Cái rét buốt của Hà Nội đêm đông len lỏi qua từng kẽ lá, xuyên qua những khung cửa sổ, gõ nhẹ vào tâm hồn người. Hoàng Minh khẽ rùng mình, không phải vì cái lạnh đang thấm vào da thịt, mà là vì một nỗi bồn chồn khó tả đang giày vò trong lồng ngực. Cậu nhìn ra ngoài cửa kính quán cà phê "Hoa Sữa", nơi ánh đèn đường vàng hắt hiu rọi xuống vỉa hè ẩm ướt. Mỗi khi một chiếc xe máy lướt qua, vệt sáng của nó lại hằn lên lớp kính mờ hơi sương, rồi nhanh chóng tan biến vào màn đêm đặc quánh.
Cậu ngồi ở góc quen thuộc, nơi chiếc bàn gỗ sờn màu thời gian từng chứng kiến biết bao câu chuyện, từ những buổi học nhóm sôi nổi đến những cuộc trò chuyện thầm thì của đôi lứa. Ly cà phê đen nóng hổi trước mặt tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ, mang theo mùi rang xay đặc trưng, nhưng cậu chưa chạm vào. Mùi hoa sữa cuối mùa vẫn còn vương vấn đâu đó trong không khí, như một lời nhắc nhở dai dẳng về những ngày đã qua, về những mùa thu nồng nàn của tuổi trẻ. Nó không còn nồng nàn đến mức gây ngột ngạt như chính vụ, mà chỉ còn là một làn hương thoang thoảng, đủ để gợi nhớ, đủ để khiến lòng người bâng khuâng.
Hoàng Minh liên tục nhìn đồng hồ, rồi lại hướng mắt ra cửa. Chiếc kim ngắn đã chỉ gần chín giờ. Cậu biết Ngân sẽ đến đúng giờ, cô ấy luôn là người đúng hẹn, một cách trầm tĩnh và ung dung. Mỗi tiếng chuông cửa kêu lanh canh khi có khách ra vào lại khiến tim cậu thót lại một nhịp, rồi lại thả lỏng khi nhận ra không phải cô ấy. Cậu tựa lưng vào thành ghế, cảm nhận từng thớ gỗ cũ kỹ ghì vào tấm lưng gầy. Trong đầu cậu, những lời lẽ đã chuẩn bị từ mấy ngày nay cứ lặp đi lặp lại, như một bản nhạc buồn không lời. Mỗi từ ngữ đều được cậu cân nhắc kỹ lưỡng, tìm cách diễn đạt sao cho chân thành nhất, nhẹ nhàng nhất, nhưng cũng đủ sức nặng để truyền tải trọn vẹn quyết định của mình.
"Mình sẽ nói gì đây? Làm sao để cô ấy hiểu, mà không cảm thấy tổn thương?" cậu tự hỏi, lòng nặng trĩu. Cậu siết chặt chiếc khăn len màu xám tro quanh cổ, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp của nó. Chiếc khăn này, do Ngân tự tay đan tặng cậu vào một mùa đông Hà Nội rét buốt, giờ đây như một sợi dây vô hình níu giữ cậu với những ký ức, với những điều chưa nói. Nó là một minh chứng, một kỷ vật cho tình yêu đầu tiên, trong trẻo và ngây thơ.
Cậu nhớ lại những buổi chiều tan học cùng Ngân, trú mưa dưới mái hiên cũ kỹ, hay những lần cùng nhau ngồi ở quán này, chỉ đơn giản là đọc sách, nhâm nhi cà phê và tận hưởng sự yên bình. Hà Nội, với những con phố rêu phong, những góc quán quen, đã trở thành một phần máu thịt của cậu, gắn liền với hình bóng của Ngân. Tình yêu của cậu dành cho cô ấy cũng giống như tình yêu cậu dành cho Hà Nội vậy, sâu lắng, dịu dàng, và khó có thể dứt bỏ.
Nhưng cuộc đời không phải lúc nào cũng êm đềm như những buổi chiều thu Hà Nội. Cậu đã nhận ra rằng, có những ngã rẽ mà mỗi người phải tự mình bước đi, dẫu lòng còn vương vấn. Cơ hội học bổng ở nước ngoài không chỉ là một cánh cửa mở ra tương lai sáng lạn hơn cho cậu, mà còn là một thử thách, một lời mời gọi để cậu thoát khỏi vỏ bọc rụt rè của chàng trai tỉnh lẻ, vươn lên và khẳng định giá trị bản thân. Đó là một quyết định khó khăn, đòi hỏi sự dũng cảm và cả sự hy sinh. Cậu biết, việc rời đi có nghĩa là phải từ bỏ nhiều điều, trong đó có cả sự gần gũi với Ngân, với Hà Nội mà cậu đã gắn bó.
Nỗi sợ hãi chia ly cứ luẩn quẩn trong tâm trí Hoàng Minh, nhưng bên cạnh đó là một sự kiên định lạ thường. Cậu không còn là Minh của những ngày đầu, rụt rè và bỡ ngỡ trước sự rộng lớn của thủ đô. Giờ đây, cậu đã là một chàng trai trưởng thành, biết mình muốn gì và cần phải làm gì để đạt được điều đó. Nỗi buồn về sự chia ly là điều không thể tránh khỏi, nhưng cậu cũng mang trong mình một hy vọng, một niềm tin vào con đường mới, vào những điều tốt đẹp đang chờ đợi phía trước. Cậu hiểu rằng, đôi khi, rời xa không phải là kết thúc, mà là khởi đầu cho một hành trình mới, một chương mới trong cuốn sách cuộc đời.
Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ kỹ của quán vang lên, một giai điệu quen thuộc, tựa như một lời thì thầm của số phận. Cậu hít một hơi sâu, vị đắng của cà phê dường như đã lan tỏa trong không khí, hòa cùng mùi hoa sữa, tạo nên một bản giao hưởng của những cảm xúc phức tạp. Cậu nhắm mắt lại, cố gắng thu hết can đảm, tự nhủ rằng mình phải thật mạnh mẽ. Cuộc gặp gỡ này không phải là một sự kết thúc bi lụy, mà là một lời tạm biệt đầy trân trọng, một dấu chấm hết cho một chương đẹp đẽ, để mở ra những trang mới. Dù có khó khăn đến mấy, cậu cũng sẽ đối mặt. Vì đó là sự trưởng thành, là con đường mà mỗi người phải đi qua.
***
Đúng chín giờ mười lăm phút, cánh cửa quán cà phê khẽ kêu lách cách. Hoàng Minh mở mắt, trái tim cậu lại lỗi nhịp. Lê Ngân bước vào, mang theo chút hơi lạnh của đêm đông Hà Nội. Dáng người cô mảnh mai, thanh thoát trong chiếc áo khoác dạ màu be đơn giản nhưng tinh tế. Mái tóc đen dài buông xõa mềm mại trên vai, làm nổi bật khuôn mặt trái xoan với những đường nét thanh tú. Đôi mắt cô sâu và trầm, lướt qua một lượt các bàn rồi dừng lại ở Hoàng Minh, khẽ gật đầu chào. Ánh mắt ấy vẫn như ngày nào, có chút thờ ơ, nhưng Hoàng Minh cảm nhận được một sự chất chứa sâu sắc ẩn sau vẻ ngoài tĩnh lặng ấy.
Cô nhẹ nhàng kéo ghế, ngồi xuống đối diện cậu, không chút vội vã. Cô không hỏi han, cũng không biểu lộ cảm xúc rõ rệt, chỉ khẽ nhấp một ngụm trà gừng nóng mà nhân viên vừa đặt xuống. Mùi gừng cay nồng lan tỏa, xua đi cái lạnh và phần nào sự căng thẳng đang bao trùm. Hoàng Minh cảm thấy cổ họng mình khô khốc, những lời lẽ đã chuẩn bị kỹ lưỡng bỗng chốc trở nên khó nói.
"Cậu… ổn chứ, Ngân?" Hoàng Minh mở lời, giọng cậu nhỏ nhẹ, hơi ngập ngừng. Cậu cố gắng giữ cho ánh mắt mình thật thẳng thắn, nhưng trong lòng vẫn dậy lên một nỗi lo lắng mơ hồ.
Lê Ngân khẽ gật đầu, đặt tách trà xuống. "Mình ổn. Cậu thì sao, Minh?" Giọng cô nhẹ nhàng, chậm rãi, mang theo chút âm hưởng đặc trưng của người Hà Nội gốc. Câu hỏi ấy không chỉ là phép xã giao, mà còn ẩn chứa một sự quan tâm chân thành, khiến Hoàng Minh cảm thấy ấm lòng, nhưng cũng càng thêm day dứt.
Hoàng Minh hít một hơi sâu, cố gắng trấn tĩnh. Cậu siết nhẹ chiếc khăn len trên cổ. "Mình... mình đã suy nghĩ rất nhiều về chuyện này, Ngân." Cậu bắt đầu, ánh mắt cậu lướt qua ly cà phê nguội dần trên bàn. "Cậu biết đấy, cơ hội học bổng ở Đức..." Cậu ngừng lại, tìm kiếm ánh mắt cô. Lê Ngân vẫn nhìn cậu, đôi mắt trầm tĩnh như mặt hồ mùa đông, không một gợn sóng, nhưng cậu biết, cô đang lắng nghe rất kỹ.
"Mình đã quyết định sẽ đi." Hoàng Minh nói, lời lẽ chân thành, có chút ngập ngừng nhưng kiên định. "Đó là một cơ hội lớn, không chỉ cho sự nghiệp của mình mà còn là một bước ngoặt để mình có thể trưởng thành hơn, nhìn thấy thế giới rộng lớn hơn." Cậu nói, giọng hơi run. "Mình... mình biết, điều này có lẽ... có lẽ sẽ khó khăn."
Lê Ngân vẫn im lặng, ánh mắt cô không rời cậu. Cô khẽ đưa tay lên vuốt nhẹ vành tách trà, như đang suy ngẫm. Không có một lời trách móc, không có sự ngạc nhiên hay giận dữ. Chỉ có sự bình lặng đến đáng sợ.
"Mình hiểu." Lê Ngân cuối cùng cũng lên tiếng, giọng cô vẫn nhẹ nhàng, nhưng có một sự sắc bén ẩn chứa trong từng từ. "Đó là con đường cậu đã chọn, và mình tôn trọng quyết định của cậu." Cô dừng lại, ánh mắt thoáng lướt qua khung cửa sổ, nơi những giọt mưa phùn lất phất vừa bắt đầu rơi, tạo nên những vệt dài trên kính. "Cậu đã luôn có khát vọng vươn lên, luôn muốn chứng tỏ bản thân. Mình biết điều đó, từ những ngày đầu gặp cậu ở trạm xe buýt."
Hoàng Minh ngước nhìn cô, trong lòng dâng lên một cảm xúc phức tạp. Cô ấy hiểu cậu, hiểu rõ hơn bất cứ ai. Sự thấu hiểu ấy khiến cậu vừa nhẹ nhõm, vừa đau lòng. "Cảm ơn cậu, Ngân," cậu nói, giọng nghẹn lại. "Mình... mình cũng muốn nói về cậu." Cậu tiếp tục, "Cậu... cậu cũng đã tìm thấy con đường của mình, phải không?"
Lê Ngân khẽ gật đầu, một nụ cười mỉm nhẹ nhàng nở trên môi, nhưng nụ cười ấy không chạm tới đôi mắt sâu thẳm của cô. "Đúng vậy, Minh. Mình đã tìm thấy tiếng nói của mình qua nghệ thuật." Cô nói, ánh mắt cô giờ đây dường như có thêm một tia sáng. "Những bức phác thảo về Hà Nội, những góc phố cũ, những con người... chúng là nguồn cảm hứng bất tận. Mình nhận ra, mình không thể rời xa nơi này. Hà Nội là một phần của mình, là linh hồn của những tác phẩm mà mình muốn tạo ra."
Hoàng Minh nhìn cô, lòng cậu chợt thắt lại. Cậu hiểu. Cậu hiểu rằng Hà Nội không chỉ là nơi sinh ra Ngân, mà còn là nguồn sống, là chất liệu cho tâm hồn nghệ sĩ của cô. Cậu cũng hiểu rằng, con đường của hai người, dù từng giao nhau một cách đẹp đẽ, giờ đây đã rẽ đôi. Một người tìm thấy tương lai ở một chân trời mới, một người bám rễ sâu vào mảnh đất thân thương này để nuôi dưỡng đam mê.
"Vậy là..." Hoàng Minh bắt đầu, nhưng không biết nên nói tiếp thế nào. "Vậy là... chúng ta..."
Lê Ngân đưa tay ra, khẽ chạm nhẹ vào mu bàn tay của Hoàng Minh đang đặt trên bàn. Cái chạm tay ngắn ngủi, lạnh lẽo, nhưng đầy ý nghĩa, như một lời tạm biệt không lời. "Mình hiểu, Minh. Không cần nói thêm nữa." Cô nói, giọng cô vẫn bình thản, nhưng có một sự chắc chắn, một sự chấp nhận số phận. "Mỗi người chúng ta đều có một con đường riêng để đi. Và đôi khi, những con đường ấy, dù đã từng song hành, cũng sẽ đến lúc phải chia xa."
Có một khoảng lặng thật dài, chỉ có tiếng nhạc acoustic buồn bã lẩn quất, tiếng mưa phùn lất phất trên mái hiên, và tiếng tim đập của Hoàng Minh. Cậu cảm nhận cái lạnh từ bàn tay cô truyền sang, nhưng đồng thời cũng cảm nhận được sự ấm áp từ sự thấu hiểu, từ sự chấp nhận mà cô dành cho cậu. Trong khoảnh khắc ấy, mọi lời lẽ hoa mỹ đều trở nên vô nghĩa. Chỉ có sự im lặng, sự thấu hiểu và sự tôn trọng lẫn nhau là thứ duy nhất tồn tại.
"Mình... mình muốn cậu biết, mình sẽ luôn nhớ về cậu, Ngân," Hoàng Minh nói, giọng cậu khẽ run lên. "Về những ngày tháng ở Hà Nội, về những mùa hoa sữa, về những cơn mưa phùn. Tất cả sẽ là một phần không thể phai mờ trong ký ức của mình."
Lê Ngân mỉm cười, lần này nụ cười đã dịu dàng hơn, ánh mắt cô nhìn cậu đầy trìu mến. "Mình cũng vậy, Minh. Những ký ức ấy sẽ là nguồn cảm hứng cho mình, là động lực để mình tiếp tục theo đuổi con đường đã chọn." Cô nói, rồi khẽ rút tay lại, như để kết thúc một chương đã qua. "Cậu hãy đi đi, và hãy sống thật tốt, Minh. Hãy sống hết mình với ước mơ của cậu."
Lời nói của Ngân như một sự giải thoát, nhưng cũng là một nhát dao khẽ cứa vào lòng Hoàng Minh. Cậu biết, đây là dấu chấm hết cho mối tình đầu, cho một thời tuổi trẻ nồng nàn. Nhưng cậu cũng nhận ra, trong sự chia ly này, có một vẻ đẹp riêng, một sự trưởng thành không thể chối cãi. Cả hai đều đã chọn con đường riêng, không vì ai mà từ bỏ. Đó là một sự dũng cảm, một sự tôn trọng đối với chính bản thân và đối với người còn lại.
***
Khi đồng hồ điểm mười một giờ, Hoàng Minh và Lê Ngân cùng bước ra khỏi quán cà phê "Hoa Sữa". Gió lạnh buốt thổi mạnh hơn, luồn qua từng con phố vắng, mang theo mùi hoa sữa cuối mùa vương vấn, lẫn với mùi ẩm đặc trưng của đêm đông Hà Nội. Ánh đèn đường vàng hắt hiu từ các cửa hàng đã đóng cửa tạo nên những bóng đổ dài, xiêu vẹo trên vỉa hè. Không khí vắng lặng đến lạ thường, chỉ có tiếng gió rít và tiếng bước chân thưa thớt của một vài người đi đường xa xa.
Họ đứng cạnh nhau dưới ánh đèn đường, không nói một lời nào. Mỗi người nhìn về một hướng khác nhau, hoặc cùng nhìn về một điểm xa xăm vô định trên bầu trời đêm Hà Nội. Cái rét cắt da thịt, nhưng cả hai dường như không còn cảm thấy nữa. Họ đã trải qua một cuộc trò chuyện định mệnh, một sự đối mặt với sự thật, và giờ đây, chỉ còn lại sự im lặng đầy ý nghĩa.
Hoàng Minh nhìn sang Ngân. Khuôn mặt cô vẫn trầm tĩnh, đôi mắt cô vẫn sâu thẳm, nhưng cậu thấy được một sự bình yên lạ lùng. Cô ấy đã chấp nhận, đã thực sự buông bỏ. Cậu cảm nhận được sự trưởng thành mạnh mẽ trong cô, một người con gái Hà Nội kiên cường, đầy nội lực.
"Ngân..." Hoàng Minh khẽ gọi, giọng cậu khàn đặc. Cậu đưa tay ra, khẽ chạm vào vai cô. Lớp vải áo khoác dày cộp ngăn cách hơi ấm, nhưng cậu vẫn cảm nhận được sự hiện diện của cô, gần gũi nhưng cũng thật xa vời. "Mình đi đây." Cậu nói, lời tạm biệt ngắn gọn, chân thành, gói trọn mọi cảm xúc.
Lê Ngân khẽ gật đầu, ánh mắt cô nhìn thẳng vào Hoàng Minh, sâu sắc và đầy thấu hiểu. "Cậu hãy sống thật tốt, Minh." Cô nói, giọng cô nhẹ như gió thoảng, nhưng đủ sức nặng để in sâu vào tâm trí cậu. "Em sẽ ổn thôi, Minh."
Hoàng Minh khẽ mỉm cười, một nụ cười có chút chua xót nhưng cũng đầy thanh thản. Cậu biết, cô ấy sẽ ổn. Cô ấy là Ngân, là người con gái với tâm hồn tinh tế và ý chí kiên cường. Và cậu, cậu cũng sẽ ổn. Cậu đã sẵn sàng cho hành trình mới, cho những thử thách mới.
Cậu buông tay khỏi vai Ngân, xoay người bước đi. Từng bước chân của cậu vang lên nặng nề trên vỉa hè ẩm ướt, xa dần trong màn đêm Hà Nội. Cậu không quay đầu lại. Cậu biết, nếu quay đầu, mọi quyết tâm sẽ tan biến, mọi lời lẽ đã nói sẽ trở nên vô nghĩa.
Lê Ngân đứng yên tại chỗ, nhìn theo bóng Hoàng Minh khuất dần trong làn sương đêm. Chiếc khăn len màu xám tro trên cổ cậu, vật kỷ niệm của họ, cũng dần biến mất cùng bóng hình ấy. Gió lạnh thổi mạnh, làm tóc cô bay nhẹ. Cô không khóc, không có một giọt nước mắt nào lăn dài trên má. Chỉ có một nỗi buồn dịu nhẹ, một sự bâng khuâng luyến tiếc cho một mối tình đã qua, cho một thời thanh xuân tươi đẹp.
"Anh cũng vậy, Minh." Cô thầm thì, lời nói hòa vào tiếng gió rít.
Sau khi bóng Hoàng Minh đã hoàn toàn tan biến vào màn đêm, Lê Ngân mới khẽ thở dài, rồi tự mình quay bước về phía ngược lại. Hà Nội vẫn chìm trong màn sương lạnh, chứng kiến những bước chân đầu tiên của họ trên một hành trình mới, một hành trình hứa hẹn những dòng kẻ mới trong cuốn sách cuộc đời, dù mỗi người một ngả. Mùi hoa sữa cuối mùa vẫn vương vấn đâu đó, như một lời tiễn biệt cho một tình yêu thanh xuân, một tình yêu sẽ mãi là ký ức đẹp đẽ nhất trong lòng họ.