quen thuộc. Long xoay khớp vai, duỗi chân, từng cử động đều dứt khoát và chuẩn xác, như thể cậu đã tập luyện những động tác này hàng nghìn lần. Ánh mắt sâu màu hổ phách của cậu không ngừng dõi theo trái bóng, rồi lại quét một lượt quanh sân, quan sát từng đối thủ, từng người đồng đội tiềm năng. Một sự tập trung cao độ, gần như tuyệt đối, toát ra từ cậu, khiến những người xung quanh không khỏi cảm thấy một áp lực vô hình nhưng rất rõ ràng. Cậu không nói nhiều, nhưng sự hiện diện của cậu đã đủ để tạo nên một khí chất riêng biệt, thu hút mọi ánh nhìn.

Ông Hùng, vị huấn luyện viên đội bóng với dáng người cao lớn, vạm vỡ và nước da rám nắng đặc trưng của một người thường xuyên hoạt động ngoài trời, đứng giữa sân, khoanh tay quan sát. Đôi mắt sắc bén của ông không bỏ sót bất kỳ chi tiết nhỏ nào, từ cách một cầu thủ khống chế bóng, cách họ chuyền, cách họ di chuyển không bóng, cho đến cả thái độ và tinh thần thi đấu. Giọng nói dứt khoát của ông vang lên, cắt ngang tiếng hò reo của vài học sinh đứng ngoài đường biên: "Nhanh hơn nữa! Chuyền bóng! Dứt điểm dứt khoát!"

Long bắt đầu với các bài tập kỹ thuật cá nhân. Trái bóng như được gắn keo vào chân cậu, di chuyển uyển chuyển, linh hoạt. Những pha đảo chân, giật gót, vê bóng, tất cả đều mượt mà như một vũ điệu, không một động tác thừa, không một sai sót nhỏ. Cậu thực hiện những cú sút phạt góc, đưa bóng bay vút qua không trung, xoáy thẳng vào góc chữ A của khung thành, khiến lưới rung lên bần bật. Mỗi khi cậu chạm bóng, một luồng năng lượng khác lạ dường như truyền vào trái bóng, biến nó thành một phần mở rộng của cơ thể cậu. Hùng, đứng cạnh Khôi, không khỏi tròn mắt.

"Ông Long đá như có mắt sau lưng ấy nhỉ?" Hùng thì thầm với Khôi, giọng nói lanh lảnh nhưng giờ đây lại pha chút ngưỡng mộ. "Vừa kiểm soát tốt lại vừa chuyền chính xác kinh khủng, cứ như là cậu ấy biết trước đường đi của trái bóng vậy." Khuôn mặt bầu bĩnh của Hùng giờ đây không còn vẻ hài hước thường ngày, mà thay vào đó là sự trầm trồ, thán phục.

Khôi, với dáng người khỏe khoắn và nước da ngăm, gật đầu lia lịa, ánh mắt không rời Long. "Đúng rồi, nhìn cách cậu ấy di chuyển, phân phối bóng tự nhiên ghê. Khác hẳn mấy buổi tập bình thường mà chúng ta thấy ở sân trường." Khôi nhớ lại những lần Long chỉ đá cho vui, không mấy khi thể hiện hết năng lực, nhưng giờ đây, cậu như một người hoàn toàn khác, nghiêm túc và quyết liệt hơn bao giờ hết.

Khi trận đấu tập bắt đầu, Long nhanh chóng hòa mình vào nhịp độ của trận đấu. Cậu không chỉ là một cầu thủ có kỹ thuật cá nhân xuất sắc, mà còn là một bộ não trên sân cỏ. Cậu liên tục có những pha xử lý bóng tinh tế, những đường chuyền kiến tạo chuẩn xác đến từng milimet, xé toang hàng phòng ngự đối phương. Có lúc, cậu nhận bóng từ giữa sân, lướt qua ba, bốn cầu thủ đối phương như không hề tồn tại, trước khi tung ra một cú sút uy lực, găm thẳng vào góc chết. Nhưng điều ấn tượng hơn cả là tố chất lãnh đạo bẩm sinh của cậu. Cậu không cần phải hô hào quá nhiều, chỉ cần một ánh mắt, một cái ra hiệu, hay một câu nhắc nhở ngắn gọn, các đồng đội đã hiểu ý và điều chỉnh vị trí một cách hợp lý. "Thành, lùi về một chút!", "Duy, bọc lót bên cánh trái!", "Khôi, dâng lên hỗ trợ!" Giọng nói trầm, chậm rãi của Long vẫn đủ sức nặng để làm các đồng đội phải tuân thủ, như thể cậu là một nhạc trưởng tài ba điều khiển dàn nhạc của mình. Cậu không chỉ chơi bóng, cậu còn đọc trận đấu, cậu còn dẫn dắt.

Ông Hùng đứng khoanh tay, đôi mắt vẫn dõi theo Long, nhưng giờ đây vẻ hài lòng trên khuôn mặt ông đã không còn che giấu được nữa. Ông gật gù, thỉnh thoảng lại nhếch mép cười nhẹ. Ông đã từng chứng kiến nhiều tài năng trẻ, nhưng Long có một điều gì đó rất khác biệt: sự kết hợp hoàn hảo giữa kỹ năng, tư duy và tinh thần thép. Cậu không chỉ là một ngôi sao, cậu còn là một người gắn kết, một thủ lĩnh bẩm sinh. Mùi cỏ non vương vấn trong không khí, hòa cùng mùi mồ hôi mặn chát và tiếng thở dốc của các cầu thủ, tạo nên một bức tranh sống động, đầy nhiệt huyết của tuổi trẻ. Ánh nắng chiều dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, nhưng trên sân, ánh sáng rực rỡ nhất vẫn thuộc về những đôi chân không ngừng nghỉ, khát khao chinh phục.

Trái bóng vẫn lăn, từng đường chuyền, từng pha tranh chấp đều thể hiện sự quyết tâm cao độ. Long, dù đã thấm mệt, vẫn không ngừng di chuyển, không ngừng suy nghĩ. Trong đầu cậu là những chiến thuật, những phương án tấn công và phòng ngự liên tục được tính toán. Cậu không chỉ đá bóng bằng đôi chân, mà còn bằng cả cái đầu lạnh và trái tim nóng. Mỗi lần cậu giành lại được bóng từ chân đối phương, hay kiến tạo một cơ hội ghi bàn, một tiếng reo hò nhỏ lại vang lên từ phía các ứng viên dự tuyển, một dấu hiệu rõ ràng cho thấy tài năng của cậu đã được công nhận, không chỉ bởi huấn luyện viên mà còn bởi chính những đối thủ cạnh tranh. Cậu không cố gắng nổi bật, cậu chỉ đơn giản là làm những gì cậu giỏi nhất, và điều đó tự nhiên khiến cậu trở thành tâm điểm. Sự khiêm tốn ẩn sau tài năng vượt trội của cậu càng khiến ông Hùng tin tưởng vào lựa chọn của mình.

Hoàng Minh Khôi, sau một pha bứt tốc bên cánh phải, chuyền bóng cho Long. Long khống chế bóng gọn gàng, rồi tung ra một đường chuyền dài vượt tuyến, đặt Nguyễn Thành vào vị trí đối mặt với thủ môn. Thành không bỏ lỡ cơ hội, dứt điểm gọn gàng, đưa bóng vào lưới. Tiếng còi của trọng tài vang lên, kết thúc buổi đá tập. Tất cả các cầu thủ đều thở dốc, mồ hôi nhễ nhại, nhưng đôi mắt ai cũng ánh lên vẻ mong đợi. Họ biết, quyết định quan trọng nhất sắp được đưa ra. Ông Hùng, sau một thoáng trầm ngâm, tiến lại giữa sân, ra hiệu tập hợp tất cả các cầu thủ lại. Những bóng đổ dài trên mặt cỏ xanh mướt, tạo nên một khung cảnh vừa hùng vĩ vừa đầy tính chất quyết định. Hơi gió mát cuối ngày thổi qua, xua đi phần nào cái nóng bức của buổi chiều, nhưng không thể xua đi sự căng thẳng đang bao trùm. Mùi cỏ tươi cùng mùi đất ẩm sau cơn mưa nhẹ hôm qua phảng phất trong không khí, mang theo một cảm giác thanh bình, đối lập hoàn toàn với sự hồi hộp trong lòng các chàng trai trẻ.

Ông Hùng quét một lượt qua các gương mặt trẻ tuổi, mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn đầy mong đợi. Từ Thành với vẻ ngoài mạnh mẽ, Duy với mái tóc xoăn và sự lanh lợi, đến Hùng và Khôi với nụ cười thân thiện, tất cả đều hướng về phía ông với vẻ kính trọng. Ông dừng lại lâu hơn một chút ở Long, Hùng và Khôi. Long đứng thẳng, bờ vai rộng và dáng người cân đối toát lên vẻ vững chãi. Đôi mắt hổ phách của cậu điềm tĩnh chờ đợi, không một chút nôn nóng hay lo âu, như thể cậu đã sẵn sàng đón nhận bất cứ điều gì.

Ông Hùng hắng giọng, tiếng nói dõng dạc vang vọng khắp sân vận động, không cần đến loa phóng thanh: "Các cậu đã rất cố gắng trong buổi tuyển chọn ngày hôm nay. Tôi thấy được nhiệt huyết, tinh thần chiến đấu và cả những kỹ năng tuyệt vời. Nhưng bóng đá không chỉ cần kỹ năng, mà còn cần sự gắn kết, tinh thần lãnh đạo và chiến thuật." Ông dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng người, như muốn khắc ghi hình ảnh của họ vào tâm trí. "Một đội bóng mạnh là một tập thể đoàn kết, và một tập thể đoàn kết cần một người thủ lĩnh."

Ông Hùng sau đó nhìn thẳng vào Long, đôi mắt sắc sảo của ông ánh lên vẻ tin tưởng tuyệt đối. "Trần Hoàng Long. Cậu là người thể hiện rõ ràng nhất những tố chất đó. Không chỉ có kỹ thuật cá nhân vượt trội, khả năng đọc trận đấu xuất sắc, mà cậu còn có cái nhìn bao quát, khả năng điều phối và thúc đẩy đồng đội một cách tự nhiên. Cậu có một tố chất lãnh đạo bẩm sinh." Ông lại dừng một nhịp, rồi tuyên bố, giọng nói vang dội và dứt khoát như một tiếng sấm giữa trời quang: "Kể từ hôm nay, Trần Hoàng Long sẽ là đội trưởng mới của đội bóng đá trường cấp ba Ánh Dương!"

Một vài tiếng xì xào ngạc nhiên nhỏ vang lên từ phía các thành viên mới, nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng những tràng vỗ tay nhiệt liệt từ phía các cầu thủ cũ và những người hiểu chuyện. Họ biết, quyết định này là hoàn toàn xứng đáng. Phan Việt Hùng và Hoàng Minh Khôi không giấu nổi vẻ vui mừng, họ nhanh chóng tiến đến vỗ vai Long, gương mặt rạng rỡ. "Chúc mừng ông, đội trưởng!" Hùng nói, giọng lanh lảnh, nhưng lần này không phải là trêu chọc mà là sự ngưỡng mộ chân thành. "Biết ngay là ông sẽ làm được mà!" Khôi cũng cười, "Tuyệt vời, Long! Giờ thì đội mình có hy vọng lớn rồi!"

Long, dù có chút bất ngờ trước sự bổ nhiệm quá nhanh chóng này, nhưng ánh mắt cậu nhanh chóng trở nên kiên định. Cậu gật đầu với ông Hùng, giọng nói trầm ấm và rõ ràng: "Em sẽ cố gắng hết sức, thưa thầy. Không phụ lòng tin của thầy và các bạn." Cậu bước đến nhận chiếc băng đội trưởng màu đỏ thẫm từ tay ông Hùng. Chất liệu vải mềm mại nhưng lại ẩn chứa một sức nặng vô hình, như chính trọng trách mà cậu vừa được giao phó. Cậu cảm nhận nó trong lòng bàn tay, cảm nhận sức nặng của sự kỳ vọng, của niềm tin. Đó không chỉ là một dải vải, đó là biểu tượng của sự dẫn dắt, của tinh thần đoàn kết, của ý chí chiến thắng. Ánh mắt cậu quét một lượt qua các thành viên trong đội, từng người một, như một lời cam kết thầm lặng. Từ giây phút này, cậu không chỉ đá bóng cho bản thân, cậu đá bóng cho cả đội, cho cả trường. Dưới ánh hoàng hôn rực rỡ đang nhuộm đỏ cả sân vận động, Long đứng đó, vững chãi và đầy tự tin, sẵn sàng gánh vác trọng trách mới. Mùi mồ hôi và cỏ dường như cô đặc lại, hòa cùng cảm giác của một khởi đầu mới, của một hành trình đầy thử thách nhưng cũng không kém phần vinh quang.

Không khí sau đó trở nên phấn khích hơn hẳn. Các cầu thủ bắt đầu bàn tán xôn xao về Long, về những pha bóng đẹp mắt của cậu, về những chiến thuật mà cậu có thể mang lại cho đội. Lê Duy, ban đầu có vẻ hơi bốc đồng, giờ đây cũng gật gù tán thành, đôi mắt tinh nhanh của cậu ta nhìn Long với vẻ nể phục. Nguyễn Thành, người có vẻ ngoài mạnh mẽ, cũng tiến lại gần Long, vỗ vai cậu. "Đội trưởng cứ yên tâm, tụi em sẽ theo đội trưởng hết mình!" Tiếng cười nói, tiếng vỗ vai, tiếng chúc mừng vang lên, xua tan đi sự mệt mỏi sau buổi tập luyện căng thẳng. Ông Hùng mỉm cười hài lòng, ông biết mình đã đặt niềm tin đúng chỗ. Long, dù vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng trong sâu thẳm, cậu cảm thấy một luồng năng lượng mới đang chảy trong huyết quản. Cậu nhìn về phía cổng sân vận động, nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt, và một hình ảnh quen thuộc thoáng hiện lên trong tâm trí cậu: nụ cười rạng rỡ của một cô gái.

Hành lang trường Ánh Dương vào cuối giờ chiều luôn tấp nập học sinh. Tiếng nói cười rộn ràng, tiếng bước chân vội vã, tiếng xe cộ từ bên ngoài vọng vào, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của tuổi học trò. Nắng vàng nhạt vẫn còn vương vấn qua những ô cửa kính, chiếu xiên xuống sàn gạch, vẽ nên những vệt sáng lung linh. Ngọc Linh đang cùng Thảo Mai và Thanh Lan đi dọc hành lang, trên tay cô bé là tờ đơn đăng ký tham gia hội cổ động viên. Từng nét chữ thanh thoát của cô bé đã hoàn tất trên tờ đơn, và giờ đây nó nằm gọn trong lòng bàn tay, như một lời cam kết. Ba cô gái đang bàn tán sôi nổi về năm học mới, về những dự định, những hoạt động ngoại khóa sắp tới. Mùi sách vở, mùi phấn bảng vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa cùng thoang thoảng mùi hoa sữa từ sân trường bay vào, tạo nên một cảm giác vừa thân thuộc vừa lãng mạn.

"Tớ nghĩ là mình sẽ cố gắng hết sức để đưa hội cổ động viên trường mình lên một tầm cao mới!" Linh nói, giọng nói trong trẻo, cao và rõ ràng, đầy nhiệt huyết. Mái tóc dài đen óng ả của cô bé khẽ đung đưa theo từng cử chỉ tay đáng yêu. Cô bé tưởng tượng cảnh mình sẽ cùng các bạn tạo nên những màn trình diễn sôi động, rực rỡ, làm bùng cháy cả khán đài.

Hoàng Thảo Mai, cô bạn thân trầm tính hơn, với đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính cận, mỉm cười nhẹ nhàng. "Tớ tin là cậu sẽ làm được mà, Linh. Cậu có năng lượng và sự nhiệt tình mà không ai sánh bằng." Giọng nói nhỏ nhẹ, từ tốn của Mai luôn mang đến sự an ủi và tin tưởng.

Vũ Thanh Lan, với dáng người khỏe khoắn, năng động và mái tóc ngắn ngang vai được búi gọn gàng, liền chen vào, đôi mắt tinh nhanh của cô bạn ánh lên vẻ tinh nghịch. "Mà này, đã có tin gì từ đội bóng đá chưa nhỉ? Không biết Long và Hùng có được chọn không ta?" Lan vừa nói vừa nháy mắt với Linh, như thể cô bạn đã đọc được suy nghĩ trong lòng Linh.

Linh khẽ đỏ mặt, nhưng nụ cười trên môi cô bé càng rạng rỡ hơn. Cô bé đang định nói rằng chắc chắn Long sẽ làm được, vì cậu ấy luôn là người giỏi nhất trong mắt cô bé, thì bỗng, một vài nhóm học sinh đi ngang qua, tiếng xì xào của họ lọt vào tai ba cô gái.

"Này, nghe nói Long được làm đội trưởng đội bóng đá rồi đấy!" Một cậu học sinh lớp bên cạnh hào hứng nói với bạn mình.

"Thật á? Nhanh thế cơ à? Mới tuyển chọn có mấy buổi mà đã lên đội trưởng rồi sao?" Một cô bé khác ngạc nhiên.

"Thì cậu ấy giỏi mà. Nghe bảo thầy Hùng đích thân bổ nhiệm luôn, khen cậu ấy có tố chất lãnh đạo bẩm sinh." Lời xác nhận của một cậu bạn khác khiến thông tin trở nên đáng tin cậy hơn bao giờ hết.

Ngọc Linh nghe những lời đó, đôi mắt to tròn long lanh của cô bé sáng rực lên như những vì sao. Một nụ cười thật tươi, thật hạnh phúc và đầy tự hào nở trên môi cô bé, như ánh nắng Hạ Long rực rỡ nhất. Cô bé siết chặt tờ đơn đăng ký trong tay, cảm thấy trái tim mình đập rộn ràng, không phải vì hồi hộp, mà vì một niềm vui sướng khó tả. Cô bé biết Long sẽ làm được, nhưng việc nghe tin tức này vẫn khiến cô bé ngập tràn hạnh phúc.

Thanh Lan nhìn Linh, không giấu được vẻ trêu chọc. "Này Linh, nghe nói Long mới được làm đội trưởng đội bóng đá kìa! Giờ thì Linh có động lực để cổ vũ hơn nữa rồi nhỉ?" Lan nói, giọng điệu đầy ẩn ý.

Linh đỏ mặt nhẹ, khẽ đánh vào vai Lan một cái. "Thôi đi mà! Cậu cứ trêu tớ mãi!" Tuy miệng nói thế, nhưng ánh mắt cô bé lại ánh lên vẻ lấp lánh, không thể che giấu niềm vui. Cô bé biết Lan đang nói đùa, nhưng trong thâm tâm, đó cũng chính là một phần động lực khiến cô bé hào hứng đến vậy. Cô bé muốn được ở đó, trên khán đài, để tiếp thêm sức mạnh cho Long, để cùng cậu trải qua những khoảnh khắc thăng hoa của tuổi trẻ. Cô bé muốn trở thành một phần trong câu chuyện thanh xuân rực rỡ của cậu, và cũng là của chính mình.

Thảo Mai khẽ đẩy gọng kính, mỉm cười thấu hiểu. "Tớ cũng vừa nghe. Thầy Hùng đích thân bổ nhiệm luôn, bảo Long có tố chất lãnh đạo bẩm sinh. Cậu ấy xứng đáng mà." Mai nói, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy sự khẳng định, khiến Linh càng thêm tự hào về Long.

"Thật sao? Tuyệt quá!" Linh thốt lên, giọng nói trong trẻo, cao và rõ ràng, đầy vẻ phấn khích. "Tớ biết mà, cậu ấy giỏi như vậy cơ mà!" Niềm tin và sự ngưỡng mộ cô dành cho Long là vô bờ bến. Cô bé không chút ngạc nhiên, chỉ có niềm tự hào dâng trào.

Trong khoảnh khắc đó, Linh cảm thấy sự lựa chọn của mình, việc đăng ký tham gia đội cổ động viên, càng thêm đúng đắn. Một lời hẹn ước thầm lặng đã được thiết lập giữa họ đêm qua, và giờ đây, mỗi người đang tự mình thực hiện những bước đi đầu tiên để biến lời hẹn ước ấy thành hiện thực. Cô bé tưởng tượng cảnh mình đứng trên khán đài, mặc bộ đồ cổ vũ lấp lánh, vẫy những chiếc pom-pom rực rỡ, hò reo tên cậu. Trái tim cô bé đập rộn ràng với một niềm háo hức khó tả.

Việc Long trở thành đội trưởng sẽ đưa cậu vào tâm điểm chú ý của toàn trường, không chỉ vì tài năng mà còn vì mối quan hệ 'đặc biệt' với Ngọc Linh. Điều này chắc chắn sẽ thu hút cả sự ngưỡng mộ lẫn ánh mắt ghen tị từ nhiều phía. Nhưng lúc này, trong khoảnh khắc rạng rỡ của buổi chiều Hạ Long, tất cả những lo lắng đó đều tan biến. Chỉ còn lại niềm vui sướng và sự gắn kết không lời, mạnh mẽ hơn bất kỳ ngôn ngữ nào. Sự tin tưởng và ngưỡng mộ của Linh dành cho Long sẽ là động lực lớn cho cậu, đồng thời củng cố sự gắn kết tình cảm của họ, chuẩn bị cho những thử thách sắp tới. Vai trò đội trưởng cũng sẽ đặt ra nhiều áp lực và thách thức mới cho Long trong việc cân bằng giữa học tập và thể thao, cũng như phát triển tố chất lãnh đạo. Tuy nhiên, dưới ánh nắng cuối ngày, Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đang chứng kiến những bước chân đầu tiên của một hành trình mới, nơi tình yêu và tình bạn sẽ được thử thách và lớn lên cùng thời gian. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long của Long và Linh đang chính thức mở ra một chương mới, tràn đầy hy vọng và những điều bất ngờ.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ