Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 299

Mùi Hoa Sữa Đầu Đông: Khắc Ghi Thanh Xuân

2666 từ
Mục tiêu: Khẳng định rằng tình yêu thanh xuân và những ký ức đẹp đẽ về Hà Nội, dù không còn song hành, đã định hình sâu sắc con người Hoàng Minh và Lê Ngân hôm nay.,Làm nổi bật sự trưởng thành và chấp nhận hiện thực của cả hai nhân vật, chuyển từ nỗi buồn chia ly sang sự trân trọng quá khứ và vững vàng hướng tới tương lai.,Sử dụng mùi hoa sữa đầu đông như một biểu tượng xuyên suốt để gợi nhắc ký ức, củng cố chủ đề hoài niệm và vĩnh cửu của tình yêu đầu.,Thiết lập tâm lý và bối cảnh cảm xúc cho Chương 300, chương cuối cùng của câu chuyện, nơi sẽ có một lời tự sự hoặc lá thư tổng kết.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân
Mood: Hoài niệm, trầm lắng, thanh bình, bâng khuâng, tinh tế
Kết chương: [object Object]

Mùi hoa sữa cuối mùa vẫn vương vấn đâu đó, như một lời tiễn biệt cho một tình yêu thanh xuân, một tình yêu sẽ mãi là ký ức đẹp đẽ nhất trong lòng họ.

***

Đêm đã về khuya lắm rồi. Đồng hồ điểm ba giờ sáng, nhưng Hoàng Minh vẫn không tài nào chợp mắt. Cái rét ngọt của Hà Nội luồn qua khe cửa sổ, len lỏi vào căn phòng trọ đã vơi bớt đồ đạc, khiến hơi thở của nó hóa thành làn khói trắng mờ ảo trong không khí. Nó ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, chiếc áo khoác dày cộp vẫn còn nguyên trên người, dường như hơi ấm từ chiếc khăn len dệt tay trên cổ đã trở thành một phần thân nhiệt, gắn chặt vào nó. Con ngõ nhỏ phía dưới đã chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn ánh đèn đường vàng vọt hắt hiu, soi rõ những vũng nước đọng sau cơn mưa phùn dai dẳng của chiều tối. Từ đâu đó rất xa, len lỏi qua những mái nhà, xuyên qua làn gió lạnh buốt, một mùi hương quen thuộc vương vấn, đánh thức mọi giác quan của nó. Mùi hoa sữa.

Mùi hoa sữa lại về. Hay đúng hơn, mùi hoa sữa cuối mùa vẫn chưa chịu rời đi, vẫn nồng nàn đến day dứt, như muốn níu giữ lại những gì đã qua, như muốn nhắc nhở nó về một thời tuổi trẻ. Nó nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, để hương thơm ấy tràn ngập lồng ngực, chạm đến những ngóc ngách sâu thẳm nhất trong tâm hồn. "Mùi hương đã định hình cả một thanh xuân của mình," nó thầm nghĩ. Một thanh xuân gắn liền với Hà Nội, với những cơn mưa phùn giăng mắc, với cái rét cắt da, và với cô ấy – Lê Ngân.

Nó nhớ về lần đầu tiên gặp Ngân, dưới một mái hiên cũ, trong một ngày đông mưa phùn ảm đạm. Một chiếc ô bị gió lật, một cái chạm tay vội vàng, và ánh mắt bối rối của nó đã chạm phải ánh mắt trầm tĩnh của cô ấy. Từ đó, mùi hoa sữa dường như đã trở thành sợi dây vô hình kết nối hai người. Những buổi tan học cùng trú mưa, những lần cùng nhau đi qua những con phố có hoa sữa nở rộ, mùi hương nồng nàn ấy đã thấm đẫm vào từng kỷ niệm, từng khoảnh khắc. Nó nhớ cái cách Ngân khẽ nhíu mày khi mùi hoa sữa quá nồng, nhưng rồi lại mỉm cười dịu dàng khi nó kể về những câu chuyện tuổi thơ ở quê, về những điều xa lạ với cô gái Hà Nội gốc.

Căn phòng trọ "Gác Mái" giờ đây trở nên rộng hơn, trống trải hơn khi đồ đạc đã được sắp xếp gọn gàng vào chiếc vali đã khóa gần như xong xuôi, đặt ở góc phòng. Chỉ còn lại vài thứ lặt vặt, chờ đợi chuyến đi xa. Tiếng sinh hoạt từ các phòng trọ lân cận đã tắt hẳn, chỉ còn tiếng gió rít qua ô cửa sổ cũ và tiếng xe cộ thưa thớt từ con đường lớn vọng lại. Mùi ẩm mốc đặc trưng của căn phòng cũ hòa lẫn với mùi giấy cũ từ những quyển sách còn sót lại, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc, một thứ mùi hương mà có lẽ nó sẽ chẳng bao giờ quên được.

Nó khẽ đưa tay lên, chạm vào chiếc khăn len dệt tay mà Ngân đã tặng. Chiếc khăn đã cũ, sợi len đã sờn đi đôi chút, nhưng hơi ấm của nó vẫn còn nguyên vẹn. Nó nhớ Ngân đã kiên nhẫn dệt từng mũi kim, với đôi mắt chăm chú và nụ cười thỉnh thoảng thoáng qua trên môi. Nó cũng nhớ cái cảm giác ngượng ngùng khi cô ấy choàng chiếc khăn lên cổ nó trong một ngày đông rét mướt, và câu nói nhẹ nhàng: "Cậu đừng để bị lạnh." Giờ đây, chiếc khăn không chỉ là một vật giữ ấm, mà còn là một kỷ vật, một minh chứng cho tình yêu đầu trong sáng của chúng nó.

Nó đứng dậy, chậm rãi bước đến chiếc vali. Bên cạnh chiếc vali là một chồng sách nhỏ và một cuốn sổ tay cũ kỹ. Nó cầm cuốn sổ tay lên, lật giở những trang giấy đã ngả vàng. Đó là cuốn sổ ghi chép chung của hai đứa, nơi chúng nó từng cùng nhau ghi lại những bài giảng khó, những công thức hóa học phức tạp, những đoạn thơ yêu thích, hay đôi khi chỉ là những dòng nguệch ngoạc vô nghĩa. Mỗi trang giấy đều ẩn chứa một câu chuyện, một ký ức. Nó dừng lại ở một trang có hình vẽ phác thảo một góc phố cổ Hà Nội, với những mái ngói rêu phong và một cây hoa sữa đang trổ bông. Bên cạnh hình vẽ là dòng chữ viết tay của Ngân: "Hà Nội không vội được đâu."

Nó mỉm cười. Một nụ cười có chút hoài niệm, chút bâng khuâng, nhưng cũng đầy thanh thản. Nó đã từng lo sợ rằng việc rời xa Hà Nội sẽ khiến nó đánh mất những ký ức này, đánh mất một phần của chính nó. Nhưng giờ đây, nó nhận ra rằng, những ký ức ấy không phải là thứ có thể dễ dàng đánh mất. Chúng đã ăn sâu vào tâm hồn nó, trở thành một phần không thể tách rời. Lê Ngân, Hà Nội, và mùi hoa sữa nồng nàn – tất cả sẽ mãi là hành trang quý giá nhất mà nó mang theo trên chặng đường sắp tới. Nó đặt cuốn sổ trở lại vị trí cũ, khẽ vuốt ve bìa sổ. Dù con đường đã rẽ, nhưng những dấu ấn ấy sẽ không bao giờ phai mờ.

***

Cùng thời điểm đó, trong căn hộ ấm cúng ở một khu phố yên tĩnh của Hà Nội, Lê Ngân cũng đang chìm trong những suy tư của riêng mình. Ngoài trời, cái rét đầu đông vẫn buốt giá, không khí khô và se lạnh, nhưng bên trong căn phòng của cô, mọi thứ lại ấm áp lạ thường. Ánh đèn vàng dịu từ chiếc đèn bàn hắt xuống, chiếu sáng bức phác thảo phố cổ đã hoàn thiện trên giá vẽ. Những nét chì tinh tế, trầm mặc, khắc họa một góc Hà Nội xưa cũ với những mái nhà rêu phong, những con ngõ nhỏ quanh co và một cây hoa sữa đang ngả mình trong gió. Đây là một trong những tác phẩm mà cô đã dành rất nhiều tâm huyết, và có lẽ, cũng là tác phẩm chứa đựng nhiều cảm xúc nhất.

Cô đặt cọ xuống, khẽ thở dài. Tiếng tivi từ phòng khách vọng lại, tiếng trò chuyện của bố mẹ cô thì thầm như những làn sóng nhẹ. Đôi khi, một tiếng mưa phùn lất phất gõ nhẹ vào ô cửa kính, tạo nên một bản nhạc nền êm ái. Từ bên ngoài cửa sổ, mùi hoa sữa vẫn vương vấn, không nồng nàn đến choáng váng như những ngày đầu mùa, mà chỉ thoảng qua nhẹ nhàng, đủ để khơi gợi những ký ức xa xăm. Cô nhắm mắt lại, cảm nhận mùi hương ấy, và dường như mọi kỷ niệm về Hoàng Minh, về những ngày tháng tươi trẻ đã qua, ùa về trong tâm trí cô.

"Hà Nội vẫn ở đây, và mình cũng vậy," cô thầm nghĩ. "Nhưng mọi thứ đã khác. Mình đã tìm thấy sự bình yên trong chính mình, và trong những ký ức này." Cô nhớ về Hoàng Minh, về những lời nói vụng về nhưng chân thành của cậu khi cậu ngắm nhìn những bức tranh của cô. Cậu không phải là người am hiểu về nghệ thuật, nhưng ánh mắt cậu luôn ánh lên vẻ ngưỡng mộ, và những nhận xét đơn giản của cậu đôi khi lại chạm đến trái tim cô hơn bất kỳ lời khen hoa mỹ nào. Cô nhớ cái cách cậu tỉ mẩn tìm hiểu về lịch sử những con phố mà cô vẽ, chỉ để có thể hiểu rõ hơn về thế giới nội tâm của cô.

Cô đã từng nghĩ rằng, cuộc sống sẽ là một chuỗi những sự kiện được sắp đặt sẵn, rằng cô sẽ đi theo con đường mà gia đình đã vạch ra, một cuộc sống ổn định và an nhàn. Nhưng rồi, chính những rung động đầu đời với Hoàng Minh, chính những buổi chiều lang thang cùng cậu qua những con phố Hà Nội, đã đánh thức trong cô một niềm đam mê sâu sắc với nghệ thuật, với việc ghi lại vẻ đẹp trầm mặc của thành phố này. Hà Nội không chỉ là nơi cô sinh ra, mà còn là linh hồn, là nguồn cảm hứng bất tận cho những tác phẩm của cô.

Căn phòng của Ngân phản ánh rõ tính cách của cô: thanh lịch, có gu, nhưng cũng có chút ngẫu hứng của một người nghệ sĩ. Những quyển sách cũ xếp chồng lên nhau trên bàn, những bức phác thảo còn dang dở nằm rải rác, và mùi tinh dầu thư giãn thoang thoảng trong không khí. Ánh sáng dịu nhẹ của đèn bàn làm nổi bật những gam màu trung tính của trang phục cô đang mặc, một sự lựa chọn đơn giản nhưng tinh tế.

Cô khẽ vuốt ve bề mặt bức tranh, cảm nhận sự nhẵn mịn của giấy vẽ dưới đầu ngón tay. Bức tranh này, với tông màu trầm và những đường nét mạnh mẽ, là một lời khẳng định cho sự trưởng thành của cô, cho việc cô đã chấp nhận con đường riêng của mình. Cô không còn là cô gái trầm tĩnh, có chút lạnh lùng ngày xưa nữa. Cô vẫn trầm tĩnh, nhưng giờ đây, sâu thẳm bên trong, cô đã tìm thấy một sự tự do, một sự bình yên mà không một mối quan hệ nào có thể mang lại.

Cô đứng dậy, đi đến giá sách cũ kỹ, nơi chất đầy những tác phẩm văn học kinh điển và những cuốn sách về nghệ thuật. Cô lấy xuống một cuốn sách cũ, bìa đã sờn. Bên trong cuốn sách, kẹp một bức tranh phác thảo phố cổ nhỏ xíu, cũng với những nét chì tinh tế, nhưng có phần non nớt hơn. Đó là bức tranh cô đã từng vẽ và tặng Hoàng Minh vào một dịp sinh nhật. Cô nhớ cậu đã giữ gìn nó cẩn thận thế nào, và ánh mắt cậu đã lấp lánh ra sao khi nhận được nó. Một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi cô, một nụ cười đầy dịu dàng và hoài niệm. Cô đặt bức tranh nhỏ lại chỗ cũ, khép cuốn sách lại.

Những ký ức về Hoàng Minh sẽ mãi là một phần của cô, một phần của Hà Nội trong tâm trí cô. Dù không còn song hành, nhưng những dấu ấn mà cậu để lại đã góp phần định hình con người cô hôm nay, giúp cô vững vàng hơn trên con đường nghệ thuật, trên con đường mà cô đã chọn. Cô biết, cậu cũng vậy. Cậu cũng sẽ vững vàng trên con đường của mình.

***

Sáng sớm hôm sau, khi bình minh vừa hé, ánh sáng yếu ớt của một ngày đông mới bắt đầu len lỏi qua làn sương mờ ảo, Hoàng Minh đã rời khỏi căn phòng trọ "Gác Mái". Những bước chân của nó trên vỉa hè ẩm ướt vẫn còn vang vọng sự tĩnh lặng của đêm qua, nhưng tâm trạng nó đã nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Nó không đi thẳng đến bến xe hay ga tàu, mà rẽ ngang, đi bộ qua Hồ Gươm, như một lời tạm biệt cuối cùng với thành phố này.

Mặt hồ bảng lảng sương, những cành cây khẳng khiu in bóng xuống làn nước tĩnh lặng, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, như một bức tranh thủy mặc. Tháp Rùa hiện lên mờ ảo giữa làn sương, Đền Ngọc Sơn với Cầu Thê Húc màu đỏ son như một điểm nhấn rực rỡ giữa nền trời xám xịt. Không khí trong lành nhưng se lạnh, cái rét đầu đông vẫn còn vương vấn, làm hơi thở của nó lại hóa thành làn khói trắng mỗi khi nó hít thở sâu. Từ đâu đó, trong làn gió thoảng qua, mùi hoa sữa lại len lỏi đến, không còn nồng nàn và da diết như đêm qua, mà chỉ thoảng qua nhẹ nhàng, như một lời thì thầm của Hà Nội.

Nó dừng lại bên bờ hồ, tay siết chặt chiếc khăn len trên cổ, nhìn ngắm khung cảnh quen thuộc. Tiếng chuông chùa từ Đền Ngọc Sơn khẽ vọng lại, hòa cùng tiếng chim hót líu lo trên những hàng cây cổ thụ. Xa xa, tiếng còi xe từ những con đường lớn hơn bắt đầu vang lên, báo hiệu một ngày mới đang dần thức giấc. Nhưng ở đây, bên Hồ Gươm, mọi thứ vẫn giữ được sự thanh bình vốn có, một sự thanh bình mà chỉ Hà Nội mới có thể mang lại.

Nó cảm thấy một sự bình yên lạ lùng. Không còn đau đáu, không còn tiếc nuối, mà là sự trân trọng. Tình yêu đầu với Lê Ngân, những ngày tháng tươi trẻ ở Hà Nội, tất cả đã trở thành một phần không thể thiếu trong con người nó. Dù con đường đã rẽ, dù mỗi người một ngả, nhưng những dấu ấn ấy sẽ không bao giờ phai mờ. Chúng đã định hình nó, biến nó từ một chàng trai tỉnh lẻ rụt rè thành một người đàn ông trưởng thành, biết đứng vững trên đôi chân của mình, biết theo đuổi ước mơ.

"Hà Nội sẽ mãi là nơi lưu giữ những tháng ngày tươi đẹp nhất của tuổi trẻ mình," nó thầm nói. "Ngân cũng vậy. Dù con đường đã rẽ, nhưng những dấu ấn ấy sẽ không bao giờ phai mờ." Mỗi góc phố, mỗi con hẻm, mỗi quán cóc ven đường, đều in đậm dấu chân của hai đứa. Mỗi mùi hương, mỗi âm thanh, mỗi cơn gió lạnh đều gợi nhắc về một câu chuyện, một kỷ niệm. Hà Nội không chỉ là bối cảnh, mà là một nhân vật sống động, một người bạn đồng hành thầm lặng chứng kiến mọi thăng trầm trong mối tình đầu của chúng nó.

Hoàng Minh hít một hơi thật sâu không khí lạnh, sau đó khẽ mỉm cười. Nụ cười lần này không còn chua xót, mà đầy vẻ thanh thản và kiên định. Nó biết, hành trình phía trước sẽ đầy thử thách, nhưng nó đã sẵn sàng. Nó mang theo tất cả những gì đã qua như một hành trang quý giá, như một nguồn sức mạnh nội tại. Những ký ức ấy không phải là gánh nặng, mà là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn nó trên con đường mới.

Nó buông thõng tay khỏi chiếc khăn len, xoay người, tiếp tục bước đi. Từng bước chân của nó giờ đây đã vững vàng hơn, ánh mắt hướng thẳng về phía trước, không còn nhìn về phía sau. Sương sớm dần tan, nhường chỗ cho ánh nắng yếu ớt của buổi bình minh. Mùi hoa sữa vẫn thoảng đâu đó, như một lời chúc phúc, một lời tiễn biệt nhẹ nhàng cho một chặng đường đã qua. Hoàng Minh biết, dù đi đến đâu, Hà Nội và những ký ức thanh xuân tươi đẹp sẽ mãi là một phần không thể phai mờ trong nó, là điểm tựa vững chắc cho những dòng kẻ mới trong cuốn sách cuộc đời.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ