Rực rỡ thanh xuân
Chương 85

Dưới Ánh Hoàng Hôn: Nỗi Lo Của Đội Trưởng Và Lời Động Viên Thầm Lặng

3355 từ
Mục tiêu: Khắc họa Long đối mặt với áp lực và sự lo lắng về trận đấu ra quân, thể hiện khía cạnh dễ tổn thương của một người lãnh đạo.,Tạo ra khoảnh khắc tình cờ Long và Linh gặp nhau ngoài sân tập, nơi họ chia sẻ cảm xúc và lo lắng.,Làm sâu sắc mối quan hệ Long - Linh qua sự thấu hiểu, động viên chân thành từ Linh và sự mở lòng hiếm hoi từ Long.,Củng cố hình ảnh Linh là điểm tựa tinh thần quan trọng cho Long, và Long tin tưởng, dựa dẫm vào Linh.,Duy trì giai đoạn 'rising_action' của Arc 2, đẩy mạnh sự phát triển tình cảm và chuẩn bị cho trận đấu quan trọng.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh
Mood: Lãng mạn, trầm lắng, thấu hiểu, động viên, có chút căng thẳng ban đầu nhưng kết thúc ấm áp.
Kết chương: [object Object]

Gió đêm Hạ Long vẫn mặn mà, lướt qua những tán cây bàng cổ thụ ven đường, mang theo chút se lạnh của buổi cuối thu. Những lời động viên chân thành của Linh đêm qua vẫn vương vấn trong tâm trí Long, như một làn gió mát xoa dịu đi nỗi lo lắng đang âm ỉ cháy. Cậu biết cô bé tin tưởng cậu, và điều đó giống như một liều thuốc bổ cho tinh thần. Nhưng một liều thuốc không thể chữa lành hoàn toàn một căn bệnh mãn tính mang tên "áp lực của người đội trưởng". Sáng nay, khi bình minh còn chưa kịp nhuộm hồng những đám mây trên vịnh, Long đã thức dậy, nỗi bồn chồn vẫn đeo bám cậu như một cái bóng.

Chiều hôm sau, sau giờ học, trong khi phần lớn bạn bè đã vội vã về nhà hoặc tụ tập ở quán cà phê quen thuộc, Long lại thấy mình lạc lõng giữa dòng người. Cậu không thể tập trung vào những con số khô khan trong sách giáo khoa, cũng chẳng muốn hòa mình vào những câu chuyện phiếm không đầu không cuối. Trái tim cậu nặng trĩu, và tâm trí cậu bị vây kín bởi những chiến thuật phức tạp, những điểm mạnh yếu của đối thủ THPT Kim Cương mà cậu và các bạn đã phân tích đến tận khuya. Long cần một không gian để giải tỏa, để gột rửa đi những suy nghĩ hỗn độn đang bủa vây mình.

Cậu tìm đến sân bóng rổ của trường Ánh Dương. Đây là một sân bê tông rộng rãi, được sơn màu xanh lá cây đậm và đỏ tươi, những đường kẻ vạch trắng đã bạc màu theo năm tháng, chứng kiến biết bao trận đấu nảy lửa của tuổi học trò. Hai cột rổ bằng kim loại chắc chắn đứng sừng sững ở hai đầu sân, lớp sơn bong tróc để lộ ra lớp sắt gỉ sét bên dưới. Xung quanh sân là hàng rào lưới cao vút, ngăn cách với hàng cây phượng vĩ đang bắt đầu rụng lá, và vài chiếc ghế đá cũ kỹ nằm rải rác dưới bóng cây.

Khi Long đặt chân đến, sân bóng rổ hoàn toàn vắng lặng. Ánh nắng chiều đã bắt đầu dịu đi, nhuộm một màu vàng cam nhạt lên khắp không gian, tạo nên những bóng đổ dài xiêu vẹo từ cột rổ và hàng rào. Một làn gió nhẹ thoảng qua, mang theo mùi cỏ xanh non từ sân bóng đá gần đó và chút hương đất ẩm sau cơn mưa đêm qua. Bầu không khí tĩnh lặng đến lạ thường, hoàn toàn đối lập với sự sôi động, náo nhiệt thường thấy của một sân bóng rổ. Tiếng chim hót líu lo đâu đó trong vòm lá, như một khúc nhạc nền buồn bã cho tâm trạng của cậu.

Long đặt chiếc cặp sách xuống một chiếc ghế đá, rút ra quả bóng cam quen thuộc. Quả bóng đã sờn cũ, in hằn dấu vết của vô số lần va chạm, lăn lóc trên sân. Cậu bắt đầu ném bóng. Mỗi cú ném, mỗi tiếng bóng nảy đều đặn trên mặt sân bê tông trống trải, như một nhịp điệu riêng, một cách để cậu đối thoại với chính mình. Cậu không còn vẻ lạnh lùng, điềm tĩnh thường thấy. Thay vào đó, sự căng thẳng hiện rõ trên khuôn mặt cậu. Đôi mắt hổ phách sâu thẳm thường ngày giờ ánh lên một vẻ ưu tư, mệt mỏi khó giấu. Lông mày cậu khẽ nhíu lại, tạo thành một nếp gấp nhỏ giữa trán. Mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên vầng trán rộng, dù thời tiết không quá nóng.

Cậu ném bóng, chạy, rồi lại ném. Cứ thế, lặp đi lặp lại. Những động tác của cậu không hề thư thái hay thoải mái như mọi khi, mà có chút gì đó nặng nề, gượng gạo, như một sự ép buộc. Cậu không thực sự tập trung vào quỹ đạo của quả bóng hay tiếng lưới reo vui mỗi khi bóng vào rổ. Ánh mắt cậu dường như xuyên qua quả bóng, xuyên qua cái rổ, nhìn về phía những lo âu vô hình đang chờ đợi cậu ở phía trước. Mỗi cú ném, mỗi bước chạy đều mang theo nỗi niềm của một người đội trưởng đang gánh vác một trọng trách lớn lao.

"Khó khăn hơn mình nghĩ nhiều," Long lẩm bẩm, tiếng nói chìm trong tiếng bóng nảy. Cậu dừng lại, ôm quả bóng vào ngực, cúi đầu thở dốc. "Họ quá mạnh... chiến thuật của mình liệu có đủ không?"

Một cảm giác bất lực nhẹ lướt qua tâm trí cậu. Long vốn là người tự tin vào khả năng của mình, nhưng trận đấu sắp tới với THPT Kim Cương – một đội bóng nổi tiếng với lối chơi kỷ luật và kỹ thuật cá nhân xuất sắc – lại khiến cậu cảm thấy một áp lực chưa từng có. Không chỉ là một trận đấu thông thường, đây là trận ra quân, là phát súng hiệu cho một mùa giải đầy kỳ vọng. Cả trường, đặc biệt là các thầy cô và bạn bè, đều đặt rất nhiều niềm tin vào cậu và đội bóng. Long là đội trưởng, cậu không thể phụ lòng họ.

Cậu ngồi sụp xuống chiếc ghế đá gần đó, vuốt nhẹ mái tóc đen hơi ẩm ướt vì mồ hôi. Nhìn xuống quả bóng trong tay, cậu thấy hình ảnh phản chiếu méo mó của chính mình. Một Trần Hoàng Long đang bị đè nặng bởi trách nhiệm, bởi nỗi sợ hãi thất bại. Cậu luôn cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, lạnh lùng, để mọi người tin tưởng và dựa dẫm vào cậu. Nhưng đôi khi, ẩn sâu bên trong vẻ ngoài bất cần ấy, cậu cũng chỉ là một cậu học trò 18 tuổi, mang trong mình những băn khoăn, những nỗi sợ rất đỗi đời thường.

"Sẽ ra sao nếu mình không làm được?" Cậu lại tự hỏi, giọng nói khẽ hơn, gần như thì thầm. "Nếu cả đội thua vì chiến thuật của mình không hiệu quả? Nếu mình không thể dẫn dắt họ đến chiến thắng như mọi người mong đợi?"

Những câu hỏi cứ xoáy sâu vào tâm trí Long, tạo thành một cơn lốc xoáy của sự nghi ngờ. Cậu nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh tồi tệ trong đầu. Cậu là đội trưởng. Cậu phải mạnh mẽ. Cậu phải là chỗ dựa cho cả đội. Nhưng cái gánh nặng ấy, đôi khi, lại khiến bờ vai cậu chùng xuống.

Long mở mắt, nhìn lên bầu trời Hạ Long đang chuyển mình dần sang sắc tím hồng của hoàng hôn. Những đám mây trắng bồng bềnh giờ đây được nhuộm một màu cam rực rỡ, rồi dần phai nhạt thành những vệt hồng tím mộng mơ. Nắng đã tắt hẳn, chỉ còn lại những tia sáng yếu ớt cuối cùng len lỏi qua hàng cây. Gió thổi mạnh hơn một chút, mang theo hơi sương lạnh của buổi chiều tà, khiến Long khẽ rùng mình. Cậu thở dài một tiếng, đứng dậy, lại bắt đầu ném bóng. Tiếng bóng nảy liên hồi, phá vỡ sự tĩnh mịch của buổi chiều tà, nhưng lại không thể xua tan đi những lo âu trong lòng Long. Cậu vẫn miệt mài, như thể muốn dùng sức lực của cơ thể để xua đi sự mệt mỏi của tâm trí.

***

Hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống. Những tia nắng cuối cùng của ngày đang dần thu mình lại, nhường chỗ cho một màn đêm lãng đãng. Bầu trời Hạ Long giờ đây là một bức tranh đa sắc màu, với những vệt cam vàng rực rỡ dần chuyển sang tím hồng, rồi xanh thẫm ở phía chân trời. Cảnh vật xung quanh sân bóng rổ cũng dần chìm vào bóng tối mờ ảo, chỉ còn những đường viền lờ mờ của hàng rào lưới và những tán cây. Không gian trở nên dịu mát hơn, với những cơn gió nhẹ mang theo hương biển mằn mặn và mùi hoa sữa thoảng đâu đó từ góc sân trường – một dấu hiệu của mùa thu đang về.

Ngọc Linh vừa kết thúc buổi họp đội cổ động viên. Cô và các bạn đã dành gần hết buổi chiều để hoàn thiện bài nhảy mới, chuẩn bị cho trận ra quân sắp tới của đội bóng đá. Dù mệt mỏi, nhưng trong lòng Linh lại tràn đầy sự háo hức và niềm vui. Cô luôn tâm niệm rằng đội cổ vũ chính là nguồn năng lượng, là ngọn lửa tiếp thêm sức mạnh cho các cầu thủ trên sân. Và đặc biệt, cô muốn Long cảm thấy được tiếp thêm sức mạnh từ sự cổ vũ của cô.

Trên đường đi về, Linh quyết định đi vòng qua sân bóng rổ để tắt về cổng sau. Cô muốn tận hưởng thêm chút không khí trong lành của buổi chiều tà và ngắm nhìn hoàng hôn tuyệt đẹp trên vịnh. Khi rẽ vào con đường nhỏ dẫn đến sân, cô chợt ngạc nhiên khi thấy một bóng người quen thuộc đang miệt mài trên sân.

Đó là Long.

Cậu ấy vẫn ở đó, một mình, liên tục ném bóng vào rổ. Tiếng bóng nảy đều đặn, cô độc vang vọng trong không gian tĩnh mịch của buổi chiều tà. Linh chợt dừng bước, trái tim cô dấy lên một cảm giác là lạ. Khác với vẻ mạnh mẽ, tự tin và đôi khi có chút lạnh lùng thường ngày, Long lúc này trông có vẻ cô độc và mệt mỏi. Mái tóc đen của cậu hơi bết lại vì mồ hôi, và bờ vai rộng thường ngày vẫn thẳng tắp giờ lại hơi chùng xuống. Ánh mắt cậu, dù Linh không thể nhìn rõ từ xa, nhưng cô có thể cảm nhận được sự ưu tư đang hằn sâu trên khuôn mặt ấy.

Một nỗi lo lắng khó tả dâng lên trong lòng Linh. Cô biết Long luôn là người gánh vác trách nhiệm lớn, luôn nỗ lực hết mình cho mọi việc. Nhưng đây là lần đầu tiên cô thấy cậu mang một vẻ mệt mỏi rõ rệt đến vậy. Linh do dự một chút. Có nên đến gần không? Hay cậu ấy muốn được ở một mình? Nhưng rồi, sự quan tâm và lo lắng đã chiến thắng sự ngần ngại. Cô từ từ bước lại gần, bước chân nhẹ nhàng trên nền sân bê tông, không muốn phá vỡ không gian riêng của cậu. Tiếng bóng nảy chợt dừng lại khi Long bắt được quả bóng.

Linh đứng cách Long vài bước chân, đôi mắt to tròn long lanh nhìn thẳng vào cậu. Ánh sáng vàng cam cuối ngày hắt lên khuôn mặt xinh đẹp của cô, làm nổi bật làn da trắng hồng và hàng mi cong vút. Nụ cười rạng rỡ thường trực trên môi cô hôm nay lại mang theo một vẻ dịu dàng, lo lắng.

"Long này... cậu vẫn ở đây à?" Giọng Linh trong trẻo, nhưng mang theo sự quan tâm rõ rệt. "Trời sắp tối rồi đấy. Trông cậu có vẻ mệt."

Long giật mình quay đầu lại. Cậu không hề nhận ra sự xuất hiện của Linh. Khuôn mặt cậu thoáng vẻ bất ngờ, sau đó là một nụ cười nhẹ, có chút gượng gạo. Cậu cố gắng giấu đi sự mệt mỏi, nhưng đôi mắt hổ phách vẫn không thể che giấu được những nỗi lo đang chực chờ.

"À... Linh," cậu nói, giọng hơi khàn. "Ừm, tớ... tớ chỉ tập thêm một chút thôi." Cậu lại cố gắng mỉm cười, nhưng nụ cười ấy không thể xua đi được vẻ ưu tư trên khuôn mặt.

Linh bước đến gần hơn, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại. Cô có thể thấy rõ hơn những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán Long, và vẻ căng thẳng ẩn hiện trong đôi mắt cậu. Trái tim cô bé khẽ thắt lại. Cô biết, Long không phải là người dễ dàng thể hiện cảm xúc ra ngoài.

"Tập nhiều quá không tốt đâu, Long," Linh nói, giọng cô dịu lại. "Trông cậu kiệt sức rồi kìa." Cô dừng lại một chút, ánh mắt dò hỏi, cố gắng đọc được suy nghĩ của cậu. "Cậu... có chuyện gì lo lắng à?"

Long nhìn cô, ánh mắt có chút bối rối. Cậu không quen với việc thể hiện sự yếu đuối của mình, đặc biệt là trước mặt người khác. Nhưng trước ánh mắt chân thành và đầy quan tâm của Linh, cậu lại cảm thấy một sự thôi thúc muốn chia sẻ, muốn trút bỏ gánh nặng. Ánh hoàng hôn đang dần tắt, nhuộm một màu tím hồng lãng mạn lên bầu trời Hạ Long, như một bức màn mềm mại bao bọc lấy hai người, tạo nên một không gian riêng tư, ấm áp. Mùi hoa sữa lại thoảng nhẹ trong gió, len lỏi vào từng hơi thở, như một lời thì thầm dịu dàng của thiên nhiên.

***

Long và Linh cùng nhau đi đến một chiếc ghế đá cũ kỹ nằm dưới gốc cây phượng vĩ già ở rìa sân. Chiếc ghế đã bạc màu theo thời gian, nhưng vẫn vững chãi, như một người bạn đồng hành thầm lặng của biết bao thế hệ học sinh. Ánh sáng cuối ngày đã gần như tắt hẳn, chỉ còn lại vệt sáng mờ ảo ở phía chân trời, đủ để soi rõ khuôn mặt của nhau. Không gian tĩnh lặng bao trùm, chỉ còn tiếng gió xào xạc trong tán lá cây và tiếng chim cuối ngày hót líu lo đâu đó trước khi về tổ. Mùi hoa sữa giờ đã đậm hơn, quấn quýt quanh họ, tạo nên một bầu không khí thân mật và lãng mạn nhẹ nhàng.

Họ ngồi cạnh nhau trên chiếc ghế đá, vai kề vai. Một sự im lặng bao trùm, không phải là sự im lặng gượng gạo, mà là sự im lặng của thấu hiểu và chia sẻ. Linh không giục Long nói, cô chỉ đơn giản là ngồi đó, cảm nhận sự hiện diện của cậu, và chờ đợi. Cô biết, Long cần thời gian để sắp xếp suy nghĩ của mình.

Cuối cùng, Long cũng phá vỡ sự im lặng. Cậu nhìn xuống đôi giày thể thao đã sờn cũ của mình, giọng nói trầm khàn, mang theo chút nặng nề. "Trận đấu này... khó hơn tớ nghĩ, Linh ạ."

Linh nhẹ nhàng gật đầu, đôi mắt to tròn của cô vẫn không rời khỏi khuôn mặt Long. Cô không ngắt lời, chỉ lắng nghe.

Long tiếp tục, giọng cậu nhỏ dần, như đang tự nói với chính mình. "Đội Kim Cương rất mạnh. Họ có những cầu thủ kỹ thuật, lối chơi rất kỷ luật. Tớ đã nghiên cứu rất kỹ, nhưng vẫn cảm thấy... có một áp lực vô hình nào đó đè nặng lên mình." Cậu ngẩng đầu lên, ánh mắt hổ phách nhìn xa xăm về phía đường chân trời đã chìm vào màn đêm. "Tớ sợ mình không làm tốt vai trò đội trưởng. Sợ rằng những chiến thuật tớ đưa ra không hiệu quả. Sợ rằng... tớ sẽ làm cả đội thất vọng."

Những lời nói ấy, từng chút một, trút bỏ đi gánh nặng mà Long đã cố gắng che giấu bấy lâu nay. Đây là lần đầu tiên cậu chia sẻ nỗi lo lắng của mình một cách chân thật đến vậy. Vẻ lạnh lùng thường ngày đã biến mất, thay vào đó là một Long dễ tổn thương, một Long đang đấu tranh nội tâm.

Linh lắng nghe từng lời Long nói, trái tim cô bé khẽ nhói lên. Cô hiểu cảm giác của cậu. Cô biết Long luôn đặt trách nhiệm lên hàng đầu, và sự kỳ vọng của mọi người đôi khi trở thành một gánh nặng khổng lồ trên đôi vai cậu. Không nói một lời, cô khẽ đưa tay, đặt nhẹ lên cánh tay Long. Một cái chạm nhẹ, nhưng lại chứa đựng tất cả sự quan tâm, thấu hiểu và động viên thầm lặng. Bàn tay Linh nhỏ nhắn, ấm áp, như truyền cho Long một nguồn năng lượng dịu dàng.

Long khẽ giật mình trước cái chạm bất ngờ, nhưng rồi cậu không rút tay lại. Cậu cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay cô bé, và một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa trong lồng ngực. Cái chạm ấy giống như một lời khẳng định: "Cậu không đơn độc."

"Cậu đừng lo, Long," Linh nói, giọng cô mềm mại và ấm áp, như một dòng suối mát xoa dịu tâm hồn cậu. "Cậu đã cố gắng hết sức rồi. Tớ biết cậu đã dành rất nhiều thời gian để nghiên cứu, để tập luyện, để chuẩn bị cho trận đấu này. Cậu là người tài năng, Long ạ. Cậu là một đội trưởng xuất sắc. Cả đội tin tưởng cậu. Và tớ... tớ cũng tin tưởng cậu tuyệt đối."

Cô nhìn thẳng vào mắt Long, ánh mắt đầy sự kiên định và chân thành. "Tớ và cả đội cổ vũ sẽ luôn ở bên các cậu, cổ vũ cho các cậu hết mình. Cậu không cần phải gánh vác mọi thứ một mình đâu. Chỉ cần cậu tin vào bản thân, tin vào đồng đội, và chơi hết sức mình. Dù kết quả có thế nào đi chăng nữa, thì sự nỗ lực của các cậu, tinh thần chiến đấu của các cậu, vẫn là điều đáng tự hào nhất."

Những lời nói của Linh, dù đơn giản, lại có một sức mạnh kỳ diệu. Chúng như gỡ bỏ từng nút thắt trong lòng Long, xua đi những đám mây u ám đang che phủ tâm trí cậu. Cậu ngẩng đầu lên, nhìn vào đôi mắt to tròn long lanh của Linh. Trong ánh sáng mờ ảo của buổi hoàng hôn, đôi mắt cô bé lấp lánh như những vì sao đầu tiên xuất hiện trên bầu trời Hạ Long.

"Cảm ơn cậu, Linh," Long nói, giọng cậu khẽ hơn, nhưng lần này không còn sự nặng nề hay lo lắng nữa. Thay vào đó là sự biết ơn sâu sắc và một cảm xúc ấm áp khó tả. Một nụ cười nhẹ, rất nhẹ, nhưng lại vô cùng chân thành và ấm áp, nở trên môi cậu. Đó là nụ cười hiếm hoi, chỉ dành riêng cho Linh, một nụ cười xua tan đi vẻ lạnh lùng thường thấy, để lộ ra sự dịu dàng và tin cậy.

Họ nhìn nhau, không cần thêm lời nói nào nữa. Chỉ cần ánh mắt giao nhau, họ đã hiểu tất cả. Long cảm thấy như được tiếp thêm một nguồn sức mạnh mới, một nguồn động lực vô tận. Nỗi lo lắng vẫn còn đó, nhưng không còn đè nặng cậu nữa. Giờ đây, chúng đã biến thành sự quyết tâm, thành động lực để cậu và cả đội chiến đấu hết mình.

Dưới ánh hoàng hôn dần tắt, nhuộm một màu tím biếc lên không gian Hạ Long, Long và Linh ngồi cạnh nhau, cảm nhận sự gắn kết sâu sắc giữa hai người. Cái chạm tay nhẹ nhàng, những lời động viên chân thành, và nụ cười ấm áp đã củng cố thêm mối quan hệ của họ, không còn là những rung động thầm kín nữa, mà là một sự tin tưởng, một điểm tựa vững chắc cho nhau. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, và tình đầu của họ, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, đang dần trở nên rõ nét, hứa hẹn một tương lai đầy rực rỡ và những thử thách đáng mong chờ, nơi có cả niềm vui, cả nỗi buồn, nhưng quan trọng nhất, là có nhau.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ