Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 106

Những Dấu Lặng Giữa Nhịp Vội Vàng

3506 từ
Mục tiêu: Đánh dấu sự trở lại của Hoàng Minh và Lê Ngân với nhịp sống đại học hối hả sau chuyến tình nguyện, tạo sự đối lập với không gian yên bình ở làng quê.,Tiếp tục phát triển những rung động chưa lời giữa Hoàng Minh và Lê Ngân, tập trung vào những suy tư nội tâm và sự cố gắng giữ khoảng cách của cả hai.,Tái thiết lập bối cảnh đại học, gợi mở về những áp lực học tập và định hướng tương lai, chuẩn bị cho sự xuất hiện của các rào cản ngoại cảnh và nội tâm trong Arc 3.,Làm sâu sắc thêm xung đột nội tâm của Hoàng Minh về xuất thân và sự tự ti khi đối mặt với môi trường học đường cạnh tranh.,Khẳng định Lê Ngân đang đấu tranh giữa tình cảm và mong muốn duy trì sự độc lập, khép kín của bản thân.,Duy trì tông điệu trầm lắng, lãng mạn và tinh tế, tập trung vào những chi tiết nhỏ, cảm xúc ẩn giấu.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Đức Anh, Thảo Vy, Cô Thu
Mood: Trầm lắng, lãng mạn, bâng khuâng, có chút áp lực và tự ti xen lẫn quyết tâm.
Kết chương: [object Object]

Hà Nội, sau chuyến tình nguyện, đón cả nhóm trở về bằng một buổi sáng trong xanh hiếm hoi, nắng vàng như rót mật trên những tán cây sà xuống đường. Cái nắng dịu dàng của cuối thu không còn mang theo cái gay gắt của mùa hè mà chỉ còn vương lại chút ấm áp, xoa dịu những nhọc nhằn của cuộc sống thị thành. Thế nhưng, trong lòng Hoàng Minh và Lê Ngân, không khí ấy lại mang theo một sự ngột ngạt, một nỗi bâng khuâng khó tả. Cảm giác thân thuộc, gần gũi từ những ngày ở làng quê dường như đã bị cuốn trôi đi, thay vào đó là sự dè dặt, một khoảng cách vô hình đang lớn dần giữa cả hai.

Tại Đại học Ngoại Thương, những tòa nhà cao tầng với kiến trúc hiện đại, nhiều kính sáng loáng, sừng sững dưới ánh nắng ban mai, chào đón hàng ngàn sinh viên trở lại với guồng quay học tập. Tiếng chuông báo giờ reo vang, giục giã, hòa lẫn với tiếng trò chuyện rộn ràng của sinh viên, tiếng xe cộ hối hả từ bên ngoài vọng vào. Mùi sách vở mới, mùi cà phê thoang thoảng từ căng-tin, và cả mùi cỏ cây xanh mát từ những bãi cỏ rộng lớn trong khuôn viên, tất cả tạo nên một bầu không khí trẻ trung, năng động và trí tuệ. Giờ giải lao, sân trường náo nhiệt với những câu chuyện rôm rả, những nụ cười tươi tắn. Nhưng khi tiếng chuông dứt, mọi thứ lại trở nên yên tĩnh hơn, nhường chỗ cho tiếng giảng bài đều đều từ các lớp học.

Hoàng Minh bước vào giảng đường, dáng người hơi gầy nhưng vẫn toát lên vẻ chắc khỏe. Chiếc áo sơ mi kẻ caro đơn giản, chiếc quần jean bạc màu và đôi giày vải đã theo cậu suốt chuyến đi tình nguyện, giờ lại khiến cậu cảm thấy mình lạc lõng giữa những bộ cánh thời trang, sành điệu của bạn bè. Khuôn mặt hiền lành của cậu vẫn còn vương vấn chút ngơ ngác, nhưng đôi mắt thì không ngừng quan sát mọi thứ xung quanh một cách tỉ mỉ. Cậu chọn một chỗ ngồi ở hàng ghế giữa, không quá nổi bật, cũng không quá khuất lấp. Ngay khi cậu vừa đặt cặp sách xuống, một giọng nói quen thuộc đã vang lên bên cạnh.

“Ê Minh, làm sao mà lơ mơ thế? Vẫn còn mơ màng ở làng X à?” Đức Anh vỗ vai cậu một cái rõ mạnh, khiến Minh giật mình. Đức Anh, với dáng người cao ráo, năng động, mái tóc cắt theo kiểu thời trang và nụ cười tươi tắn, luôn là tâm điểm của sự chú ý. Cậu ta mặc một chiếc áo phông có hình in graphic lạ mắt, quần jeans rách gối và đôi giày thể thao hàng hiệu mới coóng.

Minh khẽ cười, gãi đầu: “Đâu có. Chỉ là… hơi lạ lại với nhịp sống ở đây thôi.” Giọng cậu nhỏ nhẹ, hơi ngập ngừng. Cậu cố gắng tỏ ra bình thường, nhưng sâu thẳm trong lòng, hình ảnh Lê Ngân vẫn ẩn hiện. Cậu biết cô ấy cũng đang ngồi đâu đó trong giảng đường này.

Đức Anh cười phá lên, kéo ghế ngồi xuống bên cạnh Minh: “Lạ gì mà lạ! Mới có mấy ngày chứ mấy. Thôi, lo học đi ông tướng, Cô Thu sắp vào rồi đấy. Nghe nói sắp có dự án lớn lắm.”

Minh gật đầu, cố gắng tập trung vào cuốn giáo trình. Nhưng đôi mắt cậu vẫn vô thức lướt qua các hàng ghế, tìm kiếm một bóng hình quen thuộc. Và rồi, cậu nhìn thấy cô. Lê Ngân ngồi cách cậu khoảng ba hàng ghế, gần cửa sổ. Dáng người mảnh mai, thanh thoát của cô nổi bật giữa đám đông. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, để lộ khuôn mặt trái xoan với những đường nét tinh tế. Cô mặc một chiếc áo len mỏng màu be, đơn giản nhưng toát lên vẻ thanh lịch đặc trưng của người Hà Nội. Cô đang lật giở những trang sách, vẻ mặt trầm tĩnh, nhưng Minh cảm nhận được một sự khác lạ, một chút ưu tư đang ẩn hiện trong đôi mắt sâu và trầm của cô. Cậu cảm thấy một lực hút vô hình, một sự thôi thúc muốn lại gần, nhưng rồi nỗi tự ti lại kéo cậu lại. “Liệu cô ấy có thấy mình khác thường không?” Minh tự hỏi, cảm thấy cổ họng mình khô khốc.

Giảng đường dần ổn định. Cô Thu bước vào, dáng người nhỏ nhắn nhưng thanh lịch. Cô mặc một chiếc áo dài màu xanh ngọc bích, mái tóc đen vấn gọn gàng, vài sợi bạc lấp lánh dưới ánh đèn. Đôi mắt hiền từ của cô lướt qua một lượt cả lớp, dừng lại một chút ở những gương mặt thân quen của đội tình nguyện. Một nụ cười nhẹ nở trên môi cô.

“Chào mừng các em trở lại sau chuyến tình nguyện đầy ý nghĩa,” giọng cô ấm áp, truyền cảm, vang vọng khắp giảng đường. “Cô tin rằng các em đã có những trải nghiệm quý giá, không chỉ về kiến thức mà còn về tình người. Giờ chúng ta sẽ quay lại với guồng quay học tập, và sắp tới sẽ có một dự án nhóm khá quan trọng về phân tích thị trường. Đây sẽ là một cơ hội tốt để các em vận dụng những gì đã học và phát triển kỹ năng làm việc nhóm.”

Lời của Cô Thu như một lời nhắc nhở về thực tại. Hoàng Minh cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai. Dự án lớn, làm việc nhóm… cậu vốn dĩ không giỏi giao tiếp, lại càng sợ hãi những tình huống cần sự chủ động. Cậu khẽ thở dài, siết chặt cuốn giáo trình trong tay. Cậu biết, mình phải cố gắng hơn nữa, phải chứng tỏ bản thân không chỉ ở việc học mà còn trong khả năng hòa nhập, làm việc.

Ở hàng ghế gần cửa sổ, Lê Ngân khẽ nhíu mày. Cô đang ghi chép bài giảng một cách cẩn thận, nét chữ mềm mại, rõ ràng. Thảo Vy, cô bạn thân xinh xắn, đáng yêu với mái tóc nhuộm nâu hạt dẻ, ngồi bên cạnh, khẽ huých tay cô.

“Ngân ơi, cậu có vẻ trầm tư quá. Mọi chuyện ổn chứ?” Thảo Vy nói nhỏ, giọng trong trẻo, ánh mắt đầy quan tâm. Cô bạn thường là người nhạy cảm nhất với những thay đổi nhỏ nhất của Ngân.

Ngân khẽ lắc đầu: “Mình không sao. Chỉ là… hơi mệt sau chuyến đi thôi.” Cô đáp lời, giọng vẫn giữ vẻ trầm tĩnh thường ngày, nhưng trong lòng cô, những suy nghĩ về Hoàng Minh và những ngày ở làng X vẫn còn vương vấn. Cô cố gắng gạt bỏ chúng, tập trung vào lời giảng của Cô Thu. Dự án mới… cô biết đây là lúc cần phải dồn hết tâm trí vào việc học. Cô không muốn bất kỳ điều gì làm xao nhãng mình khỏi mục tiêu đã đặt ra. Thế nhưng, mỗi khi Minh khẽ xoay người, hay khi cậu ta lướt qua tầm mắt cô, một cảm giác khó tả lại dâng lên, khiến nét chữ của cô có chút xao động. Cô cố gắng tránh ánh mắt cậu, nhưng dường như, sự hiện diện của cậu đã trở thành một phần không thể thiếu trong không gian này, một sự hiện diện khiến cô vừa bối rối, vừa tò mò. Tiếng giảng bài của Cô Thu vẫn đều đều, êm dịu như dòng chảy của thời gian, cuốn theo những suy tư và cả những điều chưa nói thành lời.

***

Chiều cùng ngày, ánh nắng vàng nhạt vẫn còn vương lại trên những mái nhà cổ kính, xuyên qua khung cửa sổ lớn của Thư viện Quốc gia Việt Nam. Nơi đây, kiến trúc Pháp tráng lệ với những cột đá lớn, cầu thang rộng và sảnh chính cao vút, luôn mang đến một cảm giác tôn kính và trầm mặc. Các phòng đọc rộng lớn, những kệ sách gỗ cao ngút tầm mắt, chất đầy tri thức của nhân loại, cùng với những chiếc bàn ghế bằng gỗ chắc chắn, tạo nên một không gian lý tưởng cho những tâm hồn khao khát tìm tòi.

Hoàng Minh bước vào thư viện. Tiếng lật trang sách khe khẽ, tiếng gõ bàn phím máy tính nhẹ nhàng, tiếng bút viết sột soạt, và cả tiếng thì thầm nhỏ, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của tri thức. Mùi giấy cũ, mực in, gỗ, và thoang thoảng mùi bụi thời gian đặc trưng của nơi đây lập tức bao trùm lấy cậu. Cậu tìm đến một góc khuất, nơi có ít người qua lại, đặt chiếc cặp sách đã bạc màu xuống bàn. Dự án về phân tích thị trường mà Cô Thu vừa giao quả thực rất khó, đòi hỏi nhiều kiến thức và kỹ năng tổng hợp. Minh cảm thấy mình cần phải đọc thêm rất nhiều tài liệu mới có thể theo kịp các bạn.

Cậu mở một cuốn sách dày cộp, cố gắng tập trung. Nhưng tâm trí cậu lại lơ lửng. “Dự án này khó thật, mình phải cố gắng gấp đôi người khác mới được.” Cậu tự nhủ. Nỗi tự ti về xuất thân, về việc mình không có nền tảng vững chắc như nhiều bạn bè ở thành phố, luôn là một gánh nặng vô hình đè nặng lên Minh. Cậu biết, mình không có sự hỗ trợ từ gia đình về mặt tài chính hay mối quan hệ, mọi thứ cậu có đều phải tự tay gây dựng. Điều đó thôi thúc cậu phải nỗ lực không ngừng, phải vươn lên bằng chính đôi chân của mình. Nhưng đôi khi, sự tự ti ấy lại khiến cậu chùn bước, đặc biệt là khi đứng trước một người như Lê Ngân.

Cậu khẽ ngẩng đầu, ánh mắt vô thức lướt qua những dãy bàn. Và rồi, cậu lại nhìn thấy cô. Lê Ngân ngồi ở một dãy bàn khác, cách cậu khá xa, nhưng dáng vẻ tập trung của cô vẫn đủ để khiến cậu nhận ra. Mái tóc cô vẫn buộc gọn gàng, ánh nắng chiều vàng nhạt xuyên qua khung cửa sổ lớn, hắt lên mái tóc đen nhánh của cô, tạo thành một vầng sáng dịu dàng. Cô đang cúi đầu đọc một cuốn sách dày, vẻ mặt tập trung cao độ, đôi khi khẽ đưa tay lên vuốt nhẹ trang giấy. Minh cảm thấy một sự xa cách vô hình. Không phải do khoảng cách vật lý, mà là một khoảng cách về thế giới quan, về những gì cô ấy thuộc về và những gì cậu đang phải vật lộn để có được. Cậu tự hỏi, liệu khoảng cách đó có phải là do xuất thân của mình hay không? Liệu một chàng trai tỉnh lẻ, với những lo toan cơm áo gạo tiền, có thể nào sánh được với một cô gái Hà Nội gốc, với vẻ ngoài thanh lịch và tri thức ấy không? Nỗi lo lắng ấy len lỏi trong tâm trí cậu, khiến cậu khẽ thở dài.

Ở phía bên kia thư viện, Lê Ngân cũng đang cố gắng tập trung vào cuốn sách về kinh tế học vĩ mô. Cô lướt qua từng dòng chữ, từng biểu đồ phức tạp, cố gắng ghi nhớ và phân tích. Nhưng tâm trí cô lại không ngừng hiện lên hình ảnh Hoàng Minh đang nhiệt tình với các em nhỏ trong chuyến đi tình nguyện, nụ cười hiền lành và ánh mắt chân thành của cậu. Cô khẽ lắc đầu, cố gắng xua đi hình ảnh đó. “Cần phải tập trung. Mọi cảm xúc khác đều không quan trọng lúc này.” Cô tự nhủ. Ngân luôn là người lý trí, độc lập, và cô tin rằng việc duy trì sự tập trung vào học tập và sự nghiệp là điều quan trọng nhất. Cô không muốn bất kỳ điều gì, đặc biệt là những cảm xúc khó gọi tên, làm xao nhãng con đường mà cô đã chọn.

Tuy nhiên, đôi mắt cô vẫn thỉnh thoảng liếc nhìn về phía góc khuất, nơi cô biết Hoàng Minh đang ngồi. Cô không biết vì sao mình lại có thể cảm nhận được sự hiện diện của cậu ấy một cách rõ ràng đến thế. Có lẽ, đó là mùi hương đặc trưng của cậu, một chút mùi của đất, của nắng và gió, hòa lẫn với mùi sách cũ mà cậu hay đọc. Hoặc có lẽ, đó là một sợi dây vô hình nào đó đã được dệt nên từ những ngày ở làng X. Cô cảm nhận được ánh mắt của cậu thỉnh thoảng lại lướt qua mình, không cố ý, nhưng đủ để cô nhận ra. Cô cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, tiếp tục lật trang sách. Cô biết, mình đang đấu tranh giữa mong muốn giữ vững sự độc lập và những rung động mới mẻ đang lớn dần trong tim. Sự dè dặt, né tránh ánh mắt nhau, dường như đã trở thành một thói quen mới của cả hai, một dấu hiệu cho thấy tình cảm của họ đang dần trở nên sâu sắc hơn, nhưng cũng đầy bối rối và chưa dám gọi tên.

***

Tối muộn, cái se lạnh của gió heo may đầu mùa đông bắt đầu tràn về, luồn lách qua từng ngõ ngách của Hà Nội. Hoàng Minh trở về phòng trọ của mình, căn phòng nhỏ trên tầng cao của một dãy nhà trọ cũ kỹ. Kiến trúc cũ kỹ của căn nhà trọ, những bức tường đã ngả màu theo thời gian, những bậc thang gỗ kêu cót két dưới mỗi bước chân, đều gợi lên một cảm giác thân thuộc nhưng cũng đầy cô đơn. Từ ô cửa sổ nhỏ nhìn ra ngõ, cậu có thể nghe thấy tiếng sinh hoạt từ các phòng trọ lân cận, tiếng xe cộ từ con ngõ nhỏ vọng lên. Mùi đồ ăn nấu nướng từ các nhà hàng xóm, mùi ẩm mốc đặc trưng của những căn phòng cũ kỹ, hòa lẫn với mùi sách vở mà cậu đang ngâm cứu, tạo nên một không gian chật chội nhưng cũng ấm cúng một cách kỳ lạ.

Cậu buông chiếc cặp xuống bàn, bật chiếc đèn vàng hắt hiu lên. Ánh đèn yếu ớt chiếu rọi lên chồng sách vở và tài liệu dày cộp mà cậu vừa mang về từ thư viện. Cả ngày học tập căng thẳng, cộng thêm những suy tư về dự án mới và về Lê Ngân, khiến cậu cảm thấy mệt mỏi rã rời. Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy những ánh đèn nhà cao tầng xa xa lung linh trong màn đêm, cảm nhận sự rộng lớn và xa hoa của Hà Nội, đối lập hoàn toàn với căn phòng trọ chật hẹp của mình. Nỗi cô đơn lại ùa về, gặm nhấm tâm hồn cậu.

Cậu lấy điện thoại ra, bấm một dãy số quen thuộc. Đầu dây bên kia, giọng nói ấm áp của mẹ cậu vang lên.

“Con vẫn khỏe mẹ ạ. Vâng, con ăn uống đầy đủ. Mẹ đừng lo cho con.” Minh cố gắng giữ giọng điệu vui vẻ, trấn an mẹ. Cậu không muốn mẹ phải lo lắng cho mình. Mẹ cậu ở quê, một mình tần tảo nuôi cậu ăn học, những lời dặn dò, những cuộc điện thoại hỏi thăm của mẹ luôn là động lực lớn nhất để cậu cố gắng. Nhưng cũng chính những lời ấy, những kỳ vọng thầm lặng ấy, lại trở thành một áp lực vô hình. Cậu biết, mình phải thành công, phải vươn lên, không chỉ vì bản thân mà còn vì mẹ.

Sau cuộc điện thoại, Minh ngồi lặng lẽ bên bàn học. Cậu khẽ thở ra, hơi thở hóa khói trong không khí se lạnh của căn phòng. “Không thể yếu lòng được, mình phải nỗ lực, phải vươn lên.” Cậu tự nhủ. Cậu đặt tay lên cuốn sách về kinh tế học, cảm nhận sự nặng trĩu của tri thức. Cậu biết, con đường phía trước còn rất dài và chông gai. Những áp lực từ việc học, từ cuộc sống mưu sinh, và cả những cảm xúc khó gọi tên dành cho Lê Ngân, tất cả đều đang thử thách cậu. Cậu cảm thấy mình phải thu hẹp khoảng cách giữa mình và cô ấy, không phải bằng cách chạy theo những thứ phù phiếm, mà bằng chính năng lực và sự cố gắng của bản thân. Ánh mắt cậu tràn đầy quyết tâm, nhưng sâu thẳm vẫn là nỗi lo âu, tự ti về cái khoảng cách vô hình ấy.

***

Cùng thời điểm đó, trong căn hộ ấm cúng của mình, Lê Ngân cũng đang đối mặt với những suy tư riêng. Sau bữa tối ấm cúng cùng gia đình, với mùi thức ăn mẹ nấu thơm lừng và tiếng tivi nhỏ phát ra từ phòng khách, cô trở về phòng riêng. Căn phòng của cô, nằm trong một khu chung cư cũ nhưng đã được tân trang, mang một vẻ đẹp hiện đại pha lẫn những chi tiết trang trí handmade tinh tế. Từ ban công nhỏ, cô có thể nhìn thấy ánh đèn thành phố lấp lánh, một khung cảnh bình yên nhưng lại không thể xua đi những cảm xúc hỗn độn trong lòng.

Bà Lan, mẹ cô, với dáng người nhỏ nhắn, thanh lịch, khuôn mặt phúc hậu, vẫn luôn tinh tế nhận ra những điều khác lạ ở con gái. Khi Ngân vừa bước vào phòng, bà nhẹ nhàng hỏi: “Ngân, con có vẻ trầm ngâm hơn mọi ngày. Có chuyện gì không con?” Giọng bà ấm áp, đầy sự quan tâm.

Ngân khẽ mỉm cười: “Con không sao đâu mẹ. Chỉ là… hơi mệt thôi ạ.” Cô đáp lời, cố gắng giữ vẻ bình thản thường ngày. Cô không muốn mẹ phải lo lắng, cũng không biết phải diễn tả những cảm xúc đang dâng trào trong lòng mình như thế nào.

Cô ngồi bên cửa sổ phòng mình, nơi ánh đèn vàng dịu hắt vào, cảm nhận cái se lạnh của gió heo may lùa qua khe cửa. Tay cô khẽ vuốt nhẹ bìa cuốn sổ tay ghi chép chung, vật phẩm đã trở thành một người bạn đồng hành bí mật của cô. Cuốn sổ, với bìa da đã hơi sờn, giờ đây không chỉ là nơi lưu giữ những ghi chú học tập mà còn là một kho báu chứa đựng những cảm xúc, những nét vẽ phác thảo về Hoàng Minh mà cô đã lén lút ghi lại.

Cô lật từng trang, xem lại những nét vẽ phác thảo về ngôi làng X yên bình, về những đứa trẻ hồn nhiên, và cả một vài nét vẽ vô thức về dáng lưng của Hoàng Minh khi cậu đang chăm chú hướng dẫn các em học bài. Cô khẽ thở dài, nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh và cảm xúc đang lởn vởn trong tâm trí. “Hà Nội vẫn vậy, nhưng sao mình lại thấy khác đi nhiều thế?” Cô tự nói với cuốn sổ tay, giọng thì thầm, lạc lõng trong không gian riêng tư.

Ngân biết mình cần phải mạnh mẽ, phải độc lập, phải tập trung vào việc học và định hướng tương lai. Cô luôn tự hào về sự tự chủ của bản thân, về khả năng kiểm soát cảm xúc của mình. Nhưng Hoàng Minh… cậu ấy đã phá vỡ mọi quy tắc. Những rung động khó gọi tên ấy khiến cô bối rối, khiến cô phải đấu tranh nội tâm dữ dội. Cô đưa tay vuốt nhẹ trang giấy, nơi có những dòng ghi chú vội vàng, cảm nhận sự ấm áp của chất liệu giấy và cả sự bối rối của chính trái tim mình.

Hà Nội vẫn cứ trôi, không vội vã, vẫn giữ cái nhịp điệu riêng của nó. Nhưng trong lòng Ngân, nhịp đập ấy lại trở nên gấp gáp hơn, xen lẫn những dấu lặng của suy tư. Cô khẽ siết chặt cuốn sổ tay trong tay, như thể đó là chiếc neo duy nhất giữ cô lại giữa biển cảm xúc đang dâng trào. Những điều chưa nói, những rung động tinh tế và sâu lắng, tất cả đang âm thầm lớn lên, hòa mình vào cái rét ngọt của Hà Nội những ngày cuối thu, chờ đợi một mùa hoa sữa mới, chờ đợi một thời điểm mà chúng sẽ được gọi tên.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ