Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 294

Mưa Phùn Giữa Lòng Đông: Dấu Chân Chia Lối

2855 từ
Mục tiêu: Khắc họa sâu sắc trạng thái nội tâm của Hoàng Minh và Lê Ngân ngay sau quyết định chia tay ở Chương 293, thể hiện sự bình thản nhưng cũng đầy hoài niệm và nỗi buồn man mác.,Làm nổi bật những bước chân đầu tiên trên con đường riêng của mỗi nhân vật, dù vẫn còn ở Hà Nội, cho thấy sự chấp nhận và trưởng thành trong cách họ đối diện với thực tại.,Tiếp tục nhấn mạnh vai trò của Hà Nội (mưa phùn, rét buốt, mùi hương đặc trưng) như một nhân chứng thầm lặng, lồng ghép vào cảm xúc và suy nghĩ của nhân vật.,Duy trì tông trầm lắng, hoài niệm và chất thơ, chuyển từ cao trào quyết định sang giai đoạn chấp nhận và sống với quyết định đó, chuẩn bị cho 'cảnh tượng chia ly nhẹ nhàng' ở các chương sau.,Gợi mở về những định hướng tương lai của mỗi người, dù là những suy nghĩ thoáng qua hay hành động nhỏ.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân
Mood: Trầm lắng, hoài niệm, chấp nhận, có chút buồn man mác nhưng cũng ánh lên sự thanh thản và trưởng thành.
Kết chương: [object Object]

Chương 294: Mưa Phùn Giữa Lòng Đông: Dấu Chân Chia Lối

Dưới màn mưa phùn dày đặc, giữa lòng Hà Nội rét buốt, Hoàng Minh đứng đó, bất động. Lê Ngân đã quay lưng bước đi, bóng cô mờ dần rồi tan vào màn đêm ẩm ướt. Cậu không quay bước theo, cũng không cất lời níu kéo. Chỉ có tiếng mưa rơi đều đều như một bản nhạc buồn, và tiếng gió rít nhẹ lướt qua hàng cây cổ thụ ven hồ, mang theo hơi lạnh cắt da thịt. Mùi hoa sữa nồng nàn, đã trở thành một phần của mỗi ký ức, mỗi xúc cảm, giờ đây lại càng quyện chặt với mùi ẩm ướt của đất trời, tạo nên một thứ hương thơm đặc trưng, như muốn khắc sâu khoảnh khắc này vào tâm trí. Ánh sáng mờ ảo của đèn đường hắt xuống mặt hồ Gươm, tạo nên một vẻ lãng mạn nhưng cũng đầy bi tráng, làm nền cho sự chia ly vừa diễn ra.

Hoàng Minh hít một hơi thật sâu, cảm nhận từng hạt mưa phùn chạm vào mặt, cái lạnh thấm vào da thịt, nhưng trong lòng lại thấy một sự bình yên lạ lùng. Không phải sự bình yên của niềm vui hay hạnh phúc, mà là sự bình yên đến từ việc chấp nhận, từ việc buông bỏ một điều gì đó đã quá nặng nề để giữ lấy. Ánh mắt cậu dán chặt vào mặt hồ Gươm gợn sóng nhẹ, nơi những gợn sóng lăn tăn phản chiếu ánh đèn đường mờ nhòe. Hình ảnh Tháp Rùa hiện lên lờ mờ giữa màn mưa, trầm mặc và cổ kính, như một nhân chứng vĩnh cửu cho những câu chuyện tình đã đến và đi trên mảnh đất này. Cậu nhớ lại lời Ngân nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng kiên định của cô, từng câu chữ găm vào tâm trí cậu không một chút sai lệch. “Tình yêu của bọn mình không phải là gánh nặng. Nó là một nguồn sức mạnh, là một phần của sự trưởng thành.” Đúng vậy, cậu đã từng nghĩ về những ràng buộc, những hy sinh. Nhưng giờ đây, cậu hiểu, tình yêu của họ đã tôi luyện nên cậu, đã giúp cậu trưởng thành, đã cho cậu dũng khí để đối diện với chính mình.

Cậu đã từng là một chàng trai tỉnh lẻ rụt rè, bỡ ngỡ trước sự rộng lớn và nhộn nhịp của Hà Nội. Ngân, cô gái Hà Nội gốc, trầm tĩnh và tinh tế, đã mở ra cho cậu một thế giới khác. Giờ đây, cậu không còn là cậu của ngày xưa. Cậu đã mạnh mẽ hơn, kiên định hơn. Và Ngân cũng vậy. Cô đã chọn con đường của sự độc lập, của những trải nghiệm mới mẻ, để tìm thấy chính mình. Cậu tin vào điều đó. Cậu tin rằng Ngân sẽ tỏa sáng theo cách riêng của cô, dù không có cậu bên cạnh. Nỗi buồn có đó, một nỗi buồn man mác, không day dứt, không giày vò, mà là nỗi buồn của sự hoài niệm, của một chương đẹp đẽ đã khép lại. Nó giống như cái rét đầu đông Hà Nội, không quá gay gắt để làm người ta co ro, mà chỉ đủ để nhắc nhở về sự tồn tại của nó, về một mùa đã qua.

Hoàng Minh bắt đầu bước đi, từng bước chậm rãi, như thể muốn kéo dài khoảnh khắc cuối cùng của một điều gì đó đã kết thúc, nhưng đồng thời cũng là bước chân đầu tiên trên một con đường mới. Cậu rảo bước qua những con phố vắng người, ánh đèn đường màu vàng hắt hiu tạo nên những vệt sáng dài trên mặt đường ướt đẫm. Tiếng lốp xe ô tô từ xa vọng lại nghe rõ hơn trong sự tĩnh lặng của đêm khuya. Cậu ngẩng mặt lên, cảm nhận từng hạt mưa phùn miết nhẹ trên làn da, lạnh ngắt nhưng cũng làm đầu óc cậu tỉnh táo hơn. Mùi khói xe thoang thoảng quyện với mùi ẩm của đất trời, tạo nên một hỗn hợp mùi hương đặc trưng của Hà Nội về đêm. Cậu đi qua những hàng cây cổ thụ trụi lá, những ban công cũ kỹ rêu phong, những cửa hàng đã đóng im ỉm. Mỗi góc phố, mỗi con đường đều gợi lên một kỷ niệm nào đó. Nơi này là quán phở mà hai đứa từng ghé vào một sáng mưa phùn. Chỗ kia là trạm xe buýt mà lần đầu tiên chiếc ô của cậu bị gió lật, và Ngân đã khẽ mỉm cười. Tất cả như một thước phim quay chậm, lướt qua trong tâm trí cậu, rõ nét đến từng chi tiết.

“Đây không phải là kết thúc, mà là sự bắt đầu của một con đường khác,” cậu tự nhủ thầm, lời nói như tan vào không khí lạnh. Con đường mà cậu phải tự mình đi, tự mình khám phá, tự mình định hướng. Nó sẽ cô đơn hơn, nhưng cũng hứa hẹn nhiều điều mới mẻ hơn. Cậu cảm thấy một luồng năng lượng mới đang dâng trào trong lồng ngực. Đó là sự quyết tâm. Quyết tâm để học tập thật tốt, để làm việc thật chăm chỉ, để xây dựng một tương lai vững chắc cho bản thân. Cậu không muốn Ngân phải thất vọng về cậu, về người mà cô đã từng yêu thương và tin tưởng. Tình yêu này, dù không đi đến bến bờ hôn nhân, nhưng đã là một bài học vô giá, một viên gạch vững chắc đặt nền móng cho sự trưởng thành của cậu. Cậu sẽ không quên Ngân, không quên những kỷ niệm đẹp đẽ đó, mà sẽ mang theo chúng như một hành trang quý giá trên con đường phía trước. Bước chân của cậu giờ đây không còn nặng trĩu nữa, mà trở nên nhẹ nhàng và thanh thoát hơn, hướng về phía trước, về phía một bình minh đang dần hé rạng.

***

Lê Ngân trở về căn hộ, tiếng khóa cửa lạch cạch vang lên trong không gian tĩnh mịch. Cô không bật đèn lớn mà chỉ để chiếc đèn ngủ nhỏ ở đầu giường chiếu sáng, hắt một quầng sáng vàng dịu lên bức tường. Căn phòng quen thuộc, nơi cô đã dành biết bao thời gian để suy tư, để đọc sách, để vẽ vời, giờ đây mang một cảm giác khác lạ. Không phải là trống rỗng, mà là một sự thanh lọc, một khoảng lặng cần thiết. Mùi tinh dầu nhẹ mà cô thường xông trong phòng vẫn thoang thoảng, mang lại cảm giác dễ chịu. Cô không thay đồ, chiếc áo khoác dày vẫn còn vương những hạt mưa phùn li ti. Cô cứ thế ngồi xuống bên cửa sổ, bàn tay ôm lấy tách trà đã nguội tự lúc nào. Cái lạnh từ cửa sổ truyền vào lòng bàn tay, thấm qua lớp sứ mỏng, nhưng cô không thấy phiền. Đôi mắt sâu và trầm của cô nhìn ra màn đêm đặc quánh, nơi những hạt mưa phùn vẫn miệt mài rơi, vẽ nên những vệt dài trên ô kính ướt đẫm.

Những lời Hoàng Minh nói, những lời cô đã đáp, tất cả như một thước phim quay chậm trong tâm trí. Cậu đã nói, “Cậu tin rằng, dù ở bất cứ đâu, Ngân cũng sẽ tỏa sáng theo cách riêng của mình.” Lời nói đó, nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng, như một lời chúc phúc, một lời khẳng định về con đường cô đã chọn. Nỗi buồn có đó, một nỗi buồn dịu dàng, man mác như làn sương mỏng buổi sớm, không day dứt, không giày vò. Nó là nỗi buồn của việc khép lại một chương đẹp đẽ, chứ không phải sự hối tiếc hay thất vọng. Lê Ngân cảm nhận được sự thanh thản đang lan tỏa trong lòng mình, một sự bình yên đến từ việc chấp nhận sự thật, chấp nhận con đường mà cô biết là mình cần phải đi. Cô đã từng ngần ngại, từng lo sợ rằng sự độc lập, sự theo đuổi những giá trị riêng sẽ khiến cô đánh mất đi những điều quý giá. Nhưng giờ đây, cô hiểu, tình yêu của họ không phải là sự đánh mất, mà là sự bồi đắp. Nó đã cho cô sức mạnh để bước tiếp.

Cô chạm tay vào cuốn sổ tay ghi chép chung đặt trên bàn cạnh cửa sổ. Bìa sổ đã hơi sờn, những trang giấy bên trong lưu giữ những dòng chữ của cả hai, những suy nghĩ vụn vặt, những bản phác thảo, những kế hoạch đơn giản cho tương lai. Những dòng chữ của Minh, nét chữ ngay ngắn, có chút rụt rè nhưng chân thành, vẫn còn đó, như một minh chứng cho một đoạn thanh xuân đã qua. Cô lật giở vài trang, những kỷ niệm ùa về, rõ nét như vừa mới hôm qua. Những buổi chiều cùng nhau ngồi thư viện, những lần đi ăn quán quen, những buổi tan học cùng trú mưa dưới mái hiên cũ. Hà Nội đã chứng kiến tất cả. Cái rét cắt da đầu đông, những cơn mưa phùn dai dẳng và mùi hoa sữa nồng nàn. Tất cả đã trở thành một phần không thể phai mờ trong tâm hồn cô. Ngân khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng, pha chút hoài niệm.

“Có lẽ, đây là điều tốt nhất cho cả hai…” Cô thì thầm, giọng nói hòa vào tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ. Điều tốt nhất, không phải là sự dễ dàng, mà là sự trưởng thành. Cậu đã chọn con đường của sự độc lập, của những trải nghiệm mới mẻ, để tìm thấy chính mình. Và Ngân cũng vậy. Cô cần không gian để phát triển khả năng cảm nhận cái đẹp rất riêng của thành phố này, để theo đuổi những dự định về nghệ thuật, về kiến trúc, về những điều mà chỉ Hà Nội mới có thể truyền cảm hứng cho cô. Có lẽ, việc tách ra, mỗi người tự đi trên con đường riêng, là cách tốt nhất để cả hai được là phiên bản tốt nhất của bản thân, không bị ràng buộc bởi bất kỳ điều gì, nhưng vẫn giữ trong tim những giá trị đã học được từ đối phương. Cô cần thời gian, cần không gian để định hình lại bản thân, để lắng nghe tiếng lòng mình rõ ràng hơn, để tìm thấy sự bình yên thực sự trong những lựa chọn của riêng mình.

Cô đứng dậy, đặt tách trà nguội xuống bàn. Cảm giác lạnh vẫn còn đó, nhưng không còn là cái lạnh thấu xương của Hồ Gươm nữa, mà là cái lạnh của một đêm mưa phùn sắp tàn. Cô bước đến bếp, pha một tách trà nóng khác. Tiếng nước sôi reo nhẹ trong ấm, hơi nước bốc lên làm mờ đi khuôn mặt cô. Hương trà thoang thoảng lan tỏa trong căn phòng, xua đi một phần hơi lạnh. Ngân ôm lấy tách trà nóng hổi, cảm nhận hơi ấm dần thấm vào lòng bàn tay, lan tỏa khắp cơ thể. Đó là một sự khởi đầu nhỏ, một hành động đơn giản, nhưng chứa đựng ý nghĩa về sự tự chăm sóc, về việc tiếp tục sống và đối diện với ngày mai. Cô trở lại bên cửa sổ, nhìn ra ngoài. Mưa vẫn rơi, nhưng đã ngớt hơn nhiều. Phía chân trời xa, một vệt sáng mờ nhạt bắt đầu hé lộ, báo hiệu một ngày mới sắp đến.

***

Hoàng Minh lên chuyến xe buýt đầu tiên của ngày mới, số hiệu quen thuộc đã gắn bó với cậu suốt những năm tháng đại học. Xe còn vắng khách, chỉ lác đác vài ba người đang gật gù trong cơn buồn ngủ. Cậu chọn một chỗ ngồi cạnh cửa sổ, cảm nhận từng rung động nhẹ nhàng của chiếc xe lăn bánh trên đường phố còn ướt đẫm. Hơi nước mờ mịt trên kính, tạo thành những giọt nước đọng lại, che khuất một phần tầm nhìn. Cậu khẽ dùng ngón tay lau nhẹ, để lộ ra những ánh đèn đường mờ nhòe, những con phố Hà Nội còn chìm trong giấc ngủ. Tiếng cần gạt nước hoạt động đều đều, tiếng động cơ xe buýt rì rì, tạo nên một thứ âm thanh đặc trưng của buổi sớm mùa đông Hà Nội. Mùi khói xe dầu diesel quyện với mùi ẩm ướt của đêm mưa, một lần nữa, khiến cậu cảm thấy Hà Nội vừa quen thuộc, vừa xa lạ.

Mỗi điểm dừng, mỗi con đường quen thuộc đều gợi lên một kỷ niệm nào đó với Ngân. Trạm xe buýt gần trường đại học, nơi họ thường cùng nhau xuống xe, rồi bước đi trên con đường lát gạch, nói chuyện phiếm về bài vở, về những dự định tương lai. Quán cà phê nhỏ ở góc phố, nơi họ từng ngồi hàng giờ, chỉ để cùng nhau đọc sách hoặc đơn giản là ngắm nhìn dòng người qua lại. Cửa hàng sách cũ, nơi Ngân thường tìm thấy những cuốn sách hiếm, và cậu thì kiên nhẫn đứng đợi, ngắm nhìn cô với vẻ say mê. Tất cả những hình ảnh đó, giờ đây, đều mang một màu sắc hoài niệm, đẹp đẽ nhưng cũng có chút bâng khuâng. Đó là những mảnh ghép quý giá của thanh xuân, không thể nào phai nhạt. Nhưng cậu biết, đã đến lúc phải cất giữ chúng vào một góc riêng trong tim, để nhường chỗ cho những điều mới mẻ hơn.

Về đến phòng trọ "Gác Mái", Hoàng Minh nhẹ nhàng mở cửa. Căn phòng nhỏ vẫn yên tĩnh như mọi khi. Mùi sách cũ và mùi ẩm mốc nhẹ nhàng quen thuộc xộc vào mũi cậu. Cậu cởi chiếc áo khoác dày, treo lên mắc. Ánh sáng lờ mờ từ cửa sổ nhỏ hắt vào, chỉ đủ để cậu nhìn rõ mọi vật trong phòng. Chiếc bàn học đơn sơ với chồng sách vở cao ngất, chiếc giường nhỏ kê sát tường, và ở góc phòng, chiếc ô xanh cũ, đã bạc màu, vẫn đứng đó, lặng lẽ. Chiếc ô, vật chứng cho cuộc gặp gỡ đầu tiên định mệnh của cậu và Ngân, giờ đây như một biểu tượng của một câu chuyện đã đến hồi kết. Cậu khẽ chạm tay vào cán ô, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại. Một nụ cười nhẹ nhàng, pha chút chua xót, hiện lên trên môi cậu.

Căn phòng này, tuy nhỏ bé và đơn sơ, nhưng đã là nơi chứng kiến biết bao cảm xúc, bao nhiêu đêm cậu thức trắng để học bài, bao nhiêu lần cậu gọi điện cho Ngân, bao nhiêu lần cậu mơ về một tương lai tươi sáng. Giờ đây, một cảm giác mới mẻ ùa đến, đó là cảm giác của sự tự do, của một khởi đầu mà anh phải tự mình định hướng. Không còn những lo lắng về việc cân bằng giữa tình yêu và sự nghiệp, không còn những băn khoăn về định hướng tương lai chung. Chỉ còn lại cậu, với những mục tiêu và hoài bão của riêng mình. Cậu cảm thấy mình đã lớn hơn, đã trưởng thành hơn rất nhiều sau mối tình đầu này. Nó không phải là một thất bại, mà là một bước ngoặt quan trọng, giúp cậu hiểu rõ hơn về bản thân, về những điều cậu thực sự muốn.

Hoàng Minh ngồi xuống bàn học, hít một hơi thật sâu. Không khí lạnh vẫn còn vương vấn, nhưng không còn khiến cậu co ro nữa. Cậu nhìn quanh căn phòng, những cuốn sách, chiếc bút, tờ giấy trắng. Tất cả đang chờ đợi cậu. Cậu mở cuốn sách giáo trình dày cộp ra, lật đến trang còn đang dang dở. Dòng chữ in đậm hiện ra trước mắt cậu, rõ ràng và mạch lạc. Cậu sẽ tập trung vào học tập, vào công việc, vào những dự định mà cậu đã ấp ủ bấy lâu. Cậu sẽ không để những kỷ niệm đẹp đẽ của thanh xuân trở thành gánh nặng, mà sẽ biến chúng thành động lực để vươn lên. Hà Nội, với những con phố, ngõ ngách, quán xá quen thuộc, vẫn đứng đó, trầm mặc chứng kiến sự khởi đầu mới của một tâm hồn trẻ. Dù con đường phía trước có ra sao, cậu biết rằng, những ngày tháng tươi trẻ ấy, những mùa hoa sữa nồng nàn ấy, sẽ mãi là một phần không thể thiếu trong câu chuyện về thanh xuân của mình, là nền tảng vững chắc cho những bước đi tiếp theo. Bình minh đang dần lên, mang theo ánh sáng yếu ớt xuyên qua màn mưa đã ngớt, hứa hẹn một ngày mới, một khởi đầu mới.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ