Thiên địa mỹ nhân
Chương 194

Hàn Gắn Vết Thương Lòng: Lời Hứa Bên Hồ Bán Nguyệt

4139 từ
Mục tiêu: Thanh Long có cuộc đối thoại chân thành và sâu sắc với Kim Anh, một mỹ nhân chủ chốt, nhằm gỡ bỏ những nút thắt và tổn thương cũ trong mối quan hệ.,Kim Anh bộc lộ những lo lắng, kỳ vọng và tổn thương sâu kín của mình, đặc biệt liên quan đến sự 'đa tình' của Thanh Long và tương lai mối quan hệ.,Thanh Long dũng cảm đối mặt với những vấn đề này, bày tỏ sự chân thành, trách nhiệm và cam kết của mình, không chỉ bằng lời nói mà còn bằng hành động.,Định hình lại tương lai tình cảm của Thanh Long và Kim Anh, mở ra cánh cửa hàn gắn sâu sắc và một sự thấu hiểu mới.,Thể hiện sự trưởng thành và phát triển của Thanh Long trong việc xử lý các mối quan hệ tình cảm phức tạp, đặc biệt là trách nhiệm với 'Thiên Địa Mỹ Nhân'.,Hoàn thành cột mốc quan trọng của Arc: 'Thanh Long có cuộc trò chuyện sâu sắc với một/hai mỹ nhân chủ chốt, bắt đầu gỡ bỏ nút thắt và định hình rõ ràng hơn về tình cảm'.
Nhân vật: Thanh Long, Kim Anh, Anh Hoàng
Mood: Emotional, romantic, hopeful, introspective, sincere
Kết chương: [object Object]

Ánh nắng ban mai len lỏi qua ô cửa kính lớn, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền đá cẩm thạch lạnh lẽo của phòng khách. Thanh Long ngồi đó, trong một chiếc ghế bành bọc da sang trọng, dáng vẻ điềm tĩnh nhưng ánh mắt lại sâu thẳm, nặng trĩu suy tư. Anh khẽ vuốt Thiên Long Ấn đang đặt trên bàn trà trước mặt, cảm nhận sự mát lạnh của ngọc, sự trầm tĩnh của quyền lực. Buổi gặp gỡ gượng gạo tối hôm trước, rồi những cuộc đối thoại chân thành với Tiểu Linh và Mỹ Ngọc, tất cả như một thước phim quay chậm, phơi bày những vết thương lòng, những kỳ vọng thầm kín mà anh đã vô tình bỏ qua trong suốt quãng thời gian chinh chiến và xây dựng đế chế.

Mỗi người phụ nữ anh yêu, mỗi "thiên địa mỹ nhân" của anh, đều là một vũ trụ riêng biệt, một bản thể độc đáo với những khát khao, nỗi sợ hãi và niềm đau riêng. Tiểu Linh mang trong mình giấc mơ nghệ thuật thuần khiết, cần sự bao dung và ủng hộ. Mỹ Ngọc, người phụ nữ thép trên thương trường, lại ẩn giấu sự cô đơn và khao khát được yếu mềm, được là chính mình mà không cần gồng mình gánh vác. Anh đã nhìn thấy sự kiên cường và cả sự mệt mỏi trong đôi mắt cô, sự giằng xé giữa một "Nữ hoàng Thiên Long" và một người phụ nữ cần được yêu thương, che chở. Lời cô nói về việc muốn được là chính mình, không phải là một chiến binh, đã chạm vào tận cùng trái tim anh. Anh đã sai khi nghĩ rằng chỉ cần tạo ra một đế chế vững mạnh là có thể mang lại hạnh phúc cho họ. Hạnh phúc không chỉ nằm ở quyền lực, tiền bạc, mà còn ở sự thấu hiểu, sẻ chia và tình yêu chân thành.

Thanh Long thở dài, tiếng thở dài nhẹ bẫng nhưng chứa đựng bao nhiêu sự ăn năn. Anh đã từng kiêu ngạo tuyên bố "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta," nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng câu nói đó không phải là một sự chiếm hữu, mà là một lời hứa, một trách nhiệm nặng nề hơn bao giờ hết. Anh không chỉ phải là người kiến tạo đế chế, mà còn phải là người kiến tạo hạnh phúc, một hạnh phúc trọn vẹn, bao dung và công bằng cho tất cả những người phụ nữ đã đặt trọn niềm tin vào anh. Cuộc chiến bên ngoài đã kết thúc, nhưng cuộc chiến nội tâm, cuộc chiến để hàn gắn những vết rạn nứt trong tim những người anh yêu, mới chỉ bắt đầu. Anh biết, con đường này sẽ còn khó khăn hơn cả việc đối đầu với những thế lực ngầm hay những đối thủ kinh doanh sừng sỏ. Nó đòi hỏi sự kiên nhẫn, sự lắng nghe và một trái tim chân thành tuyệt đối.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng. Anh Hoàng xuất hiện, dáng vẻ lịch lãm, chuyên nghiệp như mọi khi. Anh Hoàng là cái bóng trung thành, là cánh tay phải đắc lực của Thanh Long, luôn xuất hiện đúng lúc, đúng chỗ. Mái tóc chải gọn gàng, bộ vest đen được cắt may tinh xảo ôm sát thân hình chuẩn mực, Anh Hoàng giống như một cỗ máy được lập trình hoàn hảo để phục vụ chủ nhân.

"Sếp Long, mọi việc đã được sắp xếp ổn thỏa. Phòng Trà Nguyệt Quán đã được đặt riêng, đảm bảo sự riêng tư tuyệt đối. Không gian thanh tịnh, phù hợp cho một cuộc trò chuyện sâu sắc," Anh Hoàng báo cáo, giọng điệu trầm ổn, không một chút dư thừa.

Thanh Long gật đầu, ánh mắt dần trở nên kiên định. "Kim Anh đã được thông báo chưa?"

"Vâng, cô ấy đã nhận được lời mời và xác nhận sẽ đến đúng giờ," Anh Hoàng đáp, ánh mắt sắc bén lướt qua vẻ mặt của Thanh Long, dường như thấu hiểu phần nào những ưu tư của sếp mình. Anh Hoàng biết rõ tầm quan trọng của những cuộc gặp gỡ này đối với Thanh Long, không chỉ là việc hàn gắn những mối quan hệ tình cảm, mà còn là việc củng cố nền tảng cho sự bình yên trong tương lai của cả một đế chế. Một Thanh Long bình yên trong tâm hồn mới có thể dẫn dắt "Thiên Long" đến những đỉnh cao mới.

"Tốt." Thanh Long đứng dậy, Thiên Long Ấn vẫn nằm yên trên bàn. Anh nhìn ra khu vườn xanh mướt bên ngoài, nơi những tia nắng sớm đang nhảy múa trên tán lá, mang theo hơi thở của một ngày mới. "Anh Hoàng, tôi muốn cuộc gặp này hoàn toàn không bị quấy rầy. Mọi cuộc gọi, mọi công việc, đều có thể hoãn lại."

"Rõ, sếp. Tôi sẽ đảm bảo không có bất kỳ phiền nhiễu nào," Anh Hoàng cúi đầu, rồi lặng lẽ rời đi, để lại Thanh Long một mình đối diện với những suy nghĩ cuối cùng trước khi bước vào một trong những thử thách khó khăn nhất: đối mặt với Kim Anh. Kim Anh, người phụ nữ sắc sảo, lý trí và đầy mạnh mẽ, người đã cùng anh trải qua biết bao sóng gió trên thương trường và trong cuộc sống. Anh biết, cô sẽ không dễ dàng tha thứ, cũng không dễ dàng chấp nhận những lời biện bạch. Cô cần sự chân thành, sự rõ ràng và một lời cam kết vững chắc cho tương lai. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương thoang thoảng của hoa nhài từ khu vườn bay vào, pha lẫn mùi đất ẩm sau một đêm sương. Anh sẽ phải đối mặt, không phải với quyền lực, mà bằng chính trái tim mình.

***

Phòng trà 'Nguyệt Quán' ẩn mình trong một con hẻm nhỏ của khu phố cổ, tách biệt hoàn toàn khỏi sự ồn ào, náo nhiệt của đô thị. Nơi đây như một ốc đảo bình yên, mang đậm phong cách Á Đông cổ điển với những chi tiết được chăm chút tỉ mỉ. Bàn trà thấp bằng gỗ trầm hương được đánh bóng đến mức phản chiếu cả những ánh đèn lụa dịu nhẹ treo lơ lửng trên trần nhà. Những chiếc chiếu tatami được trải ngay ngắn trên sàn gỗ, mang đến cảm giác gần gũi, thanh tịnh. Bên ngoài cửa sổ, thành phố Thiên Hải vẫn đang hối hả chuyển động, nhưng bên trong 'Nguyệt Quán', thời gian dường như trôi chậm lại. Tiếng đàn tranh du dương hòa cùng tiếng sáo trúc trầm bổng, tạo nên một bản hòa tấu êm đềm, xoa dịu tâm hồn. Mùi trà xanh dịu nhẹ quyện lẫn chút hương trầm thoang thoảng, mang đến cảm giác thanh tịnh và ấm cúng.

Thanh Long đã đến sớm, ngồi đối diện với vị trí dành cho Kim Anh. Anh chọn một chiếc bàn nhỏ nép mình vào góc phòng, nơi có thể nhìn ra khung cảnh thành phố lấp lánh qua tấm cửa kính trong suốt. Anh đã chuẩn bị tinh thần để đối mặt với Kim Anh, với những câu hỏi sắc bén và ánh mắt dò xét của cô. Kim Anh là một luật sư tài ba, một người phụ nữ không chỉ thông minh mà còn có một trái tim mạnh mẽ, kiên cường. Anh biết cô không dễ dàng bị lay chuyển bởi những lời nói suông.

Khi Kim Anh bước vào, không gian dường như sáng bừng lên. Cô diện một bộ suit công sở màu xám than lịch lãm, nhưng không kém phần gợi cảm, tôn lên vóc dáng cân đối và vẻ đẹp trí tuệ của mình. Mái tóc ngắn cá tính được tạo kiểu bồng bềnh, để lộ vầng trán cao thông minh. Đôi mắt nâu sáng của cô lướt qua một lượt căn phòng, rồi dừng lại ở Thanh Long, mang theo một tia sáng sắc bén, kiên định. Cô bước đi dứt khoát, từng bước chân như khẳng định sự tự tin và bản lĩnh của một người phụ nữ thành công. Dù trong lòng Thanh Long dấy lên bao nhiêu cảm xúc, anh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh.

"Chào anh, Thanh Long," Kim Anh cất giọng, dứt khoát và rõ ràng, nhưng ẩn chứa một sự lạnh nhạt đến xa cách. Cô ngồi xuống đối diện anh, không chút e dè, đôi mắt nhìn thẳng vào anh như một luật sư đang thẩm vấn thân chủ. "Anh muốn nói chuyện. Vậy anh muốn nói gì?"

Thanh Long không vòng vo. Anh rót một tách trà, đẩy về phía cô. Hơi ấm từ chén trà bốc lên, mang theo hương thơm dịu nhẹ. "Kim Anh, anh biết em có nhiều điều muốn nói, và cả những tổn thương mà anh đã gây ra. Anh không bào chữa cho bản thân, nhưng anh muốn em biết, anh trân trọng em hơn bất cứ điều gì." Giọng anh trầm ấm, chân thành, không chút giả dối. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt cô, cố gắng truyền tải tất cả những gì anh đang cảm nhận.

Kim Anh không chạm vào tách trà. Cô khoanh tay trước ngực, dáng vẻ đề phòng. "Trân trọng? Vậy thì anh đã làm gì để chứng minh điều đó, Thanh Long? Anh có hiểu cảm giác của một người phụ nữ khi phải chia sẻ người đàn ông của mình với quá nhiều bóng hình khác không? Em không phải là một chiến lợi phẩm, càng không phải là một món đồ để anh cất giữ, để anh trưng bày như một phần của đế chế 'Thiên Long' vĩ đại của anh." Giọng cô vẫn dứt khoát, nhưng Thanh Long có thể nghe thấy một chút run rẩy ẩn sâu dưới lớp vỏ bọc kiên cường đó, một nỗi đau không thể che giấu.

"Anh hiểu. Và anh muốn thay đổi. Anh biết, những gì anh đã làm trong quá khứ đã gây ra nhiều tổn thương cho em. Anh đã quá tập trung vào việc xây dựng, vào việc chiến đấu, mà quên mất đi những giá trị cốt lõi, quên mất đi việc chăm sóc những người quan trọng nhất trong cuộc đời anh. Anh đã vô tình biến tình yêu thành một gánh nặng, biến sự quan tâm thành sự thiếu rõ ràng. Anh xin lỗi." Lời xin lỗi của anh không phải là một sự đầu hàng, mà là sự thừa nhận trách nhiệm, một bước tiến lớn trong sự trưởng thành của Thanh Long.

Kim Anh cười nhạt, một nụ cười đầy cay đắng. "Xin lỗi? Anh nghĩ một lời xin lỗi có thể xóa nhòa đi tất cả sao, Thanh Long? Anh có biết bao đêm em đã phải đối mặt với sự giằng xé, với những câu hỏi không có lời đáp? Em đã phải luôn tỏ ra mạnh mẽ, luôn phải tự mình vực dậy, bởi vì em biết anh có quá nhiều thứ phải lo toan, quá nhiều 'thiên địa mỹ nhân' khác cần anh bảo vệ. Nhưng còn em thì sao? Còn những cảm xúc của em thì sao?"

Thanh Long lắng nghe, không ngắt lời. Anh để cô trút hết những nỗi lòng, những uất ức mà cô đã kìm nén bấy lâu. Anh nhìn thấy sự kiên cường trong cô, nhưng cũng nhìn thấy cả sự mong manh ẩn sâu. Anh biết, Kim Anh không chỉ đau khổ vì phải chia sẻ anh với những người phụ nữ khác, mà còn đau khổ vì cảm giác không được công nhận một cách trọn vẹn, không được là duy nhất trong trái tim anh. Cô, một luật sư tài giỏi, một người phụ nữ độc lập, luôn khao khát một mối quan hệ bình đẳng, nơi cô được tôn trọng và được yêu thương một cách xứng đáng.

"Anh biết, lời xin lỗi không đủ. Anh không mong em sẽ tha thứ ngay lập tức, cũng không mong em sẽ quên đi tất cả. Nhưng anh muốn em biết, anh đã thực sự suy nghĩ rất nhiều về tất cả những điều này. Anh đã nhìn lại bản thân, nhìn lại những gì anh đã gây ra. Anh không thể thay đổi quá khứ, nhưng anh có thể thay đổi tương lai. Anh muốn em cùng anh định nghĩa lại khái niệm 'hạnh phúc viên mãn' này. Em có sẵn lòng tin tưởng anh một lần nữa không?" Thanh Long nói, giọng anh chân thành đến mức làm tan chảy cả những tảng băng trong trái tim Kim Anh. Anh đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay cô đang đặt trên bàn. Bàn tay cô lạnh ngắt, nhưng anh vẫn giữ chặt, truyền đi hơi ấm từ lòng bàn tay mình.

Kim Anh giật mình trước hành động bất ngờ của anh. Cô định rút tay lại, nhưng rồi lại khựng lại. Ánh mắt cô dao động, nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của Thanh Long. Anh không trốn tránh, không né tránh. Ánh mắt anh tràn đầy sự cầu thị, sự kiên định và cả một chút yếu mềm, một điều hiếm thấy ở người đàn ông quyền lực này. Cô cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay anh, một sự ấm áp đã lâu rồi cô không cảm nhận được một cách trọn vẹn. Cô đã quen với việc phải tự mình mạnh mẽ, tự mình đối mặt với mọi thứ, đến nỗi đôi khi cô quên mất cảm giác được dựa dẫm, được che chở.

"Anh muốn định nghĩa lại hạnh phúc?" Kim Anh hỏi lại, giọng cô đã mềm mại hơn một chút, sự lạnh lùng đã vơi đi phần nào, thay vào đó là một sự hoài nghi đầy hy vọng. "Anh có chắc là anh biết hạnh phúc đó là gì không, Thanh Long? Với anh, hạnh phúc có lẽ là quyền lực, là chinh phục, là sở hữu... Nhưng với em, hạnh phúc là sự bình yên, là sự thấu hiểu, là sự an toàn. Em muốn được là chính mình, được anh tôn trọng, được anh yêu thương, không phải là một phần trong bộ sưu tập 'Thiên địa mỹ nhân' của anh, mà là Kim Anh, một con người với những ước mơ và nỗi sợ hãi riêng."

"Anh biết. Và anh sẽ làm được," Thanh Long khẳng định, nắm chặt tay cô hơn. "Anh sẽ không để em phải cảm thấy mình là một phần trong bất kỳ bộ sưu tập nào. Em là Kim Anh, người phụ nữ tài giỏi, sắc sảo, người đã cùng anh trải qua biết bao thăng trầm. Anh muốn em không chỉ đứng vững bên anh, mà còn cùng anh định hình tương lai. Anh muốn tình yêu của chúng ta không phải là một sự chiếm hữu, mà là một sự sẻ chia, một sự vun đắp. Anh muốn xây dựng một đế chế không chỉ vững mạnh về vật chất, mà còn giàu có về tình cảm, nơi mỗi người đều được là chính mình, được tỏa sáng theo cách riêng của mình. Em có tin anh không?"

Kim Anh không trả lời ngay. Cô nhìn vào tách trà, rồi lại nhìn ra khung cửa sổ, nơi những tòa nhà cao tầng của Thiên Hải vươn mình lên trời xanh. Trong khoảnh khắc đó, Thanh Long có thể cảm nhận được sự đấu tranh mãnh liệt trong nội tâm cô. Lý trí mách bảo cô phải giữ khoảng cách, phải đề phòng, phải bảo vệ trái tim mình khỏi những tổn thương mới. Nhưng trái tim lại khao khát sự ấm áp, khao khát được tin tưởng, khao khát một lần nữa được đặt niềm tin vào người đàn ông này. Cô đã yêu anh, yêu Thanh Long với tất cả sự phức tạp, mâu thuẫn của anh. Và dù anh có bao nhiêu mỹ nhân vây quanh, cô vẫn luôn có một vị trí đặc biệt trong trái tim mình dành cho anh.

Cuối cùng, cô khẽ nhấp một ngụm trà. Vị trà ấm nóng lan tỏa trong vòm miệng, xua đi cái lạnh lẽo trong lòng. "Em không biết, Thanh Long," cô nói khẽ, giọng cô đã hoàn toàn mất đi vẻ sắc sảo ban đầu, thay vào đó là sự mềm yếu hiếm thấy. "Em không biết liệu em có thể tin anh hoàn toàn được nữa không. Nhưng em biết, em muốn tin. Em muốn một lần nữa cho anh cơ hội. Nhưng anh phải chứng minh cho em thấy, không chỉ bằng lời nói, mà bằng hành động."

Thanh Long nở một nụ cười nhẹ, một nụ cười chứa đựng sự nhẹ nhõm và quyết tâm. Anh biết, đây là một khởi đầu mới, một khởi đầu đầy hy vọng nhưng cũng đầy thử thách. Anh sẽ không phụ lòng tin của cô. Anh sẽ chứng minh cho cô thấy, tình yêu của anh đủ lớn để bao bọc tất cả, đủ sâu sắc để hàn gắn mọi vết thương. Hương vị trà thơm, trầm hương dịu nhẹ, và sự ấm áp từ bàn tay Kim Anh đã khiến anh say, một thứ say không phải của quyền lực, mà của tình yêu và sự thấu hiểu. Anh siết nhẹ bàn tay cô, một lời hứa không lời, một lời cam kết khắc sâu trong tim.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía Tây, phản chiếu xuống mặt Hồ Bán Nguyệt tạo thành một bức tranh thủy mặc huyền ảo. Những gợn sóng lăn tăn vỗ nhẹ vào bờ, tạo nên âm thanh rì rào êm tai, hòa cùng tiếng chim chiều gọi bầy và tiếng côn trùng rỉ rả. Không gian yên bình, trong lành, hoàn toàn đối lập với sự náo nhiệt của thành phố mà họ vừa rời bỏ. Sau cuộc trò chuyện tại phòng trà, Thanh Long và Kim Anh đã cùng nhau tản bộ dọc theo con đường mòn đất quanh Hồ Bán Nguyệt. Ánh sáng vàng cam cuối ngày bao trùm lấy họ, làm mềm mại đi những đường nét sắc sảo trên gương mặt Kim Anh, và tôn lên vẻ trầm tư, kiên định của Thanh Long.

Kim Anh đã dịu lại rất nhiều. Những lời lẽ sắc sảo, lý trí ban đầu đã nhường chỗ cho sự thổ lộ cảm xúc chân thật nhất. Cô đi bên cạnh anh, ánh mắt nhìn xa xăm về phía mặt hồ lấp lánh. "Anh Long, em muốn một sự bình yên. Một sự bình yên không chỉ cho riêng em, mà cho tất cả. Anh có thể mang lại điều đó không?" Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng ẩn chứa một sự hoài nghi sâu sắc, một câu hỏi mà cô đã tự hỏi mình không biết bao nhiêu lần.

Thanh Long nắm chặt tay cô, hơi ấm lan tỏa từ bàn tay anh sang tay cô, xua đi cái lạnh lẽo của làn gió chiều. Anh biết, đây không chỉ là câu hỏi về tình yêu đôi lứa, mà là câu hỏi về toàn bộ cuộc sống mà anh đang cố gắng xây dựng. "Anh sẽ. Anh sẽ không chỉ mang lại bình yên, mà còn là một tương lai rạng rỡ, nơi em có thể tỏa sáng rực rỡ nhất. Thiên Long không chỉ là đế chế của anh, mà còn là của em. Và tình yêu của anh cũng vậy." Anh dừng lại, xoay người đối mặt với cô, đôi mắt anh sâu thẳm như mặt hồ lúc hoàng hôn, phản chiếu ánh sáng cuối ngày.

"Kim Anh, anh biết em luôn là người mạnh mẽ, độc lập, luôn khao khát được khẳng định bản thân. Anh đã từng nghĩ rằng, việc anh mang lại cho em quyền lực, địa vị trong tập đoàn là đủ. Nhưng anh đã sai. Anh đã không nhìn thấy những gì sâu thẳm bên trong em, một người phụ nữ cũng cần được yêu thương, được che chở, được là chính mình mà không cần phải gồng mình chống chọi với thế giới. Em không chỉ là một luật sư tài ba, một đối tác kinh doanh đáng tin cậy. Em là Kim Anh, người phụ nữ đã cùng anh vượt qua bao nhiêu sóng gió, người đã tin tưởng anh ngay cả khi anh còn là một kẻ trắng tay. Em xứng đáng với tất cả những gì tốt đẹp nhất."

Anh đưa tay vuốt nhẹ mái tóc ngắn cá tính của cô, cảm nhận sự mềm mại, mượt mà. "Anh hứa với em, anh sẽ không bao giờ để em phải cảm thấy cô đơn nữa. Anh sẽ không để em phải gánh vác mọi thứ một mình. Anh sẽ cùng em xây dựng một 'Thiên Địa Mỹ Nhân' thực sự, nơi mỗi người phụ nữ đều có một vị trí, một tiếng nói riêng, nơi tình yêu của anh đủ lớn để bao bọc tất cả, đủ sâu sắc để kết nối tất cả chúng ta thành một gia đình trọn vẹn." Anh nhìn sâu vào mắt cô, ánh mắt anh tràn đầy sự chân thành và quyết tâm. "Anh không hứa sẽ chỉ có mình em, Kim Anh. Anh không thể nói dối em điều đó. Nhưng anh hứa sẽ mang đến cho em một tình yêu trọn vẹn, một sự tôn trọng tuyệt đối, và một vị trí không thể thay thế trong trái tim anh, trong cuộc đời anh."

Kim Anh nhìn anh, đôi mắt cô lấp lánh như có nước. Cô không nói gì, chỉ khẽ tựa đầu vào vai anh, cảm nhận sự vững chãi từ bờ vai rộng của người đàn ông này. Làn gió nhẹ thoảng qua, mang theo mùi nước hồ và cỏ cây tươi mát, xoa dịu tâm hồn cô. Cô đã chờ đợi lời nói này, sự thừa nhận này, sự cam kết này từ anh biết bao lâu. Cô biết, Thanh Long sẽ không bao giờ là người đàn ông chỉ thuộc về riêng cô, nhưng lời hứa về một tình yêu trọn vẹn, một vị trí không thể thay thế, đã đủ để sưởi ấm trái tim cô. Cô không cần một tình yêu độc quyền, cô cần một tình yêu chân thành và một sự tôn trọng tuyệt đối. Và Thanh Long đã cho cô thấy điều đó.

"Đừng làm em thất vọng, Thanh Long," cô thì thầm, giọng nói trầm ấm, dịu dàng, tựa như một lời cầu nguyện.

Thanh Long khẽ hôn lên mái tóc cô, cảm nhận mùi hương thoang thoảng của dầu gội và mùi hương đặc trưng của Kim Anh. "Sẽ không bao giờ." Lời hứa của anh vang vọng trong không gian tĩnh lặng, hòa cùng tiếng sóng vỗ rì rào. Anh biết, con đường phía trước còn rất dài, còn rất nhiều vết thương cần được hàn gắn, rất nhiều trái tim cần được xoa dịu. Hồng Liên với sự bí ẩn và nỗi đau sâu kín, An Nhiên với sự ngây thơ và khao khát được bảo vệ. Mỗi người một vẻ, mỗi người một câu chuyện. Nhưng sau cuộc đối thoại này với Kim Anh, anh đã tìm thấy được kim chỉ nam. Anh sẽ không dùng quyền lực để chiếm đoạt, mà dùng sự chân thành để thấu hiểu, dùng tình yêu để vun đắp.

Họ đứng đó, nắm chặt tay nhau, cùng nhìn về phía chân trời, nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Những vì sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đêm, như hàng ngàn hy vọng đang bừng sáng. Kim Anh cảm thấy một sự bình yên lan tỏa trong lòng, một sự bình yên mà cô đã tìm kiếm bấy lâu. Cô biết, đây chỉ là khởi đầu. Nhưng cô tin, với Thanh Long, với sự chân thành và quyết tâm của anh, họ có thể kiến tạo nên một tương lai mà ở đó, mỗi "thiên địa mỹ nhân" đều có thể tìm thấy hạnh phúc viên mãn, được tỏa sáng rực rỡ nhất trong vòng tay yêu thương của người đàn ông duy nhất họ chọn. Cô đã tìm thấy vị trí của mình, không chỉ trong đế chế Thiên Long, mà còn trong trái tim Thanh Long. Và cô biết, đây là một khởi đầu mới, không chỉ cho riêng cô, mà cho tất cả những người phụ nữ trong cuộc đời anh.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ