Cái rét ngọt của Hà Nội đêm ấy không chỉ luồn vào da thịt mà còn len lỏi vào từng thớ cảm xúc của Hoàng Minh. Bước ra từ quán cà phê “Hoa Sữa”, lời nói cuối cùng của Ngân, “Em cũng muốn vậy, Minh,” vẫn văng vẳng trong tai cậu, tựa như một tiếng vọng dịu dàng xua đi phần nào cái lạnh buốt xương. Cậu rảo bước trên vỉa hè ẩm ướt, tiếng đế giày khẽ khàng lướt qua những vũng nước đọng nhỏ. Mỗi bước chân như thể đang đong đếm những suy nghĩ cuộn trào trong tâm trí cậu, nặng trĩu hơn cả màn mưa phùn đang giăng mắc. Ánh đèn đường vàng hắt hiu nhuộm một màu u buồn lên màn mưa phùn mờ ảo, khiến cả con phố như chìm vào một bức tranh thủy mặc tĩnh lặng. Cậu hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi ẩm ướt của đêm mưa quyện lẫn với mùi hoa sữa cuối mùa vẫn còn vương vấn đâu đó, một mùi hương vừa quen thuộc vừa xa lạ, như một lời nhắc nhở về những kỷ niệm đã qua và những gì vừa được sẻ chia trong quán cà phê ấm cúng.
Sự nhẹ nhõm, vì đã nói ra được những điều chất chứa bấy lâu, chỉ như một làn hơi mỏng manh tan biến nhanh chóng trong cái rét cắt da. Thay vào đó là một cơn bão tố mới, dữ dội hơn, đang cồn cào trong lòng Minh. “Những lời Ngân nói… là thật sao?” cậu tự hỏi, giọng nói trong tâm trí nhỏ đến mức chính cậu cũng khó mà nghe rõ. “Hay chỉ là sự đồng cảm tạm thời? Cô ấy có thực sự hiểu những gì mình đang phải đối mặt, những gánh nặng mình mang trên vai?” Một nỗi sợ hãi len lỏi, lạnh lẽo hơn cả màn đêm Hà Nội, rằng những gì cậu vừa thổ lộ có thể quá lớn lao, quá nặng nề đối với Ngân, đối với tình yêu mỏng manh này. Cậu sợ rằng sự chân thành của mình, thay vì kết nối, lại vô tình đẩy cô ấy xa hơn.
Hoàng Minh, chàng trai tỉnh lẻ rụt rè, vẫn luôn mang trong mình nỗi lo sợ về sự không xứng đáng. Hà Nội này, với những tòa nhà cao tầng, những con người thành đạt, những nhịp sống hối hả, dường như luôn nhắc nhở cậu về khoảng cách giữa cậu và Ngân. “Mình có thực sự xứng đáng với một cô gái như Ngân, một cô gái Hà Nội gốc, tinh tế và sâu sắc đến vậy?” cậu tự vấn. Những lời cô nói, rằng cô không quan tâm đến xuất thân, không quan tâm đến những khác biệt vật chất, chỉ càng làm cậu thêm bối rối. Cậu hiểu đó là sự chân thành của cô, nhưng chính bản thân cậu lại không thể dễ dàng buông bỏ những mặc cảm đã bám rễ sâu trong tâm hồn. Cậu muốn vươn lên, muốn chứng tỏ bản thân, nhưng con đường ấy còn quá dài, và cậu sợ mình sẽ không thể theo kịp Ngân, sợ cô sẽ phải chờ đợi một người như cậu quá lâu.
Cậu dừng lại bên một gốc cây cổ thụ, thân cây sần sùi với những rêu phong bám víu, tựa như một nhân chứng thầm lặng cho biết bao câu chuyện đã diễn ra dưới màn đêm Hà Nội. Ngẩng nhìn những giọt mưa phùn li ti rơi qua ánh đèn đường, chúng như những hạt pha lê lấp lánh rồi vỡ tan trên nền đất ướt át. Hơi thở cậu hóa thành một làn khói trắng mờ ảo, tan nhanh trong không khí ẩm lạnh. Cậu siết chặt chiếc áo khoác dày cộp, cổ áo dựng cao cố gắng che chắn cái rét buốt. Nhưng cái lạnh bên ngoài chẳng thấm tháp gì so với sự giằng xé nội tâm. Một mặt, cậu cảm thấy nhẹ nhõm vì đã trút bỏ được những nỗi sợ hãi thầm kín. Minh chưa bao giờ là người dễ dàng mở lòng, và việc bày tỏ hết những lo lắng, những mặc cảm của mình với Ngân đã là một bước tiến lớn, một sự dũng cảm mà cậu không ngờ mình có được. Cô ấy đã lắng nghe, đã nắm lấy tay cậu, đã nói rằng cô cũng muốn tiếp tục. Những ký ức về cái chạm tay ấm áp ấy vẫn còn lưu lại trong lòng bàn tay cậu, một chút hy vọng le lói giữa màn đêm lạnh lẽo.
Nhưng mặt khác, hy vọng ấy lại đi kèm với một gánh nặng mới. Bây giờ, khi những lời đã được nói ra, khi cả hai đều đã chấp nhận rằng họ muốn “tiếp tục cùng nhau”, thì tương lai sẽ ra sao? “Mình đã nói hết lòng rồi, Ngân cũng vậy. Nhưng liệu điều đó có đủ để xóa bỏ những khác biệt, những định kiến mà chúng ta có thể sẽ gặp phải?” Cậu nhớ lại lời Ngân, về nỗi sợ mất đi bản thân khi quá dựa dẫm, về nỗi lo tình cảm không đủ mạnh mẽ để vượt qua khó khăn. Cô ấy cũng có những nỗi sợ riêng, những nỗi sợ mà cậu, với sự rụt rè và nhút nhát của mình, chưa thể hoàn toàn thấu hiểu. Cậu đứng đó, dưới màn mưa phùn không ngớt, giữa con phố vắng, cảm thấy mình nhỏ bé và lạc lõng. Hà Nội không vội được đâu, và có lẽ, tình yêu của cậu và Ngân cũng vậy. Nó cần thời gian, cần sự vun đắp, cần sự dũng cảm để đối mặt với tất cả. Và cậu tự hỏi, liệu cậu có đủ dũng cảm để làm điều đó, để xứng đáng với niềm tin mà Ngân đã đặt vào cậu, dù chỉ là một cái siết tay và một câu nói khẽ? Sự bâng khuâng ấy cứ đeo bám cậu, như mùi hoa sữa nồng nàn mãi không chịu tan trong không khí ẩm ướt của đêm Hà Nội.
***
Trong khi Hoàng Minh còn đang vật lộn với những suy tư trên con phố ướt mưa, Lê Ngân đã về đến căn hộ quen thuộc của mình. Cô trút bỏ chiếc áo khoác ẩm ướt, treo nó lên móc, cảm nhận sự lạnh lẽo và ẩm ướt từ vải vương trên đầu ngón tay. Cô không bật đèn lớn, chỉ để lại ánh sáng dịu từ chiếc đèn bàn đặt ở góc phòng, tạo nên một không gian riêng tư, ấm cúng và đầy suy tư. Ánh sáng vàng nhạt hắt lên những cuốn sách trên giá, lên bức tường trắng tinh khôi, khiến căn phòng như chìm vào một khoảng lặng bình yên. Cô đi về phía chiếc ghế bành yêu thích bên cửa sổ, ngồi xuống, khẽ thở dài. Tiếng mưa phùn vẫn tí tách rơi bên ngoài, gõ nhẹ vào tấm kính cửa sổ, tạo thành một bản giao hưởng dịu dàng cho màn đêm. Cửa kính lờ mờ hơi nước, khiến khung cảnh bên ngoài càng trở nên mờ ảo, như một bức tranh phác họa về một thế giới mà cô vừa bước ra.
Cảm giác nhẹ nhõm vẫn còn vương vấn trong lòng Ngân, tựa như hơi ấm từ ly cà phê cô vừa uống. Cuộc trò chuyện với Minh, dù vẫn còn nhiều điều chưa nói, nhưng đã mở ra một cánh cửa. Cô đã không còn trốn tránh nữa. Cô đã nói lên những nỗi sợ hãi của mình, những nỗi lo về sự độc lập cá nhân, về việc tình yêu có thể lấy đi sự tự chủ của cô. Cô đã chấp nhận rằng cô cũng muốn "tiếp tục cùng" Minh. Nhưng sự nhẹ nhõm ấy nhanh chóng bị xen lẫn bởi một nỗi lo âu mơ hồ, một sự giằng xé nội tại mà cô đã mang theo từ rất lâu.
“Mình có thực sự sẵn sàng cho điều này?” cô tự hỏi, ánh mắt nhìn xa xăm vào màn đêm mờ mịt bởi mưa. “Tình yêu có làm mình mất đi sự tự chủ, mất đi con đường mình đã chọn, mất đi cái tôi mà mình đã cố gắng xây dựng bấy lâu nay?” Lê Ngân luôn trân trọng sự độc lập. Cô yêu Hà Nội, nhưng cũng không muốn bị trói buộc bởi bất cứ điều gì, kể cả những kỳ vọng của gia đình, của xã hội. Cô muốn được là chính mình, được tự do theo đuổi những khát vọng riêng, dù đôi khi những khát vọng ấy còn mông lung, chưa thành hình rõ rệt. Cô sợ rằng khi trái tim cô mở ra hoàn toàn cho một người khác, cô sẽ trở nên yếu đuối hơn, dễ tổn thương hơn. Nỗi sợ ấy luôn là một bức tường vô hình ngăn cách cô với những mối quan hệ sâu sắc.
Nhưng rồi, một cảm giác khác lại trỗi dậy, ấm áp và dịu dàng. “Nhưng mình không thể phủ nhận cảm giác ấm áp khi ở bên Minh…” cô thầm nghĩ. Cái cách cậu ấy nhìn cô, cái cách cậu ấy lắng nghe, cái cách cậu ấy rụt rè bày tỏ những nỗi sợ hãi thầm kín của một chàng trai tỉnh lẻ giữa lòng Hà Nội rộng lớn. Cô nhận ra, Minh không phải là gánh nặng, mà là một điểm tựa. Chính sự chân thành, mộc mạc của cậu ấy đã chạm đến một phần sâu kín trong tâm hồn cô, một phần mà cô đã cố gắng che giấu bấy lâu. Cái nắm tay của cậu ấy, lạnh buốt nhưng lại truyền đi một sự chân thành đến lạ, đã khiến cô không thể không đáp lại. Sự đồng điệu trong tâm hồn, sự thấu hiểu qua những điều chưa nói, những ánh mắt vô tình chạm nhau… đó mới là điều quan trọng nhất, chứ không phải những khác biệt về xuất thân hay vật chất.
Cô đứng dậy, đi vào bếp, pha một tách trà hoa cúc nóng. Hơi nước ấm áp bốc lên từ chiếc cốc sứ, mang theo mùi hương dịu nhẹ, lan tỏa trong không gian. Cô trở lại ghế bành, khẽ nhấp một ngụm. Vị trà ngọt dịu, thanh mát, làm dịu đi chút vị chát còn vương lại trong miệng từ ly cà phê đắng của buổi tối. Ngân lướt tay trên bìa cuốn sổ tay cá nhân của mình, một cuốn sổ mà cô thường dùng để ghi lại những cảm xúc, những suy nghĩ riêng tư, những phác thảo ngẫu hứng. Cô mở ra một trang trắng, cầm bút chì. Ngón tay thon dài của cô lướt nhẹ trên giấy, phác thảo những đường nét trừu tượng, những hình khối đan xen vào nhau, phản ánh sự đấu tranh, sự giằng xé trong nội tâm cô. Nó không phải là một bức tranh cụ thể, mà là một sự thể hiện trực quan của những cảm xúc hỗn độn, của khát vọng độc lập và mong muốn gắn bó, của lý trí và trái tim đang đối chọi.
Lê Ngân đặt bút xuống, ngả đầu ra sau ghế, nhắm mắt lại. Tiếng mưa phùn vẫn tí tách, không ngừng nghỉ. Cái rét ngọt của Hà Nội vẫn miên man, bao trùm lấy thành phố. Cô biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng. Sẽ có những định kiến, sẽ có những khó khăn. Nhưng cô cũng biết, cô không còn cô đơn nữa. Những gì Minh và cô vừa chia sẻ đã tạo nên một sợi dây liên kết vô hình, một sự chấp nhận lặng lẽ mà sâu sắc. Liệu cô có đủ mạnh mẽ để vừa giữ được bản thân mình, vừa đón nhận tình yêu? Liệu tình yêu ấy có đủ lớn để bao dung cho sự độc lập của cô? Những câu hỏi cứ luẩn quẩn, nhưng giờ đây, chúng không còn là những bức tường chắn ngang nữa, mà là những thử thách mà cô sẵn sàng đối mặt. Cô mở mắt, nhìn vào những đường nét trừu tượng trên trang giấy trắng. Một nụ cười nhẹ nhàng, ẩn chứa chút bâng khuâng, chút quyết tâm, lướt qua khóe môi cô.
***
Đêm dần trôi về phía rạng sáng, nhưng Hoàng Minh vẫn không sao chợp mắt được. Cái rét đậm của Hà Nội như thấm sâu vào tận xương tủy, khiến cậu cứ trở mình trên chiếc giường quen thuộc trong phòng trọ sinh viên "Gác Mái". Căn phòng nhỏ trên tầng cao của dãy nhà trọ cũ kỹ, với bức tường đã ngả màu và tấm cửa sổ nhìn ra một con ngõ nhỏ, dường như cũng đang chia sẻ sự trằn trọc của cậu. Tiếng mưa phùn vẫn rơi tí tách, đều đặn hơn, nặng hạt hơn một chút so với lúc tối, tạo thành một bản giao hưởng buồn bã, đều đều. Thỉnh thoảng, tiếng sinh hoạt từ các phòng trọ lân cận lại vọng đến, tiếng người đi lại, tiếng ho khan, tiếng lật trang sách của một sinh viên còn đang thức khuya học bài. Mùi ẩm mốc đặc trưng của căn phòng cũ kỹ, quyện lẫn với mùi sách vở và đôi khi là mùi đồ ăn còn vương lại từ bữa tối, khiến không khí trở nên đặc quánh, ngột ngạt hơn.
Những câu hỏi, những nỗi lo lắng vẫn luẩn quẩn trong đầu Minh, không ngừng nghỉ. Cuộc nói chuyện với Ngân, tuy đã phần nào giải tỏa được gánh nặng, nhưng lại mở ra một hố sâu của sự băn khoăn. Cậu đã nói ra hết lòng mình, đã bày tỏ mong muốn được “tiếp tục cùng em”. Ngân cũng đã đáp lại. Nhưng “tiếp tục” là gì? Là cứ thế này, cứ yêu thương nhau trong thầm lặng, trong dè dặt? Hay là một lời hứa hẹn cho một tương lai rõ ràng hơn? Minh muốn một điều gì đó chắc chắn, nhưng cậu lại sợ hãi sự ràng buộc, sợ hãi những trách nhiệm mà cậu chưa biết mình có thể gánh vác nổi hay không. Cậu là một chàng trai tỉnh lẻ, với khát vọng vươn lên mãnh liệt, nhưng cũng đầy nỗi lo hòa nhập, nỗi sợ hãi về sự khác biệt.
Cậu ngồi bật dậy, bật chiếc đèn bàn nhỏ. Ánh sáng vàng yếu ớt hắt ra, chỉ đủ chiếu sáng một góc phòng, nơi có chồng sách giáo trình và chiếc điện thoại cũ kỹ. Hơi thở cậu hóa thành một làn khói trắng, mỏng manh như sương, tan vào không khí lạnh. Cậu cần một lời khuyên, một góc nhìn từ bên ngoài, một người có thể nhìn rõ hơn con đường mà cậu đang bối rối. Không phải là lời khuyên về tình yêu, vì tình yêu là thứ cảm xúc cá nhân, khó lòng mà người khác có thể hiểu thấu. Mà là về con đường cậu nên đi, về những lựa chọn lớn trong đời, về việc làm thế nào để dung hòa được tình cảm và khát vọng, để không phụ lòng Ngân và cũng không đánh mất chính mình.
“Mình cần một lời khuyên. Ai đây?” cậu thầm nghĩ, giọng nói trong tâm trí nghe thật nặng nề. Cậu lướt qua danh bạ điện thoại, từng cái tên hiện lên rồi vụt tắt. Đình Nam, bạn cùng lớp, cũng là người tỉnh lẻ như cậu, có lẽ sẽ hiểu được những khó khăn trong cuộc sống mưu sinh. Nhưng Nam là người thực tế, có phần khô khan, cậu ta có lẽ sẽ chỉ đưa ra những lời khuyên mang tính logic, mà Minh cần hơn thế. Thảo Vy, Mai Chi, những người bạn thân của Ngân, có lẽ họ sẽ đứng về phía Ngân, hoặc sẽ nhìn cậu bằng ánh mắt nghi ngại. Cô Thu, giáo sư Trần, họ là những người thầy đáng kính, nhưng vấn đề này quá riêng tư, quá cá nhân để cậu có thể chia sẻ.
Cuối cùng, ánh mắt cậu dừng lại ở tên “Anh Khoa”. Anh Khoa, người anh khóa trên đã từng giúp đỡ cậu rất nhiều khi cậu mới chân ướt chân ráo lên Hà Nội. Anh Khoa là người điềm đạm, sâu sắc, đã trải qua nhiều thăng trầm trong cuộc sống và công việc. Anh ấy không chỉ có kinh nghiệm sống mà còn có sự thấu hiểu, không phán xét. Anh ấy đã rời Hà Nội một thời gian để theo đuổi công việc ở một thành phố khác, rồi lại trở về. Anh ấy đã trải qua những lựa chọn khó khăn, những ngã rẽ cuộc đời. “Anh Khoa… Anh ấy sẽ hiểu.”
Hoàng Minh cầm điện thoại lên, cảm nhận sự lạnh lẽo của lớp vỏ kim loại trong tay. Ngón tay cậu chậm rãi lướt trên màn hình, gõ một tin nhắn ngắn, đơn giản nhưng chất chứa biết bao sự bối rối và hy vọng: “Anh Khoa, anh còn thức không? Em có chút chuyện muốn hỏi anh.” Cậu nhấn gửi, rồi đặt điện thoại xuống, nhìn chằm chằm vào ánh đèn bàn yếu ớt. Tiếng mưa phùn vẫn tí tách, cái rét đậm của Hà Nội vẫn bao trùm. Cậu biết, cuộc trò chuyện với Ngân tối nay chỉ là khởi đầu, là bước ngoặt mở ra một hành trình mới. Những điều chưa nói, những lo lắng chưa được giải tỏa, những quyết định lớn đang chờ đợi phía trước. Cậu cần thời gian, cần sự định hướng, và có lẽ, một lời khuyên chân thành từ một người đi trước sẽ giúp cậu nhìn rõ hơn con đường ấy. Đêm Hà Nội vẫn còn rất dài, và câu chuyện của cậu, của Ngân, những ký ức thanh xuân ấy, vẫn tiếp tục được viết nên, từng trang một, giữa cái rét ngọt và mùi hoa sữa nồng nàn.