Ánh đèn dịu nhẹ từ đèn trần hắt xuống căn phòng khách riêng tư của Thanh Long, tạo nên một không gian vàng óng, trầm mặc. Ngoài khung cửa sổ lớn, màn đêm Thiên Hải đã buông xuống hoàn toàn, ôm trọn thành phố vào lòng. Ánh trăng lưỡi liềm treo lơ lửng giữa nền nhung đen thẳm, điểm xuyết bởi hàng ngàn vì tinh tú lấp lánh như những viên kim cương vương vãi, vẽ nên một bức tranh huyền ảo, diễm lệ. Thanh Long ngồi trên chiếc sofa da đen mềm mại, một tay đặt hờ trên đầu gối, tay kia khẽ vuốt ve Thiên Long Ấn. Viên ngọc quý ẩn hiện dưới lớp áo sơ mi lụa, phản chiếu ánh sáng mờ ảo, như một lời nhắc nhở không ngừng về quyền lực anh đang nắm giữ và trách nhiệm nặng nề anh đang gánh vác.
Tâm trí anh vẫn còn vương vấn dư âm của sự kiện "Bình Minh Của Thiên Long" vừa kết thúc. Những lời tuyên bố của anh về "Thiên Long Cộng Sinh" không chỉ là chiến lược kinh doanh, mà còn là một cam kết cá nhân sâu sắc. Anh đã hứa với Kim Anh, hứa với chính mình, và hơn hết, hứa với những người phụ nữ đã đặt trọn niềm tin vào anh. Mỹ Ngọc đã thấu hiểu, Kim Anh đã tin tưởng tuyệt đối, An Nhiên đã nhìn thấy "chân lý" trong đó. Ngay cả Tiểu Linh, với sự hồn nhiên của mình, cũng đã ôm lấy anh, ánh mắt lấp lánh niềm hạnh phúc. Nhưng Hồng Liên...
Thanh Long nhắm mắt lại, hình ảnh cô gái với đôi mắt sắc lạnh như dao, vóc dáng nhỏ nhắn nhưng ẩn chứa sức mạnh phi thường, hiện rõ mồn một trong tâm trí anh. "Kim Anh đã tin tưởng. Mỹ Ngọc cũng hiểu. Nhưng Hồng Liên... vết sẹo của em ấy sâu hơn nhiều, và em ấy giấu kín nó rất kỹ," anh thì thầm, giọng trầm ấm, tràn đầy sự suy tư và một chút day dứt. Anh biết, những tổn thương của Hồng Liên không chỉ là những vết xước ngoài da, mà là những vết sẹo hằn sâu vào linh hồn, được che đậy kỹ lưỡng bởi lớp vỏ bọc lạnh lùng, bất cần. Cô là một đóa hồng đen, đẹp ma mị nhưng đầy gai góc, một đóa hồng đã từng phải sống trong bóng tối, tự mình chống chọi với thế giới khắc nghiệt. Cô đã chấp nhận anh, thậm chí dành cho anh sự trung thành tuyệt đối, nhưng liệu cô có thực sự tin tưởng vào một hạnh phúc bình dị, một tình yêu không vụ lợi? Liệu cô có dám buông bỏ những nỗi sợ hãi đã gặm nhấm tâm hồn cô suốt bao năm?
Thanh Long đứng dậy, bước về phía cửa sổ, đôi mắt sâu thẳm dõi theo ánh trăng. Gió đêm nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt anh, mang theo mùi hương hoa cỏ từ khu vườn rộng lớn dưới biệt thự, một mùi hương trong lành và thanh khiết, đối lập hoàn toàn với những mưu toan và đấu đá mà anh phải đối mặt mỗi ngày. Anh không sợ những kẻ thù bên ngoài, bởi "Ở Thiên Hải này, ta nói là luật," và anh có đủ sức mạnh để bảo vệ những gì thuộc về mình. Nhưng với Hồng Liên, anh biết, cuộc chiến không nằm ở sức mạnh thể chất hay quyền lực, mà là ở sự chân thành, ở khả năng chạm đến trái tim bị tổn thương sâu sắc của cô. Anh cần phải chứng minh cho cô thấy rằng anh không chỉ muốn chiếm hữu cô, mà còn muốn chữa lành cho cô, muốn mang lại cho cô một bến đỗ bình yên. Anh muốn cô hiểu rằng, "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta," nhưng đó không phải là sự sở hữu ích kỷ, mà là một lời hứa về sự bảo vệ, về một gia đình, về một mái ấm mà mỗi người phụ nữ đều được trân trọng và hạnh phúc.
Anh rút chiếc điện thoại tinh xảo từ túi quần, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình. Anh không cần thông qua Anh Hoàng hay bất kỳ ai khác. Anh muốn tự mình đối diện với cô. Bấm một dãy số quen thuộc, anh đưa điện thoại lên tai, cảm nhận nhịp tim mình khẽ đập mạnh hơn một chút. Đó không phải là sự hồi hộp của một cuộc họp kinh doanh quan trọng, mà là sự mong chờ, sự quyết tâm của một người đàn ông muốn hàn gắn một trái tim bị tổn thương. Tiếng chuông kéo dài một lúc, đủ để anh cảm nhận sự kiên nhẫn của mình đang được thử thách, trước khi đầu dây bên kia vang lên một giọng nói nhỏ nhẹ, nhưng đầy cảnh giác, như tiếng gió thoảng qua sa mạc. "Alo?" Đó là Hồng Liên, và cô đang chờ đợi. Thanh Long mỉm cười, một nụ cười dịu dàng nhưng đầy tự tin. Cuộc hành trình hàn gắn trái tim băng giá này, giờ mới thực sự bắt đầu.
Không gian trong phòng khách nhỏ, ấm cúng của biệt thự dường như đặc quánh lại bởi sự im lặng và những cảm xúc chưa nói thành lời. Thanh Long đã chuẩn bị căn phòng này một cách tỉ mỉ, không phải để phô trương, mà để tạo ra một bầu không khí riêng tư tuyệt đối, nơi mà mọi bức tường phòng thủ đều có thể dần sụp đổ. Tiếng nhạc không lời du dương, nhẹ nhàng như tiếng suối chảy, len lỏi trong không khí, xoa dịu những căng thẳng tiềm ẩn. Trong lò sưởi giả, ngọn lửa điện reo tí tách, nhảy múa vui mắt, tạo ra thứ ánh sáng vàng cam ấm áp, đối lập hoàn toàn với vẻ lạnh lùng ban đầu của Hồng Liên. Mùi hương nhẹ nhàng từ tinh dầu gỗ đàn hương quyện cùng mùi hoa hồng tươi từ bình hoa pha lê đặt trên bàn trà, một sự kết hợp giữa tĩnh lặng và ngọt ngào, bao phủ lấy căn phòng, như muốn ôm ấp lấy mọi nỗi niềm. Bên ngoài, đêm đã khuya, gió vẫn mát lành, nhưng trong căn phòng này, sự ấm áp lan tỏa, từ ánh lửa đến mùi hương, cho đến tận hơi ấm từ cơ thể Thanh Long.
Hồng Liên xuất hiện, bóng dáng cô uyển chuyển và bí ẩn như thường lệ, hòa mình vào không gian tối màu của màn đêm. Cô mặc một chiếc váy lụa đen đơn giản, nhưng đường cắt tinh tế ôm sát lấy cơ thể nhỏ nhắn, linh hoạt của cô, tôn lên vẻ đẹp ma mị và đầy nguy hiểm mà không một người đàn ông nào có thể thờ ơ. Đôi mắt đen láy, sắc lạnh như dao, vẫn không một chút biểu cảm thừa thãi, dò xét từng ngóc ngách của căn phòng, và cuối cùng dừng lại trên Thanh Long. Cô ngồi xuống chiếc ghế sofa đối diện anh, lưng thẳng tắp, hai tay đan chặt vào nhau, như thể đang cố gắng kìm nén một điều gì đó sâu thẳm bên trong. Sự cảnh giác ấy đã trở thành bản năng thứ hai của cô, một hàng rào vô hình mà cô đã dựng lên để bảo vệ trái tim mình khỏi mọi tổn thương. Thanh Long nhìn thẳng vào đôi mắt cô, cố gắng phá vỡ bức tường phòng thủ đã được xây dựng kiên cố bấy lâu, bằng sự chân thành tuyệt đối, bằng chính trái tim mình.
"Hồng Liên, em biết vì sao anh muốn gặp em lúc này không?" Thanh Long mở lời, giọng anh trầm ấm, không chút vội vã hay ép buộc, như thể anh có đủ kiên nhẫn để chờ đợi cô mở lòng. Anh không muốn cô cảm thấy bị dồn ép, mà muốn cô tự nguyện buông bỏ những gánh nặng.
Hồng Liên khẽ nhếch mép, một nụ cười mờ nhạt, lạnh lùng thoáng qua trên đôi môi mỏng của cô. "Có phải vì những lời đồn đại sau sự kiện, hay vì anh muốn 'sắp xếp' em vào cái 'Thiên Địa Mỹ Nhân' mà anh đang xây dựng?" Giọng cô nhỏ nhẹ, nhưng mỗi từ ngữ đều mang theo sự sắc bén, một chút hoài nghi và cả sự bất cần. Cô đã quá quen với việc bị người khác lợi dụng, bị xem như một quân cờ trong những trò chơi quyền lực, nên việc Thanh Long đột nhiên quan tâm sâu sắc như vậy khiến cô không khỏi cảnh giác. Cô không muốn mình trở thành một phần của một "bộ sưu tập" nào cả, dù cho đó có là "Thiên Địa Mỹ Nhân" đi chăng nữa. Cô muốn được trân trọng, được nhìn nhận vì chính bản thân mình.
Thanh Long không trả lời ngay. Anh đứng dậy, bước đến gần cô, ánh mắt dịu dàng nhưng kiên định. Anh không muốn chỉ nói suông, anh muốn hành động. Anh nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh cô, đưa tay ra, chậm rãi đặt lên bàn tay đang đan chặt của cô. Hơi ấm từ lòng bàn tay anh truyền sang da thịt cô, một hơi ấm chân thật, không hề có chút giả dối. Hồng Liên không rút tay lại, nhưng cơ thể cô vẫn căng cứng, như một sợi dây đàn sắp đứt. "Không," Thanh Long nói, giọng anh trầm hơn, mang theo một sự chân thành không thể nghi ngờ. "Anh muốn em hiểu rằng em không cần phải 'sắp xếp'. Vị trí của em là của riêng em, độc nhất vô nhị. Em không phải là một mảnh ghép, em là một phần không thể thiếu của bức tranh đó."
Anh nhẹ nhàng siết lấy bàn tay cô, cố gắng truyền tải qua xúc chạm ấy tất cả những gì anh muốn nói. "Vết sẹo của em, quá khứ của em... tất cả đều là một phần của con người em mà anh yêu. Anh không yêu em vì em hoàn hảo, mà vì em là Hồng Liên, với tất cả những gì em đã trải qua. Anh biết em đã phải chiến đấu rất nhiều, một mình. Anh biết em đã chịu đựng những gì, và anh muốn em biết rằng, từ giờ trở đi, em không cần phải gánh vác mọi thứ một mình nữa. Hãy để anh cùng em gánh vác."
Hồng Liên vẫn ngồi thẳng lưng, ánh mắt đen láy như hút lấy mọi ánh sáng trong phòng, dán chặt vào Thanh Long. Cô không đáp lại, nhưng sự căng thẳng trong cơ thể cô dường như đã dịu đi một chút. Một phần trong cô khao khát được tin tưởng, khao khát được buông bỏ, nhưng một phần khác, mạnh mẽ và chai sạn hơn, vẫn cố gắng giữ chặt những nỗi sợ hãi, những cảnh giác đã trở thành bản năng sinh tồn. Nỗi sợ hãi lớn nhất của cô không phải là cái chết, mà là sự phản bội, sự bỏ rơi, sự yếu đuối. Cô đã từng tin tưởng, và đã từng bị tổn thương đến tận cùng. Làm sao cô có thể mở lòng hoàn toàn một lần nữa? Làm sao cô có thể tin rằng Thanh Long, một người đàn ông quyền lực, lại có thể dành cho cô một tình yêu chân thành, không vụ lợi, không mục đích? Trong thế giới của cô, tình yêu luôn đi kèm với cái giá phải trả, luôn đi kèm với sự chiếm hữu và đau khổ.
Thanh Long hiểu được sự giằng xé trong cô. Anh không vội vã. Anh chỉ nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay cô, cảm nhận sự mềm mại của làn da dưới những ngón tay mình. "Anh biết em đang nghĩ gì," anh tiếp tục, giọng anh mang theo sự thấu hiểu sâu sắc. "Em sợ anh sẽ rời bỏ em khi nhìn thấy những góc khuất trong tâm hồn em, những vết sẹo mà em đã cố gắng che giấu. Em sợ mình không xứng đáng với hạnh phúc, với bình yên. Nhưng Hồng Liên à, em không cần phải mạnh mẽ một mình nữa. Anh ở đây. Anh muốn là chỗ dựa của em. Anh muốn cùng em đối mặt với tất cả. Anh yêu em, không phải vì những gì em có thể làm cho anh, mà vì chính con người em."
Hồng Liên khẽ run rẩy, một cảm xúc lạ lẫm len lỏi trong trái tim vốn đã chai sạn của cô. Đó là sự ấm áp, là sự an toàn, là một chút hy vọng mong manh. Đôi mắt sắc lạnh của cô khẽ lay động, như thể một dòng nước ấm đang cố gắng làm tan chảy lớp băng dày đặc. Cô vẫn giữ im lặng, nhưng bàn tay cô đã không còn căng cứng như trước nữa. Cô cảm nhận được sự chân thành trong từng lời nói, trong từng cái chạm của Thanh Long. Có lẽ, đây là lần đầu tiên trong đời, cô cảm thấy mình được nhìn nhận một cách trọn vẹn, được chấp nhận với tất cả những gì thuộc về cô, kể cả những vết sẹo sâu thẳm nhất. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng đã có một tia sáng le lói, một hy vọng về một bình yên mà cô chưa từng dám mơ tới. Thanh Long không đòi hỏi, anh chỉ cho đi, và sự dịu dàng, kiên nhẫn ấy chính là chìa khóa để mở cánh cửa trái tim cô.
Sau cuộc trò chuyện dài và đầy nước mắt, cuối cùng lớp vỏ bọc lạnh lùng của Hồng Liên đã vỡ tan. Bình minh vẫn còn rất xa, nhưng trong căn phòng ngủ chính của Thanh Long, một bình minh khác đã ló dạng, dịu dàng và ấm áp hơn. Ánh đèn vàng mơ từ chiếc đèn ngủ được điều chỉnh ở mức tối nhất, tạo nên một không gian riêng tư tuyệt đối, nơi mọi bí mật, mọi nỗi đau đều có thể được phơi bày mà không sợ bị phán xét. Tiếng gió đêm khẽ lay rèm cửa mỏng, tạo nên những bóng hình nhảy múa trên tường, như những điệu múa của cảm xúc đang bùng cháy trong lòng họ.
Hồng Liên đã buông bỏ hoàn toàn. Cô nằm trong vòng tay Thanh Long, mái tóc đen dài xõa tung trên gối lụa, đôi mắt sưng húp vì khóc. Cô đã chia sẻ về những vết sẹo hằn sâu trong quá khứ, về tuổi thơ khốn khó, về những lần bị phản bội, bị bỏ rơi, về cảm giác không xứng đáng với tình yêu và sự bình yên. Giọng cô run rẩy, từng lời nói như những nhát dao cứa vào trái tim Thanh Long. Cô đã kể về những đêm dài cô độc, về những trận chiến không ngừng nghỉ để sinh tồn, về việc cô đã phải học cách trở nên lạnh lùng, tàn nhẫn để bảo vệ chính mình. Nỗi sợ hãi lớn nhất của cô là một ngày nào đó, khi anh nhìn thấy "con quỷ" trong cô, anh sẽ rời bỏ cô, như những người khác đã từng làm.
Thanh Long lắng nghe tất cả, ôm chặt cô vào lòng, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc mềm mại của cô. Mỗi lời cô nói ra là một vết thương được mở ra, nhưng anh không hề nao núng. Trái tim anh đau thắt lại vì những gì cô đã phải trải qua, nhưng cũng tràn đầy sự thấu hiểu và yêu thương. Anh hôn lên trán cô, lên đôi mắt còn ướt đẫm nước, lên đôi môi mỏng run rẩy. "Em... em không tin mình có thể có được hạnh phúc như vậy. Em sợ... sợ một ngày nào đó anh sẽ nhìn thấy con quỷ trong em và rời bỏ em," Hồng Liên thì thầm, giọng cô nghẹn lại.
Thanh Long siết chặt vòng tay, truyền cho cô hơi ấm và sự an toàn tuyệt đối. Mùi hương nam tính đặc trưng của anh, hòa quyện với mùi tinh dầu gỗ đàn hương và mùi nước hoa thoang thoảng quyến rũ của cô, tạo nên một bản giao hưởng khứu giác nồng nàn. "Anh sẽ không bao giờ rời bỏ em," anh nói, giọng anh trầm ấm và kiên định, như một lời thề không thể phá vỡ. "Vết sẹo của em là một phần của em, là những gì đã tạo nên một Hồng Liên mạnh mẽ và quyến rũ mà anh yêu. Anh yêu em vì em đã sống sót, vì em đã chiến đấu. Anh sẽ cùng em đối mặt với tất cả. Hãy tin anh, Hồng Liên. Hãy để anh mang lại bình yên thực sự cho em. Một bình yên mà em xứng đáng được nhận, không phải chỉ là sự tạm bợ, mà là một bến đỗ vững chắc." Anh muốn cô hiểu rằng, hạnh phúc không phải là thứ cô phải tranh giành, mà là thứ cô có thể đón nhận.
Cảm nhận được sự chân thành tuyệt đối từ Thanh Long, Hồng Liên khẽ nấc lên, siết chặt lấy anh, như thể muốn hòa tan vào cơ thể anh. "Vậy... vậy em có thể làm gì... để xứng đáng với tình yêu của anh?" cô hỏi, trong giọng nói đầy sự yếu đuối, một sự yếu đuối mà cô chưa từng cho phép mình bộc lộ trước bất cứ ai.
Thanh Long mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện và đầy tình yêu. Anh nâng cằm cô lên, nhìn sâu vào đôi mắt đen huyền bí của cô, giờ đã không còn vẻ sắc lạnh mà thay vào đó là sự tin tưởng và khao khát. "Chỉ cần em ở bên anh, là đủ. Em đã và đang là quá đủ rồi." Anh nói, rồi cúi xuống, hôn cô nồng cháy.
Nụ hôn sâu, nồng nàn và cuồng nhiệt, như một dòng dung nham nóng chảy, đốt cháy mọi nghi ngờ, mọi nỗi sợ hãi còn sót lại trong tâm hồn Hồng Liên. Môi họ quấn quýt, lưỡi họ giao hoan, truyền đi dòng điện đam mê mãnh liệt. Hơi thở của họ gấp gáp, hòa quyện vào nhau, tiếng tim đập dồn dập như tiếng trống trận, nhưng không phải của chiến tranh, mà là của tình yêu bùng cháy. Hồng Liên dần buông lỏng hoàn toàn, những gánh nặng của quá khứ tan biến, chỉ còn lại bản năng cuồng nhiệt và sự gắn kết sâu sắc. Tay cô luồn vào mái tóc dày của Thanh Long, kéo anh gần hơn nữa, cơ thể cô uốn lượn, đáp lại anh bằng tất cả đam mê bị kìm nén bấy lâu.
Anh cảm nhận được sự mềm mại của làn da cô dưới những ngón tay mình, sự ấm áp từ cơ thể cô lan tỏa, đốt cháy mọi giác quan. Hương thơm quyến rũ của cô bao trùm lấy anh, khiến anh say đắm. Anh lướt nhẹ môi mình xuống cổ cô, xương quai xanh tinh tế, rồi đến hõm vai mềm mại, để lại những nụ hôn ướt át. Hồng Liên khẽ rên rỉ, lưng cô uốn cong, nhạy cảm đáp lại từng cái chạm của anh. Cô chưa bao giờ nghĩ mình có thể cảm nhận được sự tự do và khoái cảm tột đỉnh đến vậy. Những giới hạn, những rào cản tâm lý mà cô tự đặt ra cho mình đã tan biến, nhường chỗ cho một sự hòa quyện thể xác và tâm hồn không giới hạn, không còn sự e dè hay tính toán.
Họ là hai ngọn lửa, cùng nhau bùng cháy, hòa quyện vào nhau, tạo thành một biển lửa đam mê. Tiếng thở dốc nồng nhiệt, tiếng da thịt ma sát khẽ khàng trên ga trải giường lụa mềm mại, tiếng thì thầm yêu thương, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của tình ái. Cảm giác bình yên sau cơn bão cảm xúc, sau những lời giãi bày và sự chấp nhận, giờ đây được thay thế bằng một khoái cảm mãnh liệt, một sự kết nối sâu sắc hơn bất cứ điều gì họ từng trải qua. Hồng Liên ôm chặt lấy Thanh Long, cảm nhận nhịp đập trái tim anh hòa cùng nhịp đập của mình, như thể họ đã trở thành một thể thống nhất. Cô không còn cảm thấy cô độc, không còn sợ hãi. Trong vòng tay anh, cô tìm thấy sự bình yên, sự an toàn mà cô đã khao khát suốt cuộc đời. "Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say," Thanh Long thì thầm vào tai cô, giọng anh khàn đặc vì đam mê.
Khi ánh bình minh đầu tiên len lỏi qua khe rèm, đổ những vệt sáng vàng cam lên ga trải giường lụa, Hồng Liên tỉnh dậy trong vòng tay Thanh Long. Cô ngắm nhìn gương mặt anh khi ngủ, vẻ bình yên hiếm có, và một cảm giác ấm áp lan tỏa khắp cơ thể cô. Đêm qua, cô đã tìm thấy không chỉ tình yêu, mà còn là sự giải thoát. Cô biết rằng, mình đã tìm thấy một bến đỗ vững chắc, một nơi mà cô có thể là chính mình, với tất cả những vết sẹo và nỗi sợ hãi. Cô biết rằng, dù con đường phía trước còn dài, Thanh Long sẽ luôn ở bên cô, cùng cô đối mặt với tất cả. Bình yên mà anh hứa, đã bắt đầu hé lộ. Cô tin rằng, với Thanh Long, cô sẽ không chỉ tìm thấy hạnh phúc cho riêng mình, mà còn tìm thấy một vai trò mới, một mục đích sống ý nghĩa hơn, nơi cô có thể dùng khả năng đặc biệt của mình để bảo vệ những gì cô yêu thương, để trở thành một phần không thể thiếu của "Thiên Địa Mỹ Nhân" mà anh đang kiến tạo. Bởi vì, sự hàn gắn sâu sắc này không chỉ là của riêng hai người, mà còn là một bước đệm quan trọng cho sự hòa hợp giữa tất cả các mỹ nhân, cho một tương lai mà Thanh Long có thể dung hòa và mang lại hạnh phúc cho mọi trái tim, dù là khó khăn nhất.