Tiếng gió đêm Hạ Long vẫn rì rào bên ngoài khung cửa sổ, mang theo hương vị mặn mòi của biển cả, len lỏi vào căn phòng nhỏ của Long. Đã quá mười một giờ đêm, nhưng ánh đèn bàn vẫn còn sáng trưng, hắt xuống cuốn sổ ghi chép đã sờn gáy, nơi Long tỉ mẩn vẽ lại những sơ đồ chiến thuật. Cậu ngồi đó, dáng người cao ráo hơi cúi mình, bờ vai rộng khẽ trùng xuống vì mệt mỏi nhưng cũng ẩn chứa một sức mạnh kiên cường. Mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng, vài sợi rủ xuống trán, nay đã ướt đẫm mồ hôi sau buổi tập cường độ cao buổi chiều, dù đã tắm rửa sạch sẽ vẫn còn vương vấn mùi xà phòng và một chút mùi cỏ non vương lại.
Đôi mắt màu hổ phách sâu thẳm của cậu dán chặt vào từng mũi tên, từng vị trí được đánh dấu trên giấy, cố gắng hình dung lại pha bóng, cách di chuyển của từng đồng đội. Đây không chỉ là một trận đấu bình thường. Đây là trận ra quân đầu tiên của Long trên cương vị đội trưởng, và áp lực đè nặng lên đôi vai cậu. Cậu cảm thấy rõ ràng ánh mắt kỳ vọng của ông Hùng, của Phan Việt Hùng, của Minh Khôi và tất cả những người anh em trong đội. Cả sự dõi theo của cô Thủy, của thầy cô trong trường, và đặc biệt là của một người con gái mà cậu không thể nào không nghĩ đến mỗi khi nhắc tới từ "cổ vũ".
Long khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. Cậu lật đi lật lại trang sổ, những suy nghĩ cứ quẩn quanh trong đầu như những pha bóng không tìm được lối thoát. Làm sao để phát huy tối đa sức mạnh của toàn đội? Làm sao để đối phó với những tình huống bất ngờ? Làm sao để đảm bảo không mắc phải bất kỳ sai lầm nào? Trách nhiệm ấy, nặng nề hơn cậu tưởng rất nhiều. Nó không chỉ là kỹ thuật cá nhân hay khả năng chuyền bóng, mà còn là khả năng truyền lửa, khả năng gắn kết những cá thể khác nhau thành một khối thống nhất. Lòng cậu bỗng dâng lên một sự căng thẳng tột độ, một cảm giác bồn chồn khó tả.
Cánh cửa phòng khẽ mở, mẹ cậu, cô Trần Thu Hà, bước vào. Gương mặt phúc hậu, dịu dàng của cô ánh lên vẻ quan tâm lo lắng. Cô đi nhẹ nhàng đến bên bàn học, đặt đĩa hoa quả tươi đã được gọt sẵn lên bàn, hương thơm ngọt ngào của ổi và xoài chín thoang thoảng trong không khí. Long ngẩng đầu lên, ánh mắt lờ mờ vì tập trung quá độ.
“Con trai, đã khuya rồi, nghỉ ngơi đi con,” giọng mẹ Long nhỏ nhẹ, ấm áp như rót mật vào tai, “Mai còn trận đấu quan trọng mà.” Cô đưa tay nhẹ nhàng xoa mái tóc của cậu, cảm nhận hơi ấm từ đầu con trai.
Long khẽ lắc đầu, “Con chưa ngủ được mẹ ạ. Con đang nghĩ về trận mai.” Cậu đặt cây bút xuống, ngón tay miết nhẹ lên chiếc băng đội trưởng màu xanh được đặt cẩn thận bên cạnh cuốn sổ. “Là trận đầu tiên của con với vai trò đội trưởng.” Giọng cậu trầm đi, mang theo một chút bất an khó giấu.
Mẹ Long ngồi xuống chiếc ghế trống bên cạnh, nhìn con trai với ánh mắt thấu hiểu. “Mẹ biết con lo lắng. Nhưng con đã cố gắng hết sức rồi. Mẹ tin con và đội bóng sẽ làm tốt.” Cô dịu dàng đặt tay lên vai Long, an ủi. Bàn tay mẹ ấm áp, như truyền thêm sức mạnh cho cậu. Căn phòng, vốn tĩnh lặng với những tiếng động xa xôi từ bên ngoài, nay lại càng thêm ấm cúng bởi sự hiện diện và lời nói của mẹ. Mùi thức ăn nấu nướng từ căn hộ tầng dưới, mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu tập thể cũ, tất cả dường như tan biến, chỉ còn lại sự bình yên từ hơi ấm gia đình.
Đúng lúc đó, điện thoại Long rung lên. Là Phan Việt Hùng. Long thoáng ngạc nhiên, rồi mỉm cười nhấc máy.
“Alo, Hùng hả?”
Giọng Hùng vang lên đầy phấn khích qua điện thoại, lanh lảnh và đầy năng lượng, như một luồng gió tươi mát xua tan đi sự căng thẳng của Long. “Thằng Long! Mày còn thức hả? Tao biết ngay mà! Đang ‘gặm nhấm’ chiến thuật đúng không?” Hùng cười khà khà. “Cứ chơi hết mình thôi Long ơi! Anh em tin cậu mà! Mày là đội trưởng mà, lo gì!”
Long mỉm cười nhẹ nhõm. “Cũng hơi căng một chút, mày ạ.”
“Căng gì mà căng! Mày cứ giữ cái đầu lạnh của mày, cái chân thần thánh của mày, là ổn hết!” Hùng nói tiếp, giọng nói pha chút hài hước. “Mà thôi, nói nhiều làm gì. Cứ ngủ sớm đi, mai còn sức mà ‘quẩy’ banh sân. Anh em chờ mày tỏa sáng đó!”
“Cảm ơn mày, Hùng.” Long thành tâm nói. Những lời động viên chân thành từ bạn thân, từ đồng đội, dù chỉ qua điện thoại, cũng đủ sưởi ấm trái tim đang nặng trĩu của cậu. “Mày cũng ngủ sớm đi.”
“Rồi, rồi! Ngủ ngon nhé, đội trưởng tương lai của bóng đá Việt Nam!” Hùng pha trò rồi cúp máy.
Long đặt điện thoại xuống, nhìn mẹ mình. Nụ cười trên môi cậu đã tươi tắn hơn. “Hùng động viên con đó mẹ.”
Mẹ Long mỉm cười, “Thấy chưa, bạn bè tin tưởng con như vậy mà. Cứ tự tin vào bản thân mình.” Cô đứng dậy, nhẹ nhàng vuốt tóc Long lần nữa. “Thôi, con ăn hoa quả đi rồi đi ngủ sớm. Mai còn phải dậy sớm nữa.”
Long gật đầu. Khi mẹ ra khỏi phòng, căn phòng lại chìm vào sự tĩnh lặng quen thuộc. Long cầm một miếng ổi lên ăn, vị ngọt thanh mát lan tỏa trong miệng. Cậu lại nhìn vào cuốn sổ, nhưng lần này, ánh mắt cậu đã bớt đi sự căng thẳng, thay vào đó là quyết tâm. Cậu nhớ lại hình ảnh Ngọc Linh trong buổi tập chiều nay, cô bé tràn đầy năng lượng, mồ hôi lấm tấm nhưng vẫn rạng rỡ. Cô bé cũng đang nỗ lực hết mình cho vai trò của cô ấy, cho đội bóng. Điều đó như một lời nhắc nhở, một nguồn động lực thầm kín. Đúng vậy, cậu không chỉ đá vì bản thân, vì đội bóng, mà còn vì những người tin tưởng cậu, vì những nỗ lực thầm lặng đang diễn ra song hành. Trận đấu này, nhất định phải thắng. Không chỉ là danh dự, mà còn là lời đáp lại cho những tình cảm, những kỳ vọng ấy.
Cùng lúc đó, trong căn hộ tập thể cũ cách đó vài dãy nhà, ánh đèn phòng Ngọc Linh vẫn sáng rực. Tiếng nhạc sôi động của một bài hát K-pop vang lên khe khẽ, hòa cùng tiếng cười nói rộn ràng của ba cô gái. Ngọc Linh, Thảo Mai và Thanh Lan đang say sưa hoàn thiện những công đoạn cuối cùng cho màn cổ vũ ngày mai. Căn phòng nhỏ của Linh, với những bức tường dán đầy poster thần tượng và ảnh bạn bè, nay càng thêm bừa bộn bởi những dải ruy băng màu sắc, những chiếc pompom lấp lánh đang trong quá trình lắp ráp, và những tấm băng rôn được vẽ tay tỉ mỉ.
Linh đứng trước gương, tay cầm chiếc loa nhỏ, tập thử vài câu khẩu hiệu. Khuôn mặt xinh đẹp của cô bé lấm tấm mồ hôi, mái tóc dài đen óng ả được buộc cao gọn gàng, nhưng vài sợi tóc con vẫn tinh nghịch rủ xuống. Đôi mắt to tròn long lanh của cô bé ánh lên vẻ phấn khích, nhưng cũng ẩn chứa sự hồi hộp.
“Mai ơi, Lan ơi, các cậu thấy cái khẩu hiệu này có đủ ‘chất’ không?” Linh hô vang, giọng nói trong trẻo, cao và rõ ràng, “Hay mình thêm vài động tác này nữa để nó thêm phần khí thế?” Cô bé vừa nói vừa nhún nhảy thử vài động tác, đôi chân thoăn thoắt, uyển chuyển.
Thảo Mai, với dáng người nhỏ nhắn, mảnh mai, đang cặm cụi kiểm tra lại từng đường kim mũi chỉ trên tấm băng rôn lớn có dòng chữ “ÁNH DƯƠNG VÔ ĐỊCH!”. Đôi mắt sáng thông minh của Mai nhìn Linh qua cặp kính cận, mỉm cười nhẹ. “Tớ thấy ổn rồi Linh ạ. Quan trọng là tinh thần mình thôi. Cậu đừng căng thẳng quá.” Giọng Mai nhỏ nhẹ, từ tốn, mang theo sự điềm tĩnh thường thấy. “Cậu đã chuẩn bị rất kỹ rồi mà, Linh. Bài nhảy cũng hoàn hảo, khẩu hiệu cũng rất catchy. Mọi thứ sẽ ổn thôi.”
Thanh Lan, cô bạn với dáng người khỏe khoắn, năng động, đang ngồi trên sàn nhà, tỉ mẩn xếp lại những chiếc pompom màu vàng và xanh lá cây vào một chiếc túi lớn. Cô ngẩng lên, đôi mắt tinh nhanh, sắc sảo nhìn Linh. “Mai nói đúng đó Linh. Cậu là người nhiệt huyết nhất rồi, lo gì. Cứ ‘cháy’ hết mình như lúc tập thôi.” Giọng Lan dứt khoát, hơi nhanh, đúng với phong cách thẳng thắn của cô. “Nhưng mà, liệu Long và đội bóng có bị ‘khớp’ không nhỉ? Mai là trận đầu tiên của Long với tư cách đội trưởng đó.”
Nghe Lan nhắc đến Long, Linh thoáng giật mình, một nụ cười nhẹ, rất nhẹ, thoáng hiện trên môi cô bé. “Tớ tin Long mà. Cậu ấy giỏi lắm. Nhưng mà…” Linh ngừng lại, khẽ cắn môi. “Chính vì là trận đầu tiên, nên áp lực sẽ rất lớn. Mình phải làm sao để cổ vũ thật bùng nổ, tiếp thêm sức mạnh cho các cậu ấy!”
“Vậy thì mình cứ bùng nổ thôi!” Lan vỗ tay cái bốp, “Hát thật to, nhảy thật sung. Đảm bảo bọn con trai nhìn thấy mình là có thêm 200% năng lượng!”
“Tớ cũng nghĩ vậy. Mình đã tập luyện vất vả như vậy rồi, không thể để uổng phí được,” Mai bổ sung, giọng nói vẫn nhỏ nhẹ nhưng đầy quyết tâm. “Màn trình diễn của mình không chỉ là cổ vũ, mà còn là lời khẳng định cho sự đoàn kết của toàn trường.”
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng Linh khẽ mở. Mẹ Linh, cô Lê Thanh Hương, bước vào. Gương mặt thanh tú, dịu dàng của cô luôn nở một nụ cười ấm áp. Cô đặt đĩa trái cây và một bình trà đào mát lạnh lên bàn, hương trà thoang thoảng dịu nhẹ. Mùi hương quen thuộc của gia đình, pha lẫn với mùi thơm của ruy băng mới và phấn nước hoa của các cô gái, tạo nên một bầu không khí vừa ấm cúng vừa trẻ trung.
“Các con gái làm việc hăng say quá. Nhớ giữ sức mai còn cổ vũ cho đội của Long nữa chứ!” Mẹ Linh nói, giọng nói thấu hiểu và tâm lý. “Trà đào này, các con uống cho mát. Ăn trái cây nữa nhé.”
“Dạ, con cảm ơn mẹ!” Linh reo lên, chạy lại ôm mẹ một cái thật chặt. “Mẹ là nhất!”
Mẹ Linh xoa đầu con gái, ánh mắt trìu mến. “Mẹ tin con sẽ làm được. Cứ tự tin thể hiện hết mình, con gái yêu.”
Ba cô gái lại tiếp tục công việc. Tiếng nhạc lại vang lên, sôi động hơn một chút. Linh nhìn vào gương, nhìn hình ảnh mình trong bộ đồng phục cổ vũ gọn gàng, chiếc băng đô màu sắc trên đầu. Trong lòng cô bé, sự hồi hộp vẫn còn đó, nhưng đã được thay thế bằng một niềm phấn khích và quyết tâm mãnh liệt. Long và đội bóng đã tập luyện vất vả như vậy, cô và hội cổ vũ nhất định phải cháy hết mình! Phải tạo ra một màn trình diễn thật bùng nổ, tiếp thêm sức mạnh cho các cậu ấy! Cô bé hình dung ra cảnh Long và các đồng đội đang chiến đấu trên sân, và những tiếng reo hò, những điệu nhảy của mình sẽ là nguồn năng lượng không ngừng nghỉ cho họ. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời này, sẽ là nơi chứng kiến sự bùng nổ của tuổi trẻ.
Sáng hôm sau, một buổi sáng Hạ Long trong xanh và rực rỡ, ánh nắng vàng ươm chảy tràn qua những tán cây cổ thụ trong sân Trường THPT Ánh Dương, nhuộm vàng cả những bức tường gạch cũ kỹ và mái ngói đỏ của tòa nhà chính. Không khí ở trường dường như đặc quánh hơn mọi ngày, không phải bởi cái nóng đầu hè, mà bởi một thứ năng lượng vô hình của sự mong chờ và hồi hộp. Tiếng chuông báo hiệu giờ vào lớp vang lên, nhưng hôm nay, tiếng chuông ấy dường như bị lấn át bởi những tiếng xì xào bàn tán, những bước chân vội vã hơn thường lệ của học sinh. Mùi phấn bảng và giấy sách mới hòa quyện với mùi cỏ non từ sân bóng, tạo nên một hỗn hợp hương thơm rất đặc trưng của ngày hội thể thao.
Long bước đi trên hành lang, cảm nhận từng ánh mắt đổ dồn về phía mình. Không phải là những ánh mắt hiếu kỳ thường lệ, mà là những ánh mắt dò xét, ngưỡng mộ, và cả… kỳ vọng. Cậu mặc bộ đồng phục thể dục của trường, trên cánh tay phải là chiếc băng đội trưởng màu xanh lá cây đậm, nổi bật giữa nền áo trắng. Chiếc băng ấy, dù chỉ là một mảnh vải nhỏ, nhưng đối với Long, nó nặng trĩu trách nhiệm. Cậu cố giữ vẻ mặt lạnh lùng thường thấy, nhưng sâu bên trong, lồng ngực cậu đang đập thình thịch. Long hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi không khí trong lành của buổi sớm mai. Cậu biết, hôm nay, mọi thứ sẽ khác.
Phan Việt Hùng đi bên cạnh Long, vỗ nhẹ vào vai cậu. Dáng người hơi tròn trịa của Hùng, khuôn mặt bầu bĩnh với đôi mắt híp khi cười, luôn toát lên vẻ hài hước, thân thiện. “Cố lên Long ơi! Anh em mình hôm nay ‘quẩy’ banh sân!” Giọng Hùng lanh lảnh, pha trò, cố gắng xua tan đi sự căng thẳng đang bao trùm lấy Long. “Mày cứ ‘tả xung hữu đột’ như thường ngày, để bàn thắng cho tao với thằng Khôi lo!”
Long mỉm cười nhẹ. “Tất nhiên rồi, Hùng. Cứ chuẩn bị mà ăn mừng đi.” Giọng cậu trầm, nói chậm rãi, nhưng đã có thêm chút tự tin.
Cùng lúc đó, từ phía dãy nhà học, Ngọc Linh cũng đang bước về phía khu vực tập hợp dành cho đội cổ vũ. Cô bé nổi bật trong bộ đồng phục cổ vũ màu xanh lá – vàng, màu truyền thống của trường Ánh Dương. Chiếc áo crop-top khoe vòng eo thon gọn, chiếc váy xếp ly năng động. Mái tóc dài đen óng được buộc cao gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú và đôi mắt to tròn long lanh. Gương mặt cô bé rạng rỡ như ánh nắng ban mai, nhưng cũng không giấu được sự hồi hộp đang len lỏi.
Thảo Mai đi bên cạnh Linh, dáng người nhỏ nhắn, mảnh mai. Cô bé chỉnh lại chiếc băng rôn trên tay, nhìn Linh với vẻ lo lắng. “Linh, cậu ổn không? Trông cậu hơi căng thẳng đó.” Giọng Mai nhỏ nhẹ, từ tốn.
Linh khẽ lắc đầu, “Tớ ổn, chỉ là hơi hồi hộp thôi.” Cô bé đưa tay vuốt nhẹ lọn tóc con đang lòa xòa trước trán. “Cậu cũng vậy đúng không?”
Thanh Lan, với vẻ mặt năng động, khỏe khoắn, bước đi dứt khoát phía sau. “Hồi hộp là đúng rồi! Đây là màn ra mắt của đội cổ vũ mà. Nhưng mà mình đã tập luyện kỹ càng rồi, không có gì phải sợ!”
Đúng lúc đó, ánh mắt Long vô tình lướt qua, rồi khẽ dừng lại khi thấy Linh. Khoảnh khắc giao thoa ấy, giữa dòng người tấp nập, giữa những âm thanh huyên náo của buổi sáng, thời gian dường như chậm lại. Cậu thấy cô bé, thấy nụ cười rạng rỡ thường trực trên môi cô, thấy sự nhiệt huyết ánh lên trong đôi mắt to tròn, và cả sự hồi hộp mà cô bé đang cố gắng che giấu. Long khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhẹ, ẩn chứa sự động viên và tin tưởng.
Linh cũng cảm nhận được ánh mắt của Long. Cô khẽ ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh nhìn của cậu. Một nụ cười nhẹ, rất nhẹ, thoáng hiện trên môi cô bé, một nụ cười thầm lặng nhưng đầy ý nghĩa, như lời đáp lại cho cái gật đầu của cậu. Không có lời nói nào được trao đổi, nhưng trong khoảnh khắc giao thoa ấy, cả Long và Linh đều cảm nhận được một sự kết nối vô hình, một sự đồng điệu trong nỗ lực và đam mê.
Hùng nhìn thấy cảnh tượng đó, cười tủm tỉm. “Chà chà, đội trưởng Long nhà ta cũng biết ‘bắn tín hiệu’ đó nha!” Cậu trêu chọc, đẩy nhẹ vào vai Long.
Long chỉ khẽ nhíu mày, nhưng khóe môi lại khẽ cong lên. Cậu biết Hùng đang trêu mình, nhưng cậu không bận tâm. Ánh mắt cậu lại vô thức liếc nhìn về phía Linh, cô bé đang cùng Mai và Lan chuẩn bị những chiếc pompom lấp lánh. Nụ cười của cô bé như một nguồn động lực thầm kín, tiếp thêm sức mạnh cho cậu.
Linh cũng thoáng đỏ mặt, quay đi. Thảo Mai nhìn Linh đầy tinh tế, khẽ mỉm cười. Cô bé hiểu rằng, mối liên kết giữa Long và Linh không chỉ là sự ngưỡng mộ đơn thuần, mà còn là một nguồn sức mạnh quan trọng cho cả hai. Sự nổi bật của Long trên sân cỏ, cùng với sự tỏa sáng của Linh trong vai trò đội cổ vũ, chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của toàn trường, không chỉ là sự ngưỡng mộ, mà có thể còn là những “ánh mắt dõi theo” khác, những đối thủ mới có thể xuất hiện để thách thức mối quan hệ này.
Long hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự mát lạnh của không khí buổi sáng. Cậu đã sẵn sàng. Cậu tin rằng, Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời này, sẽ còn chứng kiến nhiều điều kỳ diệu nữa. Trận đấu đầu tiên, với vai trò đội trưởng, sẽ là một thử thách lớn, nhưng cậu sẽ không đơn độc. Cậu có đồng đội, có bạn bè, và có… cô ấy. Cậu chỉnh lại chiếc băng đội trưởng, bước chân vững vàng hơn, tiến về phía sân vận động Thiên Thanh, nơi một trận chiến đầy cam go đang chờ đợi. Những tiếng reo hò đã bắt đầu vang vọng từ xa, báo hiệu một ngày hội thể thao đầy bùng nổ, một chương mới trong tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long của họ.