Đêm dần về khuya, cái rét ngày càng sâu. Lê Ngân đặt điện thoại xuống, khẽ chạm vào chiếc khăn len trên vai. Một nụ cười thanh thản nở trên môi cô. Hoàng Minh cũng tắt màn hình điện thoại, nhìn ra ngoài cửa sổ nơi những ánh đèn thành phố vẫn rực rỡ. Cả hai, ở hai đầu đất nước, đều đang đối mặt với những thử thách riêng, nhưng trong lòng họ, niềm tin vào tình yêu và tương lai vẫn không hề lay chuyển. Những điều chưa nói, những cảm xúc bị nén lại, giờ đây đã được chuyển hóa thành sự kiên cường, thành động lực. Họ biết, đây là một chương mới, một khởi đầu mới trong câu chuyện tình yêu của mình, đầy hy vọng và những lời hứa hẹn về một ngày mai tươi sáng, khi những mùa hoa sữa lại nở trong những ngày họ vẫn còn tươi trẻ.
***
Cái rét cuối đông Hà Nội vẫn buốt giá như hàng trăm lần Hoàng Minh đã từng trải qua, nhưng lần này, nó mang một vị lạ. Không phải cái rét ngọt ngào của những ngày đầu yêu, cũng chẳng phải cái lạnh tê tái của những tháng ngày mông lung. Cái rét cuối chiều này se sắt, như đang khẽ chạm vào tận cùng tâm hồn, gợi lên bao nhiêu suy tư về những gì đã qua và những gì sắp tới. Tiếng còi tàu xé toang không gian, âm vang qua sảnh chờ rộng lớn của Ga Hà Nội, hòa vào tiếng bánh xe nghiến ken két trên ray, tiếng loa phát thanh rè rè gọi khách, và cả tiếng bước chân vội vã của dòng người ngược xuôi. Mùi khói tàu quyện với mùi bụi đường, chút dầu mỡ và thoảng qua mùi thức ăn nhanh từ các quầy hàng rong tạo nên một hỗn hợp đặc trưng, một mùi hương của sự dịch chuyển, của những cuộc chia ly và những cuộc hội ngộ.
Hoàng Minh bước xuống sân ga, hơi thở phả ra khói trắng mờ ảo trong không khí lạnh buốt. Chiếc áo khoác dày cộp không đủ xua đi cái run nhẹ từ bên trong, nhưng không phải vì lạnh, mà vì một cảm xúc khó gọi tên đang dâng lên trong lồng ngực. Anh kéo chiếc vali cũ kỹ, bước chậm rãi giữa dòng người hối hả. Mỗi bước chân là một nhịp đập, như đang đếm ngược thời gian, đếm ngược đến khoảnh khắc mà anh đã chờ đợi. Anh tìm kiếm, đôi mắt toát lên vẻ ngơ ngác thường thấy nhưng ẩn chứa sự tập trung cao độ, lướt qua từng gương mặt, từng dáng người. Và rồi, anh thấy cô.
Lê Ngân đứng đó, không xô bồ, không vội vã, như một nét chấm phá tĩnh lặng giữa bức tranh ồn ào của sân ga. Mái tóc đen dài khẽ bay trong gió lạnh, vài sợi vương trên khuôn mặt trái xoan thanh thoát. Cô khoác chiếc áo dạ màu xám tro, đơn giản nhưng tinh tế, tôn lên dáng người mảnh mai. Đôi mắt trầm tĩnh của Ngân vẫn vậy, không biểu lộ quá nhiều cảm xúc nhưng đủ để Hoàng Minh cảm nhận được sự hiện diện của cô, như một điểm tựa vững chãi giữa những đổi thay. Ánh mắt họ chạm nhau, xuyên qua hàng trăm dáng người đang lướt vội. Một nụ cười nhẹ, rất nhẹ, như một cánh hoa vừa hé nở, khẽ cong trên môi Ngân. Không phải nụ cười rạng rỡ, mà là một nụ cười ấm áp, có chút gì đó của sự thấu hiểu và chờ đợi đã rất lâu.
Hoàng Minh gần như quên mất mình đang ở đâu. Anh kéo vali, bước nhanh hơn, bỏ lại phía sau những âm thanh ồn ào của sân ga. Khoảng cách giữa họ dần thu hẹp. Tim anh đập mạnh, nhưng không phải vì lo lắng, mà vì niềm vui sướng và một chút bối rối. Anh muốn nói thật nhiều, muốn kể thật nhiều, nhưng rồi mọi lời nói cứ nghẹn lại ở cổ họng.
"Ngân, anh về rồi." Cuối cùng, anh chỉ thốt ra được một câu ngắn gọn, giọng nói nhỏ nhẹ, hơi khàn đi vì xúc động và cái lạnh.
Lê Ngân không trả lời ngay. Cô nhìn anh, đôi mắt sâu thăm thẳm như mặt hồ mùa đông, chứa đựng bao nhiêu điều chưa nói. Cô khẽ lắc đầu, như xua đi một suy nghĩ nào đó, rồi mỉm cười thêm một chút nữa. Cái mỉm cười ấy đủ để xua tan cái lạnh giá đang bao trùm Hoàng Minh.
"Minh. Lạnh lắm không?" Cô hỏi, giọng nói nhẹ nhàng, chậm rãi, mang theo chút ngữ điệu đặc trưng của người Hà Nội gốc. Câu hỏi đơn giản, nhưng chứa đựng sự quan tâm sâu sắc, như một cách chào đón quen thuộc, tự nhiên như hơi thở.
Hoàng Minh cảm thấy một luồng hơi ấm lạ lùng lan tỏa khắp cơ thể. Anh không ôm chầm lấy cô như những đôi tình nhân khác có thể làm sau một thời gian xa cách. Ngân cũng vậy, cô chỉ đứng đó, bình tĩnh và tinh tế. Nhưng ánh mắt ấm áp của cô, câu hỏi quan tâm ấy, còn hơn cả một cái ôm. Nó là một sự xác nhận, một sự kết nối không cần đến bất kỳ cử chỉ mạnh mẽ nào. Anh chỉ khẽ gật đầu, kéo chiếc vali đến gần hơn. "Anh không sao." Anh cố gắng giữ cho giọng điệu thật tự nhiên, nhưng trong lòng, cảm xúc vẫn cuộn trào. Sự hiện diện của cô, mùi hương thoang thoảng từ mái tóc cô, tất cả đều quen thuộc đến nao lòng. Hà Nội, cuối cùng anh đã trở về, và cô vẫn ở đây, như một phần không thể thiếu của thành phố này, và của chính anh. Mùi khói tàu đã dần tan đi, nhường chỗ cho một mùi hương nhẹ nhàng hơn, như mùi đất ẩm sau cơn mưa, hay mùi lá khô từ những hàng cây cổ thụ dọc phố. Đó là mùi của Hà Nội, mùi của những ký ức đang ùa về.
***
Họ bước đi, không nói nhiều. Tiếng bánh xe vali của Hoàng Minh lạo xạo trên vỉa hè, hòa vào tiếng còi xe từ xa và tiếng trò chuyện rì rầm của những người qua lại. Hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống, nhuộm một màu vàng cam nhạt lên những mái nhà cổ kính và hàng cây xơ xác cuối đông. Cái rét vẫn còn đó, nhưng đã dịu đi một chút, nhường chỗ cho gió nhẹ mơn man.
Họ không đi thẳng về nhà Ngân, mà lại rẽ lối quen thuộc, hướng về phía Hồ Gươm. Nơi đây đã chứng kiến bao nhiêu kỷ niệm của họ, từ những buổi đi dạo ngại ngùng đầu tiên cho đến những lần tâm sự thâu đêm. Hồ Gươm, với Tháp Rùa cổ kính giữa lòng hồ xanh thẫm, Đền Ngọc Sơn uy nghi và Cầu Thê Húc đỏ son cong cong như dải lụa, vẫn y nguyên trong trí nhớ của Hoàng Minh. Nhưng khi bước đi trên vỉa hè rộng lát gạch, dưới những hàng cây cổ thụ rợp bóng, anh lại cảm thấy một sự khác biệt nhỏ, khó gọi tên. Tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng chuông chùa xa xăm, tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ hồ, tất cả đều quen thuộc, nhưng lại mang một âm điệu trầm lắng hơn, như thể thời gian đã phủ lên mọi thứ một lớp sương mờ của hoài niệm.
"Hà Nội vẫn vậy, nhưng cũng có gì đó khác đi nhỉ?" Hoàng Minh khẽ lên tiếng, giọng nói mang theo một chút bâng khuâng. Anh nhìn về phía mặt hồ, nơi những ánh đèn đường đầu tiên đã bắt đầu thắp sáng, lấp lánh như những vì sao nhỏ.
Lê Ngân bước bên cạnh anh, khoảng cách giữa họ vừa đủ gần để cảm nhận sự hiện diện của đối phương, nhưng cũng đủ xa để giữ lại không gian riêng tư. Tay họ không chạm nhau, nhưng mỗi bước chân như đều hòa hợp với nhau, tạo thành một nhịp điệu chậm rãi, bình yên. Cô không quay sang nhìn anh, đôi mắt vẫn trầm tĩnh nhìn xa xăm về phía mặt hồ, nơi những gợn sóng lăn tăn phản chiếu ánh hoàng hôn.
"Mọi thứ đều thay đổi, Minh ạ. Quan trọng là cách mình nhìn nhận nó." Giọng Ngân nhẹ nhàng, như tiếng gió thoảng qua, nhưng ẩn chứa một sự sâu sắc mà Hoàng Minh đã quá quen thuộc. Cô khẽ chỉ tay về phía một cái cây ven hồ, nơi những chiếc lá non xanh biếc đã bắt đầu nhú ra, phá vỡ sự xám xịt của mùa đông. "Cái cây đó, mùa đông năm ngoái còn trơ trụi. Giờ đã chuẩn bị đón xuân rồi."
Hoàng Minh nhìn theo hướng tay cô. Anh chợt nhận ra, Hà Nội không chỉ là bối cảnh, mà là một nhân chứng sống động, chứng kiến và thay đổi cùng với họ. Những con phố, ngõ ngách, quán xá, tất cả đều mang trong mình một linh hồn, một câu chuyện riêng. Anh cảm thấy một luồng cảm xúc phức tạp dâng lên trong lòng. Có sự hoài niệm về những ngày tháng tươi trẻ đã qua, có chút tiếc nuối về những gì không thể quay lại, nhưng cũng có một niềm hy vọng mong manh về tương lai, về những gì họ có thể cùng nhau xây dựng.
Anh liếc nhìn Ngân, cố gắng đọc những suy nghĩ ẩn chứa trong đôi mắt trầm tĩnh của cô. Cô vẫn vậy, vẫn kiệm lời, vẫn giữ lại những cảm xúc sâu kín bên trong. Sự độc lập và kiên cường của cô dường như đã trở nên rõ ràng hơn sau những tháng ngày xa cách. Liệu cô có còn cần anh như trước, hay cô đã tìm thấy một sự bình yên riêng, một cuộc sống mới mà không cần đến sự hiện diện của anh mỗi ngày? Những câu hỏi ấy cứ luẩn quẩn trong tâm trí Hoàng Minh, nhưng anh không dám hỏi ra, sợ rằng câu trả lời sẽ làm tan biến cái khoảnh khắc bình yên hiếm hoi này. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng hít lấy mùi nước hồ, mùi cây xanh và thoang thoảng mùi hương trầm từ đền Ngọc Sơn. Anh muốn lưu giữ lại tất cả những cảm giác này, như một lời khẳng định rằng anh đã thực sự trở về.
Họ tiếp tục bước đi, qua những gánh hàng rong thơm lừng mùi ngô nướng, qua những nhóm bạn trẻ đang cười nói rộn ràng. Tiếng rao hàng xen lẫn tiếng cười nói của trẻ em, tạo nên một bản hòa tấu đặc trưng của Hà Nội vào cuối chiều. Hoàng Minh nhớ lại những ngày đầu tiên anh đến thành phố này, rụt rè và bỡ ngỡ. Ngân đã là người dẫn lối, giúp anh hòa nhập, giúp anh yêu Hà Nội. Giờ đây, anh trở về, không còn là chàng trai tỉnh lẻ ngây ngô ngày nào, nhưng vẫn mang trong mình những nỗi lo lắng về tương lai, về mối quan hệ của họ. Khoảng cách địa lý đã tạo ra những thử thách, và liệu những thử thách đó có thay đổi họ, thay đổi tình yêu của họ không? Anh nhìn xuống bàn tay mình, rồi lại nhìn sang bàn tay của Ngân, vẫn không chạm nhau. Có lẽ, đây là ngôn ngữ riêng của họ, một sự gần gũi tinh tế, không cần đến những cái nắm tay vội vã.
***
Khi những ánh đèn đường đã rực rỡ khắp phố phường và cái rét buốt của đêm đông đã thực sự bao trùm, họ ghé vào Quán Cà phê 'Hoa Sữa'. Đó là một góc nhỏ quen thuộc, nằm ẩn mình trong một con phố yên tĩnh, nơi những kỷ niệm của họ dường như vẫn còn vương vấn trong từng ngóc ngách. Ánh đèn vàng dịu từ những chiếc đèn lồng và đèn dây hắt xuống, tạo nên một không gian ấm cúng, xua đi cái lạnh giá bên ngoài. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ một góc phòng, tiếng pha chế cà phê lách cách, và tiếng trò chuyện thì thầm của những vị khách khác làm cho không gian thêm phần lãng mạn và hoài cổ. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện vào không khí, đôi khi thoang thoảng mùi trà thảo mộc, và nếu tinh ý, Hoàng Minh vẫn có thể cảm nhận được một chút mùi hoa sữa cuối mùa tan trong không khí lạnh, dù mùa hoa sữa đã qua từ lâu.
Họ chọn một chiếc bàn nhỏ ở góc khuất, nơi có thể nhìn ra ngoài cửa sổ mà không bị ai làm phiền. Ngân tháo chiếc khăn quàng cổ ra, đặt lên ghế, rồi gọi hai tách cà phê nóng. Hơi ấm từ ly cà phê lan tỏa vào tay Hoàng Minh, xua đi cái lạnh còn sót lại từ bên ngoài. Anh nhìn Ngân, đôi mắt cố gắng tìm kiếm một điều gì đó sâu thẳm trong tâm hồn cô, một sự thay đổi hay một tín hiệu nào đó.
"Em dạo này thế nào? Mọi thứ có ổn không?" Hoàng Minh hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ, mang theo một chút ngập ngừng. Đây là câu hỏi mà anh đã muốn hỏi từ rất lâu, nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu.
Ngân nhấp một ngụm cà phê, hơi ấm từ ly cà phê làm đôi má cô ửng hồng hơn một chút. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những chiếc lá khô còn sót lại trên cây đang rung rinh trong gió lạnh.
"Cũng ổn, Minh ạ. Em đang quen dần với nhịp sống mới." Cô trả lời ngắn gọn, nhưng giọng nói chứa đựng sự tự chủ và kiên cường. "Anh thì sao? Công việc có thuận lợi không?"
Hoàng Minh gật đầu. "Cũng đang dần vào guồng. Có nhiều thứ phải học." Anh không đi sâu vào chi tiết công việc, bởi anh biết, Ngân không phải là người thích những câu chuyện dài dòng về công việc hay học hành. Cô quan tâm đến cảm xúc, đến con người. "À, Mai Chi dạo này vẫn hay ghé thăm em chứ?" Anh chuyển hướng sang một người bạn chung, muốn tìm một điểm chung để cuộc trò chuyện không trở nên quá nặng nề.
"Có, bọn em vẫn hay đi cà phê. Cô ấy vẫn vậy, lúc nào cũng sôi nổi." Ngân khẽ mỉm cười. Nụ cười đó làm Hoàng Minh cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Cô vẫn là cô Ngân mà anh biết, dù có những thay đổi nhỏ trong cách cô đối diện với cuộc sống.
Họ tiếp tục trò chuyện về những chuyện vụn vặt, về những thay đổi nhỏ ở Hà Nội mà Hoàng Minh chưa kịp nhận ra, về những dự định cá nhân của mỗi người. Mỗi câu nói đều ngắn gọn, đôi khi là những khoảng lặng chất chứa suy tư, nhưng không ai cảm thấy khó chịu. Đó là cách họ giao tiếp, một cách tinh tế và sâu sắc, nơi những điều chưa nói lại được cảm nhận rõ ràng hơn cả lời nói. Hoàng Minh nhìn Ngân, cảm nhận sự trưởng thành ở cô. Không còn là cô sinh viên với vẻ ngoài trầm tĩnh có chút lạnh lùng ngày nào, giờ đây Ngân đã trở nên độc lập hơn, tự chủ hơn. Cô vẫn giữ được nét thanh lịch, tinh tế của người Hà Nội gốc, nhưng ánh mắt cô đã có thêm chiều sâu, như đã trải qua nhiều điều và chấp nhận chúng.
Trong lòng Hoàng Minh, nỗi lo lắng về khoảng cách địa lý và những khác biệt có thể phát sinh trong tương lai vẫn còn đó. Anh tự vấn liệu anh có đủ sức để giữ gìn mối quan hệ này, khi cả hai đều đang dần trưởng thành và có những con đường riêng. Còn Lê Ngân, cô cũng không tránh khỏi những nỗi sợ hãi về sự thay đổi, sự không chắc chắn của tương lai. Liệu sự độc lập mà cô đang xây dựng có phù hợp với một mối quan hệ lâu dài, hay nó sẽ tạo ra những khoảng cách vô hình giữa họ? Cả hai đều ngần ngại khi đối mặt trực tiếp với những câu hỏi lớn về tương lai chung, dù trong lòng mỗi người đều đang tự vấn.
Họ ngồi đó, trong quán cà phê 'Hoa Sữa' ấm cúng, giữa cái rét buốt của đêm đông Hà Nội. Hơi thở của Hoàng Minh vẫn hóa thành khói trắng khi anh nói, còn Ngân thì chỉ khẽ nhấp ly cà phê nóng. Ánh đèn vàng dịu, tiếng nhạc acoustic, và mùi cà phê rang xay thơm lừng bao trùm lấy họ, tạo nên một khoảnh khắc bình yên hiếm hoi. Nhưng sâu thẳm trong tâm hồn, những câu hỏi ngầm vẫn luẩn quẩn, những điều chưa nói vẫn còn đó. Hà Nội vẫn vậy, nhưng họ đã khác. Và tương lai, liệu sẽ còn bao nhiêu điều thay đổi nữa? Hoàng Minh nhìn vào đôi mắt của Ngân, nơi anh thấy cả một quá khứ đầy ắp kỷ niệm và một tương lai bấp bênh đang chờ đợi. Anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một chương mới, một hành trình khám phá những điều chưa nói, những cảm xúc bị nén lại, và cả những hy vọng mong manh về một ngày mai tươi sáng, khi những mùa hoa sữa lại nở trong những ngày họ vẫn còn tươi trẻ.