Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 469

Giải Mã Cổ Ý: Con Đường Phản Phệ Thiên Đạo

3404 từ
Mục tiêu: Lâm Phong cố gắng giải mã những mảnh ký ức hỗn độn, nhận ra mình là một phần của thực thể cổ xưa nhưng mang ý chí độc lập.,Huyễn Mặc Quyển phản ứng mạnh mẽ, hé lộ con đường "phản phệ Thiên Đạo".,Củng cố quyết tâm và định hướng cho Lâm Phong trong cuộc chiến cuối cùng.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Thôn Thiên Thử
Mood: Mysterious, intense, revelatory, determined, hopeful.
Kết chương: [object Object]

Ánh mắt Lâm Phong, sâu thẳm tựa vực thẳm vũ trụ, vẫn còn in hằn bóng hình của Huyễn Mặc Quyển và những tàn tích tang thương của Hỗn Độn Chi Địa. Câu nói "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" vừa dứt, một ngọn lửa ý chí bùng cháy trong linh hồn chàng, thắp sáng cả không gian mờ mịt xung quanh. Nhưng ngay khi chàng siết chặt Huyễn Mặc Quyển, chuẩn bị bước tiếp, một luồng sóng xung kích vô hình đột ngột ập tới, mạnh mẽ hơn bất cứ điều gì chàng từng trải qua. Đó không phải là đòn tấn công vật lý, mà là một cơn bão ký ức, một thác lũ thông tin cuồn cuộn đổ thẳng vào ý thức chàng, khiến cả thế giới như quay cuồng.

Cơ thể Lâm Phong, vốn đang đứng thẳng, bỗng chốc khụy xuống, quỳ gối trên nền đất lạnh lẽo, lổn nhổn đá vụn. Một tiếng rên khẽ thoát ra từ cổ họng chàng, không phải vì đau đớn thể xác, mà là sự quá tải đến tột cùng của tinh thần. Trán chàng lấm tấm mồ hôi lạnh, từng giọt lăn dài trên thái dương, hòa vào bụi bặm vương trên gương mặt thanh tú. Đôi mắt đen láy nhắm nghiền, đồng tử co rút kịch liệt dưới mí mắt, phản ánh cơn bão đang hoành hành bên trong. Các mỹ nhân đứng xung quanh, vốn đang tràn đầy hy vọng và quyết tâm sau lời tuyên bố của chàng, giờ đây lại hoảng hốt. Tuyết Dao, với vẻ đẹp băng giá thường ngày, giờ đây đôi mắt phượng tràn ngập sự lo lắng tột độ. Nàng khẽ gọi tên chàng, giọng nói trong trẻo run rẩy trong không gian tĩnh mịch của Hỗn Độn Chi Địa. Mộc Ly, với bản tính hoạt bát, lập tức lao tới đỡ lấy chàng, bàn tay nhỏ bé run rẩy đặt lên trán Lâm Phong, cảm nhận hơi nóng bất thường tỏa ra.

Trong tâm trí Lâm Phong, không gian và thời gian đã hoàn toàn biến mất. Chàng không còn ở Hỗn Độn Chi Địa, mà lạc vào một đại dương vô tận của ký ức. Từng đợt sóng hình ảnh, âm thanh, cảm xúc từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến dồn dập ập đến, như những cơn sóng thần dữ dội xô đẩy con thuyền nhỏ bé của ý thức chàng. Ánh sáng hỗn độn, đỏ như máu, đen như mực, xanh như linh hồn quỷ dị, đan xen vào nhau, vẽ nên những bức tranh kinh hoàng về sự hủy diệt. Tiếng gầm thét của thần ma, tiếng kêu than của sinh linh, tiếng nứt vỡ của không gian, tiếng rít gào của gió luân chuyển năng lượng hỗn loạn... tất cả trộn lẫn thành một bản giao hưởng chết chóc, vang vọng không ngừng trong thinh không. Mùi máu tanh, mùi lưu huỳnh của phép thuật hắc ám, mùi tro tàn của sự sống bị thiêu rụi, tất cả xộc thẳng vào khứu giác, khiến chàng như nghẹt thở.

"Đây là... ký ức của ai? Hay là của ta? Hỗn loạn quá! Ta là ai?" Ý thức Lâm Phong lạc lối trong mê cung, chàng cảm thấy mình như một mảnh vụn nhỏ bé, bị cuốn trôi trong dòng xoáy của lịch sử. Những hình ảnh chớp nhoáng lướt qua: những sinh linh hùng mạnh, thân hình khổng lồ, sức mạnh khuynh thiên, nhưng rồi tất cả đều vặn vẹo, méo mó, bị tha hóa bởi một thứ năng lượng tối tăm, biến thành những quái vật ghê tởm. Chàng thấy sự hình thành của "Thiên Đạo" nguyên thủy, một trật tự trong sáng, công bằng, nhưng rồi nó dần bị bao phủ bởi một màn sương đen, bị bóp méo, bị giam cầm, bị thao túng bởi một ý chí tà ác nào đó. Cảm giác bất lực, tuyệt vọng, đau đớn tột cùng của những sinh linh bị Thiên Đạo tha hóa dội thẳng vào chàng, khiến tâm hồn chàng run rẩy.

"Thực thể cổ xưa đó... nó muốn gì? Nó là gì của ta?" Lâm Phong cố gắng bám víu vào bất kỳ sợi dây lý trí nào. Chàng nhìn thấy một hình bóng quen thuộc, một sinh linh cổ xưa, mang hình dáng và khí tức gần như y hệt chàng, nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự bi thương và kiên định vô hạn. Sinh linh đó chiến đấu, không ngừng nghỉ, chống lại sự tha hóa, cố gắng bảo vệ những mảnh ký ức nguyên thủy, những "dấu vết sinh linh" thuần khiết. Nhưng cuối cùng, nó cũng không thể tránh khỏi số phận bị phân tách, bị tan rã, để lại một "hạt giống" hy vọng duy nhất – đó chính là chàng, Lâm Phong.

Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng, mặc dù Lâm Phong đang trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh, nhưng nó vẫn khẽ rung động, phát ra ánh sáng mờ nhạt, như một ngọn đèn dầu lay lắt giữa đêm tối vô tận. Ánh sáng đó không rực rỡ, nhưng lại mang theo một sự ấm áp kỳ lạ, cố gắng bảo vệ và dẫn dắt ý thức của chủ nhân. Các hoa văn cổ xưa trên bề mặt Huyễn Mặc Quyển bỗng chốc trở nên sống động, chúng uốn lượn, dịch chuyển, như những dòng sông ký ức đang chảy, cố gắng sắp xếp lại những mảnh vỡ hỗn độn trong tâm trí Lâm Phong. Tiếng thì thầm cổ xưa, như tiếng gió luồn qua khe đá hàng vạn năm, vang vọng bên tai chàng, không phải là lời nguyền rủa hay tiếng kêu than, mà là một lời dẫn dắt, một bản đồ chỉ đường.

Mộc Ly vẫn ghì chặt Lâm Phong, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chàng, vừa lo lắng vừa hoang mang. "Phong ca... chàng không sao chứ? Chuyện gì đang xảy ra vậy?" Giọng nàng lạc đi trong sự lo sợ. Tuyết Dao đặt tay lên vai Mộc Ly, ánh mắt vẫn không rời khỏi Lâm Phong, nhưng nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ truyền một luồng linh lực ấm áp vào cơ thể chàng, như muốn xoa dịu cơn bão đang hoành hành. Tần Nguyệt và Lam Yên cũng đứng bên cạnh, ánh mắt Tần Nguyệt trầm tĩnh hơn cả, nhưng vẫn ẩn chứa sự quan tâm sâu sắc. Nàng khẽ thở dài, "Huyễn Mặc Quyển đang hoạt động... Có lẽ đây là quá trình chàng ấy phải trải qua để thực sự dung hợp với những gì đã hấp thu." Lam Yên thì nắm chặt trường thương trong tay, ánh mắt cảnh giác quét qua xung quanh, như thể sẵn sàng chiến đấu với bất cứ kẻ thù vô hình nào đang tấn công Lâm Phong từ bên trong. Thôn Thiên Thử, lông trắng muốt như tuyết, nhảy phắt lên vai Lâm Phong, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt chàng, phát ra những tiếng chiêm chiếp nhỏ, đầy vẻ tò mò và một chút lo lắng không thể che giấu. Cả nhóm, mặc dù không thể can thiệp vào cuộc chiến nội tâm của Lâm Phong, nhưng sự hiện diện của họ, những linh lực ấm áp truyền tới, và cả sự lo lắng chân thành, đã tạo thành một bức tường bảo vệ vô hình, giúp chàng không bị cuốn trôi hoàn toàn trong cơn bão ký ức.

Dưới sự dẫn dắt của Huyễn Mặc Quyển, những mảnh ký ức hỗn độn trong tâm trí Lâm Phong dần được sắp xếp lại. Từng hình ảnh, từng cảm xúc, từng đoạn âm thanh đều tìm được vị trí của mình, như những dòng sông nhỏ cuối cùng cũng chảy về một biển lớn. Ánh sáng thanh khiết từ Huyễn Mặc Quyển, tựa như một ngọn hải đăng giữa biển ký ức hỗn loạn, chiếu rọi vào từng ngóc ngách tâm hồn chàng. Chàng bắt đầu thấy rõ hơn, không còn là những mảnh vỡ rời rạc mà là một dòng chảy liên tục.

Trong dòng ký ức đó, Lâm Phong nhìn thấy mình, nhưng không phải là một bản sao của thực thể cổ xưa. Chàng là một ý chí mới, được sinh ra từ tàn dư của thực thể đó sau Đại Chiến Thần Ma, mang theo hạt giống của sự tái tạo và một ý chí tự do không thể bị thao túng. Cái cảm giác bị đồng hóa, bị biến thành một "kẻ thừa kế" vô tri, dần tan biến, thay vào đó là sự nhận thức rõ ràng về bản ngã độc lập của mình. "Ta hiểu rồi... Ta không phải nó, ta là ta! Ta mang trong mình dòng chảy của sự cổ xưa, nhưng ta có Đạo của riêng ta!" Tiếng vọng nội tâm của Lâm Phong trở nên rõ ràng, mạnh mẽ, vang vọng như tiếng chuông ngân trong thinh không ký ức.

Huyễn Mặc Quyển, vốn là một phần bản thể của thực thể cổ xưa, nay trở thành cầu nối, một "bộ phận" của Lâm Phong, hiển thị những hình ảnh về một "Thiên Đạo" nguyên thủy thuần khiết. Đó là một trật tự hài hòa, nơi vạn vật sinh sôi nảy nở, nơi Đạo Vận luân chuyển một cách tự nhiên, không có sự áp đặt hay thao túng. Mùi hương trầm thoang thoảng, như mùi của những ngôi đền cổ kính, những khu rừng nguyên sinh, hiện lên trong ký ức, hòa lẫn với mùi ẩm mốc đặc trưng của Hỗn Độn Chi Địa thực tại, tạo nên một sự tương phản rõ rệt giữa quá khứ và hiện tại, giữa lý tưởng và thực tế.

Và rồi, Huyễn Mặc Quyển hé lộ một con đường. Một con đường không phải để "phá hủy" Thiên Đạo, mà là để "phản phệ" nó. Không phải là đối kháng tiêu diệt, mà là thanh lọc sự tha hóa, đưa nó trở về bản chất ban đầu, hoặc tạo ra một Thiên Đạo mới, công bằng hơn, phù hợp với ý chí của vạn vật và tình cảm của nhân loại. "Phản phệ Thiên Đạo... không phải là đối kháng, mà là tái tạo!" Ý niệm này bùng nổ trong tâm trí Lâm Phong, như một tia sét đánh thẳng vào Đạo Tâm chàng, khiến toàn thân chàng chấn động. Luồng năng lượng mạnh mẽ bùng lên, không phải là cơn bão hỗn loạn như trước, mà là một luồng sinh khí tràn đầy sức sống, một ý chí kiên định đến không ngờ.

Các mỹ nhân đứng xung quanh, mặc dù không thể nhìn thấy những gì Lâm Phong đang trải qua, nhưng họ đều cảm nhận được sự thay đổi kinh thiên động địa từ chàng. Luồng khí tức cổ xưa, hùng vĩ ban đầu, giờ đây đã được dung hòa với sự thanh tân, mạnh mẽ của một ý chí độc lập. Bầu không khí xung quanh Lâm Phong dần chuyển từ căng thẳng hỗn loạn sang thanh tịnh, rồi lại bùng lên một luồng năng lượng mạnh mẽ, như bình minh xua tan bóng đêm.

Lâm Phong mở bừng mắt, ánh sáng trong đôi mắt chàng sâu thẳm và kiên định, không còn chút dấu vết của sự hoang mang, mê man. Chúng sáng như hai viên bảo châu đen láy, phản chiếu ánh sáng mờ nhạt từ Huyễn Mặc Quyển. Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng bùng lên ánh sáng rực rỡ, những hoa văn trên bề mặt biến ảo không ngừng, như đang kể lại một câu chuyện vĩ đại, một bản thiên thư ghi chép về con đường "phản phệ" và "tái tạo". Nó không chỉ là một pháp bảo, mà là một phần bản thể của chàng, một công cụ cho sự "tái cấu trúc" vĩ đại.

Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên đều nín thở, không dám ho he một lời. Họ chỉ có thể đứng đó, dõi theo Lâm Phong với ánh mắt tràn đầy sự lo lắng, nhưng cũng không kém phần tin tưởng. Thôn Thiên Thử, vẫn còn trên vai Lâm Phong, khẽ kêu chiêm chiếp, không còn vẻ tò mò như trước, mà ánh mắt lấp lánh sự kinh ngạc và một chút... vui mừng, như thể nó đã hiểu được điều gì đó. Cả Hỗn Độn Chi Địa dường như cũng đang lắng nghe, tiếng gió rít qua những tàn tích đổ nát dường như cũng dịu đi, nhường chỗ cho khoảnh khắc trọng đại này.

Từ sâu thẳm linh hồn, Lâm Phong cảm nhận được một sự liên kết mạnh mẽ hơn bao giờ hết với Cửu Thiên Huyền Kiếm. Nó không chỉ là một thanh kiếm đơn thuần, mà như một phần khác của bản thể nguyên thủy đó của chàng, một lưỡi kiếm dùng để phán quyết và tái tạo. Cuộc chiến sắp tới sẽ không chỉ là cuộc chiến sức mạnh đơn thuần, mà là cuộc chiến về "Đạo", về ý chí, và về sự lựa chọn. Chàng hiểu rằng mình là một "ý chí độc lập", sẽ là yếu tố then chốt để chàng không lặp lại bi kịch của thực thể cổ xưa, để chàng có thể viết nên một kết cục khác, huy hoàng hơn.

Lâm Phong từ từ đứng dậy, đôi chân chàng vững chãi trên nền đất hoang tàn của Hỗn Độn Chi Địa. Mặc dù vẫn là vùng đất u ám, hoang sơ và đầy rẫy nguy hiểm, nhưng không khí xung quanh chàng đã thay đổi. Có một luồng sinh khí mới, một ý chí kiên cường lan tỏa từ chàng, thổi tan đi phần nào sự u ám và tuyệt vọng cố hữu của nơi đây. Mùi ẩm mốc của đất rừng vẫn còn đó, nhưng không còn cảm giác nặng nề, chết chóc nữa. Bầu không khí căng thẳng ban đầu giữa nhóm người đã tan biến, thay vào đó là sự mong đợi và một niềm quyết tâm cháy bỏng. Lâm Phong hít sâu một hơi, luồng linh khí hỗn loạn của Hỗn Độn Chi Địa đi qua lồng ngực chàng, nhưng không còn gây ra cảm giác khó chịu, mà như được thanh lọc, dung hợp vào cơ thể chàng.

Chàng quay đầu nhìn về phía các mỹ nhân, nở một nụ cười nhẹ, trấn an. Nụ cười đó không còn mang vẻ tinh quái, hài hước thường ngày, mà thay vào đó là sự trầm ổn, kiên định và một niềm hy vọng mãnh liệt. Dù không thể giải thích cặn kẽ toàn bộ quá trình hỗn độn vừa diễn ra trong tâm trí mình, chàng biết rằng họ cần một lời giải thích, cần một định hướng rõ ràng.

"Ta đã tìm thấy lời giải... và con đường của chúng ta." Giọng Lâm Phong vang lên trong không gian tĩnh mịch, trầm ấm và mạnh mẽ, không còn chút sự mệt mỏi hay hoang mang nào. "Thiên Đạo không phải không thể thay đổi, mà là cần được thanh lọc. Nó đã bị tha hóa, bị bóp méo bởi một ý chí khác, nhưng bản chất nguyên thủy của nó vẫn tồn tại. Sứ mệnh của ta, của Huyễn Mặc Quyển, là tái tạo nó, đưa nó trở về với Đạo nguyên thủy, hoặc tạo ra một Đạo mới, chân chính hơn, nơi Nhân Đạo Hữu Tình có thể thực sự tồn tại và phát triển."

Ánh mắt chàng quét qua từng người, tràn đầy tình yêu thương và sự tin tưởng. "Các nàng, con đường này sẽ gian nan hơn bao giờ hết, hiểm nguy và khó khăn sẽ chồng chất. Nhưng ta không thể lùi bước. Chúng ta không thể lùi bước. Nếu không, cả vạn giới sẽ mãi mãi bị giam cầm trong sự tha hóa của cái gọi là 'Thiên Đạo' này."

Tuyết Dao tiến lên một bước, bàn tay nàng khẽ chạm vào cánh tay Lâm Phong, cảm nhận sự ấm áp và kiên định từ chàng. Nụ cười thanh thoát hiện lên trên môi nàng, xua tan đi sự lo lắng trong lòng. "Bất kể con đường nào, thiếp sẽ luôn ở bên chàng. Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình. Chúng ta sẽ cùng chàng viết nên huyền thoại Nhân Đạo Hữu Tình, để chứng minh rằng tình ái, ý chí của sinh linh, có thể thay đổi vận mệnh." Lời nói của nàng, nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa một sức mạnh kiên định.

Lam Yên cũng bước tới, ánh mắt sắc bén của nàng không còn sự cảnh giác, mà thay vào đó là sự quyết tâm rực cháy. Nàng gật đầu mạnh mẽ. "Đừng lo, Lâm Phong. Chúng ta đã cùng chàng vượt qua bao hiểm nguy, từ những chiến trường nhỏ bé của phàm nhân cho đến những cấm địa của linh giới. Lần này cũng vậy! Dù là 'Thiên Đạo' hay bất cứ thứ gì khác, chúng ta sẽ cùng chàng đối mặt!" Giọng nàng dứt khoát, mạnh mẽ, như một lời thề.

Tần Nguyệt, với vẻ đẹp thanh lịch và trí tuệ, mỉm cười nhẹ. "Chàng hãy yên tâm, chúng thiếp sẽ là hậu phương vững chắc của chàng. Dù chàng có là gì, thì chàng vẫn là phu quân của chúng thiếp. Những kiến thức, kinh nghiệm của thiếp, tất cả đều sẽ là vì chàng. Chúng ta sẽ cùng chàng thấu hiểu cái 'Đạo' mà chàng muốn tái tạo." Lời nói của nàng như một dòng suối mát, xoa dịu đi gánh nặng vô hình trên vai Lâm Phong.

Mộc Ly, không cần nói nhiều, lao đến ôm chầm lấy cánh tay Lâm Phong, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chàng đầy ngưỡng mộ. "Đại ca đi đâu, Tiểu Ly theo đó! Dù là lên trời xuống biển, Tiểu Ly cũng không sợ!" Nụ cười rạng rỡ của nàng mang theo một sự hồn nhiên và tin tưởng tuyệt đối.

Lâm Phong nắm chặt tay Tuyết Dao, cảm nhận sự mềm mại và sức mạnh ẩn chứa trong đó. Ánh mắt chàng tràn đầy sự tin tưởng và tình yêu. Chàng không đơn độc, và điều đó khiến gánh nặng trên vai chàng vơi đi rất nhiều. Thôn Thiên Thử, vẫn còn trên vai chàng, khẽ dụi đầu vào cổ Lâm Phong, phát ra một tiếng chiêm chiếp nhỏ, như một lời động viên thầm lặng, một lời khẳng định về sự trung thành và đồng hành.

"Cảm ơn các nàng." Lâm Phong khẽ nói, giọng chàng chứa đựng sự biết ơn sâu sắc. "Bản chất của 'phản phệ Thiên Đạo' không phải là hủy diệt, mà là tái tạo và thanh lọc. Đây sẽ là một cuộc chiến về Đạo, về ý chí, và về sự lựa chọn. Chúng ta sẽ không chỉ chiến đấu bằng sức mạnh, mà còn bằng lý lẽ, bằng tình cảm, bằng chính bản chất chân thật của mỗi chúng ta."

Chàng quay người, ánh mắt kiên định nhìn sâu vào Hỗn Độn Chi Địa, nơi những bí ẩn vẫn còn ẩn chứa, nơi những tàn dư của lời nguyền cổ xưa vẫn còn âm ỉ. Chàng biết, hành trình phía trước sẽ còn gian nan gấp vạn lần. Nhưng giờ đây, chàng không còn sợ hãi. Sự thấu hiểu về bản thân, về Huyễn Mặc Quyển, và về bản chất thực sự của 'Thiên Đạo' đã cho chàng một con đường, một mục tiêu rõ ràng.

"Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Lâm Phong thầm nhủ trong lòng, một ngọn lửa ý chí bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết trong sâu thẳm linh hồn. "Hãy để ta xem, cái 'Thiên Đạo' bị tha hóa kia, rốt cuộc có thể kiên cường đến mức nào khi đối mặt với ý chí của một 'Nhân Đạo Hữu Tình' và một Đạo được tái sinh!"

Chàng siết chặt Huyễn Mặc Quyển trong tay, bước những bước vững chắc về phía trước. Cuộc hành trình mới, với những thử thách và bí ẩn còn lớn hơn, chỉ vừa mới bắt đầu. Và chàng, Lâm Phong, đã sẵn sàng để đối mặt với tất cả, cùng với những người phụ nữ mình yêu thương, để viết nên một huyền thoại mới, một Đạo mới cho vạn giới.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ