Thiên địa mỹ nhân
Chương 153

Hồi Ức Chấn Động: Đòn Phủ Đầu Của Rồng

3761 từ
Mục tiêu: Để tiết lộ sự kiện quá khứ quan trọng (3 năm trước) đã châm ngòi cho cuộc đối đầu trực diện giữa Thanh Long và Trần Đức Hùng/Hắc Ưng.,Để thể hiện sự thông minh chiến lược và sự tàn nhẫn của Thanh Long trong lĩnh vực kinh tế ngay từ những ngày đầu.,Để thiết lập 'Vụ án Mỹ Nữ Mất Tích' như một động lực cốt lõi cho những hành động ban đầu của Thanh Long chống lại Hắc Ưng.,Để giải thích lý do tại sao Hắc Ưng coi Thanh Long là một đối thủ nguy hiểm, vượt ra ngoài sự cạnh tranh kinh doanh đơn thuần.,Để đánh dấu cột mốc 'Thanh Long phát động đòn tấn công kinh tế đầu tiên, gây chấn động đế chế Hắc Ưng'.
Nhân vật: Thanh Long, Lâm Phong, Trần Đức Hùng (Hắc Ưng), Mỹ Ngọc
Mood: Tense, determined, strategic, retrospective, impactful.
Kết chương: [object Object]

Ánh nắng bình minh yếu ớt len lỏi qua ô cửa kính lớn của văn phòng, vẽ nên những vệt sáng vàng nhạt trên sàn đá hoa cương lạnh lẽo. Thành phố Thiên Hải đang cựa mình thức giấc sau một đêm dài, tiếng còi xe từ xa vọng lại như một bản giao hưởng không ngừng nghỉ của nhịp sống đô thị. Thanh Long, trong bộ vest xanh than được cắt may hoàn hảo, đứng bên cửa sổ, tay vuốt nhẹ chiếc Thiên Long Ấn. Nó nằm gọn trong lòng bàn tay anh, lạnh lẽo và cứng rắn, nhưng lại mang một sức nặng vô hình, như nhắc nhở về trọng trách và quyền lực mà anh đang nắm giữ. Đôi mắt sâu thẳm, sắc sảo của anh lướt qua những tòa nhà chọc trời đang dần hiện rõ trong làn sương mỏng, rồi dừng lại ở một điểm xa xăm nào đó, nơi những ký ức cũ kỹ đang trỗi dậy.

Một cảm giác bồn chồn khó tả len lỏi trong lồng ngực Thanh Long, không phải là sợ hãi, mà là sự hưng phấn của kẻ săn mồi trước trận chiến. Cuộc đối đầu với Hắc Ưng đã chính thức bắt đầu, và anh biết, đó sẽ là một cuộc chiến không khoan nhượng. Nhưng trận chiến này... không phải là lần đầu tiên anh đối đầu với Trần Đức Hùng, kẻ đã tự phong mình là Hắc Ưng của Thiên Hải. Một nụ cười nửa miệng đầy mị lực, nhưng cũng chứa đựng sự lạnh lùng và cay đắng, khẽ nở trên môi anh. "Ngươi đã quên bài học 3 năm trước rồi sao, Hắc Ưng?" anh thì thầm, giọng nói trầm ấm nhưng vang vọng trong căn phòng vắng lặng, như một lời nhắc nhở cho chính mình, và một lời thách thức gửi đến kẻ thù vô hình.

Ký ức ùa về, rõ nét như thể mọi chuyện chỉ mới xảy ra ngày hôm qua. Ba năm trước, khi anh vẫn còn là một cái tên lạ lẫm trên thương trường Thiên Hải, một cái bóng lặng lẽ quan sát và chuẩn bị. Anh nhớ lại đêm mưa phùn lất phất, khi mọi thứ bắt đầu. Đó là đêm anh quyết định không thể khoanh tay đứng nhìn nữa, không thể để những oan khuất bị chôn vùi dưới bàn tay quyền lực và tàn độc của Hắc Ưng. Mùi cà phê đen đậm đặc vẫn còn vương vấn trong không khí văn phòng, hòa lẫn với mùi giấy mới và chút hương ozone từ các thiết bị điện tử hiện đại, nhưng trong tâm trí Thanh Long, anh lại ngửi thấy mùi ẩm ướt của đất trời sau cơn mưa, mùi trầm hương nhẹ dịu từ bàn thờ tổ tiên trong căn hộ cũ, và mùi sách cũ đã sờn.

Tiếng máy chủ vận hành đều đều phía sau, tiếng gõ phím lách cách từ phòng làm việc của Lâm Phong cách đó không xa, và tiếng điện thoại reo khẽ khàng từ chiếc bàn làm việc của trợ lý (đã được tắt tiếng từ trước), tất cả hòa vào nhau, tạo nên một bản nhạc nền cho sự khởi đầu của một đế chế. Thanh Long nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, để những ký ức dẫn dắt anh trở về quá khứ, trở về cái đêm định mệnh ấy, nơi "Thiên Long" đã thực sự cất cánh, và "Hắc Ưng" đã lần đầu tiên nếm trải sự phẫn nộ của một con rồng đang ngủ. Bầu không khí chuyên nghiệp, bận rộn và có phần căng thẳng của hiện tại bỗng chốc tan biến, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng, bí ẩn và linh thiêng của một căn hộ cũ kỹ, nơi anh đã từng đặt những viên gạch đầu tiên cho cuộc thanh trừng này. Anh mở mắt, ánh mắt giờ đây sắc lạnh và đầy quyết đoán. Cuộc chiến này, anh đã chờ đợi quá lâu rồi.

***

Đêm khuya ba năm trước, những hạt mưa phùn lất phất gõ nhẹ lên ô cửa sổ cũ kỹ của căn hộ trên tầng năm của chung cư Thiên Phúc. Tiếng còi xe từ con đường bên dưới vọng lên mơ hồ, hòa cùng tiếng người nói chuyện không rõ lời, tạo nên một bản giao hưởng buồn tẻ của một thành phố không ngủ. Thế nhưng, bên trong căn hộ, một không khí hoàn toàn khác biệt ngự trị. Không gian được cải tạo hiện đại, nhưng vẫn giữ lại những nét cổ kính của một chung cư thập niên 90, với bức tường sơn vàng nhạt đã bạc màu theo thời gian và một bàn thờ tổ tiên chạm khắc tinh xảo, tỏa ra mùi trầm hương dịu nhẹ. Tiếng chuông gió khẽ khàng lay động bởi luồng gió nhẹ luồn qua khe cửa, tạo nên những âm thanh thanh thoát, làm dịu đi sự căng thẳng đang bao trùm căn phòng.

Thanh Long, trẻ hơn ba năm, nhưng ánh mắt đã chứa đựng sự quyết đoán và kiên định đến đáng sợ, đang ngồi giữa một núi tài liệu mật. Áo sơ mi trắng của anh hơi nhăn nhúm, cổ áo đã mở cúc từ lâu, để lộ một phần xương quai xanh nam tính. Mái tóc đen dày rũ xuống trán, nhưng anh không hề bận tâm. Tất cả sự tập trung của anh đổ dồn vào những con số, những bản báo cáo tài chính và những sơ đồ phức tạp trải dài trên chiếc bàn gỗ cổ. Mùi cà phê mới pha vẫn còn nồng nặc trong không khí, hòa quyện với mùi giấy cũ và chút hương hoa lài thoang thoảng từ lọ hoa trên bệ cửa sổ, như một nỗ lực vô vọng để xua đi mùi ẩm mốc của những bí mật đang được phơi bày.

Đối diện anh, Lâm Phong ngồi trước màn hình máy tính lớn, các ngón tay lướt thoăn thoắt trên bàn phím. Khuôn mặt gầy gò của cậu lộ rõ vẻ mệt mỏi, và cặp kính cận dày vẫn thường xuyên bị đẩy lên sống mũi, nhưng đôi mắt sau lớp kính ấy vẫn sáng rực, đầy vẻ nhanh nhẹn và tập trung. Cậu mặc một chiếc áo hoodie rộng thùng thình, mái tóc rối bù, hoàn toàn đối lập với phong thái lịch lãm của Thanh Long. Tiếng gõ phím dồn dập của Lâm Phong là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng gần như linh thiêng của căn phòng. Thỉnh thoảng, một tiếng "tạch" nhỏ vang lên từ loa máy tính, báo hiệu một thông tin mới vừa được giải mã, một đoạn mã vừa được bẻ khóa.

"Sếp Long," Lâm Phong lên tiếng, giọng nói có chút khàn đặc vì thức khuya, "đây là 'Công ty Hoàng Gia', một công ty con ít được chú ý của Tập đoàn Hắc Ưng. Bề ngoài, nó chuyên về xuất nhập khẩu nông sản, với vỏ bọc hoàn hảo, giao dịch hàng tỷ mỗi năm. Nhưng thực chất..." Cậu dừng lại, hít một hơi thật sâu, rồi đẩy gọng kính lên, ánh mắt đầy vẻ ghê tởm, "nó là kênh rửa tiền chính cho các hoạt động phi pháp của hắn. Không chỉ là ma túy hay cờ bạc, mà đặc biệt... nó có liên quan trực tiếp đến vụ án mất tích đó, ba năm trước."

Thanh Long khẽ nhíu mày, đôi mắt anh lóe lên tia lạnh lẽo. Vụ án mất tích... đó là vết sẹo không thể xóa nhòa trong tâm trí anh, là lý do chính khiến anh quyết định dấn thân vào cuộc chiến này. Anh nhớ rõ những ánh mắt cầu khẩn của các gia đình nạn nhân, những lời khóc than tuyệt vọng mà không một ai có thể giúp đỡ. Anh đã tự thề sẽ không bao giờ để một bi kịch như vậy lặp lại. "Hừm," anh lẩm bẩm, âm điệu trầm thấp, "Vậy ra đây là xương sống của nó. Một con rắn độc ngụy trang trong lớp vỏ lương thiện." Anh đưa tay, vạch một đường thẳng trên bản đồ tài chính phức tạp mà Lâm Phong vừa chiếu lên màn hình phụ, chỉ thẳng vào biểu tượng của "Công ty Hoàng Gia". "Một đòn chí mạng vào đây sẽ khiến cả đế chế rung chuyển."

Lâm Phong gật đầu lia lịa, các ngón tay cậu lại lướt nhanh trên bàn phím. Ngay lập tức, màn hình chính hiển thị một sơ đồ dòng tiền chằng chịt, những mũi tên màu đỏ và xanh đan xen, vẽ nên một mạng lưới khổng lồ. "Đúng vậy, Sếp Long. Dòng tiền từ các hoạt động phi pháp được chuyển qua nhiều lớp công ty vỏ bọc, cuối cùng đổ về đây, sau đó được 'hợp pháp hóa' thông qua các giao dịch xuất nhập khẩu khống hoặc thổi phồng giá trị. Nếu chúng ta cắt đứt nguồn này, không chỉ là thiệt hại tài chính, mà còn là sự phơi bày các hoạt động bất hợp pháp, ít nhất là một phần."

Thanh Long đứng dậy, bước đến gần màn hình, ánh mắt anh sắc như dao cạo, lướt qua từng chi tiết nhỏ. Cơ thể anh, dù vẫn còn trẻ, đã toát lên một khí chất mạnh mẽ và uy quyền, như một con rồng đang chuẩn bị cất cánh. Anh đưa tay chạm nhẹ vào màn hình, dừng lại ở một con số khổng lồ, là tổng giá trị tài sản được rửa qua "Công ty Hoàng Gia" mỗi năm. "Hắn ta đã quá tự mãn," Thanh Long nói, giọng anh trầm ổn, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang sức nặng của sự quyết đoán. "Tưởng rằng một công ty con ít tiếng tăm sẽ là tấm lá chắn hoàn hảo. Nhưng chính sự ít tiếng tăm đó lại là điểm yếu chết người."

Lâm Phong quay sang nhìn Thanh Long, trong đôi mắt kính của cậu ánh lên sự ngưỡng mộ. Cậu biết, Thanh Long không chỉ nhìn thấy con số, mà còn nhìn thấy cả mạng lưới quan hệ, những kẻ đứng sau, và những bí mật đen tối mà chúng đang che giấu. "Chúng ta sẽ tấn công như thế nào, Sếp Long?" Lâm Phong hỏi, giọng nói đầy háo hức.

Thanh Long nhếch mép cười, một nụ cười nửa miệng đầy mị lực nhưng cũng lạnh lùng đến rợn người. "Chúng ta sẽ không tấn công trực diện. Mà là tấn công vào điểm yếu nhất, nơi hắn ít ngờ tới nhất. Cắt đứt dòng tiền, gây ra sự hỗn loạn trên thị trường, và để cho những kẻ khác tự nghi ngờ lẫn nhau. Một đòn phủ đầu không báo trước, đủ mạnh để hắn phải chao đảo, và đủ khéo léo để hắn không biết ai là kẻ ra tay." Anh quay lại, ánh mắt sắc bén lướt qua Lâm Phong, như đang nhìn thấu tâm can cậu. "Lâm Phong, cậu hãy chuẩn bị. Sáng mai, khi thị trường mở cửa, chúng ta sẽ bắt đầu."

Lâm Phong gật đầu, sự mệt mỏi trên khuôn mặt tan biến, thay vào đó là sự hưng phấn của kẻ sắp được tham gia vào một cuộc chơi lớn. Cậu biết, đây sẽ là khởi đầu của một cuộc chiến dài hơi, một cuộc chiến mà kết cục sẽ thay đổi cả cục diện Thiên Hải. Mùi cà phê và trầm hương vẫn vương vấn, tiếng mưa vẫn rơi tí tách, nhưng trong căn hộ nhỏ bé ấy, một cơn bão kinh tế đang được chuẩn bị, sẵn sàng càn quét qua đế chế của Hắc Ưng.

***

Sáng hôm sau, ba năm trước, một ngày nắng gắt, oi ả đến ngột ngạt bao trùm Thiên Hải. Nhưng trong phòng điều hành giao dịch của Tập đoàn Thiên Khải, không khí lại càng nóng bỏng hơn, không phải bởi cái nắng bên ngoài, mà bởi sự căng thẳng tột độ và adrenaline đang chảy trong huyết quản của mỗi người. Tiếng máy chủ vận hành ầm ĩ không ngừng, tiếng gõ phím dồn dập như mưa, tiếng điện thoại reo liên tục, và những tiếng hô hoán lệnh mua bán vang lên khắp căn phòng, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của thị trường tài chính. Mùi điều hòa không khí cố gắng làm mát không gian, nhưng vẫn không thể xua đi mùi căng thẳng, mùi mồ hôi và mùi tiền bạc đang cuộn xoáy.

Thanh Long, với chiếc áo sơ mi trắng mở cúc cổ, để lộ xương quai xanh nam tính và một phần cơ ngực săn chắc, đứng giữa phòng giao dịch hỗn loạn, như một vị tướng quân trên chiến trường. Anh không ngồi, không dựa, mà đứng thẳng tắp, ánh mắt sắc bén không rời màn hình lớn hiển thị biểu đồ chứng khoán đang nhấp nháy đỏ rực. Mỗi đường nét trên khuôn mặt góc cạnh của anh đều toát lên sự tập trung cao độ, một sự điềm tĩnh đáng sợ giữa tâm bão.

"Đẩy mạnh!" Thanh Long ra lệnh, giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy lực, vang vọng rõ ràng giữa tiếng ồn ào. "Không được để lộ dấu vết. Chúng ta muốn một cơn sóng thần, không phải một gợn sóng nhỏ!" Các lệnh bán khống khổng lồ, được ngụy trang khéo léo qua hàng chục, thậm chí hàng trăm tài khoản nhỏ lẻ, từ nhiều sàn giao dịch khác nhau, liên tục được đẩy ra thị trường, nhắm thẳng vào cổ phiếu của "Công ty Hoàng Gia". Đó là một chiến thuật tinh vi, được Thanh Long và Lâm Phong dày công nghiên cứu, nhằm phân tán sự chú ý và làm mất dấu vết của kẻ chủ mưu.

Một nữ trợ lý trẻ, khuôn mặt tái nhợt vì căng thẳng nhưng ánh mắt vẫn đầy quyết tâm, vội vàng báo cáo: "Vâng, Sếp! Cổ phiếu Hoàng Gia đang giảm mạnh, đã chạm mức giới hạn dưới! Lệnh bán tháo ồ ạt từ nhiều phía, không thể kiểm soát!" Cô vừa dứt lời, màn hình lớn phía trước bỗng chuyển sang màu đỏ rực, biểu đồ giá cổ phiếu của "Công ty Hoàng Gia" lao dốc không phanh, một đường thẳng đứng xuống vực thẳm.

Tiếng xì xào, bàn tán lan nhanh khắp phòng. Các trader khác, những người không tham gia trực tiếp vào chiến dịch này, cũng không khỏi kinh ngạc trước đòn tấn công bất ngờ và tàn khốc. Trên chiếc TV treo góc phòng, bản tin tài chính nóng hổi đang chiếu, phóng viên với vẻ mặt hốt hoảng tường thuật: "Thị trường chứng khoán Thiên Hải đang chấn động! Cổ phiếu của 'Công ty Hoàng Gia' lao dốc không phanh ngay trong giờ mở cửa, kéo theo hàng loạt công ty liên quan đến ngành xuất nhập khẩu nông sản. Các chuyên gia nhận định đây là một đòn tấn công tài chính có chủ đích, một 'bàn tay vô hình' đang thao túng thị trường..."

Thanh Long nhếch mép cười lạnh. Một nụ cười đầy mị lực, nhưng không chút vui vẻ, chỉ có sự thỏa mãn lạnh lùng của kẻ vừa tung ra một đòn hiểm độc. Các trader dưới quyền anh làm việc điên cuồng, mồ hôi ướt đẫm trán, nhưng ánh mắt họ lại ánh lên vẻ phấn khích. Họ biết mình đang tạo nên lịch sử. Đây không chỉ là một giao dịch tài chính, mà là một cuộc chiến.

Anh không cần biết ai đang đứng sau những lệnh bán tháo ấy, điều quan trọng là hiệu ứng domino mà nó tạo ra. Hàng loạt công ty con liên quan đến "Công ty Hoàng Gia" cũng bị ảnh hưởng nặng nề, giá cổ phiếu lao dốc theo, gây ra thiệt hại hàng trăm tỷ đồng chỉ trong vài giờ. Đây chính là mục tiêu của Thanh Long: gây ra sự hỗn loạn, làm lộ ra những vết nứt trong đế chế Hắc Ưng, và quan trọng nhất, khiến hắn phải nếm trải cảm giác bất lực khi tài sản của mình bốc hơi không kiểm soát.

Một cảm giác hưng phấn mãnh liệt chạy dọc sống lưng Thanh Long. Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say. Anh thầm nghĩ, nhớ đến những mỹ nhân đã và đang sát cánh bên anh, những người đã tiếp thêm sức mạnh và động lực cho anh để đi đến ngày hôm nay. Nhưng đòn tấn công này, nó không chỉ là quyền lực. Nó là sự trả thù, là công lý được thực thi một cách tàn nhẫn và chính xác. Anh đưa tay, khẽ chạm vào Thiên Long Ấn trên ngón tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại. Cuộc chiến mới chỉ bắt đầu, nhưng đòn phủ đầu này đã đủ để rung chuyển Thiên Hải, và đủ để gieo rắc nỗi sợ hãi vào trái tim của Hắc Ưng.

***

Chiều cùng ngày, ba năm trước, tại biệt thự vùng ngoại ô yên tĩnh, bao quanh bởi những khu vườn xanh mướt và tiếng chim hót líu lo từ xa. Mùi hoa cỏ dịu nhẹ, mùi đất sạch sau cơn mưa đêm vẫn còn vương vấn trong không khí, tạo nên một bầu không khí bình yên, sang trọng đến nao lòng. Nhưng bên trong văn phòng riêng của Trần Đức Hùng, sự yên bình đó bị phá vỡ hoàn toàn bởi một cơn thịnh nộ không thể kiềm chế. Mùi thuốc lá và rượu mạnh nồng nặc, hòa cùng mùi khói xì gà đắt tiền, tạo nên một không gian đặc quánh sự tức giận và tuyệt vọng.

Trần Đức Hùng, với khuôn mặt lạnh lùng thường ngày nay vặn vẹo vì tức giận, đập mạnh ly rượu pha lê xuống bàn. Tiếng thủy tinh vỡ tan thành từng mảnh, bắn tung tóe trên sàn gỗ mun bóng loáng, vang lên chói tai giữa sự im lặng chết chóc. Hắn, kẻ tự xưng là Hắc Ưng của Thiên Hải, chưa bao giờ phải đối mặt với một đòn tấn công bất ngờ và tàn khốc đến vậy. Đôi mắt sắc bén như chim ưng của hắn giờ đây đỏ ngầu, ánh lên vẻ điên loạn.

"Cái quái gì đang xảy ra?!" Hùng gầm lên, giọng nói khàn đặc, đầy uy quyền nhưng cũng run rẩy vì phẫn nộ. "Ai? Ai dám động vào đế chế của ta?! Ta muốn biết ngay lập tức!" Các trợ lý của hắn, những người đàn ông mặc vest đen lịch lãm, giờ đây run rẩy như cầy sấy, cúi đầu thấp đến mức không dám nhìn thẳng vào ánh mắt sát khí của ông chủ. Họ vừa báo cáo về thiệt hại kinh tế khổng lồ mà "Công ty Hoàng Gia" vừa gánh chịu, và sự hỗn loạn không thể kiểm soát trên thị trường chứng khoán. Hùng không thể tin được có kẻ nào dám ra tay tàn độc và chính xác đến vậy, công khai thách thức quyền lực của hắn.

"Thưa ông chủ," một trợ lý lắp bắp, khuôn mặt trắng bệch, "chúng tôi đang điều tra... Các lệnh bán tháo đến từ hàng trăm tài khoản khác nhau, được ngụy trang rất kỹ. Có vẻ như một thế lực mới, rất bí ẩn, đã ra tay. Chúng tôi nghi ngờ... là một tập đoàn mới nổi mang tên Thiên Long."

Cái tên "Thiên Long" vang lên trong không khí như một tiếng sét đánh ngang tai Hùng. Hắn chưa từng nghe đến cái tên này, nhưng đòn tấn công vừa rồi đã chứng minh rằng đây không phải là một kẻ tầm thường. "Thiên Long?" Hùng lặp lại, âm điệu đầy khinh miệt nhưng trong đó ẩn chứa một sự cảnh giác không thể che giấu. "Một con rồng mới sao? Hừm... Ta sẽ bẻ gãy cánh ngươi!" Hắn ném mạnh chiếc điện thoại trên tay vào tường, khiến nó vỡ tan tành. Hùng đứng dậy, bước đến bên cửa sổ lớn, nhìn ra khu vườn xanh mướt bên ngoài, nhưng trong mắt hắn chỉ có hình ảnh của một kẻ thù mới, một kẻ thù đã dám chọc giận con mãnh thú đang ngủ say.

Hắn hít một hơi thật sâu, mùi thuốc lá và rượu mạnh nồng nặc trong phổi, ánh mắt đầy sát khí. Đây là một sự sỉ nhục không thể chấp nhận được. "Thiên Long... ngươi đã khơi mào một cuộc chiến mà ngươi không thể thắng," Hùng thì thầm, giọng nói giờ đây trầm thấp và lạnh lẽo đến rợn người, "Ta sẽ khiến ngươi phải trả giá đắt cho sự ngông cuồng này. Ngươi sẽ phải hối hận vì đã dám động vào Trần Đức Hùng." Sự tức giận và thù hằn của Hùng đối với Thanh Long đã được gieo mầm từ khoảnh khắc này, báo hiệu một cuộc đối đầu không khoan nhượng trong tương lai và là nguồn gốc của nhiều âm mưu thâm độc.

Ở một nơi khác trong thành phố, Mỹ Ngọc, lúc đó vẫn còn là một nữ doanh nhân trẻ đầy tham vọng, đang theo dõi tin tức về sự hỗn loạn trên thị trường chứng khoán. Cô không khỏi kinh ngạc trước đòn tấn công chính xác và tàn khốc vào "Công ty Hoàng Gia", một công ty mà cô biết là có liên hệ với thế lực ngầm. "Ai đã làm điều này?" cô thầm nghĩ, ánh mắt sắc sảo lướt qua biểu đồ đỏ rực trên màn hình. Cô không biết rằng, chính sự kiện này sẽ là tiền đề cho sự hợp tác hoặc đối đầu chiến lược của cô với Thanh Long sau này, khi cô nhận ra tài năng và sự tàn nhẫn của anh.

Cuộc chiến giữa Rồng và Ưng đã chính thức bắt đầu, không phải bằng súng đạn hay nắm đấm, mà bằng những con số lạnh lùng trên sàn giao dịch. Và Thanh Long, với đòn phủ đầu tàn khốc này, đã khẳng định vị thế của mình trong Thiên Hải, một thế lực mới đang trỗi dậy, sẵn sàng thách thức bất kỳ đế chế nào, kể cả đế chế của Hắc Ưng. Cái tên Thiên Long, từ một tập đoàn mới nổi, đã trở thành một nỗi ám ảnh, một lời cảnh báo cho bất kỳ ai dám cản đường anh.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ