Rực rỡ thanh xuân
Chương 97

Nắng Ấm Bên Hiên: Lời Hẹn Ước Giữa Sách Vở

4192 từ
Mục tiêu: Khắc họa quá trình Long nghỉ ngơi và hồi phục sau chấn thương, nhấn mạnh sự bất tiện và cảm giác phụ thuộc của cậu.,Thể hiện sự chăm sóc ân cần, chu đáo của Ngọc Linh dành cho Long, không chỉ về mặt thể chất mà còn giúp cậu ôn bài, củng cố tình cảm.,Làm sâu sắc thêm mối quan hệ giữa Long và Linh thông qua những khoảnh khắc gần gũi, riêng tư và sự thấu hiểu lẫn nhau.,Cho thấy sự ủng hộ từ bạn bè và gia đình Long trước tình huống này, đặc biệt là mẹ Long và em gái Hoàng Anh.,Gieo mầm những lời bàn tán, xì xầm từ trường học về mức độ thân thiết của Long và Linh, phù hợp với giai đoạn rising_action và foreshadowing của Arc.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Trần Thu Hà, Trần Hoàng Anh, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan
Mood: Lãng mạn, trong trẻo, ấm áp, đôi khi xen lẫn chút bối rối và lo lắng.
Kết chương: [object Object]

Tiếng chuông tan học vội vã vang lên, xé toạc không gian tĩnh lặng của phòng y tế, nhưng dường như chẳng lọt vào tai Long và Linh. Họ vẫn ngồi đó, tay trong tay, hơi ấm từ lòng bàn tay Long truyền sang Linh như một dòng điện êm ái, xoa dịu nỗi sợ hãi vừa qua. Linh vẫn không rời mắt khỏi Long, đôi mắt to tròn long lanh vẫn còn vương vấn chút hơi nước, nhưng giờ đây đã ánh lên niềm tin và sự kiên định. Cô bé biết rằng Long đang nặng trĩu những suy nghĩ, những gánh nặng của một người đội trưởng, của một người luôn mạnh mẽ nay phải đối mặt với sự yếu đuối bất ngờ. Cô không nói gì thêm, chỉ đơn giản là ở bên cạnh, như một lời cam kết không thành tiếng. Long, dù vẫn còn chút bàng hoàng và bối rối, nhưng cảm nhận được sự hiện diện vững chắc của Linh, một cảm giác ấm áp lan tỏa khắp lồng ngực. Cậu ấy biết, mình không đơn độc. Tuổi thanh xuân của họ, tựa như nắng Hạ Long, vẫn đang tiếp tục tỏa sáng, nơi cất giữ những rung động đầu đời và những lời hẹn ước kiên cường, cùng nhau vượt qua những thử thách đầu tiên của sự trưởng thành.

Vài ngày sau, ánh nắng đầu thu trong trẻo, vàng ươm len lỏi qua ô cửa sổ cũ kỹ của căn hộ tập thể. Những tia nắng nhảy nhót trên bức tường vôi đã bạc màu, soi rõ những vết bong tróc li ti, nhưng không vì thế mà làm lu mờ đi sự ấm cúng, thân thuộc của không gian nơi đây. Từ căn hộ của nhà Long, thi thoảng lại vọng ra tiếng cười giòn tan của Hoàng Anh, hay tiếng lạch cạch của Mẹ Hà đang dọn dẹp. Khu tập thể cũ kỹ này, dù không sang trọng, nhưng luôn tràn đầy hơi thở của cuộc sống, của những tiếng rao hàng buổi sáng từ dưới con đường nhỏ, tiếng trẻ con í ới gọi nhau chơi đùa dưới sân, và cả những mùi thức ăn thơm lừng từ các căn hộ lân cận. Tất cả hòa quyện lại, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc, êm đềm đến lạ.

Long đang ngồi trên chiếc ghế sofa cũ, chân phải được băng bó cẩn thận, gác lên chiếc gối êm ái. Khuôn mặt góc cạnh của cậu ấy nhăn lại vẻ bứt rứt, đôi mắt hổ phách thường ngày lạnh lùng nay lại ánh lên sự khó chịu và bất lực. Cậu ấy nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ngọn cây xanh ngắt khẽ lay động theo làn gió nhẹ. Cậu ấy nhớ sân bóng, nhớ cảm giác trái bóng dưới chân, nhớ những pha bứt tốc và những cú sút uy lực. Giờ đây, tất cả đều xa vời.

“Chán thật, cứ thế này thì làm sao mà tập được chứ!” Long lẩm bẩm, giọng khàn khàn, tựa như đang nói với chính mình hơn là với ai khác. Cậu ấy khẽ thở dài, tựa đầu vào thành ghế.

Mẹ Hà, với mái tóc búi cao gọn gàng và nụ cười phúc hậu, đang cẩn thận lau chùi tủ sách. Bà nghe thấy lời than thở của con trai, khẽ quay lại nhìn Long bằng ánh mắt đầy lo lắng nhưng cũng rất dịu dàng. “Thôi con chịu khó nghỉ ngơi đi, sức khỏe là quan trọng nhất. Đừng có sốt ruột quá mà vết thương lại lâu lành đấy.” Bà ân cần nói, đoạn lại tiến đến bên cạnh Long, xoa nhẹ lên mái tóc đen nhánh của cậu ấy. Bà biết Long là người mạnh mẽ, luôn muốn làm mọi việc một cách tốt nhất, nên việc phải nằm yên một chỗ thế này thực sự là một thử thách lớn đối với cậu.

Hoàng Anh, cô em gái lém lỉnh của Long, đang ngồi trên sàn nhà, cẩn thận xếp những cuốn truyện tranh thành hàng ngay ngắn. Đôi mắt to tròn, tinh nghịch của cô bé thi thoảng lại liếc nhìn anh trai. Thấy Long than thở, cô bé không nhịn được mà thì thầm trêu chọc, dù biết Long sẽ không vui. “Anh Long lại được chị Linh chăm rồi, sướng nhé! Có khi em cũng giả vờ đau chân để được chị Linh mang cháo đến cho ăn.” Cô bé khúc khích cười, đưa tay che miệng, sợ bị anh mắng.

Long khẽ nhíu mày, định đáp trả nhưng rồi lại thôi. Cậu ấy biết Hoàng Anh chỉ trêu chọc, nhưng sâu thẳm trong lòng, cậu ấy cũng cảm thấy chút bối rối khi nghĩ đến Linh. Cái cách cô bé lo lắng, chăm sóc cậu ở phòng y tế, hay những lời nói ân cần của cô bé vẫn văng vẳng bên tai. Cậu ấy chưa bao giờ được ai đó quan tâm một cách công khai và mãnh liệt đến thế, và cảm giác này, lạ lẫm nhưng không hề khó chịu.

Đúng lúc đó, một tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, kéo Long ra khỏi dòng suy nghĩ miên man. “Chắc là Linh đến đấy con,” Mẹ Hà nói, rồi vội vàng ra mở cửa.

Ngay khi cánh cửa bật mở, một nụ cười rạng rỡ như ánh nắng mùa hạ bừng sáng cả căn phòng. Linh đứng đó, mái tóc dài đen óng ả được buộc cao gọn gàng, để lộ khuôn mặt xinh xắn với đôi mắt to tròn long lanh. Trên tay cô bé là một chiếc túi giữ nhiệt nhỏ và một chồng sách vở. Cô bé mặc chiếc áo phông trắng đơn giản và quần jean, trông thật năng động và trong trẻo.

“Cháu chào bác ạ!” Linh lễ phép chào Mẹ Hà, nụ cười vẫn tươi rói. “Cháu đến thăm Long ạ. Long đỡ hơn chút nào chưa ạ?”

Mẹ Hà nở nụ cười hiền hậu, vội vàng đón lấy chiếc túi trên tay Linh. “Cảm ơn con, Linh. Con bé này thật là chu đáo quá. Long nó vẫn nằm bứt rứt ở trong kia kìa. Con vào với nó đi.”

Linh bước vào phòng khách, đôi mắt cô bé nhanh chóng tìm thấy Long đang ngồi trên sofa. Vừa nhìn thấy cậu ấy, nụ cười của Linh càng thêm rạng rỡ, nhưng trong đó vẫn ẩn chứa một chút lo lắng. “Long đỡ hơn chút nào chưa? Tớ có mang chút cháo với sách vở đến cho cậu này. Cậu đã ăn gì chưa?” Giọng cô bé trong trẻo, nhẹ nhàng như gió thoảng.

Long khẽ gật đầu, cố gắng ngồi thẳng dậy. Cậu ấy cảm thấy một chút ngượng nghịu khi Linh đến nhà, đặc biệt là khi mẹ và em gái cậu ấy cũng có mặt. Nhưng sự quan tâm chân thành trong ánh mắt và giọng nói của Linh lại khiến cậu ấy không thể nào lạnh lùng được. “Tớ đỡ rồi. Cảm ơn cậu đã đến. Cậu không cần phải mang nhiều đồ thế này đâu.”

“Không sao cả!” Linh mỉm cười, đặt chồng sách vở cẩn thận xuống bàn. “Cậu đang bị thương, phải ăn uống đầy đủ mới mau khỏe chứ. Với lại, bài vở trên lớp cũng nhiều mà, tớ mang đến để cậu tiện ôn tập.” Cô bé tiến lại gần hơn, cẩn thận đặt chiếc túi giữ nhiệt xuống bàn nhỏ cạnh sofa. “Đây là cháo gà mẹ tớ nấu đấy, rất bổ dưỡng. Cậu thử xem sao.”

Hoàng Anh, lúc này đã quên mất việc xếp truyện, đôi mắt sáng lên tò mò nhìn chiếc túi đồ ăn. “Woa, cháo gà của dì Lan nấu thì ngon tuyệt vời rồi! Anh Long sướng nhất đấy nhé!” Cô bé lém lỉnh nói, khiến Linh bật cười khúc khích.

“Hoàng Anh! Con bé này!” Mẹ Hà khẽ mắng yêu con gái, rồi quay sang Linh. “Con đừng để ý đến nó nhé. Con cứ vào ngồi với Long đi. Bác đi hâm nóng cháo cho Long.”

Linh gật đầu, rồi nhẹ nhàng ngồi xuống chiếc ghế đơn đối diện Long. Cô bé nhìn vết băng bó trên chân cậu ấy, trong lòng vẫn còn dâng lên một nỗi xót xa. “Cậu có thấy đau lắm không?”

Long khẽ lắc đầu. “Không còn đau nhiều nữa. Chỉ là... cảm thấy bứt rứt thôi.” Cậu ấy nhìn xuống chân, rồi lại nhìn lên Linh, ánh mắt có chút phức tạp. Cậu ấy biết mình đang phụ thuộc vào người khác, một cảm giác mà cậu ấy chưa từng trải qua và không mấy thoải mái. Nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt lo lắng của Linh, cảm giác khó chịu đó lại dịu đi phần nào.

Mẹ Hà mang bát cháo gà nóng hổi ra, mùi thơm lan tỏa khắp phòng, đánh thức mọi giác quan. Bà đặt bát cháo xuống bàn, rồi lại đi lấy một chiếc ghế khác để Linh ngồi gần Long hơn. “Hai đứa cứ thoải mái nói chuyện nhé. Bác đi chuẩn bị bữa trưa.”

Linh nhìn bát cháo bốc khói nghi ngút, rồi lại nhìn Long. “Cậu ăn đi, để nguội mất ngon.” Cô bé nói, rồi khẽ đẩy bát cháo về phía cậu ấy.

Long cầm thìa lên, nhưng dường như tâm trí cậu ấy vẫn đang ở một nơi khác. Cậu ấy vẫn đang nghĩ về đội bóng, về buổi tập dang dở, về những trận đấu sắp tới. “Tớ lo cho đội quá. Không có tớ, không biết mọi người có ổn không.”

Linh nhìn Long, thấu hiểu nỗi lòng của cậu ấy. Cô bé biết Long luôn đặt trách nhiệm lên hàng đầu. “Đừng lo lắng quá, Long. Các bạn sẽ hiểu thôi mà. Quan trọng nhất bây giờ là cậu phải nghỉ ngơi thật tốt để mau bình phục. Có Minh Khôi và Thành, Duy mà, họ sẽ thay cậu dẫn dắt đội trong thời gian này.” Cô bé nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy sức thuyết phục. “Đội trưởng cũng cần có lúc nghỉ ngơi chứ. Cậu cứ tập trung ăn hết bát cháo này đi đã.”

Long nhìn Linh, một nụ cười nhẹ hiếm hoi xuất hiện trên môi cậu ấy. Cậu ấy cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều khi nghe những lời động viên từ Linh. Cô bé luôn biết cách xoa dịu những lo lắng trong lòng cậu ấy. Cậu ấy bắt đầu ăn cháo, từng thìa một, cảm nhận vị ngọt thanh của thịt gà và gạo nếp thơm lừng.

Hoàng Anh, lúc này đã ngồi cạnh Linh, khẽ thì thầm. “Chị Linh ơi, chị có biết bài tập toán số 5 này làm thế nào không ạ? Khó quá trời luôn!”

Linh quay sang nhìn Hoàng Anh, mỉm cười dịu dàng. “Đâu, để chị xem nào.” Cô bé cầm lấy cuốn sách của Hoàng Anh, bắt đầu hướng dẫn cô bé giải bài. Long nhìn hai chị em, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp lạ thường. Cậu ấy chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có một ngày, căn nhà nhỏ của mình lại tràn ngập tiếng cười và sự ấm áp đến vậy. Linh, với sự hiện diện của mình, đã mang đến một luồng gió mới, xua tan đi những căng thẳng và lo lắng trong lòng cậu ấy. Cậu ấy nhận ra rằng, dù mạnh mẽ đến đâu, cậu ấy cũng cần một điểm tựa, một người thấu hiểu và ủng hộ cậu ấy vô điều kiện. Và người đó, chính là Linh.

Long ăn hết bát cháo, cảm thấy bụng ấm áp và tâm trạng cũng dễ chịu hơn rất nhiều. Cậu ấy nhìn Linh đang kiên nhẫn giảng bài cho Hoàng Anh, đôi mắt ánh lên vẻ trìu mến. Cậu ấy biết, quãng thời gian hồi phục này sẽ không dễ dàng, nhưng có Linh ở bên, mọi thứ dường như đều trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Cô bé đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cậu ấy, tựa như ánh nắng Hạ Long không thể thiếu cho những buổi chiều trên bãi biển.

***

Mấy ngày sau, bầu trời Hạ Long vẫn trong xanh và nắng dịu, nhưng không khí học tập tại căn hộ tập thể cũ của Long lại căng thẳng hơn một chút. Long và Linh đang ngồi cạnh nhau tại bàn học trong phòng của Long, một không gian nhỏ gọn với giá sách đầy ắp và chiếc bàn gỗ đơn giản. Ánh sáng tự nhiên từ cửa sổ len lỏi vào, chiếu rõ từng hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí, tạo nên một khung cảnh tĩnh lặng và ấm cúng. Mùi giấy sách mới, hòa lẫn với mùi trà hoa cúc thoang thoảng từ cốc trà Linh vừa pha, tạo nên một sự dễ chịu đến lạ.

Linh đang kiên nhẫn giải thích bài tập toán khó, tay cô bé khẽ chỉ vào từng dòng chữ, từng công thức phức tạp trong cuốn sách giáo khoa. Giọng cô bé trong trẻo, rõ ràng, không quá nhanh cũng không quá chậm, đủ để Long có thể theo kịp. “Chỗ này cậu bị nhầm công thức rồi, Long. Phải dùng công thức lượng giác này mới đúng, không thể áp dụng thẳng công thức đại số kia được. Nhớ không? Mình đã học nó ở chương trước rồi.”

Long lắng nghe chăm chú, đôi mắt hổ phách dán vào trang sách, thỉnh thoảng lại nhíu mày suy nghĩ. Cậu ấy gật gù, rồi cầm chiếc bút chì có khắc tên mình mà Linh đã tặng, cẩn thận ghi chú vào cuốn vở. Chiếc bút chì đó, từ khi được Linh tặng, đã trở thành vật bất ly thân của cậu ấy. Mỗi khi cầm nó, Long lại cảm thấy một sự kết nối vô hình với Linh, một cảm giác ấm áp và gần gũi.

“À ra vậy…” Long khẽ thốt lên, vẻ mặt giãn ra sau khi đã hiểu được vấn đề. “Sao tớ lại không nghĩ ra nhỉ. Cậu giảng dễ hiểu hơn thầy cô nhiều.” Cậu ấy quay sang nhìn Linh, ánh mắt đầy vẻ biết ơn và ngưỡng mộ. Cậu ấy luôn là người tự học, tự mày mò, nhưng đôi khi, có một người bạn kiên nhẫn giải thích lại khiến mọi thứ trở nên dễ dàng hơn rất nhiều.

Linh mỉm cười nhẹ, đôi má ửng hồng một chút khi nhận được lời khen. “Tại cậu đang bị thương nên mất tập trung thôi. Đừng lo lắng quá. Cậu cứ tập trung nghỉ ngơi đi, chuyện học hành có tớ lo. Đừng lo lắng quá ảnh hưởng đến vết thương.” Cô bé nói, giọng điệu vẫn dịu dàng và ân cần. Cô biết Long luôn là người giỏi giang, nhưng trong hoàn cảnh này, sự bứt rứt vì không thể vận động khiến cậu ấy khó tập trung vào việc học.

Long nhìn Linh, ánh mắt cậu ấy dừng lại trên khuôn mặt xinh xắn, đôi mắt long lanh và nụ cười dịu dàng của cô bé. Trong khoảnh khắc đó, thế giới xung quanh dường như chậm lại. Cậu ấy cảm nhận được sự ấm áp từ Linh, không chỉ từ lời nói mà còn từ sự hiện diện của cô bé. “Cảm ơn cậu nhiều, Linh.” Lời cảm ơn này không chỉ đơn thuần là cho việc giảng bài, mà còn cho tất cả những gì cô bé đã làm cho cậu ấy trong những ngày qua: những bữa cháo ấm nóng, những lời động viên chân thành, và cả sự kiên nhẫn vô bờ bến.

Khi Long khẽ với tay lấy cuốn sách tham khảo bên cạnh, ngón tay cậu ấy vô tình chạm nhẹ vào mu bàn tay của Linh đang đặt trên mặt bàn. Một tia điện nhỏ xẹt qua, khiến cả hai giật mình khẽ rụt tay lại. Một khoảnh khắc ngại ngùng bao trùm, nhưng cũng đầy rung động. Đôi má của Linh ửng hồng hơn, cô bé khẽ cúi mặt xuống, giả vờ xem lại bài tập. Còn Long, trái tim cậu ấy cũng khẽ đập nhanh hơn một nhịp. Cậu ấy cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa từ điểm chạm nhỏ bé đó, một cảm giác chưa từng có.

“Chúng ta tiếp tục nhé,” Linh khẽ nói, giọng hơi ngập ngừng. Cô bé cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng trong lòng lại rộn ràng một cảm xúc khó tả.

Long gật đầu, cố gắng tập trung lại vào bài vở, nhưng hình ảnh khoảnh khắc chạm tay vừa rồi vẫn cứ lởn vởn trong tâm trí cậu ấy. Cậu ấy nhận ra rằng, sự hiện diện của Linh không chỉ là sự giúp đỡ, mà còn là một nguồn năng lượng tích cực, một sự an ủi diệu kỳ. Những ngày nằm yên một chỗ, cậu ấy đã có nhiều thời gian để suy nghĩ, để cảm nhận những điều nhỏ nhặt mà trước đây cậu ấy thường bỏ qua. Và Linh, chính là điều nhỏ nhặt tuyệt vời nhất trong khoảng thời gian đó.

Tiếng bút chì sột soạt trên giấy, tiếng lật trang sách nhẹ nhàng, và tiếng giảng bài dịu dàng của Linh lại tiếp tục vang lên. Ngoài cửa sổ, tiếng gió nhẹ thoảng qua những tán lá cây, tạo nên một bản nhạc nền êm ái. Long cảm thấy mình thật may mắn khi có Linh ở bên. Cậu ấy biết rằng, vết thương này, dù gây ra nhiều bất tiện, nhưng cũng đã mang đến cho cậu ấy những khoảnh khắc quý giá, những giây phút được ở gần Linh, được cảm nhận sự quan tâm chân thành từ cô bé. Tình cảm của họ, tựa như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, cứ thế mà lớn dần lên, êm đềm và sâu lắng.

***

Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương, vào giờ ra chơi buổi chiều, vẫn luôn là một bức tranh sống động của tuổi trẻ. Tiếng chuông reo vang lừng lẫy báo hiệu sự tự do ngắn ngủi, kéo theo tiếng ồn ào, xôn xao từ các lớp học. Trên hành lang rộng rãi, lát gạch sạch sẽ, từng dòng học sinh túa ra như ong vỡ tổ, tiếng cười nói, tiếng bước chân vội vã tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc. Ánh nắng chiều dịu nhẹ xuyên qua những tán cây cổ thụ rợp bóng, tạo nên những vệt sáng vàng óng trên nền gạch, ấm áp và bình yên. Mùi phấn bảng, mùi giấy sách mới, hòa lẫn với mùi hoa sữa thoang thoảng từ sân trường, tất cả đều gợi lên một cảm giác thân thuộc, thân thương đến lạ.

Ngọc Linh đang đi cùng Thảo Mai và Thanh Lan trên hành lang tầng hai. Linh vẫn mặc chiếc đồng phục chỉnh tề, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, trông thật năng động. Cô bé đang say sưa kể cho hai cô bạn nghe về một bộ phim mới ra mắt, nhưng rồi, cô bé bắt đầu cảm thấy có gì đó không ổn. Vài nhóm bạn học, khi đi ngang qua, không hẹn mà cùng nhìn về phía cô bé, rồi lại xì xầm to nhỏ, thi thoảng lại quay sang nhìn Linh với ánh mắt dò xét, tò mò. Ban đầu, Linh chỉ nghĩ đó là sự trùng hợp, nhưng khi những ánh mắt ấy ngày càng nhiều, cô bé bắt đầu cảm thấy hơi khó hiểu và bối rối.

“Này Linh,” Thanh Lan, với dáng người khỏe khoắn và mái tóc ngắn năng động, khẽ huých tay Linh. Giọng cô bé dứt khoát và có phần thẳng thắn. “Cậu không thấy lạ à? Mấy ngày nay, đi đâu cũng thấy người ta nhìn cậu rồi xì xầm.”

Thảo Mai, với dáng người nhỏ nhắn, mảnh mai và đôi mắt sáng thông minh dưới cặp kính cận, cũng khẽ gật đầu đồng tình. “Đúng đó Linh. Từ hôm Long bị chấn thương, mọi chuyện cứ như kiểu… ầm ĩ hơn thì phải.” Mai nói, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy tinh tế.

Linh khẽ nhíu mày, cố gắng nhớ lại. “Thật sao? Tớ có thấy gì đâu. Chắc là mọi người tò mò về vết thương của Long thôi mà.” Cô bé cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng trong lòng lại dâng lên một dự cảm không lành.

“Tò mò về vết thương thì sao lại nhìn cậu chứ?” Lan bật cười, rồi lại nhìn Linh với ánh mắt đầy ẩn ý. “Tớ nghe mấy bạn nói… cậu với Long… thân thiết lắm đúng không? Từ hôm Long bị thương, ai cũng thấy cậu chạy đến đầu tiên, rồi còn vào tận phòng y tế nữa, công khai chăm sóc cậu ấy như vậy.”

Linh nghe vậy, đôi má cô bé lập tức ửng hồng. Cô bé cúi mặt xuống, tay vô thức nắm chặt cuốn sổ tay “Ước mơ tuổi 17” đang nằm trong chiếc cặp. Cuốn sổ tay nhỏ xinh, bìa màu xanh ngọc bích, là nơi cô bé ghi lại những suy nghĩ, những ước mơ thầm kín của mình. Giờ đây, nó dường như đang giữ lấy những cảm xúc hỗn độn trong lòng cô bé. “Tớ… tớ chỉ lo cho bạn thôi mà. Bạn bè với nhau thì phải quan tâm nhau chứ.” Cô bé cố gắng giải thích, giọng nói nhỏ dần.

Mai nhìn Linh bằng ánh mắt thấu hiểu. “Linh à, tớ biết cậu quan tâm Long thật lòng. Nhưng mà cậu quan tâm quá, mọi người hiểu lầm là phải. Nhất là khi mọi chuyện diễn ra công khai như vậy.” Mai dừng lại một chút, rồi khẽ nói, giọng điệu mang theo chút ngập ngừng nhưng cũng đầy thẳng thắn. “Hay là… cậu cũng thích Long rồi?”

Câu hỏi của Mai như một đòn đánh thẳng vào tâm trí Linh, khiến cô bé giật mình. Đôi má cô bé càng đỏ ửng hơn, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Linh không biết phải trả lời thế nào. Thích Long ư? Cô bé chưa từng dám đối diện trực tiếp với câu hỏi đó. Cô bé biết mình rất quý Long, rất lo lắng cho Long, và cảm thấy hạnh phúc khi ở bên Long. Nhưng liệu đó có phải là “thích” theo cái cách mà Mai nói không?

“Cậu đừng nói bậy!” Linh cố gắng phản bác, nhưng giọng nói lại yếu ớt, không đủ sức thuyết phục. Cô bé cảm thấy vừa ngại ngùng, vừa có chút vui sướng lẫn bối rối. Vui sướng vì những lời đồn đó, dù có vẻ tiêu cực, nhưng lại ngầm xác nhận một điều gì đó mà cô bé vẫn luôn mơ hồ cảm nhận. Bối rối vì cô bé chưa sẵn sàng để đối mặt với những cảm xúc của chính mình, và cả những ánh mắt dò xét từ mọi người xung quanh.

Lan nhìn Linh, rồi lại nhìn Mai, khẽ nhún vai. “Thôi được rồi, chuyện này để sau đi. Nhưng mà Linh này, có vẻ như sau vụ Long bị thương, mọi người trong trường đều biết cậu là ‘người nhà’ của Long rồi đấy. Đừng có ngạc nhiên nếu mọi người cứ nhìn cậu chằm chằm mỗi khi cậu nhắc đến Long nhé.”

Linh không nói gì, chỉ cúi đầu nhìn xuống cuốn sổ tay trong cặp. Cô bé cảm thấy một luồng cảm xúc phức tạp dâng trào trong lòng. Những lời bàn tán, những ánh mắt dò xét, tất cả đều là điều cô bé chưa từng nghĩ đến. Nhưng rồi, khi nghĩ đến Long, đến những giây phút cậu ấy cười nhẹ nhàng khi cô bé giảng bài, đến cái chạm tay vô tình trên bàn học, một sự ấm áp lại lan tỏa. Có lẽ, những lời đồn thổi này không hoàn toàn là xấu. Ít nhất, nó cũng cho thấy rằng mối quan hệ giữa cô và Long đang trở nên rõ ràng hơn, không chỉ với họ mà còn với cả thế giới xung quanh.

Linh khẽ siết chặt cuốn sổ tay. Cô bé biết rằng, phía trước sẽ còn nhiều thử thách, không chỉ là những lời đồn đại, mà có thể còn là những ánh mắt ghen tị, những đối thủ tiềm năng. Nhưng trong khoảnh khắc này, cô bé cảm thấy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô bé sẽ không trốn tránh. Tuổi thanh xuân rực rỡ của cô bé, tựa như nắng Hạ Long, đang bước vào một chương mới, đầy những rung động đầu đời và những cam kết kiên cường. Dù có bất kỳ khó khăn nào, cô bé cũng sẽ cùng Long đối mặt, vì cô bé biết, họ không hề cô độc. Và đó, chính là lời hẹn ước tuổi thanh xuân của họ, không cần nói thành lời, nhưng vẫn vẹn nguyên trong trái tim.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ