Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 52

Quê Hương Trong Ánh Mắt Hà Nội

4710 từ
Mục tiêu: Hoàng Minh lần đầu chia sẻ về ước mơ và quê hương của mình với Lê Ngân một cách chân thành, vượt qua sự rụt rè ban đầu.,Lê Ngân bắt đầu có những suy tư nội tâm sâu sắc hơn về Hoàng Minh sau khi lắng nghe câu chuyện của anh, thể hiện cô đang dần mở lòng.,Tăng cường sự gắn kết và hiểu biết lẫn nhau giữa Hoàng Minh và Lê Ngân thông qua một tương tác cá nhân, sâu sắc.,Khắc họa rõ nét hơn xung đột nội tâm của Hoàng Minh (tự ti) và Lê Ngân (ngại mở lòng) nhưng đồng thời cho thấy sự tiến triển của cả hai.,Duy trì không khí trầm lắng, lãng mạn của Hà Nội đầu đông, làm nền cho những cảm xúc tinh tế.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân
Mood: Trầm lắng, lãng mạn, tinh tế, chân thành, có chút bâng khuâng và hy vọng.
Kết chương: [object Object]

Bên ngoài ô cửa kính lớn của quán cà phê “Hoa Sữa”, ánh nắng đầu đông yếu ớt rải nhẹ trên những tán bàng đã chuyển màu đỏ úa, nhuộm một vệt vàng cam lên mặt đường vừa khô ráo sau cơn mưa phùn đêm qua. Dù không còn mưa, cái rét ngọt của Hà Nội vẫn lẩn khuất trong từng ngóc ngách, len lỏi qua khe cửa, mang theo hơi lạnh se se đặc trưng. Lê Ngân ngồi cạnh cửa sổ, tay cầm một cuốn sách cũ bìa da, nhưng ánh mắt cô lại không dán vào những dòng chữ. Thay vào đó, nó lơ đãng dõi theo những chuyển động chậm rãi của con phố bên ngoài, nơi người bán hàng rong đẩy xe lướt qua, nơi vài ba chiếc xe máy vội vã lướt đi, bỏ lại phía sau những vệt khói trắng mờ trong không khí lạnh.

Trong lòng cô, mùi hoa sữa từ cành hoa nhỏ đặt trong chiếc lọ thủy tinh trên bàn hôm qua vẫn vương vấn. Không phải một mùi nồng nàn, ngai ngái như khi nó bung tỏa trong đêm thu, mà là một mùi hương dịu nhẹ, thanh thoát hơn, như một lời thì thầm kín đáo. Nó gợi nhắc về Hoàng Minh, về hành động tinh tế đến bất ngờ của cậu, và về những cảm xúc khó gọi tên đang cuộn trào trong lòng cô mấy hôm nay. Cô nhớ lại câu nói của Mai Chi hôm qua, cái cách cô bạn nhướn mày đầy vẻ trêu chọc nhưng cũng không kém phần thấu hiểu: “Hay là mày đã gặp được ‘người ấy’ rồi?”. Ngân đã khẽ lắc đầu, nhưng đôi môi lại nở một nụ cười rất nhẹ, một nụ cười hiếm hoi mà chính cô cũng không ý thức được. Cô không phủ nhận, cũng không khẳng định. Cô vẫn giữ lại cho mình một khoảng trời riêng, một không gian để những cảm xúc ấy tự do lớn lên. Nhưng việc cô có thể hé lộ một phần nhỏ bé như vậy với Mai Chi đã là một dấu hiệu tốt, một bước chuyển mình dù chỉ là một gợn sóng nhỏ trên mặt hồ tĩnh lặng.

Ngân nhấp một ngụm cà phê nóng, vị đắng nhẹ nhàng tan ra nơi đầu lưỡi, hòa quyện với chút ngọt ngào của sữa đặc. Hơi ấm từ chiếc ly sứ truyền qua lòng bàn tay, xua đi cái lạnh đang lén lút bám víu. Cô lật dở trang sách một cách vô thức, những dòng chữ bỗng trở nên mờ nhạt, nhường chỗ cho dòng suy nghĩ miên man. "Chỉ là... đôi khi những điều nhỏ bé lại khiến mình phải suy nghĩ nhiều hơn mình tưởng." Câu nói ấy của cô hôm qua, giờ đây lại vang vọng trong tâm trí cô, rõ ràng hơn bao giờ hết. Đúng vậy, những điều nhỏ bé. Một cái chạm tay tình cờ dưới mưa, một ánh mắt vô tình chạm nhau trong thư viện, một bó hoa sữa được đặt lặng lẽ trên bàn. Những điều ấy, Ngân vẫn luôn coi là hiển nhiên, là một phần của cuộc sống sinh viên ở Hà Nội, của những mùa thu đi qua như một lẽ tất yếu. Nhưng giờ đây, chúng lại mang một ý nghĩa khác.

Cái ý nghĩa khác ấy, cô biết, đến từ Hoàng Minh. Chàng trai tỉnh lẻ rụt rè ấy, với đôi mắt có vẻ ngơ ngác nhưng lại ẩn chứa sự quan sát tỉ mỉ. Cậu đã nhìn thấy vẻ đẹp của hoa sữa theo một cách rất riêng, đã không ngần ngại nhặt lấy những cánh hoa cuối mùa để dành tặng cho cô, một cử chỉ giản dị nhưng chứa đựng biết bao chân thành. Ngân vẫn còn nhớ cái ngày đầu đông mưa phùn ảm đạm ấy, cái ngày mà cô và Minh gặp nhau ở trạm xe buýt. Chiếc ô bị gió lật, cái chạm tay vội vàng giữa dòng người hối hả. Ngay cả khi đó, cô đã cảm nhận được một sự ấm áp lạ thường từ bàn tay cậu. Giờ đây, khi những kỷ niệm ấy hiện về, chúng không còn là những mảnh ghép rời rạc nữa, mà đã được xâu chuỗi lại bằng một sợi dây vô hình, lung linh và ấm áp hơn.

Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ kỹ trong quán lọt vào tai cô, một giai điệu quen thuộc, êm đềm, càng làm tăng thêm không khí lãng mạn, đôi chút hoài cổ của nơi này. Quán cà phê "Hoa Sữa" là một ngôi nhà ống cũ được cải tạo, mặt tiền sơn màu xanh ngọc bích nhạt đã bạc màu theo thời gian, cửa gỗ kính cũ kỹ nhưng sạch sẽ, và một ban công nhỏ có giàn hoa giấy leo kín. Nội thất chủ yếu là gỗ mộc, những chiếc bàn ghế đơn giản nhưng ấm cúng, những bức tranh cũ kỹ treo tường và những kệ sách đầy ắp, tỏa ra mùi giấy cũ thân quen. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, mùi trà thảo mộc thoang thoảng, hòa quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò từ phía quầy pha chế. Tất cả tạo nên một không gian thư thái, yên bình, một chốn trú ẩn lý tưởng khỏi sự ồn ào của phố thị.

Ngân luôn yêu những góc nhỏ như thế này ở Hà Nội. Những nơi mà thời gian dường như trôi chậm lại, nơi người ta có thể lắng nghe tiếng mưa rơi tí tách trên mái hiên, hay ngắm nhìn ánh nắng yếu ớt của mùa đông len lỏi qua từng kẽ lá. Cô vốn là một cô gái Hà Nội gốc, sinh ra và lớn lên giữa lòng thành phố cổ kính này, quen thuộc với từng con phố, ngõ ngách, từng mùa hoa, từng cơn gió. Cô nghĩ mình đã hiểu Hà Nội đến từng chân tơ kẽ tóc. Nhưng Hoàng Minh, chàng trai tỉnh lẻ ấy, lại đang cho cô thấy một góc nhìn khác, một cách cảm nhận khác về thành phố này, về những điều cô vẫn luôn coi là hiển nhiên.

Mai Chi đã nói đúng. Có lẽ, cô đang dần gặp được "người ấy" thật. Người mà không cần những lời lẽ hoa mỹ, không cần những hành động khoa trương, chỉ bằng những cử chỉ nhỏ nhặt, bằng sự chân thành và tinh tế, đã khiến cô phải "suy nghĩ nhiều hơn mình tưởng." Ngân khẽ chạm tay vào cành hoa sữa nhỏ trong lọ. Những cánh hoa trắng muốt, dẫu đã hơi héo úa, vẫn giữ được vẻ đẹp mong manh và mùi hương đặc trưng. Nó không chỉ là một cành hoa, mà là một thông điệp, một lời thì thầm không tiếng nói. Và cô, bằng tâm hồn tinh tế, sâu sắc của mình, đã lắng nghe được thông điệp ấy, đã cảm nhận được lời thì thầm ấy một cách rõ ràng.

Cô vẫn còn dè dặt, vẫn còn khép kín. Bản tính của cô là vậy. Cô không dễ dàng mở lòng, không dễ dàng bộc lộ cảm xúc. Nhưng những gợn sóng nhỏ do Hoàng Minh tạo ra đang dần phá vỡ lớp băng mỏng trên mặt hồ tĩnh lặng trong cô. Cô tự hỏi, liệu Minh có biết cô đã nhận được hoa không? Cậu ấy có biết cô đã suy nghĩ nhiều đến thế không? Và liệu cậu ấy có tiếp tục những hành động tinh tế ấy, hay sẽ lại trở về với vẻ rụt rè, bẽn lẽn thường ngày?

Ánh nắng vàng dịu bắt đầu dịch chuyển, tạo thành những vệt sáng dài trên sàn gỗ. Tiếng chuông gió treo ở cửa khẽ khàng ngân vang khi một làn gió nhẹ lùa qua. Ngân ngẩng đầu, nhìn ra ngoài. Hà Nội vẫn thế, trầm mặc và cổ kính. Nhưng trong mắt cô, nó bỗng trở nên sống động hơn, lãng mạn hơn, và có lẽ, ấm áp hơn rất nhiều. Cô biết mình đang ở một ngã rẽ, một điểm giao thoa giữa sự tĩnh lặng của quá khứ và những rung động mới mẻ của hiện tại. Cô vẫn còn nhiều điều phải suy nghĩ, nhiều điều phải thấu hiểu. Nhưng ít nhất, ngay lúc này, cô không còn cảm thấy cô đơn trong dòng suy nghĩ ấy nữa. Cô đã có Mai Chi, và cô đã có một cành hoa sữa nhỏ bé, lặng lẽ nhắc nhở cô về một chàng trai, người đang cố gắng rút ngắn khoảng cách vô hình giữa họ, bằng những cách tinh tế và chân thành nhất. Và có lẽ, đó là tất cả những gì cô cần vào lúc này.

***

Tiếng chuông gió ở cửa quán cà phê “Hoa Sữa” lại khẽ khàng ngân lên, đứt quãng dòng suy nghĩ miên man của Lê Ngân. Cô không ngẩng đầu ngay, chỉ khẽ nhíu mày, tự hỏi liệu đó có phải là một người khách quen nào đó vừa bước vào không. Quán cà phê này, dù không quá đông đúc, nhưng cũng có những nhóm khách quen ghé thăm thường xuyên. Hương cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi trà thảo mộc thoang thoảng càng lúc càng đậm, như mời gọi những tâm hồn đang tìm kiếm sự bình yên. Tiếng nhạc acoustic vẫn đều đều, êm dịu, tạo nên một lớp nền hoàn hảo cho không gian trầm lắng.

Ngân vẫn cúi mặt xuống cuốn sách, cố tình làm lơ, nhưng cảm giác có một ánh mắt đang dõi theo mình lại hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết. Cô không phải là người dễ dàng bị dao động, nhưng lần này, một cảm giác lạ lẫm, vừa quen thuộc vừa bất ngờ, khiến cô không khỏi khẽ nhấp môi, nín thở. Mái tóc đen dài của cô buông xõa che đi một phần khuôn mặt, nhưng đôi mắt sâu và trầm của cô vẫn ánh lên một chút tò mò kín đáo.

Một bàn tay khẽ đặt lên vai cô, nhẹ nhàng đến mức như sợ làm tan biến một giấc mơ. Ngân giật mình, quay phắt lại. Trước mặt cô, Hoàng Minh đứng đó, dáng người hơi gầy nhưng chắc khỏe, khuôn mặt hiền lành, đôi mắt toát lên vẻ ngơ ngác nhưng hôm nay lại ánh lên một chút bối rối và hy vọng. Cậu vẫn mặc chiếc áo khoác dày cộp màu xám tro, cổ dựng cao, như thể vẫn còn mang theo cái lạnh se của phố phường Hà Nội. Hơi thở của cậu phả ra một làn khói trắng mờ nhạt trong không khí lạnh bên trong quán.

“Chào Ngân… Cậu cũng ở đây à?” Giọng Minh nhỏ nhẹ, hơi ngập ngừng, như một câu hỏi không chắc chắn. Dù đã cố gắng lấy hết dũng khí để đến gần cô, nhưng bản tính rụt rè vẫn khiến cậu có chút lúng túng. Cậu không ngờ lại gặp Ngân ở đây, trong chính quán cà phê mà cậu cũng thường ghé qua mỗi khi muốn tìm một góc yên tĩnh để đọc sách hay suy tư. Cậu vẫn còn băn khoăn không biết liệu hành động đặt hoa sữa hôm qua có khiến cô khó chịu không, liệu cô có nhận ra không, và liệu cô có nghĩ cậu là một người đường đột, thô lỗ không. Hàng ngàn câu hỏi xoáy sâu trong tâm trí cậu, khiến đôi gò má cậu ửng hồng một cách vô thức.

Ngân ngạc nhiên. Cô không ngờ người đứng trước mặt mình lại là Minh. Vẻ "lạnh lùng" thường thấy của cô xuất hiện trong tích tắc, như một tấm màn chắn tự vệ. “Ừ,” cô đáp gọn lỏn, nhưng đôi mắt lại không giấu được sự tò mò. Cô nhìn cậu, rồi nhìn sang chiếc ghế trống đối diện. Một lời mời không lời, nhưng rõ ràng.

Hoàng Minh như trút được gánh nặng. Cậu khẽ gật đầu, nở một nụ cười nhẹ, trông có vẻ hơi gượng gạo nhưng chân thành. Cậu kéo chiếc ghế ra, chậm rãi ngồi xuống, đặt chiếc balo đã cũ kỹ xuống cạnh chân. “Tớ… tớ cũng hay đến đây. Quán này yên tĩnh, cà phê cũng ngon.” Cậu cố gắng tìm một chủ đề để bắt chuyện, nhưng dường như mọi từ ngữ đều trở nên vụng về khi đứng trước Ngân.

Ngân không nói gì, chỉ khẽ nhấp một ngụm cà phê. Cô quan sát Minh. Cậu vẫn vậy, rụt rè và có chút bẽn lẽn. Nhưng hôm nay, trong ánh mắt cậu, cô thấy một điều gì đó khác. Một sự kiên định, một chút dũng khí mà cô chưa từng thấy trước đây. Phải chăng, hành động đặt hoa sữa hôm qua đã tiếp thêm cho cậu chút tự tin?

“Cậu… cậu đến đây làm gì vậy?” Ngân hỏi, giọng cô vẫn nhẹ nhàng, chậm rãi, nhưng không còn vẻ lạnh lùng như lúc đầu. Cô nhận ra, mình đang tò mò về cậu, một sự tò mò chân thành, không pha lẫn chút phán xét nào.

Minh đưa tay lên xoa gáy, một thói quen cố hữu mỗi khi cậu bối rối. “Tớ… tớ định đến thư viện, nhưng thấy trời đẹp quá, lại đi ngang qua đây, nên ghé vào uống cốc cà phê. Với lại… tớ cũng có chuyện muốn nói với cậu.” Cậu ngập ngừng, đôi mắt tránh nhìn thẳng vào Ngân, thay vào đó, chúng lướt qua những bức tranh cũ trên tường, những kệ sách đầy ắp. Trái tim cậu đập nhanh hơn một nhịp. Đây là cơ hội của cậu, cơ hội để vượt qua sự tự ti, vượt qua những rào cản vô hình mà cậu luôn cảm thấy tồn tại giữa cậu và Ngân.

Ngân khẽ nhướn mày, chờ đợi. Cô cảm nhận được sự căng thẳng trong lời nói của Minh, và điều đó càng làm tăng thêm sự tò mò trong cô. Chuyện gì mà Minh lại muốn nói với cô, đến mức phải vượt qua vẻ rụt rè thường ngày để chủ động bắt chuyện? Cô biết, đối với một người kiệm lời như Minh, việc nói ra “có chuyện muốn nói” đã là một bước tiến lớn.

Cậu hít một hơi thật sâu, dường như đang lấy hết can đảm. “Cậu… cậu nhận được hoa sữa tớ để lại không?” Câu hỏi của Minh nhỏ đến mức gần như chìm nghỉm trong tiếng nhạc acoustic và tiếng pha chế lách cách từ quầy bar. Cậu cúi đầu, không dám nhìn phản ứng của Ngân. Cậu sợ cô sẽ cười, sẽ coi thường hành động có vẻ trẻ con của cậu, hay tệ hơn, là tỏ ra khó chịu.

Ngân mỉm cười rất nhẹ, một nụ cười gần như không thể nhận ra, nhưng lại khiến trái tim Minh lỡ mất một nhịp khi cậu khẽ ngẩng đầu lên. “Có. Cảm ơn cậu. Mùi hoa sữa đẹp lắm.” Cô nói, giọng cô dịu dàng hơn hẳn, không còn chút vẻ lạnh lùng nào. Cô không nói nhiều, nhưng từng lời cô nói ra đều mang theo sự chân thành và thấu hiểu. Cô biết, đối với Minh, việc hỏi câu đó cũng cần một sự dũng cảm không nhỏ.

Hoàng Minh thở phào nhẹ nhõm, một gánh nặng vô hình dường như được trút bỏ. Khuôn mặt cậu giãn ra, đôi mắt ánh lên niềm vui và sự biết ơn. “Tớ… tớ thấy hoa sữa cuối mùa, chợt nhớ đến cậu. Nên… nên hái một ít.” Cậu nói, giọng đã bớt ngập ngừng hơn, nhưng vẫn còn chút e dè.

Ngân nhìn cành hoa sữa nhỏ trong lọ, rồi lại nhìn Minh. Cô hiểu. Cậu ấy không nói nhiều, nhưng mỗi hành động của cậu đều chứa đựng một ý nghĩa sâu sắc. Cậu ấy không chỉ tặng hoa, mà còn tặng cả một phần cảm xúc, một phần sự quan sát tinh tế của cậu về thế giới xung quanh, và cả về cô. “Mai Chi cũng bảo, hoa sữa cuối mùa vẫn có cái đẹp riêng của nó,” Ngân khẽ nói, như để tiếp thêm cho cậu sự tự tin. Cô không nhắc đến việc Mai Chi đã hỏi về "người ấy" hay "tình trường," chỉ đơn giản là chia sẻ một câu chuyện nhỏ liên quan đến hoa sữa, một cách để Minh cảm thấy thoải mái hơn.

Minh lắng nghe, đôi mắt dõi theo nụ cười thoáng qua trên môi Ngân. Cậu cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng. Lê Ngân, cô gái Hà Nội gốc trầm tĩnh và có chút lạnh lùng ấy, dường như đang dần mở lòng với cậu. Cậu vẫn còn nhớ những lần đầu gặp cô, những ánh mắt xa xăm, vẻ thờ ơ của cô. Nhưng giờ đây, cô đang mỉm cười với cậu, đang lắng nghe cậu, và đang chấp nhận hành động nhỏ bé của cậu. Điều đó khiến cậu cảm thấy mình không còn quá xa lạ với thế giới của cô nữa. Khoảng cách vô hình mà cậu vẫn cảm nhận được giữa họ, dường như đang dần được rút ngắn lại, từng chút một một. Cậu hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cà phê nồng nàn và thoang thoảng mùi hoa sữa còn vương vấn trong không khí, một sự kết hợp lạ lùng nhưng lại vô cùng dễ chịu. Ánh nắng đầu đông vẫn dịu dàng rải trên con phố, và trong góc nhỏ này của quán cà phê "Hoa Sữa", một câu chuyện mới, một sự kết nối mới, dường như đang bắt đầu chớm nở.

***

Thời gian trôi qua thật chậm rãi trong không gian yên bình của quán cà phê "Hoa Sữa". Ánh nắng vàng dịu của buổi sáng đã nhạt dần, nhường chỗ cho cái nắng hanh hao của buổi chiều tà. Ngoài cửa sổ, gió heo may bắt đầu thổi mạnh hơn một chút, lay động những tán bàng đã rụng gần hết lá, khiến vài chiếc lá cuối cùng chao nghiêng rồi rơi nhẹ xuống mặt đường. Hoàng hôn đang bắt đầu buông, nhuộm một vệt màu cam tím lên bầu trời, và ánh sáng trong quán cà phê cũng dần chuyển sang sắc vàng ấm áp từ những chiếc đèn lồng treo cao và đèn dây lấp lánh. Mùi cà phê rang xay vẫn thoang thoảng, nhưng giờ đây nó hòa quyện với mùi trà thảo mộc và một chút mùi ngai ngái của đất ẩm, tạo nên một không khí trầm lắng, lãng mạn rất riêng của Hà Nội vào cuối ngày.

Sau những câu chuyện xã giao ban đầu, không khí giữa Minh và Ngân dần trở nên trầm lắng hơn. Minh cảm thấy đây là lúc thích hợp để chia sẻ. Cậu biết, đây là một bước đi mạo hiểm, bởi việc nói ra những điều sâu kín trong lòng mình với một người mà cậu vẫn còn cảm thấy có khoảng cách là điều không hề dễ dàng. Nhưng ánh mắt dịu dàng của Ngân khi cô chấp nhận cành hoa sữa, nụ cười rất nhẹ của cô, và sự lắng nghe chân thành của cô đã tiếp thêm cho cậu dũng khí. Cậu hít một hơi thật sâu, đôi bàn tay nắm chặt dưới gầm bàn.

“Ngân này…” Cậu bắt đầu, giọng vẫn còn hơi ngập ngừng, như thể mỗi từ ngữ đều phải trải qua một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội mới có thể thoát ra khỏi cổ họng. “Tớ… tớ có chuyện muốn kể cho cậu nghe.” Cậu nhìn Ngân, đôi mắt trầm tĩnh của cô vẫn chăm chú nhìn cậu, không một chút gián đoạn hay sốt ruột. Điều đó khiến cậu cảm thấy được trấn an phần nào.

Ngân khẽ gật đầu, một cử chỉ đơn giản nhưng đầy khích lệ. “Ừ. Cậu cứ nói đi.” Giọng cô nhẹ nhàng, chậm rãi, như một dòng suối mát lành xoa dịu sự căng thẳng trong lòng Minh.

Hoàng Minh cảm thấy một luồng ấm áp lan tỏa trong lòng. Cậu bắt đầu kể, ban đầu còn rụt rè, đôi khi ngắt quãng, nhưng khi nói về quê hương mình, về những ký ức tuổi thơ, giọng cậu dần trở nên kiên định hơn, chân thành hơn. “Quê tớ… không như Hà Nội đâu, Ngân ạ.” Cậu khẽ mỉm cười, một nụ cười có chút buồn bã nhưng cũng đầy tự hào. “Toàn đồng ruộng thôi. Những cánh đồng lúa xanh mướt khi hè sang, vàng óng khi vào mùa gặt. Xa xa là dãy núi trùng điệp, mờ ảo trong sương sớm. Không có những con phố tấp nập, không có những tòa nhà cao tầng. Chỉ có những con đường làng quanh co, những ngôi nhà mái ngói cũ kỹ, và tiếng gà gáy trưa hè vắng lặng.”

Cậu dừng lại một chút, như để cho Ngân có thời gian hình dung về bức tranh quê hương trong lời kể của cậu. Ngân lắng nghe không ngắt lời, đôi mắt sâu và trầm của cô lộ rõ sự chăm chú. Cô khẽ nhấp môi, ánh mắt dõi theo từng biểu cảm trên khuôn mặt Minh. Cô chưa bao giờ hỏi cậu về quê hương, và cậu cũng chưa bao giờ chủ động kể. Giờ đây, khi cậu mở lòng, cô cảm thấy như mình đang được bước vào một thế giới hoàn toàn khác, một thế giới mà cô chưa từng biết đến.

Minh tiếp tục, giọng cậu dần trở nên mạnh mẽ hơn, như thể cậu đang trút bỏ một gánh nặng đã đè nén bấy lâu. “Bố mẹ tớ… vất vả lắm.” Cậu đưa tay lên xoa gáy một cách vô thức, một thói quen khi cậu nói về những điều khiến cậu xúc động. “Ngày nào cũng ra đồng từ sáng sớm tinh mơ đến tối mịt. Lưng áo đẫm mồ hôi, bàn tay chai sạn vì nắng gió. Nhà tớ không khá giả gì. Để tớ được lên Hà Nội học, bố mẹ đã phải bán đi một phần đất, vay mượn khắp nơi. Tiền học, tiền ăn, tiền trọ… tất cả đều là gánh nặng. Tớ… tớ luôn cảm thấy mình phải cố gắng thật nhiều để không phụ lòng bố mẹ.”

Trong khoảnh khắc ấy, Minh không còn là chàng trai rụt rè, bẽn lẽn thường ngày nữa. Cậu trở thành một người con đầy hiếu thảo, một người trẻ mang trong mình khát vọng vươn lên mãnh liệt. Những lời cậu nói ra không hoa mỹ, không cầu kỳ, mà chân thành và giản dị đến mức chạm thẳng vào trái tim Ngân. Cô cảm thấy một sự đồng cảm sâu sắc. Cô vốn sinh ra trong một gia đình khá giả ở Hà Nội, chưa từng phải lo lắng về cơm áo gạo tiền. Cuộc sống của cô êm đềm và thuận lợi. Nhưng giờ đây, khi nghe Minh kể, cô hiểu được gánh nặng mà cậu đang mang, hiểu được ý nghĩa của sự nỗ lực mà cậu đã và đang thực hiện.

“Vậy à…” Ngân khẽ thốt lên, giọng cô nhẹ như hơi thở, nhưng chứa đựng sự thấu hiểu và trân trọng. Cô nhìn Minh, trong đôi mắt cô, Mai Chi có thể thấy một tia sáng lấp lánh, một chút bâng khuâng nhưng cũng đầy sự ấm áp. “Thế cậu lên đây học là vì ước mơ gì?” Ngân hỏi, câu hỏi của cô không chỉ là sự tò mò đơn thuần, mà là một lời mời gọi Minh tiếp tục mở lòng, một cách để cô có thể hiểu sâu sắc hơn về thế giới nội tâm của cậu.

Hoàng Minh nhìn thẳng vào mắt Ngân. Trong ánh mắt cô, cậu không thấy sự coi thường hay thương hại, mà chỉ có sự lắng nghe chân thành và một niềm tin nhẹ nhàng. Điều đó khiến cậu cảm thấy tự tin hơn bao giờ hết. “Tớ muốn… tớ muốn mang lại cuộc sống tốt hơn cho gia đình. Muốn làm bố mẹ tự hào.” Giọng cậu trở nên kiên định, không còn chút ngập ngừng nào. “Hà Nội… là nơi để tớ thực hiện điều đó. Tớ biết ở đây cơ hội nhiều hơn, tớ có thể học hỏi nhiều hơn, có thể tìm được một công việc tốt hơn sau này. Tớ muốn… muốn xây cho bố mẹ một căn nhà khang trang, muốn bố mẹ không còn phải vất vả nữa.”

Cậu dừng lại, hít một hơi thật sâu. “Và… tớ cũng muốn chứng tỏ cho bản thân mình. Chứng tỏ rằng một đứa trẻ tỉnh lẻ như tớ cũng có thể thành công ở thành phố lớn này. Rằng tớ không kém cỏi hơn ai cả.” Lời nói cuối cùng của Minh, dù chỉ là một câu thầm thì, nhưng lại chứa đựng bao nhiêu sự nỗ lực, bao nhiêu nỗi lo sợ bị coi thường, và bao nhiêu khát vọng được khẳng định bản thân. Đó là một phần nội tâm sâu kín mà cậu hiếm khi để lộ ra ngoài.

Ngân lắng nghe từng lời của Minh, trái tim cô khẽ rung động. Cô hiểu sự tự ti của cậu, hiểu nỗi lo hòa nhập mà cậu luôn mang trong mình. Hà Nội, đối với cô, là quê hương, là một phần hiển nhiên của cuộc sống. Nhưng đối với Minh, Hà Nội là một thử thách, là một cánh cửa mở ra những cơ hội mới, nhưng cũng đầy rẫy những khó khăn và áp lực. Cô cảm thấy một sự kết nối mạnh mẽ hơn bao giờ hết với chàng trai trước mặt. Cậu không chỉ là một người bạn học, không chỉ là người đã tặng cô cành hoa sữa cuối mùa. Cậu là một người trẻ với nghị lực phi thường, với một trái tim hiếu thảo và một khát vọng sống mãnh liệt.

“Tớ hiểu mà,” Ngân khẽ nói, giọng cô dịu dàng đến lạ. “Hà Nội… đôi khi cũng không dễ dàng với những người như cậu. Nhưng tớ tin… cậu sẽ làm được.” Cô nhìn cậu, trong đôi mắt trầm tĩnh của cô, Minh thấy một tia sáng lấp lánh, một sự tin tưởng không lời. “Ước mơ của cậu thật đẹp, Minh ạ. Và tớ nghĩ… bố mẹ cậu sẽ rất tự hào về cậu.”

Hoàng Minh nhìn Ngân, đôi mắt cậu ánh lên vẻ xúc động. Cậu không ngờ Ngân lại thấu hiểu cậu đến vậy, lại tin tưởng cậu đến vậy. Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể cậu, như thể những gánh nặng bấy lâu nay đã được sẻ chia. Cậu mỉm cười, một nụ cười thật tươi, thật chân thành, không còn chút gượng gạo nào. Ánh nắng hoàng hôn yếu ớt xuyên qua khung cửa kính, rải lên khuôn mặt cậu, khiến nụ cười ấy càng thêm rạng rỡ.

Bên ngoài, gió vẫn thổi, mang theo cái lạnh se của đầu đông. Tiếng còi xe từ xa vọng lại, hòa vào tiếng nhạc acoustic êm đềm trong quán. Mùi hoa sữa từ cành hoa nhỏ trên bàn vẫn thoang thoảng, như một lời nhắc nhở về sự khởi đầu của câu chuyện này, về những điều nhỏ bé đã khơi mào cho những rung động lớn. Lê Ngân biết, cô vẫn còn nhiều điều phải khám phá ở chàng trai rụt rè này. Và Hoàng Minh cũng biết, cậu đã tìm thấy ở Ngân một người lắng nghe, một người thấu hiểu, một người mà cậu có thể tin tưởng để chia sẻ những điều sâu kín nhất trong lòng. Cuộc trò chuyện này, giữa ánh hoàng hôn đang buông trên phố Hà Nội, đã mở ra một cánh cửa mới trong mối quan hệ của họ, một cánh cửa dẫn đến sự gắn kết sâu sắc hơn, chân thành hơn, nơi những điều chưa nói dần được bộc bạch, và những trái tim dần tìm thấy sự đồng điệu giữa lòng thành phố cổ kính.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ