Ánh sáng yếu ớt của bình minh đã xua đi màn đêm, nhưng cái rét vẫn cứ bám riết lấy Hà Nội, như một lời nhắc nhở dai dẳng về mùa đông khắc nghiệt. Hoàng Minh, sau một đêm trằn trọc không ngủ, cảm thấy cơ thể mình nặng trĩu, nhưng tâm trí lại lạ lùng thanh thoát. Cậu đã chuẩn bị kỹ càng cho cuộc gặp này, từng lời nói, từng suy nghĩ đều được sắp xếp cẩn thận trong đầu. Cậu biết, đây không chỉ là một cuộc trò chuyện, mà là một bước ngoặt, một cánh cửa mới sẽ mở ra cho cả hai.
Cậu đến quán cà phê "Hoa Sữa" từ sớm, chiếc áo khoác dày cộp màu xám tro che gần kín người, chỉ để lộ khuôn mặt hiền lành và đôi mắt có chút quầng thâm nhưng đầy kiên định. Quán cà phê nằm trong một ngôi nhà ống cũ kỹ, mặt tiền sơn màu xanh ngọc bích nhạt đã bạc màu theo thời gian, những ô cửa gỗ kính cổ điển và ban công nhỏ có giàn hoa giấy khô héo vì lạnh. Bên trong, không gian ấm cúng đến lạ. Những chiếc bàn gỗ mộc mạc, ghế dựa lưng thoải mái, và khắp nơi là tranh ảnh Hà Nội xưa cũ, những kệ sách chất đầy những cuốn sách đã sờn gáy. Ánh đèn vàng dịu từ những chiếc lồng đèn giấy và đèn dây giăng mắc khắp nơi, tạo nên một bầu không khí lãng mạn, đôi chút hoài cổ. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, êm ái chảy tràn trong không gian, hòa cùng tiếng pha chế cà phê lách cách xa xa và tiếng trò chuyện thì thầm của vài vị khách đã đến sớm. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, xua đi phần nào cái lạnh bên ngoài. Đôi khi, cậu ngỡ như mình còn ngửi thấy một thoáng mùi hoa sữa cuối mùa vương vấn đâu đây, dù biết rằng mùa hoa ấy đã qua từ lâu. Có lẽ, đó chỉ là mùi hương ký ức, được quán cà phê này lưu giữ.
Minh chọn một góc khuất gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con phố đang ướt át vì những hạt mưa phùn vẫn còn lất phất rơi. Cậu đặt hai cốc cà phê nóng lên bàn, hơi ấm từ cốc bốc lên làm mờ đi một chút tầm nhìn qua khung kính. Cậu cảm nhận cái lạnh thấm qua lớp áo khoác, nhưng lòng lại thấy bừng lên một thứ nhiệt huyết kỳ lạ. Cậu nhìn đồng hồ, rồi lại nhìn ra cửa. Từng giây trôi qua, nỗi lo lắng lại len lỏi, giằng co với sự quyết tâm. Cậu tự hỏi, cô ấy có đến không? Cô ấy sẽ nói gì? Cậu đã hình dung ra hàng trăm kịch bản, nhưng không có kịch bản nào cậu thấy thực sự thỏa đáng. Bởi vì, Lê Ngân, cô gái Hà Nội trầm tĩnh ấy, luôn ẩn chứa những điều bất ngờ, những chiều sâu mà cậu phải mất rất nhiều thời gian mới có thể chạm tới.
Đúng lúc đó, cánh cửa gỗ kính khẽ mở ra, mang theo một luồng gió lạnh và hơi ẩm. Lê Ngân bước vào, dáng người mảnh mai được bao bọc trong chiếc áo khoác dạ màu be, chiếc khăn choàng len mềm mại quấn quanh cổ. Mái tóc đen dài của cô ấy hơi ẩm ướt vì mưa, một vài sợi tóc bám nhẹ vào gò má. Khuôn mặt trái xoan với những đường nét tinh tế, đôi mắt sâu và trầm của cô lướt qua một lượt khắp quán, tìm kiếm. Khi ánh mắt cô chạm vào cậu, một tia sáng rất khẽ lóe lên trong đáy mắt đen sẫm ấy, nhưng ngay lập tức lại trở về vẻ trầm tĩnh thường ngày. Cậu đứng dậy, kéo ghế mời cô ấy ngồi.
Ngân gật đầu nhẹ, không nói gì, đôi môi khẽ mím lại. Cô ấy ngồi xuống ghế đối diện, một khoảng lặng bao trùm giữa hai người, mặc cho tiếng nhạc vẫn êm đềm, tiếng trò chuyện vẫn râm ran xung quanh. Không khí giữa họ căng thẳng đến mức Minh có thể cảm nhận được từng nhịp đập trong lồng ngực mình. Cô ấy tháo chiếc khăn choàng, cẩn thận gấp lại và đặt lên bàn, đôi mắt không rời khỏi Hoàng Minh, như thể đang muốn đọc điều gì đó từ khuôn mặt cậu. Ngoại hình của Ngân vẫn vậy, thanh thoát và kín đáo, nhưng Minh cảm nhận được một sự mong manh ẩn sâu bên trong vẻ trầm tĩnh ấy.
"Ngân, anh biết em đã suy nghĩ rất nhiều," Hoàng Minh khẽ mở lời, giọng cậu hơi trầm và có chút khàn, như thể đã giữ kín quá nhiều điều. Cậu đẩy cốc cà phê nóng về phía cô ấy, hơi ấm từ cốc tỏa ra một chút, làm dịu đi cái lạnh. "Anh cũng vậy." Cậu nhìn thẳng vào mắt Ngân, không chút né tránh. Sự rụt rè thường ngày của cậu dường như đã bị thay thế bởi một sự chân thành và kiên định. Cậu muốn cô ấy biết, cậu đã sẵn sàng.
Lê Ngân đưa tay lên chạm vào thành cốc cà phê, hơi ấm từ nó truyền qua lòng bàn tay, xua đi cái giá buốt. Cô nhấp một ngụm nhỏ, vị cà phê đắng nhẹ lan tỏa trong vòm miệng. "Anh muốn nói gì?" Giọng cô ấy nhẹ nhàng, trầm lắng, nhưng có một chút gì đó khép kín, như thể cô vẫn đang cố gắng giữ một bức tường vô hình giữa hai người. Cô ấy không nhìn lại mắt Minh, mà nhìn vào khoảng không giữa hai người, nơi ánh đèn vàng dịu đang nhảy nhót. Cô ấy vẫn là Ngân mà cậu biết, kiệm lời và luôn cẩn trọng với từng biểu cảm, từng lời nói của mình. Nhưng cậu cũng nhận ra, ẩn sau vẻ bề ngoài ấy là một trái tim đang đập nhanh, đang giằng xé với những cảm xúc phức tạp.
***
Hoàng Minh hít một hơi thật sâu, dường như để lấy hết can đảm. Cậu biết, đây là lúc phải nói ra tất cả, không còn né tránh, không còn ngập ngừng. Cậu nhìn vào đôi mắt trầm tĩnh của Ngân, cố gắng tìm kiếm sự thấu hiểu. "Ngân, những ngày qua, anh đã suy nghĩ rất nhiều. Về chúng ta, về tương lai, về những gì anh thực sự muốn." Cậu dừng lại một chút, sắp xếp lại những từ ngữ trong đầu. "Từ khi gặp em, cuộc sống của anh đã thay đổi. Em đã giúp anh hiểu Hà Nội hơn, giúp anh tự tin hơn, và dạy anh biết yêu thương." Giọng cậu chân thành, ấm áp, không còn vẻ ngập ngừng như những ngày đầu.
Cậu tiếp tục, kể về những bỡ ngỡ của một chàng trai tỉnh lẻ khi đặt chân đến thành phố rộng lớn này, về nỗi lo hòa nhập, về những giấc mơ giản dị. "Anh từng nghĩ, chỉ cần có một công việc ổn định ở Hà Nội, được ở gần em, đó đã là tất cả. Nhưng rồi, những lời nói của Anh Khoa, những đêm không ngủ, đã khiến anh nhận ra, anh cần nhiều hơn thế. Anh cần một con đường rõ ràng, một định hướng thực sự cho bản thân mình." Cậu nói, đôi tay nắm chặt dưới gầm bàn, một thói quen cố hữu mỗi khi cậu căng thẳng. "Anh đã tìm hiểu về những cơ hội ở thành phố Hồ Chí Minh. Đó là một môi trường mới, nhiều thử thách, nhưng anh tin, nó sẽ giúp anh phát triển hơn, giúp anh trở thành một người tốt hơn, một người xứng đáng hơn với em."
Minh nhìn Ngân, ánh mắt cậu đầy vẻ kiên định, xen lẫn một chút lo lắng. "Anh không muốn chúng ta phải hối tiếc về sau, Ngân. Anh muốn em thực sự hạnh phúc, với con đường mà em chọn. Anh biết em có những ước mơ riêng, những khát vọng về sự tự do, về việc khám phá thế giới." Cậu nhớ lại những lần Ngân kể về những chuyến đi, về những cuốn sách cô ấy đọc, về những dự định về một cuộc sống độc lập và đầy trải nghiệm. "Anh không muốn là rào cản cho những điều đó. Anh muốn chúng ta cùng nhau trưởng thành, cùng nhau tiến về phía trước, dù con đường có thể không hoàn toàn giống nhau."
Lê Ngân lắng nghe từng lời của Hoàng Minh, không ngắt lời, chỉ thỉnh thoảng nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt cô vẫn nhìn vào cốc cà phê bốc khói. Tiếng nhạc acoustic vẫn êm đềm, tiếng mưa phùn vẫn lất phất gõ cửa kính, nhưng trong tai cô, chỉ còn giọng nói trầm ấm của Minh, từng lời, từng chữ đều rõ ràng, vang vọng. Cô cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của cậu, sự trưởng thành mà cậu đã trải qua. Nó không còn là Hoàng Minh rụt rè, bẽn lẽn của những ngày đầu. Cậu đã thay đổi rất nhiều, và sự thay đổi đó khiến lòng cô vừa nhẹ nhõm, vừa dâng lên một nỗi bâng khuâng khó tả.
Cô đưa tay chạm vào thành cốc cà phê, hơi ấm từ nó không còn đủ để xua đi cái lạnh trong lòng cô. "Em... em luôn sợ mất đi sự tự do của mình, sợ bị ràng buộc." Giọng Ngân nhẹ nhàng, khẽ khàng, nhưng rõ ràng từng chữ, như tiếng gió thoảng qua. Cô cúi đầu, mái tóc đen dài rủ xuống che đi một phần khuôn mặt, nhưng Minh vẫn có thể thấy được đôi vai cô khẽ run lên. "Từ nhỏ, em đã quen với việc tự mình quyết định mọi thứ. Hà Nội là nhà, là nơi em thuộc về, nhưng đôi khi, em cũng cảm thấy nó quá chật hẹp, quá quen thuộc, đến mức em muốn thoát ra, muốn tìm một không gian khác cho riêng mình."
Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt cô ấy nhìn thẳng vào Minh, không còn vẻ khép kín ban đầu. Đôi mắt sâu và trầm ấy giờ đây lộ ra một chút mong manh, một chút giằng xé mà Minh ít khi được thấy. "Nhưng em cũng nhận ra, Hà Nội... và anh, đã trở thành một phần của em." Cô nói, giọng cô ấy có chút nghẹn ngào. "Mùi hoa sữa mỗi khi thu về, cái rét cắt da đầu đông, những cơn mưa phùn dai dẳng... tất cả đều gắn liền với những kỷ niệm của chúng ta. Em đã từng nghĩ tình yêu là một sự ràng buộc, một gánh nặng. Nhưng anh đã cho em thấy, tình yêu cũng có thể là một điểm tựa, một nguồn động lực."
Ngân đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay Minh đang đặt trên bàn. Cú chạm nhẹ nhàng ấy khiến Minh giật mình, trái tim cậu đập mạnh. "Em cũng không muốn chúng ta phải hối tiếc. Em cũng muốn hạnh phúc, và em muốn anh cũng vậy." Cô ấy nhìn Minh, đôi mắt cô ấy long lanh, như có một lớp sương mỏng giăng mắc. "Em đã tự hỏi rất nhiều, liệu em có đủ dũng cảm để theo đuổi con đường của riêng mình, hay em sẽ chọn ở lại đây, vì những gì đã quá quen thuộc. Nhưng khi nghe anh nói, em nhận ra, có lẽ, chúng ta đã trưởng thành hơn rất nhiều rồi."
"Anh đã thay đổi rất nhiều, Minh ạ. Từ một chàng trai rụt rè, bỡ ngỡ, anh đã trở nên kiên định và mạnh mẽ hơn. Anh không còn chỉ biết nhìn vào những gì trước mắt, mà đã dám vươn ra xa hơn." Ngân khẽ siết nhẹ tay Minh, rồi lại rút về, như thể sợ rằng sự động chạm ấy sẽ làm vỡ tan bầu không khí mong manh này. "Em nghĩ, chúng ta đều cần thời gian. Thời gian để hiểu rõ bản thân mình, để tìm thấy con đường thực sự thuộc về mình. Dù con đường đó có thể không hoàn toàn song song, nhưng em tin, chúng ta vẫn có thể dõi theo nhau, ủng hộ nhau." Giọng cô ấy thì thầm, nhưng mỗi từ đều thấm sâu vào lòng Minh.
***
Khi đồng hồ điểm chín giờ tối, quán cà phê "Hoa Sữa" đã vắng hơn rất nhiều. Tiếng nhạc acoustic vẫn văng vẳng, nhưng không gian giờ đây tĩnh lặng hơn, như một lời kết cho cuộc trò chuyện dài và sâu sắc của hai người. Họ cùng nhau bước ra khỏi quán, cánh cửa gỗ kính khẽ đóng lại sau lưng, mang theo chút hơi ấm và mùi cà phê còn vương vấn. Bên ngoài, cái rét buốt của Hà Nội đêm đông lập tức ập đến, thấm vào từng thớ thịt. Mưa phùn đã ngớt, nhưng sương đêm bắt đầu giăng nhẹ, bao phủ những con phố cổ kính trong một màn sương mờ ảo, huyền hoặc. Hơi thở của Minh và Ngân hóa thành khói trắng mỏng manh, tan vào không khí lạnh buốt.
Họ cùng nhau đi bộ dọc theo một con phố vắng trong Khu Phố Cổ, những ánh đèn vàng từ các cửa hàng đã đóng cửa phản chiếu xuống vũng nước đọng trên vỉa hè. Tiếng xe máy thưa thớt hơn, tiếng rao hàng đã im bặt, chỉ còn tiếng bước chân đều đặn của hai người trên nền gạch ẩm ướt. Không cần quá nhiều lời, chỉ những bước chân đều đặn, mỗi người chìm trong suy nghĩ riêng, nhưng vẫn cảm nhận được sự hiện diện của đối phương. Cuộc nói chuyện vừa rồi đã gỡ bỏ một gánh nặng lớn trong lòng cả hai. Thay vì cảm giác nặng nề, giờ đây là một sự rõ ràng đau đáu, một sự thanh thản pha lẫn chút tiếc nuối.
"Dù thế nào, anh vẫn mong em sẽ luôn là Ngân mà anh biết." Hoàng Minh khẽ nói, giọng cậu trầm ấm, tan vào màn đêm lạnh giá. Cậu không quay sang nhìn cô ấy, chỉ nhìn thẳng về phía trước, nơi những mái nhà cổ kính và những ban công sắt uốn lượn hiện ra mờ ảo trong sương. Cậu muốn cô ấy biết, dù có chuyện gì xảy ra đi nữa, tình cảm và sự trân trọng cậu dành cho cô ấy sẽ không bao giờ thay đổi. Cô ấy là nguồn cảm hứng, là người đã dẫn lối cậu khám phá một thế giới mới.
Lê Ngân khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm nhưng vẫn còn vương vấn chút u buồn. Cô ấy đưa tay vuốt nhẹ một sợi tóc mai bị gió thổi bay. "Anh cũng vậy, Minh. Anh đã thay đổi rất nhiều." Giọng cô ấy nhẹ nhàng, nhưng đủ để Minh nghe thấy. Cô ấy đã nhận ra sự trưởng thành của cậu, sự kiên định và chân thành mà cậu đã thể hiện. Nó không còn là cậu sinh viên rụt rè, bỡ ngỡ ngày nào. Cậu đã trở thành một người đàn ông biết mình muốn gì, và dám đối mặt với những thử thách.
Họ tiếp tục bước đi, không chạm tay, nhưng khoảng cách giữa họ dường như đã gần hơn sau cuộc trò chuyện. Không còn những bức tường vô hình, không còn những điều chưa nói bị chôn giấu. Chỉ còn hai tâm hồn đang cùng nhau bước đi trong đêm đông Hà Nội, cùng nhau đối mặt với một tương lai không chắc chắn. Những con phố cũ, những hàng cây trơ trụi, tất cả đều trở thành chứng nhân cho khoảnh khắc này, khoảnh khắc mà hai trái tim đã dũng cảm mở lòng.
Ngân dừng lại bên một góc phố quen thuộc, nơi có một ban công cũ kỹ với những chậu hoa đã úa tàn vì giá rét. Cô ngước nhìn lên, ánh mắt xa xăm. Nơi đây, cô đã từng cùng Minh trú mưa, đã từng nghe cậu kể về ước mơ của mình. Hà Nội, với những ngóc ngách quen thuộc, những mùi hương đặc trưng, những cơn mưa phùn dai dẳng, đã chứng kiến tình yêu đầu của họ nảy nở và trưởng thành. Giờ đây, thành phố này lại chứng kiến họ đứng trước một lựa chọn quan trọng, một ngã rẽ mà cả hai đều phải tự tìm lấy con đường của riêng mình.
Cái rét buốt của Hà Nội mùa đông vẫn len lỏi vào từng tế bào, nhưng trong lòng họ, một ngọn lửa nhỏ của sự thấu hiểu và chấp nhận đã được thắp lên. Họ đã nói ra những điều khó nói nhất, những nỗi sợ hãi thầm kín nhất, và cả những mong muốn chân thành nhất. Không có lời hứa hẹn nào được đưa ra, không có quyết định cuối cùng nào được định đoạt. Nhưng có một điều chắc chắn, cả Hoàng Minh và Lê Ngân đều đã sẵn sàng. Sẵn sàng cho một chương mới của cuộc đời, dù chương đó có thể không còn là câu chuyện của "chúng ta" theo cách mà họ đã từng nghĩ. Họ đã đặt viên gạch đầu tiên cho một sự chấp nhận, một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về bản thân và về người kia, giữa lòng Hà Nội trầm mặc và đầy hoài niệm.