Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 108

Bóng Hình Trên Giảng Đường

3631 từ
Mục tiêu: Tiếp tục phát triển xung đột nội tâm của Hoàng Minh về sự tự ti và áp lực học tập khi phải đối mặt với một dự án lớn.,Đưa Quang Huy xuất hiện rõ ràng hơn, không chỉ qua lời nhắc nhở mà trực tiếp tạo áp lực cho Hoàng Minh.,Khắc họa sự dè dặt và 'khoảng cách vô hình' giữa Hoàng Minh và Lê Ngân trong môi trường học đường, dù cả hai đều có những suy tư về đối phương.,Tạo ra một 'hiểu lầm nhỏ' hoặc một khoảnh khắc lảng tránh do cả hai đều không dám bày tỏ cảm xúc, đẩy căng thẳng lên cao.,Chuẩn bị cho sự hình thành các nhóm làm việc cho dự án học thuật, có thể dẫn đến việc Hoàng Minh và Quang Huy phải tương tác trực tiếp hoặc gián tiếp thông qua dự án.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Đức Anh, Thảo Vy, Quang Huy, Cô Thu
Mood: Tense, reflective, subtle romantic tension, slightly melancholic
Kết chương: [object Object]

Tiếng mưa phùn vẫn đều đều gõ cửa kính, như một bản nhạc nền cho những suy tư không lời của cô. Ngân khẽ đưa tay lên chạm vào ô kính lạnh buốt, cảm nhận sự cô đơn và mâu thuẫn trong lòng mình. Cô vẫn sẽ tiếp tục con đường của mình, cố gắng tập trung vào học tập và định hướng tương lai. Nhưng cô biết, hình bóng của Hoàng Minh, và những cảm xúc mà cậu đã đánh thức, sẽ mãi là một phần không thể phai mờ trong thanh xuân của cô, một dấu lặng đầy ý nghĩa giữa nhịp vội vàng của cuộc sống đô thị.

***

Sáng hôm sau, Hà Nội vẫn chìm trong màn mưa phùn giăng mắc. Cái rét ngọt, đặc trưng của những ngày cuối đông, len lỏi vào từng ngõ ngách, bám lấy những tán cây bàng đỏ ối và những mái nhà rêu phong. Nước mưa đọng lại trên những vòm lá xanh non của cây lộc vừng, tạo thành những giọt long lanh rồi rơi tí tách xuống vỉa hè ẩm ướt. Hoàng Minh quàng chặt chiếc khăn len dày cộm, bước vội trên con đường quen thuộc dẫn vào Đại học Ngoại Thương. Những hạt mưa lất phất bám vào vạt áo, thấm vào hơi lạnh buổi sớm, khiến cậu rụt cổ lại. Dáng người hơi gầy nhưng chắc khỏe của cậu lầm lũi trong dòng người hối hả. Khuôn mặt hiền lành, đôi mắt toát lên vẻ ngơ ngác thường thấy nhưng hôm nay lại ẩn chứa một nỗi lo âu khó tả. Cậu biết, ngày hôm nay sẽ là một ngày quan trọng. Giờ học của Cô Thu, dự án lớn đang chờ đợi.

Khuôn viên trường Đại học Ngoại Thương, với kiến trúc hiện đại hơn hẳn ngôi trường cấp ba cũ kỹ, hiện lên mờ ảo trong màn mưa. Các tòa nhà lớn, nhiều kính, phản chiếu ánh sáng xám xịt của bầu trời, tạo nên một không gian vừa tráng lệ vừa có chút u buồn. Tiếng chuông báo giờ học vang vọng qua những hành lang rộng rãi, hòa lẫn với tiếng sinh viên trò chuyện râm ran, tiếng giảng bài từ các lớp học vọng lại và cả tiếng xe cộ ồn ào từ bên ngoài cổng trường. Mùi sách vở, cà phê phảng phất từ căn tin, hòa cùng mùi cỏ cây xanh mát sau cơn mưa, tạo nên một bầu không khí đặc trưng của môi trường trí tuệ, năng động. Nhưng hôm nay, có lẽ vì sự nghiêm trọng của dự án sắp được công bố, không khí có vẻ trầm lắng hơn thường lệ.

Hoàng Minh tìm một chỗ ngồi ở phía cuối giảng đường, quen thuộc như mọi khi. Cậu muốn ẩn mình, quan sát và lắng nghe. Lê Ngân đã có mặt, ngồi cách cậu vài dãy ghế, ngay gần cửa sổ lớn. Ánh sáng từ bên ngoài hắt vào, làm nổi bật những hạt mưa li ti đang lướt qua ô kính. Cô ấy vẫn vậy, dáng người mảnh mai, thanh thoát, mái tóc đen dài buông xõa nhẹ nhàng trên vai. Trang phục màu trung tính, thiết kế đơn giản nhưng có gu, toát lên vẻ thanh lịch và kín đáo của một cô gái Hà Nội gốc. Ngân đang lật giở cuốn sách giáo trình, vẻ mặt trầm tĩnh, nhưng Hoàng Minh vẫn cảm nhận được một sự tập trung cao độ từ cô, một điều gì đó khác biệt so với vẻ thờ ơ thường ngày. Cậu tự hỏi, liệu cô ấy có đang suy nghĩ về dự án này không, hay là về... điều gì khác? Ánh mắt Minh lướt qua cô rồi nhanh chóng quay đi, cố gắng không để lộ sự quan tâm của mình.

Cô Thu bước vào giảng đường, dáng người nhỏ nhắn, thanh lịch trong bộ áo dài màu xanh ngọc. Khuôn mặt phúc hậu, đôi mắt hiền từ nhưng sắc sảo, cô khẽ mỉm cười chào cả lớp. Giọng nói ấm áp, truyền cảm của cô lan tỏa khắp căn phòng, làm dịu đi cái không khí có phần căng thẳng. "Chào các em," cô bắt đầu, "Hôm nay, chúng ta sẽ nói về một chủ đề quan trọng, một dự án học thuật lớn mà cô đã ấp ủ từ lâu. Đây không chỉ là một bài tập, mà là cơ hội để các em áp dụng kiến thức đã học, phát huy khả năng sáng tạo và đặc biệt là kỹ năng làm việc nhóm."

Cả giảng đường im phăng phắc, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Cô Thu. Hoàng Minh siết chặt hai bàn tay đặt dưới gầm bàn, cảm nhận rõ sự căng thẳng đang dâng lên trong lồng ngực. Cậu biết, đây là cơ hội, nhưng cũng là một thử thách lớn. Với cậu, mỗi dự án, mỗi bài kiểm tra đều không chỉ là điểm số, mà là một bước thang để khẳng định mình, để vươn lên khỏi cái bóng của sự tự ti về xuất thân.

"Dự án lần này," Cô Thu tiếp tục, giọng cô nhấn nhá từng chữ, "đòi hỏi sự nghiên cứu sâu, khả năng phân tích vấn đề một cách toàn diện và những giải pháp đột phá. Đây là cơ hội để các em thể hiện năng lực cá nhân và đóng góp cho tập thể. Cô mong đợi những kết quả vượt trội, như những gì các khóa trước đã làm được, điển hình như dự án 'Phát triển bền vững đô thị' của anh Quang Huy năm ngoái. Một dự án đã mang lại nhiều tiếng vang và được áp dụng vào thực tiễn."

Ngay khi cái tên Quang Huy được nhắc đến, một làn sóng xì xào nhỏ lan khắp giảng đường. Hoàng Minh cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cậu ngước mắt lên, và đúng như dự đoán, một cánh tay tự tin giơ lên ở phía trên, ngay gần bục giảng. Quang Huy. Cậu ta ngồi thẳng lưng, dáng vẻ cao ráo, điển trai, mái tóc cắt theo kiểu thời trang, gương mặt sáng sủa và nụ cười rạng rỡ. Luôn xuất hiện chỉnh tề, thu hút ánh nhìn, và hôm nay cũng không ngoại lệ. Cậu ta là một sinh viên tiêu biểu của khoa, luôn dẫn đầu trong các hoạt động học thuật và ngoại khóa. Hoàng Minh đã nghe danh cậu ta từ lâu, nhưng đây là lần đầu tiên cậu cảm nhận được sự áp lực trực tiếp từ sự hiện diện của Quang Huy.

"Thưa cô, em có vài ý tưởng ban đầu về cách tiếp cận đề tài này," Quang Huy nói, giọng nói rõ ràng, tự tin, không một chút ngập ngừng. "Em nghĩ chúng ta nên tập trung vào việc khảo sát thực trạng, sau đó phân tích dữ liệu bằng các công cụ hiện đại và đề xuất các giải pháp mang tính ứng dụng cao, thay vì chỉ dừng lại ở lý thuyết." Cậu ta nói một tràng, ánh mắt quét qua cả lớp, như thể đang trình bày trước một hội đồng khoa học. Một vài bạn sinh viên gật gù tán thành, ánh mắt ngưỡng mộ nhìn về phía Quang Huy.

Hoàng Minh cảm thấy một nỗi tự ti quen thuộc dâng lên trong lòng. Cậu ta có vẻ đã chuẩn bị sẵn sàng cho dự án này, thậm chí còn có những ý tưởng ban đầu. Còn cậu, cậu vẫn còn đang loay hoay với những khái niệm cơ bản. So với sự tự tin, hoạt bát của Quang Huy, cậu thấy mình thật rụt rè, bỡ ngỡ. Cậu siết chặt tay hơn nữa, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Áp lực vô hình đè nặng lên vai cậu. Cậu biết, để vươn lên, cậu phải nỗ lực gấp nhiều lần so với những người như Quang Huy, những người đã có sẵn một nền tảng vững chắc.

Lê Ngân, ngồi gần cửa sổ, ánh mắt trầm tư dõi theo Quang Huy một lát, rồi khẽ quay sang nhìn về phía Hoàng Minh, nhưng rất nhanh sau đó, cô lại quay đi, tập trung vào cuốn sách đang mở. Cô không nói gì, nhưng Hoàng Minh cảm nhận được cái nhìn thoáng qua ấy. Cậu tự hỏi, liệu Ngân có so sánh cậu với Quang Huy không? Liệu cô ấy có thấy cậu yếu kém hơn không? Những suy nghĩ ấy càng khiến cậu thêm phần nặng trĩu. Hà Nội ngoài kia vẫn đang mưa phùn, và trong lòng cậu, một cơn giông tố cảm xúc đang nổi lên. Cậu phải cố gắng, phải chứng tỏ mình. Không chỉ vì bản thân, vì mẹ, mà còn vì... một ánh mắt thoáng qua kia.

***

Giữa trưa, căng tin trường đông đúc hơn bao giờ hết. Tiếng bát đĩa lách cách, tiếng nói chuyện ồn ào của hàng trăm sinh viên hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng hỗn độn nhưng đầy sức sống của tuổi trẻ. Mùi thức ăn đủ loại, từ phở, bún, cơm rang cho đến bánh mì, cà phê, quẩn quanh trong không khí, kích thích vị giác. Bên ngoài, mưa phùn vẫn tiếp tục rơi, khiến không khí ẩm và se lạnh hơn. Mùi ẩm ướt của đất và lá cây từ bên ngoài len lỏi vào, hòa cùng mùi đồ ăn, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng, rất Hà Nội.

Hoàng Minh, Đức Anh và Thảo Vy ngồi ở một góc khuất, bàn đầy ắp những món ăn giản dị. Đức Anh vẫn như mọi khi, tràn đầy năng lượng, nói cười không ngớt. Cậu ta cao ráo, vóc dáng cân đối, đôi mắt tinh nghịch và nụ cười tươi tắn. "Thằng Minh nay im re vậy?" Đức Anh vừa nhai miếng cơm rang vừa hỏi, giọng nói hơi ồm ồm. "Lo dự án hả? Tí nữa lập nhóm với tao với Vy nhé! Ba chúng mình là 'team bất bại' mà, ha ha!"

Hoàng Minh khẽ gật đầu, cố gắng mỉm cười nhưng nụ cười không đạt tới mắt. "Ừ, cũng đang tìm hiểu...", cậu đáp, giọng nhỏ nhẹ, hơi ngập ngừng. Cậu vẫn còn đang suy nghĩ về lời nói của Cô Thu, về sự tự tin của Quang Huy. Cậu cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng, một cảm giác rằng mình phải cố gắng hơn nữa, phải chứng tỏ mình không thua kém ai.

Thảo Vy, ngồi đối diện, xinh xắn, đáng yêu với mái tóc nhuộm màu nâu hạt dẻ, quan sát Hoàng Minh bằng ánh mắt dịu dàng. Cô ấy luôn là người tinh tế, dễ dàng nhận ra những sự thay đổi nhỏ trong cảm xúc của bạn bè. "Minh ổn không?" Vy hỏi, giọng nói trong trẻo, nhỏ nhẹ. "Cậu có vẻ hơi căng thẳng." Cô khẽ đặt tay lên cánh tay Minh, một cử chỉ quan tâm chân thành.

Hoàng Minh lắc đầu, "Không sao đâu, mình chỉ hơi nghĩ ngợi về dự án thôi." Cậu không muốn nói ra những nỗi lo lắng, những sự tự ti đang gặm nhấm trong lòng. Cậu luôn cố gắng giữ vẻ bình thản, mạnh mẽ trước mặt bạn bè.

Đúng lúc đó, một bóng dáng cao ráo, quen thuộc lướt qua bàn họ. Quang Huy. Cậu ta đi cùng một nhóm bạn khác, đều là những sinh viên nổi bật của trường. Họ vừa nói chuyện vừa cười đùa rôm rả, không khí sôi nổi hơn hẳn nhóm Minh. Quang Huy đột nhiên dừng lại, ánh mắt lướt qua ba người. Nụ cười thân thiện nở trên môi cậu ta.

"Chào Minh, Đức Anh, Vy!" Quang Huy cất tiếng chào, giọng nói tự nhiên, không một chút gượng gạo. "Nghe nói sắp có dự án mới. Minh có vẻ hứng thú nhỉ? Cố gắng nhé, dự án này không dễ đâu." Cậu ta nói, nhưng ánh mắt dường như chỉ lướt qua Hoàng Minh một cách xã giao, rồi nhanh chóng quét khắp căng tin, như đang tìm kiếm một ai đó. Rồi, gần như là một câu hỏi bâng quơ, Quang Huy chợt thêm vào: "À, Ngân đâu rồi? Cô ấy có ở đây không?"

Câu hỏi của Quang Huy như một gáo nước lạnh tạt vào Hoàng Minh. Cậu cảm thấy toàn thân cứng lại, một sự khó chịu dâng lên trong lòng. Không phải vì cậu ta hỏi về Ngân, mà là vì cái cách cậu ta hỏi, tự nhiên như thể đó là một điều bình thường, một điều hiển nhiên. Điều đó càng khiến Hoàng Minh cảm thấy mình nhỏ bé, lạc lõng hơn bao giờ hết. Cậu ta dường như có mọi thứ: tài năng, sự tự tin, và cả sự quan tâm đến Lê Ngân một cách công khai như vậy. Hoàng Minh chỉ cố gắng giữ vẻ bình thản, khẽ gật đầu đáp lại. "Chào Huy. Ừ, mình cũng đang tìm hiểu...", cậu lặp lại câu nói ban nãy, giọng có vẻ khô khốc hơn.

Thảo Vy nhìn sang Đức Anh, rồi lại nhìn Hoàng Minh, ánh mắt đầy lo lắng. Đức Anh thì hồn nhiên hơn, khẽ nhún vai, "Chắc Ngân ngồi đâu đó rồi. Tụi tao chưa thấy."

Quang Huy khẽ cười, "À, vậy à. Thôi, chúc các cậu buổi trưa vui vẻ nhé." Cậu ta nói rồi tiếp tục bước đi cùng nhóm bạn, vẫn giữ nụ cười rạng rỡ trên môi.

Hoàng Minh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì cái rét ngọt của Hà Nội mà vì một nỗi thất vọng, một nỗi tự ti sâu sắc đang len lỏi trong cậu. Cậu biết, Ngân không xa. Cô ấy thường ngồi ở bàn gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ra khoảng sân vắng người hơn một chút.

Và đúng như dự đoán, Lê Ngân đang ngồi ở một bàn ăn cách đó không xa, một mình, lặng lẽ ăn suất cơm của mình. Vẻ ngoài trầm tĩnh của cô khiến người khác khó mà đoán được suy nghĩ. Nhưng khi tên cô được nhắc đến, đôi tai Ngân khẽ động đậy. Cô ngước nhìn lên, ánh mắt sâu và trầm của cô lướt qua nhóm của Hoàng Minh và Quang Huy. Chỉ là một cái lướt qua rất nhanh, gần như vô tình, không dừng lại ở bất kỳ ai, rồi cô nhanh chóng quay đi, tiếp tục với bữa ăn của mình, như thể không có gì xảy ra.

Nhưng Hoàng Minh đã nhìn thấy. Cậu cảm nhận được ánh mắt đó, dù chỉ là thoáng qua. Nó không phải là một cái nhìn tức giận hay khó chịu, mà là một ánh mắt vô định, trầm tư. Cậu tự hỏi, liệu cô ấy có nghe thấy không? Cô ấy đang nghĩ gì? Cảm giác tự ti trong cậu càng lớn hơn. Cậu cảm thấy mình thật yếu kém, thật nhỏ bé khi đứng cạnh một người như Quang Huy, một người có thể tự tin hỏi về Ngân, một người dường như có thể dễ dàng chạm vào thế giới của cô ấy hơn cậu. Những điều chưa nói, những cảm xúc chưa được gọi tên, tất cả cứ thế bị nén lại, tạo thành một gánh nặng vô hình trong lòng Hoàng Minh. Cậu biết, cậu phải làm gì đó. Cậu phải nỗ lực, phải chứng tỏ mình.

***

Chiều muộn, khi màn mưa phùn đã ngớt hẳn, nhưng bầu trời Hà Nội vẫn xám xịt và se lạnh, Hoàng Minh lại tìm đến Thư viện Quốc gia Việt Nam. Đây là nơi cậu cảm thấy bình yên nhất, nơi cậu có thể vùi mình vào tri thức mà không bị những nỗi lo âu đời thường làm phiền. Kiến trúc Pháp cổ kính, tráng lệ của thư viện luôn khiến cậu cảm thấy choáng ngợp. Những cột đá lớn vững chãi, cầu thang rộng cong vút, sảnh chính cao vút với những họa tiết chạm khắc tinh xảo – tất cả đều toát lên vẻ uy nghiêm, tôn kính tri thức.

Cậu tìm một góc quen thuộc, nơi có ánh sáng vừa đủ từ cửa sổ lớn hắt vào, và bắt đầu vùi mình vào chồng sách, tài liệu. Mùi giấy cũ, mực in, gỗ và thoang thoảng mùi bụi thời gian đặc trưng của thư viện bao trùm lấy cậu, mang lại một cảm giác tĩnh lặng và tập trung. Tiếng lật trang sách khe khẽ, tiếng gõ bàn phím máy tính nhẹ, tiếng bước chân khẽ khàng và những tiếng thì thầm nhỏ trong không gian rộng lớn, tất cả như hòa vào một bản nhạc nền êm dịu, giúp cậu dễ dàng chìm đắm vào thế giới của riêng mình. Hoàng Minh miệt mài nghiên cứu, ghi chép. Anh đang cố gắng tìm kiếm thông tin, những ý tưởng đột phá cho dự án mới của Cô Thu. Mồ hôi lấm tấm trên trán, không phải vì nóng, mà vì sự tập trung cao độ và áp lực đang đè nặng.

"Dự án này phải thật tốt," Hoàng Minh độc thoại nội tâm. Cậu gạch chân một dòng trong cuốn sách, ánh mắt đầy quyết tâm. "Phải thật tốt, phải chứng tỏ mình không thua kém ai. Không chỉ là điểm số, mà là một lời khẳng định." Cậu nhớ lại lời nói của Quang Huy buổi sáng, nhớ ánh mắt ngưỡng mộ của các bạn cùng lớp khi cậu ta phát biểu. Nỗi tự ti lại trỗi dậy. "Nhưng... liệu mình có đủ sức không? Liệu mình có đủ khả năng để cạnh tranh với những người như Quang Huy, những người đã có sẵn một nền tảng vững chắc đến vậy?" Câu hỏi ấy cứ quẩn quanh trong đầu cậu, khiến lòng cậu nặng trĩu. Cậu là một chàng trai tỉnh lẻ, bỡ ngỡ giữa lòng Hà Nội rộng lớn, mọi thứ cậu có được đều phải đánh đổi bằng sự nỗ lực gấp nhiều lần.

Cậu đứng dậy, vươn vai, cố gắng xua đi sự mệt mỏi đang xâm chiếm. Ánh mắt cậu vô tình lướt qua những dãy bàn phía xa. Và rồi, cậu nhìn thấy cô ấy. Lê Ngân. Cô ấy đang ngồi ở một bàn gần cửa sổ, nơi có thể đón nhận chút ánh sáng xám xịt cuối ngày. Dáng người mảnh mai, thanh thoát của cô ấy nổi bật giữa những kệ sách gỗ cao ngút. Cô ấy đang chăm chú đọc sách, mái tóc đen dài buông xõa trên vai, tạo nên một vẻ đẹp trầm tĩnh, có chút xa cách. Cô ấy không để ý đến xung quanh, hoàn toàn chìm đắm vào thế giới của riêng mình.

Hoàng Minh đứng lặng một lúc, ngắm nhìn Lê Ngân. Ánh mắt cậu chứa đựng một sự ngưỡng mộ thầm kín, pha lẫn chút bâng khuâng, bối rối. Cô ấy luôn là một ẩn số đối với cậu, một người con gái Hà Nội gốc với tâm hồn tinh tế, sâu sắc. Những hình ảnh về chuyến đi tình nguyện lại hiện về, hình ảnh cô ấy lặng lẽ vẽ phác thảo, hình ảnh cô ấy cười nhẹ nhàng khi nhìn những đứa trẻ. Những rung động khó gọi tên ấy lại dâng lên trong lòng cậu.

Đúng lúc đó, như có một sợi dây vô hình kết nối, Lê Ngân khẽ ngước mắt lên. Ánh mắt cô ấy lướt qua không gian, và rồi, vô tình, chạm vào ánh mắt của Hoàng Minh. Chỉ là một tích tắc rất ngắn ngủi, một khoảnh khắc mà thời gian dường như ngừng lại. Hoàng Minh cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp. Ánh mắt Ngân vẫn trầm tĩnh, sâu lắng, nhưng cậu có thể cảm nhận được một chút bất ngờ, một chút bối rối thoáng qua trong đó, trước khi cô ấy nhanh chóng quay đi, cúi đầu vào cuốn sách đang mở.

Hoàng Minh cũng vội vàng cúi xuống tài liệu của mình, như thể vừa bị bắt gặp làm một điều gì đó sai trái. Một nỗi buồn và sự tự ti dâng lên mạnh mẽ trong lòng cậu. Cậu biết, ánh mắt đó không phải là một sự trách móc, nhưng nó lại khiến cậu cảm thấy mình thật nhỏ bé. Cậu tự hỏi, Ngân... cô ấy đang nghĩ gì? Ánh mắt cô ấy khi nãy... có phải vì Quang Huy không? Liệu cô ấy có thấy cậu không xứng đáng với một người như cô ấy, đặc biệt khi có một người xuất sắc, tự tin như Quang Huy đang hiện diện?

Những câu hỏi cứ xoáy sâu vào tâm trí Hoàng Minh. Cậu cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một quyết tâm sắt đá phải nỗ lực hơn nữa. Không thể để những suy nghĩ này làm cậu chùn bước. Cậu phải chứng minh cho bản thân, cho mẹ, và có lẽ, cho cả Lê Ngân thấy, rằng cậu xứng đáng. Cậu siết chặt nắm tay dưới gầm bàn, hít một hơi thật sâu, rồi lại vùi mình vào những trang sách, những con số, những ý tưởng. Bên ngoài cửa sổ, màn đêm Hà Nội đã buông xuống, và cái rét ngọt cuối đông càng trở nên rõ rệt. Cậu biết, con đường phía trước còn rất dài, đầy chông gai, nhưng cậu sẽ không bỏ cuộc. Cậu sẽ vươn lên, bằng chính sức lực của mình, giữa cái guồng quay vội vã của thành phố này, giữa những điều chưa nói và những rung động tinh tế đang âm thầm lớn lên.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ