Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 51

Nụ Hương Vấn Vương Trong Lòng Phố

2923 từ
Mục tiêu: Làm sâu sắc thêm sự suy tư nội tâm của Lê Ngân về hành động tinh tế của Hoàng Minh và những cảm xúc chớm nở.,Tiếp tục khai thác xung đột nội tâm của Lê Ngân: sự độc lập, khép kín và ngại mở lòng đối diện với rung động mới.,Bắt đầu thể hiện Lê Ngân mở lòng hơn một chút với Mai Chi, dù vẫn giữ sự dè dặt, như một bước phát triển nhân vật và hoàn thành một trong các sự kiện chính của arc.,Củng cố hình ảnh Hà Nội đầu đông lãng mạn, trầm lắng như bối cảnh cho những cảm xúc tinh tế.,Duy trì cảm giác 'rising_action' thông qua sự tăng cường căng thẳng nội tâm và những hiểu lầm nhỏ (do không bày tỏ rõ ràng).
Nhân vật: Lê Ngân, Mai Chi, Hoàng Minh
Mood: Trầm lắng, lãng mạn, tinh tế, bâng khuâng, nội tâm
Kết chương: [object Object]

Sáng sớm hôm sau, căn hộ nhỏ của Lê Ngân vẫn còn chìm trong màn sương mỏng của Hà Nội, dù ánh bình minh đã cố gắng len lỏi qua ô cửa sổ, nhuộm những vệt vàng nhạt lên nền tường cũ kỹ. Cái lạnh đầu đông vẫn còn vương vấn, luồn lách qua từng khe cửa, phả vào không gian một hơi thở buốt giá. Ngân khẽ cựa mình, đôi mắt trầm tĩnh chậm rãi mở ra, đón lấy ánh sáng mờ ảo. Cô không vội vã, cái thói quen thức dậy nhẹ nhàng, không tiếng động đã ăn sâu vào cô từ bao giờ.

Thế rồi, ánh mắt cô dừng lại ở bàn học. Nơi đó, trên chồng sách đã đọc dở, một cành hoa sữa trắng muốt vẫn còn tươi nguyên, nằm gọn gàng, như một dấu chấm phá tinh khôi giữa không gian quen thuộc. Những chùm hoa nhỏ xíu, trắng ngần, như những đám mây li ti, vẫn đọng lại hơi sương đêm, lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt của buổi ban mai. Mùi hương dịu nhẹ, ngọt ngào nhưng cũng không kém phần nồng nàn của hoa sữa vẫn vấn vít trong không khí, như một lời thì thầm không dứt, đánh thức mọi giác quan của cô. Ngân vẫn thường yêu cái mùi hương này, cái mùi đặc trưng của Hà Nội mỗi độ giao mùa, nhưng hôm nay, nó lại mang một sắc thái khác, một chút bâng khuâng, một chút xao động rất lạ.

Cô chậm rãi ngồi dậy, tấm chăn mỏng khẽ trượt xuống. Cái lạnh của căn phòng lướt qua da thịt, khiến cô khẽ rùng mình. Ngân bước đến bên bàn học, đôi chân trần chạm nhẹ vào nền gạch men lạnh lẽo. Cô đưa tay ra, những ngón tay thon dài khẽ lướt nhẹ trên từng cánh hoa nhỏ. Mềm mại, tinh khiết, và chứa đựng một điều gì đó thật khó gọi tên. Cô đưa cành hoa lên mũi, hít một hơi thật sâu. Mùi hương ấy, không chỉ là mùi của hoa sữa, mà còn là mùi của sự quan tâm, của một cử chỉ thầm lặng nhưng đầy ấm áp.

Ánh mắt Ngân lại lướt ra ngoài cửa sổ. Hà Nội vẫn thế, vẫn trầm mặc và cổ kính, với những mái nhà ngói rêu phong, những con phố còn lác đác vài người đi lại trong sương sớm. Mưa phùn lất phất, như những hạt bụi li ti, giăng mắc khắp không gian, khiến mọi thứ trở nên mờ ảo, huyền hoặc hơn. Cô nhớ lại khoảnh khắc hôm qua, khi cô ngẩng đầu lên và thấy Minh đứng đó, ở góc cuối giảng đường. Gương mặt cậu ấy có chút bối rối, ánh mắt vẫn còn sự rụt rè cố hữu của một chàng trai tỉnh lẻ, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt ấy, Ngân thấy được sự chân thành, một nỗi mong chờ không nói thành lời. Cô tự hỏi, liệu cậu ấy đã đứng đó bao lâu, quan sát cô từ phía xa, chờ đợi cô nhận ra món quà nhỏ bé ấy?

Cử chỉ ấy, nó không ồn ào, không phô trương, không hề giống với những cách bày tỏ thường thấy của những chàng trai khác mà cô từng biết. Nó tinh tế đến mức, nếu không phải là Ngân, một người vốn nhạy cảm với những điều nhỏ bé, có lẽ đã chẳng để ý. Nhưng chính sự tinh tế ấy lại khiến trái tim cô, vốn vẫn luôn giữ một khoảng cách nhất định với mọi người, khẽ rung lên. Cô vốn dĩ vẫn luôn tự cho mình là một người độc lập, kiên cường, và không dễ bị lay động bởi những cảm xúc bên ngoài. Cô thích giữ mọi thứ trong tầm kiểm soát, thích những mối quan hệ rõ ràng, rành mạch. Nhưng hành động của Minh, một hành động giản dị đến bất ngờ, lại khiến bức tường vô hình quanh cô lung lay.

Ngân khẽ thở dài, một làn hơi trắng mỏng thoát ra khỏi môi cô, tan vào không khí lạnh. Cô đặt cành hoa sữa trở lại vị trí cũ, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi nó. Cô tự hỏi, liệu Minh có ý gì khi làm điều này? Có phải chỉ là một hành động ngẫu nhiên, một sự quan tâm đơn thuần giữa những người bạn học? Hay là một lời bày tỏ thầm kín, một thông điệp mà cậu ấy muốn gửi gắm, bởi sự rụt rè không cho phép cậu nói ra thành lời?

Sự độc lập của cô, cái vẻ trầm tĩnh và có phần lạnh lùng mà cô vẫn luôn giữ, dường như đang phải đối mặt với một thử thách mới. Trái tim cô, vốn yên ắng bấy lâu, giờ đây lại có những gợn sóng nhỏ. Cô không sợ tình cảm, nhưng cô sợ sự phức tạp mà nó có thể mang lại. Cô sợ những điều không rõ ràng, những cảm xúc mơ hồ có thể làm xáo trộn thế giới nội tâm vốn đã rất ổn định của mình. Minh là một chàng trai tốt, cô biết điều đó. Anh chân thành, chăm chỉ, và luôn nỗ lực hết mình. Nhưng anh đến từ một thế giới khác, một thế giới giản dị và có phần hồn hậu hơn cái Hà Nội nhộn nhịp, đầy những toan tính này. Cô đã từng nghĩ, khoảng cách giữa họ, không chỉ là địa lý, mà còn là trong tâm hồn, là trong cách nhìn nhận cuộc sống.

Nhưng cành hoa sữa này, nó lại như một cầu nối vô hình, kéo họ lại gần nhau hơn. Mùi hương của nó, gợi nhắc về Hà Nội, về những mùa thu lãng mạn, về những kỷ niệm êm đềm của cô. Và chính Minh, một chàng trai tỉnh lẻ, lại là người đã mang cái mùi hương ấy, cái biểu tượng của Hà Nội ấy, đến với cô một cách tinh tế nhất. Nó không chỉ là một cành hoa, nó là cả một tấm lòng. Một tấm lòng đã để ý đến những điều nhỏ nhặt nhất, để ý đến những gì cô yêu thích, để ý đến cả những cảm xúc sâu kín mà cô ít khi bộc lộ.

Ngân biết, cô cần thời gian để thấu hiểu. Thấu hiểu Minh, và thấu hiểu cả chính mình. Cô chạm nhẹ vào cánh hoa một lần nữa, cảm giác mềm mại, mát lạnh ấy dường như đã xua đi một phần cái lạnh trong lòng cô. Thay vào đó, là một chút ấm áp, một chút hy vọng, đang len lỏi vào những ngóc ngách sâu kín nhất của trái tim. Cô không còn cảm thấy cái lạnh của Hà Nội chỉ đơn thuần là cái lạnh của thời tiết nữa. Trong mùi hoa sữa cuối mùa, trong cử chỉ thầm lặng của Minh, cô cảm nhận được một thứ gì đó dịu dàng hơn, một thứ gì đó hứa hẹn. Con đường phía trước có thể còn rất dài, và những điều chưa nói có thể vẫn còn nhiều, nhưng ít nhất, ngay lúc này, cô đã không còn cảm thấy khoảng cách vô hình ấy quá xa vời nữa rồi. Cô đứng đó, giữa căn phòng nhỏ, giữa mùi hoa sữa dịu dàng, và để cho dòng suy nghĩ miên man cuốn mình đi, vào một buổi sáng sớm se lạnh của Hà Nội.

***

Buổi chiều muộn, khi nắng đã ngả vàng yếu ớt trên những mái nhà, Lê Ngân bước chân vào Quán Cà phê "Hoa Sữa". Cái tên ấy, hôm nay lại gợi cho cô nhiều cảm xúc hơn bình thường. Quán nằm trong một con ngõ nhỏ trên phố cổ, là một ngôi nhà ống cũ được cải tạo lại, với mặt tiền sơn màu xanh ngọc bích nhạt đã bạc màu theo thời gian, cùng những cánh cửa gỗ kính cũ kỹ nhưng vẫn giữ được nét thanh lịch riêng. Ban công nhỏ trên tầng hai có giàn hoa giấy leo kín, giờ đã trụi lá vì gió heo may, nhưng vẫn còn vương vấn vài bông hoa cuối mùa, đỏ thắm như những đốm lửa nhỏ.

Bước vào trong, một làn không khí ấm áp hơn hẳn cái lạnh bên ngoài ùa đến, ôm lấy Ngân. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, quyện với mùi trà thảo mộc thoang thoảng và chút hương bánh ngọt mới ra lò, tạo nên một sự dễ chịu đến lạ. Nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên từ một chiếc loa cũ kỹ ở góc phòng, những giai điệu chậm rãi, du dương, như lời thì thầm của Hà Nội. Tiếng pha chế cà phê lách cách, tiếng trò chuyện thì thầm của vài vị khách quen, tiếng lật trang sách nhẹ nhàng, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí thư thái, lãng mạn và đôi chút hoài cổ. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng treo trên trần và những sợi đèn dây quấn quanh kệ sách chiếu xuống, làm không gian càng thêm ấm cúng.

Mai Chi đã ngồi đợi Ngân ở góc quen thuộc của họ, cạnh cửa sổ nhìn ra con ngõ nhỏ. Cô bạn thân của Ngân, với mái tóc cắt ngắn ngang vai năng động và đôi mắt sắc sảo, đang nhấm nháp ly cà phê đen đá, vẻ mặt có chút sốt ruột. Thấy Ngân bước vào, Mai Chi vẫy tay: “Này Ngân, ở đây này!”

Ngân khẽ mỉm cười, một nụ cười rất nhẹ, rồi bước đến ngồi đối diện Mai Chi. Cô gọi một ly trà hoa cúc nóng, để xua đi cái lạnh vẫn còn bám víu trên người.

Mai Chi quan sát Ngân một lúc, đôi mắt nheo lại đầy vẻ tinh quái. “Này Ngân, mày lại suy nghĩ gì trong đầu nữa đấy? Trông mày cứ như người mất hồn từ sáng giờ ấy! Tao gọi điện mãi không thấy nghe máy.”

Ngân cầm ly trà nóng hổi, hơi ấm lan tỏa qua lòng bàn tay, xua đi cái lạnh trong người. Cô khẽ lắc đầu, ánh mắt lướt qua những người trong quán rồi dừng lại ở không gian bên ngoài, nơi những hạt mưa phùn vẫn còn lất phất rơi, đậu li ti trên mặt kính cửa sổ. “Có gì đâu, chỉ là... có vài chuyện hơi khác một chút thôi.” Giọng cô nhỏ nhẹ, trầm ấm, nhưng ẩn chứa một sự kiềm chế rõ rệt. Cô không muốn nói dối Mai Chi, nhưng cũng không biết phải bắt đầu từ đâu, hay nên nói như thế nào về những cảm xúc mơ hồ đang cuộn trào trong lòng.

Mai Chi nhấp một ngụm cà phê, vẻ mặt đầy vẻ tò mò. “Khác là khác thế nào? Mày cứ làm như có chuyện gì to tát lắm ấy. Hay là có ‘đối tượng’ rồi? Kể tao nghe coi!” Mai Chi luôn thẳng thắn và không ngại đi thẳng vào vấn đề. Cô biết Ngân là người kín đáo, và cách tốt nhất để Ngân chịu hé lộ điều gì đó là bằng sự kiên trì và một chút trêu chọc.

Ngân khẽ mím môi, nụ cười trên môi cô chợt tắt. Cô nhìn Mai Chi, rồi lại quay ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm. Những hạt mưa phùn tạo nên một bức màn mờ ảo, khiến mọi thứ phía sau trở nên nhòe nhoẹt. Cô không thể nói về cành hoa sữa, không thể nói về Minh, không thể nói về những rung động bất chợt ấy. Những điều đó, đối với cô, vẫn còn quá mới mẻ, quá mong manh để có thể chia sẻ thành lời. Nó là một bí mật nhỏ bé, mà cô muốn tự mình gìn giữ, tự mình thấu hiểu trước khi bộc lộ ra bên ngoài.

“Chỉ là...” Ngân bắt đầu, giọng nói hơi ngập ngừng. Cô tìm kiếm từ ngữ phù hợp, để vừa có thể chia sẻ một chút cảm xúc với Mai Chi, vừa có thể giữ lại khoảng không gian riêng tư cho mình. “Chỉ là... đôi khi những điều nhỏ bé lại khiến mình phải suy nghĩ nhiều hơn mình tưởng.” Cô nhìn vào ly trà đang bốc hơi nghi ngút, hình ảnh phản chiếu của cô trong lớp kính mờ ảo của cửa sổ cũng trở nên trầm tư.

Mai Chi nhướn mày, cô bạn thân này của cô đúng là một cuốn sách khó đọc. “Điều nhỏ bé nào mà khiến Lê Ngân của tao phải ‘suy nghĩ nhiều hơn mình tưởng’ thế? Kể tao nghe đi, biết đâu tao lại có kinh nghiệm ‘tình trường’ hơn mày thì sao?” Mai Chi cười khúc khích, nhưng đôi mắt cô vẫn đầy sự quan tâm. Cô biết Ngân rất ít khi bộc lộ cảm xúc, và việc Ngân nói ra được câu đó đã là một bước tiến lớn rồi.

Ngân lắc đầu nhẹ, mái tóc đen dài khẽ lay động theo. “Không phải chuyện gì to tát đâu. Chỉ là... một vài cảm nhận thôi. Về Hà Nội, về những mùa hoa sữa, về những điều mình vẫn luôn nghĩ là mình đã quen thuộc, nhưng rồi lại thấy chúng có một ý nghĩa khác.” Cô cố gắng lái câu chuyện sang một hướng khác, một hướng chung chung hơn, để Mai Chi không còn tập trung vào ‘đối tượng’ hay ‘tình trường’ nữa. Cô nói về mùi hoa sữa, về cái rét đầu đông, về những con phố quen thuộc, nhưng trong mỗi câu chữ, cô lại gửi gắm một phần cảm xúc của mình về Minh.

Mai Chi im lặng, nhấm nháp cà phê, đôi mắt vẫn không rời Ngân. Cô biết Ngân đang lảng tránh, nhưng cô cũng hiểu, Ngân cần không gian riêng để sắp xếp mọi thứ. “Ừm,” Mai Chi khẽ gật đầu, “Hà Nội mùa này đúng là đẹp thật. Cái rét ngọt, mưa phùn giăng mắc, rồi mùi hoa sữa nữa... Nhưng mà, cái ‘ý nghĩa khác’ của mày là gì? Kể tao nghe đi.” Mai Chi không thúc ép, nhưng vẫn khéo léo gợi mở. Cô biết Ngân là người tinh tế, và những cảm xúc sâu sắc thường được giấu kín dưới vẻ ngoài trầm tĩnh.

Ngân nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi một chiếc xe buýt màu đỏ chậm rãi lăn bánh qua con ngõ nhỏ, ánh đèn pha xuyên qua màn mưa. Cô nhớ đến bến xe buýt, nơi cô và Minh đã gặp nhau lần đầu tiên trong một ngày đông mưa phùn ảm đạm. Một cái chạm tay vội vàng, một chiếc ô bị gió lật. Những kỷ niệm nhỏ bé ấy, giờ đây, lại hiện về rõ ràng hơn bao giờ hết, được nhuộm bằng một màu sắc khác, ấm áp hơn, dịu dàng hơn.

“Chỉ là...” Ngân khẽ nhắm mắt, như để cảm nhận rõ hơn những điều đang cuộn trào trong lòng. “Chỉ là đôi khi, mình nhận ra có những điều mình vẫn luôn coi là hiển nhiên, lại được một ai đó trân trọng và nhìn thấy vẻ đẹp của nó theo một cách rất riêng. Và điều đó khiến mình... phải suy nghĩ.” Cô mở mắt, nhìn Mai Chi, trong đôi mắt trầm tĩnh của cô bạn, Mai Chi thấy một tia sáng lấp lánh, một chút bâng khuâng nhưng cũng đầy sự ấm áp.

Mai Chi mỉm cười, một nụ cười thấu hiểu. “Thì ra là vậy. Hay là mày đã gặp được ‘người ấy’ rồi?” Mai Chi không nói thẳng ra là Minh, nhưng cô biết, Ngân sẽ hiểu. Cô biết tính Ngân, không phải ai cũng có thể khiến Ngân phải ‘suy nghĩ nhiều hơn mình tưởng’ như vậy.

Ngân khẽ lắc đầu, nhưng đôi môi cô lại nở một nụ cười rất nhẹ, một nụ cười hiếm hoi. “Tao không biết nữa. Chỉ là... mọi thứ có vẻ hơi khác một chút thôi.” Cô không phủ nhận, cũng không khẳng định. Cô vẫn giữ lại cho mình một khoảng trời riêng, một không gian để những cảm xúc ấy tự do lớn lên. Nhưng việc cô có thể hé lộ một phần nhỏ bé như vậy với Mai Chi đã là một dấu hiệu tốt. Nó cho thấy, Ngân đang dần mở lòng, dù chỉ là một chút, với người bạn thân thiết nhất của mình.

Bên ngoài cửa sổ, gió heo may vẫn thổi, lay động những tán cây bàng đã rụng gần hết lá. Mưa phùn vẫn giăng mắc, khiến Hà Nội trở nên mờ ảo, lãng mạn hơn. Mùi hoa sữa, dù đã cuối mùa, vẫn còn thoang thoảng đâu đó, như một lời nhắc nhở về một sự khởi đầu mới, một tình cảm đang chớm nở giữa lòng phố cổ. Lê Ngân biết, cô vẫn còn nhiều điều phải suy nghĩ, nhiều điều phải thấu hiểu. Nhưng ít nhất, ngay lúc này, cô không còn cảm thấy cô đơn trong dòng suy nghĩ ấy nữa. Cô đã có Mai Chi, và cô đã có một cành hoa sữa nhỏ bé, lặng lẽ nhắc nhở cô về một chàng trai, người đang cố gắng rút ngắn khoảng cách vô hình giữa họ, bằng những cách tinh tế và chân thành nhất. Và có lẽ, đó là tất cả những gì cô cần vào lúc này.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ