Minh cảm thấy toàn thân mình đông cứng lại. Anh nhìn sâu vào đôi mắt cô, đôi mắt đã từng trầm tĩnh, lạnh lùng, giờ đây lại chứa đựng biết bao nhiêu tổn thương và khao khát được thấu hiểu. Giọt nước mắt của cô, và câu hỏi cuối cùng đó, đã phá vỡ hoàn toàn lớp vỏ bọc mà cô đã cố gắng giữ gìn bấy lâu. Giờ đây, tất cả những gì anh có thể làm là đối mặt với nó. Anh phải trả lời. Nhưng câu trả lời đó, nó sẽ định hình tất cả.
Quán cà phê "Hoa Sữa" vẫn chìm trong ánh đèn vàng dịu, những bản nhạc acoustic êm đềm như cố gắng xoa dịu không gian đang căng như dây đàn giữa hai người. Tiếng mưa phùn lất phất bên ngoài cửa kính đã dần thưa thớt, nhưng cái rét cắt da đầu đông vẫn len lỏi vào từng ngóc ngách, khiến hơi thở ai cũng hóa thành làn khói mờ ảo trong không khí. Minh cảm thấy ngực mình như bị nén chặt, nhịp tim đập thình thịch trong lồng ngực, vang vọng như tiếng trống trận. Hàng vạn suy nghĩ, hàng vạn cảm xúc xáo trộn trong đầu anh, nhưng chỉ có một điều duy nhất rõ ràng: anh không thể để cô nghi ngờ tình yêu của anh thêm một giây phút nào nữa.
Minh hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng phồng rồi xẹp xuống, như thể anh đang cố gắng nuốt trọn cả nỗi sợ hãi và sự dè dặt đã kìm nén anh bấy lâu. Ánh mắt anh, vốn thường ngơ ngác và ẩn chứa sự rụt rè, giờ đây bỗng trở nên kiên định đến lạ, như một ngọn lửa nhỏ vừa được thắp lên trong đêm đông. Anh nhìn thẳng vào Ngân, vào đôi mắt sâu thẳm đang chờ đợi một lời đáp, một câu cam kết. Hơi ấm từ tách cà phê đã nguội lạnh trong tay Ngân dường như cũng không còn ý nghĩa. Cô vẫn giữ nguyên tư thế ấy, bất động, chỉ có đôi mắt là di chuyển, dõi theo từng biểu cảm nhỏ nhất trên gương mặt anh. Mái tóc đen dài của cô buông xõa nhẹ nhàng trên vai, một vài sợi tóc con khẽ bay bay theo làn gió lạnh khẽ lùa vào từ khe cửa. Chiếc áo len màu xám tro ôm lấy thân hình mảnh mai của cô, khiến cô trông càng thêm mong manh giữa không gian rộng lớn của quán.
"Ngân..." Giọng Minh khẽ run lên, âm vực trầm hơn bình thường, như thể anh đang phải vật lộn để đẩy những từ ngữ nặng trĩu ra khỏi cuống họng. Từ đầu môi bật ra cái tên ấy, nó mang theo biết bao nhiêu tình cảm, bao nhiêu nỗi niềm mà anh đã cất giữ. Anh siết nhẹ bàn tay cô đang đặt trong tay mình, cử chỉ trấn an không lời, không chỉ dành cho cô mà còn cho chính bản thân anh. Anh cần phải mạnh mẽ, cần phải chân thành, hơn bao giờ hết. "Anh muốn em ở lại. Hơn bất cứ điều gì."
Lời nói của Minh, dù chỉ là vài từ ngắn ngủi, nhưng lại mang một sức nặng không tưởng, như một viên đá vừa được ném xuống mặt hồ tĩnh lặng, tạo ra những gợn sóng lan tỏa khắp không gian. Ngân khẽ chớp mắt, khóe môi cô hơi mím lại, một phản ứng rất nhỏ nhưng lại tố cáo sự bất ngờ và chấn động bên trong cô. Cô vẫn chưa rút tay về, vẫn để Minh nắm chặt, như thể cô muốn cảm nhận hơi ấm từ anh, hoặc như thể cô đang níu giữ một sợi dây vô hình giữa hai người. Cái lạnh của Hà Nội, với những hạt mưa phùn li ti vẫn còn vương vấn trên ô cửa kính, dường như cũng không thể làm phai mờ đi sự mãnh liệt trong ánh mắt của Minh. Anh biết, đây là khoảnh khắc quyết định. Không còn chỗ cho sự rụt rè hay e ngại nữa. Anh phải nói hết, nói tất cả những gì anh đã giữ kín trong lòng, tất cả những gì anh muốn cô biết.
Minh hít một hơi thật sâu nữa, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ đang hỗn loạn trong đầu. Anh biết, Ngân không chỉ muốn một lời khẳng định tình cảm đơn thuần. Cô muốn một câu trả lời cho những nỗi sợ hãi sâu kín nhất của mình, những nỗi sợ hãi mà cô đã dũng cảm bộc lộ. Anh phải chứng minh cho cô thấy, anh không chỉ yêu cô, mà còn hiểu cô, trân trọng cô, và sẵn sàng cùng cô vượt qua mọi thử thách. Tiếng nhạc acoustic vẫn văng vẳng bên tai, giờ đây lại như một khúc nhạc nền cho bản tuyên ngôn tình yêu mà anh sắp sửa nói ra.
"Anh biết em sợ tổn thương, Ngân," Minh bắt đầu, giọng anh đã bớt run hơn, thay vào đó là một sự kiên định, chân thành. "Anh biết em sợ rằng anh không đủ tốt, không đủ mạnh mẽ để che chở cho em, để đáp lại những kỳ vọng của em, và của cả gia đình em nữa." Anh khẽ ngừng lại, nhìn sâu vào mắt cô, tìm kiếm sự thấu hiểu. "Anh chưa bao giờ quên những gì em đã nói, về việc anh là một chàng trai tỉnh lẻ, bỡ ngỡ giữa lòng Hà Nội. Và em, một cô gái Hà Nội gốc, mang trong mình sự thanh lịch, tinh tế. Anh biết, đó là một khoảng cách. Nhưng anh chưa bao giờ coi đó là rào cản. Ngược lại, chính điều đó lại là động lực để anh cố gắng nhiều hơn."
Minh khẽ vuốt ve mu bàn tay Ngân, cảm nhận làn da mềm mại của cô dưới những ngón tay mình. "Anh biết em trân trọng sự độc lập, sự tự do của mình. Anh cũng vậy, Ngân. Anh cũng có những ước mơ, những khát vọng riêng. Nhưng em không phải là gánh nặng, em không phải là sự kìm hãm. Em là nguồn động lực, là ánh sáng dẫn lối cho anh. Khi em nói rằng em sợ anh vươn ra biển lớn, anh hiểu. Anh hiểu nỗi lo lắng của em. Nhưng em không hề kìm hãm anh. Ngược lại, chính em đã cho anh thêm dũng khí để dám nghĩ lớn, dám ước mơ xa hơn. Anh không muốn vươn ra biển lớn một mình, Ngân. Anh muốn có em đi cùng."
Một giọt nước mắt nữa lại lăn dài trên má Ngân, nhưng lần này, nó không còn là giọt nước mắt của sự đau khổ hay sợ hãi. Nó là giọt nước mắt của sự xúc động, của những cảm xúc vỡ òa không thể kìm nén. Nét mặt cô, vốn trầm tĩnh, giờ đây đã mềm lại, ánh mắt cô đong đầy những cảm xúc phức tạp, đan xen giữa sự bất ngờ, niềm hạnh phúc và vẫn còn đó một chút hoài nghi. Minh cảm nhận được sự thay đổi trong cô, và điều đó tiếp thêm sức mạnh cho anh.
"Cơ hội học bổng, cơ hội công việc ở một nơi xa hơn... vâng, đó là những điều lớn lao mà anh đã từng nghĩ tới," Minh tiếp tục, giọng anh trở nên rõ ràng và dứt khoát hơn bao giờ hết. Anh không né tránh bất cứ điều gì, anh muốn Ngân thấy rõ tấm lòng anh. "Anh đã dành bao nhiêu năm để theo đuổi nó, để mong muốn một cuộc sống tốt đẹp hơn. Nhưng khi đứng trước sự lựa chọn, khi phải cân nhắc giữa những cơ hội đó và em, anh nhận ra rằng, tất cả những thứ đó sẽ chẳng có ý nghĩa gì nếu không có em ở bên."
Anh nhẹ nhàng rút tay khỏi tay Ngân, nhưng chỉ để đưa cả hai tay lên ôm lấy bàn tay cô, siết chặt. "Anh đã từng nói với em rồi, Ngân. Anh sẽ không bao giờ đánh đổi em để lấy bất cứ điều gì. Những cơ hội đó, nếu có, anh muốn chúng là vì em, là để anh có thể cho em một tương lai tốt đẹp hơn, chứ không phải để anh rời xa em. Nếu con đường đó bắt buộc anh phải rời xa em, thì anh thà từ bỏ nó, để ở lại đây, cùng em, xây dựng một tương lai mà chúng ta có thể cùng nhau đi qua."
Minh nhìn thẳng vào mắt Ngân, ánh mắt anh chất chứa tất cả tình yêu và sự chân thành. "Anh không hứa rằng sẽ không có khó khăn, không có thử thách. Cuộc sống này vốn dĩ là như vậy. Nhưng anh hứa, anh sẽ không bao giờ làm em phải hối hận vì đã tin tưởng anh. Anh sẽ chứng minh bằng cả cuộc đời này, rằng tình yêu của anh dành cho em là thật, là đủ lớn để vượt qua mọi rào cản. Anh sẽ học cách để trở thành người đàn ông mà em có thể dựa vào, người đàn ông mà gia đình em có thể tin tưởng. Anh sẽ không ngừng cố gắng, vì em, và vì tương lai của chúng ta."
Tiếng nhạc acoustic trong quán bỗng chuyển sang một giai điệu dịu dàng hơn, như một lời thì thầm an ủi. Mùi cà phê rang xay vẫn thoang thoảng, hòa quyện với chút hương hoa sữa cuối mùa đang tan dần trong không khí. Cái rét ngọt của Hà Nội vẫn bao trùm, nhưng trong lòng Ngân, dường như có một ngọn lửa nhỏ vừa được nhóm lên, sưởi ấm tâm hồn cô. Cô không nói gì, nhưng ánh mắt cô đã thay đổi. Nó không còn sự phòng thủ, không còn sự hoài nghi. Thay vào đó là một sự dịu dàng, một sự tin tưởng đang dần lớn lên. Minh cảm nhận được điều đó, cảm nhận được sự kết nối giữa hai tâm hồn trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy.
Minh khẽ mỉm cười, một nụ cười ấm áp và chân thành. Anh nhớ lại những ngày đầu tiên họ gặp nhau, dưới mái hiên cũ kỹ, trong một buổi chiều mưa phùn lất phất. Anh nhớ chiếc ô xanh cũ đã từng che mưa cho cô, nhớ cuốn sổ tay mà anh đã lén lút viết những dòng cảm xúc về cô. Tất cả những kỷ niệm ấy, dù nhỏ nhặt, nhưng đều là những mảnh ghép quý giá làm nên tình yêu của họ.
"Vậy nên, Ngân," Minh nói, giọng anh trầm ấm, mang theo một chút bâng khuâng nhưng đầy mạnh mẽ. Anh nhẹ nhàng đưa tay ra, đặt lên mu bàn tay Ngân, khẽ vuốt ve. "Anh muốn em ở lại... bên anh. Không phải vì anh tiếc nuối một điều gì đã qua, mà là vì anh yêu em. Anh yêu em, Ngân. Yêu em của hiện tại, yêu em của tương lai, yêu cả những điều em còn sợ hãi. Hãy để anh chứng minh cho em thấy, tình yêu này không phải là sự ràng buộc, mà là sự tự do, là nơi em có thể là chính mình nhất, là nơi em có thể chia sẻ mọi thứ mà không phải lo sợ."
Đôi mắt Ngân vẫn nhìn Minh, chứa đựng một sự đấu tranh nội tâm dữ dội, nhưng cũng có một tia hy vọng vừa được nhen nhóm. Cô không nói một lời nào, chỉ có giọt nước mắt cuối cùng lăn dài trên má, rồi khô đi trong cái lạnh. Bàn tay cô, đang được Minh nắm chặt, khẽ run rẩy. Rồi, chậm rãi, nhưng dứt khoát, cô siết nhẹ lại bàn tay anh, như một lời đáp không lời, một lời chấp thuận thầm lặng. Đó không phải là một lời hứa hẹn, không phải là một cam kết bằng ngôn ngữ, nhưng lại có sức nặng hơn vạn lời nói. Trong khoảnh khắc đó, giữa không gian ấm cúng của quán cà phê, và cái rét ngọt của Hà Nội ngoài kia, một sợi dây vô hình đã được thắt chặt hơn giữa hai người, báo hiệu một chương mới, một con đường mới đang mở ra trước mắt họ, đầy hứa hẹn nhưng cũng không kém phần thử thách. Ngân vẫn còn đó những nỗi sợ hãi, nhưng giờ đây, cô đã không còn đơn độc. Cô đã có Minh, và tình yêu của anh, để cùng cô đối mặt.