Gió lạnh táp vào mặt Lâm Nhất, làm bay nhẹ mái tóc đen dài của hắn khi hắn bước ra khỏi cửa động. Phía sau, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi không một chút chần chừ, cũng bước theo sau hắn, bóng dáng họ hòa vào màn sương mù mờ ảo đang dần bao phủ Quỷ Môn Quan, hướng về phía chân trời, nơi một cuộc chiến vì chân lý đang chờ đợi. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng con đường của Chân Đạo, giờ đây đã định.
Họ lặng lẽ bước đi, từng bước chân như giẫm trên những sợi tơ mỏng manh của số phận, tiến sâu vào bóng tối đang bao trùm Quỷ Môn Quan. Màn sương chiều càng lúc càng đặc quánh, nuốt chửng những đường nét cuối cùng của ánh hoàng hôn, biến không gian xung quanh thành một bức tranh thủy mặc u ám, nơi chỉ còn lại những hình khối mờ nhạt và cảm giác lạnh lẽo đến thấu xương. Tiếng gió rít qua những khe đá cổ thụ, mang theo âm hưởng của hàng ngàn năm phong trần, nghe như tiếng thì thầm của những linh hồn bị giam cầm, những lời than vãn không dứt về một quá khứ đã bị lãng quên. Mùi âm khí nồng đậm, thứ mùi của đất đá mục ruỗng, của thời gian và của một thứ năng lượng tà ác nào đó, phả vào khứu giác, khiến lồng ngực mỗi người như bị bóp nghẹt.
Trước mắt họ, Quỷ Môn Quan hiện ra sừng sững, một cánh cổng đá khổng lồ, được xây dựng từ những tảng đá đen hoặc xám, nhuốm màu thời gian và tang tóc. Bề mặt cổng được chạm khắc những hình ảnh ma quái, những linh hồn vặn vẹo trong đau đớn, những quỷ vật nhe nanh múa vuốt, dường như đang cố gắng thoát ra khỏi sự giam hãm vĩnh cửu. Những phù văn cổ xưa, đã phai mờ theo dòng chảy của lịch sử, vẫn còn hằn sâu trên mặt đá, như những vết sẹo không thể xóa nhòa, kể về một câu chuyện bi thương mà ít ai còn nhớ. Một bầu không khí u ám, rùng rợn và đầy bí ẩn bao trùm lấy nơi đây, khiến mỗi nhịp thở trở nên nặng nề hơn, mỗi bước chân thêm phần do dự. Cảm giác nguy hiểm và không chắc chắn về những gì ẩn sau cánh cổng này đè nặng lên tâm trí mọi người.
Mộ Dung Uyển Nhi siết chặt bàn tay Lâm Nhất, hơi thở nàng có chút gấp gáp, nhưng ánh mắt vẫn cố gắng giữ vẻ kiên cường. Nàng cảm nhận được sự lạnh lẽo không chỉ đến từ không khí xung quanh, mà còn từ một nỗi sợ hãi vô hình đang len lỏi trong tâm can. Nàng nhìn hắn, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn và sự lo lắng khôn nguôi. "Lâm Nhất, huynh... có ổn không? Nơi này..." Giọng nàng thì thầm, như sợ làm vỡ tan sự tĩnh lặng chết chóc bao trùm. Nàng biết, vết thương tâm thức từ cuộc du hành thời gian kia vẫn còn âm ỉ trong hắn, và giờ đây, hắn lại phải đối mặt với chính cội nguồn của nỗi đau ấy.
Lâm Nhất khẽ mỉm cười, nụ cười nhạt nhòa trong màn sương, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định, không chút run sợ. "Không sao." Hắn đáp, giọng trầm ấm nhưng vang vọng, mang theo một sức nặng ngàn cân. Hắn nhìn thẳng vào cánh cổng đá đen kịt, nơi bóng tối dường như nuốt chửng mọi ánh sáng. "Chân tướng ẩn sâu trong bóng tối, chúng ta phải tự mình vén màn." Hắn không nói về sức mạnh hay chiến thắng, mà nói về sự thanh tẩy, về chân lý, về sự trở về với bản nguyên. Đó là con đường mà hắn đã chọn, một con đường khác biệt hoàn toàn với những kẻ truy cầu sức mạnh tầm thường. Hắn tin rằng, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần này.
Tô Mạt Nhi, đôi mắt to tròn long lanh, tuy còn vương vẻ sợ sệt nhưng đã ánh lên sự quả cảm. Nàng cũng siết chặt tay Lâm Nhất, nhỏ bé nhưng kiên cường đứng bên cạnh hắn. Nàng không nói nhiều, nhưng hành động của nàng đã nói lên tất cả. Nàng hiểu, dù có sợ hãi đến đâu, nàng cũng sẽ không bao giờ rời bỏ hắn. Nàng đã chứng kiến quá nhiều điều, đã trải qua quá nhiều đau khổ, và giờ đây, nàng chỉ muốn đứng vững bên người duy nhất mang lại cho nàng cảm giác an toàn và hy vọng. Đôi lúc, nàng cảm thấy một sự mệt mỏi vô hình từ Lâm Nhất, một vết nứt nhỏ trong tâm hồn hắn mà chỉ những người gần gũi nhất mới có thể nhận ra, nhưng hắn vẫn luôn đứng vững, như một ngọn hải đăng giữa biển cả bão tố.
Mạc Vô Tình đi sau một khoảng, ánh mắt hắn phức tạp quét qua cánh cổng và những hình ảnh đáng sợ được chạm khắc trên đó. Hắn không nói gì, nhưng trong lòng đang dậy sóng. Những lời nói của Lâm Nhất, cùng với những chân lý đang dần được "Tâm Nguyên Quyết" khơi gợi trong tâm hồn hắn, đã làm lung lay tận gốc rễ niềm tin và con đường thù hận mà hắn đã theo đuổi. Hắn nhìn những phù văn cổ xưa, những hình ảnh ma quái, và một cảm giác quen thuộc đến rợn người trỗi dậy trong hắn. Những ký ức mơ hồ, những mảnh ghép rời rạc về một quá khứ xa xăm, về sự phản bội và nỗi đau, dường như đang sống dậy, hòa quyện với những gì Lâm Nhất vừa kể. "Chân tướng... liệu có phải điều ta đang tìm kiếm bấy lâu?" Hắn lẩm bầm trong lòng, giọng nói khô khốc. Cả cuộc đời hắn chỉ sống vì thù hận, vì một "Chân Đạo" mà hắn tin là đã bị hủy hoại. Nhưng nếu cái gọi là "Chân Đạo" ấy cũng chỉ là một sự dối trá, thì tất cả những gì hắn làm có còn ý nghĩa gì nữa?
Bốn bóng người, bốn tâm trạng, nhưng cùng chung một hướng đi, một mục tiêu. Họ vượt qua những chướng ngại vật tự nhiên, những tảng đá lởm chởm, những bụi cây gai góc, và cả những dấu vết của các pháp trận phòng ngự đã bị thời gian bào mòn. Mỗi bước chân của Lâm Nhất đều vững vàng, không chút do dự. Hắn như một mũi tên đã rời cung, không thể quay đầu lại. Hắn biết, con đường này sẽ đầy gian nan, sẽ phải đối mặt với những kẻ mạnh nhất, những bí mật đen tối nhất. Nhưng hắn không đơn độc, và điều đó tiếp thêm cho hắn sức mạnh. Hắn cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay Mộ Dung Uyển Nhi, sự tin tưởng từ Tô Mạt Nhi, và cả sự hiện diện đầy phức tạp của Mạc Vô Tình. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Hắn đã sẵn sàng.
Khi nhóm Lâm Nhất vừa đến chân Quỷ Môn Quan, một sự thay đổi đột ngột ập đến. Không khí vốn đã nặng nề bỗng trở nên đông cứng, như thể thời gian và không gian đã ngưng đọng lại trong khoảnh khắc. Từ trong bóng tối hun hút của cánh cổng đá, một đội thủ vệ của Thiên Đạo Môn với trang phục đen tuyền, khí tức sắc lạnh lập tức xuất hiện, bao vây họ. Những bóng đen ấy như những bóng ma, không tiếng động, không hơi thở, chỉ có ánh mắt lạnh lẽo dưới lớp mũ trùm đầu, cùng với những thanh vũ khí sắc lạnh phản chiếu ánh sáng mờ ảo của màn đêm. Chúng đứng thành một vòng tròn hoàn hảo, chặn mọi lối thoát, tạo thành một bức tường thép không thể xuyên thủng.
Sau lưng đội thủ vệ, một bóng người cao lớn, khoác hắc bào với khí thế uy nghi, chậm rãi bước ra. Hắn ta không hề vội vàng, mỗi bước chân đều nặng nề và đầy uy lực, như thể đang dẫm lên tâm can của vạn vật. Khuôn mặt hắn bị che khuất một phần bởi mũ trùm, nhưng đôi mắt, sâu thẳm và lạnh lẽo như băng giá ngàn năm, lại lộ rõ. Ánh mắt đó sắc như dao cạo, xuyên thấu màn đêm, khóa chặt vào Lâm Nhất, như muốn xé toạc mọi bí mật ẩn chứa trong tâm hồn hắn. Hắn chính là một trong những kẻ cầm đầu Hắc Ám Cung, một tồn tại mà Lâm Nhất đã cảm nhận được sự liên kết với bóng hình uy nghi 3000 năm trước. Sự hiện diện của hắn khiến không khí càng thêm ngột ngạt, đè nặng lên lồng ngực mỗi người. Mùi âm khí từ Quỷ Môn Quan giờ đây dường như cũng đậm đặc hơn, hòa quyện với một thứ mùi hương liệu tổng hợp, một thứ hương vị kim loại lạnh lẽo từ các pháp trận vô hình đang bao bọc nơi đây.
Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi không khỏi rùng mình. Nỗi sợ hãi khôn nguôi dâng lên, nhưng cả hai vẫn cố gắng đứng vững, siết chặt tay Lâm Nhất. Họ cảm nhận được áp lực vô hình đang đè nặng, một áp lực mà ngay cả linh lực mạnh mẽ nhất cũng khó lòng chống đỡ. Mạc Vô Tình, dù đã trải qua bao trận chiến và đối mặt với vô vàn hiểm nguy, cũng không khỏi cảnh giác. Ánh mắt hắn sắc bén quét qua đội thủ vệ và kẻ cầm đầu, trong lòng dấy lên một cảm giác bất an. Hắn nhận ra, kẻ đứng trước mặt không chỉ sở hữu sức mạnh kinh người, mà còn mang theo một khí chất tà ác cổ xưa, một thứ gì đó vượt xa những kẻ thù mà hắn từng đối mặt.
Kẻ cầm đầu Hắc Ám Cung dừng lại, cách Lâm Nhất chừng vài trượng. Hắn không hề ra tay ngay, mà chỉ đứng đó, như một bức tượng sống động của quyền uy và sự uy hiếp. Giọng nói của hắn trầm thấp, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, đầy uy quyền và khinh thường, như tiếng sấm nổ giữa trời quang. "Kẻ nào dám cả gan xông vào Thánh địa Thiên Đạo Môn? Ngươi là ai, và mục đích của ngươi là gì?" Mỗi từ thốt ra đều mang theo một luồng áp lực vô hình, như muốn nghiền nát ý chí của đối phương.
Lâm Nhất vẫn đứng thẳng, thân hình gầy gò của hắn lúc này lại toát lên một vẻ thanh thoát và kiên cường đến lạ. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn không chút sợ hãi, nhìn thẳng vào kẻ cầm đầu Hắc Ám Cung. Hắn biết, đây là thời khắc định mệnh, thời khắc để đối mặt với sự thật đã bị che giấu hàng ngàn năm. Hắn không trả lời câu hỏi "Ngươi là ai?" bởi vì bản thân hắn, Lâm Nhất, đã không còn là một cá thể đơn thuần. Hắn là hiện thân của Chân Đạo, là người mang trên vai gánh nặng của chân lý, là người sẽ vén màn dối trá.
"Ta đến đây để vén màn dối trá, để phơi bày chân tướng các ngươi đã che giấu suốt 3000 năm." Giọng Lâm Nhất ôn hòa, chân thành, nhưng lại mang theo một sức mạnh không thể lay chuyển, một sự khẳng định sắt đá. Hắn không cần phải lớn tiếng, bởi mỗi lời hắn nói ra đều ẩn chứa ý nghĩa sâu xa, đều là những viên đạn chân lý nhắm thẳng vào cội nguồn của sự giả dối.
Ngay lập tức, một trong những thủ vệ Hắc Ám Cung không kìm được sự tức giận, hắn ta hét lên, giọng the thé chói tai, phá vỡ sự tĩnh lặng. "Lớn mật! Dám ăn nói càn rỡ! Ngươi dám vu khống Thiên Đạo Môn ta sao?!" Hắn ta rút đoản kiếm ra khỏi vỏ, mũi kiếm sắc lạnh hướng thẳng vào Lâm Nhất, sát khí bùng lên dữ dội. Những thủ vệ khác cũng đồng loạt siết chặt vũ khí, khí thế hung hãn bùng phát, sẵn sàng lao vào tấn công.
Nhưng kẻ cầm đầu Hắc Ám Cung lại không hề tỏ ra tức giận. Hắn chỉ khẽ nhấc tay, ra hiệu cho thủ vệ dừng lại. Một cử chỉ đơn giản, nhưng lại mang theo một quyền năng tuyệt đối, khiến những thủ vệ kia lập tức thu lại sát khí, đứng im như tượng. Hắn không thèm để mắt đến lời lẽ của thủ vệ, mà chỉ tiếp tục dùng ánh mắt uy hiếp, sắc lạnh như lưỡi đao, nhìn chằm chằm vào Lâm Nhất. Trong ánh mắt đó, Lâm Nhất cảm nhận được một sự khinh thường sâu sắc, một sự tự tin tuyệt đối vào sức mạnh và bí mật của mình. Nhưng đồng thời, hắn cũng thoáng thấy một tia bất an, một sự hoài nghi nhỏ bé ẩn sâu dưới lớp vỏ bọc kiêu ngạo. Kẻ cầm đầu này không vội vàng ra tay, hắn muốn thăm dò, muốn hiểu rõ hơn về kẻ dám đối đầu với mình. Hắn muốn biết, liệu Lâm Nhất có thực sự biết được điều gì, hay chỉ là một kẻ điên rồ đang tự tìm đường chết.
Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đứng cạnh Lâm Nhất, cảm thấy toàn thân như bị đóng băng dưới ánh mắt sắc lạnh của kẻ cầm đầu. Hơi thở của họ trở nên khó khăn, cảm giác nghẹt thở bao trùm. Mạc Vô Tình, đi phía sau, ánh mắt sắc bén của hắn lúc này lại dấy lên một sự phức tạp khó tả. Hắn nhận ra, kẻ cầm đầu này không hề đơn giản, và những gì Lâm Nhất sắp nói ra chắc chắn sẽ là một đòn giáng mạnh vào tận gốc rễ của Hắc Ám Cung. Hắn vẫn còn giằng xé, nhưng sự tò mò và khao khát chân lý đã bắt đầu lấn át đi lòng thù hận mù quáng. Hắn tự hỏi, liệu những gì Lâm Nhất sắp tiết lộ có thể giải đáp cho cuộc đời hắn, cho những nỗi đau mà hắn đã phải chịu đựng? Liệu có phải tất cả những gì hắn từng tin tưởng đều là dối trá?
Lâm Nhất không chần chừ, cũng không đợi kẻ cầm đầu Hắc Ám Cung nói thêm lời nào. Hắn biết, thời gian là thứ xa xỉ nhất ở nơi đây. Hắn nắm chặt Kinh Thư Vô Tự trong tay, ngón tay nhẹ nhàng lướt trên những trang giấy trắng tinh, như đang đọc những dòng chữ vô hình mà chỉ hắn mới có thể thấy. Một vầng sáng mờ ảo, dịu nhẹ nhưng kiên định, bắt đầu phát ra từ Kinh Thư Vô Tự, xua tan đi một phần âm khí lạnh lẽo xung quanh, như một ngọn nến lẻ loi giữa biển cả bóng đêm. Ánh sáng ấy không chói lóa, nhưng lại mang theo một sức mạnh thanh tẩy, một sự tĩnh lặng đến khó tả, khiến những thủ vệ Hắc Ám Cung cũng phải khẽ rùng mình, ánh mắt lộ vẻ hoang mang.
"Các ngươi đã dùng nghi thức tà ác tại Quỷ Môn Quan này 3000 năm trước, không phải để kiến lập một môn phái, mà để phong tỏa Chân Đạo, để thay thế bằng sự dối trá!" Giọng Lâm Nhất vang vọng, không quá lớn, nhưng từng từ, từng chữ đều như búa bổ vào tai, xuyên thấu vào tâm can, mang theo một sức nặng ngàn cân của sự thật. Hắn không chỉ nói, mà hắn còn tái hiện lại, dùng tâm thức của mình để gợi mở những hình ảnh, những âm thanh mà hắn đã chứng kiến ở quá khứ xa xăm. "Ta đã chứng kiến cái gọi là 'Thiên Đạo Môn Kiến Lập' chỉ là màn kịch để thao túng sinh linh! Các ngươi đã bóp méo Chân Đạo, cắt đứt mối liên hệ giữa sinh linh với chân lý, và tạo ra một 'kết giới' khổng lồ thao túng nhận thức, biến 'tiên đạo' giả tạo thành chân lý duy nhất!"
Mỗi lời Lâm Nhất nói ra, Kinh Thư Vô Tự trong tay hắn lại tỏa sáng mạnh hơn một chút, vầng sáng mờ ảo ấy dần trở nên rõ nét, như một ánh đèn dẫn đường trong màn đêm vô tận. Và rồi, một điều kinh hoàng xảy ra. Toàn bộ Thiên Đạo Môn, cũng như cái 'kết giới' cổ xưa vô hình mà Hắc Ám Cung đã dày công tạo dựng, bắt đầu rung chuyển dữ dội. Không phải là một sự rung chuyển vật lý đơn thuần, mà là một cảm giác như có thứ gì đó vô hình, khổng lồ đang bị lay động từ tận sâu bên trong. Tiếng ù ù trầm đục vang lên từ lòng đất, từ những bức tường đá, như tiếng rên rỉ của một sinh vật cổ xưa bị đánh thức. Những vết nứt vô hình, chỉ có thể cảm nhận bằng linh thức, bắt đầu xuất hiện trên "kết giới", như những vết sẹo đau đớn.
Kẻ cầm đầu Hắc Ám Cung, vốn vẫn giữ vẻ kiêu ngạo và khinh thường, sắc mặt hắn ta lập tức biến đổi. Từ chỗ nhếch mép khinh bỉ, hắn ta dần cứng đờ, ánh mắt sắc lạnh lóe lên một tia tức giận và kinh hoàng tột độ. Hắn ta không thể tin vào những gì mình đang nghe. Những bí mật đó, những bí mật đã được che giấu hàng ngàn năm, chỉ có những kẻ đứng đầu Hắc Ám Cung mới biết, và giờ đây, lại bị một tiểu đạo sĩ trẻ tuổi vạch trần một cách trần trụi. Cảm giác bị phơi bày, bị lột trần trước ánh sáng chân lý, khiến hắn ta trở nên điên cuồng. Hắn ta cảm thấy một mối liên hệ sâu sắc giữa lời nói của Lâm Nhất và sự rung chuyển của "kết giới", như thể mỗi lời hắn nói ra đều là một đòn giáng trực tiếp vào trái tim của âm mưu ngàn năm.
"Ngươi... làm sao ngươi biết được... Im miệng! Vô liêm sỉ! Ngươi dám vu khống Thiên Đạo Môn ta!" Kẻ cầm đầu Hắc Ám Cung gầm lên, giọng nói không còn vẻ trầm thấp uy quyền ban đầu, mà thay vào đó là sự giận dữ tột độ, xen lẫn một nỗi sợ hãi không thể che giấu. Hắn ta như một con thú bị dồn vào đường cùng, lộ ra bản chất hung ác. Sự tức giận của hắn ta không chỉ đến từ việc bị vạch trần, mà còn từ một sự nhận thức kinh hoàng: Lâm Nhất không chỉ biết, mà còn có khả năng lay động "kết giới" cổ xưa, một thứ mà ngay cả hắn ta cũng không thể tưởng tượng được. Hắn ta nhận ra, kẻ đứng trước mặt mình không phải là một kẻ điên rồ, mà là một mối đe dọa thực sự, một mối đe dọa đến tận gốc rễ của Thiên Đạo Môn, của Hắc Ám Cung. Ánh mắt hắn ta khóa chặt vào Kinh Thư Vô Tự trong tay Lâm Nhất, một tia hoài nghi, một tia thèm khát lóe lên. Có lẽ, vật phẩm này chính là chìa khóa, là nguồn gốc của tất cả.
Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi lùi lại một bước, cảm nhận được luồng sát khí kinh hoàng bùng nổ từ kẻ cầm đầu. Gió mạnh hơn, thổi lướt qua họ, mang theo những hạt sương lạnh buốt và cả mùi hắc khí gay gắt khi kẻ địch nổi giận. Họ biết, cuộc đối đầu thực sự đã bắt đầu. Mạc Vô Tình, đứng sau, toàn thân hắn run rẩy. Những lời của Lâm Nhất, cộng hưởng với sự rung chuyển của "kết giới" và phản ứng dữ dội của kẻ cầm đầu, đã đánh thẳng vào tâm can hắn. "Nếu... nếu tất cả đều là dối trá..." Hắn lặp lại câu nói của mình từ trước, nhưng lần này, giọng hắn không còn yếu ớt hay lạc lõng, mà thay vào đó là sự bàng hoàng tột độ, một sự tỉnh ngộ đau đớn. Hắn nhìn chằm chằm vào kẻ cầm đầu, ánh mắt không còn vẻ thù hận mù quáng, mà thay vào đó là sự nghi ngờ, sự chất vấn.
Trong khoảnh khắc kẻ cầm đầu Hắc Ám Cung gầm lên, một luồng hắc khí cổ xưa, cuồn cuộn như một con mãng xà khổng lồ, không rõ từ đâu mà đến, bùng nổ từ sâu trong Quỷ Môn Quan, xuyên qua "kết giới" đang rung chuyển, nhắm thẳng vào Lâm Nhất. Luồng hắc khí đó không chỉ mang theo sức mạnh vật chất, mà còn mang theo một sự oán hận, một sự nhận biết đã tồn tại từ 3000 năm trước. Nó như một lời tuyên chiến, một lời khẳng định về mối liên kết định mệnh giữa kẻ cầm đầu hiện tại và bóng hình uy nghi đã từng nhìn thấu thời gian để khóa chặt vào Lâm Nhất. Tiếng hắc khí bùng nổ như một tiếng gào thét của quỷ dữ, chói tai và đầy đe dọa, khiến không gian xung quanh như bị xé toạc. Đây không chỉ là một đòn tấn công, mà là một sự phản kháng của chính Chân Đạo đã bị bóp méo, của chính âm mưu đã bị Lâm Nhất vạch trần.
Lâm Nhất không hề nao núng. Hắn biết, đây chính là sự phản kháng của những kẻ đã cố gắng chôn vùi chân lý. Hắn chỉ khẽ nhắm mắt, Kinh Thư Vô Tự trong tay hắn bỗng nhiên tỏa ra một vầng sáng rực rỡ, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một ánh sáng bình minh xua tan bóng đêm. Hắn đã sẵn sàng đối mặt. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Hắn phải thanh tẩy.