Mùi hoa sữa từ đêm qua, một dư vị dai dẳng và nồng nàn, vẫn dường như vương vấn trong không khí khi Lê Ngân bước vào căn hộ của mình. Cái lạnh ẩm của buổi sáng đông Hà Nội đã thấm vào từng thớ thịt, khiến cô khẽ rùng mình dù chiếc áo khoác dày vẫn còn vương trên vai. Ngoài kia, thành phố đang dần cựa mình thức giấc, tiếng còi xe xa xăm và những tiếng rao hàng của người bán rong bắt đầu vang vọng. Nhưng bên trong bốn bức tường quen thuộc, thế giới của cô lại chìm vào một khoảng lặng đến đáng sợ. Mọi vật dụng, từng cuốn sách trên kệ, từng bức tranh nhỏ treo trên tường, dường như đều trở nên xa lạ, lạnh lẽo, như một tấm gương phản chiếu sự trống rỗng vừa hình thành trong tâm hồn cô.
Ngân chậm rãi cởi chiếc áo khoác nặng trịch, treo nó lên móc gần cửa ra vào. Cái hành động đơn giản ấy cũng trở nên nặng nề, khó nhọc. Đôi mắt cô, vẫn còn hơi sưng và đỏ hoe vì những giọt nước mắt cố nén lại ở sân ga, lướt qua căn phòng quen thuộc. Chiếc ghế sofa màu kem, nơi cô và Hoàng Minh thường ngồi cạnh nhau những buổi tối mùa đông, giờ đây chỉ còn trơ trọi. Góc làm việc nhỏ với chồng sách và bản vẽ dang dở dường như cũng mất đi vẻ sống động thường ngày. Mọi thứ đều bất động, tĩnh lặng một cách đáng sợ, đối lập hoàn toàn với dòng chảy cảm xúc hỗn độn đang cuộn trào trong lòng cô.
Cô bước đến bên cửa sổ, không nhanh cũng không chậm, rồi ngồi xuống chiếc ghế bành cũ kỹ. Ánh mắt cô hướng ra ngoài, nơi bầu trời Hà Nội vẫn giăng một màu xám chì u buồn, báo hiệu một ngày đông ảm đạm, với những cơn mưa phùn dai dẳng và lạnh lẽo. Cô không thực sự nhìn thấy những mái nhà cũ kỹ, những tán cây trụi lá hay dòng người đang hối hả trên phố. Tâm trí cô giờ đây chỉ là một cuộn phim quay chậm, lặp đi lặp lại những khoảnh khắc cuối cùng ở sân ga. Hoàng Minh, gương mặt anh pha lẫn nét kiên định và nỗi buồn. Bàn tay anh siết chặt tay cô, rồi cái ôm thật chặt, và nụ hôn nhẹ nhàng, mang theo cả sự từ biệt lẫn lời hứa hẹn, in dấu trên trán. Cuối cùng là bóng lưng anh khuất dần vào toa tàu, và tiếng còi tàu xé ngang không khí, mang anh rời xa cô, rời xa Hà Nội.
"Anh ấy đã đến nơi chưa nhỉ?" Ngân khẽ thì thầm, giọng cô lạc đi trong không gian trống trải. "Liệu có lạnh không?" Cô hình dung Hoàng Minh lúc này, có thể vẫn còn trên chuyến tàu, hoặc đã đặt chân đến một thành phố xa lạ, đang đối mặt với những gương mặt xa lạ, những con đường xa lạ, và một tương lai hoàn toàn mới. Nỗi lo lắng và thương nhớ đan xen, tạo thành một cơn sóng ngầm cuộn chảy trong lòng cô. Cô biết anh là một người mạnh mẽ, nhưng sự bỡ ngỡ của một chàng trai tỉnh lẻ khi đối diện với một môi trường hoàn toàn mới luôn là một gánh nặng.
Một làn gió lạnh mỏng manh lùa qua khe cửa sổ, khiến Ngân khẽ rùng mình. Cô ôm chặt lấy đầu gối, tựa cằm lên chúng, cố gắng tìm kiếm hơi ấm. Căn phòng, thường ngày ấm cúng, giờ đây như bị bỏ quên, lạnh hơn cả không khí bên ngoài. Cô nhớ hơi ấm từ cái ôm của Hoàng Minh, mùi hương quen thuộc của anh, mùi của sự giản dị và chân thành. Mùi hương ấy, giờ đây, chỉ còn là một ký ức xa vời, một nỗi nhớ cồn cào. Và mùi hoa sữa. Dù đã cuối mùa, nhưng nó vẫn cứ như vương vấn đâu đây, như một lời nhắc nhở không ngừng về những tháng ngày tươi trẻ, về tình yêu đầu đời đã gắn bó với Hà Nội.
Tay Ngân vô thức đưa lên, chạm vào chiếc túi xách nhỏ đặt cạnh cô. Bên trong là cuốn sổ tay ghi chép chung của hai người. Cô lấy nó ra, cuốn sổ bìa da đã sờn cũ, quen thuộc trong lòng bàn tay. Mỗi trang giấy là một kỷ niệm, một suy nghĩ, một quan sát về Hà Nội mà họ đã cùng nhau chia sẻ. Nó là minh chứng cho tình yêu của họ, một tình yêu không ồn ào nhưng sâu sắc, được dệt nên từ những khoảnh khắc giản dị nhất. Cô miết ngón cái lên bìa sổ, đôi mắt cô nhòe đi. Cuốn sổ này, cùng với chiếc khăn len cô đã đan cho Hoàng Minh, là những sợi dây hữu hình níu giữ họ. Nhưng trong khoảnh khắc này, nó lại giống một vật kỷ niệm của một quá khứ đã qua, một dấu tích của điều gì đó giờ đây đã trở nên xa xăm.
Cô cố gắng tìm cách thoát khỏi mớ cảm xúc hỗn độn đang vây lấy mình. Mắt cô dừng lại ở một cuốn sách trên bàn, một tập thơ mà Hoàng Minh đã từng giới thiệu cho cô. Cô vươn tay lấy, lật mở một trang bất kỳ. Những dòng thơ, thường ngày có khả năng đưa cô vào một thế giới khác, giờ đây trở nên vô nghĩa. Mỗi câu chữ, mỗi hình ảnh thơ mộng, đều gợi nhắc đến Hoàng Minh, đến những cuộc trò chuyện bất tận của hai người về văn học, về cuộc sống. Tiếng quạt trần quay đều đều trên trần nhà, tiếng xe cộ ngoài phố, và cả tiếng mưa phùn bắt đầu rơi lất phất ngoài cửa sổ – tất cả những âm thanh quen thuộc của Hà Nội, giờ đây chỉ càng làm nổi bật sự trống rỗng trong lòng cô.
Ngân khẽ thở dài, đặt cuốn sách trở lại chỗ cũ. Cuộc chiến đấu với chính mình, với nỗi cô đơn và sự sợ hãi về tương lai, dường như quá sức đối với cô lúc này. Cô luôn là người sống nội tâm, tìm thấy bình yên trong sự tĩnh lặng của riêng mình. Nhưng sự tĩnh lặng này lại quá khác biệt. Nó là một cái hố sâu hoắm, một khoảng không vô tận mà cô không biết phải lấp đầy bằng cách nào. Liệu tình yêu của họ, một tình yêu được nuôi dưỡng bởi sự gần gũi, bởi những ánh mắt chạm nhau, những cử chỉ vô tình, có đủ sức mạnh để vượt qua khoảng cách địa lý khắc nghiệt này? Liệu những sợi dây vô hình mà họ đã dệt nên có thể kéo dài hàng trăm cây số mà không đứt đoạn, không phai nhạt?
Cô vẫn ngồi đó thật lâu, bất động, cái lạnh của Hà Nội cứ thế thấm sâu vào da thịt, vào tâm hồn cô. Nỗi trống rỗng lớn dần, lạnh lẽo hơn cả gió đông. Cô biết, đây chỉ mới là khởi đầu. Con đường phía trước sẽ đầy thử thách, nhưng cô không thể gục ngã. Cô phải mạnh mẽ, vì Hoàng Minh, và vì chính mình. Cô hít một hơi thật sâu, nuốt nỗi buồn vào trong, rồi nhắm mắt lại. Trong màn đêm của tâm trí, hình ảnh Hoàng Minh hiện lên rõ nét, và đó là tất cả những gì cô có thể bám víu vào lúc này.
***
Trong căn phòng trọ nhỏ bé và xa lạ, hơi thở của Hoàng Minh hóa thành một làn khói trắng mờ ảo trong không khí lạnh lẽo khi cậu mở cửa sổ. Một mùi hương hoàn toàn mới lạ ập vào, không phải mùi hoa sữa nồng nàn đặc trưng của Hà Nội, cũng không phải mùi phở thơm lừng từ những gánh hàng rong quen thuộc. Đó là sự tổng hòa của mùi đất mới, mùi khói công nghiệp thoang thoảng, và một chút vị mặn của không khí từ hướng biển xa xăm. Mọi thứ đều mới mẻ, lạ lẫm, và có phần ngột ngạt. Thành phố này, dù cũng là một đô thị lớn, nhưng thiếu đi vẻ cổ kính, trầm mặc của Hà Nội. Thay vào đó là sự ồn ào, hối hả mang tính công nghiệp hơn, thiếu đi cái nét duyên ngầm mà cậu đã học cách yêu mến trong suốt những năm tháng đại học.
Căn phòng chỉ vừa đủ kê một chiếc giường đơn, một bàn học và một tủ quần áo cũ kỹ. Bức tường vôi trắng đã ngả màu vàng ố, một vài vết bong tróc nhỏ hiện ra như những vết sẹo thời gian. Chiếc quạt trần cũ kỹ treo lơ lửng trên trần nhà, có vẻ như đã lâu không được sử dụng. Hoàng Minh đặt chiếc ba lô nặng trịch xuống sàn nhà lát gạch men lạnh ngắt, tiếng va chạm khô khốc vang vọng trong không gian trống trải. Cậu nhìn quanh, cố gắng tìm kiếm một điểm tựa quen thuộc, một cái gì đó để bám víu vào giữa sự xa lạ mênh mông này. Nhưng không có gì cả. Mọi thứ đều vô danh, vô hồn, khác xa với căn phòng trọ nhỏ bé nhưng ấm cúng ở Hà Nội, nơi mỗi góc tường, mỗi vật dụng đều gắn liền với một kỷ niệm, một câu chuyện.
Nỗi nhớ Hà Nội ập đến, dữ dội và bất ngờ như một cơn mưa rào mùa hạ. Nó không phải là một nỗi nhớ êm đềm, da diết như những ngày đầu cậu rời quê lên thủ đô, mà là một cảm giác trống rỗng cồn cào, một sự thiếu vắng đến nhói lòng. Hà Nội không chỉ là một thành phố, mà là nơi cậu đã tìm thấy chính mình, nơi cậu đã lớn lên, đã yêu. Và quan trọng hơn cả, Hà Nội là nơi có Ngân. Cái tên ấy, chỉ cần nghĩ đến thôi cũng đủ để trái tim cậu thắt lại.
Minh hít một hơi thật sâu, cố gắng dằn xuống những cảm xúc đang dâng trào. Cậu biết mình không thể yếu lòng. Cậu đã đi đến đây vì một mục tiêu, vì một tương lai tốt đẹp hơn, không chỉ cho riêng cậu mà còn cho cả Ngân nữa. "Mình phải cố gắng, vì Ngân, vì tương lai," cậu tự nhủ, lặp đi lặp lại như một câu thần chú. Giọng nói của cậu vang lên khẽ khàng trong căn phòng trống, một lời nhắc nhở cho chính mình giữa sự bỡ ngỡ và lạc lõng.
Cậu bắt đầu sắp xếp đồ đạc. Công việc này, thường ngày chỉ là một việc vặt, giờ đây trở thành một hành động có ý nghĩa, một cách để cậu dần dần chiếm hữu không gian xa lạ này, biến nó thành của riêng mình. Cậu lấy từng món đồ ra khỏi ba lô, đặt chúng vào tủ, lên bàn. Quần áo, sách vở, một vài vật dụng cá nhân. Mỗi món đồ đều được cậu đặt xuống một cách chậm rãi, tỉ mỉ, như thể chúng cũng đang chia sẻ gánh nặng trong lòng cậu.
Bàn tay Minh chạm vào một vật mềm mại, ấm áp dưới đáy ba lô. Đó là chiếc khăn len dệt tay mà Ngân đã tặng cậu. Màu xám tro dịu nhẹ, những đường đan đều đặn, tỉ mỉ, vẫn còn vương vấn mùi hương thoang thoảng của cô ấy. Cậu kéo chiếc khăn ra, áp vào má, cảm nhận hơi ấm và sự mềm mại của sợi len. Đó là hơi ấm của Ngân, của Hà Nội, của những ngày đông rét ngọt mà hai đứa cùng nhau đi qua. Chiếc khăn không chỉ là một món quà, mà là một biểu tượng của sự kết nối, một lời hứa không lời rằng dù có xa cách, tình yêu của họ vẫn sẽ sưởi ấm cho nhau. Cậu gập chiếc khăn lại thật gọn gàng, rồi đặt nó lên đầu giường, ngay cạnh gối. Nó sẽ là thứ đầu tiên cậu nhìn thấy mỗi sáng thức dậy, và là thứ cuối cùng cậu chạm vào mỗi đêm trước khi chìm vào giấc ngủ. Nó là một mỏ neo, giữ cậu không trôi dạt quá xa khỏi bến bờ thân thuộc.
Ánh sáng chiều tà hắt qua khung cửa sổ, nhuộm căn phòng một màu vàng cam u buồn. Ngoài kia, tiếng còi xe, tiếng người nói chuyện vọng lên từ con phố, tất cả đều là những âm thanh lạ lẫm, không mang chút thân quen nào. Cậu nhớ tiếng rao của bà bán xôi, tiếng leng keng của tàu điện, tiếng chim hót trên vòm cây cổ thụ ở công viên. Cậu nhớ những buổi chiều ngồi cùng Ngân ở quán cà phê "Hoa Sữa", nơi nhạc acoustic nhẹ nhàng hòa quyện với mùi cà phê rang xay, tạo nên một không gian bình yên đến lạ. Giờ đây, chỉ còn lại sự tĩnh lặng của riêng cậu, bị phá vỡ bởi những âm thanh ngoại lai, vô nghĩa.
Hoàng Minh ngồi xuống chiếc ghế cạnh bàn, lấy điện thoại ra. Màn hình sáng lên, hiện lên hình nền là bức ảnh cậu và Ngân chụp chung trong một buổi chiều thu ở Hồ Gươm, ánh nắng vàng rực rỡ chiếu qua kẽ lá, Ngân mỉm cười nhẹ nhàng, đôi mắt lấp lánh niềm vui. Cậu đưa ngón tay lướt nhẹ trên khuôn mặt cô ấy trên màn hình. Trái tim cậu lại thắt lại. Cậu muốn gọi cho cô ngay lập tức, muốn nghe giọng nói của cô, muốn kể cho cô nghe về mọi thứ ở đây. Nhưng cậu lại ngập ngừng. Có lẽ cô ấy cũng đang buồn, đang cảm thấy trống trải như cậu. Cậu không muốn làm phiền cô ấy, không muốn cô ấy phải lo lắng thêm.
Cậu nhìn vào tên Ngân trong danh bạ, ngón tay chần chừ giữa nút gọi và nút nhắn tin. "Anh đến nơi rồi. Mọi thứ ổn. Em ngủ ngon nhé." Cậu lẩm nhẩm trong đầu, cố gắng sắp xếp những câu chữ đơn giản nhưng chứa đựng tất cả những gì cậu muốn nói. Nhưng không, chưa phải lúc này. Cậu muốn ổn định hơn một chút, muốn có một cái gì đó để kể cho cô nghe, để chứng minh rằng cậu đang thực sự ổn. Cậu cất điện thoại vào túi, đứng dậy và nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa. Màn đêm đang dần buông xuống, bao trùm lên thành phố lạ. Cậu thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo nỗi nhớ, mang theo cả quyết tâm. Những thử thách mới đang chờ đợi cậu, và cậu biết, đây chỉ mới là khởi đầu.
***
Cái lạnh của Hà Nội cứ thế bám riết, len lỏi vào từng ngóc ngách của thành phố, của lòng người. Tối muộn hôm sau, Lê Ngân ngồi trong quán Cà phê "Hoa Sữa", ly cà phê trước mặt đã nguội lạnh từ lâu, một lớp váng sữa mỏng đọng trên bề mặt, phản chiếu ánh đèn vàng dịu. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng của quán, thường ngày vốn có tác dụng xoa dịu tâm hồn, giờ đây lại càng khiến nỗi buồn trong cô thêm phần da diết. Nó là những giai điệu quen thuộc, những bài hát mà cô và Hoàng Minh đã từng cùng nhau lắng nghe, cùng nhau nhâm nhi ly cà phê nóng hổi trong những buổi chiều đông. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, thoang thoảng mùi bánh ngọt mới ra lò, tất cả đều gợi lên những ký ức ngọt ngào, nhưng cũng đầy đau đáu.
Ngân ngồi đối diện Mai Chi và Thảo Vy, hai cô bạn thân thiết, những người đã luôn ở bên cô qua bao nhiêu thăng trầm. Mai Chi, với mái tóc ngắn cá tính và đôi mắt sắc sảo, đang kể về một buổi workshop vẽ tranh mà cô vừa tham gia. Giọng cô ấy sôi nổi, tràn đầy năng lượng. Thảo Vy, xinh xắn và điệu đà với chiếc khăn choàng lông mềm mại, thì đang say sưa với những kế hoạch đi chơi cuối tuần, những câu chuyện về một bộ phim lãng mạn mới ra rạp. Cả hai cô gái đều rạng rỡ, tràn đầy sức sống, và Ngân cố gắng mỉm cười, cố gắng hòa mình vào câu chuyện của họ, nhưng tâm trí cô vẫn cứ trôi dạt về một nơi xa xôi, nơi Hoàng Minh đang vật lộn với cuộc sống mới.
"Này Ngân, mày cứ im lặng thế này sao được chứ?" Mai Chi bỗng dừng lại, ánh mắt đầy lo lắng nhìn cô bạn thân. Cô đặt cốc trà nóng xuống bàn, tiếng kêu lách cách nhẹ. "Minh đi rồi, cuộc sống của mày vẫn phải tiếp diễn chứ. Mày không thể cứ ngồi đây mà buồn rầu mãi được." Giọng Mai Chi pha chút sốt ruột, nhưng ẩn chứa sự quan tâm sâu sắc. Cô biết Ngân là người kín đáo, ít khi bộc lộ cảm xúc, nhưng sự trầm lặng của Ngân mấy ngày nay khiến cô không khỏi sốt ruột.
Ngân khẽ lắc đầu, mái tóc đen dài khẽ đung đưa theo nhịp. Đôi mắt cô vẫn dõi ra ngoài cửa sổ, nơi những chiếc lá hoa sữa cuối cùng của mùa đang chầm chậm rơi, xoay tròn trong không khí lạnh rồi đáp xuống vỉa hè ẩm ướt. Tiếng mưa phùn tí tách trên mái hiên cũ của quán, tạo nên một âm thanh buồn bã. "Tao... tao không sao đâu," cô nói khẽ, giọng hơi khàn, như một sợi chỉ mỏng manh giữa tiếng nhạc và tiếng trò chuyện xung quanh. "Chỉ là... hơi trống trải một chút." Cô không muốn nói dối bạn bè, nhưng cũng không muốn chất gánh nặng cảm xúc của mình lên họ. Nỗi trống rỗng này là của riêng cô, một khoảng lặng mà cô phải tự mình lấp đầy.
Thảo Vy, với vẻ ngoài dịu dàng và đôi mắt biết nói, nhẹ nhàng đặt tay lên tay Ngân, vuốt ve mu bàn tay lạnh ngắt của cô. "Ngân đừng buồn quá," Thảo Vy nói, giọng trong trẻo như tiếng chuông gió, đầy đồng cảm. "Tình yêu xa sẽ là thử thách, nhưng cũng là cơ hội để cả hai trưởng thành hơn. Mày và Minh đã vượt qua bao nhiêu chuyện rồi mà, đúng không?" Lời nói của Thảo Vy như một làn gió mát xoa dịu tâm hồn Ngân, nhưng cũng khiến cô nhận ra sự thật phũ phàng: những thử thách đã qua, dù khó khăn đến mấy, cũng không giống với thử thách này. Khoảng cách địa lý là một bức tường vô hình, nhưng vững chãi hơn bất kỳ rào cản nào họ từng đối mặt.
Ngân khẽ gật đầu, cố gắng mỉm cười trấn an hai cô bạn. Nụ cười ấy nhạt nhòa như ánh nắng yếu ớt của ngày đông. "Tao biết mà. Chỉ là... mọi thứ cứ lạ lẫm quá. Tự nhiên không có Minh bên cạnh, cảm giác như Hà Nội cũng khác đi vậy." Cô lại nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa. Hà Nội vẫn vậy, vẫn những con phố cổ kính, những mái nhà rêu phong, những hàng cây sà xuống mặt đường, nhưng không có Hoàng Minh, thành phố này dường như mất đi một phần linh hồn, một phần màu sắc trong mắt cô. Cái rét ngọt giờ đây chỉ còn là cái rét buốt, những cơn mưa phùn chỉ còn là sự ẩm ướt khó chịu, và mùi hoa sữa, dù chỉ còn là ký ức, cũng trở nên nồng nàn đến nhói lòng.
Mai Chi thở dài, nhấp một ngụm trà. "Tao biết là khó. Nhưng mày cũng phải cho mình thời gian. Rồi mọi thứ sẽ ổn thôi. Minh là người rất kiên định, tao tin cậu ấy sẽ không để mày thất vọng đâu."
"Đúng đó Ngân," Thảo Vy tiếp lời, đôi mắt to tròn nhìn Ngân đầy tin tưởng. "Mày nhớ không, hồi đầu Minh mới lên Hà Nội, cậu ấy rụt rè, bỡ ngỡ thế nào. Nhưng rồi cậu ấy cũng hòa nhập được, cũng vươn lên được. Minh sẽ ổn thôi, và mày cũng vậy."
Ngân lắng nghe, những lời an ủi của bạn bè như những viên đá nhỏ rơi vào mặt hồ phẳng lặng trong lòng cô, tạo nên những gợn sóng lăn tăn. Cô biết họ nói đúng. Cô biết cô phải mạnh mẽ. Nhưng sự trống rỗng vẫn cứ đeo bám, một cảm giác cô đơn không thể gọi tên. Cô nhớ những tin nhắn hỏi thăm nhẹ nhàng của Minh mỗi tối, những lần cậu kể cho cô nghe về một bài giảng khó, về một cuốn sách cậu mới đọc. Giờ đây, những thói quen ấy đã không còn, ít nhất là tạm thời. Mối quan hệ của họ, từ một dòng chảy êm đềm, đã biến thành một con sông lớn với những ghềnh thác hiểm trở, đòi hỏi cả hai phải kiên cường chèo chống.
Tay Ngân vô thức chạm vào túi áo khoác, nơi cuốn sổ tay ghi chép chung của cô và Hoàng Minh đang nằm. Cuốn sổ, mà trước đây là biểu tượng của sự chia sẻ, của những buổi chiều cùng nhau viết, giờ đây lại mang một ý nghĩa khác. Nó là gánh nặng của những kỷ niệm, là lời nhắc nhở về những điều đã qua, và cả những điều chưa nói, những cảm xúc mà cả hai vẫn còn giấu kín trong lòng. Cô biết, cuốn sổ này sẽ là một vật an ủi, một cây cầu kết nối họ, nhưng nó cũng có thể trở thành một nguồn cơn của nỗi nhớ da diết, của những hiểu lầm khi những dòng chữ khô khan không thể truyền tải hết sự ấm áp của giọng nói, của ánh mắt.
Quán cà phê vẫn tấp nập khách ra vào, tiếng trò chuyện rì rầm, tiếng lách cách của tách cà phê, tiếng nhạc acoustic vẫn nhẹ nhàng vang vọng. Nhưng tất cả chỉ là một phông nền mờ ảo cho nỗi lòng của Ngân. Cô lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, chỉ còn ánh đèn đường hắt hiu chiếu sáng những con phố vắng. "Hà Nội không vội được đâu," câu nói quen thuộc này bỗng trở nên thật trớ trêu. Bởi vì cô, Lê Ngân, đang phải học cách sống chậm lại, học cách chấp nhận sự vắng mặt của một người, và học cách tin tưởng vào một tình yêu vượt qua mọi khoảng cách. Một tình yêu mà giờ đây, cô biết, sẽ được thử thách một cách nghiệt ngã nhất.
***
Đêm khuya ở Hà Nội, cái rét buốt len lỏi vào từng kẽ lá, từng khung cửa sổ. Gió đông rít qua những con ngõ vắng, mang theo hơi ẩm và cảm giác lạnh lẽo đến tận xương tủy. Lê Ngân đã trở về căn hộ của mình, sau buổi gặp gỡ trầm lắng với Mai Chi và Thảo Vy. Căn phòng, dù đã bật đèn vàng dịu ấm áp, vẫn không thể xua đi cái lạnh và sự trống vắng trong lòng cô. Cô nằm co ro trên giường, chăn ấm đắp kín mít, nhưng tâm hồn cô vẫn cứ bơ vơ, lạc lõng. Tiếng gió đêm rít qua khe cửa sổ, nghe như một khúc nhạc buồn, một lời thì thầm của Hà Nội về những điều đã mất. Sự tĩnh lặng của đêm khuya càng làm nổi bật tiếng tim cô đập thình thịch, một âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng đáng sợ.
Cô cầm điện thoại trên tay, màn hình đã tối đen, nhưng cô vẫn không rời mắt khỏi nó. Một cách vô thức, cô cứ chờ đợi, chờ đợi một điều gì đó, một tín hiệu nhỏ nhoi từ nơi xa xăm. Cô biết Hoàng Minh đã đến nơi rồi, cậu đã hứa sẽ báo tin cho cô. Nhưng thời gian trôi qua, và sự im lặng cứ thế kéo dài, khiến nỗi lo lắng trong cô ngày một lớn dần. Phải chăng cậu ấy bận rộn với việc ổn định? Hay có chuyện gì không ổn? Hàng ngàn câu hỏi luẩn quẩn trong đầu cô, những câu hỏi không lời đáp, chỉ càng làm tăng thêm sự bất an.
Đúng lúc cô định đặt điện thoại xuống, một tiếng "Ting!" nhỏ vang lên, xé tan không khí tĩnh lặng của đêm. Màn hình điện thoại sáng bừng. Một tin nhắn. Từ Hoàng Minh.
Ngân vội vàng mở tin nhắn, trái tim cô đập thình thịch trong lồng ngực, một sự pha trộn kỳ lạ giữa nhẹ nhõm và phấn khích. Ngón tay cô run nhẹ khi chạm vào màn hình.
*Hoàng Minh: Anh đến nơi rồi. Mọi thứ ổn. Em ngủ ngon nhé.*
Chỉ vài từ ngắn ngủi, đơn giản, nhưng lại mang theo một sức mạnh xoa dịu đến không ngờ. Lê Ngân đọc đi đọc lại tin nhắn, từng chữ, từng dấu chấm, như muốn nuốt trọn lấy chúng, để cảm nhận được sự hiện diện của cậu, dù chỉ qua màn hình điện thoại. Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể cô, như thể một gánh nặng vô hình vừa được trút bỏ. Cậu ấy an toàn. Cậu ấy ổn. Đó là tất cả những gì cô cần biết lúc này.
Nhưng cùng với sự nhẹ nhõm đó, một nỗi nhớ cồn cào khác lại trỗi dậy, dữ dội hơn bao giờ hết. Những dòng chữ khô khan trên màn hình không thể thay thế được giọng nói trầm ấm của cậu, không thể thay thế được ánh mắt chân thành của cậu, hay cái chạm tay nhẹ nhàng mà cô luôn khao khát. Khoảng cách địa lý bỗng chốc trở nên hiển hiện rõ ràng hơn bao giờ hết, một bức tường vô hình nhưng vững chắc, ngăn cách họ.
Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười vừa vui vừa buồn. Đây sẽ là cách họ kết nối từ giờ trở đi. Những tin nhắn, những cuộc gọi. Những sợi dây vô hình, mỏng manh, nhưng lại là tất cả những gì họ có. Cô biết, những sợi dây này sẽ phải đủ mạnh mẽ để giữ họ lại với nhau, đủ bền chặt để không bị đứt đoạn bởi khoảng cách và thời gian.
Ngân gõ trả lời, những ngón tay cô lướt trên bàn phím một cách cẩn trọng, như thể sợ rằng mỗi từ ngữ đều mang một sức nặng riêng.
*Lê Ngân: Em cũng vậy. Anh giữ gìn sức khỏe.*
Một tin nhắn ngắn gọn, cũng chỉ vài từ, nhưng chứa đựng tất cả những gì cô muốn nói. Sự quan tâm, nỗi nhớ, và cả lời nhắc nhở về sự tự chăm sóc bản thân giữa một môi trường xa lạ. Cô muốn nói nhiều hơn, muốn hỏi cậu về căn phòng mới, về những người cậu gặp, về cảm giác của cậu. Nhưng cô lại kìm lại. Cô biết, bây giờ, sự ngắn gọn là tốt nhất. Cả hai đều cần thời gian để thích nghi, để tìm lại nhịp điệu của riêng mình.
Sau khi gửi tin nhắn, Ngân ôm điện thoại vào lòng, tựa đầu vào gối. Chiếc điện thoại ấm áp trong tay cô, như thể nó đang truyền tải hơi ấm từ Hoàng Minh, từ nơi xa xôi đó. Nước mắt lại khẽ lăn dài trên má, nhưng lần này, đó không phải là nước mắt của sự tuyệt vọng, mà là nước mắt của nỗi nhớ, của sự nhẹ nhõm, và cả của một niềm hy vọng mong manh. Ánh mắt cô nhìn xa xăm, xuyên qua bóng tối của căn phòng, như thể có thể nhìn thấy cậu ở nơi xa.
Ở một nơi xa, trong căn phòng trọ mới vẫn còn nguyên mùi sơn và sự xa lạ, Hoàng Minh cũng đang cầm điện thoại. Cậu vừa nhận được tin nhắn trả lời của Ngân. Một nụ cười nhẹ, rất khẽ, nở trên môi cậu. Dù chỉ là vài từ, nhưng nó đủ để sưởi ấm trái tim đang cô đơn của cậu giữa thành phố lạ. "Em cũng vậy. Anh giữ gìn sức khỏe." Cậu đọc đi đọc lại, cảm nhận được sự quan tâm ẩn chứa trong từng câu chữ.
Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ phòng trọ mới, nơi màn đêm đã bao trùm hoàn toàn. Tiếng ồn ào xa lạ của thành phố đã dịu xuống, chỉ còn tiếng gió đêm và một vài tiếng côn trùng từ xa. Những ánh đèn đường lấp lánh như những vì sao xa xăm. Bàn tay cậu khẽ chạm vào chiếc khăn len dệt tay đặt trên đầu giường, cảm nhận sự mềm mại, ấm áp của nó. Chiếc khăn len, món quà của Ngân, và dòng tin nhắn vừa nhận được, là hai sợi dây vô hình đang giữ cậu lại với Hà Nội, giữ cậu lại với cô.
Hoàng Minh biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai. Sẽ có những lúc cậu cảm thấy lạc lõng, cô đơn, sẽ có những thử thách mà cậu phải tự mình vượt qua. Và mối quan hệ của cậu và Ngân cũng sẽ phải đối mặt với những khó khăn chưa từng có. Những cuộc gọi và tin nhắn sẽ trở thành sợi dây kết nối chính, đồng thời cũng là nguồn gốc của những hiểu lầm hoặc nỗi nhớ da diết. Lê Ngân sẽ phải học cách đối mặt với sự độc lập và nội tâm của mình một cách sâu sắc hơn khi không có Hoàng Minh bên cạnh, và cậu cũng vậy. Chiếc khăn len dệt tay và cuốn sổ tay ghi chép chung sẽ là vật kỷ niệm và biểu tượng của sự kết nối và hơi ấm của tình yêu giữa hai người trong những ngày xa cách, nhưng cũng có thể là nguyên nhân của những hiểu lầm hoặc cảm xúc phức tạp khi chúng không thể thay thế được sự hiện diện thực tế.
Nhưng trong khoảnh khắc này, dưới ánh đèn mờ ảo của căn phòng trọ xa lạ, Hoàng Minh cảm thấy một niềm hy vọng mong manh. Họ không đơn độc. Họ vẫn có nhau, dù cách xa về địa lý. Và đó, có lẽ, là đủ để bắt đầu. Cậu cất điện thoại, nhắm mắt lại, cố gắng giữ lại hơi ấm từ tin nhắn và chiếc khăn len. Hà Nội, và Ngân, vẫn ở đó, trong trái tim cậu. Và đó là động lực để cậu tiếp tục bước đi trên con đường mới này, một bước đi chậm rãi nhưng đầy kiên định giữa những khoảng lặng đầu tiên của cuộc đời.