Thiên địa mỹ nhân
Chương 61

Canh Bạc Tử Thần: Thanh Long Phá Vây

3939 từ
Mục tiêu: Khắc họa mức độ tàn độc và quy mô của đòn phản công từ Tập đoàn Hắc Ưng trong bối cảnh Khủng hoảng kinh tế 'Bão Đen'.,Thanh Long phải đưa ra một quyết định liều lĩnh, chấp nhận rủi ro cực lớn để bảo vệ Long Thịnh (đế chế non trẻ của anh tại thời điểm đó) và những người thân cận.,Làm rõ hơn bản chất của Hắc Ưng không chỉ là một đối thủ kinh doanh mà là một thế lực ngầm với những âm mưu sâu xa, bắt nguồn từ 'Bão Đen'.,Thúc đẩy sự phát triển của Thanh Long (trẻ) trong việc ra quyết định dưới áp lực cao, khẳng định bản lĩnh chiến lược và sự tàn nhẫn cần thiết.,Củng cố mối quan hệ tin cậy và gắn kết giữa Thanh Long và những cộng sự cốt cán (Lâm Phong, Hồng Liên) trong hoàn cảnh ngặt nghèo nhất.,Gieo mầm cho những xung đột lớn hơn trong tương lai với Hắc Ưng, đồng thời hé lộ những 'dấu vết' về một thế lực ngầm lớn hơn.
Nhân vật: Thanh Long, Lâm Phong, Hồng Liên, Lão Gia Trần, Trần Đức Hùng (Hắc Ưng)
Mood: Tense, dramatic, high-stakes, determined, slightly melancholic, dangerous.
Kết chương: [object Object]

Gió đêm vẫn rít qua từng kẽ hở của sân thượng Tòa nhà Sky Tower, mang theo hơi lạnh buốt của một buổi tối cuối thu. Thanh Long, đứng sừng sững như một pho tượng tạc từ đá cẩm thạch đen, đôi mắt sâu thẳm găm chặt vào đường chân trời rực rỡ ánh đèn. Cuộc gọi điện thoại vừa rồi như một lưỡi dao sắc lạnh, xé toạc lớp vỏ bọc bình yên giả tạo mà anh đã cố gắng duy trì. "Người thân của cậu sẽ không được bình yên." Giọng nói méo mó, lạnh lẽo ấy vẫn văng vẳng bên tai, khuấy động trong anh một cơn cuồng nộ âm ỉ. Anh siết chặt chiếc điện thoại, các khớp ngón tay trắng bệch, đến nỗi lớp vỏ kim loại cao cấp của nó gần như bị lõm vào.

Hồng Liên, cái bóng vô hình mà hữu hình, đã di chuyển đến bên cạnh anh từ lúc nào. Mùi hương bạc hà thoang thoảng từ mái tóc đen dài của cô bay trong gió, hòa lẫn với mùi ẩm mốc của không khí sau cơn mưa, mang theo một sự an ủi kỳ lạ. Cô không nói một lời nào, chỉ lặng lẽ đứng đó, đôi mắt sắc lạnh như dao găm quét qua mọi ngóc ngách tối tăm của sân thượng, sẵn sàng đối phó với bất kỳ mối đe dọa nào có thể rình rập. Sự hiện diện của cô, một lời khẳng định không cần ngôn ngữ, như tiếp thêm sức mạnh cho Thanh Long. Anh không quay đầu nhìn cô, nhưng anh cảm nhận được sự trung thành tuyệt đối của cô, thứ mà tiền bạc hay quyền lực cũng không thể mua được.

Hắc Ưng đã vượt qua giới hạn. Chúng không chỉ tấn công đế chế mà anh đang xây dựng, mà còn chạm đến những người anh muốn bảo vệ. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta," anh thầm nhủ, không phải với vẻ kiêu ngạo thường thấy, mà bằng một sự kiên định sắt đá, một lời thề ngầm với chính mình. Anh sẽ không để bất kỳ ai, bất kỳ thế lực nào, xâm phạm vào lãnh địa của anh, dù đó là thương trường hay trái tim. "Ở Thiên Hải này, ta nói là luật." Cái luật của Thanh Long, không phải là thứ có thể bị bẻ cong hay phá vỡ bởi những lời đe dọa hèn hạ.

Anh hít một hơi thật sâu, lồng ngực vạm vỡ căng tràn không khí lạnh lẽo. Quyết định đã được đưa ra. Cuộc chiến này sẽ không còn là một ván cờ kinh doanh đơn thuần. Nó sẽ là một cuộc chiến sinh tử, nơi anh phải xé toạc cái bóng của Hắc Ưng, từng mảnh một, như anh đã hứa. Anh quay người, đôi mắt sáng rực lên trong màn đêm, phản chiếu ánh đèn đô thị xa xăm.

***

Đêm đó, không khí tại trụ sở Long Thịnh – một tòa nhà chọc trời bằng kính và thép, thiết kế tối giản nhưng sang trọng – đặc quánh sự căng thẳng. Mưa phùn vẫn lất phất bên ngoài cửa sổ, những giọt nước trượt dài trên mặt kính, tạo thành những vệt sáng mờ ảo từ ánh đèn thành phố. Bên trong, văn phòng của Thanh Long chìm trong một thứ ánh sáng xanh lam lạnh lẽo từ vô số màn hình máy tính. Tiếng máy chủ vận hành không ngừng nghỉ, cùng tiếng gõ phím dồn dập của Lâm Phong, tạo nên một bản giao hưởng lo âu của thời đại số. Mùi cà phê đậm đặc quyện với mùi kim loại nóng từ các thiết bị điện tử, kích thích thần kinh, đẩy những con người trong căn phòng này đến giới hạn chịu đựng.

Thanh Long ngồi trước chiếc bàn làm việc khổng lồ, lưng thẳng tắp. Màn hình lớn trước mặt anh hiển thị một biểu đồ thị trường đỏ rực, các đường cong lao dốc không phanh như những dòng máu tươi đang chảy, báo hiệu sự sụp đổ không thể tránh khỏi. Hàng loạt báo cáo tài chính tiêu cực liên tục nhấp nháy, mỗi con số là một nhát dao đâm vào Long Thịnh. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát, ánh mắt sắc bén như chim ưng, nhưng ẩn sâu trong đó là một sự căng thẳng tột độ. Anh siết chặt Thiên Long Ấn trong lòng bàn tay dưới mặt bàn, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại, như một lời nhắc nhở về trách nhiệm nặng nề đang đè lên vai.

"Sếp Long," Lâm Phong lên tiếng, giọng anh ta khản đặc vì mệt mỏi và lo lắng. Đôi mắt sau cặp kính cận đỏ hoe, cơ thể gầy gò của anh ta khẽ run rẩy khi những ngón tay vẫn miệt mài lướt trên bàn phím. Anh ta trông có vẻ thư sinh trong chiếc áo hoodie đơn giản, nhưng ánh mắt lanh lợi và nhanh nhẹn của anh ta lại hoàn toàn tập trung vào những dòng mã phức tạp. "Hắc Ưng... chúng không chỉ muốn phá sản chúng ta, chúng muốn hủy diệt. Đòn phản công này không chỉ là tài chính. Chúng đang ép giá cổ phiếu của dự án trọng điểm xuống gần như bằng không. Nếu không có động thái, Long Thịnh sẽ không trụ nổi quá ba ngày! Mọi kênh hỗ trợ tài chính đều bị khóa, các đối tác lớn quay lưng, thậm chí cả những giao dịch nhỏ cũng bị can thiệp." Lâm Phong nuốt khan, sự hoảng loạn hiện rõ trong giọng nói. Anh ta đã chứng kiến nhiều cuộc chiến thương trường, nhưng chưa bao giờ thấy một đối thủ nào tàn nhẫn và hiệu quả đến vậy.

Hồng Liên vẫn đứng lặng lẽ bên cửa sổ, ánh mắt sắc lạnh của cô quét qua màn mưa dày đặc, như thể đang nhìn xuyên thấu vào bóng đêm ngoài kia. Làn da trắng xanh của cô dưới ánh đèn văn phòng càng thêm vẻ ma mị, bí ẩn. Cô mặc một bộ đồ bó sát màu đen, vừa tôn lên vóc dáng nhỏ nhắn linh hoạt, vừa khiến cô như hòa vào bóng tối. Tóc đen dài của cô buông xõa, che đi một phần khuôn mặt, nhưng đôi mắt thì vẫn lộ rõ sự cảnh giác cao độ. "Có dấu hiệu cho thấy chúng đang nhắm vào tuyến cung ứng thiết yếu, và cả thông tin cá nhân của những người gần gũi với anh," cô nói, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy sự lạnh lùng và dứt khoát, như một lời cảnh báo không thể bỏ qua. "Một số hệ thống bảo mật nội bộ của chúng ta cũng bị dò xét, có vẻ như chúng đang tìm kiếm lỗ hổng để xâm nhập sâu hơn."

Thanh Long nhắm mắt lại, hít một hơi sâu, mùi cà phê và mùi điều hòa hòa quyện vào nhau, tạo nên một sự ngột ngạt đến khó chịu. Anh cảm nhận được sức nặng của tình hình, sức ép từ mọi phía. Những dòng tiền đang rút cạn, những hợp đồng bị hủy bỏ, và bây giờ là những mối đe dọa trực tiếp đến những người anh yêu thương. Anh mở mắt, ánh nhìn sắc bén như xuyên thấu màn hình, quét qua Lâm Phong, rồi dừng lại ở Hồng Liên.

Đúng lúc đó, chiếc điện thoại của Thanh Long lại rung lên. Một tin nhắn. Anh mở khóa màn hình, trái tim anh như thắt lại. Đó là một bức ảnh. Một bức ảnh mờ ảo, chụp từ xa, nhưng anh vẫn có thể nhận ra bóng dáng quen thuộc của Tiểu Linh, đang đi trên một con đường vắng vào ban đêm. Kèm theo bức ảnh là một dòng chữ lạnh lẽo, chỉ vỏn vẹn vài từ: "Đây chỉ là khởi đầu."

Thanh Long siết chặt điện thoại, ánh mắt anh bùng lên ngọn lửa giận dữ và quyết tâm. Máu trong huyết quản anh như sôi lên. Hắc Ưng đã vượt quá giới hạn. Chúng đã chạm vào điểm yếu mềm nhất của anh, biến anh từ một nhà chiến lược lạnh lùng thành một con thú bị dồn vào đường cùng. Anh ngẩng đầu, nhìn thẳng vào không gian trống rỗng phía trước, nơi những con số đỏ lòm trên màn hình vẫn tiếp tục nhảy múa. "Không," anh nói khẽ, giọng anh trầm khẽ nhưng đầy uy lực, "chúng sẽ không hủy diệt chúng ta. Chúng sẽ phải trả giá cho sự ngông cuồng này."

Lâm Phong và Hồng Liên đều cảm nhận được sự thay đổi trong khí chất của Thanh Long. Sự lo lắng trong anh dường như tan biến, nhường chỗ cho một sự lạnh lùng tàn nhẫn, một ý chí sắt đá không gì lay chuyển nổi. Ánh mắt anh không còn sự căng thẳng, mà chỉ còn sự tập trung cao độ, như một mũi tên đã lên dây cung, sẵn sàng xuyên thủng mọi rào cản. Mùi kim loại nóng từ Thiên Long Ấn trong tay anh dường như cũng tỏa ra một thứ năng lượng khác, hòa cùng ý chí của chủ nhân.

"Lâm Phong, lập tức phân tích tất cả các giao dịch liên quan đến Hắc Ưng trong ba tháng gần đây, đặc biệt là những giao dịch nhỏ lẻ, bất thường. Tôi cần biết chúng đang tích lũy gì, hay đang che giấu điều gì," Thanh Long ra lệnh, giọng nói dứt khoát. "Hồng Liên, cô hãy tăng cường bảo vệ cho Tiểu Linh và những người thân cận. Bất kỳ ai cố gắng tiếp cận họ đều phải bị chặn lại. Tôi muốn một mạng lưới an ninh vô hình, không một con ruồi nào có thể lọt qua."

"Rõ," Hồng Liên đáp, ánh mắt cô lóe lên một tia sáng nguy hiểm, sẵn sàng hành động. Lâm Phong gật đầu lia lịa, các ngón tay lại nhảy múa trên bàn phím với tốc độ còn nhanh hơn trước, sự lo lắng đã được thay thế bằng quyết tâm. Thanh Long đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm ẩm ướt. Mưa vẫn rơi, nhưng trong tâm trí anh, một cơn bão lớn hơn đang hình thành. Một kế hoạch táo bạo, điên rồ, nhưng có thể là con đường duy nhất để phá vây. Anh sẽ không để Long Thịnh sụp đổ, và anh sẽ bảo vệ những người anh yêu thương. Bằng mọi giá.

***

Sáng hôm sau, sương mù giăng mắc khắp thành phố Thiên Hải, bao phủ những tòa nhà chọc trời bằng một lớp màn mờ ảo. Không khí trong lành, ẩm ướt, mang theo mùi của đất và cây cỏ sau cơn mưa. Thanh Long tìm đến Phòng Trà Cổ 'Nguyệt Quán', một nơi ẩn mình giữa lòng đô thị ồn ào, nơi thời gian dường như trôi chậm lại. Kiến trúc Á Đông cổ điển của quán, với những chiếc bàn trà thấp, chiếu tatami êm ái, và những lồng đèn lụa treo lơ lửng, tạo ra một không gian thanh tịnh, trang nhã đến lạ thường. Tiếng đàn tranh du dương hòa cùng tiếng sáo trúc trầm bổng, như một dòng suối chảy qua tâm hồn, xoa dịu những căng thẳng tích tụ trong anh. Mùi trà thơm dịu nhẹ quyện với trầm hương thoang thoảng, gỗ đàn hương ấm áp, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, hoài niệm.

Lão Gia Trần, mái tóc bạc phơ như tuyết, khuôn mặt phúc hậu nhưng đôi mắt tinh anh vẫn toát lên vẻ thâm trầm, bình thản ngồi trước bộ ấm trà men ngọc. Ông từ tốn rót trà, từng cử chỉ đều chậm rãi, uyển chuyển, như một nghệ nhân đang tạo tác. Hơi nóng từ chén trà bốc lên, mang theo hương thơm thanh khiết của trà Ô Long thượng hạng, làm dịu đi sự căng thẳng vẫn còn ẩn hiện trong Thanh Long.

Thanh Long ngồi đối diện Lão Gia Trần, dù đã cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng vẻ mệt mỏi sau một đêm không ngủ vẫn hiện rõ trên gương mặt anh. Đôi mắt anh vẫn sắc bén, nhưng ẩn chứa một sự khẩn thiết hiếm thấy. Anh không vòng vo, đi thẳng vào vấn đề. "Lão Gia, Hắc Ưng... chúng đang chơi một ván bài khác. Không chỉ là tiền." Anh đặt tay lên bàn, cảm nhận sự mát lạnh của mặt gỗ. "Chúng đã đe dọa đến những người thân của con. Đây không còn là cuộc chiến thương trường đơn thuần nữa."

Lão Gia Trần nhấp một ngụm trà, ánh mắt ông lướt qua Thanh Long, như thể đang đọc thấu mọi suy nghĩ trong đầu anh. "Bão Đen... là một cơ hội vàng cho những kẻ biết cách gieo hạt trong hỗn loạn. Con đã thấy, những kẻ đó không chỉ muốn gặt hái lợi nhuận ngắn hạn, chúng muốn thay đổi cả dòng chảy của sông. Hắc Ưng không chỉ là một tập đoàn tài chính. Chúng là một thế lực ngầm, đã tồn tại từ rất lâu, ẩn mình trong bóng tối của Thiên Hải này. Chúng đang bí mật thâu tóm những 'điểm tựa' quan trọng nhất của thành phố. Không phải chỉ là cổ phiếu hay dự án, mà là những thứ cốt lõi để vận hành một đô thị: năng lượng, thông tin, và đặc biệt là logistics."

Ông đặt chén trà xuống, tiếng gốm sứ chạm nhẹ vào mặt bàn, thanh thoát như một nốt nhạc. "Đó là móng vuốt thực sự của chúng. Chúng không chỉ muốn kiểm soát thị trường, mà muốn kiểm soát cả thành phố, biến nó thành một phần trong đế chế ngầm của chúng. Bão Đen, đối với chúng, không phải là khủng hoảng, mà là một cuộc dọn dẹp, một cơ hội để tái cấu trúc quyền lực."

Thanh Long lắng nghe từng lời, không bỏ sót một chi tiết nào. Mỗi lời của Lão Gia Trần như một mảnh ghép, dần dần hoàn thiện bức tranh về Hắc Ưng trong tâm trí anh. Sự thật này còn đáng sợ hơn anh tưởng rất nhiều. Anh đã đánh giá thấp chúng. "Vậy con phải làm gì, Lão Gia? Để Long Thịnh sụp đổ, hay..." Giọng anh chùng xuống, sự bất lực thoáng qua trong ánh mắt. Sự lựa chọn giữa việc bảo vệ đế chế và bảo vệ những người anh yêu thương đang giày vò anh.

Lão Gia Trần mỉm cười nhẹ, nụ cười ẩn chứa sự thâm trầm. Ông lại rót một chén trà khác, hơi nóng bốc lên, làm mờ đi khuôn mặt phúc hậu. "Đừng bao giờ đánh giá thấp sức mạnh của sự kiên nhẫn, và đừng bao giờ quên giá trị của một lời hứa. Đôi khi, để phá một ván cờ, con phải sẵn sàng hy sinh quân cờ mạnh nhất, hoặc thậm chí là chính mình. Nhưng phải là một sự hy sinh có mục đích. Con phải tìm ra điểm yếu trong chính tham vọng của chúng, nơi chúng trở nên quá tự tin."

Thanh Long nhấp một ngụm trà, hương vị chát nhẹ rồi ngọt hậu lan tỏa trong khoang miệng, giúp anh bình tâm hơn. Lời của Lão Gia Trần như một tia sáng lóe lên trong màn đêm. "Điểm yếu trong chính tham vọng của chúng..." Anh lặp lại, đôi mắt anh dần sáng lên, một ý tưởng táo bạo, điên rồ nhưng đầy tiềm năng, bắt đầu hình thành trong đầu anh. "Sự hy sinh có mục đích..."

Anh đứng dậy, cúi đầu cảm ơn Lão Gia Trần. "Con hiểu rồi, Lão Gia. Con sẽ không để bất kỳ điều gì cản trở con. Con sẽ không để chúng hủy hoại mọi thứ."

Lão Gia Trần chỉ gật đầu nhẹ, ánh mắt ông vẫn dõi theo Thanh Long khi anh vội vã rời đi, gương mặt đầy vẻ quyết đoán. Bên ngoài, sương mù vẫn chưa tan hết, nhưng trong tâm trí Thanh Long, một con đường đã được vạch ra, dù đó là một con đường đầy chông gai và rủi ro. Anh cảm nhận được sự lạnh lẽo của Thiên Long Ấn trong túi áo, như một lời nhắc nhở về nguồn sức mạnh tiềm ẩn mà anh đang nắm giữ.

***

Tối muộn cùng ngày, bầu trời Thiên Hải đã chuyển mình thành một bức tranh xám xịt, báo hiệu một cơn bão lớn sắp sửa đổ bộ. Gió mạnh bắt đầu gào thét, từng đợt quất vào cửa kính của tòa nhà Thiên Khải, tạo ra những âm thanh rùng rợn. Bên trong văn phòng của Thanh Long, không khí còn căng thẳng hơn cả cơn bão đang đến gần. Ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh chiếu xuống, làm nổi bật vẻ căng thẳng trên gương mặt của Lâm Phong và Hồng Liên. Mùi ozon từ không khí bị điện tích hóa quyện với mùi cà phê cháy khét, tạo nên một sự hỗn loạn khó tả.

Thanh Long đứng trước một màn hình trống rỗng, không dữ liệu, không biểu đồ, chỉ là một tấm gương đen phản chiếu ánh mắt kiên định của anh. Anh không còn vẻ mệt mỏi hay lo lắng như ban sáng. Thay vào đó, anh toát ra một thứ khí chất uy quyền, lạnh lùng và dứt khoát, như một vị tướng quân đã sẵn sàng cho trận chiến cuối cùng. Anh hít một hơi sâu, bàn tay vô thức siết chặt Thiên Long Ấn trong túi áo, cảm nhận sức nặng của nó, sức nặng của trách nhiệm và quyền lực.

"Hắc Ưng đang thâu tóm Công ty Vận tải Biển Đại Dương," Thanh Long mở lời, giọng anh trầm khẽ nhưng đủ để át đi tiếng gió gào bên ngoài. "Chúng muốn kiểm soát toàn bộ tuyến đường logistics của thành phố sau 'Bão Đen'. Chúng biết rằng kiểm soát vận tải biển là kiểm soát nền kinh tế, kiểm soát cả mạch máu của Thiên Hải. Đó là 'điểm tựa' mà Lão Gia Trần đã nhắc đến." Anh nhìn Lâm Phong, rồi đến Hồng Liên, ánh mắt anh sáng rực lên một ngọn lửa quyết liệt. "Chúng ta sẽ ngăn chặn chúng. Bằng một canh bạc mà Long Thịnh có thể phải trả giá bằng toàn bộ tài sản. Thậm chí là cả mạng sống."

Lâm Phong sững sờ, kính cận của anh ta trượt nhẹ xuống sống mũi. "Nhưng... đó là tự sát! Chúng ta không đủ nguồn lực để cạnh tranh với Hắc Ưng trong một phi vụ thâu tóm quy mô như vậy! Ngân sách của chúng ta đã cạn kiệt, cổ phiếu đang lao dốc. Chúng ta không thể..." Giọng anh ta nghẹn lại, sự hoảng loạn hiện rõ. Anh ta là một thiên tài công nghệ, nhưng trong một cuộc chiến tài chính không cân sức như thế này, anh ta cảm thấy bất lực.

Thanh Long nhếch mép cười lạnh. "Chúng ta không cạnh tranh." Anh lắc đầu, ánh mắt anh lóe lên tia sáng của một kẻ điên rồ nhưng đầy thiên tài. "Chúng ta sẽ tạo ra một cú sốc, một sự hỗn loạn khiến chúng phải lộ diện điểm yếu. Chúng quá tự tin vào sức mạnh và sự che giấu của mình, và đó chính là gót chân Achilles của chúng."

Anh quay sang Hồng Liên, ánh mắt anh trao cho cô một nhiệm vụ mà chỉ cô mới có thể thực hiện. "Hồng Liên, cô sẽ cần phải thâm nhập vào hệ thống thông tin của chúng. Tôi không muốn cô chỉ tìm kiếm bằng chứng, tôi muốn cô gieo rắc sự nghi ngờ, sự hỗn loạn từ bên trong. Tìm kiếm bằng chứng về mối liên hệ bất hợp pháp của chúng với ban quản lý Công ty Vận tải Biển Đại Dương, và những động thái rửa tiền, thao túng thị trường mà chúng đã thực hiện trong quá khứ. Đặc biệt là những bằng chứng liên quan đến 'Bão Đen'."

Hồng Liên không hề do dự. Ánh mắt cô lóe lên một tia sáng nguy hiểm, khóe môi mỏng khẽ nhếch lên, tạo nên một nụ cười ma mị. "Rất nguy hiểm, Sếp Long. Nhưng tôi sẽ làm." Giọng cô nhỏ nhẹ nhưng đầy kiên quyết, như một lời thề. Cô hiểu rõ rủi ro, nhưng sự trung thành của cô với Thanh Long là tuyệt đối. Cô đã sẵn sàng chấp nhận mọi rủi ro, thậm chí là cái chết.

"Lâm Phong," Thanh Long quay sang cánh tay phải của mình, giọng nói vẫn dứt khoát. "Cậu sẽ chuẩn bị cho một cuộc tấn công DDoS quy mô lớn, nhắm vào hệ thống giao dịch của chúng ngay khi chúng ta phát động. Không phải để phá hủy, mà để làm tê liệt, để gây ra sự chậm trễ và hoảng loạn. Tôi muốn chúng không thể phản ứng kịp thời khi đòn của chúng ta giáng xuống. Và quan trọng nhất, cậu phải chuẩn bị một công cụ để thu thập tất cả dữ liệu mà Hồng Liên có thể lấy được, dù là nhỏ nhất."

Lâm Phong nuốt khan, gương mặt anh tái nhợt, nhưng ánh mắt anh đã bừng lên sự quyết tâm. "Tôi... tôi sẽ làm, Sếp Long. Tôi sẽ chuẩn bị mọi thứ." Dù có vẻ điên rồ, nhưng anh tin vào sự thiên tài của Thanh Long.

Thanh Long đặt tay lên vai Lâm Phong, khẽ vỗ nhẹ, như một lời động viên. Sau đó, anh rút ra một chiếc USB màu đen, thiết kế đơn giản nhưng được mã hóa tinh vi, từ túi áo. "Cái này," anh nói, trao nó cho Hồng Liên. "Nó chứa đựng những chỉ dẫn chi tiết về các mục tiêu ưu tiên, và cả một số công cụ mã hóa mà tôi đã phát triển. Nó sẽ giúp cô thâm nhập sâu hơn vào mạng lưới của chúng. Hãy cẩn thận, Hồng Liên. Cô là một phần không thể thiếu."

Hồng Liên nhận lấy chiếc USB, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại trong lòng bàn tay. Cô gật đầu, đôi mắt sắc lạnh vẫn không rời Thanh Long. Cô hiểu rằng, chiếc USB này không chỉ là một công cụ, nó còn là một lời tin tưởng tuyệt đối từ anh.

Lâm Phong ngay lập tức bắt đầu thao tác trên máy tính, các ngón tay anh ta thoăn thoắt trên bàn phím, gương mặt tập trung cao độ. Cơn bão bên ngoài cửa sổ càng lúc càng lớn, gió gào thét, mưa quất vào kính như muốn phá vỡ mọi thứ. Nhưng trong văn phòng, một cơn bão khác, nguy hiểm hơn, đã được Thanh Long khởi động. Anh nhìn ra màn đêm đen kịt, nơi những tia sét bắt đầu xé toạc bầu trời. Cuộc chiến này sẽ là một canh bạc tử thần. Nhưng Thanh Long, với sự tàn nhẫn tiềm ẩn và ý chí sắt đá, đã sẵn sàng phá vây. Anh sẽ không bao giờ lùi bước, cho dù đối thủ có lớn mạnh đến đâu, cho dù cái bóng đó có ghê gớm đến mức nào đi chăng nữa. Anh sẽ tìm ra trái tim của đế chế ngầm này, và khi đó, anh sẽ không ngần ngại nghiền nát nó, để Thiên Hải này, mãi mãi là của anh.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ