Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 60

Hồ Gươm, Lời Thì Thầm Của Phố Cũ

3792 từ
Mục tiêu: Lê Ngân chia sẻ một góc nhìn tinh tế, sâu sắc và rất riêng về Hà Nội với Hoàng Minh, đánh dấu việc cô đã mở lòng hơn và tin tưởng anh.,Tiếp tục phát triển xung đột nội tâm của Hoàng Minh (tự ti, lo lắng về sự xuất hiện của An Nhiên) và Lê Ngân (sự dè dặt, mong muốn được chia sẻ nhưng vẫn e ngại).,Giới thiệu nhân vật Hải Anh một cách ấn tượng, thiết lập vai trò của cô trong nhóm bạn và các hoạt động chung của trường.,Củng cố mối quan hệ giữa Hoàng Minh và Lê Ngân qua một trải nghiệm chung sâu sắc hơn, vượt qua những tương tác giản dị ban đầu.,Gieo mầm cho những hiểu lầm nhỏ và sự phức tạp trong mối quan hệ khi An Nhiên xuất hiện, tạo ra một chút 'xao động' trong tương tác giữa Minh và Ngân.,Duy trì không khí lãng mạn, trầm lắng của Hà Nội đầu đông làm nền cho những cảm xúc đang chớm nở.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Mai Chi, Đức Anh, Hải Anh
Mood: Lãng mạn, introspective, tinh tế, có chút bâng khuâng
Kết chương: [object Object]

Khi họ bước ra khỏi hiệu sách, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, ấp ôm lấy Hà Nội bằng một tấm áo choàng màu chàm thẫm, điểm xuyết ánh đèn vàng yếu ớt từ những cột đèn đường và cửa sổ nhà dân. Những hạt mưa phùn vẫn lất phất bay, hòa vào ánh đèn, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, như thể thành phố đang thở ra những làn sương mỏng, thấm đẫm vào không khí cái rét ngọt đặc trưng của đầu đông. Mùi hoa sữa cuối mùa, dẫu đã phai nhạt, vẫn thỉnh thoảng thoảng qua, mang theo một nỗi bâng khuâng khó tả, khiến bước chân Hoàng Minh thêm nặng nề. Cậu không biết liệu mình có đang làm đúng không, không biết liệu Ngân có thực sự hiểu được tấm lòng của cậu không. Những điều chưa nói lại một lần nữa trở thành một gánh nặng, đè nén trái tim cậu trong cái rét đầu đông của Hà Nội.

Hà Nội không vội được đâu, và tình yêu của họ cũng vậy. Nó đang lớn lên từng chút một, qua những khoảnh khắc bình dị, những ánh mắt giao nhau, và những lời nói thì thầm về vẻ đẹp của một cây bàng đỏ lá giữa mùa đông. Nhưng hôm nay, có thêm một chút xao động, một chút ngần ngại, và một chút những điều chưa nói, khiến hành trình về giữa phố đông của họ trở nên phức tạp hơn, và trái tim Hoàng Minh lại thêm nặng trĩu những suy tư.

***

Mấy ngày sau, cái rét ngọt của Hà Nội vẫn đeo bám dai dẳng, luồn lách qua từng kẽ lá, từng ngõ ngách, báo hiệu một mùa đông thực sự đã đến. Hoàng Minh vẫn mang theo cuốn sách tản văn về Hà Nội mà Ngân đã đưa hôm đó. Cậu đọc nó vào mỗi tối, trong căn phòng trọ nhỏ, bên ánh đèn vàng yếu ớt, cố gắng hình dung ra những hình ảnh, những cảm xúc mà Ngân đã cảm nhận khi đọc những dòng chữ này. Mỗi trang sách lật giở, cậu lại thấy Hà Nội hiện lên dưới một góc nhìn khác, tinh tế và sâu sắc hơn rất nhiều so với những gì cậu từng biết. Nhưng càng đọc, cậu càng cảm thấy mình nhỏ bé, lạc lõng trước cái thế giới nội tâm phong phú của Ngân, và nỗi tự ti lại len lỏi. An Nhiên vẫn thỉnh thoảng nhắn tin hỏi bài, nhưng Minh luôn cố gắng giữ khoảng cách, tránh những cuộc gặp gỡ riêng tư, vì cậu sợ, sợ ánh mắt trầm tĩnh của Ngân, sợ cô ấy lại thu mình lại như cái cách cô đã làm ở hiệu sách hôm đó.

Trong khi Hoàng Minh vẫn đang loay hoay với những suy nghĩ của riêng mình, Lê Ngân lại đang trải qua một buổi chiều muộn khác, ngồi trên chiếc ghế đá quen thuộc trong khuôn viên Đại học Ngoại Thương. Gió đầu đông thổi nhẹ, cuốn theo vài chiếc lá vàng khô khốc, xào xạc dưới chân. Cô mặc một chiếc áo len mỏng màu be, mái tóc đen dài xõa ngang vai, đôi mắt sâu và trầm lặng dõi theo những sinh viên đang vội vã qua lại. Từ khi gặp An Nhiên ở hiệu sách, một cảm giác khó tả cứ đeo bám lấy cô. Không phải là ghen tuông rõ ràng, mà là một sự khó chịu mơ hồ, một nỗi bâng khuâng không tên. Giống như khi người ta vô tình nhìn thấy một vết ố trên chiếc áo trắng tinh, không quá lớn để làm hỏng cả chiếc áo, nhưng đủ để khiến người mặc cảm thấy không thoải mái.

Mai Chi, cô bạn thân năng động, cá tính, tóc cắt ngắn ngang vai, bước tới, trên tay là hai ly cà phê nóng hổi. Cô ấy đặt một ly xuống bàn, ngồi phịch xuống bên cạnh Ngân, khẽ thở dài một tiếng mãn nguyện trước cái ấm áp từ ly cà phê.

"Này Ngân, mày lại suy nghĩ gì trong đầu nữa đấy?" Mai Chi cất giọng, phá tan sự yên tĩnh của buổi chiều. Cô ấy nhìn xoáy vào Ngân, đôi mắt sắc sảo luôn tinh ý nhận ra những điều nhỏ nhặt nhất trong cảm xúc của bạn mình. "Chắc lại về cái anh chàng hôm qua ở hiệu sách chứ gì? Anh chàng tỉnh lẻ mà tao hay trêu mày ấy."

Lê Ngân giật mình khẽ, hơi thở nhẹ hẫng. Cô không ngờ Mai Chi lại trực tiếp như vậy. Cô quay đầu nhìn Mai Chi, ánh mắt có chút lảng tránh, rồi khẽ thở dài, tựa hồ muốn rũ bỏ đi những vướng bận trong lòng. "Không có gì... chỉ là, Hà Nội dạo này lạ quá."

Mai Chi nhướng mày, khẽ nhấp một ngụm cà phê, rồi cười khẩy. "Lạ hay tại mày thấy có người lạ xuất hiện bên cạnh Minh nên mới lạ? Nói nghe xem nào, có 'sóng ngầm' gì không?" Mai Chi luôn có cái cách nói chuyện thẳng thắn, đôi khi có chút trêu chọc, nhưng lại rất chân thành và đúng trọng tâm. Cô hiểu rõ Ngân hơn bất kỳ ai khác, biết rằng đằng sau vẻ trầm tĩnh, có chút lạnh lùng ấy là một tâm hồn vô cùng tinh tế và nhạy cảm.

Ngân nhíu mày nhẹ, ánh mắt cô thoáng qua một vẻ không vui hiếm thấy, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh thường ngày. Cô vẫn giữ cái thói quen kiệm lời của mình, không muốn bày tỏ quá nhiều. "Mày lại nghĩ linh tinh rồi." Cô đáp, giọng điệu có chút mơ hồ. "Chỉ là đôi khi, mình không muốn những gì mình trân trọng bị những người không hiểu làm vẩn đục thôi."

Mai Chi dựa vào vai Ngân, cố gắng đọc vị cảm xúc của bạn. Cô biết Ngân đang ám chỉ điều gì đó sâu xa hơn. "Vẩn đục? Ý mày là cái cô bé An Nhiên hôm qua đấy à? Trông nó cũng dễ thương, hồn nhiên mà."

"Hồn nhiên... hay vô tư thái quá?" Ngân lẩm bẩm, ánh mắt xa xăm nhìn về phía hàng cây bàng lá đỏ đang lác đác rụng lá. "Minh rất tốt, cậu ấy là người chân thành và tinh tế. Nhưng đôi khi, sự chân thành ấy lại khiến cậu ấy dễ bị lợi dụng, hoặc bị hiểu lầm." Ngân không nói thẳng ra, nhưng trong sâu thẳm, cô cảm thấy có một sợi dây vô hình kết nối mình với Hoàng Minh, một sự thấu hiểu lặng lẽ mà cô không muốn bất cứ ai làm xáo trộn. Cô trân trọng những khoảnh khắc họ chia sẻ, những lần cậu ấy lắng nghe cô nói về Hà Nội, những ánh mắt giao nhau không cần lời. Những điều đó, đối với Ngân, là vô cùng quý giá, tựa như những góc khuất bình yên của Hà Nội mà cô luôn giữ cho riêng mình.

Mai Chi vỗ nhẹ vào vai Ngân. "Thôi nào, đừng có suy nghĩ phức tạp quá. Cậu ấy là Minh, là người mà mày tin tưởng đến mức dẫn vào hiệu sách 'kho báu' của mày cơ mà. Mày cứ tin vào trực giác của mình đi."

Ngân mỉm cười gượng gạo, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. "Có lẽ vậy." Nhưng trong lòng cô, nỗi bâng khuâng vẫn còn đó, như những hạt mưa phùn li ti, dù không lớn nhưng đủ để làm ẩm ướt tâm hồn. Cô biết, mình đang dần mở lòng với Hoàng Minh, nhưng việc mở lòng ấy cũng đi kèm với những nỗi lo lắng mới, những cảm xúc mà trước đây cô chưa từng phải đối mặt. Cái cảm giác sở hữu mơ hồ, muốn bảo vệ một điều gì đó còn mong manh. Hà Nội của cô, và có lẽ cả Hoàng Minh nữa, đều là những điều cô muốn giữ gìn thật cẩn thận.

***

Chiều tối hôm đó, Hoàng Minh, Lê Ngân, Đức Anh và Mai Chi cùng có mặt tại phòng họp của CLB Văn hóa & Truyền thông của trường. Căn phòng học lớn được trang bị đầy đủ, từ bảng trắng tương tác cho đến máy chiếu hiện đại, bàn ghế được sắp xếp theo kiểu họp nhóm, tạo cảm giác thân mật nhưng vẫn chuyên nghiệp. Âm thanh trong phòng rộn ràng tiếng bàn ghế xê dịch, tiếng máy tính xách tay gõ lách cách, tiếng trò chuyện râm ran của sinh viên từ các ban khác nhau trong CLB. Mùi giấy mới hòa quyện với mùi điều hòa không khí phảng phất, tạo nên một bầu không khí năng động, tràn đầy ý tưởng và có chút sôi nổi. Bên ngoài, trời đã tối hẳn, cái lạnh se sâu hơn, nhưng trong căn phòng này, nhiệt huyết tuổi trẻ dường như xua đi mọi cái rét.

Hoàng Minh ngồi cạnh Đức Anh, tay cầm cuốn sổ nhỏ, ghi chép cẩn thận những thông tin cần thiết. Cậu vẫn giữ vẻ rụt rè, trầm lắng thường ngày, nhưng ánh mắt lại rất tập trung. Đức Anh, trái lại, năng động và hoạt bát hơn hẳn. Cậu chàng không ngừng pha trò với Mai Chi ngồi phía đối diện, thỉnh thoảng lại quay sang thì thầm với Minh những câu đùa cợt. Mai Chi ngồi cạnh Ngân, cô ấy cũng đang cười khúc khích với Đức Anh, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi Lê Ngân, như một sự quan sát ngầm, tinh ý. Ngân ngồi thẳng lưng, dáng người mảnh mai, thanh thoát. Cô mặc một chiếc áo len cao cổ màu xám nhạt, tôn lên vẻ đẹp trầm tĩnh. Đôi mắt cô dõi theo từng cử chỉ của những người trong ban tổ chức, đặc biệt là người sẽ đứng lên phát biểu sau đây.

Bỗng, một bóng người xuất hiện ở trung tâm phòng họp, thu hút mọi ánh nhìn. Đó là Hải Anh, trưởng CLB Văn hóa & Truyền thông. Cô có ngoại hình mạnh mẽ, cá tính, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng thành kiểu đuôi ngựa cao. Giọng nói cô dứt khoát, đầy tự tin, toát lên vẻ chuyên nghiệp và năng lượng. Cô nở một nụ cười rạng rỡ, quét một vòng quanh căn phòng, như muốn kết nối với từng thành viên.

"Chào các bạn!" Hải Anh bắt đầu, giọng nói vang rõ trong phòng. "Cảm ơn các bạn đã dành thời gian đến với buổi họp đầu tiên của dự án lớn nhất năm nay của CLB chúng ta: 'Hà Nội trong mắt tôi'."

Một tràng vỗ tay nhẹ nổi lên. Hải Anh chờ cho tiếng vỗ tay lắng xuống, rồi tiếp tục, ánh mắt đầy nhiệt huyết. "Chủ đề 'Hà Nội trong mắt tôi' không chỉ là về những danh lam thắng cảnh mà chúng ta vẫn thường thấy trên báo đài, không chỉ là những kiến thức lịch sử khô khan. Với dự án này, chúng ta sẽ đi sâu vào những cảm xúc, về những góc khuất mà chỉ những người yêu Hà Nội, những người đã gắn bó với thành phố này mới có thể cảm nhận được."

Hải Anh nói mà như đang truyền lửa, từng lời cô ấy phát ra đều mang một sức hút lạ kỳ. Hoàng Minh lắng nghe chăm chú, cậu cảm thấy một luồng cảm hứng đang len lỏi trong mình. Hà Nội trong mắt cậu, một chàng trai tỉnh lẻ, vẫn còn quá nhiều điều lạ lẫm, quá nhiều bí ẩn. Nhưng những gì Hải Anh nói, đã khơi gợi trong cậu một khát khao muốn khám phá sâu hơn, muốn hiểu rõ hơn về thành phố này.

Đức Anh quay sang thì thầm với Minh, ánh mắt tinh nghịch. "Con gái gì mà 'ngầu' ghê mày ạ! Nghe mà tao cũng muốn đi tìm hiểu Hà Nội ngay lập tức!"

Hoàng Minh khẽ gật đầu, đồng ý với Đức Anh. Cậu cảm thấy Hải Anh có một năng lượng rất đặc biệt, một sự tự tin toát ra từ bên trong.

Còn Lê Ngân, cô lắng nghe từng lời của Hải Anh với một sự chăm chú đặc biệt. Đôi mắt cô ánh lên sự lấp lánh, như thể Hải Anh đang nói ra chính những suy nghĩ bấy lâu nay của cô về Hà Nội. Cô gật gù nhẹ, đôi khi khẽ mím môi, như đang nghiền ngẫm từng câu chữ.

"Thú vị thật..." Ngân khẽ thốt lên, giọng nói nhỏ đến mức chỉ Mai Chi ngồi bên cạnh mới nghe thấy. "Một góc nhìn khác... nhưng lại rất đúng."

Mai Chi mỉm cười, nhìn Ngân đầy thấu hiểu. Cô biết, đây chính là điều mà Ngân luôn tìm kiếm, một cách để thể hiện tình yêu của mình với Hà Nội.

Hải Anh tiếp tục: "Chúng ta sẽ đi sâu vào những câu chuyện, những hồi ức, những nét văn hóa ẩn mình. Mỗi nhóm sẽ có một chủ đề nhỏ, và tôi tin rằng, với sự sáng tạo của các bạn, chúng ta sẽ tạo nên một bức tranh Hà Nội chân thực, sống động và đầy cảm xúc nhất."

Sau đó, Hải Anh bắt đầu phân công nhiệm vụ cho các nhóm. Khi cô đọc đến tên Hoàng Minh và Lê Ngân, cô dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua hai người. "Hoàng Minh, Lê Ngân, tôi đặc biệt mong chờ những ý tưởng từ hai bạn, những người mà tôi biết, có cái nhìn rất riêng về thành phố này."

Lời của Hải Anh khiến Hoàng Minh thoáng giật mình. Cậu không ngờ Hải Anh lại để ý đến mình nhiều như vậy. Cậu nhìn sang Ngân, cô ấy vẫn giữ vẻ mặt trầm tĩnh, nhưng đôi môi khẽ cong lên một nụ cười rất nhẹ, rất khó nhận ra. Nụ cười đó, đối với Hoàng Minh, tựa như một tia nắng ấm áp giữa cái rét đầu đông. Cậu cảm thấy một sự kết nối mơ hồ, một sự thấu hiểu lặng lẽ giữa cậu và Ngân, và cả Hải Anh nữa. Dường như, Hải Anh đã nhìn thấy điều gì đó đặc biệt ở hai người, điều mà chính họ còn chưa hoàn toàn nhận ra.

Buổi họp kéo dài gần hai tiếng đồng hồ, kết thúc khi kim đồng hồ đã chỉ sang số tám. Khi mọi người lục tục ra về, không khí trong phòng vẫn còn vương vấn sự nhiệt huyết và những ý tưởng đang sôi sục.

***

Hà Nội về đêm mang một vẻ đẹp rất riêng, vừa trầm mặc, vừa lãng mạn. Sau buổi họp CLB, Hoàng Minh và Lê Ngân cùng đi bộ ra khỏi trường. Gió đầu đông thổi mạnh hơn, mang theo cái rét ngọt thấm vào từng thớ thịt. Hoàng Minh khoác chặt chiếc áo khoác dày cộp, hơi thở hóa khói trắng mỗi khi cậu nói. Ngân cũng co ro trong chiếc áo len, hai tay đút túi, bước chân chậm rãi. Mai Chi và Đức Anh đã đi về trước, để lại hai người họ trong không gian riêng tư của phố đêm.

Họ không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ bước đi trên vỉa hè quen thuộc. Ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống, tạo nên những cái bóng dài đổ trên nền gạch ẩm ướt vì mưa phùn. Khi đi ngang qua một quán cà phê nhỏ, thoang thoảng mùi cà phê rang xay và mùi hoa nhài khô, Hoàng Minh bỗng nhớ về những lần họ cùng đi xe buýt về, những khoảnh khắc giản dị nhưng đầy ý nghĩa.

"Hải Anh có vẻ rất nhiệt huyết nhỉ?" Hoàng Minh phá vỡ sự im lặng, giọng nói có chút ngập ngừng. Cậu muốn bắt chuyện, muốn biết Ngân nghĩ gì.

Ngân khẽ gật đầu, ánh mắt cô dõi theo một chiếc lá bàng vừa rụng xuống, xoay tròn theo gió. "Ừm. Cậu ấy có một cái nhìn rất sâu sắc về Hà Nội."

Minh gật gù. "Em cũng thấy vậy. Những điều cậu ấy nói... khiến em cảm thấy như Hà Nội không chỉ là một thành phố, mà là cả một câu chuyện."

Họ cứ thế đi bộ, băng qua vài con phố nhỏ, cho đến khi bước chân họ dẫn đến bờ Hồ Gươm. Hồ Gươm về đêm vắng người hơn, chỉ lác đác vài cặp đôi tình nhân nắm tay nhau đi dạo, hay những người già tập thể dục muộn. Hàng cây cổ thụ ven hồ đứng sừng sững, thân cây trơ trụi lá trong cái rét buốt, nhưng vẫn mang một vẻ đẹp uy nghi, trầm mặc. Tiếng gió thổi xào xạc qua tán cây, tiếng nước hồ vỗ nhẹ vào bờ, và tiếng chuông chùa từ đền Ngọc Sơn xa xa vọng lại, thanh thoát và linh thiêng. Mùi nước hồ, cây xanh, và thoang thoảng mùi hương trầm từ đền Ngọc Sơn hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí thanh bình, lãng mạn, có chút trầm mặc dưới ánh đèn vàng của phố phường.

Ngân dừng lại bên bờ hồ, ánh mắt cô dõi theo mặt nước đen thẫm, phản chiếu những ánh đèn lấp lánh như những vì sao rơi xuống mặt đất. Hoàng Minh đứng cạnh, cảm nhận cái lạnh buốt của gió Hồ Gươm nhưng lại thấy một luồng hơi ấm lạ thường lan tỏa trong lòng khi đứng gần Ngân.

"Hà Nội không chỉ là những phố cổ, những di tích đâu, Minh ạ." Ngân cất giọng, nhỏ nhẹ và trầm lắng, như thể đang thì thầm với chính Hà Nội. Giọng cô ấy không còn vẻ dè dặt như lúc nãy, mà mang một sự chân thành, sâu lắng, tựa như con sóng nhỏ đang vỗ vào bờ. "Với em, Hà Nội là cái không khí này này... Cái se lạnh đầu đông, mùi lá bàng rụng, mùi ngai ngái của nước hồ buổi đêm. Và cả những câu chuyện không bao giờ được kể hết."

Hoàng Minh ngạc nhiên, lắng nghe từng lời của Ngân. Cậu chưa bao giờ nghe Ngân nói nhiều đến thế, và cũng chưa bao giờ nghe ai nói về Hà Nội một cách tinh tế đến vậy. Cậu nhìn Ngân, ánh đèn vàng hắt lên khuôn mặt trái xoan của cô, làm nổi bật vẻ đẹp trầm tĩnh và đôi mắt sâu thẳm. "Những câu chuyện không kể hết?" Minh lặp lại, như muốn khuyến khích Ngân nói thêm.

Ngân khẽ gật đầu, đôi mắt cô vẫn dõi theo mặt hồ. "Đúng vậy. Mỗi góc phố, mỗi mái hiên, mỗi người đi qua đều mang theo một câu chuyện. Hà Nội giữ chúng lại, như một cuốn sách cũ mà mình có thể lật giở mãi không chán, nhưng không bao giờ đọc hết được. Và điều đẹp nhất, là cảm nhận được sự lặng lẽ, bình yên ấy giữa dòng chảy hối hả của cuộc sống."

Cô quay sang nhìn Minh, đôi mắt cô ánh lên một vẻ dịu dàng mà cậu ít khi thấy. "Minh có thấy không? Giữa lòng thành phố ồn ào này, vẫn có những khoảnh khắc mà thời gian như ngừng lại. Cái cảm giác mình là một phần của dòng chảy ấy, nhưng cũng đồng thời đứng ngoài để chiêm nghiệm. Đó là Hà Nội mà em yêu."

Hoàng Minh cảm thấy như có một cánh cửa mới vừa mở ra trong tâm hồn mình. Những lời của Ngân không phải là những câu từ hoa mỹ, mà là những cảm xúc chân thật, tinh tế đến lạ kỳ. Cậu đã cố gắng tìm hiểu Hà Nội qua sách vở, qua những con phố, nhưng chưa bao giờ cảm nhận được nó sâu sắc như lúc này, qua lời của Ngân. Cậu cảm thấy một sự kết nối mạnh mẽ, một sự thấu hiểu mà trước đây cậu chưa từng có.

"Em nhìn Hà Nội thật khác..." Minh thốt lên, giọng điệu có chút nghẹn ngào vì xúc động. "Tinh tế hơn em nghĩ nhiều. Em... em chưa từng nghĩ đến những điều đó." Cậu cảm thấy một sự ngưỡng mộ sâu sắc dành cho Ngân, một cô gái Hà Nội trầm tĩnh nhưng lại ẩn chứa một tâm hồn phong phú đến vậy. Cậu cũng cảm thấy mình được cô tin tưởng, được cô chia sẻ một phần thế giới nội tâm mà cô luôn giữ kín.

Ngân khẽ mỉm cười, nụ cười lần này thật sự chạm đến khóe mắt. "Có lẽ, vì em đã lớn lên cùng Hà Nội, đã hít thở cái không khí này từ khi còn bé. Em tin là Minh cũng sẽ cảm nhận được điều đó thôi, nếu Minh lắng nghe Hà Nội bằng cả trái tim."

Minh gật đầu, ánh mắt cậu dán chặt vào khuôn mặt Ngân, như muốn khắc ghi khoảnh khắc này vào tâm trí. Cậu cảm thấy một dòng chảy ấm áp len lỏi trong trái tim mình, xua đi cái lạnh buốt của đêm đông. Ngân đã mở lòng, đã chia sẻ với cậu những điều quý giá nhất. Cậu biết, đây không chỉ là một buổi đi dạo đơn thuần, mà là một bước ngoặt quan trọng trong mối quan hệ của họ.

Tuy nhiên, trong sâu thẳm, Hoàng Minh vẫn không tránh khỏi nỗi bâng khuâng. Cậu tự hỏi, mình có đủ tinh tế, đủ sâu sắc để thấu hiểu hết những góc khuất trong tâm hồn Ngân không? Liệu cậu có thể xứng đáng với sự tin tưởng mà cô dành cho cậu không? Những lời nói của An Nhiên, sự xuất hiện của Quang Huy, vẫn lảng vảng đâu đó trong tâm trí cậu, như những đám mây nhỏ lướt qua bầu trời đêm. Cậu sợ, sợ rằng mình sẽ làm Ngân thất vọng, sợ rằng những điều chưa nói, những nỗi tự ti của cậu sẽ lại trở thành rào cản giữa hai người.

Hà Nội vẫn trầm mặc dưới ánh đèn đêm, Hồ Gươm vẫn yên ả soi bóng trời. Cái rét ngọt đầu đông vẫn bao phủ lấy vạn vật, nhưng trong khoảnh khắc đó, trái tim Hoàng Minh lại cảm thấy ấm áp lạ thường, xen lẫn một chút xao động, một chút ngần ngại của những điều chưa nói. Tình cảm của họ, tựa như dòng nước hồ, vẫn lặng lẽ chảy, nhưng giờ đây, đã có thêm những con sóng nhỏ lăn tăn, báo hiệu một hành trình dài và đầy hứa hẹn.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ