Cái rét ngọt của Hà Nội những ngày đầu đông luôn mang một vẻ rất riêng, không chỉ thấm vào da thịt mà còn len lỏi vào từng ngóc ngách của tâm hồn. Sáng muộn, khi vầng dương yếu ớt bắt đầu rải những tia nắng nhạt xuống con phố cổ, Lê Ngân đã ngồi ở góc quen thuộc của quán Cà phê "Hoa Sữa". Ngôi nhà ống cũ kỹ được cải tạo, mặt tiền sơn màu xanh ngọc bích nhạt đã bạc màu theo thời gian, những cánh cửa gỗ kính khép hờ để gió lùa vào chút hương cà phê rang xay thơm lừng. Ban công nhỏ trên tầng hai, nơi giàn hoa giấy vào mùa hè vẫn rực rỡ sắc tím, giờ chỉ còn trơ trọi những cành khô khẳng khiu, như một minh chứng cho sự tuần hoàn của thời gian và những đổi thay không ngừng.
Ngân ôm ly cà phê ấm nóng trong lòng bàn tay, cảm nhận hơi nóng phả vào những ngón tay thon dài. Nước cà phê màu hổ phách sóng sánh, phản chiếu ánh đèn vàng dịu từ những chiếc lồng đèn treo lơ lửng trên trần nhà. Nội thất quán chủ yếu là gỗ mộc, những chiếc bàn, chiếc ghế đơn giản nhưng ấm cúng, được bài trí khéo léo. Trên tường, những bức tranh ảnh cũ về Hà Nội xưa, về những con phố rêu phong, những gánh hàng rong, hay đơn giản chỉ là một vạt nắng xiên qua mái ngói đã ngả màu, gợi lên một nỗi hoài niệm sâu sắc. Kệ sách bằng gỗ sồi cũ kỹ chất đầy những cuốn sách đủ thể loại, từ văn học kinh điển đến tản văn hiện đại, mời gọi người ta dừng chân, lật giở từng trang.
Nhạc acoustic nhẹ nhàng của Trịnh Công Sơn văng vẳng bên tai, hòa cùng tiếng pha chế cà phê lách cách đều đặn và những tiếng trò chuyện thì thầm của vài vị khách khác. Thỉnh thoảng, tiếng lật trang sách xột xoạt lại vang lên, tạo nên một không gian thư thái, lãng mạn, đôi chút hoài cổ. Không có tiếng mưa rơi tí tách hôm nay, chỉ có cái se lạnh len lỏi qua khe cửa, nhắc nhở rằng mùa đông đã thực sự về. Ngân đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ lớn, nơi con phố đã quá đỗi quen thuộc đang cựa mình thức dậy. Những gánh hàng rong thong thả đẩy xe qua, vài chiếc xe máy vội vã lướt đi, và những người đi bộ co ro trong chiếc áo khoác dày.
Cô cảm nhận sự yên bình bao trùm lấy mình, một sự yên bình khác lạ so với trước đây. Nó không còn là sự bình yên của một cô gái trẻ được bao bọc bởi tình yêu thương và sự hiện diện của một người đặc biệt, mà là sự bình yên của một tâm hồn đã trưởng thành, chấp nhận và tự đứng vững. Nhưng không tránh khỏi, đâu đó trong sâu thẳm, vẫn còn một khoảng trống vắng. Một khoảng trống không ồn ào, không bi lụy, mà chỉ nhẹ nhàng như một nốt trầm trong bản nhạc cuộc đời cô. Hà Nội vẫn là Hà Nội, vẫn những con phố ấy, những hàng cây ấy, nhưng khi không có Hoàng Minh bên cạnh, nó lại hiện lên dưới một lăng kính hoàn toàn khác.
Đang trầm tư, cô nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên, pha chút tinh nghịch: "Sao rồi cô nương? Lại ngồi đây thơ thẩn nhớ nhung à?"
Ngân ngẩng đầu lên, khóe môi khẽ cong thành một nụ cười nhẹ khi nhìn thấy Mai Chi. Cô bạn thân, với mái tóc cắt ngắn ngang vai năng động, đôi mắt sắc sảo và biểu cảm, đang đứng ngay trước mặt, trên tay là một túi đồ ăn sáng nóng hổi. Mai Chi khoác một chiếc áo khoác denim cá tính, bên trong là áo len cao cổ, phong cách phóng khoáng và tự tin như thường lệ. Mùi bánh mì nóng hổi từ túi đồ ăn lan tỏa, pha thêm chút ấm áp vào không khí se lạnh.
Mai Chi không đợi Ngân trả lời, tự nhiên kéo ghế ngồi xuống đối diện, đặt túi đồ ăn xuống bàn. "Biết ngay là mày ở đây mà. Nhìn cái vẻ mặt này là biết đang 'sâu sắc' với Hà Nội rồi."
Ngân khẽ lắc đầu, vẫn giữ nụ cười. Cô nhấp một ngụm cà phê, cảm nhận vị đắng nhẹ và hương thơm quyến rũ lan tỏa trong khoang miệng. "Không hẳn, chỉ là thấy Hà Nội có gì đó khác khi không có Minh."
Mai Chi nhướng mày, tỏ vẻ suy tư. "Khác như nào? Trưởng thành hơn, hay cô đơn hơn?" Cô gọi một ly trà gừng nóng từ nhân viên phục vụ, giọng nói tự nhiên, pha chút hóm hỉnh.
Ngân đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa, nơi những cây hoa sữa bắt đầu trút lá, những chiếc lá vàng úa bay lượn trong gió, rồi nhẹ nhàng đáp xuống mặt đường. Một nỗi bâng khuâng chợt ùa về, nhưng không còn là nỗi buồn da diết như trước. "Bình yên hơn, nhưng cũng sâu lắng hơn. Như thể mình đang nhìn nó bằng một con mắt mới, tự mình cảm nhận, không còn ai để sẻ chia tức thì." Cô lướt ngón tay trên mặt bàn gỗ sồi, cảm nhận những đường vân sần sùi, ấm áp của gỗ.
Mai Chi gật gù, uống một ngụm trà gừng nóng hổi vừa được mang ra. Hơi ấm từ ly trà lan tỏa, làm má cô ửng hồng. "Tao hiểu mà. Giống như mày đang học cách yêu Hà Nội theo cách của riêng mày, chứ không phải qua lăng kính của người khác nữa." Cô dừng lại một chút, nhìn thẳng vào mắt Ngân. "Nhưng mà, có một sự thật là, mày vẫn nhớ cậu ta, đúng không?" Giọng Mai Chi chân thành, không có ý trêu chọc.
Ngân không phủ nhận, cũng không khẳng định. Cô chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt thoáng đượm một nỗi buồn nhẹ. "Nhớ chứ. Nhưng không phải kiểu nhớ đến cồn cào, hay nhớ đến mức muốn chạy theo. Mà là một nỗi nhớ bình yên, như một phần của cuộc sống. Cậu ấy vẫn ở đó, trong những ký ức của mình, và là động lực để mình tiếp tục bước đi." Cô đưa tay vuốt nhẹ chiếc khăn len dệt tay đang vắt hờ trên vai, cảm nhận sự mềm mại và hơi ấm quen thuộc của nó. Chiếc khăn này, là Minh đã đan tặng cô vào một mùa đông Hà Nội rét buốt, giờ đây lại trở thành một vật kỷ niệm, một sợi dây vô hình kết nối cô với anh.
Mai Chi cười nhẹ. "Thế là tốt rồi. Cả hai đứa đều đang trưởng thành, theo những cách khác nhau, nhưng vẫn giữ được sợi dây liên kết. Tình yêu của chúng mày giờ đã khác rồi, nó sâu sắc và bền bỉ hơn nhiều." Cô nhìn ra cửa sổ, nơi nắng đã lên cao hơn một chút, nhưng cái lạnh vẫn chưa tan. "Mày biết không, đôi khi, khoảng cách lại là thứ giúp mình nhìn rõ hơn những giá trị thực sự. Những điều chưa nói, những cảm xúc bị nén lại, giờ có lẽ đã tìm được cách để bộc lộ một cách trưởng thành hơn."
Ngân gật đầu đồng tình. "Đúng thế. Mình không còn vội vàng nữa. Hà Nội không vội được đâu, và tình yêu cũng vậy." Cô khẽ thở dài một hơi, nhưng đó là một hơi thở của sự thanh thản, của sự chấp nhận. Cô biết, con đường phía trước sẽ còn nhiều thử thách, nhưng cô không còn cảm thấy sợ hãi. Hà Nội, với những mùa mưa phùn dai dẳng, những cái rét ngọt cắt da, và cả mùi hoa sữa nồng nàn, đã dạy cô cách sống chậm lại, cách cảm nhận sâu sắc hơn, và cách trưởng thành từ bên trong. Cô đã tìm thấy sự độc lập và bình yên trong cuộc sống của mình ở Hà Nội, đồng thời giữ vững niềm tin vào mối quan hệ này. Mùi cà phê rang xay vẫn thoang thoảng, nhạc Trịnh vẫn du dương, và Ngân biết, dù có Minh hay không, Hà Nội vẫn sẽ luôn là ngôi nhà, là nơi cô thuộc về, và là nơi những ký ức thanh xuân đẹp đẽ nhất của cô mãi mãi được lưu giữ.
***
Cách xa hàng trăm cây số, tại một thành phố hoàn toàn xa lạ, Hoàng Minh đang miệt mài ngồi trước bàn học của mình. Căn phòng trọ nhỏ bé, chỉ vỏn vẹn mươi mét vuông, đủ kê một chiếc giường đơn, một chiếc bàn học và một tủ quần áo cũ kỹ. Không khí có chút chật chội, đôi khi hơi ẩm thấp vì là một căn phòng ở tầng trệt, nằm sâu trong một con hẻm nhỏ. Bức tường vôi đã ngả màu, có vài vết nứt nhỏ, và chiếc bóng đèn sợi đốt treo lủng lẳng trên trần nhà tỏa ra ánh sáng vàng vọt, yếu ớt. Tiếng sinh hoạt từ các phòng trọ lân cận vọng vào, tiếng cười nói, tiếng nấu nướng, tiếng nước chảy ào ào từ nhà vệ sinh chung, xen lẫn tiếng xe cộ vẳng xa từ ngoài ngõ, tạo nên một bản hòa âm hỗn tạp của cuộc sống đô thị mới. Mùi đồ ăn nấu lẫn mùi ẩm mốc cũ kỹ, mùi giấy sách vở đã cũ, tất cả quện vào nhau tạo nên một mùi hương đặc trưng của những khu trọ sinh viên nghèo.
Bên ngoài, trời đã ngả chiều, âm u và xám xịt. Gió lạnh luồn qua khe cửa sổ, rít lên từng hồi, khiến Minh phải kéo cao cổ chiếc áo khoác dày cộp. Dáng người anh hơi gầy nhưng chắc khỏe, đôi vai rộng đã quen với những gánh nặng. Khuôn mặt hiền lành, đôi mắt toát lên vẻ ngơ ngác thường thấy khi mới đến Hà Nội, giờ đây đã ẩn chứa sự quan sát tỉ mỉ và một nét kiên định lạ thường. Anh mặc chiếc áo len cổ lọ màu xám, bên ngoài là chiếc áo khoác gió đã sờn vai, đơn giản và thực dụng, như chính con người anh.
Anh đang vật lộn với một dự án học tập khá phức tạp, những trang tài liệu dày đặc chữ và công thức trải khắp mặt bàn. Màn hình laptop sáng trưng, phản chiếu ánh mắt đầy tập trung của anh. Tiếng gõ bàn phím đều đặn, đôi lúc ngắt quãng khi anh dừng lại suy nghĩ, hoặc vò đầu bứt tóc. Cảm giác mệt mỏi bắt đầu len lỏi, đôi khi khiến anh muốn gục xuống. Anh xoa xoa thái dương, cảm nhận sự nhức mỏi từ việc tập trung quá độ. Một hơi thở dài thoát ra, mang theo chút nặng nề của áp lực.
"Phải cố gắng hơn nữa. Vì Ngân, vì tương lai của mình." Anh tự nhủ, giọng nói nhỏ nhẹ, gần như chỉ là một lời thì thầm trong căn phòng tĩnh mịch. Đó không chỉ là lời động viên, mà còn là một lời nhắc nhở, một lời hứa anh đã tự đặt ra cho bản thân.
Anh dừng hẳn việc gõ bàn phím, đưa tay kéo ngăn kéo bàn học. Bên trong, nằm gọn gàng giữa những cuốn sổ và bút, là một cuốn sổ tay nhỏ, bìa da màu nâu đã cũ. Đó là cuốn sổ ghi chép chung của anh và Ngân từ những ngày đầu còn ở Hà Nội, ghi lại những kỷ niệm, những câu nói vu vơ, những dòng cảm xúc bộc bạch. Anh rút cuốn sổ ra, lật giở từng trang. Những nét chữ nắn nót của Ngân, những hình vẽ đơn giản nhưng đầy ý nghĩa, những con số khô khan của bài tập mà Ngân đã giúp anh giải thích, tất cả hiện lên sống động như thước phim quay chậm.
Anh dừng lại ở một trang giấy, nơi Ngân đã viết một câu trích dẫn yêu thích của cô: "Mọi thứ rồi sẽ ổn thôi, miễn là mình không ngừng cố gắng." Bên dưới là một hình vẽ phác thảo nhỏ về Hồ Gươm, với Tháp Rùa và cầu Thê Húc, những địa điểm đã chứng kiến bao nhiêu kỷ niệm của hai đứa. Anh khẽ mỉm cười. Nụ cười nhẹ nhàng, nhưng ẩn chứa cả nỗi nhớ và niềm tin.
Đứng dậy, anh bước về phía cửa sổ, kéo rèm sang một bên. Bên ngoài, thành phố xa lạ đã bắt đầu lên đèn. Những ánh đèn rực rỡ từ những tòa nhà cao tầng, từ những con đường tấp nập, tạo nên một khung cảnh hoàn toàn khác biệt so với Hà Nội cổ kính, trầm mặc. Anh hít sâu một hơi, cảm nhận cái lạnh buốt xuyên qua lớp áo khoác. Hơi thở hóa khói, tan biến vào không trung, hòa lẫn vào màn đêm xám xịt. Tiếng còi tàu hỏa vẳng xa, kéo dài, như một lời nhắc nhở về khoảng cách địa lý mênh mông đang chia cắt anh và Ngân.
Anh lại lấy điện thoại ra, mở bức ảnh Ngân đang đọc sách trong thư viện, dưới ánh nắng chiều vàng óng. Cô ấy, với vẻ ngoài trầm tĩnh, đôi mắt sâu và mái tóc đen dài buông xõa, trông thật bình yên. "Cô ấy đã bình yên, đã mạnh mẽ hơn rất nhiều," anh thầm nghĩ. Anh biết, con đường phía trước còn rất nhiều khó khăn. Có thể sẽ có những lúc anh cảm thấy cô đơn đến tột cùng, cảm thấy muốn bỏ cuộc khi đối mặt với áp lực học tập và sự bỡ ngỡ ở môi trường mới. Nhưng rồi anh lại nhớ đến ánh mắt của Ngân, nhớ đến nụ cười nhẹ nhàng của cô ấy, nhớ đến những lời hứa không lời mà cả hai đã trao cho nhau.
Anh nhìn về phía xa, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đêm, dù ánh sáng từ thành phố làm chúng trở nên mờ nhạt. Anh tin rằng, dù ở đâu, Ngân cũng đang nhìn về cùng một hướng, cũng đang tin tưởng vào anh, vào tình yêu của họ. Nỗi nhớ, sự cô đơn, và áp lực bỗng chốc trở thành động lực. Anh phải cố gắng, không chỉ vì bản thân, mà còn vì tương lai anh và cô đã cùng nhau mơ ước. Cuốn sổ tay vẫn nằm trên bàn, chờ đợi những dòng ghi chép mới, những kỷ niệm mới sẽ được viết tiếp, dù giờ đây, họ đang ở hai nơi xa xôi. Anh biết, tình yêu này là một phần không thể thiếu, là kim chỉ nam dẫn lối anh vượt qua mọi khó khăn.
***
Đêm đông Hà Nội buông xuống, mang theo cái rét buốt cắt da. Gió rít qua từng ngõ ngách, thổi bay những chiếc lá khô còn sót lại trên cành. Lê Ngân ngồi trên chiếc sofa êm ái trong căn hộ nhỏ của mình, chiếc khăn len dệt tay vắt hờ trên vai, mang theo hơi ấm quen thuộc. Căn phòng ấm cúng, riêng tư, ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn bàn hắt lên những bức tường màu kem, tạo nên một không gian yên bình. Cô đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm đã bao trùm, chỉ còn lại những ánh đèn đường lung linh và tiếng gió rít khẽ khàng. Sự tĩnh lặng của đêm đông Hà Nội giờ đây không còn khiến cô cảm thấy cô đơn, mà lại mang đến một cảm giác bình yên đến lạ.
Đột nhiên, chiếc điện thoại đặt trên bàn rung lên khe khẽ. Âm thanh nhỏ thôi, nhưng đủ để kéo Ngân ra khỏi dòng suy nghĩ miên man. Cô đưa tay cầm điện thoại lên, màn hình sáng bừng. Là một tin nhắn từ Hoàng Minh. Khóe môi cô khẽ cong lên thành một nụ cười nhẹ, ấm áp.
"Em ổn chứ?" Tin nhắn ngắn gọn, nhưng chứa đựng sự quan tâm sâu sắc.
Ngân gõ lại tin nhắn, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình. "Em ổn. Anh thì sao? Đã quen với chỗ mới chưa?" Cô cố gắng giữ giọng điệu thật tự nhiên, không để lộ bất kỳ sự lo lắng hay nỗi nhớ nào.
Phía bên kia, Hoàng Minh đang ngồi trong căn phòng trọ nhỏ, chiếc đèn bàn học hắt ánh sáng vàng vọt lên chồng sách vở. Anh nhìn màn hình điện thoại, đọc tin nhắn của Ngân. Một luồng hơi ấm lạ lùng lan tỏa trong lòng, xua đi cái lạnh buốt của căn phòng trọ và nỗi cô đơn đang bủa vây. Anh mỉm cười, đôi mắt ánh lên niềm vui.
"Cũng đang cố gắng," anh trả lời, không muốn Ngân phải lo lắng quá nhiều. "Lạnh không?"
Ngân nhìn ra cửa sổ, cảm nhận từng đợt gió lạnh lùa qua khe cửa. "Lạnh lắm. Em đang đắp khăn anh đan đây." Cô nói dối một chút, vì chiếc khăn thực ra đang vắt hờ trên vai, nhưng cô muốn anh yên lòng. Cô khẽ chạm vào chiếc khăn, cảm nhận sự mềm mại của len và hơi ấm từ những sợi chỉ đan xen. Hình ảnh Minh tỉ mẩn đan chiếc khăn trong một đêm đông Hà Nội hiện về, rõ nét như thể mới hôm qua.
Minh đọc tin nhắn, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Anh biết Ngân đang cố gắng mạnh mẽ, nhưng sự quan tâm nhỏ bé của anh có thể mang lại chút ấm áp cho cô. "Cố gắng giữ ấm nhé." Anh gõ thêm, rồi nhìn vào bức ảnh của Ngân trên màn hình điện thoại. Hình ảnh cô hiện lên rõ nét, như một lời nhắc nhở về mục tiêu của mình, về lý do anh phải kiên cường và nỗ lực.
Không cần những lời lẽ hoa mỹ, không cần những cuộc gọi video dài dòng. Chỉ là vài dòng tin nhắn ngắn ngủi, vài biểu tượng cảm xúc đơn giản, nhưng đủ để cả hai cảm nhận được sự hiện diện của đối phương, đủ để sợi dây liên kết giữa họ thêm bền chặt. Đó là ngôn ngữ riêng của họ, được dệt nên từ niềm tin và sự trưởng thành. Lê Ngân biết, dù có khoảng cách, trái tim họ vẫn hướng về nhau. Cô đã học cách chấp nhận hiện thực, nhưng không bao giờ từ bỏ hy vọng. Nỗi nhớ Minh giờ đây đã trở thành một phần của động lực, giúp cô sống tốt hơn, độc lập hơn.
Ở nơi xa, Hoàng Minh cũng đang nhìn về Hà Nội, dù chỉ trong tâm tưởng. Anh biết, con đường phía trước còn rất nhiều gian nan. Sự nghiệp, học vấn, và cả mối quan hệ yêu xa này đều đòi hỏi anh phải nỗ lực không ngừng. Nhưng mỗi khi cảm thấy mệt mỏi, anh lại nhớ đến Ngân, nhớ đến những ký ức về Hà Nội, về những mùa hoa sữa nồng nàn. Chúng là sợi dây kết nối vô hình, là nguồn cảm hứng không bao giờ cạn. Anh tin rằng, một ngày nào đó, họ sẽ lại cùng nhau đi dạo trên những con phố quen thuộc của Hà Nội, dưới tán cây hoa sữa nở rộ.
Đêm dần về khuya, cái rét ngày càng sâu. Lê Ngân đặt điện thoại xuống, khẽ chạm vào chiếc khăn len trên vai. Một nụ cười thanh thản nở trên môi cô. Hoàng Minh cũng tắt màn hình điện thoại, nhìn ra ngoài cửa sổ nơi những ánh đèn thành phố vẫn rực rỡ. Cả hai, ở hai đầu đất nước, đều đang đối mặt với những thử thách riêng, nhưng trong lòng họ, niềm tin vào tình yêu và tương lai vẫn không hề lay chuyển. Những điều chưa nói, những cảm xúc bị nén lại, giờ đây đã được chuyển hóa thành sự kiên cường, thành động lực. Họ biết, đây là một chương mới, một khởi đầu mới trong câu chuyện tình yêu của mình, đầy hy vọng và những lời hứa hẹn về một ngày mai tươi sáng, khi những mùa hoa sữa lại nở trong những ngày họ vẫn còn tươi trẻ.