Hà Nội của những ngày đầu đông luôn mang một vẻ trầm mặc rất riêng, như một cô gái vừa thức giấc sau giấc ngủ dài, vươn vai đón lấy cái se lạnh len lỏi qua từng con phố. Chiều hôm ấy, khi mặt trời đã ngả về phía tây, nhuộm vàng những vệt nắng cuối cùng trên đỉnh các tòa nhà cao tầng, Hoàng Minh đặt chân xuống bến xe buýt, cảm nhận rõ rệt cái rét ngọt đầu mùa ùa vào da thịt. Khác với cái lạnh buốt xương của quê nhà, cái rét ở đây mang theo một chút ẩm ướt, một chút gió lùa mơn man, khiến nó trở nên đặc biệt hơn, như thể muốn ôm ấp lấy những kẻ lữ hành mới đến.
Chiếc vali kéo lỉnh kỉnh, cũ kỹ theo chân nó qua bao con đường làng, giờ đây bỗng trở nên lạc lõng giữa dòng người hối hả. Minh ngước nhìn lên những tòa nhà cao vút, những con phố rộng lớn như không có điểm dừng, và dòng xe cộ tấp nập, đủ màu sắc lướt qua như những dải lụa không ngừng nghỉ. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng động cơ gầm gừ, tiếng người nói chuyện xen lẫn tiếng rao vặt từ xa vọng lại, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng ồn ào mà nó chưa từng nghe thấy. Mùi khói xe, mùi bụi đường, pha lẫn chút hương xăng dầu đặc trưng của đô thị lớn xộc thẳng vào cánh mũi, khiến Minh thoáng chút choáng váng.
"Hà Nội... lớn thật," nó thì thầm, giọng nói tự nhiên nhỏ nhẹ và có chút ngập ngừng, gần như bị nuốt chửng bởi âm thanh xung quanh. Đôi mắt Minh, vốn luôn ánh lên vẻ ngơ ngác của một chàng trai tỉnh lẻ, giờ đây càng mở to hơn, cố gắng thu vào mọi thứ. Nó kéo chiếc vali nặng trịch, dò dẫm từng bước, ánh mắt lướt qua những bảng hiệu rực rỡ, những cửa hàng san sát nhau, tất cả đều là một thế giới hoàn toàn mới lạ so với ngôi làng nhỏ bé nơi nó sinh ra.
Trên tay Minh là một mẩu giấy nhàu nát, ghi vội vàng địa chỉ phòng trọ mà nó đã tìm được qua một người quen. Chữ viết nguệch ngoạc của mẹ, với những nét gạch chân cẩn thận ở địa chỉ và số điện thoại, là sợi dây duy nhất níu giữ nó với sự thân thuộc giữa biển người xa lạ này. Nó biết, đây là khởi đầu của một hành trình mới, một cuộc sống mới. Ba mẹ nó, những người nông dân chân chất, đã dồn hết hy vọng vào nó, vào cái tương lai mà nó sẽ xây dựng ở nơi phồn hoa này. Gánh nặng ấy, Minh cảm nhận rõ rệt trên đôi vai gầy, nhưng cũng chính là động lực mạnh mẽ nhất. Nó không được phép thất bại, không thể làm ba mẹ thất vọng.
Cái rét đầu đông càng lúc càng rõ ràng hơn. Minh siết chặt chiếc áo khoác dày cộp, cổ dựng cao, món đồ mà mẹ đã cẩn thận chuẩn bị cho nó trước khi lên đường. Chiếc áo đã theo nó qua nhiều mùa đông quê nhà, giờ đây lại cùng nó đối mặt với cái rét của Hà Nội. Nó bước đi, cảm nhận từng cơn gió nhẹ mơn trớn, mang theo hơi ẩm của một mùa mưa phùn sắp đến. Bầu trời vẫn âm u, xám xịt, như một tấm màn khổng lồ phủ lên toàn thành phố, hứa hẹn một đêm dài và lạnh lẽo.
Mỗi bước chân của Minh đều chất chứa sự cẩn trọng, như thể sợ mình sẽ va chạm vào ai đó, làm phiền đến nhịp sống vội vã của người dân nơi đây. Nó tự thấy mình quá nhỏ bé, quá rụt rè giữa không gian rộng lớn này. Những người qua lại đều có vẻ rất bận rộn, ai nấy đều cúi mặt xuống điện thoại hoặc nhìn thẳng phía trước, ít ai để ý đến một chàng trai tỉnh lẻ đang kéo vali, đôi mắt ngơ ngác tìm đường. Sự cô độc, lạc lõng bỗng ập đến, khiến lòng nó chùng xuống. Nhưng rồi, Minh lại tự nhủ, đây là cơ hội của nó. Cơ hội để thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn của cuộc sống cũ, cơ hội để vươn lên, để chứng tỏ bản thân. Nỗi lo hòa nhập vẫn còn đó, nhưng khát vọng được khẳng định mình, được làm chủ cuộc đời mình, lớn hơn tất cả. Nó hít một hơi thật sâu, mùi khói xe và bụi đường lại xộc vào mũi, nhưng lần này, nó cảm thấy có chút gì đó quen thuộc, như một lời chào hỏi đầu tiên từ thành phố này.
***
Đêm buông xuống, kéo theo cái lạnh đặc trưng của Hà Nội. Gió luồn qua khe cửa sổ nhỏ của căn phòng trọ "Gác Mái", tạo nên những tiếng rít khe khẽ. Hoàng Minh đặt chiếc vali xuống góc phòng, nơi có vẻ là vị trí hợp lý nhất để nó không cản đường đi lại. Căn phòng nhỏ chừng mười mấy mét vuông, bày biện đơn giản đến mức tối thiểu với hai chiếc giường tầng, một cái bàn học cũ và vài giá sách trống trơn. Bức tường vôi đã ngả màu, có vài vết nứt nhỏ, và mùi ẩm mốc cũ kỹ hòa lẫn với mùi sơn mới từ những lần sửa chữa vội vã vẫn còn vương vấn trong không khí. Dù chật chội, nhưng nó lại mang một cảm giác ấm cúng lạ thường, có lẽ bởi tiếng sinh hoạt từ các phòng trọ lân cận vọng vào, và tiếng xe cộ rầm rì từ con ngõ nhỏ phía dưới.
"Chào ông bạn! Lên đây lâu chưa? Phòng này còn mỗi ông thôi đấy!"
Một giọng nói ồn ào, vang dội bất ngờ khiến Minh giật mình. Nó quay lại, thấy một cậu bạn cao lớn, hơi ngô nghê với mái tóc cắt cua đang tháo tai nghe ra khỏi tai. Đó là Trung, bạn cùng phòng mà nó đã được giới thiệu qua điện thoại. Trung mặc một chiếc áo thun thể thao đã bạc màu và chiếc quần short rộng thùng thình, dù trời đã khá lạnh. Vẻ mặt cậu ta rạng rỡ, toát lên sự hồn nhiên và nhiệt tình.
Minh cười gượng, nụ cười vẫn còn chút bẽn lẽn. "Mới đến lúc nãy... mình là Hoàng Minh. Rất vui được gặp cậu."
Trung không đợi Minh nói hết, đã hồ hởi đưa tay ra bắt. "À, tớ là Trung. Nghe ông anh chủ nhà bảo có thằng em cùng quê lên đây học, tớ hóng mãi! Ông bạn mang nhiều đồ thế? Để tớ giúp một tay." Trung nhanh nhẹn vươn người, định xách giúp chiếc vali.
"À, không sao đâu, mình tự làm được." Minh vội vàng từ chối, không muốn làm phiền Trung. Nó ngượng ngùng mở vali, bắt đầu sắp xếp đồ đạc. Trung ngồi xuống giường đối diện, chống cằm nhìn nó, ánh mắt vẫn đầy vẻ tò mò.
"Ông bạn học trường nào? Tớ học Bách Khoa, năm hai rồi."
"Mình học Ngoại Thương. Mới vào năm nhất thôi." Minh đáp, giọng vẫn còn nhỏ nhẹ.
"Ối giời, Ngoại Thương á? Giỏi đấy! Tớ thì chỉ biết cắm đầu vào máy tính thôi." Trung cười lớn, tiếng cười vang cả căn phòng. "Thôi, ông bạn cứ sắp xếp đồ đi. Có gì không biết thì hỏi tớ nhé. Hà Nội này, cái gì tớ cũng biết tuốt!"
Minh mỉm cười. Sự hồn nhiên, nhiệt tình của Trung khiến nỗi lạc lõng trong lòng nó vơi đi phần nào. Nó cảm thấy một chút ấm áp lan tỏa, như ngọn lửa nhỏ được nhóm lên giữa cái lạnh của thành phố xa lạ. Trung có vẻ là một người bạn tốt, và điều đó khiến Minh nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Nó không còn cảm thấy hoàn toàn đơn độc nữa.
Khi đồ đạc đã tạm ổn, Minh cảm thấy bụng đói cồn cào. Chuyến đi dài và sự choáng ngợp trước Hà Nội đã rút cạn năng lượng của nó.
"À, Trung này, ở đây có chỗ nào mua đồ ăn tối không nhỉ?" Minh hỏi, khẽ liếc nhìn Trung.
"Đồ ăn á? Ông bạn muốn ăn gì? Có quán phở đầu ngõ ngon bá cháy, hay bún đậu mắm tôm gần đây cũng được. À, mà nếu lười thì cứ ra Circle K gần đây mà mua mì tôm hoặc mấy cái đồ ăn nhanh tiện lợi ấy. Cửa hàng tiện lợi mở 24/7, tha hồ mà chiến." Trung nói một tràng, chỉ tay về phía cửa.
Minh suy nghĩ một lúc. Nó muốn tiết kiệm chi phí, và mì tôm là lựa chọn hợp lý nhất lúc này. "Để mình ra Circle K vậy."
"Okela! Đi một mình có lạc đường không đấy? Để tớ dẫn đi cho." Trung đề nghị, chuẩn bị đứng dậy.
"Không sao đâu, mình tra bản đồ rồi. Cảm ơn cậu nhiều nhé." Minh vội vàng xua tay. Nó cần một chút thời gian để tự mình khám phá, để quen dần với những con đường, những ngõ ngách của Hà Nội.
Nó bước ra khỏi căn phòng trọ, đi xuống con ngõ nhỏ. Đèn đường đã bật sáng, hắt những vệt vàng yếu ớt lên nền đất ẩm ướt. Tiếng xe máy chạy qua lại, tiếng người trò chuyện xa gần, cùng với mùi đồ ăn từ các quán ven đường tạo nên một không khí rất riêng của đêm Hà Nội. Minh rảo bước nhanh hơn, cảm nhận từng cơn gió lạnh luồn qua kẽ áo. Đến Circle K, nó choáng ngợp trước sự tiện lợi và hiện đại của cửa hàng. Ánh sáng trắng rực rỡ, những kệ hàng bày biện đủ loại sản phẩm, từ đồ ăn nhanh đến đồ uống, đồ dùng cá nhân. Mọi thứ đều có vẻ rất thuận tiện, rất nhanh chóng, nhưng cũng rất xa lạ. Nó mua một gói mì tôm và một chai nước suối, rồi quay về phòng.
Trên đường về, Minh ngước nhìn lên bầu trời đêm. Mây vẫn giăng kín, nhưng ẩn sâu trong đó, nó cảm nhận được một tia hy vọng. Dù còn nhiều bỡ ngỡ, dù còn nhiều nỗi lo, nhưng đây là nơi nó sẽ bắt đầu cuộc đời mới. Nó sẽ cố gắng học tập, sẽ làm việc thật chăm chỉ, để không phụ lòng ba mẹ, và để chứng tỏ rằng, một chàng trai tỉnh lẻ như nó cũng có thể tìm thấy chỗ đứng ở nơi phồn hoa này. Những tin nhắn hỏi thăm nhẹ nhàng từ Trung, những lời khuyên nho nhỏ về cách hòa nhập ở Hà Nội, đã gieo vào lòng nó một hạt mầm hy vọng. Nó biết, mình không đơn độc.
***
Sáng hôm sau, Hà Nội thức dậy trong màn mưa phùn lất phất. Từ ban công nhỏ của căn hộ trên tầng cao, Lê Ngân có thể nhìn thấy những hạt mưa li ti như những sợi tơ bạc mỏng manh giăng mắc khắp không gian, khiến mọi thứ trở nên mờ ảo và huyền ảo. Tiếng mưa gõ nhẹ lên cửa kính, tạo nên một giai điệu trầm buồn nhưng cũng rất đỗi êm tai. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi ẩm ướt đặc trưng của mưa phùn Hà Nội, pha lẫn với mùi cà phê thoang thoảng từ quán đối diện và mùi tinh dầu thư giãn mà mẹ cô thường đốt vào mỗi buổi sáng.
Trong căn hộ ấm cúng, mọi thứ đều diễn ra thật nhẹ nhàng và bình yên. Mùi thức ăn mẹ nấu lan tỏa khắp gian bếp, đánh thức mọi giác quan. Ngân ngồi vào bàn ăn, lặng lẽ thưởng thức bữa sáng. Mẹ cô đang lúi húi trong bếp, còn bố cô thì đang đọc báo, thỉnh thoảng lại ho khẽ một tiếng. Tiếng tivi từ phòng khách phát ra những tin tức buổi sáng một cách đều đều. Tất cả tạo nên một bức tranh quen thuộc, một nhịp sống chậm rãi và tĩnh lặng mà cô đã gắn bó từ thuở bé.
Ngân là một cô gái Hà Nội gốc, với vẻ ngoài trầm tĩnh, mảnh mai và thanh thoát. Khuôn mặt trái xoan với những đường nét tinh tế, và đôi mắt sâu trầm thường nhìn xa xăm hoặc lướt qua mọi thứ với vẻ thờ ơ, như thể cô đang quan sát một bức tranh, một cảnh vật mà không cần phải can thiệp vào. Mái tóc đen dài của cô được buộc gọn gàng bằng một sợi dây chun đơn giản, để lộ vầng trán thanh tú. Trang phục của Ngân luôn là những gam màu trung tính, thiết kế đơn giản nhưng có gu, thể hiện sự thanh lịch và kín đáo, không phô trương.
Cô ít nói, nhưng không có nghĩa là không có nội tâm phong phú. Trái lại, Ngân có một tâm hồn tinh tế, sâu sắc, và khả năng cảm nhận cái đẹp rất riêng của thành phố này. Mỗi cơn mưa phùn, mỗi làn gió heo may, mỗi mùi hương hoa sữa nồng nàn vào mùa thu, đều được cô cảm nhận bằng tất cả giác quan, ghi dấu vào miền ký ức. Hà Nội không chỉ là nơi cô sống, mà còn là một phần không thể tách rời trong con người cô.
Sau bữa sáng, Ngân chậm rãi đứng dậy. Cô khoác thêm một chiếc áo khoác mỏng màu xám tro, chất liệu len mềm mại, vừa đủ để giữ ấm giữa cái lạnh đầu đông. Cô xách chiếc túi vải đơn giản, bên trong là vài cuốn sách và tập tài liệu cho buổi học hôm nay.
"Con đi học nhé, mẹ!" Ngân nói nhỏ, giọng nhẹ nhàng, có chút trầm nhưng rất rõ ràng.
Mẹ cô quay lại, mỉm cười hiền hậu. "Con đi đường cẩn thận nhé, trời mưa phùn đấy."
"Vâng ạ." Ngân gật đầu, rồi bước ra khỏi căn hộ.
Trên đường ra bến xe buýt, Ngân bước đi nhẹ nhàng qua những con phố đã quá đỗi quen thuộc. Những hạt mưa phùn vẫn lất phất bay, đọng lại trên mái tóc, trên vai áo, nhưng cô không cảm thấy khó chịu. Cô thích những ngày mưa phùn như thế này, bởi nó mang lại một không khí tĩnh lặng, một vẻ đẹp mơ màng cho Hà Nội. Cô lướt qua cánh cổng Trường THPT Chu Văn An cổ kính, với những mái ngói rêu phong đã bạc màu theo thời gian, và tán cây xanh ngả nghiêng trong gió. Ngân dừng lại một chút, ngắm nhìn những hàng cây cổ thụ trơ trụi lá, chỉ còn lại những cành khẳng khiu vươn mình giữa không trung, tạo nên một nét chấm phá buồn bã nhưng cũng rất nên thơ.
Cô cảm nhận vẻ đẹp trầm mặc của Hà Nội, của những kiến trúc cũ kỹ, những góc phố rêu phong, tất cả đều mang trong mình một câu chuyện, một lịch sử. Cô yêu cái không khí này, yêu từng con đường, từng ngõ ngách. Đối với Ngân, Hà Nội không vội được đâu, nó từ tốn, nó sâu lắng, nó trầm mặc. Và cô cũng vậy, cô sống chậm rãi, để cảm nhận từng hơi thở của thành phố này.
***
Chiều hôm ấy, mưa phùn đã nặng hạt hơn, gió bắt đầu rít từng cơn, luồn lách qua những hàng cây, những mái nhà, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt. Bầu trời Hà Nội xám xịt như một tấm vải cũ, không một tia nắng, chỉ có những giọt mưa li ti không ngừng rơi, tạo nên một bức tranh u buồn, ảm đạm. Tại bến xe buýt gần trường, dòng người vẫn hối hả, chen chúc, mỗi người một chiếc ô, một chiếc áo mưa, cố gắng chống chọi với cái lạnh và sự ẩm ướt.
Hoàng Minh đứng nép mình dưới mái che, chiếc ô xanh cũ đã sờn màu trong tay. Chiếc ô này là vật bất ly thân của nó mỗi khi trời mưa ở quê, giờ đây lại theo nó đến Hà Nội. Nó đã đi bộ từ phòng trọ đến đây, cảm nhận rõ rệt từng cơn gió lạnh thấu xương. Hơi thở của nó hóa thành khói trắng mờ ảo mỗi khi nó thở ra, tan nhanh vào không khí lạnh buốt. Minh cố gắng giữ chặt chiếc ô, vì gió giật khá mạnh, như muốn cướp đi vật che chắn duy nhất của nó.
Đôi mắt Minh lướt qua đám đông, và bỗng dừng lại ở một cô gái đang đứng lặng lẽ cách đó không xa. Cô ấy khoác một chiếc áo khoác mỏng màu xám, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, và đôi mắt sâu trầm ấy đang nhìn xa xăm về phía con đường mờ ảo trong mưa. Cô gái không có vẻ gì là vội vã hay bận tâm đến sự ồn ào xung quanh, một vẻ bình thản đến lạ thường. Đó là Lê Ngân. Cô vẫn giữ nguyên vẻ trầm tĩnh của mình, dù cho những hạt mưa phùn đã vương trên vai áo, trên tóc.
Xe buýt số 32, tuyến xe mà cả Minh và Ngân đều cần đi, từ từ lăn bánh đến. Dòng người chờ đợi bỗng trở nên hỗn loạn. Mọi người xô đẩy nhau để giành lấy một chỗ đứng tốt, để không bị ướt thêm. Tiếng còi xe buýt xé tan không khí ảm đạm, báo hiệu sự chen lấn sắp bắt đầu.
Trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, một cơn gió mạnh bất ngờ ập tới, cuốn theo những hạt mưa phùn tạt thẳng vào mặt. Chiếc ô xanh cũ của Hoàng Minh, vốn đã sờn và yếu ớt, bị giật mạnh khỏi tay nó. Nó loay hoay giữ lại, nhưng không kịp. Chiếc ô bị gió lật ngược một cách bất ngờ, những nan hoa cong vênh, rách toạc. Minh hoảng hốt, cố gắng túm lấy nó, trong lúc đó, dòng người xô đẩy khiến nó mất thăng bằng, và bàn tay nó vô tình chạm vào một bàn tay khác.
Cái chạm tay diễn ra quá nhanh, quá bất ngờ. Bàn tay kia lạnh buốt, nhưng Minh cảm nhận được một sự mềm mại, tinh tế. Nó giật mình, ngẩng đầu lên. Ánh mắt nó chạm vào đôi mắt sâu trầm của Lê Ngân. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi giữa dòng người hối hả, giữa tiếng ồn ào và cái lạnh cắt da, thời gian như ngừng lại. Đôi mắt Ngân thoáng chút ngạc nhiên, một cảm xúc hiếm hoi lướt qua vẻ mặt trầm tĩnh của cô. Minh bối rối rụt tay về, mặt nó đỏ bừng, cảm thấy vô cùng ngượng ngùng và vụng về.
Ngân thoáng chút bất ngờ, nhưng rồi cô nhanh chóng thu lại ánh mắt, quay mặt đi, như thể không có chuyện gì xảy ra. Cô vẫn giữ vẻ lạnh lùng và bình thản ấy, nhưng trong lòng cô, một rung động rất khẽ, như cánh bướm đêm vỗ nhẹ, đã len lỏi. Ngọc, cô lớp trưởng nghiêm túc, đeo kính, mái tóc thẳng mượt, đứng gần đó, khẽ nhíu mày trước sự lộn xộn tại bến xe. Cô ấy nhìn Minh với ánh mắt không mấy hài lòng, rồi lại nhìn Ngân với vẻ khó hiểu.
Chiếc xe buýt dừng hẳn, cửa mở. Mọi người chen nhau lên xe. Minh cúi đầu, cố gắng nhặt lại chiếc ô đã bị gió làm hỏng, rồi cũng vội vã bước lên xe, tìm một chỗ đứng nép vào cửa sổ. Nó không dám nhìn lại về phía Ngân, chỉ cảm thấy một cảm giác bối rối đến lạ thường. Lê Ngân cũng bước lên xe, tìm một chỗ ngồi gần cửa sổ, nơi cô có thể ngắm nhìn con phố mờ ảo trong mưa. Cả hai đều không biết, rằng cái chạm tay vô tình giữa cơn mưa phùn và gió lạnh cắt da đầu đông ấy, chính là khởi đầu cho những điều chưa nói, là sợi chỉ mỏng manh đầu tiên dệt nên câu chuyện tình yêu thanh xuân của họ, giữa lòng Hà Nội cổ kính và nồng nàn mùi hoa sữa. Chiếc ô xanh cũ, giờ đây cong vênh và rách nát, như một vật chứng lặng lẽ, đã chứng kiến khoảnh khắc định mệnh ấy, và nó sẽ còn xuất hiện trong những khoảnh khắc quan trọng của họ sau này. Hà Nội, với mưa phùn và gió lạnh, đã mở ra cánh cửa đầu tiên cho một mối liên kết đặc biệt, mà lúc này, cả hai vẫn chưa thể nào hình dung được.