Hoàng hôn đã gần như tắt hẳn, chỉ còn lại những vệt tím than và cam đỏ cuối cùng nơi chân trời, như một bức tranh thủy mặc buồn bã mà tráng lệ. Ánh trăng non bắt đầu ló dạng, rải ánh sáng dịu dàng lên mặt hồ, lên khuôn mặt thanh tú của hắn và nàng. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, đầy chông gai và thử thách. Sẽ có những kẻ thù hùng mạnh, những bí mật bị chôn vùi cần được vén màn, và cả những hiểu lầm, những sự cô lập từ thế gian. Sự thấu hiểu sâu sắc của hắn về 'tiên đạo' giả tạo sẽ khiến hắn trở thành một mối đe dọa tiềm tàng đối với các thế lực lớn, đặc biệt là Thiên Đạo Môn. Nhưng giờ đây, hắn đã sẵn sàng. Quyết tâm dấn thân sâu hơn vào hồng trần của Lâm Nhất sẽ dẫn hắn đến những cuộc gặp gỡ, những sự kiện quan trọng hơn, nơi hắn phải kiểm chứng và áp dụng đạo lý của mình. Lời nói của hắn về việc 'phục hưng' một chân lý đã mất gợi ý về một hành trình dài và đầy thử thách phía trước, có thể liên quan đến việc tìm kiếm những dấu vết cuối cùng của Chân Đạo. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và chân tâm ấy, cùng với sự đồng hành của Tô Mạt Nhi, sẽ là ngọn hải đăng dẫn lối cho Lâm Nhất trong hành trình truy tầm tiên đạo giữa hồng trần gian nan, không còn đơn độc. Hắn đã tìm thấy sự rõ ràng cho con đường của mình, và giờ đây, hắn sẽ vững bước tiến lên.
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp lướt qua rặng núi phía Đông, đánh thức vạn vật bằng thứ ánh sáng dịu dàng và tinh khôi nhất, Lâm Nhất cùng Tô Mạt Nhi đã rời khỏi khách điếm, bước chân thong dong trên con đường chính của Tiểu An Trấn. Không khí buổi sớm trong lành, mát rượi, mang theo mùi đất sau đêm sương, mùi cỏ cây phảng phất từ những cánh đồng ven trấn, và cả chút khói bếp lờ mờ từ những ngôi nhà đã thức giấc. Con đường lát đá cuội còn ẩm ướt, phản chiếu ánh sáng nhạt nhòa, dẫn lối qua những ngôi nhà gạch, gỗ đơn giản, nơi cuộc sống phàm tục đang bắt đầu một ngày mới chậm rãi.
Lâm Nhất bước đi điềm đạm, không vội vàng, không hấp tấp. Vẻ u hoài, trầm tư nặng trĩu những ngày qua, sau những chiêm nghiệm sâu sắc về Đại Tiên Chiến và sự suy tàn của Chân Đạo, dường như đã tan biến, nhường chỗ cho một sự trầm tĩnh đến lạ. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn giờ đây không còn vẻ lạc lõng hay hoài nghi, mà thay vào đó là sự thấu suốt, một ánh nhìn như có thể xuyên thấu vạn vật, nắm bắt được bản chất của mọi lẽ nhân sinh. Hắn quan sát mọi thứ xung quanh với một sự chú tâm tuyệt đối, từ tiếng người mua bán nhỏ nhẹ đã bắt đầu râm ran ở khu chợ nhỏ phía xa, tiếng trẻ con nô đùa ríu rít bên hiên nhà, tiếng xe bò kéo lạch cạch chở nặng hàng hóa, cho đến tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ. Mỗi âm thanh, mỗi hình ảnh đều như thấm sâu vào tâm trí hắn, không phán xét, không bận lòng, chỉ đơn thuần là sự cảm nhận, chiêm nghiệm.
Tô Mạt Nhi bước bên cạnh hắn, dáng người nhỏ nhắn, nhanh nhẹn, nhưng bước chân lại ăn khớp một cách kỳ lạ với nhịp điệu chậm rãi của Lâm Nhất. Nàng thi thoảng liếc nhìn hắn, đôi mắt to tròn long lanh ẩn chứa một sự thấu hiểu sâu sắc. Nàng cảm nhận được sự thay đổi tinh tế trong hắn, một sự kiên định vững chãi hơn, một niềm tin không thể lay chuyển đã bén rễ sâu trong tâm hồn. Nàng biết, sau những ngày trầm mình trong suy tư, Lâm Nhất đã tìm thấy câu trả lời cho riêng mình, và con đường hắn chọn giờ đây đã rõ ràng hơn bao giờ hết. Sự im lặng của hắn không phải là trống rỗng, mà là sự đầy ắp của một thế giới nội tâm phong phú, nơi đạo lý đang được định hình và củng cố.
Họ đi ngang qua những gánh hàng rong còn đang bày biện, những người dân lao động bình thường đang tất bật chuẩn bị cho một ngày mưu sinh. Những lời bàn tán về cuộc sống thường nhật, về giá cả nông sản, về những chuyện thị phi làng xóm xen lẫn những câu chuyện xa vời, đầy màu sắc về các 'tiên nhân' trên núi cao, về những phép thuật thần thông và những 'tiên dược' có thể cải tử hoàn sinh. Những câu chuyện ấy, dù chỉ là lời đồn thổi, vẫn mang một sức hút kỳ lạ, gieo vào lòng người phàm những ảo ảnh về một thế giới siêu phàm, nơi mọi đau khổ, mọi bệnh tật đều có thể được hóa giải.
Tô Mạt Nhi khẽ quay sang Lâm Nhất, giọng nói trong trẻo mang chút băn khoăn: "Huynh vẫn còn suy nghĩ về những điều đêm qua sao?" Nàng biết, những gì Lâm Nhất đã trải qua trong 'giấc mơ' kia, và những gì hắn chiêm nghiệm sau đó, đã để lại dấu ấn sâu sắc trong tâm hồn hắn.
Lâm Nhất không đáp lời ngay. Hắn chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt hướng về phía một bà lão đang cặm cụi ngồi bên gánh rau xanh mướt, tay thoăn thoắt nhặt bỏ những chiếc lá úa vàng. Khuôn mặt bà hằn sâu những nếp nhăn của thời gian và nắng gió, đôi bàn tay gầy guộc run rẩy, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên vẻ kiên cường, nhẫn nại. Hắn dừng bước, đứng lặng ngắm nhìn hình ảnh dung dị ấy một lúc lâu, rồi mới khẽ cất lời, giọng nói ôn hòa, trầm ấm như tiếng suối chảy: "Đạo lý không cần phải nói ra, Mạt Nhi."
Lời nói của hắn nhẹ nhàng như làn gió, nhưng lại mang một sức nặng triết lý sâu xa. Tô Mạt Nhi hiểu, Lâm Nhất không muốn tranh cãi hay cố gắng thay đổi quan niệm của người khác bằng lời nói suông. Hắn đã thấy sự mê muội của thế nhân, đã hiểu rằng lời nói, dù có chân thành đến mấy, cũng khó lòng lay chuyển được những niềm tin đã ăn sâu bám rễ. Con đường của hắn không phải là con đường của thuyết giảng, mà là con đường của hành động, của sự chứng minh bằng chính những trải nghiệm và việc làm cụ thể. Hắn sẽ để chính những dấu chân của mình, in hằn trên con đường hồng trần gian nan này, nói lên tất cả. Tô Mạt Nhi không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ gật đầu, nở một nụ cười thấu hiểu. Nàng biết, hành trình của họ sẽ là một cuộc hành trình vô ngôn, nhưng lại đầy ý nghĩa, nơi mỗi bước đi đều là một lời khẳng định cho chân lý mà Lâm Nhất đang truy cầu.
Khi họ dừng chân trước một Dược Phường nhỏ nằm khuất trong một con hẻm yên tĩnh của Tiểu An Trấn, mặt trời đã lên cao, rải những tia nắng nhẹ ấm áp xuống mái ngói cũ kỹ. Ngôi nhà gỗ một tầng đơn giản, bên trong có các kệ trưng bày la liệt các loại thảo dược khô, từ những cành cam thảo, quế chi cho đến những rễ cây sần sùi, những chiếc lá xanh úa được phơi khô cẩn thận. Những bình sứ đủ kích cỡ đựng thuốc được xếp ngay ngắn, cùng một quầy tính tiền nhỏ bằng gỗ đã sờn màu thời gian. Không khí bên trong Dược Phường đặc quánh mùi thuốc bắc nồng nhẹ, mùi thảo dược khô quyện lẫn mùi bùn đất từ các loại cây mới hái, tạo nên một cảm giác vừa thanh tịnh, vừa tin cậy. Thỉnh thoảng, tiếng chày giã thuốc lách cách vang lên đều đặn từ phía hậu đường, xen lẫn tiếng chủ tiệm kê đơn và tiếng khách hàng hỏi mua, tạo nên một bức tranh sinh động của đời sống thường nhật.
Tuy nhiên, bầu không khí yên tĩnh, tin cậy ấy lại bị phá vỡ bởi một nỗi tuyệt vọng đang bao trùm. Bên trong Dược Phường, Thầy Lang Làng, Mạnh Y Sĩ, đang vò đầu bứt tai, khuôn mặt khắc khổ càng thêm nhăn nhó, hằn rõ vẻ bất lực. Đôi mắt mệt mỏi của ông nhìn chằm chằm vào một người phụ nữ trẻ đang khóc nức nở bên cạnh một đứa trẻ xanh xao, nằm bất động trên một chiếc giường tre ọp ẹp. Đứa bé gầy guộc, đôi môi tím tái, hơi thở yếu ớt như ngọn đèn dầu trước gió.
"Ta đã cố hết sức rồi, nhưng bệnh này... thực sự quá khó," Mạnh Y Sĩ thở dài thườn thượt, giọng nói khản đặc vì mệt mỏi và tuyệt vọng. "Ta đã dùng hết mọi phương thuốc cổ truyền, đã thử mọi bài thuốc bí truyền mà tổ tiên để lại, nhưng đều không hiệu quả. Sinh khí của đứa bé đang suy kiệt quá nhanh. Có lẽ... có lẽ chỉ có 'tiên dược' của các bậc tiên nhân giáng thế ban cho may ra mới cứu được." Ông lắc đầu, đôi tay run rẩy vịn vào thành giường, cảm giác bất lực dâng trào. Trong suốt mấy chục năm hành nghề y, ông chưa bao giờ gặp một ca bệnh nào quái lạ và khó khăn đến thế. Mọi kinh nghiệm, mọi kiến thức của ông đều trở nên vô dụng trước căn bệnh bí hiểm này.
"Trời ơi, con tôi..." Người phụ nữ trẻ gục đầu xuống, tiếng khóc nức nở nghẹn ngào, như xé toạc cả không gian vốn dĩ đã nặng nề. Nàng lay nhẹ đứa bé, nhưng nó vẫn không một chút phản ứng, chỉ có hơi thở càng lúc càng yếu ớt hơn. Nỗi đau của người mẹ, sự bất lực của người thầy thuốc, và cái chết đang lờn vờn đâu đó trên đầu đứa trẻ tội nghiệp đã khiến cả Dược Phường chìm trong một bầu không khí tuyệt vọng đến tột cùng. Ngay cả Người Bán Rau, Cô Tươi, người thường xuyên ghé qua Dược Phường để mua thuốc cho gia đình, cũng đang đứng tựa vào khung cửa, đôi mắt đỏ hoe, rưng rưng nước mắt dõi theo cảnh tượng thương tâm ấy. Nàng biết rõ gia cảnh khốn khó của người phụ nữ trẻ và tình trạng nguy kịch của đứa bé.
Lâm Nhất đứng lặng một lúc, ánh mắt trầm tĩnh nhưng thấu suốt của hắn nhìn thẳng vào đứa trẻ. Hắn không nói một lời nào, chỉ lặng lẽ cảm nhận. Bằng giác quan nhạy bén của một đạo sĩ đã tu luyện tâm tính giữa hồng trần, hắn cảm nhận được sự hỗn loạn của sinh khí trong cơ thể nhỏ bé ấy. Nó không phải là sự xâm nhập của 'quỷ khí' hay 'tà thuật' như những gì người đời thường gán ghép cho những căn bệnh lạ. Mà đó là một sự mất cân bằng sâu sắc, một sự rối loạn trong dòng chảy sinh mệnh, khiến cơ thể đứa trẻ không thể tự điều hòa, tự phục hồi.
Trong khoảnh khắc ấy, hắn chợt nhớ lại những gì đã thấy trong 'giấc mơ' về Đại Tiên Chiến. Những kẻ tự xưng là 'tiên nhân' tranh giành quyền lực, chém giết lẫn nhau, hủy hoại cả thế giới để truy cầu sức mạnh. Nhưng khi đối mặt với một sinh linh yếu ớt đang hấp hối giữa cõi hồng trần, thì cái 'tiên đạo' giả tạo ấy lại bất lực, hoặc tệ hơn, thờ ơ. Chân lý không nằm ở những phép tắc thần thông hay địa vị cao sang, mà ẩn chứa trong chính những hành động cứu rỗi, trong lòng trắc ẩn của con người. Hắn khẽ nhíu mày, rồi không chút do dự, bước vào Dược Phường.
Lâm Nhất bước vào Dược Phường, không nói một lời nào, chỉ khẽ đặt tay lên trán đứa trẻ đang thoi thóp. Bàn tay hắn ấm áp, truyền một luồng khí tức thanh tịnh, như một dòng nước mát lành xoa dịu sự hỗn loạn đang bùng lên trong cơ thể nhỏ bé. Luồng sinh khí từ hắn nhẹ nhàng len lỏi, giúp ổn định dòng chảy sinh mệnh đang suy kiệt của đứa bé. Sắc mặt đứa trẻ dường như bớt xanh xao hơn một chút, hơi thở cũng dần đều đặn hơn, dù vẫn còn rất yếu ớt. Một sự thay đổi tinh tế, nhưng đủ để những người đang tuyệt vọng nhìn thấy một tia hy vọng mong manh.
Mạnh Y Sĩ, người phụ nữ trẻ và cả Cô Tươi đang đứng bên ngoài đều ngỡ ngàng nhìn Lâm Nhất. Họ không hiểu vị đạo sĩ trẻ tuổi này đang làm gì, nhưng có một điều gì đó trong cử chỉ điềm tĩnh, đầy tự tin của hắn đã khiến họ nín thở, không dám lên tiếng. Sau một lúc, Lâm Nhất rút tay về, ánh mắt trầm tĩnh quét qua các kệ thuốc của Dược Phường. Hắn chỉ tay vào vài loại thảo dược thông thường, quen thuộc mà Mạnh Y Sĩ vẫn thường dùng, như cam thảo, gừng, và một loại lá cây dại mọc ven đường mà ít ai để ý đến. Sau đó, hắn khẽ dùng ngón tay vẽ vài ký hiệu trên mặt đất, như một sơ đồ đơn giản về cách kết hợp và liều lượng.
Mạnh Y Sĩ ban đầu còn ngỡ ngàng, khó hiểu. Những loại thảo dược này quá đỗi bình thường, không hề có chút gì gọi là "tiên dược" hay "linh dược" quý hiếm. Ông đã thử qua rất nhiều, nhưng chẳng có tác dụng. Lẽ nào vị đạo sĩ trẻ này lại muốn thử những thứ đã thất bại? Tuy nhiên, khi Lâm Nhất nhìn ông với ánh mắt đầy thấu hiểu và tin tưởng, một ánh mắt không chút nghi ngờ hay phán xét, Mạnh Y Sĩ bỗng cảm thấy một luồng cảm hứng lạ thường. Đó không phải là một mệnh lệnh, mà là một sự gợi ý, một sự dẫn dắt nhẹ nhàng, tin tưởng tuyệt đối vào khả năng của ông. "Vị tiểu đạo trưởng này... ý của ngài là...?" Mạnh Y Sĩ lắp bắp hỏi, sự nghi ngờ ban đầu dần được thay thế bằng sự tò mò và một tia hy vọng mới lóe lên.
Lâm Nhất không nói. Hắn chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt kiên định, rồi chạm nhẹ vào một loại thảo dược cụ thể trên kệ, hàm ý nhấn mạnh. Rồi hắn lại khẽ lắc đầu, ám chỉ rằng không cần phải suy nghĩ quá phức tạp. Chân lý đôi khi nằm ở những điều giản dị nhất, những thứ mà người ta thường bỏ qua vì mải miết truy cầu những điều xa vời.
Tô Mạt Nhi đứng cạnh, lặng lẽ quan sát mọi thứ. Nàng hiểu Lâm Nhất hơn ai hết. Trong thâm tâm, nàng thì thầm với chính mình: "Không cần ngôn ngữ, chỉ cần hành động..." Đúng vậy, Lâm Nhất không cố gắng giải thích hay thuyết phục bằng lời. Hắn dùng chính hành động của mình, dùng tri thức và sự thấu hiểu về sinh mệnh của mình để trực tiếp giúp đỡ. Đó chính là "Hành Đạo Vô Ngôn" mà hắn đã chiêm nghiệm.
Mạnh Y Sĩ hít một hơi thật sâu, gạt bỏ mọi nghi ngờ trong lòng. Ông tin vào ánh mắt của Lâm Nhất. Trong khoảnh khắc ấy, ông cảm thấy như có một luồng sáng soi rọi vào tâm trí mình, giúp ông nhìn nhận lại những loại thảo dược quen thuộc dưới một góc độ hoàn toàn mới. Ông nhanh chóng làm theo chỉ dẫn của Lâm Nhất, cẩn trọng đi lấy các loại thảo dược, cân đong đo đếm chính xác từng liều lượng, rồi đặt vào cối, dùng chày giã nát. Tiếng giã thuốc lách cách vang lên đều đặn, không còn sự tuyệt vọng mà thay vào đó là sự tập trung cao độ và một niềm hy vọng mãnh liệt.
Sau khi chế biến xong một thang thuốc đơn giản, Mạnh Y Sĩ run rẩy đưa cho người phụ nữ trẻ. Nàng cũng không chần chừ, vội vàng đổ thuốc vào miệng đứa trẻ. Thời gian như ngừng lại. Cả Dược Phường chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng thở yếu ớt của đứa bé và tiếng tim đập dồn dập của những người đang chờ đợi. Từng giọt thuốc thấm vào cơ thể nhỏ bé. Chậm rãi, từ từ, sắc mặt đứa trẻ dần hồng hào trở lại. Hơi thở vốn yếu ớt nay trở nên đều đặn hơn, sâu hơn. Đôi mắt bé xíu khẽ chớp, rồi mở ra, dù vẫn còn mệt mỏi nhưng đã có một chút ánh sáng.
Nét mặt Mạnh Y Sĩ từ ngạc nhiên chuyển sang kinh ngạc tột độ, rồi vỡ òa thành niềm vui sướng. Ông không thể tin vào mắt mình. Một loại bệnh hiểm nghèo mà ông đã bó tay, mà ông tin rằng chỉ có "tiên dược" mới chữa khỏi, lại được hóa giải bởi những loại thảo dược bình thường và một vài cử chỉ im lặng của vị đạo sĩ trẻ. Người phụ nữ trẻ bật khóc, nhưng lần này là tiếng khóc của niềm hạnh phúc vỡ òa, ôm chặt lấy đứa con nhỏ trong vòng tay. Cô Tươi đứng ở cửa cũng lau vội dòng nước mắt, khuôn mặt rạng rỡ hẳn lên. Tất cả đều nhìn Lâm Nhất với ánh mắt đầy sự biết ơn và ngưỡng mộ, như thể hắn là một vị thần tiên thật sự giáng thế. "Cảm tạ ân nhân! Cảm tạ ân nhân!" Người phụ nữ trẻ muốn quỳ xuống tạ ơn, nhưng Lâm Nhất đã nhẹ nhàng lùi lại, không để nàng làm thế.
Khi đứa trẻ đã ngủ yên trong vòng tay mẹ, sắc mặt hồng hào trở lại, hơi thở đều đặn, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi khẽ khàng rời khỏi Dược Phường. Hắn không nói một lời từ biệt, không muốn nhận lấy bất kỳ lời cảm tạ hay sự tôn sùng nào. Mạnh Y Sĩ và gia đình bệnh nhân còn đang ngỡ ngàng, không hiểu vị 'tiên nhân' bí ẩn kia là ai, từ đâu đến, và lại lặng lẽ biến mất như một cơn gió. Dù họ không biết tên hắn, không biết thân phận hắn, nhưng hình bóng trầm tĩnh, hành động cứu người vô ngôn của hắn đã in sâu vào tâm trí họ, trở thành một huyền thoại nhỏ bé giữa Tiểu An Trấn.
Ánh hoàng hôn đã bắt đầu nhuộm vàng con đường, rải những vệt nắng cam đỏ lên những mái nhà, những rặng cây, tạo nên một khung cảnh bình yên đến lạ. Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi bước đi thong dong trên con đường ra khỏi trấn, hệt như lúc họ đến. Tô Mạt Nhi đi cạnh Lâm Nhất, bàn tay nàng khẽ nắm chặt tay hắn, cảm nhận hơi ấm và sự vững chãi từ hắn. Trong mắt nàng, không còn bất kỳ sự lo lắng hay băn khoăn nào, chỉ còn lại niềm tin vững chắc, một sự ngưỡng mộ sâu sắc và một tình cảm không lời. "Huynh... huynh đã không nói gì cả," nàng khẽ thì thầm, giọng nói mang chút kinh ngạc nhưng tràn đầy sự thấu hiểu.
Lâm Nhất khẽ siết nhẹ tay nàng, ánh mắt xa xăm nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần khuất dạng, để lại những vệt màu rực rỡ cuối cùng. Gió chiều thổi nhẹ, mang theo mùi hương của cỏ dại và đất ẩm, xoa dịu tâm hồn. "Chân lý không cần ngôn từ, Mạt Nhi. Hành động tự nó sẽ nói lên tất cả." Giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh lặng, như một lời khẳng định cho con đường mà hắn đã chọn.
Hắn biết, cái hành động nhỏ bé của mình, dù không lời, nhưng nó đã làm thay đổi một phần nhỏ bé của hồng trần. Nó không phải là một phép thuật thần thông lẫy lừng, không phải là một sự thể hiện sức mạnh để gây choáng váng thế nhân. Mà đó chỉ là sự vận dụng những gì hắn đã học, đã chiêm nghiệm, để giúp đỡ một sinh linh đang đau khổ. Hắn không cần danh tiếng, không cần sự tôn sùng. Hắn chỉ cần giữ vững cái chân tâm, cái đạo lý "trước tiên là người, sau mới thành tiên" mà hắn đã tự mình tìm thấy.
Phù Trần Mộc khẽ đung đưa bên hông Lâm Nhất, như một người bạn đồng hành thầm lặng, chứng kiến những dấu chân 'hành đạo vô ngôn' của hắn. Con đường phía trước còn rất dài, và sẽ có nhiều gian nan. Những lời đồn về các môn phái lớn hơn, về sự tồn tại của Thiên Đạo Môn và những bí ẩn của thế giới tu tiên chắc chắn sẽ dần lộ diện. Hắn biết, hành động "hành đạo vô ngôn" của hắn, dù nhỏ, có thể sẽ được lan truyền, tạo nên một làn sóng ảnh hưởng âm thầm, thu hút những người thực sự tìm kiếm chân lý thay vì sức mạnh. Sự thấu hiểu và tin tưởng tuyệt đối của Tô Mạt Nhi vào hắn sẽ biến nàng thành một người đồng hành không chỉ về thể xác mà còn về tinh thần, có thể nàng cũng sẽ dần học hỏi và phát triển theo con đường của Lâm Nhất. Và việc Lâm Nhất không tìm kiếm danh tiếng sau khi giúp đỡ sẽ khiến hắn trở thành một 'ẩn sĩ' trong mắt nhiều người, tạo nên những truyền thuyết về một 'Đạo sĩ áo vải' không màng danh lợi, gây tò mò cho các thế lực lớn hơn.
Nhưng giờ đây, hắn không bận tâm đến những điều đó. Hắn chỉ cảm nhận được sự bình yên trong tâm hồn, một sự bình yên đến từ việc làm điều đúng đắn, từ việc sống đúng với chân lý của mình. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và chân tâm ấy, cùng với sự đồng hành của Tô Mạt Nhi, sẽ là ngọn hải đăng dẫn lối cho Lâm Nhất trong hành trình truy tầm tiên đạo giữa hồng trần gian nan, không còn đơn độc. Hắn đã tìm thấy sự rõ ràng cho con đường của mình, và giờ đây, hắn sẽ vững bước tiến lên, từng dấu chân một, khắc ghi lên con đường vô tận của nhân sinh.