Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 278

Vọng Âm Từ Khoảng Cách

4244 từ
Mục tiêu: Khắc họa những thử thách đầu tiên của mối quan hệ yêu xa giữa Hoàng Minh và Lê Ngân.,Làm nổi bật sự thay đổi trong nhịp sống và giao tiếp của cả hai khi đối mặt với khoảng cách địa lý và môi trường mới.,Diễn tả cảm xúc phức tạp của cô đơn, nhớ nhung, nhưng cũng xen lẫn sự quyết tâm và trưởng thành của mỗi người.,Thiết lập nền tảng cho các xung đột và phát triển nhân vật tiếp theo trong giai đoạn yêu xa.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Mai Chi
Mood: Trầm lắng, lãng mạn (với chút u buồn), nội tâm, kiên định
Kết chương: [object Object]

Cái lạnh của Hà Nội đầu đông len lỏi vào từng ngóc ngách, bám vào da thịt người ta như một lời nhắc nhở dai dẳng về sự chia xa. Sau tin nhắn vội vàng từ Hoàng Minh, căn phòng của Ngân chìm trong một thứ tĩnh lặng khác lạ, không còn là sự trống rỗng đầy bất an nữa, mà là một khoảng lặng đầy ắp những suy tư, những hình ảnh chập chờn về cậu. Cô ôm chiếc điện thoại vào lòng, tựa đầu vào gối, cảm nhận hơi ấm lan tỏa từ màn hình, tựa như hơi ấm từ bàn tay cậu, từ nơi xa xôi mà cậu đang thuộc về. Nước mắt vẫn lăn dài, nhưng không còn là sự tuyệt vọng, mà là nỗi nhớ thương trào dâng, và một niềm hy vọng mong manh về những sợi dây vô hình đang kết nối họ. Hà Nội, và Hoàng Minh, vẫn ở đó, trong trái tim cô, và đó là tất cả những gì cô cần để tiếp tục bước đi trong những khoảng lặng đầu tiên này.

***

Chiều muộn, cái rét buốt của Hà Nội như thấm sâu hơn vào từng mạch máu khi cơn mưa phùn bắt đầu lất phất. Lê Ngân ngồi một mình ở góc quán cà phê "Hoa Sữa", nơi cô và Hoàng Minh từng có biết bao kỷ niệm. Quán vẫn vậy, một ngôi nhà ống cũ được cải tạo tinh tế, mặt tiền sơn màu xanh ngọc bích nhạt, cửa gỗ kính mờ hơi đọng hơi sương, ban công nhỏ với giàn hoa giấy úa tàn theo mùa đông. Nội thất gỗ mộc, bàn ghế đơn giản, những bức tranh cũ kỹ và kệ sách chất đầy. Nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên, tiếng pha chế cà phê lách cách đều đều, tiếng trò chuyện thì thầm của vài ba vị khách khác, tiếng lật trang sách khe khẽ, và cả tiếng mưa rơi tí tách trên mái hiên. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi trà thảo mộc, mùi bánh ngọt mới ra lò, và đâu đó, yếu ớt đến bất ngờ, là mùi hoa sữa còn vương vấn từ cây bên đường, một mùi hương đã trở thành biểu tượng cho tình yêu của họ.

Bầu không khí thư thái, lãng mạn thường ngày giờ đây lại nhuốm một màu hoài cổ buồn bã trong tâm trí Ngân. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng nhỏ và dây đèn led trang trí không đủ xua đi cái cảm giác lạnh lẽo trong lòng cô. Cô cố gắng lật dở cuốn sách đang đọc dở, nhưng những dòng chữ cứ nhảy nhót trước mắt, không thể nào đi vào tâm trí. Tâm trí cô lơ đãng, trôi dạt về một nơi xa xăm, nơi Hoàng Minh đang cố gắng thích nghi với một cuộc sống mới, một thành phố mới.

Cô khẽ vuốt ve bìa cuốn sổ tay ghi chép chung, vật bất ly thân từ những ngày đầu tình yêu chớm nở. Từng trang giấy đã ngả màu thời gian, ghi lại những dòng chữ nguệch ngoạc của cậu, những lời cô trò chuyện cùng cậu, những suy nghĩ, cảm xúc cả hai đã từng sẻ chia. Ngân lật đến trang cuối cùng, nơi những dòng chữ của cậu vẫn còn vẹn nguyên, những ký ức dội về như một thước phim quay chậm. Cảm giác trống vắng lại ùa về, nhưng lần này nó không còn dữ dội như những ngày đầu, mà âm ỉ, dai dẳng như cái rét đầu đông.

"Hà Nội vẫn vậy, chỉ thiếu một người," cô thầm thì, giọng khẽ khàng đến nỗi ngay cả tiếng mưa rơi cũng át đi. Cà phê trong tách đã nguội lạnh từ lúc nào, một lớp váng mỏng nổi lên trên bề mặt. Cô nhấp một ngụm, vị đắng chát lan tỏa nơi đầu lưỡi, như chính vị của nỗi nhớ đang đọng lại trong lòng.

Điện thoại trên bàn chợt rung nhẹ. Màn hình sáng lên với tin nhắn từ Hoàng Minh. Trái tim cô khẽ thắt lại, rồi đập nhanh hơn một nhịp.

*Hoàng Minh: Em đang làm gì đó?*

Chỉ vỏn vẹn vài từ, nhưng đủ sức kéo cô trở về thực tại, đủ sức khiến khóe môi cô khẽ cong lên thành một nụ cười vừa vui, vừa buồn. Cô biết cậu vẫn đang nghĩ về cô, dù ở nơi xa xôi đó. Nụ cười ấy giống như ánh nắng yếu ớt xuyên qua kẽ lá vào một ngày đông u ám, mang theo chút hơi ấm, nhưng cũng đầy bâng khuâng.

Ngân đặt cuốn sổ tay xuống, những ngón tay cô lướt trên bàn phím điện thoại một cách cẩn trọng, như thể sợ rằng mỗi từ ngữ đều mang một sức nặng riêng, sợ rằng một lời nói không đúng mực sẽ làm tan biến đi sợi dây mỏng manh đang kết nối họ. Cô đắn đo, xóa đi rồi viết lại vài lần. Cô muốn hỏi cậu về căn phòng mới, về những người cậu gặp, về cảm giác của cậu khi phải sống xa Hà Nội, xa cô. Nhưng rồi cô lại kìm lại. Cô biết, bây giờ, sự ngắn gọn có lẽ là tốt nhất. Cả hai đều cần thời gian để thích nghi, để tìm lại nhịp điệu của riêng mình trong cái guồng quay mới.

Cuối cùng, cô gõ:

*Lê Ngân: Em đang ở quán cà phê. Mưa phùn rồi.*

Một tin nhắn đơn giản, mang theo một chút thông tin về thời tiết Hà Nội, một chút gì đó rất đời thường, rất Ngân. Cô không kể về nỗi nhớ, không nói về sự trống vắng. Cô tin rằng cậu sẽ hiểu, qua vài từ ngữ ấy, rằng cô vẫn đang ở đây, vẫn đang sống cuộc sống quen thuộc của mình, và vẫn đang nhớ về cậu. Cô muốn giữ cho mình một chút kiên cường, một chút mạnh mẽ, không để nỗi nhớ lấn át hoàn toàn.

Sau khi gửi tin nhắn, Ngân lại vuốt ve bìa cuốn sổ tay. Hơi ấm từ chiếc điện thoại vẫn còn vương vấn trên lòng bàn tay cô. Cô nhắm mắt lại, cố hình dung ra khuôn mặt của Hoàng Minh, nụ cười rụt rè của cậu, ánh mắt đầy chân thành mà cô luôn yêu. Mùi hoa sữa yếu ớt từ bên ngoài dường như nồng nàn hơn trong tâm tưởng, như một lời thì thầm từ quá khứ, từ những ngày họ còn bên nhau dưới tán cây cổ thụ. Hà Nội lúc này, đối với Ngân, không chỉ là thành phố cô sinh ra và lớn lên, mà còn là một tập hợp những ký ức, những cảm xúc, và một nỗi nhớ mang tên Hoàng Minh.

Cô mở mắt, nhìn ra ngoài cửa kính, nơi những hạt mưa phùn vẫn miệt mài rơi, giăng mắc một màn sương mờ ảo. Phố phường lên đèn, những ánh sáng vàng cam hắt lên vỉa hè ướt át. Hà Nội vẫn vậy, trầm mặc và cổ kính, nhưng trong lòng cô, một khoảng trống mênh mông vẫn chưa thể lấp đầy. Cô biết, những tin nhắn, những cuộc gọi sẽ trở thành sợi dây kết nối chính, đồng thời cũng là nguồn gốc của những hiểu lầm hoặc nỗi nhớ da diết. Lê Ngân sẽ phải học cách đối mặt với sự độc lập và nội tâm của mình một cách sâu sắc hơn khi không có Hoàng Minh bên cạnh. Cô thở dài, một hơi thở nhẹ bẫng hòa vào không khí lạnh lẽo của quán. Dù khó khăn, cô vẫn tin rằng họ sẽ vượt qua.

***

Cùng lúc đó, tại một thành phố xa lạ, Hoàng Minh đang ngồi trong căn phòng trọ sinh viên của mình. Đây là một phòng nhỏ trên gác mái, nằm trong một con hẻm yên tĩnh nhưng lại mang đậm hơi thở của một đô thị đang phát triển. Ban ngày, tiếng xe cộ, tiếng người qua lại vẫn có thể vọng đến, nhưng về đêm, mọi thứ dịu xuống, chỉ còn tiếng gió khẽ rít qua khe cửa và đôi khi là tiếng còi tàu từ xa vọng lại, khác hẳn với những âm thanh quen thuộc của Hà Nội.

Căn phòng còn vương mùi sơn mới, mùi của sự xa lạ, và mặc dù Hoàng Minh đã cố gắng sắp xếp mọi thứ ngăn nắp, nó vẫn không thể có được hơi ấm, sự quen thuộc như căn phòng trọ cũ của cậu ở Hà Nội. Trên chiếc bàn học mới tinh, sách vở đã được xếp chồng lên nhau gọn gàng, những cuốn giáo trình dày cộp cho môn học chuyên ngành ở ngôi trường mới. Cậu cố gắng tập trung đọc, nhưng đôi mắt cứ dán vào màn hình điện thoại, chờ đợi.

Cái lạnh của thành phố này có vẻ khác với cái rét ngọt của Hà Nội. Nó khô hơn, cắt da hơn, khiến cậu phải mặc chiếc áo khoác dày cộp ngay cả khi ở trong nhà. Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đã bao trùm hoàn toàn. Những ánh đèn cao tầng lấp lánh, rực rỡ, nhưng không mang vẻ trầm mặc, cổ kính như ánh đèn phố cổ Hà Nội. Chúng như những vì sao xa xăm, lạnh lẽo, khiến cậu cảm thấy mình càng nhỏ bé và lạc lõng hơn giữa chốn phồn hoa này.

Điện thoại rung lên, là tin nhắn của Ngân. Cậu vội vàng mở ra, đọc dòng chữ ngắn gọn: "Em đang ở quán cà phê. Mưa phùn rồi." Cậu mỉm cười, một nụ cười nhẹ, rất khẽ, nhưng đủ để xua đi chút cô đơn đang bủa vây. Cậu hình dung ra cảnh Ngân đang ngồi ở quán cà phê "Hoa Sữa", nơi họ từng ngồi hàng giờ, trò chuyện không dứt. Cậu hình dung ra Hà Nội đang mưa phùn, cái khung cảnh lãng mạn, buồn bã mà cậu đã gắn bó.

Chưa kịp gõ trả lời, điện thoại lại đổ chuông, lần này là một cuộc gọi video. Màn hình hiện lên tên Ngân. Hoàng Minh vội vàng bắt máy, nở một nụ cười gượng gạo. Cậu cố gắng để nụ cười ấy trông thật tự nhiên, để Ngân không nhận ra sự mệt mỏi, nỗi nhớ đang ẩn giấu sau vẻ bề ngoài cố tỏ ra mạnh mẽ của cậu.

"Anh ổn không?" Giọng Ngân nhẹ nhàng, trầm ấm, vang lên từ chiếc loa điện thoại, như một luồng gió mát lành xua đi cái nóng bức trong lòng cậu. Khuôn mặt cô hiện rõ trên màn hình, vẫn vẻ trầm tĩnh, đôi mắt sâu thẳm nhìn cậu đầy quan tâm.

"Anh ổn. Mọi thứ vẫn ổn. Em vẫn vậy chứ?" Hoàng Minh đáp lại, giọng cậu hơi ngập ngừng, cố gắng giữ cho mình sự điềm tĩnh. Cậu muốn hỏi nhiều hơn, muốn biết cô đã làm gì, đã đi đâu, đã cảm thấy thế nào. Nhưng những lời ấy lại mắc kẹt nơi cổ họng. Khoảng cách địa lý dường như không chỉ là một con số, mà còn là một bức tường vô hình, khiến cuộc trò chuyện của họ trở nên dè dặt hơn, ít tự nhiên hơn.

Cậu kể cho Ngân nghe về ngày đầu tiên đi học, về những môn học mới, về vài người bạn cùng phòng. Cậu cố gắng miêu tả mọi thứ một cách lạc quan nhất, giấu đi những khó khăn nhỏ nhặt, những bỡ ngỡ ban đầu, hay cái cảm giác cô đơn khi phải tự mình xoay sở mọi thứ. "Mọi người ở đây cũng tốt bụng lắm, Ngân ạ. Nhưng mà... không khí thì khác nhiều. Không giống Hà Nội chút nào." Cậu khẽ thở dài, không kìm được sự so sánh.

Ngân lắng nghe, thỉnh thoảng mỉm cười nhẹ, ánh mắt cô vẫn trầm buồn, nhưng đầy thấu hiểu. Cô không nói nhiều, chỉ gật đầu hoặc khẽ ừm một tiếng, nhưng Hoàng Minh cảm nhận được sự hiện diện của cô, sự quan tâm mà cô dành cho cậu. Có những khoảnh khắc im lặng kéo dài, cả hai chỉ nhìn nhau qua màn hình. Đó là một sự im lặng không hoàn toàn khó chịu, mà là sự im lặng chất chứa nỗi nhớ, chất chứa những điều chưa nói. Mỗi người đều đang cố gắng cảm nhận sự tồn tại của đối phương, dù chỉ là qua một hình ảnh mờ ảo và một giọng nói xa xôi.

"Em... em vẫn vậy. Hà Nội vẫn mưa phùn thôi," Ngân nói, giọng cô khẽ như một làn gió. "Anh giữ gìn sức khỏe nhé. Đừng thức khuya quá."

Lời dặn dò của Ngân như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng, chạm đến trái tim cậu. Cậu cảm thấy ấm áp, dù ngoài kia trời vẫn lạnh buốt. Hoàng Minh biết, mối quan hệ của cậu và Ngân sẽ phải đối mặt với những khó khăn chưa từng có. Những cuộc gọi và tin nhắn sẽ trở thành sợi dây kết nối chính, nhưng cũng có thể là nguồn gốc của những hiểu lầm hoặc nỗi nhớ da diết. Cậu sẽ phải đối mặt với những thử thách mới ở môi trường xa lạ, vừa là cơ hội phát triển, vừa là áp lực. Nhưng nhìn vào đôi mắt Ngân qua màn hình, cậu lại có thêm động lực.

Cậu cố gắng mỉm cười thật tươi, "Em cũng vậy. Em cũng đừng để bị cảm lạnh nhé. Hà Nội đang mưa phùn mà." Cậu nói, giọng cậu dường như đã bớt đi phần nào sự gượng gạo. Cậu biết, sự khác biệt trong trải nghiệm hằng ngày sẽ khiến việc chia sẻ trở nên khó khăn hơn, dễ dẫn đến cảm giác không được thấu hiểu hoàn toàn. Nhưng cậu tin vào tình yêu của họ, tin vào sự kiên nhẫn mà cả hai dành cho nhau. Cuộc gọi kết thúc, để lại Hoàng Minh với cảm giác vừa nhẹ nhõm, vừa trống trải. Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa, những ánh đèn thành phố lạ lẫm vẫn lấp lánh, xa xăm. Cậu biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng cậu không đơn độc.

***

Chiếc xe buýt chầm chậm lăn bánh trên những con phố Hà Nội. Ngoài trời, cái rét buốt như cắt da thịt, gió nhẹ thổi từng đợt, mang theo hơi ẩm của mưa phùn. Lê Ngân và Mai Chi đang đi dạo quanh Hồ Gươm, dù thời tiết không mấy dễ chịu. Mai Chi, với mái tóc ngắn ngang vai năng động, luôn cố gắng bắt chuyện, kể những câu chuyện vui, nhưng Ngân vẫn trầm ngâm, ánh mắt nhìn xa xăm về phía Tháp Rùa ẩn hiện trong màn sương mờ.

Hồ Gươm chiều tối, dưới cái rét ngọt của Hà Nội, mang một vẻ đẹp rất riêng. Tháp Rùa đứng giữa hồ, uy nghi và cổ kính. Đền Ngọc Sơn với Cầu Thê Húc màu đỏ son như một dải lụa mềm mại vắt qua mặt nước. Xung quanh, những công trình kiến trúc Pháp cổ ẩn mình dưới hàng cây cổ thụ trơ trụi lá. Tiếng chim hót líu lo xen lẫn tiếng chuông chùa thanh thoát, tiếng trò chuyện của vài ba cặp đôi đi dạo, tiếng rao hàng xa xăm và tiếng xe cộ vội vã từ phía đường lớn. Mùi nước hồ, mùi cây xanh hòa lẫn vào không khí lạnh lẽo, đôi khi thoảng qua mùi hương trầm từ đền, hay mùi đồ ăn vặt từ gánh hàng rong ven đường. Tất cả tạo nên một bức tranh thanh bình, nhưng lại càng làm nổi bật nỗi buồn bã, trống trải trong lòng Ngân.

Mai Chi nhìn Ngân, thở dài. Cô nàng vòng tay ôm lấy Ngân, cố gắng truyền chút hơi ấm. "Này Ngân, mày cứ giữ trong lòng mãi thế thì làm sao mà khá lên được? Hôm qua mày nói chuyện với Minh, có vẻ không vui lắm à?" Mai Chi hỏi, giọng đầy lo lắng.

Ngân khẽ lắc đầu, "Không hẳn là không vui, Chi ạ. Chỉ là... mọi thứ không còn tự nhiên như trước. Có những lúc, cả hai chỉ im lặng nhìn nhau qua màn hình. Em không biết phải nói gì, mà cậu ấy cũng vậy." Cô siết chặt hai tay vào nhau, làn gió lạnh lướt qua khiến cô rùng mình. "Em kể cho cậu ấy nghe về Hà Nội, về những thứ quen thuộc của em. Cậu ấy kể về những điều mới lạ ở nơi đó. Nhưng mà... nó cứ như hai thế giới khác nhau. Khó mà kết nối được."

"Đúng là khó thật," Mai Chi gật gù, hiểu được phần nào tâm trạng của bạn mình. "Nhưng mà, yêu xa thì ai mà chẳng thế. Mày phải tập quen thôi. Chứ cứ trầm ngâm mãi như thế này, thì Minh nó lại lo."

"Em biết," Ngân khẽ đáp, ánh mắt vẫn nhìn về phía xa xăm, nơi những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, phản chiếu xuống mặt hồ lăn tăn gợn sóng. "Không phải lúc nào cũng nói ra được hết, Chi ạ. Có những thứ, càng nói càng thấy xa." Cô biết mình đang tự tạo ra một khoảng cách vô hình, nhưng cô không thể làm khác được. Cô không muốn đặt gánh nặng lên vai Minh, không muốn cậu phải lo lắng cho cô giữa lúc cậu đang cố gắng thích nghi với cuộc sống mới. Hơn nữa, những cảm xúc sâu kín nhất, những nỗi sợ hãi về tương lai không chắc chắn của mối quan hệ, cô không biết phải nói ra thế nào mà không khiến cậu thêm áp lực.

Mai Chi dừng lại, kéo Ngân ngồi xuống một chiếc ghế đá cạnh hồ. "Thế thì ít nhất mày cũng phải có một cái gì đó để Minh nó luôn ở bên mày chứ?" Cô nói, giọng đầy vẻ bí ẩn. "Như cái khăn len mày dệt cho nó ấy. Mày có nhớ không? Cái khăn mà mày đã dệt bằng tất cả tình cảm của mày."

Ngân khẽ gật đầu, "Em nhớ chứ. Nhưng mà... nó đang ở bên cậu ấy rồi."

"Thế thì mày cũng phải có một cái gì đó giống thế chứ!" Mai Chi reo lên, "Hay là... mày nên đeo cái khăn len mà Minh nó tặng mày đi. Mày có nhớ không? Cái khăn len màu xám mà nó mua cho mày, ngay cái hôm đầu tiên hai đứa chính thức hẹn hò ấy."

Ngân ngẩng đầu lên, nhìn Mai Chi. Chiếc khăn len màu xám, cô vẫn giữ nó cẩn thận trong tủ quần áo. Cô ít khi đeo nó, vì sợ làm hỏng, và vì nó quá đỗi đặc biệt. Nó là món quà đầu tiên của Hoàng Minh, là biểu tượng của sự bắt đầu, của những rung động đầu tiên.

"Nó sẽ giúp mày cảm thấy Minh luôn ở bên cạnh," Mai Chi nói tiếp, giọng nhẹ nhàng hơn. "Nó sẽ là sợi dây kết nối vô hình giữa hai đứa. Mỗi khi mày cảm thấy cô đơn, mày có thể chạm vào nó, và nhớ rằng Minh nó cũng đang giữ gìn cái khăn len mày dệt. Tình yêu đôi khi không cần phải nói ra quá nhiều, chỉ cần những cử chỉ nhỏ, những vật kỷ niệm thôi."

Ngân nhìn về phía Tháp Rùa một lần nữa, ánh mắt cô dần trở nên kiên định hơn. Lời khuyên của Mai Chi như một tia sáng nhỏ xua đi màn sương mờ trong lòng cô. Cô gật đầu, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, lần này không còn gượng gạo hay buồn bã. "Ừ, mày nói đúng. Cảm ơn mày, Chi." Cô siết chặt tay Mai Chi, cảm nhận được hơi ấm từ người bạn thân. Khoảng cách địa lý và khác biệt múi giờ (nếu có) gây khó khăn trong giao tiếp, tạo ra những khoảng lặng và sự lúng túng trong các cuộc trò chuyện. Nhưng cô tin rằng, những sợi dây vô hình, như chiếc khăn len ấy, sẽ giúp họ vượt qua.

***

Đêm khuya, gió rít từng hồi qua khe cửa sổ căn hộ của Lê Ngân, mang theo cái rét buốt đặc trưng của Hà Nội. Ngân ngồi bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch của thành phố. Những ánh đèn xa xa như những đốm lửa nhỏ, lập lòe trong bóng tối, tạo nên một bức tranh huyền ảo nhưng cũng đầy cô đơn.

Cô lại mở cuốn sổ tay ghi chép chung, lật từng trang, đọc lại những dòng chữ viết vội, những câu chuyện vụn vặt, những lời trêu ghẹo, những suy tư mà cô và Hoàng Minh đã cùng nhau ghi lại. Mỗi câu chữ, mỗi nét mực đều gợi lên một ký ức, một cảm xúc, như thể Hoàng Minh đang ở ngay bên cạnh, thì thầm vào tai cô. Cô mỉm cười khi đọc thấy những dòng cậu từng viết về nỗi lo lắng khi lần đầu tiên đặt chân đến Hà Nội, hay những bỡ ngỡ khi phải đối mặt với cuộc sống sinh viên. Cô cũng nhớ lại những dòng cô từng viết về cảm nhận của mình về thành phố, về những quán xá quen thuộc, về mùi hoa sữa nồng nàn mỗi độ thu về.

Lê Ngân vuốt ve bìa cuốn sổ, cảm nhận sự chai sạn của thời gian trên từng trang giấy. Cô nhận ra rằng tình yêu không chỉ là những lời nói hoa mỹ hay những cử chỉ lãng mạn, mà còn là sự kiên nhẫn, sự thấu hiểu và lòng tin khi đối mặt với khoảng cách. Nó là những tin nhắn ngắn gọn nhưng ấm áp, những cuộc gọi video gượng gạo nhưng đầy cố gắng, và cả những khoảng lặng không tên mà cả hai cùng sẻ chia.

Cô đứng dậy, bước đến tủ quần áo, lấy ra chiếc khăn len màu xám mà Hoàng Minh đã tặng cô. Chiếc khăn len vẫn mềm mại như ngày đầu, mang theo một chút mùi hương phảng phất mà cô không thể gọi tên, một mùi hương của ký ức, của tình yêu. Cô choàng chiếc khăn lên cổ, cảm nhận hơi ấm của nó lan tỏa khắp người. Hơi ấm ấy không chỉ đến từ chất liệu len mềm mại, mà còn đến từ ý nghĩa mà nó mang lại, từ tình cảm mà Hoàng Minh đã gửi gắm vào đó.

Trong khoảnh khắc ấy, Lê Ngân cảm thấy như Hoàng Minh đang ở rất gần, như thể hơi ấm của cậu đang bao bọc lấy cô. Chiếc khăn len dệt tay và cuốn sổ tay ghi chép chung, giờ đây, không chỉ là những vật kỷ niệm, mà còn là biểu tượng của sự kết nối, là sợi dây vô hình đang giữ họ lại với nhau. Chúng là bằng chứng cho một tình yêu trưởng thành lặng lẽ giữa lòng thành phố cổ kính, một tình yêu không cần quá nhiều lời nói, mà cần sự thấu hiểu và lòng tin tuyệt đối.

Cô lại ngồi xuống bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm Hà Nội, ánh mắt chứa đựng một niềm tin mãnh liệt. "Khoảng cách này sẽ không đánh bại chúng ta. Em tin là vậy." Cô tự nhủ, giọng khẽ khàng, như một lời hứa thầm lặng gửi đến Hoàng Minh, gửi đến chính mình, và gửi đến cả tình yêu của họ.

Lê Ngân mở cuốn sổ tay, viết thêm một dòng vào trang cuối cùng, dưới những dòng chữ cuối cùng của Hoàng Minh: *Hà Nội vẫn mưa phùn, và em vẫn ở đây, đợi anh về. Anh giữ gìn sức khỏe nhé, Minh.*

Một lời động viên cho Hoàng Minh, và cũng là một lời nhắc nhở cho chính mình. Cô đặt cuốn sổ cạnh chiếc khăn len trên bàn, chúng nằm cạnh nhau, như hai mảnh ghép hoàn hảo của một câu chuyện tình yêu. Ánh đèn đường vẫn lấp lánh ngoài kia, gió vẫn rít qua khe cửa, và Hà Nội vẫn chìm trong cái rét buốt. Nhưng trong lòng Lê Ngân, một ngọn lửa nhỏ đã được thắp lên, ấm áp và kiên định, soi sáng con đường phía trước, một con đường dài đầy thử thách nhưng cũng đầy hy vọng. Những khó khăn trong giao tiếp qua cuộc gọi video sẽ là tiền đề cho những hiểu lầm lớn hơn hoặc những cảm xúc tiêu cực tích tụ dần trong tương lai, nhưng sự độc lập ngày càng tăng của Lê Ngân và sự kiên cường của Hoàng Minh trong môi trường mới sẽ định hình sự phát triển cá nhân của họ, đồng thời cũng tạo ra một khoảng cách về mặt cảm xúc nếu không được vun đắp cẩn thận. Chiếc khăn len dệt tay và cuốn sổ tay ghi chép chung sẽ tiếp tục là biểu tượng của sự kết nối, nhưng cũng có thể là vật gợi nhắc về những thách thức đang chờ đợi, những thử thách mà họ sẽ phải đối mặt cùng nhau, dù cách xa vạn dặm.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ