Bầu không khí se lạnh của hoàng hôn đã nhường chỗ cho hơi sương mờ ảo của bình minh, giăng mắc trên những vách đá lởm chởm của Linh Thạch Khoáng Mạch. Mùi đất đá, mùi mồ hôi và mùi linh khí thô vẫn vương vấn, nhưng giờ đây hòa lẫn với một chút hương cỏ cây non dại theo gió sớm mà lan tỏa. Tiếng búa đập, tiếng xe đẩy linh thạch lạch cạch từ sâu trong lòng núi vẫn vang vọng đều đặn, như nhịp thở mệt mỏi của một sinh thể khổng lồ đang bị vắt kiệt. Trên đỉnh một gò đá cao, Lâm Nhất khẽ hít sâu luồng không khí trong lành, ánh mắt sâu thẳm quét qua toàn cảnh khu mỏ đang dần bừng sáng dưới ánh hồng của rạng đông.
Hắn siết nhẹ tay Mộ Dung Uyển Nhi đang nắm chặt lấy mình, khẽ gật đầu. Nàng đáp lại bằng một cái siết tay nhẹ nhàng, ánh mắt trong veo ẩn chứa sự lo lắng nhưng cũng tràn đầy tin tưởng. Bên cạnh họ, Thiên Cơ Lão Nhân vuốt chòm râu bạc phơ, đôi mắt tinh anh nhìn xuống, vẻ mặt trầm ngâm như đang đọc vị từng thớ đất, từng phiến đá dưới kia. Quỷ Thủ Y Vương thì lôi thôi hơn, hắn nhấp một ngụm rượu từ bầu hồ lô, đôi mắt tinh quái nheo lại, sẵn sàng cho những gì sắp đến. Các tu sĩ độc lập, những người đã tìm thấy ánh sáng chân lý qua Lâm Nhất, đứng nép mình trong bóng tối vách núi, ánh mắt họ kiên định, toát lên vẻ sẵn sàng chiến đấu.
Vân Du Đạo Nhân, Cổ Phong Lão Nhân, với dáng vẻ phong trần đặc trưng, khẽ phất tay áo, một luồng gió nhẹ mang theo tiếng lá xào xạc nổi lên. Hắn quay sang Lâm Nhất, giọng nói phóng khoáng mà đầy tự tin: "Kẻ địch sẽ không ngờ chúng ta dám ra tay vào lúc này, giữa lúc chúng đang say ngủ trong ảo tưởng về quyền lực của mình. Ta sẽ tạo nghi binh ở phía Tây, thu hút sự chú ý của chúng." Dứt lời, thân ảnh lão đã hóa thành một làn khói mờ ảo, lướt đi thoăn thoắt về phía những chốt gác xa nhất, nơi tiếng búa đập còn chưa với tới. Một tiếng động lớn, như tiếng đá lở, đột ngột vang lên từ xa, rồi nhanh chóng bị át bởi những tiếng reo hò ồn ã, như một nhóm phàm nhân vừa tìm thấy mạch linh thạch lớn. Đó chính là hiệu lệnh.
Lý Nguyên, với vẻ mặt đầy quyết tâm xen lẫn chút hồi hộp, tiến lên phía trước. Hắn chỉ vào một khe nứt nhỏ, gần như vô hình giữa các tảng đá lớn. "Đây là lối vào bí mật mà ta từng biết khi còn là đệ tử Thiên Đạo Môn, nhưng có thể có cạm bẫy. Tuy nhiên, nó dẫn thẳng đến khu vực giam giữ phàm nhân. Ta sẽ dẫn đầu, bất luận thế nào, ta cũng phải chuộc lại những lỗi lầm của mình." Giọng hắn khẽ run lên, nhưng ánh mắt lại ngập tràn kiên nghị. Lâm Nhất khẽ vỗ vai hắn, ánh mắt đầy tin tưởng. "Không cần giết chóc, Lý Nguyên. Mục đích của chúng ta là vạch trần và thức tỉnh. Hãy nhớ lời đó." Lâm Nhất nói, giọng trầm ổn mà đầy sức nặng, như một lời nhắc nhở không chỉ cho Lý Nguyên mà còn cho chính hắn. Hắn biết, con đường phục hưng Chân Đạo không thể nhuốm máu oan nghiệt, mà phải bắt đầu từ việc khơi dậy lương tri.
Nhóm của Lý Nguyên, gồm vài tu sĩ độc lập tinh thông ẩn nấp và phá trận, lặng lẽ luồn lách vào khe nứt, nhanh chóng hòa vào bóng tối sâu trong lòng núi. Mùi ẩm mốc và bụi bặm từ đường hầm bốc lên, nhưng không át được quyết tâm đang bùng cháy trong lòng mỗi người. Lâm Nhất dõi theo cho đến khi bóng họ khuất hẳn, rồi quay lại nhìn Mộ Dung Uyển Nhi và Thiên Cơ Lão Nhân.
"Chúng ta sẽ tiến vào từ cổng chính. Đông Phương Hùng chắc chắn đang ở đó. Hãy chuẩn bị tinh thần." Lâm Nhất nói, giọng hắn không hề có sự do dự, chỉ còn lại sự kiên định. Mộ Dung Uyển Nhi gật đầu, nàng chuẩn bị sẵn sàng túi thuốc và kim châm, gương mặt thanh tú toát lên vẻ nghiêm túc. Nàng đã chứng kiến quá nhiều cảnh đời cơ cực, nàng hiểu rằng, những gì họ sắp làm không chỉ là một trận chiến mà còn là một cuộc giải thoát. Quỷ Thủ Y Vương khà một tiếng, vỗ vỗ bầu rượu, nụ cười tinh quái nở trên môi nhăn nheo. "Đã lâu rồi ta không được hoạt động gân cốt, cũng không được thử thách tài nghệ. Hy vọng lần này sẽ có nhiều bệnh nhân đáng giá." Lời nói của hắn nghe có vẻ cợt nhả, nhưng ánh mắt lại nghiêm túc lạ thường.
Lâm Nhất khẽ phất tay. Toàn bộ lực lượng chính, khoảng ba mươi tu sĩ độc lập, trang phục giản dị nhưng ánh mắt sắc bén, theo chân hắn, Thiên Cơ Lão Nhân, Mộ Dung Uyển Nhi và Quỷ Thủ Y Vương, lặng lẽ di chuyển về phía cổng chính của Linh Thạch Khoáng Mạch. Ánh bình minh đã lên cao hơn một chút, chiếu rọi những tia nắng vàng nhạt lên lối vào hang động khổng lồ, nơi những phàm nhân vẫn đang còng lưng làm việc như những cái bóng vật vờ. Tiếng búa đập đá giờ đây nghe rõ hơn, cùng với tiếng hô hoán mệt mỏi của công nhân và tiếng roi quất khô khốc của những kẻ giám thị. Bầu không khí ẩm ướt, bụi bặm và ngột ngạt bao trùm, hằn sâu vào từng thớ thịt, từng hơi thở của những người đang làm việc. Lâm Nhất cảm nhận rõ sự đau đớn, sự tuyệt vọng đang cuộn trào dưới lớp vỏ bọc của sự im lặng và cam chịu. Hắn biết, đây là trận chiến đầu tiên, nhưng cũng là khởi đầu cho một cuộc lật đổ vĩ đại hơn, một cuộc thức tỉnh cho cả hồng trần. Mảnh cổ ngọc trong túi hắn khẽ rung động, như một lời thì thầm từ quá khứ xa xăm, nhắc nhở hắn về ý nghĩa của Vô Tiên Chi Đạo.
Họ đến gần cổng chính, nơi hai tên giám thị mặc đạo bào màu xám đang lười nhác dựa vào vách đá, ánh mắt lướt qua những phàm nhân đang làm việc với vẻ khinh miệt. Chỉ trong tích tắc, các tu sĩ độc lập đã nhanh chóng áp sát, vô hiệu hóa chúng mà không gây ra bất kỳ tiếng động lớn nào. Cảnh tượng khai thác vẫn diễn ra tàn bạo, nhưng giờ đây, một luồng khí lạnh lẽo, đầy sát khí bắt đầu len lỏi vào từng ngóc ngách của khoáng mạch. Cuộc đối đầu đã bắt đầu.
***
Sâu trong lòng Linh Thạch Khoáng Mạch, nơi những mạch linh thạch thô vẫn còn vương màu xanh ngọc bích, Đông Phương Hùng, Thủ Hạ Thiên Đạo, đang đứng thẳng người, ánh mắt kiêu ngạo lướt qua những phàm nhân đang mệt mỏi vung búa. Hắn mặc một bộ đạo bào đen tuyền, trên ngực thêu hình một ngọn núi cao chót vót, biểu tượng của Thiên Đạo Môn. Hắn không hề mảy may để ý đến những tiếng la hét yếu ớt hay tiếng khóc thầm của những người đang làm việc quần quật dưới ánh sáng lờ mờ của những ngọn đuốc. Đối với hắn, những phàm nhân này chỉ là công cụ, là những con kiến bé nhỏ phục vụ cho đại nghiệp tu tiên của Thiên Đạo Môn, phục vụ cho con đường trường sinh bất tử mà hắn đang theo đuổi. Mùi đất đá, mùi mồ hôi và mùi linh khí thô đậm đặc đến ngột ngạt, nhưng hắn lại thấy đó là mùi của sự giàu có, của sức mạnh sắp đạt được.
Bỗng nhiên, một làn gió lạnh lẽo lướt qua, mang theo một mùi hương thanh khiết lạ thường, hoàn toàn khác biệt với mùi hôi thối ẩm mốc của khoáng mạch. Đông Phương Hùng nhíu mày, quay đầu lại. Trước mắt hắn, Lâm Nhất và liên minh của hắn đã đứng đó, không biết từ lúc nào. Lâm Nhất vẫn giữ vẻ thanh thoát, đôi mắt đen láy sâu thẳm, nhìn hắn bằng một ánh nhìn bình thản nhưng đầy sức nặng. Mộ Dung Uyển Nhi đứng cạnh hắn, ánh mắt nàng đầy sự xót xa khi nhìn những phàm nhân đang bị bóc lột. Thiên Cơ Lão Nhân với mái tóc bạc phơ như tuyết, gương mặt trầm ngâm, còn Quỷ Thủ Y Vương thì cười khẩy, đôi mắt tinh quái nhìn thẳng vào Đông Phương Hùng.
"Các ngươi là ai? Dám xông vào địa bàn của Thiên Đạo Môn ta!" Đông Phương Hùng quát lớn, giọng nói vang vọng khắp đường hầm, mang theo luồng chân nguyên hùng hậu, khiến những phiến đá xung quanh khẽ rung chuyển. Những phàm nhân đang làm việc sợ hãi co rúm lại, không dám ngẩng đầu.
Lâm Nhất bước lên một bước, ánh mắt hắn không hề dao động trước uy áp của đối phương. "Thiên Đạo Môn? Ngươi gọi đây là Thiên Đạo? Nơi đây không phải là đạo, mà là sự tha hóa. Ngươi đã biến cái gọi là 'tiên đạo' thành công cụ cho lòng tham, biến những sinh linh vô tội thành nô lệ, và hủy hoại chính linh mạch của thiên địa. Ngươi đã lạc lối, Đông Phương Hùng."
Đông Phương Hùng nghe vậy thì cười phá lên, tiếng cười khô khốc và đầy khinh miệt. "Kẻ phàm tục không hiểu được đại đạo, Lâm Nhất. Ngươi chỉ là một tiểu đạo sĩ vô danh, làm sao có thể thấu hiểu con đường chân chính của tu tiên? Những phàm nhân này, chúng chỉ là công cụ để ta đạt đến cảnh giới cao hơn, để Thiên Đạo Môn ta vươn tới đỉnh cao vinh quang! Ngươi nói ta lạc lối? Ngươi mới là kẻ lạc lối! Ngươi muốn chống lại ý trời, chống lại đại đạo sao?" Hắn vẫn cuồng tín với những giáo điều mà hắn được dạy dỗ, tin rằng việc bóc lột và khai thác vô độ là con đường duy nhất để đạt được sức mạnh và sự trường sinh. Hắn tin rằng, Thiên Đạo Môn là hiện thân của "chân lý", và bất kỳ ai nghi ngờ điều đó đều là kẻ ngông cuồng, đáng bị tiêu diệt.
Lâm Nhất lắc đầu, vẻ mặt hắn pha chút tiếc nuối. "Đại đạo chân chính không xây trên mồ hôi và nước mắt của kẻ yếu, càng không phải là sự hủy hoại thiên nhiên. Chân lý không nằm ở đỉnh cao sức mạnh, mà ở chiều sâu của lòng người, ở sự cân bằng giữa con người và vạn vật. Ngươi đang bóp méo cái gọi là 'tiên đạo', biến nó thành một lời ngụy biện cho sự tham lam và tàn nhẫn. Nhìn xem, nơi này đã khô cạn linh khí, những phàm nhân này đã kiệt quệ sinh lực. Đây không phải là sự thăng tiến, mà là sự diệt vong!" Giọng Lâm Nhất trầm bổng, không mang theo sát khí, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh vô hình, như một tiếng chuông cảnh tỉnh gõ vào tâm trí Đông Phương Hùng. Hắn không dùng chiêu thức hoa mỹ, mà dùng lời lẽ sắc bén, những lời lẽ mà hắn đã chiêm nghiệm được từ Vô Tiên Chi Đạo, để vạch trần sự giả dối, sự bóc lột và tha hóa trong tư tưởng của Đông Phương Hùng.
Đông Phương Hùng cảm thấy tâm thần chấn động. Những lời của Lâm Nhất như những mũi kim châm thẳng vào những góc khuất trong tâm hồn hắn, những điều mà hắn đã cố gắng chôn vùi bấy lâu nay. Hắn gầm lên, cố gắng xua đi sự hoang mang đang xâm chiếm tâm trí. "Nói nhảm! Ngươi là yêu tà, là dị giáo! Dám phá hoại đại nghiệp của Thiên Đạo Môn, ta sẽ cho ngươi biết sức mạnh của tiên đạo chân chính!" Hắn vung tay, một luồng linh lực hùng hậu bùng nổ, biến thành một con mãng xà khổng lồ bằng đá, lao thẳng về phía Lâm Nhất.
Nhưng Lâm Nhất không hề lùi bước. Hắn chỉ khẽ phất tay, một luồng ánh sáng dịu nhẹ, như ánh trăng rằm, bao phủ lấy con mãng xà đá. Lạ lùng thay, con mãng xà không tan biến, mà dần trở nên trong suốt, rồi hóa thành vô số tinh thể linh thạch nhỏ, rơi lả tả xuống đất, phát ra ánh sáng lung linh. Lâm Nhất không muốn phá hủy, hắn muốn thức tỉnh. "Ngươi đã dùng linh thạch để tạo ra sức mạnh hủy diệt, nhưng linh thạch vốn dĩ là tinh hoa của đất trời, là sự sống. Thiên Đạo Môn đã biến nó thành công cụ bóc lột."
Trong khi Đông Phương Hùng còn đang kinh ngạc bởi chiêu thức quỷ dị của Lâm Nhất, các tu sĩ độc lập đã nhanh chóng hành động. Họ không mạnh mẽ bằng Đông Phương Hùng, nhưng phối hợp ăn ý, lập tức áp chế các giám thị khác đang có ý định can thiệp. Mộ Dung Uyển Nhi và Quỷ Thủ Y Vương đã lao vào giữa những phàm nhân đang co rúm. Mộ Dung Uyển Nhi dùng ngón tay ngọc ngà vuốt nhẹ lên trán một người phụ nữ tiều tụy, một luồng sinh khí ấm áp lập tức truyền vào cơ thể nàng, xua đi sự mệt mỏi và sợ hãi. "Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó. Nhưng ta sẽ chữa lành cả hai." Nàng thì thầm, rồi nhanh chóng bắt mạch, kê đơn thuốc giải độc cho những người bị ép làm việc quá sức hoặc bị hạ độc. Quỷ Thủ Y Vương thì nhanh nhẹn hơn, hắn rút ra bộ kim châm sáng loáng, tay múa như bay, giải độc và chữa trị những vết thương cho những người bị hành hạ, miệng lẩm bẩm: "Bệnh từ tâm sinh, thuốc từ tâm trị. Mấy tên này, lòng tham đã ăn vào cốt tủy, khó mà trị được. Nhưng những kẻ bị chúng hại thì ta sẽ cứu."
Đông Phương Hùng bị Lâm Nhất kiềm chế, không thể ra tay với những người xung quanh. Hắn cố gắng phản kháng, nhưng mỗi chiêu thức hắn tung ra đều bị Lâm Nhất hóa giải một cách nhẹ nhàng, không bằng vũ lực mà bằng một sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của linh khí, về sự cân bằng của vạn vật. Hắn cảm thấy mình như đang đối đầu với một bức tường vô hình, không thể xuyên thủng, không thể lay chuyển. Hắn cảm thấy hoang mang, cuồng tín của hắn bắt đầu lung lay trước sự bình thản và chân lý mà Lâm Nhất mang lại. Hắn gầm lên một tiếng cuối cùng, nhưng ánh mắt đã không còn sự kiêu ngạo ban đầu, chỉ còn lại sự bối rối và một chút sợ hãi. Lâm Nhất không giết hắn, mà chỉ phong tỏa tu vi, khiến hắn bất lực đứng đó, chứng kiến cảnh tượng những gì hắn tin tưởng đang sụp đổ.
***
Trong khi đó, ở khu vực giam giữ, Lý Nguyên và nhóm giải cứu đã thành công thâm nhập. Mùi ẩm mốc, mùi mồ hôi và mùi máu khô đặc quánh trong không khí, xộc thẳng vào mũi, khiến mỗi người đều cảm thấy lợm giọng. Tiếng la hét yếu ớt, tiếng xiềng xích va chạm khe khẽ vang lên trong bóng tối, như tiếng vọng từ địa ngục. Hàng trăm phàm nhân và tu sĩ cấp thấp bị giam cầm trong những lồng sắt thô sơ, ánh mắt họ trống rỗng, tuyệt vọng. Thân hình họ gầy gò, tiều tụy, quần áo rách rưới, chân tay mang xiềng xích, da thịt hằn những vết roi rớm máu. A Khổ, một người đàn ông trung niên với khuôn mặt hốc hác, nằm co ro trong góc lồng, thì thào: "Ông trời có mắt không? Cứu... cứu chúng tôi!"
Lý Nguyên nhìn thấy cảnh tượng đó, trái tim hắn như bị bóp nghẹt. Mặc cảm tội lỗi từ quá khứ cuộn trào, dằn vặt hắn. Hắn đã từng là một phần của hệ thống này, đã từng nhắm mắt làm ngơ trước những nỗi thống khổ tương tự. Hắn siết chặt nắm đấm, quyết tâm chuộc lại lỗi lầm. "Chúng ta đến đây để cứu các ngươi!" Hắn nói lớn, giọng nói chứa đầy sự đồng cảm và quyết tâm.
Hắn dùng kinh nghiệm của mình, nhanh chóng mở khóa các lồng giam một cách thuần thục. Các tu sĩ liên minh khác lao vào vô hiệu hóa những tên lính gác còn sót lại, đồng thời trấn an những người được giải thoát. Ánh mắt tuyệt vọng bắt đầu le lói một tia hy vọng. Khi Lý Nguyên mở một chiếc lồng, A Khổ ngẩng đầu lên, đôi mắt mờ đục nhìn hắn. "Thật sao? Chúng tôi... chúng tôi được cứu rồi sao?" Giọng hắn yếu ớt, như không dám tin vào tai mình.
Lý Nguyên gật đầu, ánh mắt đầy chân thành. "Đúng vậy, các ngươi đã được tự do. Chúng ta sẽ đưa các ngươi ra khỏi đây." Hắn đưa tay đỡ A Khổ dậy. Các tu sĩ liên minh khác cũng bắt đầu giúp đỡ những người yếu ớt hơn, hộ tống họ ra ngoài. Mùi ẩm mốc, mùi máu khô vẫn còn, nhưng giờ đây, một luồng khí hy vọng đã bắt đầu lan tỏa, xua đi sự u uất. Tiếng xiềng xích va chạm không còn là âm thanh của sự giam cầm, mà là tiếng vang của sự giải thoát.
Một lúc sau, Mộ Dung Uyển Nhi và Quỷ Thủ Y Vương cũng đã đến nơi, sau khi đã xử lý xong những kẻ giám thị và chữa trị sơ bộ cho những phàm nhân ở khu khai thác chính. Nàng và Quỷ Thủ Y Vương nhanh chóng bắt tay vào công việc, dùng y thuật của mình để chữa trị cho những người bị thương nặng, giải độc cho những người bị ép uống thuốc suy yếu. Mùi thuốc thảo mộc thoang thoảng hòa lẫn với mùi ẩm mốc, mang theo một sự an ủi vô hình. Mộ Dung Uyển Nhi nhìn những khuôn mặt hốc hác, đôi mắt nàng đong đầy sự xót xa. "Không sao rồi, mọi chuyện đã qua. Các ngươi sẽ được an toàn." Nàng nói bằng giọng điệu dịu dàng, như một làn gió mát lành xoa dịu những trái tim đang tổn thương. Quỷ Thủ Y Vương thì ít nói hơn, nhưng mỗi động tác của hắn đều nhanh gọn, chính xác, cứu sống biết bao người đang cận kề cái chết. Dưới ánh sáng lờ mờ, cảnh tượng giải cứu diễn ra trong sự khẩn trương nhưng cũng đầy tình người, một sự tương phản hoàn toàn với sự tàn bạo diễn ra trước đó.
***
Giữa buổi sáng, nắng đã lên cao, chiếu rọi rực rỡ vào khoảng quảng trường trung tâm của Linh Thạch Khoáng Mạch, nơi một khối linh thạch khổng lồ bị đẽo gọt thô kệch nằm sừng sững. Bụi bặm từ việc khai thác đã lắng xuống phần nào, nhường chỗ cho một không khí trong lành hơn, dù vẫn còn vương vấn mùi đất đá và linh khí thô. Hàng ngàn phàm nhân và tu sĩ cấp thấp, những người vừa được giải thoát từ xiềng xích của sự bóc lột, giờ đây tập trung tại đây, ánh mắt họ vẫn còn sự sợ hãi và hoang mang, nhưng đã bắt đầu le lói những tia hy vọng mới. Tiếng reo hò yếu ớt của những người được giải cứu đã dần chuyển thành những tiếng thở phào nhẹ nhõm, và rồi là những tiếng thì thầm đầy ngưỡng mộ.
Lâm Nhất đứng trên một tảng đá cao, phía sau lưng hắn là khối linh thạch khổng lồ, ánh mắt hắn quét qua từng gương mặt tiều tụy, từng đôi mắt đang nhìn hắn với đủ loại cảm xúc: từ sợ hãi, hoài nghi cho đến biết ơn và kính phục. Hắn không nói về chiến thắng sức mạnh, không khoe khoang về việc đã đánh bại Đông Phương Hùng đang bị phong ấn tu vi, đứng bất lực bên cạnh. Hắn chỉ nói về 'Chân Đạo', về sự cân bằng giữa con người và thiên nhiên, về giá trị của lòng trắc ẩn.
"Hỡi những người anh em, những người từng chịu khổ dưới xiềng xích của lòng tham!" Giọng Lâm Nhất vang lên, không quá lớn nhưng lại có sức lay động lòng người, "Tiên đạo không phải là đoạt lấy, mà là phụng sự. Chân lý không nằm ở đỉnh cao sức mạnh hay sự trường sinh ích kỷ, mà ở chiều sâu của lòng người, ở sự hòa hợp giữa vạn vật. Những kẻ tự xưng là 'tiên nhân' kia đã bóp méo ý nghĩa của tu luyện, biến linh thạch, tinh hoa của đất trời, thành công cụ bóc lột, biến sinh mệnh của các ngươi thành vật hy sinh cho dục vọng của chúng. Đây không phải là Chân Đạo!"
Thiên Cơ Lão Nhân đứng cạnh Lâm Nhất, mái tóc bạc phơ bay trong gió. Y khẽ gật đầu, rồi cất giọng trầm bổng, như lời thì thầm từ ngàn xưa: "Đây chỉ là khởi đầu, nhưng là một khởi đầu quan trọng. Hạt mầm của Chân Đạo đã được gieo. Ngàn năm trước, khi cái gọi là 'Đại Đạo Thịnh Hành', những dấu hiệu của sự tha hóa này đã bắt đầu xuất hiện. Lòng tham đã gặm nhấm từ bên trong, biến tiên đạo thành một vỏ bọc cho quyền lực và sự ích kỷ. Sự hủy hoại khoáng mạch này không chỉ là sự suy tàn của một địa mạch, mà là vết nứt đầu tiên trên bức tường của Chân Đạo, dẫn đến sự sụp đổ của một kỷ nguyên." Y nhìn về phía Đông Phương Hùng, ánh mắt đầy sự tiếc nuối. "Sự cuồng tín và cố chấp của Đông Phương Hùng chỉ là một ví dụ ban đầu. Sẽ còn nhiều kẻ như hắn, mạnh mẽ hơn, cố chấp hơn, đang ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi thời cơ."
Mộ Dung Uyển Nhi và Quỷ Thủ Y Vương vẫn đang bận rộn chăm sóc người bị thương, hành động của họ củng cố thêm lời nói của Lâm Nhất. Nàng đưa cho một bà lão chén thuốc giải độc, dịu dàng trấn an. Quỷ Thủ Y Vương thì phì cười khi một gã tu sĩ cấp thấp, vừa được hắn chữa trị, quỳ xuống dập đầu tạ ơn. "Mau đứng dậy mà sống cho ra hồn người! Đạo ở ngay trong lòng các ngươi đó!" Hắn nói, giọng tuy cộc cằn nhưng ánh mắt lại rất ấm áp.
Lâm Nhất kết thúc bài nói bằng một hành động bất ngờ. Hắn không giữ lại số linh thạch đã được tích trữ trong kho của Đông Phương Hùng. Hắn vung tay, một luồng chân nguyên bao phủ lấy khối linh thạch khổng lồ, khiến nó phát ra ánh sáng rực rỡ, rồi dần tách thành vô số mảnh nhỏ, bay lượn trong không khí như những đốm lửa tinh linh. "Những linh thạch này, không phải của riêng ai, mà là của đất trời. Chúng ta sẽ không chiếm đoạt, mà sẽ sử dụng chúng để khôi phục lại sự sống cho khoáng mạch này, và để các ngươi xây dựng lại cuộc đời mình. Hãy dùng chúng để gieo trồng, để học tập, để giúp đỡ lẫn nhau. Hãy cùng nhau khôi phục lại Chân Đạo, không phải bằng sức mạnh hủy diệt, mà bằng sự sống và tình người." Hắn nói, rồi ra hiệu cho liên minh bắt đầu phân phát những tinh thể linh thạch cho những người cần, đồng thời kêu gọi mọi người cùng nhau khôi phục lại khoáng mạch theo cách bền vững, tôn trọng thiên nhiên.
Những người được giải cứu và các tu sĩ liên minh đều cảm nhận được sự chân thành và sức mạnh của 'Vô Tiên Chi Đạo'. Đây không phải là một cuộc chiến tranh giành quyền lực, mà là một cuộc thức tỉnh. Ánh nắng ban mai ấm áp trải đều trên Linh Thạch Khoáng Mạch, xua đi bóng tối của sự bóc lột và tuyệt vọng. Tiếng reo hò, tiếng khóc nức nở vì xúc động, tiếng gió thổi qua vách đá, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự hồi sinh.
Thiên Cơ Lão Nhân nhìn về phía Lâm Nhất, ánh mắt y đầy vẻ tán thưởng. "Việc Lâm Nhất không giết chóc mà chọn cách vạch trần và thức tỉnh sẽ tạo ra những làn sóng phản đối, nhưng cũng sẽ thu hút những người chân chính đi theo. Đây chỉ là một 'trận chiến' nhỏ, 'cuộc chiến' lớn hơn vẫn còn ở phía trước, với những kẻ đứng sau màn ảnh. Nhưng hạt mầm đã được gieo, và nó sẽ nảy mầm."
Lâm Nhất khẽ gật đầu, hắn biết đây chỉ là bước khởi đầu. Cảnh tượng Linh Thạch Khoáng Mạch bị tàn phá báo hiệu về việc 'Đại Đạo Thịnh Hành' đang dần bị hủy hoại từ bên trong bởi lòng tham, mở đường cho 'Đại Tiên Chiến' và 'Sự Suy Tàn của Chân Đạo' trong tương lai. Nhưng hôm nay, tại đây, một tia hy vọng đã bùng lên, một tia hy vọng cho một con đường khác. Mảnh cổ ngọc vẫn nằm im lìm trong túi hắn, như một lời hứa, một sự khởi đầu cho một hành trình tìm kiếm chân tướng đã bị lãng quên từ thời Thượng Cổ, một hành trình mà Vô Tiên Chi Đạo sẽ là ngọn đuốc dẫn lối, soi sáng cho những bước chân đầu tiên của liên minh trên con đường phục hưng Chân Đạo, một con đường mà chân lý và lòng người sẽ là sức mạnh vĩ đại nhất.