Thiên địa mỹ nhân
Chương 189

Tái Thiết Trong Giông Bão: Gánh Nặng Vương Quyền

3802 từ
Mục tiêu: Khởi động quá trình tái thiết thành phố với các dự án then chốt được triển khai, thể hiện sự cụ thể hóa 'Kỷ Nguyên Thiên Long'.,Khắc họa những thách thức ban đầu mà Thanh Long và Thiên Long phải đối mặt từ các thế lực ngầm còn sót lại sau sự sụp đổ của Hắc Ưng.,Làm nổi bật sự hoài nghi và phản ứng đa chiều của một bộ phận dân chúng và truyền thông đối với kế hoạch táo bạo của Thanh Long.,Phát triển nội tâm Thanh Long, cho thấy anh bắt đầu cảm nhận rõ hơn những gánh nặng và trách nhiệm của vị thế mới, không chỉ là người chiến thắng mà là người kiến tạo.,Củng cố vai trò và sự phối hợp của các mỹ nhân và đồng minh trong giai đoạn mới này.
Nhân vật: Thanh Long, Mỹ Ngọc, Hồng Liên, Kim Anh, Lâm Phong, Anh Hoàng, Bà Ba, Đại úy Minh, Phóng viên Thảo
Mood: Quyết đoán, căng thẳng, có chút trầm tư và cảnh giác
Kết chương: [object Object]

Hương vị của quyền lực, và của những mỹ nhân ấy, đều khiến anh say, một thứ men say ma mị, kích thích anh bước tiếp trên con đường đầy thử thách này. Nhưng men say ấy cũng mang theo vị chát của trách nhiệm, của những ánh mắt dò xét, và của những gánh nặng vô hình đang ngày càng đè nặng lên đôi vai Thanh Long. Anh biết, tuyên ngôn hôm qua chỉ là lời mở đầu cho một bản trường ca đầy biến động.

Sáng hôm sau, mặt trời vừa hé rạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua tấm kính trong suốt của Tập đoàn Thiên Khải, rọi thẳng vào phòng họp chiến lược tại tầng cao nhất. Không khí trong phòng đặc quánh sự căng thẳng, nhưng cũng tràn đầy năng lượng cuồng nhiệt của một đội quân vừa nhận lệnh ra trận. Thanh Long ngồi ở vị trí chủ tọa, tấm lưng thẳng tắp tựa vào chiếc ghế bọc da cao cấp, đôi mắt sâu thẳm, sắc sảo lướt qua từng gương mặt quen thuộc. Anh vẫn giữ vẻ ngoài hoàn hảo, mái tóc đen dày được cắt tỉa gọn gàng, bộ vest may đo tinh tế ôm lấy thân hình săn chắc, toát lên khí chất quý ông thành đạt và quyền lực. Nhưng sâu thẳm trong ánh mắt anh, có một chút mệt mỏi chưa kịp tan, pha lẫn sự quyết đoán và ý chí sắt đá. Trước mặt anh, trên chiếc bàn kính khổng lồ, là một bản đồ quy hoạch thành phố được chiếu sáng rực rỡ, những điểm được đánh dấu đỏ, xanh, vàng như những mạch máu đang chờ được bơm sự sống, tượng trưng cho hàng loạt dự án then chốt sắp sửa được triển khai. Tiếng máy chủ vận hành êm ái đâu đó trong góc phòng, tiếng gõ phím lách cách của Lâm Phong, tiếng điện thoại reo vang lên rồi tắt lịm, tiếng thang máy di chuyển êm ái lên xuống, và đôi khi là tiếng giày cao gót lộc cộc của Mỹ Ngọc trên sàn đá hoa cương, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng của sự bận rộn và chuyên nghiệp.

Mùi điều hòa không khí lạnh ngắt, mùi cà phê đậm đặc vừa được pha, mùi mực in từ những tập tài liệu mới tinh, và cả mùi kim loại thoang thoảng từ các thiết bị công nghệ tiên tiến, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí có chút lạnh lẽo, nhưng đầy quyền lực và bí ẩn. Thanh Long hít một hơi thật sâu, cảm nhận rõ rệt sự rung động từ trái tim của Thiên Khải, trái tim của kỷ nguyên mới mà anh vừa tuyên bố. Anh chậm rãi đưa tay vuốt nhẹ Thiên Long Ấn đang lấp lánh trên ngón tay mình, cảm nhận sức nặng của nó, sức nặng của quyền lực, và cũng là sức nặng của lời cam kết.

"Kỷ Nguyên Thiên Long không chỉ là một lời hứa, nó là một cam kết," Thanh Long mở lời, giọng trầm ấm, vang vọng khắp căn phòng, nhưng đủ để khiến mọi người cảm nhận được uy lực của nó. "Cam kết về một Thiên Hải tốt đẹp hơn, một tương lai mà chúng ta cùng nhau kiến tạo. Mỹ Ngọc, các dự án hạ tầng kinh tế đã sẵn sàng chưa? Tôi muốn thấy bánh xe chuyển động ngay hôm nay."

Mỹ Ngọc, kiêu sa và sắc sảo trong bộ suit công sở màu xám than sang trọng, mái tóc đen dài búi cao gọn gàng, đôi mắt phượng sắc bén ánh lên vẻ chuyên nghiệp, lập tức đứng dậy. Cô là cánh tay phải đắc lực của Thanh Long, luôn đi trước anh một bước trong mọi kế hoạch. "Mọi kế hoạch đã được tối ưu, Thanh Long. Chúng ta đã có lịch trình chi tiết cho Tháp Rồng, Khu Đô Thị Sinh Thái, và dự án tái thiết Cảng biển Thiên Hải. Đội ngũ kỹ sư và quản lý dự án đã chờ lệnh. Tuy nhiên," cô ngập ngừng một chút, ánh mắt đầy thận trọng, "nguồn lực tài chính khổng lồ là một thách thức, và áp lực từ các đối thủ cũ đang là bài toán khó. Chúng ta cần sự chuẩn bị kỹ lưỡng cho những phản ứng phụ, đặc biệt là từ các tập đoàn có lợi ích bị ảnh hưởng trực tiếp."

Thanh Long gật đầu chậm rãi, ánh mắt anh hơi nheo lại. "Phản ứng phụ là điều không thể tránh khỏi. Nhưng Thiên Long đã chuẩn bị cho điều đó. Chúng ta không chỉ xây dựng những tòa nhà, chúng ta đang xây dựng một nền tảng vững chắc cho sự phát triển bền vững. Lâm Phong, về mặt công nghệ, hệ thống quản lý và giám sát các dự án quy mô lớn này có gặp trở ngại gì không?"

Lâm Phong, với cặp kính cận dày cộp, mái tóc rối bù và chiếc áo hoodie quen thuộc, ngẩng mặt lên từ màn hình máy tính bảng. Anh gầy gò nhưng ánh mắt lại lanh lợi và nhanh nhẹn, đầy vẻ thông minh. "Thưa Thanh Long, hệ thống quản lý dự án tích hợp AI đã hoàn thiện. Chúng ta có thể theo dõi tiến độ, phân bổ nguồn lực, và phát hiện sớm các vấn đề tiềm ẩn theo thời gian thực. An ninh mạng cho toàn bộ dữ liệu dự án cũng đã được tăng cường tối đa, đảm bảo không có bất kỳ sự can thiệp trái phép nào. Chuyện này, để tôi xử lý." Giọng anh trầm tĩnh, đầy tự tin.

Anh Hoàng, trợ lý riêng của Thanh Long, luôn túc trực bên cạnh, tóc chải gọn gàng, khuôn mặt điển trai nhưng luôn giữ vẻ nghiêm túc. Anh nhanh chóng ghi chép lại từng lời, từng chỉ đạo. "Mọi việc đã được sắp xếp xong, thưa sếp. Các cuộc họp với nhà thầu chính, các buổi làm việc với sở ban ngành đều đã được lên lịch chi tiết. Chúng ta sẵn sàng hành động."

Thanh Long nhìn quanh một lượt các cộng sự, từ Mỹ Ngọc sắc sảo đến Lâm Phong trầm tĩnh, từ Anh Hoàng tận tâm đến những gương mặt đầy quyết tâm khác. Anh cảm nhận được sức mạnh từ đội ngũ này, nhưng cũng cảm nhận được sự cô độc của người đứng đầu. Dù có bao nhiêu người ủng hộ, gánh nặng cuối cùng vẫn dồn lên vai anh. Anh biết, "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta," nhưng Thiên Hải này, giờ đây cũng là của anh, là trách nhiệm của anh. Anh phải đảm bảo mọi thứ vận hành trơn tru, không chỉ vì lợi ích của Thiên Long, mà còn vì hàng triệu người dân của thành phố này. Anh thở dài nhẹ nhàng, một hơi thở mà chỉ có anh mới cảm nhận được toàn bộ sức nặng của nó, sau đó anh lại trở về với vẻ quyết đoán thường thấy. "Tốt. Vậy thì, hãy bắt đầu. Kỷ Nguyên Thiên Long sẽ không chỉ là một giấc mơ, nó sẽ là hiện thực."

***

Mặt trời đứng bóng, những tia nắng gay gắt như thiêu đốt đổ xuống công trường xây dựng Dự án 'Tháp Rồng'. Tiếng máy móc hạng nặng gầm rú, tiếng búa đập chan chát, tiếng còi xe tải inh ỏi, và tiếng công nhân hò reo vang vọng khắp không gian, hòa quyện với mùi xi măng, sắt thép, dầu máy và bụi bặm đặc trưng của một đại công trường. Giàn giáo thép cao chót vót, vươn thẳng lên nền trời xanh biếc, như một con quái vật kim loại đang dần hình thành, biểu tượng cho sự trỗi dậy của Thiên Long.

Giữa không khí ồn ào, bụi bặm ấy, một buổi họp báo nhỏ đang diễn ra. Kim Anh, trong bộ suit màu trắng thanh lịch, mái tóc ngắn cá tính được tạo kiểu bồng bềnh, đôi mắt nâu sáng kiên định, đứng cạnh một đại diện của Thiên Long. Cô là giám sát pháp lý, đối ngoại, và luôn đảm bảo mọi hoạt động của Thiên Long đều tuân thủ pháp luật và giữ gìn hình ảnh trước công chúng. Dù vậy, cô vẫn phải đối mặt với những câu hỏi hóc búa từ cánh báo chí.

Phóng viên Thảo, với dáng người mảnh mai nhưng khí chất mạnh mẽ, đôi mắt sắc sảo ẩn chứa sự tò mò không ngừng, liên tục chĩa micro về phía đại diện Thiên Long. Cô không ngại chạm vào những góc khuất, những vấn đề nhạy cảm. "Thưa ông," giọng Phóng viên Thảo dứt khoát, "dự án Tháp Rồng với quy mô khổng lồ này chắc chắn sẽ đòi hỏi một lượng lớn đất đai. Liệu Thiên Long có đảm bảo được tính công bằng, minh bạch trong việc đền bù giải tỏa cho người dân, hay đây chỉ là một vỏ bọc mới cho những lợi ích nhóm, những cuộc thâu tóm trắng trợn như những gì chúng ta đã thấy trong quá khứ?"

Kim Anh khẽ nhíu mày. Cô biết câu hỏi này sẽ đến. Đây là sự hoài nghi cố hữu của công chúng đối với bất kỳ tập đoàn lớn nào. Cô liếc nhìn xung quanh, một vài người dân đứng cách đó không xa, với ánh mắt tò mò, lẫn lộn giữa hy vọng và sự dè dặt. Họ là những người trực tiếp chịu ảnh hưởng, và những câu hỏi của Phóng viên Thảo chính là tiếng lòng của họ. Đại diện Thiên Long đang cố gắng trả lời một cách khéo léo, nhưng sự lúng túng hiện rõ trên khuôn mặt anh ta.

"Chúng tôi cam kết mọi hoạt động của Thiên Long đều tuân thủ pháp luật và đặt lợi ích cộng đồng lên hàng đầu," Kim Anh bước tới, giọng nói dứt khoát và đầy sức thuyết phục, giành lấy quyền kiểm soát cuộc đối thoại. "Mọi quy trình đền bù, tái định cư đều sẽ được công khai, minh bạch, có sự giám sát của cơ quan chức năng và đại diện người dân. Thiên Long không chỉ xây dựng những công trình, chúng tôi xây dựng niềm tin."

Từ một góc khuất, Đại úy Minh, trong bộ cảnh phục nghiêm trang, đứng lặng lẽ quan sát mọi diễn biến. Khuôn mặt anh cương nghị, đôi mắt nghiêm túc quét qua từng chi tiết. Anh là đại diện của luật pháp, và anh biết rõ những mánh khóe, những góc khuất mà các tập đoàn lớn thường lợi dụng. Anh khẽ nghiêng đầu thì thầm với Kim Anh, giọng nói trầm và thận trọng, "Công chúng không dễ tin tưởng, Kim Anh. Và tôi cũng không. Với quy mô của 'Thiên Long Thành' này, mọi động thái của các cô đều sẽ bị soi xét tỉ mỉ. Chúng ta cần theo dõi chặt chẽ mọi việc. Một sai lầm nhỏ cũng có thể thổi bùng thành một ngọn lửa lớn."

Kim Anh gật đầu, cô hiểu ý Đại úy Minh. "Chúng tôi sẵn sàng cho sự giám sát, Đại úy. Đó là cách duy nhất để chứng minh sự trong sạch của mình." Cô ghi chú lại vài điểm vào sổ tay, ánh mắt vẫn kiên định. Cô biết, Đại úy Minh không tin tưởng hoàn toàn vào Thiên Long, và đó là điều chính đáng. Luật pháp là trên hết, và cô cũng ủng hộ điều đó. Sự thật phải được phơi bày, đó cũng là tôn chỉ của cô.

Đại úy Minh không nói gì thêm, chỉ tiếp tục quét mắt quan sát xung quanh. Anh nhìn những người công nhân đang đổ mồ hôi trên giàn giáo, nhìn những chiếc xe tải chở vật liệu ùn ùn ra vào, nhìn những ánh mắt lo lắng của người dân. Anh nhớ lại ánh mắt của Thanh Long ngày hôm qua, ánh mắt đầy ẩn ý và thách thức. Anh không biết liệu Thiên Long có thực sự là một khởi đầu mới, hay chỉ là một phiên bản tinh vi hơn của những kẻ đã cũ. Anh sẽ không bao giờ đánh giá thấp bất kỳ ai, đặc biệt là một người như Thanh Long. Anh biết, công việc của anh mới chỉ bắt đầu.

***

Khi màn đêm buông xuống, khu Phố Cổ Huyền Bí - 'Dạ Thị Linh' lại khoác lên mình vẻ đẹp mờ ảo, huyền bí và đầy sức mê hoặc. Những dãy nhà gỗ cổ kính, mái ngói âm dương trầm mặc, được thắp sáng bởi hàng trăm chiếc lồng đèn đỏ treo cao, tạo nên một con đường ánh sáng lung linh dẫn lối vào một thế giới khác. Lối đi lát đá cuội, chật hẹp và quanh co, dẫn qua những cửa hàng với biển hiệu cổ điển, nơi bày bán đủ loại hàng hóa từ trần tục đến siêu phàm. Tiếng rao hàng du dương, tiếng cười nói xì xào, tiếng nhạc cụ dân gian trầm bổng vang vọng từ xa, tiếng leng keng của trang sức, và tiếng gió thổi qua mái ngói, tất cả hòa quyện thành một bản hòa tấu ma mị. Mùi hương trầm ngai ngái, mùi thảo mộc dịu nhẹ, mùi đồ ăn vặt đặc trưng của phố cổ, và cả mùi hương hoa nhài thoang thoảng, đôi khi còn có chút mùi hơi thở của những sinh vật kỳ lạ, tạo nên một không gian đầy kích thích mọi giác quan.

Hồng Liên, trong bộ trang phục tối màu kín đáo, mái tóc đen dài xõa tự nhiên che đi một phần khuôn mặt, lặng lẽ bước vào quán trà nhỏ của Bà Ba. Dáng người cô nhỏ nhắn, linh hoạt nhưng ẩn chứa sức mạnh đáng kinh ngạc. Đôi mắt đen láy sắc lạnh của cô quét một lượt qua những bóng người lẩn khuất trong ánh đèn lồng, như một con diều hâu đang săn mồi. Cô là cái bóng của Thanh Long, người giám sát an ninh, thu thập thông tin tình báo thế giới ngầm, và sẵn sàng ra tay nếu có bất kỳ mối đe dọa nào.

Bà Ba, với thân hình nhỏ nhắn, lưng hơi còng nhưng đôi mắt sắc sảo, tinh tường, đang thong thả pha trà. Vẻ mặt bà thâm trầm, như thể đã chứng kiến mọi biến cố của Thiên Hải qua hàng thế kỷ. "Mấy hôm nay, Dạ Thị Linh ồn ào hơn mọi khi, con gái," Bà Ba cất giọng nhỏ nhẹ, đầy vẻ khôn ngoan. "Có vẻ như tuyên bố của Thanh Long đã khuấy động không ít chuột trong hang."

Hồng Liên ngồi xuống chiếc ghế gỗ cũ kỹ, đặt tay lên chuôi Dạ Ảnh Dao giấu trong tay áo. Cô cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, sự nghi ngờ tiềm ẩn, và một vài ánh mắt lướt qua Thanh Long với vẻ thù địch không thể che giấu trong buổi họp báo hôm qua. "Tình hình thế giới ngầm không ổn định, Bà Ba. Có những con chuột mới đang lăm le phá hoại, lợi dụng khoảng trống quyền lực sau khi Hắc Ưng sụp đổ."

Tùng 'Sẹo', với vẻ ngoài phong trần và những vết sẹo hằn sâu trên khuôn mặt, ngồi ở góc khuất, báo cáo. "Thưa Hồng Liên, có vài băng nhóm nhỏ đang cố gắng chiếm lĩnh địa bàn của Hắc Ưng trước đây. Đặc biệt là nhóm của thằng Long 'Quỷ', chúng đang bắt đầu thu gom 'bảo kê' ở các khu chợ đêm phía Tây, và có vẻ đang tìm cách thiết lập đường dây buôn lậu ma túy mới qua Cảng Thiên Hải. Chúng cho rằng Thiên Long còn bận xây dựng 'Tháp Rồng' mà bỏ quên thế giới ngầm." Giọng Tùng 'Sẹo' đầy vẻ khinh bỉ.

Bà Ba đặt chén trà nóng hổi trước mặt Hồng Liên, hương trà thoang thoảng dịu nhẹ. "Cây đổ thì khỉ tan. Nhưng cũng sẽ có những con rắn mới chui ra từ hang ổ cũ, hoặc từ những nơi mà chúng ta không ngờ tới. Hắc Ưng chỉ là một cái tên, con gái ạ. Cái bóng của nó, cái tư duy của nó, vẫn còn ám ảnh. Người ta dễ dàng thay thế một ông trùm, nhưng không dễ thay đổi bản chất của thế giới ngầm." Ánh mắt bà Ba sâu thẳm, ẩn chứa một sự thật phũ phàng.

Hồng Liên gật đầu, ánh mắt sắc lạnh lóe lên một tia nguy hiểm. Cô hiểu ý Bà Ba. Quyền lực của Hắc Ưng đã sụp đổ, nhưng khao khát quyền lực, lòng tham và sự hỗn loạn vẫn tồn tại. Thanh Long có thể là "rồng chúa" của Thiên Hải, nhưng thế giới ngầm không chấp nhận điều đó dễ dàng. Cô đứng dậy, đôi mắt đen láy lướt qua những bóng người trong quán trà. "Nếu có kẻ cản đường Thanh Long, ta sẽ dọn dẹp." Giọng cô nhỏ nhẹ, nhưng đầy uy lực và sự đe dọa tiềm tàng. Bà Ba chỉ khẽ mỉm cười, nụ cười thâm trầm ẩn chứa nhiều điều chưa nói.

Hồng Liên biết, công việc của cô vẫn chưa kết thúc. Trên vai cô là trách nhiệm bảo vệ người đàn ông mà cô đã nguyện theo, bảo vệ tầm nhìn mà anh đang cố gắng kiến tạo. Cô bước ra khỏi quán trà, hòa mình vào màn sương mù nhẹ và cái se lạnh của buổi tối, cái bóng của cô dần tan biến vào màn đêm, như một linh hồn vô hình, chỉ để lại mùi hương trầm và sự bí ẩn.

***

Tối muộn, ánh trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng trên bầu trời đêm, chiếu rọi xuống biệt thự vùng ngoại ô, nơi Thanh Long đang đứng trên ban công, nhìn ra khu vườn yên tĩnh. Anh đã tắm rửa, thay một bộ đồ ngủ lụa thoải mái, cảm giác mát lạnh của gió đêm thổi qua làn da, nhưng tâm trí anh vẫn không ngừng làm việc. Tiếng chim hót líu lo ban ngày đã nhường chỗ cho tiếng côn trùng rả rích, tiếng gió thổi xào xạc qua tán cây, tạo nên một bản giao hưởng êm ái của màn đêm. Mùi hoa cỏ trong vườn, mùi đất sạch sau một ngày nắng gắt, và thoang thoảng mùi nước hoa đắt tiền còn vương trên quần áo, tất cả tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, sang trọng, nhưng cũng có chút xa cách.

Anh nhấp một ngụm rượu vang đỏ sóng sánh trong ly thủy tinh, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm nồng nàn lan tỏa trong khoang miệng. Những hình ảnh về cuộc họp sáng nay, những con số khổng lồ mà Mỹ Ngọc đã trình bày, những câu hỏi sắc bén của Phóng viên Thảo, ánh mắt nghi ngại của Đại úy Minh, và cả lời cảnh báo của Bà Ba về "những con rắn mới" cứ luẩn quẩn trong đầu anh. Anh đưa tay xoa nhẹ Thiên Long Ấn trên ngón tay, cảm nhận sức nặng của nó, sức nặng của một vương miện vô hình mà anh vừa đội lên đầu.

"Đế vương không chỉ là kẻ chinh phục, mà còn là người gánh vác," Thanh Long độc thoại nội tâm, giọng nói chỉ đủ cho chính anh nghe thấy, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Gánh vác một thành phố, gánh vác những kỳ vọng, và cả những nỗi sợ hãi của hàng triệu con người. Những kẻ thù không bao giờ thực sự biến mất, chúng chỉ thay đổi hình dạng, ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi thời cơ." Anh nhớ lại ánh mắt bí ẩn thoáng qua trong đám đông hôm qua, một ánh mắt mà anh không thể xác định, nhưng lại mang đến một cảm giác bất an mơ hồ. Đó là một lời nhắc nhở về những mối đe dọa mới đang hình thành, những kẻ mà anh chưa từng biết mặt.

Anh thở dài, một hơi thở nặng nề, cảm nhận rõ ràng sự cô độc trên đỉnh cao quyền lực. Anh đã xây dựng một đế chế, đã thâu tóm Phượng Hoàng, đã đánh bại Hắc Ưng, nhưng cái giá phải trả không chỉ là mồ hôi và máu, mà còn là sự bình yên trong tâm hồn. Giờ đây, anh không chỉ là Thanh Long của Thiên Long, anh là Thanh Long của Thiên Hải, người kiến tạo, người bảo hộ. Trách nhiệm này, dù vinh quang đến mấy, cũng là một gánh nặng khổng lồ.

"Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say," anh lẩm bẩm, nhớ đến những mỹ nhân tuyệt sắc luôn vây quanh anh, những người đã đồng hành cùng anh qua mọi phong ba bão táp. Mỹ Ngọc, Kim Anh, Hồng Liên... mỗi người là một phần sức mạnh của anh, một phần động lực để anh bước tiếp. Họ là ánh sáng trong màn đêm cô độc của người đứng đầu. Nhưng ngay cả họ cũng không thể gánh vác thay anh cái trách nhiệm nặng nề này.

Thanh Long nhấp thêm một ngụm rượu, ánh mắt xa xăm nhìn về phía thành phố đang lấp lánh ánh đèn, những công trình mới đang dần được hình thành trong bóng đêm. Anh biết, con đường phía trước sẽ còn nhiều chông gai, nhiều trận chiến còn khốc liệt hơn. Sẽ có những cuộc đối đầu mới khi các dự án bắt đầu triển khai, khi anh động chạm đến những lợi ích cũ, những thế lực ngầm vẫn còn đang ẩn mình trong bóng tối. Sẽ có những áp lực từ pháp luật, từ truyền thông, từ chính những người dân mà anh đang cố gắng bảo vệ.

Nhưng anh sẽ không gục ngã. Ý chí của anh vẫn kiên định, như ngọn núi vững chãi giữa biển khơi. Anh không chỉ là một kẻ chinh phục, anh là kiến trúc sư, là người bảo hộ. Gánh nặng quyền lực, và trách nhiệm, giờ đây đã thực sự nằm trên vai anh, nhưng anh chấp nhận nó. Anh sẽ không quay đầu lại.

Vì anh biết, Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Và Thiên Hải này, ta nói là luật. Anh sẽ kiến tạo một kỷ nguyên mới, một Thiên Long Thành rực rỡ, dù phải đối mặt với bất kỳ giông bão nào. Đây chỉ là bước khởi đầu. Cuộc chơi lớn nhất, có lẽ, mới chỉ thực sự bắt đầu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ