Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 109

Những Nút Thắt Đầu Tiên

3051 từ
Mục tiêu: Tiếp tục khắc họa áp lực học tập và định hướng tương lai mà Hoàng Minh đang phải đối mặt trong năm nhất đại học.,Làm sâu sắc hơn nỗi tự ti của Hoàng Minh khi so sánh bản thân với Quang Huy, đặc biệt trong bối cảnh các hoạt động học thuật.,Phát triển 'khoảng cách vô hình' và 'những hiểu lầm nhỏ' giữa Hoàng Minh và Lê Ngân thông qua các tương tác dè dặt và những suy nghĩ chưa nói.,Gieo mầm cho các tình huống cạnh tranh hoặc hợp tác liên quan đến 'dự án nhóm lớn' đã được đề cập ở chương trước, phù hợp với giai đoạn năm nhất.,Duy trì tông điệu trầm lắng, lãng mạn, tinh tế, tập trung vào nội tâm nhân vật.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Quang Huy, Đức Anh, Thảo Vy, Cô Thu
Mood: Tense, contemplative, subtly romantic, bâng khuâng
Kết chương: [object Object]

Màn đêm Hà Nội đã buông xuống bên ngoài khung cửa sổ thư viện, cái rét ngọt cuối đông vẫn còn vương vấn, len lỏi qua từng kẽ lá, từng nhành cây trụi trơ trước gió. Hoàng Minh vẫn vùi mình vào những trang sách, những con số, những ý tưởng, quyết tâm sắt đá đã thay thế cho sự mệt mỏi ban đầu. Cậu biết con đường phía trước còn rất dài, đầy chông gai, nhưng cậu sẽ không bỏ cuộc. Hà Nội, với tất cả sự rộng lớn và nghiệt ngã của nó, đã trở thành một phần trong khát vọng vươn lên của cậu.

Sáng hôm sau, ánh nắng nhạt cuối thu hiếm hoi dệt vàng trên những mái nhà cổ kính, len lỏi qua tán cây rợp lá, mang theo chút hơi lạnh buổi sớm mà người Hà Nội quen gọi là “rét ngọt”. Trong giảng đường rộng lớn của Đại học Ngoại Thương, những hàng ghế vẫn còn vương mùi gỗ mới và bụi phấn bảng, Hoàng Minh cố gắng lắng nghe từng lời cô Thu giảng giải. Tiếng chuông báo giờ vừa dứt, cô Thu, với phong thái điềm đạm và nụ cười hiền từ, đã thu hút sự chú ý của toàn bộ sinh viên.

“Các em thân mến,” giọng cô ấm áp, vang vọng khắp giảng đường, “như cô đã thông báo từ buổi học trước, dự án môn học lần này sẽ là một bài tập nhóm lớn. Đây không chỉ là cơ hội để các em thể hiện kiến thức chuyên ngành mà còn là dịp để rèn luyện kỹ năng làm việc nhóm, một yếu tố vô cùng quan trọng trong môi trường làm việc sau này. Cô khuyến khích các em tự do kết nối với những người bạn cùng chí hướng, tìm thấy sự bổ trợ lẫn nhau để tạo nên những sản phẩm chất lượng nhất. Đừng ngại thử thách bản thân, hãy mạnh dạn đề xuất những ý tưởng mới lạ, sáng tạo. Cô tin rằng mỗi nhóm sẽ mang đến những bất ngờ thú vị.”

Lời của cô Thu vừa dứt, một làn sóng xôn xao lập tức tràn ngập cả giảng đường. Tiếng bàn tán, tiếng cười nói, tiếng rủ rê tìm nhóm vang lên râm ran, hòa cùng tiếng ghế kéo kèn kẹt và tiếng bút rơi lách cách. Hoàng Minh cảm thấy mình như một kẻ đứng ngoài cuộc giữa dòng chảy náo nhiệt ấy. Cậu nhìn quanh, những gương mặt bạn bè ai nấy đều hăm hở, đôi mắt lấp lánh sự phấn khích. Cậu thấy những nhóm nhỏ đã bắt đầu hình thành, những cái gật đầu và nụ cười rạng rỡ trao đổi. Mùi sách vở, mùi cà phê phảng phất từ những chiếc cốc giữ nhiệt, cùng mùi cỏ cây xanh mát từ khuôn viên trường như đang ôm trọn không khí trẻ trung, năng động của ngôi trường này.

Minh khẽ thở dài. Cậu luôn cảm thấy mình có chút lạc lõng trong những khoảnh khắc như thế này. Sự rụt rè cố hữu của một chàng trai tỉnh lẻ, bỡ ngỡ giữa sự rộng lớn và nhộn nhịp của Hà Nội, khiến cậu khó lòng chủ động bắt chuyện, nhất là khi phải tìm một nhóm để cùng nhau gánh vác một dự án quan trọng như vậy. Áp lực học tập, định hướng tương lai, tất cả đều đang đè nặng lên đôi vai gầy của cậu.

Đang miên man suy nghĩ, một bàn tay vỗ nhẹ vào vai cậu. Hoàng Minh giật mình quay lại, bắt gặp nụ cười tươi rói của Đức Anh.

“Thằng Minh ơi, có nhóm chưa?” Đức Anh nói, giọng hào hứng, pha chút tinh nghịch. Nó cao ráo, vóc dáng cân đối, năng động, và luôn toát lên vẻ tự tin, dễ gần. “Qua đây với bọn tao! Bọn tao đang thiếu người đây này.”

Minh cảm thấy một chút nhẹ nhõm, nhưng cũng xen lẫn sự ngập ngừng. Cậu biết Đức Anh luôn là người bạn tốt, luôn quan tâm đến cậu. “Tao… tao cũng chưa biết nữa…” Minh ngập ngừng đáp, giọng nhỏ nhẹ, hơi ngắt quãng.

Đức Anh không đợi Minh trả lời hết, đã kéo tay cậu. “Gì mà chưa biết! Đi đi, làm chung cho vui. Có tao với thằng Trung nữa là đủ một nhóm bốn đứa rồi. Làm việc với nhau cho quen, chứ mai mốt ra trường đi làm mà không có kỹ năng làm nhóm thì chết dở!”

Hoàng Minh cười gượng gạo, vẫn còn chút bối rối. Cậu liếc nhìn về phía Thảo Vy, bạn thân của Ngân. Thảo Vy, xinh xắn, đáng yêu với khuôn mặt tròn và đôi mắt to tròn, đang cười nói rạng rỡ với Lê Ngân.

“Ngân, mình làm chung nha?” Thảo Vy hỏi, giọng trong trẻo, nhỏ nhẹ. Cô ấy thường là người chủ động khơi gợi tâm sự với Ngân.

Lê Ngân khẽ gật đầu, mái tóc đen dài buông xõa trên vai, vẻ ngoài trầm tĩnh nhưng không kém phần tinh tế. Cô ấy không nói gì nhiều, chỉ khẽ nhếch môi cười nhẹ, ánh mắt sâu và trầm của cô ấy lướt qua Hoàng Minh một thoáng, rồi lại nhanh chóng hướng về phía Thảo Vy. Cái chạm mắt thoáng qua ấy khiến tim Hoàng Minh hẫng một nhịp. Cậu tự hỏi, liệu cô ấy có thấy mình đang bối rối không? Liệu cô ấy có nghĩ gì về mình không? Những câu hỏi ấy lại xoáy sâu vào tâm trí cậu.

Không xa đó, Quang Huy cũng đang đứng trong một nhóm sinh viên khác. Anh ta cao ráo, điển trai, ăn mặc lịch sự, phong thái tự tin với nụ cười rạng rỡ. Anh ta đang nói chuyện, tay khoa tay múa chân, thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh. Hoàng Minh nghe loáng thoáng tiếng Quang Huy: “Tớ nghĩ chúng ta nên tiếp cận dự án này từ góc độ kinh tế tuần hoàn, kết hợp với các giải pháp công nghệ mới. Như vậy sẽ tạo ra sự khác biệt và mang tính ứng dụng cao.” Mấy bạn trong nhóm gật gù tán thành, ánh mắt ngưỡng mộ. Hoàng Minh cảm thấy nỗi tự ti lại trỗi dậy mạnh mẽ. Cậu biết, mình phải cố gắng gấp nhiều lần người khác.

***

Giữa buổi sáng, hành lang của Đại học Ngoại Thương tấp nập sinh viên di chuyển giữa các tiết học. Tiếng bước chân vội vã, tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng cười đùa vang vọng trong không gian rộng lớn. Hoàng Minh đang đi về phía khu vực căng tin, bụng cậu đã réo lên sau một buổi sáng học tập căng thẳng. Cái se lạnh của cuối thu vẫn bám riết lấy da thịt, gió nhẹ thổi qua những ô cửa sổ lớn, mang theo chút hơi ẩm đặc trưng của Hà Nội.

Đang bước đi, ánh mắt cậu vô tình lướt qua một nhóm người đang tụ tập ở một góc hành lang. Đó là Quang Huy, vẫn với vẻ ngoài tự tin, điển trai và phong thái lịch lãm. Anh ta đang đứng giữa một nhóm bạn, trong đó có cả Thảo Vy. Quang Huy cười nói tự tin, ánh mắt lấp lánh sự thông minh và bản lĩnh. Hoàng Minh nghe loáng thoáng tiếng anh ta nói: “Tớ nghĩ nếu chúng ta tập trung vào khía cạnh này, dự án sẽ có chiều sâu hơn rất nhiều. Việc phân tích thị trường tiềm năng và đưa ra mô hình kinh doanh bền vững sẽ là điểm cộng lớn.” Thảo Vy, với vẻ mặt rạng rỡ, xen lẫn chút ngưỡng mộ, phụ họa: “Anh Huy có nhiều ý tưởng hay quá! Em thấy rất thuyết phục ạ.” Những người khác trong nhóm cũng gật gù, tán thưởng.

Hoàng Minh đứng lại một chút, như bị đóng băng bởi hình ảnh đó. Cậu quan sát Quang Huy, người luôn tỏa ra một khí chất đặc biệt, một sự tự tin mà cậu, một chàng trai tỉnh lẻ rụt rè, chưa bao giờ có được. Nỗi tự ti lại trỗi dậy, len lỏi vào từng ngóc ngách trong tâm trí cậu. Cậu tự hỏi, tại sao có những người lại có thể dễ dàng tỏa sáng như vậy? Tại sao họ lại có thể tự tin bày tỏ những ý tưởng lớn lao mà không chút ngập ngừng? Phải chăng đó là sự khác biệt về xuất thân, về môi trường sống, về những gì họ đã được trang bị từ nhỏ? Câu hỏi ấy cứ quẩn quanh, gặm nhấm sự tự tin mỏng manh của cậu.

Đúng lúc đó, như một sợi dây vô hình kết nối, Lê Ngân cũng đang đi ngang qua khu vực ấy. Dáng người mảnh mai, thanh thoát của cô ấy lướt qua giữa dòng người hối hả. Cô ấy mặc một chiếc áo khoác mỏng màu xám tro, gam màu trung tính nhưng lại làm nổi bật lên vẻ thanh lịch và kín đáo của cô. Mái tóc đen dài buông xõa nhẹ nhàng trên vai, đôi mắt sâu và trầm của cô ấy lướt qua nhóm của Quang Huy, rồi dừng lại một khoảnh khắc trên Hoàng Minh.

Chỉ là một tích tắc rất ngắn ngủi, một cái chạm mắt thoáng qua giữa biển người. Ánh mắt của Ngân vẫn trầm tĩnh, sâu lắng, nhưng Hoàng Minh cảm nhận được một chút bất ngờ, một chút bối rối thoáng qua trong đó, trước khi cô ấy nhanh chóng quay đi, tiếp tục bước đi như thể chưa từng có gì xảy ra. Cậu cũng vội vàng cúi mặt xuống, bước nhanh hơn, như thể vừa bị bắt gặp làm một điều gì đó sai trái. Một nỗi buồn và sự tự ti dâng lên mạnh mẽ trong lòng cậu. Cậu biết, ánh mắt đó không phải là một sự trách móc, nhưng nó lại khiến cậu cảm thấy mình thật nhỏ bé. Cậu tự hỏi, Ngân... cô ấy đang nghĩ gì? Liệu cô ấy có thấy cậu không xứng đáng với một người như cô ấy, đặc biệt khi có một người xuất sắc, tự tin như Quang Huy đang hiện diện?

Cái chạm mắt gượng gạo, sự lảng tránh vội vàng ấy tạo nên một khoảng cách vô hình giữa họ, một bức tường vô hình được xây bằng những điều chưa nói, những suy nghĩ chưa thành lời và những nỗi lo lắng cá nhân. Hoàng Minh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một quyết tâm sắt đá phải nỗ lực hơn nữa. Cậu không thể để những suy nghĩ này làm cậu chùn bước. Cậu phải chứng minh cho bản thân, cho mẹ, và có lẽ, cho cả Lê Ngân thấy, rằng cậu xứng đáng. Cậu siết chặt nắm tay, hít một hơi thật sâu, rồi bước tiếp, hòa vào dòng người đông đúc của sinh viên, mang theo cả nỗi bâng khuâng và quyết tâm cháy bỏng.

***

Chiều muộn, khi những tia nắng cuối cùng đã lụi tắt sau những dãy nhà cao tầng, nhường chỗ cho màn đêm Hà Nội buông xuống, Hoàng Minh vẫn miệt mài với ca làm thêm của mình tại quán cà phê "Hoa Sữa". Quán nằm trong một con ngõ nhỏ yên tĩnh, một ngôi nhà ống cũ được cải tạo lại, mặt tiền sơn màu xanh ngọc bích nhạt, cửa gỗ kính cũ kỹ, ban công nhỏ có giàn hoa giấy đã rụng hết lá theo mùa. Nội thất bên trong chủ yếu là gỗ mộc, bàn ghế đơn giản, nhưng lại mang một vẻ ấm cúng, gần gũi. Những bức tranh ảnh cũ treo trên tường, những kệ sách đầy ắp đủ loại sách từ văn học đến triết học, tạo nên một không gian thư thái, lãng mạn, đôi chút hoài cổ.

Hoàng Minh đang lau dọn những chiếc bàn gỗ sờn màu, tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ kỹ hòa cùng tiếng pha chế cà phê lách cách, tiếng trò chuyện thì thầm của khách hàng. Ngoài trời, cái rét ngọt đã trở nên rõ rệt hơn, và thỉnh thoảng, cậu còn nghe thấy tiếng mưa phùn lất phất rơi tí tách trên mái hiên. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, mùi bánh ngọt mới ra lò quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng mà cậu đã quen thuộc. Thỉnh thoảng, khi có cơn gió nhẹ thổi qua, cậu còn cảm nhận được thoang thoảng mùi hoa sữa từ cây bên đường, dù đã cuối mùa nhưng vẫn cố gắng vương vấn.

Giữa lúc cậu đang lau dọn một cách tỉ mỉ, tiếng chuông cửa khẽ vang lên. Hoàng Minh ngẩng đầu lên, và tim cậu hẫng một nhịp. Lê Ngân và Mai Chi, bạn thân của cô, bước vào. Ngân vẫn giữ vẻ ngoài trầm tĩnh, thanh thoát thường thấy. Cô ấy mặc một chiếc áo len mỏng màu be, mái tóc đen dài xõa tự nhiên, đôi mắt sâu và trầm lướt qua một lượt không gian quán, rồi dừng lại ở một góc khuất gần cửa sổ, nơi có thể ngắm nhìn con ngõ nhỏ đang dần chìm vào màn đêm và nghe rõ hơn tiếng mưa phùn.

Hoàng Minh vội vàng cúi xuống, tiếp tục công việc của mình, nhưng ánh mắt cậu vẫn lén lút dõi theo Ngân. Cô và Mai Chi chọn một chiếc bàn nhỏ. Mai Chi, với khuôn mặt tròn và nụ cười rạng rỡ, có vẻ đang cố gắng khơi gợi một cuộc trò chuyện sôi nổi.

“Này Ngân,” Mai Chi nói, giọng trong trẻo, “mày lại suy nghĩ gì trong đầu nữa đấy? Cái dự án môn học của cô Thu kìa, tìm nhóm đi chứ. Sắp hết hạn rồi đó.”

Lê Ngân khẽ lắc đầu, đôi mắt vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt mưa phùn li ti đang bám vào tấm kính. “Kệ đi,” cô đáp, giọng nhẹ nhàng, chậm rãi, “rồi cũng có nhóm thôi. Quan trọng gì đâu.” Cậu nghe được giọng Ngân có chút thờ ơ, nhưng Hoàng Minh cảm nhận được ẩn sâu trong đó là một sự tinh tế, một tâm hồn có khả năng cảm nhận cái đẹp rất riêng của thành phố này, ngay cả trong một buổi chiều mưa phùn ảm đạm. Có lẽ cô ấy đang tận hưởng không khí, tiếng mưa, và mùi hương đặc trưng của quán.

Hoàng Minh cảm thấy một khoảng cách vô hình giữa anh và Ngân. Cậu, một chàng trai tỉnh lẻ đang cố gắng hòa nhập, làm việc cật lực để trang trải cuộc sống và học phí, và cô, một cô gái Hà Nội gốc, dường như có thể thản nhiên trước mọi áp lực. Cậu tự hỏi, liệu cô ấy có bao giờ phải lo lắng về những điều nhỏ nhặt như cậu không? Liệu cô ấy có bao giờ cảm thấy mình là một kẻ đứng ngoài cuộc không? Nỗi tự ti lại xâm chiếm.

“Nhưng mà,” Mai Chi vẫn tiếp tục, “nếu mình không chủ động tìm, nhỡ đâu bị xếp vào nhóm với mấy đứa không hợp thì sao? Mày cứ thế này, làm tao lo quá đi mất.”

Ngân chỉ khẽ nhún vai, không nói gì thêm. Cô ấy nhấp một ngụm trà nóng, hơi ấm từ chiếc cốc bốc lên, làm mờ đi một chút khung cảnh bên ngoài cửa sổ.

Hoàng Minh nén một tiếng thở dài. Anh nhìn dáng vẻ trầm tĩnh của Lê Ngân, trong lòng có chút bâng khuâng. Cậu cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ phải cố gắng hơn nữa. Không chỉ cho bản thân, cho tương lai, mà còn để thu hẹp cái khoảng cách vô hình giữa cậu và cô gái Hà Nội ấy.

Đúng lúc đó, tiếng cửa lại khẽ vang lên. Một giọng nói huyên thuyên, đầy năng lượng vang lên: “Hoàng Minh! Vẫn còn làm ca ở đây à?”

Hoàng Minh quay lại, bất ngờ khi thấy Đức Anh đang đứng ở cửa, trên tay là một chiếc ô đã gấp lại. Nó cao ráo, vóc dáng cân đối, năng động, và luôn toát lên vẻ tự tin, dễ gần. “Tao tìm mày mãi, tí nữa thì quên là mày có ca làm ở đây. Này, mày làm nhóm với bọn tao nhé? Cô Thu vừa mới cho thời hạn cuối để nộp danh sách nhóm đó. Bọn tao có thằng Trung nữa, thiếu mỗi mày là đủ bốn người rồi.”

Hoàng Minh nhìn Đức Anh, rồi lại liếc về phía Lê Ngân. Cô ấy vẫn đang ngồi đó, lặng lẽ uống trà, nhưng ánh mắt dường như đã khẽ liếc về phía cậu. Cậu không chắc đó có phải là một sự chú ý thật sự hay chỉ là một cái nhìn vô tình. Dù sao đi nữa, lời mời của Đức Anh giống như một cái phao cứu sinh, kéo cậu ra khỏi mớ bòng bong của những suy nghĩ miên man và nỗi tự ti đang đè nặng.

“Ờ… ừm, được thôi,” Hoàng Minh đáp, giọng vẫn còn chút ngập ngừng nhưng đã pha lẫn sự nhẹ nhõm. “Cảm ơn mày, Đức Anh.”

Đức Anh cười toe toét, vỗ vai cậu. “Gì mà khách sáo thế! Bạn bè cả mà. Thế là xong nhé, mai bọn tao ghi tên mày vào danh sách nộp cô Thu. Cố gắng làm dự án thật tốt vào đấy!”

Hoàng Minh gật đầu, lòng thầm nhủ: “Mình phải cố gắng hơn nữa.” Nỗi tự ti vẫn còn đó, nhưng quyết tâm đã mạnh mẽ hơn. Cậu biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Con đường phía trước còn rất dài, và những nút thắt trong lòng cậu, những điều chưa nói giữa cậu và Lê Ngân, vẫn còn đó, chờ đợi để được gỡ bỏ, hoặc để lại những vết hằn sâu sắc trong câu chuyện thanh xuân của họ. Ngoài kia, tiếng mưa phùn vẫn lất phất, như một bản nhạc nền trầm lắng cho những rung động tinh tế đang âm thầm lớn lên giữa lòng Hà Nội.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ