Ánh tà dương bắt đầu đổ bóng dài trên con đường mòn dẫn ra khỏi U Cốc. Trời đã trong xanh hơn, nắng vàng dịu nhẹ trải khắp không gian, như xua đi mọi dấu vết còn sót lại của màn sương mù và không khí u ám ban sáng. Bốn bóng người, Lâm Nhất, Trần Hạo, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, cùng nhau bước đi trên con đường đá gồ ghề, từng bước chân đều mang một ý nghĩa riêng.
Trần Hạo, dù vẫn trầm mặc, nhưng bước chân đã kiên định hơn, không còn vẻ cô độc, lạc lõng của một Huyết Kiếm Khách bị quá khứ ràng buộc. Thanh Huyết Kiếm đã được hắn rút ra khỏi mặt đất, nhưng không còn được cầm chặt trong tay với vẻ hung hãn, mà được giắt bên hông, như một lời nhắc nhở về quá khứ nhưng cũng là một biểu tượng cho sự thay đổi. Mùi đất đá và cây cỏ khô hòa quyện trong không khí, mang đến một cảm giác tươi mới, khác hẳn với mùi ẩm mốc nặng nề trong thung lũng.
Trên đường đi, hắn bắt đầu cất lời, giọng nói trầm ấm nhưng không còn vẻ khàn đặc của sự mệt mỏi hay tuyệt vọng. "Kẻ đã đẩy gia đình ta vào chỗ chết... không chỉ là một người," Trần Hạo bắt đầu, đôi mắt nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi ánh nắng chiều đang nhuộm đỏ những đám mây. "Đằng sau hắn... có bóng dáng của một thế lực lớn hơn. Chúng thì thầm về 'Hắc Y Nhân', về 'Tà Đạo Sĩ Mù'... những kẻ đã gieo rắc tai ương khắp hồng trần, biến những người như ta thành công cụ cho âm mưu của chúng." Những mảnh ký ức rời rạc, những lời đồn đại mà hắn đã thu thập được trong những năm tháng lang bạt, giờ đây được hắn cẩn trọng ghép nối lại, tạo nên một bức tranh lớn hơn, đáng sợ hơn về một âm mưu đang dần hé lộ. Nỗi đau của hắn, bi kịch của gia đình hắn, có lẽ chỉ là một mắt xích trong một nghiệp chướng lớn hơn của hồng trần.
Lâm Nhất lắng nghe chăm chú, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên vẻ suy tư. Hắn đã từng nghe qua những lời đồn đại về 'Hắc Y Nhân' và 'Tà Đạo Sĩ Mù' trong hành trình của mình, và giờ đây, những mảnh ghép rời rạc ấy dường như đang dần kết nối lại. "Hắc Y Nhân... Tà Đạo Sĩ Mù... những lời đồn đại ấy lại xuất hiện," hắn lẩm bẩm, không chỉ nói với Trần Hạo mà còn nói với chính mình. "Có lẽ, tất cả đều có mối liên hệ. Mối liên hệ giữa các bi kịch cá nhân và một âm mưu lớn hơn đang dần hé lộ."
Mộ Dung Uyển Nhi đi bên cạnh Lâm Nhất, ánh mắt nàng nhìn hắn, rồi lại nhìn Trần Hạo. Nàng hiểu rằng, đây là khởi đầu của một hành trình mới, một chặng đường đầy thử thách. "Vậy là... chúng ta lại có thêm một người bạn đồng hành sao?" Nàng hỏi, giọng nói nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự quan tâm. Tô Mạt Nhi, với vẻ hoạt bát thường thấy, cười tươi rói. "Đúng vậy! Càng đông càng vui, càng mạnh mẽ!" Nàng liến thoắng, không còn vẻ e ngại mà thay vào đó là sự tin tưởng vào người bạn đồng hành mới. Nàng biết, dưới sự dẫn dắt của Lâm Nhất, Huyết Kiếm Khách giờ đây sẽ trở thành một đồng minh mạnh mẽ, một thanh kiếm sắc bén chiến đấu vì chính nghĩa.
Họ cùng nhau bước đi, bóng dáng đổ dài trên con đường mòn. Trần Hạo, sau khi thổ lộ những suy nghĩ và thông tin của mình, cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Hắn vẫn còn nhiều điều để tìm hiểu, nhiều quá khứ để đối mặt, nhưng giờ đây hắn không còn đơn độc. Hắn biết, con đường phía trước còn nhiều gian nan, nhưng hắn đã có một mục đích mới, một lẽ sống mới. "Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán," Lâm Nhất thầm nghĩ, nhìn về phía trước, nơi ánh tà dương đang dần tắt. "Nhưng chân tâm, dù ẩn mình dưới bao lớp bụi trần, cuối cùng vẫn sẽ tỏa sáng."
Hắn biết, sự cảm hóa thành công Trần Hạo không chỉ củng cố niềm tin của hắn vào 'Vô Tiên chi Đạo', mà còn là một bài học quan trọng cho những thử thách cảm hóa lớn hơn trong tương lai. Trần Hạo, với kinh nghiệm và sức mạnh của mình, sẽ trở thành một nhân tố quan trọng trong việc đối phó với các thế lực tà ác đang ẩn mình. Hành trình tìm kiếm chân lý và bảo vệ hồng trần, giờ đây, lại có thêm một người đồng hành. Và có lẽ, đây mới chỉ là khởi đầu của một câu chuyện dài hơn, nơi những bí mật cổ xưa và những âm mưu đen tối sẽ dần được phơi bày dưới ánh sáng của 'Vô Tiên chi Đạo'.
***
Sáng sớm hôm sau, một màn mưa phùn lất phất vừa tạnh, để lại không khí se lạnh và những vệt nước đọng trên mái ngói cong vút của Đại Càn Đế Đô. Trong một căn phòng họp tạm bợ nơi hoàng cung, ánh sáng lờ mờ yếu ớt xuyên qua khung cửa sổ bằng giấy dầu đã ố vàng, không đủ xua đi vẻ ảm đạm đang bao trùm. Những bức tường đá xanh cao ngất, những cột trụ chạm khắc rồng phượng tinh xảo thường ngày nay cũng trở nên trầm mặc, nhuốm màu ưu tư. Mùi ẩm của đất đá và hương trầm hương thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí nặng nề, xen lẫn chút hoài niệm về những ngày tháng vàng son đã qua. Tiếng chuông đồng hồ điểm giờ từ lầu chuông hoàng cung vọng lại, trầm đục và xa xăm, như một lời nhắc nhở về dòng chảy không ngừng của thời gian và những gánh nặng mà nó mang theo.
Thái Tử Lưu Ly, với khuôn mặt tuấn tú nhưng hằn rõ vẻ mệt mỏi sau những ngày tháng biến loạn, đang trải một tấm bản đồ cũ nát trên chiếc bàn gỗ lim đã sờn màu. Tấm bản đồ ấy, với những vết mực đỏ đánh dấu các khu vực bị tàn phá nặng nề nhất, tựa như một bức tranh thu nhỏ về nỗi đau và sự mất mát của cả một vương triều. Ngài khoác trên mình bộ hoàng bào thêu rồng sang trọng, nhưng thiếu đi sự uy nghi thường thấy, thay vào đó là một vẻ kiên nghị đến khắc khổ. Đôi mắt ngài, thường nhìn xa xăm, giờ đây tập trung vào từng chi tiết nhỏ trên bản đồ, như muốn khắc sâu vào tâm trí từng vết sẹo mà biến loạn đã để lại.
Lâm Nhất ngồi đối diện ngài, thân hình gầy gò trong bộ đạo bào vải thô cũ kỹ, nhưng toát lên vẻ thanh thoát, điềm đạm. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn lướt qua bản đồ, rồi dừng lại trên khuôn mặt Thái Tử. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ lắng nghe, cảm nhận từng hơi thở nặng nề từ vị Thái Tử trẻ tuổi. Bên cạnh hắn, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi cũng lặng lẽ ngồi, vẻ mặt trầm tư. Mộ Dung Uyển Nhi, với dung mạo thanh tú và đôi mắt trong veo, khẽ cau mày nhìn những chấm đỏ trên bản đồ, như thể nàng có thể cảm nhận được nỗi đau của những người dân đang sống trong những vùng đất ấy. Tô Mạt Nhi, dù vẫn giữ vẻ hoạt bát thường ngày, nhưng ánh mắt nàng cũng ánh lên sự lo lắng. Trần Hạo thì đứng lặng lẽ ở một góc phòng, dáng người cao lớn, vóc dáng cương nghị, thanh Huyết Kiếm giắt bên hông như một phần không thể tách rời của hắn. Ánh mắt hắn sắc bén, quét nhìn từng ngóc ngách, đề phòng bất cứ động tĩnh nào, nhưng đôi lúc cũng dừng lại trên bản đồ, như đang hình dung những cảnh tượng tan hoang mà hắn đã từng chứng kiến trong hành trình lang bạt của mình.
Thái Tử Lưu Ly khẽ thở dài, giọng nói trang trọng nhưng ẩn chứa sự nặng nề của gánh nặng ngàn cân: "Biến loạn tuy đã qua, nhưng lòng dân ly tán, niềm tin triều đình đã tổn hại nặng nề. Quả nhân biết ơn các vị đã giúp đỡ, nhưng công cuộc tái thiết này... e rằng còn gian nan hơn chiến loạn." Ngài ngừng lại một chút, dùng ngón tay chỉ vào một khu vực bị đánh dấu đỏ chói trên bản đồ. "Đây là vùng đất Lam Nguyệt, từng trù phú nay hoang tàn. Hàng ngàn hộ dân mất nhà, mất cửa, mất đi cả hy vọng."
Lâm Nhất khẽ nhấp một ngụm trà nóng đã nguội lạnh trên bàn, hơi ấm từ chiếc chén sứ truyền qua lòng bàn tay, một cảm giác đối lập với không khí se lạnh và nặng nề trong phòng. Hắn chậm rãi đặt chén trà xuống, giọng nói ôn hòa nhưng ẩn chứa triết lý sâu xa: "Lòng dân như nước, có thể chở thuyền cũng có thể lật thuyền. Quan trọng là Thái Tử có thực sự vì dân mà hành động, hay chỉ vì ngai vàng?" Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt Thái Tử, không hề e dè. "Nếu là vì dân, dù gian nan đến mấy, dân chúng cũng sẽ cảm nhận được. Niềm tin, một khi đã mất đi, khó mà gây dựng lại, nhưng không phải là không thể. Chỉ cần chân tâm không đổi."
Thái Tử Lưu Ly nghe vậy, trong lòng khẽ rung động. Ngài biết Lâm Nhất không hề hoài nghi lòng ngài, mà đang thử thách và nhắc nhở ngài về một chân lý cai trị. Ngài cúi đầu, một vẻ khiêm nhường hiếm thấy ở bậc đế vương. "Lâm đạo trưởng nói chí phải. Quả nhân nguyện dùng cả sinh mệnh này để bù đắp những sai lầm, để xây dựng lại niềm tin ấy."
Trần Hạo lúc này cũng lên tiếng, giọng hắn trầm ấm nhưng mang theo sự kiên định của một người đã từng trải qua mất mát và nay tìm thấy lẽ sống mới. "Kẻ thù đã bị diệt, nhưng nỗi sợ hãi vẫn còn. Hậu hoạn của những kẻ đứng sau, những lời đồn đại về 'Hắc Y Nhân', 'Tà Đạo Sĩ Mù' vẫn còn ám ảnh. Cần phải cho dân thấy công lý được thực thi, và bảo vệ họ khỏi những tàn dư. Một khi dân chúng còn sợ hãi, bình yên sẽ không thể thực sự trở lại." Hắn liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa còn đọng trên cành lá, như thể hắn đang nhìn thấy những mối nguy hiểm vô hình đang rình rập ngoài kia. Hắn nhớ lại những lời thì thầm trong bóng tối, những âm mưu thâm hiểm mà hắn từng vô tình nghe được trong những năm tháng lang bạt, những mảnh ghép rời rạc về một thế lực lớn hơn đã thao túng số phận của biết bao người, bao gồm cả gia đình hắn.
Lâm Nhất gật đầu đồng tình với Trần Hạo. "Đúng vậy. Sự an toàn là nền tảng của niềm tin. Nhưng không chỉ là an toàn vật chất, mà còn là sự bình yên trong tâm hồn. Sự sợ hãi, một khi đã bén rễ, khó mà nhổ bỏ." Hắn khẽ nhắm mắt, cảm nhận một luồng khí âm u thoang thoảng đâu đó trong không gian, dù rất yếu ớt nhưng không thể thoát khỏi giác quan nhạy bén của hắn. Đây là tàn dư của tà khí, hay là dấu hiệu của những kẻ đang ẩn mình chờ thời cơ? Hắn biết, cuộc chiến vẫn chưa thực sự kết thúc.
Mộ Dung Uyển Nhi nhìn Thái Tử Lưu Ly, giọng nàng nhẹ nhàng nhưng đầy cương quyết: "Chúng ta cần phải bắt đầu từ những điều nhỏ nhất, từ việc cứu chữa những người bệnh, xoa dịu những vết thương lòng. Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó."
Tô Mạt Nhi tiếp lời, giọng trong trẻo và đầy nhiệt huyết: "Chúng ta sẽ làm được! Chỉ cần Thái Tử có lòng, chúng ta sẽ cùng nhau giúp đỡ. Dân chúng cần thấy sự quan tâm, cần thấy hy vọng." Nàng vươn tay chỉ lên bản đồ, vào một vùng đất khác. "Những con đường bị tàn phá, những ngôi làng đổ nát, chúng ta có thể cùng nhau xây dựng lại!"
Thái Tử Lưu Ly nhìn từng người trong nhóm Lâm Nhất, ánh mắt đầy biết ơn. Ngài biết, những con người này không màng danh lợi, không cầu địa vị, chỉ vì một chữ "nghĩa" mà dấn thân vào chốn hồng trần đầy hiểm nguy. "Nếu vậy, quả nhân xin nhờ cậy các vị. Hãy cùng ta, khôi phục lại Đại Càn, khôi phục lại niềm tin của bá tánh." Ngài đứng dậy, cúi đầu một cách chân thành. "Quả nhân sẽ ban bố lệnh ân xá, giảm thuế, và trừng trị nghiêm khắc những kẻ đã lợi dụng biến loạn để làm điều ác. Nhưng trước hết, chúng ta cần phải đến tận nơi, nhìn thấy tận mắt nỗi khổ của dân chúng."
Lâm Nhất đứng dậy, nhìn về phía Đông, nơi mặt trời đang dần hé rạng, xua tan đi màn sương mù cuối cùng. "Vậy thì, hãy bắt đầu từ những nơi chịu tổn thất nặng nề nhất. Hãy để dân chúng thấy rằng, dù hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm, và lòng người chân chính vẫn luôn hiện hữu."
Thái Tử Lưu Ly gật đầu, vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt đã được thay thế bằng một tia hy vọng và quyết tâm. Ngài cùng nhóm Lâm Nhất bắt đầu thảo luận chi tiết về kế hoạch phục hồi, phân công nhiệm vụ. Ngài lắng nghe những lời khuyên của Lâm Nhất về việc lấy lòng dân, những ý kiến của Trần Hạo về việc củng cố trật tự, và những đề xuất của Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi về việc cứu trợ y tế và lương thực. Không khí trong phòng họp dần trở nên sôi nổi hơn, tiếng bút lông sột soạt trên giấy, tiếng bản đồ được mở ra gấp lại, và cả tiếng gió lạnh bên ngoài cửa sổ dường như cũng bớt phần ảm đạm. Trần Hạo vẫn giữ vẻ trầm mặc, nhưng hắn đã bắt đầu hé lộ thêm những mảnh thông tin rời rạc về các thế lực ngầm, những kẻ mà hắn tin rằng vẫn còn lẩn khuất trong bóng tối, chờ đợi một cơ hội khác để gieo rắc tai ương. "Những kẻ đó... chúng không chỉ gây ra chiến loạn, mà còn gieo rắc sự ngờ vực, chia rẽ giữa các phe phái. Chúng ẩn mình rất sâu, như những bóng ma vậy," hắn khẽ nói, ánh mắt xa xăm. Lâm Nhất lắng nghe, cảm nhận được sự phức tạp của những âm mưu này, và nhận ra rằng, hành trình của hắn sẽ không chỉ dừng lại ở việc cứu giúp những con người cụ thể, mà còn phải đối mặt với những thế lực vô hình, những kẻ đang muốn thao túng số phận của cả một vương triều.
***
Đến giữa trưa, tại một ngôi làng nhỏ bé nằm cách xa Đế Đô không quá vài trăm dặm, Tiểu An Trấn, không khí vẫn còn mang nặng sự hoang tàn và tuyệt vọng. Nắng yếu ớt trải một lớp vàng nhạt lên những mái nhà gạch đã đổ nát, những bức tường gỗ xiêu vẹo và những con đường lát đá cuội lởm chởm. Gió lạnh heo hút thổi qua, mang theo mùi tro tàn, mùi đất ẩm và cả mùi mục rữa của những hy vọng đã tắt. Tiếng trẻ con nô đùa đã không còn, thay vào đó là tiếng khóc thút thít của những người phụ nữ mất chồng, mất con, tiếng cưa gỗ, tiếng đập búa yếu ớt của vài người đàn ông đang cố gắng dựng lại mái nhà. Cả ngôi làng như chìm trong một bức tranh xám xịt của sự mất mát.
Người dân tụ tập thành từng nhóm nhỏ, ánh mắt họ đầy sợ hãi và u uất. Những bộ quần áo cũ kỹ, bạc màu không đủ che đi thân hình gầy gò, xanh xao. Họ nhìn những người lạ mặt đến từ triều đình với ánh mắt vừa hoài nghi, vừa le lói một tia hy vọng mong manh. Có lẽ, họ đã quá quen với sự tàn nhẫn của số phận, đến nỗi không dám tin vào bất cứ điều gì tốt đẹp nữa.
Thái Tử Lưu Ly, lần này không còn khoác bộ hoàng bào sang trọng, mà chỉ mặc một bộ y phục giản dị hơn, cùng với Lâm Nhất và nhóm của mình, đích thân đến thăm Tiểu An Trấn. Ngài cúi mình đi qua những đống đổ nát, đôi mắt không rời khỏi khuôn mặt khắc khổ của dân chúng. Vẻ vương giả đã tan biến, thay vào đó là sự chân thành và nỗi ưu tư của một người con của đất nước đang chứng kiến cảnh lầm than.
"Thái Tử... người có thể cứu chúng tôi sao? Chúng tôi đã mất tất cả rồi..." Một cụ bà tóc bạc phơ, khuôn mặt nhăn nheo như vỏ cây cổ thụ, khẽ thì thầm, đôi tay run rẩy nắm chặt vạt áo của Thái Tử. Đôi mắt cụ đã cạn khô nước mắt, chỉ còn lại sự trống rỗng và tuyệt vọng.
Thái Tử Lưu Ly quỳ xuống, nhẹ nhàng nắm lấy đôi bàn tay gầy guộc của cụ bà. "Bà con hãy yên tâm. Quả nhân đến đây để cùng bà con gánh vác. Triều đình sẽ không bỏ rơi ai cả. Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng lại." Giọng ngài trầm ấm, chứa đựng sự đồng cảm sâu sắc, không còn chút cao ngạo của bậc đế vương. Ngài hứa hẹn về sự giúp đỡ, về lương thực, về thuốc men, về vật liệu xây dựng.
Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, vừa đặt chân đến làng, đã nhanh chóng bắt tay vào việc. Mộ Dung Uyển Nhi, với túi thuốc và kim châm luôn mang theo, dịu dàng khám bệnh cho những người già yếu, trẻ nhỏ. Nàng pha chế thuốc, hướng dẫn họ cách dùng, giọng nói nhẹ nhàng như suối chảy. "Đừng lo lắng, bà con. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua. Hãy uống thuốc này, nó sẽ giúp ích." Mùi thảo dược thoang thoảng lan tỏa, mang đến một chút an ủi giữa không khí tang thương. Tô Mạt Nhi thì hoạt bát hơn, nàng phân phát lương thực, chăn ấm cho từng hộ gia đình, đôi lúc còn pha trò để cố gắng xoa dịu nỗi buồn của những đứa trẻ. Nàng cúi xuống nói chuyện với một cô bé đang ôm chặt con búp bê rách nát, đôi mắt to tròn long lanh của nàng cố gắng tìm kiếm một nụ cười trên khuôn mặt héo hon của cô bé.
Lâm Nhất đứng lặng lẽ quan sát, đôi mắt trầm tư của hắn dõi theo từng cử chỉ của Thái Tử, của Mộ Dung Uyển Nhi, của Tô Mạt Nhi. Hắn cảm nhận được sự ấm áp đang dần lan tỏa, như những tia nắng yếu ớt đang cố gắng xuyên qua màn mây u ám. Hắn tin rằng, hành động chân thành sẽ cảm hóa được lòng người, và đó chính là nền tảng của 'Vô Tiên chi Đạo' mà hắn đang theo đuổi – tiên đạo không phải ở nơi tiên giới xa xôi, mà ở chính trong cõi hồng trần này, trong lòng người. Hắn cũng không quên chú ý đến những người dân, những ánh mắt vẫn còn thấp thỏm, lo âu, nhưng đã bắt đầu có chút tin tưởng.
Trong khi đó, Trần Hạo đứng bên ngoài rìa làng, ánh mắt sắc bén của hắn quét nhìn xung quanh, đề phòng những kẻ cơ hội lợi dụng tình cảnh hỗn loạn để gây rối. Bỗng nhiên, hắn phát hiện một nhóm cường đạo nhỏ, khoảng ba, bốn tên, đang lén lút tiếp cận một ngôi nhà đổ nát, ý đồ cướp bóc. Ánh mắt hắn lạnh đi, thanh Huyết Kiếm giắt bên hông khẽ rung lên.
"Lòng người còn dễ vỡ hơn những mái nhà này. Cần phải giữ vững trật tự," Trần Hạo khẽ thì thầm với Lâm Nhất, giọng trầm đục. Hắn không đợi Lâm Nhất trả lời, thân ảnh hắn chợt lóe lên, nhanh như một cơn gió. Ba, bốn tên cường đạo kia còn chưa kịp định thần, đã thấy bóng người áo đen xuất hiện trước mặt. Trần Hạo ra tay nhanh gọn, dứt khoát nhưng không tàn nhẫn. Hắn không giết người, chỉ dùng kiếm chế ngự, tước vũ khí và đánh ngất chúng, sau đó trói lại và giao cho những người đàn ông khỏe mạnh trong làng. Hành động của hắn diễn ra quá nhanh, đến nỗi nhiều người dân còn chưa kịp nhận ra. Chỉ có Lâm Nhất và Thái Tử Lưu Ly là chứng kiến toàn bộ, một sự an tâm nhẹ nhõm len lỏi trong lòng họ. Trần Hạo quay lại, ánh mắt hắn liếc nhìn những người dân bị thương hoặc sợ hãi, như đang nhớ lại quá khứ của chính mình, những lời thì thầm về 'Hắc Y Nhân' và 'Tà Đạo Sĩ Mù', những kẻ đã gieo rắc sự hỗn loạn này, tạo điều kiện cho những kẻ như đám cường đạo kia hoành hành. Hắn hiểu rằng, sự bình yên mà họ đang cố gắng xây dựng mong manh đến nhường nào, và những mối nguy hiểm vẫn còn lẩn khuất trong bóng tối.
Một sự kiện nhỏ, nhưng nó đã củng cố niềm tin của dân làng vào sự bảo vệ của triều đình, và vào những con người đang đứng trước mặt họ. Tiếng khóc thút thít dần ngớt, thay vào đó là những tiếng xì xào, những ánh mắt biết ơn. Dù còn gian nan, nhưng hạt giống hy vọng đã được gieo xuống mảnh đất hoang tàn này. Lâm Nhất nhìn về phía Thái Tử Lưu Ly, rồi lại nhìn Trần Hạo, một nụ cười nhẹ ẩn hiện trong khóe môi. "Chân tâm, một khi đã được gieo trồng, sẽ đâm chồi nảy lộc," hắn thầm nghĩ.
***
Vài ngày sau, tại Phàm Nhân Thị Trường sầm uất của Đại Càn Đế Đô, không khí đã hoàn toàn khác hẳn. Trời trong xanh, nắng ấm áp trải một tấm thảm vàng lên những mái nhà cong vút và những con đường lát đá hoa cương. Những cơn gió lạnh đã tan biến, thay vào đó là làn gió nhẹ nhàng mang theo mùi hương của các loại gia vị, mùi đồ ăn thức uống phong phú từ các quán hàng ven đường, mùi trầm hương dịu nhẹ từ các ngôi đền, và cả mùi hương liệu quý giá từ các cửa tiệm sang trọng. Tiếng người mua bán ồn ào, tiếng xe ngựa lạch cạch, tiếng nhạc từ các tửu lâu, tiếng rao hàng, tiếng cười nói của trẻ con hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng sống động của cuộc sống thường nhật. Thị trường đã hồi sinh, không còn vẻ u ám, tiêu điều của những ngày sau biến loạn. Dân chúng, với những bộ quần áo đã được vá víu nhưng sạch sẽ, đã bắt đầu quay trở lại cuộc sống, ánh mắt họ không còn mang nặng nỗi sợ hãi mà thay vào đó là sự bận rộn, và cả những nụ cười hé nở.
Thái Tử Lưu Ly cùng Lâm Nhất, Trần Hạo, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi xuất hiện giữa dòng người tấp nập. Lần này, họ không còn là những người cứu thế trong vẻ nghiêm trọng, mà là những người đồng hành, hòa mình vào cuộc sống thường ngày của dân chúng. Thái Tử Lưu Ly, với vẻ mặt đã bớt ưu tư hơn rất nhiều, đích thân dừng lại ở các sạp hàng, trò chuyện với người bán, hỏi thăm tình hình làm ăn. Ngài mua một ít bánh ngọt cho Tô Mạt Nhi, một bó hoa tươi cho Mộ Dung Uyển Nhi, và thậm chí còn mua một thanh kiếm nhỏ bằng gỗ cho một cậu bé bán hàng rong. Những hành động nhỏ nhặt nhưng chân thành ấy đã xóa tan mọi khoảng cách giữa ngài và dân chúng.
"Bà con cứ yên tâm làm ăn. Triều đình sẽ luôn đứng sau bảo vệ mọi người. Những kẻ đã gây ra biến loạn sẽ phải chịu sự trừng phạt thích đáng, và những chính sách hỗ trợ sẽ được ban bố để giúp mọi người vực dậy cuộc sống," Thái Tử Lưu Ly nói, giọng ngài vang vọng nhưng không hề khoa trương, mà chứa đựng sự tin tưởng và quyết tâm. "Ta đã ban bố lệnh giảm thuế ba năm cho toàn bộ Đại Càn, và sẽ trừng trị nghiêm khắc bất cứ quan lại nào có ý định tham nhũng, lạm quyền."
Lâm Nhất đứng cạnh Thái Tử, đôi mắt hắn lướt qua những khuôn mặt đang lắng nghe, cảm nhận được sự thay đổi trong ánh mắt của họ. Từ sự hoài nghi ban đầu, giờ đây đã là sự tin tưởng, và cả những giọt nước mắt hạnh phúc. "Sức sống của hồng trần nằm ở chính những con người này, ở niềm tin và hy vọng của họ," hắn khẽ nói, không chỉ với Thái Tử mà còn với chính mình. Hắn cảm nhận được một luồng sinh khí mạnh mẽ đang dâng trào từ sâu thẳm lòng dân, như một dòng suối mát lành tưới tắm cho mảnh đất đã từng khô cằn. Hắn cũng nhận ra rằng, dù không còn cảm giác của tà khí nặng nề như trong U Cốc hay những ngày đầu biến loạn, nhưng vẫn có một luồng khí âm u rất nhẹ, rất khó nhận biết, như một cái bóng mờ ảo lẩn khuất giữa sự phồn hoa của Đế Đô. Hắn biết, những kẻ đứng sau biến loạn chưa hoàn toàn bị tiêu diệt, hoặc sẽ sớm có những âm mưu mới.
Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt bầu bĩnh rạng rỡ, cười tươi rói khi ngắm nhìn những sạp hàng đầy màu sắc. "Nhìn mọi người vui vẻ thế này, thật là đáng giá! Công sức của chúng ta cuối cùng cũng được đền đáp!" Nàng líu lo, giọng nói trong trẻo như tiếng chim hót. Nàng cùng Mộ Dung Uyển Nhi vẫn tiếp tục phát thuốc, lương thực cho những người còn khó khăn, nhưng lần này không còn là cảnh chữa bệnh khẩn cấp, mà là sự hỗ trợ để họ có thể đứng vững trở lại.
Trần Hạo đứng lặng lẽ phía sau, ánh mắt hắn vẫn sắc bén quét nhìn mọi ngóc ngách, đảm bảo an toàn cho Thái Tử và nhóm Lâm Nhất. Nhưng đôi lúc, ánh mắt hắn lại dừng lại trên những đứa trẻ đang cười đùa, đuổi bắt nhau trên phố. Một nụ cười nhạt chợt thoáng qua trên khuôn mặt vốn lạnh lùng của hắn. Hắn nhớ lại những lời hắn từng nghe về 'Hắc Y Nhân' và 'Tà Đạo Sĩ Mù', về những âm mưu tăm tối muốn hủy hoại niềm vui giản dị này. "Những kẻ đó... chúng không hiểu được giá trị của những nụ cười này," hắn thầm nghĩ. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn bảo vệ những khoảnh khắc bình yên ấy, một mục đích mới đã thay thế cho nỗi hận thù của quá khứ.
Một cụ già run rẩy, tóc bạc như cước, từ từ tiến đến gần Lâm Nhất. Bà nắm lấy bàn tay gầy gò của hắn, đôi mắt đã mờ đục vì tuổi tác nhưng giờ đây ánh lên niềm tin và sự biết ơn sâu sắc. "Đạo trưởng... lão già này không biết nói gì hơn... chỉ cầu trời phật phù hộ cho đạo trưởng và Thái Tử... Bà con chúng tôi lại có thể sống rồi..." Những giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt nhăn nheo của bà, nhưng đó là những giọt nước mắt của sự giải thoát, của niềm hy vọng.
Lâm Nhất khẽ mỉm cười, hắn không nói gì nhiều, chỉ nhẹ nhàng vỗ về bàn tay của cụ già. "Bà cụ yên tâm. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Miễn là chúng ta còn chân tâm, còn hy vọng, thì tất cả sẽ vượt qua." Hắn nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đã bắt đầu ngả về Tây, nhuộm đỏ cả một vùng trời. Hắn biết, Thái Tử Lưu Ly vẫn còn phải vật lộn với gánh nặng trách nhiệm, với những "thế lực ngầm" và sự "phức tạp" của triều chính mà ngài đã ám chỉ. Trần Hạo vẫn đang đấu tranh với quá khứ của một 'Huyết Kiếm Khách', tìm cách hòa nhập hoàn toàn vào con đường hành hiệp và chuộc lỗi, đối mặt với sự hoài nghi của chính mình và những mối nguy hiểm luôn rình rập.
Và bản thân hắn, Lâm Nhất, cũng không ngừng chiêm nghiệm về sự mong manh của hòa bình và sự kiên định cần có để duy trì 'chính đạo' trong một thế giới đầy biến động này. Hành trình của hắn, hành trình của 'Vô Tiên chi Đạo', sẽ không dừng lại ở việc cứu một cá nhân, một ngôi làng, hay thậm chí là một vương triều. Hắn cảm thấy một lời kêu gọi lớn hơn, một trách nhiệm nặng nề hơn đang chờ đợi. Những lời đồn đại về 'Hắc Y Nhân' và 'Tà Đạo Sĩ Mù' vẫn lẩn khuất trong tâm trí hắn, như những hạt mầm của một âm mưu lớn hơn đang chờ ngày nảy nở.
Thái Tử Lưu Ly nhìn Lâm Nhất, ánh mắt đầy ẩn ý. Ngài biết rằng, cuộc chiến chống lại bất công chưa kết thúc, mà có thể mới chỉ là khởi đầu. Ngài sẽ cần Lâm Nhất, và cả những người bạn đồng hành của hắn, để đối phó với những thử thách lớn hơn sắp tới.
"Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình," Lâm Nhất khẽ thì thầm, nhìn về phía những ánh đèn lồng đầu tiên bắt đầu được thắp sáng, rực rỡ giữa buổi chiều tà. "Chỉ cần tình người còn đó, thì ánh sáng sẽ không bao giờ tắt. Nhưng con đường phía trước... có lẽ còn dài và gian nan hơn nhiều." Hắn biết, hắn sẽ sớm được biết đến rộng rãi như một 'ẩn sĩ' hoặc 'đạo sĩ hành hiệp', và khi đó, những trách nhiệm lớn lao hơn sẽ tìm đến hắn. Nhưng dù sao, hắn cũng đã sẵn sàng. Con đường tu tiên của hắn, chính là con đường hồng trần này.