Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 2

Dư Âm Mưa Phùn

3694 từ
Mục tiêu: Tiếp tục khắc họa sự bỡ ngỡ và những cảm nhận đầu tiên của Hoàng Minh về Hà Nội và môi trường đại học.,Củng cố những rung động ban đầu giữa Hoàng Minh và Lê Ngân thông qua những suy nghĩ nội tâm và ánh mắt vô tình.,Giới thiệu nhân vật Bác Thành (school_staff) một cách ấn tượng, thể hiện sự khó tính bên ngoài nhưng ấm áp bên trong.,Giới thiệu địa điểm Quán Cà phê "Hoa Sữa" và Tiệm Trà Sữa "Bong Bóng", tạo không gian sinh hoạt điển hình của sinh viên.,Phát triển nội tâm Hoàng Minh: nỗi tự ti, khát vọng hòa nhập và sự tò mò về Lê Ngân.,Phát triển nội tâm Lê Ngân: sự trầm tĩnh bên ngoài nhưng có những suy nghĩ tinh tế về cuộc gặp gỡ.,Dẫn dắt đến việc Hoàng Minh sắp nhập học và tìm việc làm thêm (chương 4).
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Trung, Bác Thành
Mood: Trầm lắng, lãng mạn, bâng khuâng, tinh tế.
Kết chương: [object Object]

Dòng xe buýt số 32 vẫn nghiến bánh qua những vũng nước đọng, cuốn theo hơi ẩm và mùi khói đặc trưng của những buổi chiều Hà Nội. Hoàng Minh ngồi nép mình ở cuối xe, cạnh cửa sổ đã mờ hơi nước. Chiếc ô xanh cũ của nó, giờ đã cong vênh và rách nát, được nó đặt gọn gàng dưới chân, như một bằng chứng câm lặng cho sự vụng về và bối rối vừa rồi. Tim nó vẫn đập thình thịch, một nhịp điệu không đều, không phải vì cái lạnh hay sự chật chội trên xe, mà vì cái chạm tay bất ngờ ấy. Bàn tay của cô gái ấy, lạnh nhưng mềm mại, đã khẽ chạm vào nó, rồi ánh mắt họ giao nhau trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Minh không dám nhìn lại, nhưng hình ảnh đôi mắt sâu trầm ấy cứ luẩn quẩn trong tâm trí nó, một vẻ trầm tĩnh đến lạ thường, như mặt hồ mùa đông không một gợn sóng. Nó tự hỏi, cô gái ấy có cảm thấy gì không? Hay chỉ là một tai nạn vô thưởng vô phạt giữa dòng người hối hả? Minh rụt rè kéo chiếc áo khoác dày cộm lên cao hơn, cố giấu đi khuôn mặt vẫn còn hơi đỏ bừng của mình. Nó là thằng con trai tỉnh lẻ, mới chân ướt chân ráo ra Hà Nội, mọi thứ đều mới lạ và quá đỗi rộng lớn. Một cái chạm tay vô tình như thế thôi cũng đủ khiến tâm trí nó xáo động cả một buổi chiều.

Lê Ngân cũng ngồi ở một góc khác của chiếc xe buýt chật kín người. Cô khẽ tựa đầu vào ô cửa kính lạnh buốt, đôi mắt vẫn nhìn ra ngoài, nơi những con phố ướt át trôi qua như một thước phim chậm. Mưa phùn đã ngớt, nhưng bầu trời vẫn xám xịt, nặng trĩu. Trong lòng cô, cái chạm tay vừa rồi cũng để lại một dư vị lạ lẫm. Bàn tay chàng trai ấy, ấm và hơi thô ráp, khác hẳn với sự mềm mại của những bàn tay cô thường gặp. Ánh mắt bối rối, ngơ ngác của cậu ta, ẩn chứa một sự chân thành đến ngây thơ. Ngân vốn là một cô gái trầm tĩnh, ít khi để tâm đến những điều xung quanh, nhưng khoảnh khắc ấy lại in đậm trong tâm trí cô một cách kỳ lạ. Cô không hiểu vì sao, nhưng hình ảnh chàng trai với chiếc ô xanh cũ kỹ, khuôn mặt đỏ bừng vì ngượng, cứ thấp thoáng hiện về. Nó không giống với bất kỳ ai cô từng gặp ở thành phố này, nơi mọi người dường như đều vội vã, đều mang trên mình vẻ ngoài bóng bẩy và sự tự tin đến mức đôi khi hơi ngạo mạn. Có lẽ, đó chỉ là một sự kiện nhỏ nhặt trong ngày, một cơn gió thoáng qua, nhưng nó đã kịp để lại một gợn sóng rất khẽ trong tâm hồn vốn bình lặng của Lê Ngân. Cô khẽ thở dài, hơi thở hóa thành làn khói trắng mỏng manh, tan biến vào không khí lạnh. Hà Nội đầu đông, những ngày mưa phùn giăng mắc, luôn mang đến những cảm xúc bâng khuâng đến thế.

***

Sáng muộn hôm sau, trời đã ngớt mưa, nhưng cái lạnh vẫn dai dẳng bám víu lấy từng ngõ ngách, từng hàng cây. Hơi ẩm còn vương vít trên mặt đường, trên những tán lá xanh sẫm của cây bàng, cây sấu. Hoàng Minh và Trung, sau một buổi sáng loay hoay với thủ tục nhập học, giờ đang cùng nhau bước đi trên vỉa hè ẩm ướt hướng về phía cổng trường Đại học Ngoại Thương. Bước chân Minh vẫn còn hơi rụt rè, bỡ ngỡ, nó cứ ngước nhìn không ngừng về phía những tòa nhà sừng sững, hiện đại của trường. Đây là lần đầu tiên nó đặt chân đến một ngôi trường đại học lớn đến vậy, khác xa với ngôi trường cấp ba nhỏ bé, mái ngói đỏ tươi và bức tường vôi vữa đã bạc màu ở quê nó. Mọi thứ ở đây đều to lớn, rộng rãi, từ những con đường nội bộ lát gạch sạch sẽ đến những khối nhà kính lấp lánh phản chiếu ánh sáng nhạt nhòa của buổi sáng đông. Cả khuôn viên trường tràn ngập cây xanh, những hàng ghế đá nằm rải rác dưới gốc cây, mời gọi những cuộc trò chuyện, những buổi học nhóm. Tiếng chuông báo giờ từ một tòa nhà nào đó vọng lại, vang xa trong không gian rộng lớn, như một lời chào mừng, hay một lời nhắc nhở về một khởi đầu mới.

“Trường mình đây rồi, Minh ơi! To hơn trường cấp ba mình nhiều nhỉ?” Trung hào hứng reo lên, bàn tay to lớn vỗ nhẹ vào vai Minh. Cậu bạn cùng phòng này lúc nào cũng vậy, tràn đầy năng lượng và sự lạc quan. Trung cao lớn, hơi ngô nghê, với mái tóc cắt cua gọn gàng và bộ quần áo thể thao quen thuộc. Ngay cả trong cái lạnh này, Trung vẫn có vẻ không bận tâm lắm, cứ bước đi thoăn thoắt, đôi khi còn nhún nhảy theo một điệu nhạc nào đó chỉ mình cậu nghe thấy.

Minh khẽ gật đầu, đôi mắt vẫn không rời khỏi cổng trường đồ sộ. “Lớn thật…” nó lẩm bẩm, giọng nói nhỏ nhẹ, gần như bị nuốt chửng bởi tiếng xe cộ vội vã bên ngoài cổng và tiếng sinh viên rộn ràng đang đổ ra vào. Một cảm giác choáng ngợp xen lẫn chút tự ti dâng lên trong lòng nó. Liệu một thằng con trai tỉnh lẻ như nó, với xuất thân bình dị và sự rụt rè cố hữu, có thể hòa nhập được vào môi trường năng động và có phần hào nhoáng này không? Nó vẫn còn nhớ như in lời mẹ dặn dò trước lúc lên xe: “Con cố gắng học hành, đừng làm bố mẹ phải lo. Ra phố lớn, phải tự tin lên, đừng có rụt rè mãi thế”. Nhưng sự tự tin ấy dường như là một thứ xa xỉ, khó nắm bắt đối với nó lúc này.

Đang mải suy nghĩ, bỗng có một giọng nói hơi càu nhàu vang lên từ chốt bảo vệ ngay cạnh cổng trường. “Nhanh chân lên không đóng cửa đấy các cháu! Đứng ngắm gì mà ngắm mãi thế, không vào trong à?”

Minh giật mình, quay sang nhìn. Một bác bảo vệ dáng gầy gò, da sạm nắng, mặc bộ đồng phục đã bạc màu và hơi sờn rách, đang đứng khoanh tay nhìn bọn nó. Gương mặt bác khắc khổ, có vài nếp nhăn sâu nơi khóe mắt, nhưng ánh mắt lại rất hiền, ẩn chứa một sự quan tâm ngầm. Bác Thành, Minh đoán vậy. Đúng là phong cách của những người bảo vệ ở Hà Nội, vẻ ngoài khó tính nhưng bên trong lại đầy ấm áp. Trung cười hề hề, kéo tay Minh đi nhanh hơn.

“Dạ… dạ cháu cảm ơn bác ạ.” Minh vội vàng cúi đầu đáp lời, giọng hơi vấp. Nó khẽ nép sang một bên để tránh đường cho bác bảo vệ, người đang đi lại một vòng quanh cổng, kiểm tra từng khóa chốt, từng cành cây. Mùi đất ẩm và cỏ cây xanh mát quyện lẫn với mùi khói xe, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của Hà Nội, vừa quen thuộc vừa lạ lẫm.

***

Buổi trưa, sau khi hoàn tất các thủ tục đăng ký ban đầu, Trung kéo Minh đến một tiệm trà sữa gần trường. “Học hành thế đủ rồi, giờ phải nạp năng lượng đã chứ!” Trung vừa nói vừa cười hì hì. Tiệm trà sữa có tên “Bong Bóng”, đúng như cái tên của nó, được trang trí rất trẻ trung và đầy màu sắc. Những hình vẽ graffiti ngộ nghĩnh trên tường, những chiếc ghế đệm xanh đỏ vàng, và ánh đèn neon nhấp nháy tạo nên một không khí náo nhiệt, vui vẻ. Tiếng nhạc K-pop sôi động vang lên từ những chiếc loa nhỏ, hòa lẫn với tiếng cười nói rộn ràng của những nhóm bạn trẻ, tiếng ống hút khuấy đều ly trà sữa. Mùi trà sữa thơm lừng, ngọt ngào của trân châu và đường cháy lan tỏa khắp không gian, làm dịu đi cái lạnh bên ngoài.

Minh và Trung tìm một góc nhỏ, khuất sau một bức tường vẽ hình những chú mèo ngộ nghĩnh. Trung hào hứng gọi hai ly trà sữa trân châu đường đen size L, còn Minh thì vẫn còn hơi choáng váng với sự ồn ào và rực rỡ của nơi đây. Nó quen với những quán nước chè đá vỉa hè yên ắng ở quê hơn.

“Minh thấy Hà Nội thế nào? Sắp nhập học rồi, lo không? Cậu phải năng động lên chứ!” Trung nhấp một ngụm trà sữa lớn, rồi quay sang Minh, ánh mắt đầy vẻ thăm dò.

Minh khẽ nhấp một ngụm trà sữa, vị ngọt lịm tan ra trong miệng, ấm áp và dễ chịu. “Cũng... lạ lắm. Nhiều thứ khác ở quê mình.” Nó nói nhỏ, ánh mắt lơ đãng nhìn ra ngoài qua khung cửa kính lớn. Dòng người vẫn tấp nập trên phố, những chiếc xe máy lướt qua như mắc cửi, và những tòa nhà cao tầng cứ thế vươn lên giữa nền trời xám. “Mà ở đây có nhiều chỗ làm thêm không nhỉ, tớ muốn tìm việc làm thêm.” Nó chợt nhớ đến gánh nặng tài chính của gia đình, và mong muốn tự lập của bản thân. Học phí, tiền trọ, sinh hoạt phí, tất cả đều là những khoản chi không nhỏ.

Trung cười xòa, vỗ vai Minh. “Lo gì, có tớ đây! Cứ từ từ rồi quen. Hà Nội không vội được đâu mà. Muốn làm thêm á? Nhiều chứ! Gia sư, phục vụ, bán hàng… muốn gì cũng có. Nhưng quan trọng là phải có thời gian và sức khỏe nữa.” Cậu bạn ngừng một lát, rồi hạ giọng, vẻ mặt tinh quái. “Mà nãy ai làm Minh ngẩn ngơ trên xe buýt thế? Từ lúc lên xe là cứ im thin thít, hỏi gì cũng ậm ừ.” Trung chọc ghẹo, ánh mắt lấp lánh ý cười.

Minh giật mình, mặt nó bỗng chốc đỏ bừng, cảm giác nóng ran. “Đâu có…” Nó lắp bắp phủ nhận, vội vàng cúi mặt xuống ly trà sữa, cố giấu đi sự bối rối. Hình ảnh cô gái với đôi mắt sâu trầm và cái chạm tay bất ngờ lại hiện về rõ nét. Nó không biết phải giải thích thế nào, hay liệu có nên giải thích không. Trung là bạn thân của nó, nhưng nói ra chuyện này… có vẻ hơi ngớ ngẩn.

Trung thấy Minh đỏ mặt, lại càng cười lớn hơn. “Thôi, trà sữa của cậu đây! Uống đi cho tỉnh táo, còn bao nhiêu thứ phải khám phá nữa.” Trung đẩy ly trà sữa về phía Minh. “Từ từ rồi cậu sẽ quen thôi. Hà Nội này hay lắm, nhiều cái để mình học hỏi, nhiều người để mình gặp gỡ.”

Minh khẽ gật đầu, cố gắng uống hết ly trà sữa ngọt ngào. Lời Trung nói đúng, Hà Nội này còn bao nhiêu điều đang chờ nó khám phá. Nhưng hình ảnh cô gái trên xe buýt cứ ám ảnh, như một câu đố không lời giải. Nó không biết tên cô ấy, không biết cô ấy học trường nào, nhưng cái chạm tay và ánh mắt ấy đã khắc sâu vào tâm trí nó, như một dấu ấn đầu tiên của thành phố này. Nó tự nhủ, có lẽ chỉ là một sự trùng hợp, một khoảnh khắc thoáng qua. Nhưng sâu thẳm trong lòng, một khao khát mơ hồ lại trỗi dậy, khao khát được gặp lại cô gái ấy, dù chỉ là một lần nữa. Mùi trà sữa ngọt ngào hòa lẫn với tiếng nhạc K-pop sôi động, tạo nên một bản giao hưởng của tuổi trẻ và những rung động đầu đời, giữa lòng Hà Nội ồn ã.

***

Chiều cùng ngày, khi những hạt mưa phùn đã ngớt hẳn, nhưng bầu trời vẫn âm u, se lạnh, Lê Ngân tìm đến Quán Cà phê "Hoa Sữa" quen thuộc. Đây là một ngôi nhà ống cũ, được cải tạo lại một cách tinh tế, mang đậm phong cách hoài cổ của Hà Nội. Mặt tiền quán được sơn màu xanh ngọc bích nhạt, đã hơi phai màu theo thời gian, với cánh cửa gỗ kính mộc mạc và ban công nhỏ có giàn hoa giấy leo kín. Bước vào bên trong, không gian ấm cúng bao trùm lấy cô. Nội thất chủ yếu là gỗ mộc, những chiếc bàn ghế đơn giản nhưng được sắp đặt khéo léo, tạo cảm giác riêng tư. Trên tường treo đầy những tranh ảnh cũ về Hà Nội, những góc phố cổ, những gánh hàng rong, và những kệ sách đầy ắp, mời gọi người đọc.

Ngân chọn một góc nhỏ bên cạnh khung cửa sổ lớn, nơi cô có thể ngắm nhìn con phố ướt át bên ngoài. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, êm dịu vang lên, hòa lẫn với tiếng pha chế cà phê lách cách từ quầy bar và tiếng trò chuyện thì thầm của những khách hàng khác. Thỉnh thoảng, cô còn nghe thấy tiếng lật trang sách khe khẽ, hay tiếng mưa rơi tí tách trên mái hiên, dù bên ngoài đã tạnh. Hương cà phê rang xay thơm lừng, quyện với mùi trà thảo mộc thoang thoảng và chút ngọt ngào của bánh ngọt mới ra lò, tạo nên một mùi hương đặc trưng của quán, khiến tâm hồn cô trở nên thư thái. Vào mùa thu, nơi đây còn thoang thoảng mùi hoa sữa nồng nàn từ cây cổ thụ bên đường, một mùi hương vừa gây thương nhớ, vừa gây ám ảnh, tựa như những ký ức cũ.

Cô gọi một tách trà lài nóng, đôi tay mảnh mai khẽ ôm lấy tách sứ, cảm nhận hơi ấm lan tỏa qua lòng bàn tay. Ánh mắt cô lơ đãng nhìn ra ngoài, nơi những chiếc xe máy vẫn vội vã lướt qua, những bóng người lầm lũi trong cái lạnh của Hà Nội. Trong tâm trí cô, hình ảnh cái chạm tay vội vàng trên xe buýt sáng nay vẫn còn rõ nét, rõ đến từng chi tiết. Bàn tay ấm áp, hơi thô ráp ấy. Ánh mắt bối rối, ngơ ngác nhưng đầy chân thành của chàng trai ấy. Một cảm giác lạ lẫm, bâng khuâng khó tả len lỏi trong lòng Ngân, như một nốt nhạc lạc điệu giữa bản giao hưởng yên bình của quán cà phê.

Cô vốn là một người kiệm lời, ít khi bộc lộ cảm xúc ra bên ngoài. Sự trầm tĩnh đã trở thành vỏ bọc hoàn hảo cho tâm hồn tinh tế và sâu sắc của cô. Nhưng khoảnh khắc ấy, cái chạm tay vô tình ấy, đã làm rung động một góc nhỏ trong trái tim cô.

"Cảm giác ấy... thật lạ." Ngân thầm nghĩ trong lòng, khẽ nhấp một ngụm trà nóng. Vị chát nhẹ của trà lài như đánh thức những giác quan tinh tế nhất của cô. "Lâu rồi mình không thấy một ánh mắt ngơ ngác đến thế. Chàng trai đó..." Cô không biết tên cậu, không biết cậu là ai, nhưng cô có thể cảm nhận được sự khác biệt nơi cậu. Không phải là sự hào nhoáng, bóng bẩy của những người cô thường gặp, mà là một vẻ mộc mạc, chân thật đến từ một nơi xa xôi.

Ngân khẽ nhắm mắt lại, như đang cố gắng tái hiện lại khoảnh khắc ấy một lần nữa. Cái lạnh cắt da của bến xe buýt, tiếng còi xe inh ỏi, sự chen lấn hỗn loạn. Rồi đột nhiên, bàn tay ấm áp ấy chạm vào tay cô. Một thoáng ngạc nhiên, rồi một ánh mắt giao nhau. Sự bối rối hiện rõ trên khuôn mặt cậu ta, một sự bối rối đến đáng yêu. Ngân vẫn giữ vẻ lạnh lùng, bình thản bên ngoài, nhưng trong lòng cô, một câu hỏi cứ thế lởn vởn: Cậu ta là ai? Và tại sao cái chạm tay ấy lại khiến cô bận tâm đến vậy? Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng treo trên trần nhà hắt xuống, tạo nên một không khí lãng mạn và có chút u hoài, rất hợp với tâm trạng của Ngân lúc này. Cô cứ thế ngồi yên lặng, tay giữ tách trà, ánh mắt nhìn xa xăm, như đang tìm kiếm một câu trả lời nào đó trong những hạt mưa phùn đã tạnh hẳn, chỉ còn lại những giọt nước đọng trên tán lá xanh.

***

Chiều muộn, khi những ánh đèn đường đầu tiên vừa kịp bật sáng, xé tan màn đêm chập choạng của Hà Nội, Hoàng Minh và Trung rời khỏi trường Đại học Ngoại Thương. Trời vẫn se lạnh, nhưng mưa đã tạnh hẳn, chỉ còn lại không khí ẩm ướt và mùi khói xe đặc trưng của giờ tan tầm. Dòng người đổ ra từ các giảng đường, ùa về phía cổng trường, tạo nên một sự hỗn loạn nhưng cũng đầy sức sống của tuổi trẻ. Minh cảm thấy đầu óc hơi nặng trĩu sau một ngày dài với những thủ tục nhập học và những thông tin mới mẻ. Nó vẫn còn đang tiêu hóa những gì Trung đã kể về cuộc sống sinh viên, về những câu lạc bộ, những buổi học thêm, và cả những gánh nặng về việc làm thêm để trang trải.

“Về phòng thôi, tớ đói bụng rồi!” Trung vừa nói vừa xoa xoa cái bụng, trông có vẻ khá thoải mái và quen thuộc với nhịp sống ở đây. Trung đi trước, sải bước dài, Minh theo sau, cố gắng bắt kịp. Nó vẫn còn giữ thói quen quan sát mọi thứ xung quanh, từ những chiếc xe máy đèo ba, đèo bốn vội vã lướt qua, đến những quán ăn vỉa hè nghi ngút khói, hay những nhóm sinh viên đang túm tụm trò chuyện rôm rả.

Đúng lúc đó, từ phía một tòa nhà giảng đường khác, Lê Ngân cũng bước ra. Cô khoác một chiếc áo khoác mỏng màu be, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng sau gáy. Vẻ ngoài của cô vẫn thanh lịch và trầm tĩnh như mọi khi, không vội vã, không ồn ào. Cô bước đi nhẹ nhàng giữa dòng người đông đúc, như một nốt trầm giữa bản nhạc sôi động. Có lẽ cô vừa tan học, hoặc vừa kết thúc một buổi hoạt động ngoại khóa nào đó.

Hoàng Minh đang mải suy nghĩ về những lời dặn dò của Trung về việc tìm việc làm thêm, chợt ngẩng đầu lên. Ánh mắt nó vô tình lướt qua đám đông, và bỗng dừng lại. Một cảm giác quen thuộc đến lạ thường ập đến. Là cô ấy. Không thể lẫn vào đâu được. Dáng người mảnh mai, khuôn mặt trái xoan với những đường nét tinh tế, và đôi mắt sâu trầm ấy. Tim Minh bỗng đập nhanh hơn một nhịp, một cảm giác xao xuyến nhẹ nhàng lan tỏa trong lồng ngực.

"Là cô ấy..." Nội tâm Minh khẽ thốt lên. Nó không biết tại sao lại cảm thấy như vậy, nhưng nó nhận ra cô gái ấy ngay lập tức, ngay giữa hàng trăm gương mặt xa lạ. Nó muốn gọi, muốn nói gì đó, nhưng rồi lại thôi. Sự rụt rè cố hữu của nó trỗi dậy, khóa chặt lời nói trong cổ họng. Nó chỉ dám đứng yên, ánh mắt dõi theo bóng lưng cô gái ấy, cho đến khi cô khuất dần vào đám đông.

Lê Ngân cũng cảm nhận được một ánh nhìn đang dõi theo mình. Cô khẽ quay đầu lại, một cách vô thức. Ánh mắt cô thoáng chạm vào ánh mắt của Hoàng Minh. Chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, một ánh mắt thoáng qua giữa dòng người vội vã, nhưng đủ để cả hai nhận ra sự hiện diện của đối phương. Trong đôi mắt trầm tĩnh của Ngân, một thoáng ngạc nhiên lướt qua, một cảm xúc hiếm hoi.

"Lại là chàng trai đó..." Cô thầm nghĩ. Cậu ta vẫn với vẻ mặt hơi bối rối ấy, vẫn ánh mắt ngơ ngác ấy, nhưng lần này không còn là sự vụng về do tai nạn nữa, mà là một sự chú ý đầy e ngại. Ngân không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, một cái gật đầu gần như không thể nhận ra, rồi cô tiếp tục bước đi.

Hoàng Minh cảm thấy một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng khi ánh mắt họ chạm nhau. Một lời chào không lời, một sự thừa nhận vô hình. Nó không biết mình có nên vui hay không, chỉ cảm thấy một sự bối rối ngọt ngào. Trung quay lại, thấy Minh vẫn đứng ngẩn ngơ, khẽ nhíu mày. “Cậu sao thế? Đi thôi chứ!”

Minh giật mình, vội vàng bước theo Trung. Nó không dám nhìn lại, chỉ biết rằng, cái chạm tay trên xe buýt hôm qua, và ánh mắt giao nhau hôm nay, đã gieo vào lòng nó một hạt giống tò mò, một sự quan tâm đặc biệt. Hà Nội, với những cơn mưa phùn dai dẳng, cái rét cắt da, và những dòng người hối hả, dường như đang dệt nên những sợi chỉ vô hình, kéo hai con người xa lạ lại gần nhau hơn. Chiếc ô xanh cũ, giờ đây vẫn nằm gọn gàng dưới chân nó ở phòng trọ, như một vật chứng lặng lẽ, chờ đợi những câu chuyện tiếp theo.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ