Chuyến xe khách chầm chậm lăn bánh qua những con đường đông đúc, mang theo mùi dầu diesel đặc trưng và tiếng còi xe inh ỏi, như một lời nhắc nhở phũ phàng về sự trở lại với nhịp sống hối hả của thành phố. Hoàng Minh cảm thấy lồng ngực mình hơi thắt lại. Chỉ cách đây vài giờ, cậu còn đang hít thở không khí trong lành, thoang thoảng mùi đất ẩm và cỏ dại của làng quê, giờ đây, thứ chào đón cậu là làn khói bụi đặc quánh và tiếng ồn ào không ngừng nghỉ. Cái cảm giác yên bình, tĩnh lặng mà cậu đã tìm thấy ở Thôn X dường như đã bị cuốn trôi đi, nhường chỗ cho sự vội vã, xô bồ vốn dĩ là bản chất của Hà Nội.
Đức Anh, với vẻ mặt tươi tắn và tràn đầy năng lượng, vỗ bốp vào vai Minh khi xe vừa dừng hẳn ở bến. “Về đến Hà Nội rồi, ‘cặp đôi hoàn hảo’ ơi! Về mà nhớ nhau đấy nhé!” Cậu ta cười khúc khích, ánh mắt tinh nghịch liếc sang Lê Ngân, người đang từ tốn thu dọn túi xách.
Hoàng Minh ngượng ngùng gãi đầu, khuôn mặt hơi ửng đỏ. Cậu biết Đức Anh chỉ trêu chọc, nhưng những lời đó vẫn khiến cậu cảm thấy bối rối, đặc biệt là khi Ngân khẽ quay đầu lại, đôi mắt cô lướt qua cậu một cách nhanh chóng, rồi lại cụp xuống. Cậu không biết trong ánh mắt ấy có chất chứa điều gì, chỉ biết tim mình lại đập lỗi nhịp.
Thảo Vy tiến đến gần Lê Ngân, khẽ ôm lấy cô bạn, rồi thì thầm đủ nghe: “Ngân về nhà nghỉ ngơi đi, có gì mai mình tâm sự sau.” Ánh mắt cô ấy cũng ẩn chứa một nụ cười ý nhị, như thể đã đọc được toàn bộ câu chuyện chưa nói giữa hai người.
Cả nhóm bắt đầu xuống xe, tiếng kéo vali lạch cạch trên mặt đường nhựa, tiếng nói chuyện vang vọng, xen lẫn tiếng còi xe buýt phanh két kít. Hoàng Minh nhanh nhẹn xách túi đồ giúp Lê Ngân, cậu thấy bàn tay cô thoáng chạm vào tay mình khi cô đưa quai túi, một cảm giác ấm áp và mềm mại lan tỏa. “Ngân về cẩn thận nhé,” cậu nói, giọng nhỏ nhẹ, gần như bị át đi bởi tiếng ồn xung quanh. Ánh mắt cậu dán vào cô, cố gắng đọc lấy một chút gì đó từ khuôn mặt trầm tĩnh ấy.
Lê Ngân khẽ gật đầu, môi cô mím lại thành một đường cong rất nhẹ, hầu như không thể nhận ra. “Minh cũng vậy,” cô đáp lại, giọng cô vẫn dịu dàng, chậm rãi, nhưng có một sự bối rối rất nhỏ trong ánh mắt, một tia sáng thoáng qua rồi biến mất nhanh chóng. Cô không nói nhiều, như thường lệ, nhưng Hoàng Minh cảm nhận được một sự kết nối vô hình vẫn còn đó, dù cho sự ồn ào của thành phố đang cố gắng chia cắt nó.
Mọi người dần tản đi. Đức Anh và Thảo Vy vẫy tay chào tạm biệt, hứa hẹn sẽ gặp nhau ở trường. Hoàng Minh đứng lại một lúc, nhìn theo bóng lưng Ngân khuất dần vào dòng người tấp nập. Cậu cảm thấy một sự hụt hẫng nhẹ. Chuyến đi đã kết thúc, và dường như, khoảng cách vô hình giữa cậu và Ngân lại được tái lập, không phải bởi ý muốn của cả hai, mà bởi chính sự khác biệt của hai thế giới mà họ đang sống. Mùi khói xe, bụi đường và xăng dầu nồng nặc hơn bao giờ hết, như một bức tường vô hình ngăn cách cậu với những cảm xúc còn vương vấn từ Thôn X. Cậu thở dài, rồi cũng hòa mình vào dòng người, bắt một chuyến xe buýt quen thuộc để trở về căn phòng trọ nhỏ của mình. Con phố xá vẫn vậy, đông đúc và vội vã, ánh đèn đường đã bắt đầu le lói, hắt xuống những vũng nước đọng nhỏ sau cơn mưa chiều, phản chiếu một Hà Nội phơi mình dưới nắng mưa, vừa quen thuộc, vừa xa lạ đến lạ lùng.
***
Hoàng Minh mở cửa căn phòng trọ nhỏ của mình trên tầng cao của dãy nhà trọ cũ. Tiếng kẽo kẹt của cánh cửa gỗ vang lên trong không gian yên tĩnh đến lạ lùng, tạo ra một sự đối lập rõ rệt với sự ồn ào mà cậu vừa rời bỏ. Căn phòng, vốn dĩ chật chội và đơn sơ, giờ đây càng trở nên trống trải hơn sau những ngày cậu sống trong không khí ấm cúng, náo nhiệt của chuyến tình nguyện. Mùi ẩm mốc nhẹ từ những bức tường cũ và mùi sách vở cũ kỹ quen thuộc chợt xộc vào mũi, đánh thức cậu khỏi những mộng mơ về làng quê.
Cậu đặt ba lô xuống nền nhà, nơi ánh đèn vàng yếu ớt từ bóng đèn treo trên trần hắt xuống một vệt sáng mờ. Từng động tác của cậu đều chậm rãi, như thể cậu đang cố kéo dài những giây phút cuối cùng của sự tĩnh lặng trước khi thực tại ập đến. Cậu từ từ sắp xếp đồ đạc, gấp gọn quần áo, đặt những cuốn sách giáo trình đã ngả màu lên bàn học. Trong lúc dọn dẹp, tay cậu vô tình chạm phải chiếc điện thoại. Cậu mở khóa màn hình, và những bức ảnh chụp vội trong chuyến đi tình nguyện hiện ra. Cậu dừng lại ở một bức ảnh chụp Lê Ngân đang cúi xuống trò chuyện với một em nhỏ, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, đôi mắt long lanh ẩn chứa sự dịu dàng. Khung cửa sổ nhỏ nhìn ra ngõ, nơi tiếng xe cộ vẫn ồn ào vọng vào, dường như cũng trở nên xa xăm hơn.
“Cũng đã về rồi… Mọi thứ lại trở lại như cũ, hay là đã khác đi rồi?” Hoàng Minh khẽ thì thầm với chính mình, giọng nói lạc lõng trong không gian nhỏ hẹp. Cậu không biết câu hỏi đó là dành cho hoàn cảnh của cậu, hay cho chính những cảm xúc mà cậu đang mang trong lòng. Nỗi nhớ về không khí làng quê yên bình, về những nụ cười hồn nhiên của các em nhỏ, và đặc biệt là về những khoảnh khắc cậu được ở gần Ngân, đan xen với thực tại bộn bề của cuộc sống sinh viên. Áp lực học tập, nỗi lo về tiền bạc, và cả sự tự ti âm ỉ về xuất thân lại ùa về, bủa vây lấy tâm trí cậu.
Tiếng chuông điện thoại chợt vang lên, kéo cậu ra khỏi dòng suy nghĩ miên man. Là mẹ cậu. Khuôn mặt cậu chợt giãn ra, một nụ cười hiếm hoi xuất hiện. “A lô, con nghe đây mẹ.”
Giọng bà Hoa ấm áp, quen thuộc, vang lên từ đầu dây bên kia, mang theo cả sự lo lắng và yêu thương vô bờ bến. “Con về đến nơi chưa? Đi đường có mệt không? Mẹ gọi mãi mà không thấy con nghe máy.”
“Con vừa về đến phòng mẹ ạ. Con không sao đâu, chỉ hơi mệt một chút thôi.” Hoàng Minh cố gắng giấu đi sự mệt mỏi trong giọng nói.
“Ừ, con về được là tốt rồi. Mấy hôm nay mẹ cứ lo. Con ăn uống có đầy đủ không? Có thiếu thốn gì không? Cố gắng học hành cho tốt con nhé.” Giọng mẹ cậu vẫn vậy, những lời hỏi han ân cần, lặp đi lặp lại qua mỗi cuộc điện thoại, nhưng luôn khiến cậu cảm thấy ấm lòng.
“Con vẫn ổn mà mẹ. Con ăn uống đầy đủ, không thiếu thốn gì đâu ạ. Mẹ đừng lo cho con.” Cậu nói dối một cách thiện ý. Đồ ăn hàng quán ở Hà Nội không thể nào so sánh được với những bữa cơm mẹ nấu, và những khoản tiền gửi từ nhà ra, dù mẹ cậu đã cố gắng chắt chiu, vẫn luôn khiến cậu phải cân nhắc từng li từng tí. Nhưng cậu không muốn mẹ mình phải lo lắng thêm.
Sau khi cúp máy, Hoàng Minh ngồi phịch xuống chiếc ghế gỗ ọp ẹp bên bàn học. Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn đường le lói hắt vào căn phòng một cách yếu ớt. Tiếng sinh hoạt từ các phòng trọ lân cận vọng vào: tiếng cười nói, tiếng nhạc xập xình, tiếng bát đũa lạch cạch. Tất cả những âm thanh ấy, vốn dĩ quen thuộc, giờ đây lại mang một cảm giác xa lạ. Cậu mở cuốn sách giáo trình dày cộp, những con chữ và công thức khô khan hiện ra trước mắt. Lòng cậu vẫn còn bối rối. Chuyến đi tình nguyện đã mở ra một thế giới khác, một thế giới mà cậu cảm thấy mình thuộc về, nơi mà những khác biệt về xuất thân dường như bị xóa nhòa bởi những nụ cười hồn nhiên và tình người ấm áp. Nhưng giờ đây, khi trở về với thực tại, nỗi tự ti lại trỗi dậy. Cậu biết, mình phải cố gắng hơn nữa, phải vươn lên, để có thể đứng vững trong cái thành phố rộng lớn này, và để có thể rút ngắn khoảng cách vô hình giữa cậu và Ngân. Hơi thở cậu khẽ hóa khói trong không khí se lạnh cuối mùa thu, một dự cảm về cái rét ngọt của Hà Nội sắp đến.
***
Lê Ngân mở cửa căn hộ của mình, bước vào không gian quen thuộc, nơi mùi nước xả vải dịu nhẹ từ những tấm rèm cửa và mùi tinh dầu oải hương thoang thoảng trong không khí lập tức bao trùm lấy cô. Mọi thứ vẫn ngăn nắp, tinh tươm, đúng như cách cô vẫn thường sắp xếp, nhưng tâm trí cô lại không yên. Từ bến xe buýt về đến nhà, cô đã cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ về Hoàng Minh, về chuyến đi, nhưng hình ảnh anh vẫn hiện hữu, như một thước phim quay chậm lặp đi lặp lại trong tâm trí.
“Con về rồi à? Đi đường có mệt không? Vào ăn cơm đi con.” Giọng bà Lan, mẹ cô, nhẹ nhàng vang lên từ phòng khách. Mùi thức ăn mẹ nấu thơm lừng, quen thuộc, gợi lên cảm giác ấm áp của gia đình.
“Con không sao ạ. Con lên thay đồ chút rồi xuống ngay.” Ngân đáp lời, giọng cô vẫn giữ vẻ trầm tĩnh thường ngày, nhưng trong lòng cô, một cơn sóng cảm xúc vẫn đang dâng lên không ngừng.
Cô bước vào phòng riêng, căn phòng với tông màu trung tính, mọi vật dụng đều được sắp xếp gọn gàng, thể hiện rõ phong cách tối giản và tinh tế của cô. Cô thay bộ quần áo đã sờn màu của chuyến tình nguyện bằng bộ đồ ở nhà thoải mái hơn. Sau đó, cô ngồi xuống mép giường, tay cô khẽ chạm vào cuốn sổ tay ghi chép chung mà cô vẫn luôn mang theo trong túi áo. Cuốn sổ, với bìa da đã hơi sờn, giờ đây không chỉ là nơi lưu giữ những ghi chú học tập, mà còn là một kho báu chứa đựng những cảm xúc, những nét vẽ phác thảo về Hoàng Minh mà cô đã lén lút ghi lại.
Cô vuốt nhẹ bìa sổ, cảm nhận sự ấm áp của nó, như cảm nhận sự ấm áp của những cảm xúc đang lớn dần trong tim mình. Cô mở trang giấy trắng, nơi những dòng chữ và nét vẽ về Minh hiện ra. “Sao mình lại… nghĩ về cậu ấy nhiều như vậy?” Cô tự hỏi, giọng thì thầm, vang vọng trong căn phòng yên tĩnh. Cô cảm thấy một sự bối rối sâu sắc. Lê Ngân vốn là người độc lập, lý trí, luôn giữ cho mình một khoảng cách nhất định với mọi người. Cô chưa bao giờ để bất kỳ ai len lỏi vào thế giới nội tâm của mình một cách dễ dàng đến thế. Nhưng Hoàng Minh… cậu ấy có một điều gì đó rất khác. Sự rụt rè, chân thành, và cả cái cách cậu ấy quan tâm đến mọi thứ xung quanh một cách tỉ mỉ, đã dần dần phá vỡ bức tường phòng thủ trong cô.
Cô cầm bút lên, ngập ngừng một lúc, rồi khẽ viết vào cuốn sổ tay, những dòng chữ mềm mại, uốn lượn trên trang giấy trắng tinh:
“Hà Nội trở lại… nhưng sao lòng lại bâng khuâng đến thế?
Mùi hoa sữa chưa về, mà sao lòng đã thấy một chút nồng nàn.
Chuyến đi đã kết thúc, nhưng câu chuyện dường như chỉ mới bắt đầu.
Cái lạnh đầu đông, liệu có thể làm ấm trái tim đang bối rối này?”
Cô dừng lại, nhìn những dòng chữ mình vừa viết. Đó là một sự đấu tranh nội tâm giữa mong muốn được mở lòng và nỗi sợ hãi về sự tổn thương, về việc mất đi sự tự chủ mà cô đã luôn gìn giữ. Ánh mắt cô xa xăm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn vàng ấm áp từ các căn hộ đối diện hắt vào, tạo nên một khung cảnh bình yên nhưng lại không thể xua tan đi những suy tư trong lòng cô. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ phòng khách vọng lên, xen lẫn tiếng tivi nhỏ, tạo nên một không gian ấm cúng, quen thuộc. Nhưng Ngân biết, từ giờ trở đi, Hà Nội sẽ không còn là Hà Nội trầm tĩnh, quen thuộc như trước nữa. Mỗi con phố, mỗi góc quán, mỗi cơn mưa phùn, và đặc biệt là mỗi mùa hoa sữa nở, sẽ mang theo những ký ức mới, những rung động mới về một người con trai tên Hoàng Minh. Cô khẽ siết chặt cuốn sổ tay trong tay, như thể nó là chiếc neo duy nhất giữ cô lại giữa biển cảm xúc đang dâng trào. Hà Nội, với tất cả sự vội vã và lãng mạn của nó, đang chờ đón những điều chưa nói, những rung động tinh tế và sâu lắng giữa hai người.