Ánh bình minh mơn man xuyên qua khung cửa sổ lớn, những tia nắng đầu tiên của một ngày mới lười biếng đậu trên tấm thảm Ba Tư mềm mại trong phòng khách chính của Biệt Thự Vùng Ngoại Ô. Không khí buổi sáng trong lành, mang theo hơi sương ẩm ướt và mùi hương ngọt ngào của ngàn hoa đua nở từ khu vườn cổ thụ. Tiếng chim hót líu lo ngoài vòm cây cổ thụ như một khúc nhạc giao hưởng chào đón, hòa cùng tiếng gió xào xạc nhẹ nhàng vuốt ve những tán lá, tạo nên một bản hòa tấu của sự bình yên. Sau đêm tiệc hòa hợp, nơi những tâm hồn đã tìm thấy nhau trong sự thấu hiểu và chấp nhận, buổi sáng hôm nay mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Không còn sự e dè, không còn những ánh nhìn dò xét, chỉ còn lại sự ấm áp lan tỏa, một cảm giác thuộc về và an toàn len lỏi vào từng góc nhỏ của căn biệt thự sang trọng.
Thanh Long, sau một đêm dài mà mọi giác quan được đắm chìm trong hương vị ái ân nồng nàn, thức dậy với một nguồn năng lượng dồi dào chưa từng có. Anh đứng bên cửa sổ, nhìn ra xa xăm, nơi những ngọn đồi xanh mướt uốn lượn dưới làn sương mỏng, cảm thấy như mình vừa được tái sinh. Chiếc Thiên Long Ấn vẫn nằm yên vị trên bàn đầu giường, ánh kim loại lạnh lẽo nhưng giờ đây lại mang một vẻ ấm áp kỳ lạ, như một biểu tượng cho lời thề thiêng liêng mà anh đã trao đi và nhận lại. Anh quay người, nở một nụ cười mãn nguyện. Chiều cao trên 1m85, thân hình săn chắc được tôi luyện, làn da ngăm khỏe khoắn, đôi mắt sâu thẳm sắc sảo nhưng giờ đây ánh lên vẻ đa tình và bình yên hiếm thấy. Anh đã diện một bộ đồ ở nhà đơn giản nhưng vẫn toát lên khí chất quý ông thành đạt: chiếc áo thun polo màu xám than ôm vừa vặn cơ bắp và quần vải mềm mại.
Phòng khách lớn đã được chuẩn bị sẵn sàng. Một chiếc bàn gỗ mun bóng loáng đặt ở trung tâm, bên trên bày biện những tách trà sứ trắng tinh tế, hơi nóng bốc lên nghi ngút mang theo mùi hương dịu nhẹ của trà hoa lài, cùng với những đĩa bánh ngọt Pháp được xếp đặt khéo léo. Bên cạnh đó là những chồng tài liệu, máy tính bảng và bút ký được sắp xếp gọn gàng, báo hiệu cho một buổi làm việc nghiêm túc nhưng cũng không kém phần thân mật.
Mỹ Ngọc là người đầu tiên xuất hiện. Cô bước vào phòng với vẻ đẹp sắc sảo, kiêu sa như một đóa hoa trà quyền quý, nhưng hôm nay ánh mắt cô lại ánh lên một sự dịu dàng và hạnh phúc khó tả. Chiếc váy lụa màu xanh ngọc ôm sát cơ thể thanh mảnh nhưng đầy đặn, tôn lên đường cong hút mắt của cô. Mái tóc đen dài được búi cao gọn gàng, để lộ chiếc cổ thon thả và đôi hoa tai kim cương lấp lánh. Cô ngồi xuống ghế đối diện với Thanh Long, nhấp một ngụm trà, hơi nóng làm đôi môi cô thêm hồng hào. Cô nhìn anh, ánh mắt phượng sắc bén giờ đây chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc. "Anh Long, chúng em sẵn sàng lắng nghe và cùng anh xây dựng." Giọng cô rõ ràng, rành mạch nhưng không còn sự lạnh lùng thường thấy, thay vào đó là một âm điệu mềm mại, đầy tin tưởng.
Tiểu Linh theo sau, mang theo vẻ đẹp trong sáng, ngọt ngào như một nàng thơ. Chiếc váy cotton trắng tinh khôi khiến cô trông càng thêm thanh thoát, mái tóc dài xoăn nhẹ tự nhiên buông xõa ngang vai. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô ánh lên sự phấn khởi và niềm tin tuyệt đối. Cô bước đến bên Thanh Long, vòng tay ôm lấy cánh tay anh một cách tự nhiên, tựa đầu vào vai anh một cách nũng nịu. "Em tin tưởng vào anh, vào chúng ta." Giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng của cô như một làn gió mát xoa dịu không khí.
Hồng Liên xuất hiện lặng lẽ, gần như không gây ra tiếng động. Vẻ đẹp ma mị, bí ẩn của cô vẫn vẹn nguyên, nhưng đôi mắt đen láy sắc lạnh giờ đây đã bớt đi sự cảnh giác, thay vào đó là một ánh nhìn bình yên và tin tưởng tuyệt đối. Cô diện một bộ đồ thể thao màu tối, bó sát, tôn lên dáng người nhỏ nhắn nhưng linh hoạt. Mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, để lộ vầng trán cao. Cô chỉ khẽ gật đầu chào Thanh Long và các mỹ nhân khác, rồi tìm một vị trí ngồi khuất, ánh mắt vẫn luôn dõi theo anh, như một cái bóng thầm lặng nhưng đầy quyền năng bảo vệ.
Kim Anh bước vào với sự tự tin và cá tính thường thấy. Cô diện một bộ vest công sở hiện đại màu be, mái tóc ngắn cá tính được tạo kiểu bồng bềnh. Đôi mắt nâu sáng, ánh nhìn kiên định, đầy nhiệt huyết. Vẻ đẹp trí tuệ và sắc sảo của cô khiến không gian thêm phần sống động. Cô ngồi xuống bên cạnh Mỹ Ngọc, khẽ mỉm cười với Thanh Long. "Hôm nay chắc chắn là một ngày trọng đại, Long gia." Giọng nói dứt khoát, rõ ràng của cô mang theo sự sẵn sàng cho mọi thử thách.
Cuối cùng, An Nhiên xuất hiện, mang theo làn gió phóng khoáng và hơi thở nghệ thuật. Mái tóc xoăn bồng bềnh, đôi mắt toát lên vẻ mơ màng nhưng đầy cá tính. Cô mặc một chiếc váy maxi họa tiết hoa văn độc đáo, toát lên vẻ tự do và sáng tạo. Cô khẽ cười, nụ cười bí ẩn thường trực trên môi, rồi chọn một chiếc ghế bành gần cửa sổ, nơi ánh sáng tự nhiên bao trùm. "Không khí hôm nay thật đặc biệt, như một bức tranh mới sắp được vẽ vậy." Giọng cô tự nhiên, nhẹ nhàng, nhưng đầy ý nghĩa.
Thanh Long đứng dậy, ánh mắt quét qua từng gương mặt mỹ nhân, nở nụ cười ấm áp, rạng rỡ. Hơi ấm từ trái tim anh lan tỏa, xua đi mọi khoảng cách vô hình còn sót lại. Anh đưa tay ra hiệu cho mọi người ngồi xuống xung quanh chiếc bàn lớn. "Hôm qua là một đêm đáng nhớ," anh nói, giọng trầm ấm, đầy cảm xúc, "Hôm nay, chúng ta sẽ cùng nhau viết nên trang sử mới cho cuộc đời mình, cho 'Thiên Địa Mỹ Nhân' của chúng ta. Anh biết, con đường phía trước còn dài, nhưng với các em bên cạnh, anh tin chúng ta có thể làm nên mọi điều không tưởng." Anh dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng người, "Thiên Địa Mỹ Nhân, vốn là của ta. Nhưng giờ đây, nó cũng là của các em, của chúng ta." Anh đặt tay lên chiếc Thiên Long Ấn vẫn còn nằm trên bàn. "Đây không chỉ là biểu tượng quyền lực của anh, mà là lời thề gắn kết của chúng ta." Mỗi lời anh nói ra đều như một lời cam kết vững chắc, khiến các mỹ nhân thêm tin tưởng và yên lòng.
***
Cuộc thảo luận diễn ra sôi nổi và hiệu quả, kéo dài từ buổi sáng muộn cho đến đầu giờ chiều, khiến thời gian trôi qua như một cái chớp mắt. Ánh nắng ban mai dần trở nên gay gắt hơn, rồi lại dịu đi khi mặt trời bắt đầu ngả về phía tây, hắt những vệt sáng vàng óng lên tấm thảm, tạo nên một không khí ấm cúng và tràn đầy năng lượng. Thanh Long ngồi ở vị trí chủ tọa, với vẻ mặt tập trung và đầy uy lực, nhưng ánh mắt anh lại luôn ánh lên sự thấu hiểu và quan tâm sâu sắc khi nhìn về phía các mỹ nhân. Anh bắt đầu bằng việc trình bày tầm nhìn chiến lược về tương lai của Tập đoàn Thiên Long, không chỉ dừng lại ở quy mô quốc gia mà còn vươn ra tầm cỡ toàn cầu. Giọng nói trầm ấm, đầy sức thuyết phục của anh vang vọng khắp căn phòng, phác họa một bức tranh đầy tham vọng nhưng cũng vô cùng thực tế.
"Thiên Long sẽ không chỉ dừng lại ở đây," anh khẳng định, "Thế giới đang thay đổi từng ngày, và chúng ta phải tiên phong trong sự thay đổi đó. Thị trường quốc tế đầy tiềm năng, nhưng cũng lắm thử thách. Mỹ Ngọc, Kim Anh, các em sẽ là những kiến trúc sư chính cho đế chế toàn cầu này. Anh tin tưởng vào trí tuệ và bản lĩnh của các em."
Mỹ Ngọc, với sự nhạy bén trong kinh doanh và trí tuệ sắc sảo, ngay lập tức nắm bắt ý tưởng. Cô ngồi thẳng lưng, ánh mắt đầy quyết đoán, nhưng vẫn có nét dịu dàng của một người phụ nữ hạnh phúc. "Chúng em sẽ không phụ sự kỳ vọng của anh. Nhưng bên cạnh đó, em muốn Thiên Long cũng phải là một tập đoàn có trách nhiệm xã hội. Việc mở rộng ra thế giới không chỉ là về lợi nhuận, mà còn là về hình ảnh, về những giá trị mà chúng ta mang lại cho cộng đồng quốc tế. Chúng ta cần xây dựng một nền tảng vững chắc về đạo đức kinh doanh và phát triển bền vững." Cô phác thảo nhanh trên máy tính bảng, những đường nét sắc sảo, logic, thể hiện tầm nhìn xa trông rộng của một nữ cường nhân.
Kim Anh tiếp lời, giọng nói dứt khoát và mạnh mẽ, "Và đảm bảo mọi hoạt động đều minh bạch, đúng luật pháp quốc tế. Việc thâm nhập vào các thị trường mới đòi hỏi sự hiểu biết sâu sắc về hệ thống pháp lý, các quy định về thương mại, nhân quyền và môi trường của từng quốc gia. Em sẽ cùng với đội ngũ pháp lý của mình xây dựng một bộ khung vững chắc, đảm bảo Thiên Long luôn đi đúng hướng, tránh mọi rủi ro pháp lý có thể phát sinh. Ở bất kỳ đâu, chúng ta cũng phải là một tập đoàn mẫu mực." Cô nhìn thẳng vào Thanh Long, ánh mắt kiên định, tràn đầy lửa nhiệt huyết của một nữ luật sư chính trực.
Thanh Long lắng nghe một cách chăm chú, thỉnh thoảng gật đầu tán thành. Anh biết rằng, với hai người phụ nữ tài năng này, đế chế Thiên Long sẽ không chỉ hùng mạnh về tài chính mà còn vững vàng về nền tảng đạo đức và pháp lý. Anh quay sang Tiểu Linh, ánh mắt dịu lại, "Còn em, Tiểu Linh, anh biết em luôn ấp ủ những hoài bão lớn lao cho cộng đồng."
Tiểu Linh, với vẻ mặt tràn đầy hy vọng và sự tự tin mới, khẽ siết chặt tay Thanh Long. "Em muốn dùng nghệ thuật để mang lại niềm vui, và giúp đỡ những trẻ em có hoàn cảnh khó khăn. Em muốn thành lập một quỹ từ thiện mang tên 'Thiên Địa Yêu Thương', nơi chúng ta có thể nuôi dưỡng những tài năng nghệ thuật trẻ, xây dựng trường học, và mang lại hy vọng cho những số phận bất hạnh. Em tin rằng, âm nhạc và nghệ thuật có sức mạnh chữa lành, và em muốn lan tỏa sức mạnh đó." Trong lúc nói, cô bé đã lấy giấy bút phác thảo nhanh một logo cho quỹ từ thiện của mình, một hình ảnh trái tim lồng vào biểu tượng của âm nhạc, đơn giản nhưng đầy ý nghĩa.
Hồng Liên, vẫn im lặng lắng nghe, ánh mắt dõi theo từng cử chỉ của Thanh Long, nhưng khi anh nhìn về phía cô, cô khẽ ngẩng đầu. Giọng cô nhỏ nhẹ, nhưng đầy uy lực. "Em sẽ đảm bảo sự bình yên cho ngôi nhà này, cho tất cả chúng ta. Việc mở rộng quy mô cũng đồng nghĩa với việc đối mặt với nhiều mối đe dọa hơn. Em sẽ tăng cường mạng lưới an ninh, không chỉ cho tập đoàn mà còn cho mọi người trong gia đình. Em muốn mọi người có thể an tâm phát triển, sáng tạo mà không phải lo lắng về bất kỳ nguy hiểm nào." Cô nói một cách ngắn gọn, súc tích, nhưng hàm ý sâu xa và đầy trách nhiệm.
An Nhiên, với nụ cười bí ẩn thường trực, khẽ vuốt mái tóc xoăn bồng bềnh của mình. "Em muốn tạo ra một không gian nơi tâm hồn được tự do, nơi mọi người có thể tìm thấy vẻ đẹp của cuộc sống. Đó có thể là những dự án nghệ thuật cộng đồng, những khu vườn thiền định, hay những trung tâm văn hóa nơi mọi người có thể tìm thấy sự bình yên nội tại. Tình yêu là tự do, không phải là sự chiếm hữu. Và anh đã mang đến sự tự do đó cho tất cả chúng tôi. Hãy cứ tiếp tục kiến tạo những điều không tưởng, Long gia. Em tin vào anh, và tin vào con đường chúng ta đang đi." Giọng cô nhẹ nhàng, sâu lắng, mang đến một góc nhìn độc đáo, cân bằng giữa vật chất và tinh thần.
Thanh Long ghi chép cẩn thận các ý kiến, thỉnh thoảng đưa ra những câu hỏi gợi mở, khuyến khích mọi người phát triển ý tưởng. Anh cảm thấy một sự hài lòng sâu sắc. Mỗi người phụ nữ của anh đều là một mảnh ghép hoàn hảo, mang đến những giá trị độc đáo và không thể thay thế. Họ không chỉ là những người tình, mà là những cộng sự đắc lực, những người cùng anh xây dựng nên một đế chế toàn diện, không chỉ về tài chính mà còn về văn hóa, xã hội và tinh thần.
Cuộc thảo luận sau đó chuyển sang những vấn đề cá nhân hơn, nhưng cũng không kém phần quan trọng: tổ chức cuộc sống chung, về một gia đình lớn, và về sự giáo dục con cái trong tương lai. Những tiếng cười khúc khích vang lên khi Tiểu Linh hào hứng nói về việc dạy con học vẽ, hay Mỹ Ngọc nghiêm túc bàn về việc thiết lập một quỹ giáo dục cho các thế hệ tương lai. Hồng Liên thì chỉ đơn giản là mỉm cười, ánh mắt ấm áp, còn Kim Anh và An Nhiên cùng nhau đưa ra những ý tưởng về việc cân bằng giữa truyền thống và hiện đại trong việc nuôi dạy con cái. Thanh Long nhìn họ, cảm thấy trái tim mình tràn ngập sự ấm áp. Đây chính là "Thiên Địa Viên Mãn" mà anh hằng mơ ước, một gia đình không chỉ vững chắc về vật chất mà còn ngập tràn tình yêu, sự thấu hiểu và sẻ chia. Anh biết, con đường phía trước sẽ còn nhiều thách thức, nhưng với họ bên cạnh, anh có thể vượt qua tất cả.
***
Đêm khuya buông xuống, mang theo sự tĩnh lặng diệu kỳ sau một ngày dài đầy ắp những hoạch định và kỳ vọng. Ánh trăng bạc vằng vặc chiếu qua khung cửa sổ lớn của phòng ngủ chính, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên tấm thảm lông cừu mềm mại, tạo nên một không gian huyền ảo và lãng mạn. Gió đêm rì rào thổi qua kẽ lá, mang theo mùi hương dịu dàng của hoa nhài từ khu vườn, len lỏi vào căn phòng, như một lời thì thầm của tạo hóa. Không còn những lời nói, không còn những chiến lược kinh doanh hay dự án xã hội, chỉ còn lại những cử chỉ âu yếm, những cái chạm nồng nàn, và sự hòa quyện thể xác đầy mê hoặc.
Thanh Long bước vào phòng, cảm nhận làn hương quyến rũ đặc trưng của từng người phụ nữ hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng khứu giác kích thích mọi giác quan. Anh nhìn về phía giường, nơi năm bóng hồng tuyệt sắc đang chờ đợi anh, mỗi người một vẻ, nhưng tất cả đều ánh lên vẻ khao khát và mong chờ mãnh liệt. Sự hòa hợp về mặt tinh thần và ý chí giờ đây được thể hiện một cách trọn vẹn nhất qua sự hòa quyện thể xác, một bản năng nguyên thủy nhưng cũng đầy tinh tế và nghệ thuật.
Mỹ Ngọc, với vẻ đẹp kiêu sa và làn da trắng ngần, nằm nghiêng trên gối lụa, mái tóc đen dài xõa xuống như dòng suối. Đôi mắt phượng của cô nhìn anh với ánh lửa tình dục cháy bỏng, đôi môi mỏng khẽ mỉm cười gợi cảm. Cô vươn tay về phía anh, những ngón tay thon dài như muốn níu kéo anh vào vòng xoáy của đam mê. "Anh là thế giới của em," cô thì thầm, giọng nói khàn đặc vì dục vọng, "Và đêm nay, em muốn anh chiếm trọn thế giới đó."
Tiểu Linh, với vẻ ngây thơ và trong sáng, giờ đây lại bùng cháy một ngọn lửa tình ái mãnh liệt. Làn da trắng hồng mịn màng của cô ửng đỏ vì e thẹn và hưng phấn. Đôi mắt to tròn, long lanh nhìn anh đầy ngưỡng mộ và khao khát. Cô khẽ nũng nịu, "Mãi mãi bên anh... và mãi mãi thuộc về anh." Cô bé khẽ vươn mình, đường cong non tơ nhưng đầy sức sống hiện rõ dưới lớp chăn mỏng.
Hồng Liên, với vẻ đẹp ma mị và bí ẩn, giờ đây hoàn toàn buông bỏ mọi cảnh giác. Dáng người nhỏ nhắn, linh hoạt của cô ẩn chứa một sự mạnh mẽ và đam mê không tưởng. Đôi mắt đen láy sắc lạnh giờ đây ánh lên sự tin tưởng tuyệt đối và tình yêu sâu sắc. Cô không nói nhiều, chỉ khẽ gật đầu, nhưng ánh mắt và cái chạm tay nhẹ nhàng của cô đã nói lên tất cả. Cô khẽ siết chặt tay anh, như muốn truyền đi một thông điệp vô hình: "Em là của anh, bất kể điều gì xảy ra."
Kim Anh, với vẻ đẹp trí tuệ và cá tính, giờ đây lại trở nên hoang dại và bốc lửa. Làn da rám nắng khỏe khoắn của cô ánh lên dưới ánh trăng. Đôi mắt nâu sáng, ánh nhìn kiên định, giờ đây lại chất chứa sự thách thức và mời gọi. Cô không ngần ngại vươn mình, chủ động kéo anh lại gần, "Đừng chần chừ, Long gia. Tôi tin vào những khoảnh khắc bùng cháy, và đêm nay, chúng ta sẽ cùng nhau đốt cháy nó." Giọng cô dứt khoát, nhưng đầy gợi cảm.
An Nhiên, với mái tóc xoăn bồng bềnh và đôi mắt mơ màng, là hiện thân của sự tự do và khoái lạc thuần khiết. Cô nằm đó, với nụ cười bí ẩn thường trực, như một nữ thần của tình ái. "Tình yêu là sự thăng hoa của mọi giác quan, Long gia. Hãy để anh dẫn lối chúng tôi đến những đỉnh cao mới." Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng chất chứa một sức mạnh cuốn hút lạ thường.
Thanh Long không chần chừ. Anh bước đến, cảm nhận sự mềm mại, sự ấm áp, sự khao khát dâng trào từ mỗi người phụ nữ của mình. Anh vuốt ve mái tóc của Mỹ Ngọc, hôn lên trán Tiểu Linh, siết chặt Hồng Liên vào lòng, ghì sát Kim Anh, và đắm chìm trong vòng tay của An Nhiên. Những nụ hôn sâu, những cái chạm đầy khêu gợi, và sự hòa quyện nồng nhiệt diễn ra, khẳng định tình yêu và sự chấp nhận trọn vẹn của "Thiên Địa Mỹ Nhân". Mùi hương riêng biệt của mỗi người phụ nữ hòa quyện vào mùi hương nam tính của anh, tạo thành một hợp hương say đắm. Những tiếng thở dốc, những lời thì thầm yêu thương, những tiếng rên khẽ, tất cả hòa vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của khoái lạc.
Anh cảm nhận từng đường cong mềm mại, từng hơi ấm của da thịt, từng nhịp đập của trái tim đang hòa cùng nhịp đập của mình. Anh là trụ cột, là trung tâm của vũ trụ tình ái này, và anh cảm thấy mình đang nắm giữ cả thiên địa trong vòng tay. "Các em... là tất cả của anh," anh thì thầm, giọng nói khàn đặc vì xúc cảm và dục vọng. "Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say." Anh đắm chìm trong sự mê hoặc của những thân thể mềm mại, của những tâm hồn đã hoàn toàn trao gửi cho anh.
Trong khoảnh khắc đó, mọi rào cản tan biến, chỉ còn lại tình yêu và khoái cảm tột đỉnh, khẳng định sự gắn kết không chỉ trên giấy tờ mà còn trong sâu thẳm tâm hồn và cơ thể. Anh biết rằng, đây không chỉ là sự thỏa mãn bản năng, mà là sự giao thoa tuyệt đối, là biểu hiện cao nhất của sự tin tưởng và thuộc về. Những nụ hôn càng lúc càng sâu, những cái chạm càng lúc càng táo bạo, đưa họ đến những cung bậc cảm xúc thăng hoa không ngừng. Họ cùng nhau vượt qua mọi giới hạn, khám phá những vùng đất mới của đam mê, nơi chỉ có anh và họ, không có thế giới bên ngoài.
Khi những tiếng thở dốc dần lắng xuống, và ánh trăng đã ngả về phía tây, Thanh Long ôm chặt các mỹ nhân vào lòng. Anh cảm nhận sự bình yên lan tỏa, sự mãn nguyện dâng trào. Thiên Long Ấn trên bàn đầu giường dường như cũng phát ra một thứ ánh sáng yếu ớt, như một lời hứa cho một tương lai rực rỡ. Anh biết, con đường phía trước sẽ không hoàn toàn trải hoa hồng, sẽ có những thách thức mới, có thể là những kẻ thù cũ quay lại, hoặc những sóng gió ở quy mô toàn cầu. Nhưng với "Thiên Địa Mỹ Nhân" của mình bên cạnh, một gia đình vững mạnh, gắn kết cả về thể xác lẫn tâm hồn, anh tin mình có thể vượt qua tất cả, và kiến tạo một cuộc sống bình yên, hạnh phúc viên mãn cho tất cả. Đây chỉ là khởi đầu của một chương mới, một cuộc hành trình mà họ sẽ cùng nhau bước tiếp, không chỉ là những người tình, mà là những người bạn đời, những cộng sự, những người cùng anh xây dựng nên một đế chế không chỉ về vật chất mà còn về tinh thần, một "Thiên Địa Mỹ Nhân" thực sự, vững bền và vĩnh cửu.